Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 384: Thiên Đạo Vết Rạn: Mưu Kế Từ Băng Tuyết

Mộ Dung Tuyết nhắm mắt lại, một làn sương mỏng bay lượn quanh nàng. Trong tâm trí nàng, những lời nói của Tạ Trần vang vọng, kết nối với những gì nàng đã chứng kiến, đã trải qua. Nàng đã thấy biết bao tu sĩ vì truy cầu trường sinh, vì khát vọng sức mạnh mà đánh mất đi cảm xúc, đánh mất đi bản thân. Nàng đã thấy Thiên Đạo suy tàn, kéo theo sự mục ruỗng của những giá trị tốt đẹp. Lời của Tạ Trần không phải là một lời hứa hão huyền, mà là một lời kêu gọi đánh thức. Nàng nhớ lại lời thề của mình, "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Lời thề đó, giờ đây, lại vang vọng rõ ràng hơn bao giờ hết. Kế hoạch này, dù mạo hiểm đến mức nào, nhưng nó lại là con đường duy nhất để bảo vệ cái gốc rễ của nhân gian, để bảo vệ chính cái "nhân tính" mà nàng luôn trân trọng.

Nàng mở mắt, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào Tạ Trần. "Kế hoạch của ngươi... quá táo bạo, quá phức tạp, và đầy rẫy rủi ro. Ta phải thừa nhận, ta chưa từng nghe thấy một ý tưởng điên rồ đến vậy." Nàng khẽ cười, một nụ cười ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng cũng đầy quyết tâm. "Nhưng ta tin vào ngươi, Tạ Trần. Ta tin vào 'Nhân Đạo' mà ngươi đang tìm kiếm. Ta sẽ giúp ngươi. Hãy nói cho ta biết, ta c���n làm gì. Dược Vương Cốc này, dù nhỏ bé, nhưng vẫn có thể là một 'điểm neo' vững chắc cho những 'rung động nhân quả' mà ngươi cần. Ta có thể liên kết với những người khác, những người cũng đang hoài nghi về con đường tu tiên hiện tại, những người vẫn còn giữ được tấm lòng nhân ái. Lăng Nguyệt Tiên Tử, chẳng hạn. Nàng cũng là người có đạo tâm kiên cường, và nàng đã từng bày tỏ sự lo ngại về sự 'mất người' trong các tông môn."

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm, như trút bỏ được một phần gánh nặng. "Cảm ơn nàng, Mộ Dung Tuyết." Hắn biết, với sự đồng ý của nàng, kế hoạch 'Điểm Mù Nhân Quả' đã có được mảnh ghép đầu tiên, một mảnh ghép quan trọng không thể thiếu. Sự hợp tác giữa Tạ Trần và các đồng minh như Mộ Dung Tuyết sẽ hình thành nên hạt nhân của một 'Nhân Đạo' mới, chống lại trật tự cũ của Thiên Đạo đang suy tàn. Cuộc chiến này, sẽ không phải là cuộc chiến của quyền năng, mà là cuộc chiến của trí tuệ, của lòng tin, của những 'rung động nhân quả' tinh tế mà Thiên Đạo không thể nào hiểu được. Những 'điểm mù' đầu tiên đã được tạo ra, và chúng sẽ dần khuếch đại, thu hút sự chú ý mạnh mẽ của Bạch Vô Thường, đẩy nhanh sự suy yếu của Thiên Đạo, nhưng cũng mở ra một kỷ nguyên mới cho nhân gian.

***

Thiên Đỉnh Cung, một quần thể kiến trúc trắng muốt vắt mình trên đỉnh vân hải, tựa như một tiên cảnh tách biệt khỏi phàm trần. