Nhân gian bất tu tiên - Chương 385: Mạng Lưới Nhân Quả: Phác Thảo Kế Hoạch Nhiễu Loạn
Đêm khuya ở Thiên Đỉnh Cung, trăng rằm treo cao như một tấm gương bạc khổng lồ, rọi ánh sáng lung linh qua những tầng mây cuồn cuộn. Không khí trên đỉnh núi cao nguyên thanh tịnh đến lạ lùng, chỉ có tiếng gió lướt qua biển mây, mang theo hơi sương lạnh lẽo và mùi hương thanh khiết của linh khí. Thỉnh thoảng, tiếng chuông gió leng keng vọng lại từ một đỉnh tháp xa xôi, như tiếng thở dài của thời gian trôi chảy. Trong một cung điện được xây từ ngọc thạch và đá mây trắng muốt, mái ngói vàng óng ánh dưới ánh trăng, bốn bóng người ngồi vây quanh một chiếc bàn đá cẩm thạch rộng lớn. Trên mặt bàn, một tấm bản đồ tinh xảo của Thập Phương Nhân Gian được trải ra, những đường nét địa lý, những chấm nhỏ biểu thị các tông môn, thành trì, và cả những vùng đất hoang vu, bí ẩn. Ánh trăng chiếu qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, đổ bóng lên những đường nét khắc khổ trên gương mặt từng người, làm nổi bật sự tập trung cao độ và cả nỗi lo âu tiềm ẩn.
Không khí im lặng đến ngột ngạt, chỉ có tiếng gió lướt qua những tầng mây bên ngoài và sự căng thẳng vô hình bủa vây. Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bạch y thuần khiết, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, là người đầu tiên phá vỡ sự tĩnh mịch. Nàng khẽ đưa tay, những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên bản đồ, như đang chạm vào chính vận mệnh của thế giới này. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng chứa đựng sự uy nghiêm, nhưng sâu thẳm bên trong còn là một sự mệt mỏi đã tích tụ qua bao năm tháng tu luyện, nay lại pha thêm một tia quyết tâm mới, một niềm tin mong manh vào con đường mà Tạ Trần đã mở ra.
"Thiên Đạo truy lùng không phải bằng mắt thường, mà bằng 'mạch lạc nhân quả'." Giọng nàng trong trẻo, nhưng mang một âm sắc nghiêm nghị, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. "Mỗi hành động, mỗi suy nghĩ, dù nhỏ bé đến đâu, đều tạo ra một sợi dây liên kết, một 'rung động nhân quả'. Bạch Vô Thường, với bản chất là một thực thể vận hành luật Thiên Đạo, không cần phải 'thấy' hay 'nghe' theo cách phàm trần. Nó chỉ cần theo dấu những sợi dây nhân quả đó mà đến, không sai một ly, không sót một người." Nàng dừng lại, ánh mắt quét qua ba người còn lại, như muốn nhấn mạnh sự nguy hiểm và tinh vi của đối thủ. "Việc trốn tránh là bất khả thi, vì chúng ta không thể ngừng suy nghĩ hay hành động. Ngay cả sự tồn tại của chúng ta cũng là một sợi dây nhân quả."
Tạ Trần, với thân hình gầy gò thư sinh, vẫn trầm tĩnh ngồi đối diện Lăng Nguyệt. Làn da trắng nhợt của hắn, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, và bộ áo vải bố cũ kỹ không chút phô trương khiến hắn trông có vẻ lạc lõng giữa sự tráng lệ của Thiên Đỉnh Cung, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Hắn đã lắng nghe kỹ lưỡng từng lời của Lăng Nguyệt, phân tích và tổng hợp thông tin trong tâm trí mình. Hắn biết rõ sự nguy hiểm của Bạch Vô Thường, nhưng cũng tin vào khả năng tìm ra một con đường khác, một khe hở trong hệ thống tưởng chừng như hoàn hảo đó.
"Vậy chúng ta cần làm cho những sợi dây đó rối loạn, hoặc tạo ra những 'nút thắt' không thể xuyên phá." Tạ Trần cất giọng trầm ấm, điềm tĩnh, lời nói súc tích nhưng đầy sức nặng. Hắn chỉ vào bản đồ, nơi có những dòng linh lực mờ ảo mà Lăng Nguyệt vừa phác họa, biểu thị những luồng nhân quả. "Kế hoạch 'Điểm Mù Nhân Quả' ban đầu của ta là tạo ra một khoảng trống, một nơi mà Thiên Đạo không thể vươn tới. Nhưng ý tưởng của Tiên Tử, về một 'dòng chảy hỗn loạn' ngay bên trong, lại tinh vi hơn nhiều. Nó không phải là trốn tránh, mà là khiến Bạch Vô Thường lạc lối trong chính 'mê cung' của nó." Hắn ngước nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử, đôi mắt ánh lên sự dò hỏi. "Hãy nói chi tiết hơn về 'vết rạn' mà cô đã đề cập, Tiên Tử. Những 'lỗ hổng' nào trong cơ chế vận hành của Thiên Đạo mà chúng ta có thể lợi dụng?"
Sự tự tin trong giọng nói của Tạ Trần, dù trầm thấp, vẫn có sức lay động. Lăng Nguyệt Tiên Tử gật đầu, đồng ý với nhận định của hắn. Nàng nhắm mắt lại trong giây lát, như đang lục lọi trong kho tàng kiến thức khổng lồ về Thiên Đạo mà nàng đã tích lũy suốt hàng ngàn năm tu luyện. Đối với nàng, Thiên Đạo không chỉ là một khái niệm trừu tượng, mà là một cơ chế sống động, phức tạp, với những quy tắc, những vết nứt, và cả những điểm yếu mà chỉ những kẻ ở sâu trong nó mới có thể nhận ra. Sự "mất người" mà nàng suýt phải trải qua chính là một vết rạn lớn nhất, một bằng chứng cho thấy Thiên Đạo không phải là bất biến, không phải là hoàn hảo.
Dạ Lan, thân hình mảnh mai trong y phục đen tuyền, che mặt b��ng mạng che, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh nhưng ánh mắt sắc sảo của nàng không ngừng quét qua từng biểu cảm trên khuôn mặt của Tạ Trần và Lăng Nguyệt. Nàng là người thực tiễn, luôn đánh giá rủi ro và khả năng thực thi. "Việc thao túng nhân quả có thể gây ra phản phệ không lường trước." Giọng nàng khẽ khàng nhưng đầy lý trí. "Ngài có chắc là chúng ta có thể kiểm soát được mức độ hỗn loạn? Thiên Đạo đã suy yếu, nhưng nó vẫn là nền tảng của vạn vật. Một sự nhiễu loạn quá lớn có thể khiến cả thế giới này sụp đổ trước khi chúng ta kịp tạo ra bất cứ điều gì mới." Nàng không tin vào những lời hứa hẹn suông, mà chỉ tin vào những kế hoạch vững chắc, có tính toán. Nỗi lo lắng của nàng không phải là không có căn cứ. Trong lịch sử, không ít lần những kẻ cố gắng "thay đổi trời" đã chuốc lấy thảm họa.
Bên cạnh Dạ Lan, Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục màu xanh ngọc của y sư, gương mặt toát lên vẻ thông minh nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn khó tả. Nàng khẽ nắm chặt bàn tay. "Liệu điều này có ảnh hưởng đến những người vô tội, những phàm nhân không liên quan không?" Giọng nàng dịu dàng, nhưng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. "Kế hoạch của Tạ Trần, dù với mục đích tốt đẹp là bảo toàn nhân tính, nhưng nếu nó phải đánh đổi bằng sự an nguy của vô số sinh linh, liệu có còn là 'nhân đạo' nữa không?" Nàng luôn là người đặt nhân tính, sự sống của phàm nhân lên trên hết, và đây cũng là điều khiến nàng đã từng đấu tranh nội tâm rất nhiều khi quyết định đứng về phía Tạ Trần. Nàng biết, để "phá cục", đôi khi phải chấp nhận hy sinh, nhưng nàng vẫn hy vọng tìm được một con đường ít đau thương nhất.
Lăng Nguyệt Tiên Tử quay sang nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt như dịu đi đôi chút. Nàng hiểu rõ nỗi lo lắng đó. Bản thân nàng, một tu sĩ đã chứng kiến quá nhiều sự "mất người", cũng không muốn thấy thêm bất kỳ sinh linh nào phải chịu khổ. Nàng lại đưa tay, dùng linh lực vẽ lên không trung những đồ hình phức tạp, những đường nét ánh sáng uốn lượn, mô phỏng cách thức vận hành của Thiên Đạo và các điểm yếu của nó. "Thiên Đạo, bản chất của nó là một 'hệ thống'." Nàng bắt đầu giải thích, lời nói dần trở nên rõ ràng và đầy tính thuyết phục. "Một hệ thống cần sự ổn định, sự logic để vận hành. Những 'vết rạn' mà ta nói đến chính là những nơi mà logic ấy bị phá vỡ, bị bẻ cong, hoặc không thể áp dụng được."
Nàng tiếp tục, ánh sáng linh lực trong không trung biến hóa không ngừng. "Trong quá trình tu luyện, chúng ta hấp thụ linh khí, thấu hiểu đạo lý, và 'đồng hóa' với Thiên Đạo. Đây là lý do vì sao tu sĩ càng mạnh càng dễ 'mất người'. Nhưng cũng chính vì sự 'đồng hóa' này mà ta có thể cảm nhận được những 'điểm đứt gãy' bên trong nó. Chẳng hạn, những nơi mà 'nhân quả' trở nên quá phức tạp, quá đan xen, đến mức Thiên Đạo không thể 'phân loại' hay 'xử lý' một cách hiệu quả." Nàng chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi một vùng đất hoang vu, đầy rẫy những tàn tích cổ xưa. "Đây là một ví dụ. Nơi đây, linh khí đã cạn kiệt từ lâu, nhưng lại tồn tại những 'dấu vết nhân quả' chồng chéo từ vô số kỷ nguyên trước, từ vô số sinh linh đã hóa thành cát bụi. Thiên Đạo vẫn cố gắng duy trì sự 'mạch lạc' ở đây, nhưng nó đã quá tải. Nó như một thư viện cổ, với hàng tỷ cuốn sách không có mục lục, không có thứ tự."
Tạ Trần chăm chú quan sát, tay hắn đã cầm một cây bút than, bắt đầu phác thảo những đường nét mới trên bản đồ. Hắn không chỉ lắng nghe bằng tai, mà còn "nhìn" bằng khả năng suy luận nhân quả cực hạn của mình, kết nối những mảnh ghép thông tin mà Lăng Nguyệt cung cấp. Hắn thấy được những "vết rạn" đó, không phải là những lỗ hổng vật lý, mà là những điểm yếu trong "thuật toán" của Thiên Đạo. Hắn bắt đầu vẽ những đường nối, những vòng xoáy trên bản đồ, tạo ra một mạng lưới rối rắm, một mê cung mà ngay cả Bạch Vô Thường cũng khó lòng xuyên phá. Hắn hình dung ra một "mạng lưới nhân quả giả", một "rừng cây" dày đặc mà trong đó, sợi dây nhân quả thực sự của hắn sẽ bị che giấu, bị hòa lẫn, không thể phân biệt được.
"Vết rạn thứ hai, là những nơi mà 'ý chí' của sinh linh đạt đến cực hạn, đủ để chống lại 'luật' của Thiên Đạo." Lăng Nguyệt tiếp tục, giọng nói nàng mang theo một sự ngưỡng mộ khó tả, có lẽ là cho chính những người phàm nhân đã làm được điều đó. "Những 'chấp niệm' mạnh mẽ, những 'ước nguyện' phi thường, những 'nhân tính' kiên cường, dù không có linh lực, vẫn có thể tạo ra những 'rung động' lạ lùng, không nằm trong tính toán của Thiên Đạo. Chúng như những viên sỏi ném vào một mặt hồ phẳng lặng, tạo ra những gợn sóng bất thường mà Thiên Đạo không thể lý giải bằng quy luật vật lý thông thường." Nàng nhìn sang Mộ Dung Tuyết, như ngầm ám chỉ đến sức mạnh của nhân tính mà nàng luôn trân trọng.
Tạ Trần gật đầu. Điều này khớp với triết lý "Nhân Đạo" của hắn. Sức mạnh của phàm nhân, của ý chí, của cảm xúc, chính là thứ mà Thiên Đạo, với bản chất "mất người" của nó, không thể hiểu được, không thể kiểm soát được. Hắn bắt đầu vẽ thêm những vòng tròn nhỏ trên bản đồ, biểu thị những "điểm neo" tiềm năng – những nơi mà nhân tính, chấp niệm, hoặc sự hỗn loạn nhân quả tự nhiên đã đạt đến một mức độ nhất định. Hắn tin rằng, chỉ khi lợi dụng chính những điểm yếu này, mới có thể tạo ra một "mạng lưới nhân quả" đủ phức tạp để làm nhiễu loạn khả năng truy lùng của Bạch Vô Thường.
Cuộc thảo luận kéo dài suốt đêm. Ánh trăng dần nhạt nhòa, nhường chỗ cho ánh bình minh mờ ảo xuyên qua những tầng mây dày đặc, mang theo cái lạnh se sắt của buổi sớm. Mây mù bên ngoài cửa sổ càng trở nên dày đặc hơn, bao phủ cả Thiên Đỉnh Cung trong một màn sương trắng xóa, như muốn che giấu đi những âm mưu thâm sâu đang diễn ra bên trong.
Trên chiếc bàn đá cẩm thạch, tấm bản đồ giờ đây đã chi chít những đường nét, ký hiệu phức tạp mà Tạ Trần đã phác thảo. Nó không còn là một bản đồ địa lý đơn thuần, mà đã trở thành một sơ đồ chiến lược, một bản thiết kế cho một mê cung nhân quả khổng lồ. Hắn đã dùng bút than phác họa những "đường dẫn" mờ ảo, những "nút thắt" vô hình, tạo nên một "mạng lưới" đan xen chằng chịt. Nó không phải là một bức tường cản, mà là một mê cung phức tạp, nơi Bạch Vô Thường sẽ lạc lối trong vô số "nhân quả giả" và "dòng chảy nhiễu loạn". Tiếng lật giấy sột soạt, tiếng bút than lướt trên bản đồ, và thỉnh thoảng là tiếng thở dài nhẹ của Mộ Dung Tuyết, tất cả hòa quyện vào không gian tĩnh lặng, tạo nên một b���u không khí căng thẳng, tập trung cao độ, xen lẫn sự bất an khó tả.
"Chúng ta sẽ không cố gắng che giấu hoàn toàn, mà là khiến nó trở nên quá phức tạp để truy vết." Tạ Trần cất giọng, chỉ vào một khu vực trung tâm trên bản đồ. Hắn đã mệt mỏi sau một đêm thức trắng, nhưng đôi mắt hắn vẫn ánh lên vẻ sắc bén, tràn đầy ý chí. "Giống như thả một con cá vào một biển đầy cá giả. Bạch Vô Thường sẽ không thể phân biệt đâu là 'cá thật', đâu là 'cá giả' giữa hàng tỷ 'rung động nhân quả' hỗn loạn mà chúng ta tạo ra." Hắn biết, đây là một nước đi cực kỳ táo bạo, một canh bạc lớn, nhưng cũng là con đường duy nhất để thoát khỏi sự truy lùng của Thiên Đạo.
Lăng Nguyệt Tiên Tử gật đầu, đồng ý với ẩn dụ của Tạ Trần. Nàng đã ghi chép lại rất nhiều khái niệm và yêu cầu về 'nghiệp' và 'duyên' trong một cuốn sổ ngọc. "Để tạo ra 'cá giả' cần những 'mồi' đủ mạnh, đủ chân thực, để Bạch Vô Thường không thể phân biệt. Điều này đòi hỏi sự hiểu biết sâu sắc về các loại 'nghiệp' và 'duyên' khác nhau, cả chính đạo lẫn tà đạo, cả những thứ được Thiên Đạo công nhận lẫn những thứ bị nó bài trừ." Nàng trầm ngâm. "Thậm chí, có những loại nhân quả không thể lý giải bằng lý lẽ thông thường, những 'duyên' đến từ những cấm địa cổ xưa, những 'nghiệp' ẩn sâu trong lịch sử mà Thiên Đạo cũng đã bỏ quên." Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt như đang thăm dò giới hạn của hắn. "Ngươi có thể 'nhìn thấu' những thứ đó đến mức nào?"
Dạ Lan, lướt qua một cuộn giấy ghi chú dày đặc thông tin về các địa điểm và nhân vật tiềm năng mà nàng đã thu thập qua mạng lưới tình báo của mình, đưa ra một vấn đề then chốt. "Vấn đề là, việc tạo ra những 'dòng chảy nhân quả giả' như vậy có thể làm suy yếu Thiên Đạo nhanh hơn nữa, hoặc tạo ra những biến động khó kiểm soát. Chúng ta cần những 'điểm neo' ổn định, những 'hòn đảo' giữa dòng nước xiết, để đảm bảo sự hỗn loạn không vượt quá tầm kiểm soát và hủy diệt tất cả." Nàng hiểu rõ bản chất của sự hỗn loạn, và cũng biết rằng, ngay cả trong chaos, cũng cần có một trật tự nhất định để không dẫn đến sự hủy diệt hoàn toàn.
Mộ Dung Tuyết, vẫn trầm ngâm nhìn ra biển mây, giờ đây khẽ lên tiếng, giọng nàng dịu dàng nhưng đầy suy tư. "Có thể sử dụng những 'điểm neo' là những phàm nhân có 'nhân quả' đơn thuần, mạnh mẽ, không bị vấy bẩn bởi tu luyện không?" Nàng đề xuất, ánh mắt lấp lánh một tia hy vọng. "Họ là những người sống một cuộc đời chân thực, trọn vẹn, với những tình cảm, những chấp niệm rất đỗi con người. Nhân quả của họ không bị Thiên Đạo 'quản lý' chặt chẽ như của tu sĩ, mà lại vô cùng bền vững. Họ sẽ là nền tảng cho sự nhiễu loạn này, những 'hạt giống' của Nhân Đạo giữa sự tàn lụi của Thiên Đạo." Nàng tin rằng chính sự giản dị, chân chất của phàm nhân mới là thứ có thể chống lại sự vô cảm của Thiên Đạo.
Tạ Trần quay sang nhìn Mộ Dung Tuyết, đôi mắt hắn lóe lên một tia sáng của sự tán thành. Ý tưởng của nàng rất phù hợp với triết lý "Nhân Đạo" mà hắn đang theo đuổi. Hắn lại cầm bút than, vẽ thêm những "điểm neo" mới trên bản đồ, những vòng tròn tượng trưng cho những phàm nhân, những con người bình thường nhưng có nhân quả mạnh mẽ, không thể bị bẻ cong. Hắn biết, việc này có thể đặt những phàm nhân đó vào nguy hiểm tiềm tàng, nhưng cũng là cách để gieo mầm cho một kỷ nguyên mới, nơi nhân tính được đề cao.
Lăng Nguyệt ghi chép lại những ý tưởng về "nghiệp phàm trần" và "duyên thế tục" mà Mộ Dung Tuyết vừa đề xuất. Nàng nhận ra, kiến thức của nàng về Thiên Đạo, dù sâu rộng đến đâu, vẫn còn thiếu sót về khía cạnh "nhân tính" này. Dạ Lan cũng nhanh chóng lướt qua cuộn giấy ghi chú của mình, bắt đầu tổng hợp thông tin về các địa điểm và nhân vật tiềm năng có thể đáp ứng các tiêu chí đó.
Cuộc thảo luận tiếp tục, nhưng đã không còn vẻ căng thẳng ban đầu, thay vào đó là sự phối hợp ăn ý giữa bốn người. Mỗi người đều đóng góp một mảnh ghép quan trọng vào bức tranh lớn. Tạ Trần là người chủ trì, phân tích và tổng hợp. Lăng Nguyệt cung cấp kiến thức chuyên sâu về Thiên Đạo và các "vết rạn". Dạ Lan đánh giá rủi ro thực tế và đề xuất giải pháp. Mộ Dung Tuyết mang đến góc nhìn về nhân tính và những tác động đạo đức.
Tạ Trần nhìn vào bản đồ, nơi những đường nét chằng chịt, những điểm neo sáng tối xen lẫn, hình thành nên một cấu trúc phức tạp mà ngay cả hắn cũng chỉ mới hình dung ra một phần. Hắn biết, việc tạo ra "mạng lưới nhân quả" phức tạp này sẽ gây ra những "rung động" lớn hơn bao giờ hết, thu hút sự chú ý mạnh mẽ và phản ứng tàn bạo hơn từ Bạch Vô Thường. Kế hoạch này sẽ đòi hỏi những kiến thức chuyên sâu về các loại "nghiệp" và "duyên" khác nhau, có thể dẫn hắn và các đồng minh đến việc tìm kiếm các cổ vật hoặc nhân vật bí ẩn khác. Và quan trọng hơn cả, việc sử dụng "phàm nhân" làm "điểm neo" cho "mạng lưới nhân quả" có thể đặt họ vào nguy hiểm tiềm tàng, hoặc tạo ra những thay đổi bất ngờ trong cuộc sống của họ.
Hắn cũng nhận ra, bản thân hắn, một phàm nhân không tu luyện, đang dần tham gia sâu hơn vào việc "thao túng" nhân quả, dù với mục đích tốt. Liệu điều này có dần thay đổi bản chất "vô vi", "sống một đời bình thường" mà hắn hằng mong muốn? Đây là một câu hỏi mà hắn chưa có lời giải đáp, và có lẽ, sẽ không bao giờ có được, cho đến khi mọi thứ kết thúc.
Ánh bình minh dần xuyên qua mây mù, chiếu rọi những tia sáng đầu tiên vào căn phòng. Một ngày mới đã bắt đầu, mang theo hy vọng mong manh và vô vàn thử thách. Con đường phía trước còn dài, nhưng giờ đây, họ đã có một hướng đi rõ ràng hơn, một kế hoạch, dù còn sơ sài, nhưng đủ để gieo mầm cho một kỷ nguyên mới, ngay giữa lòng Thiên Đạo đang tàn lụi.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.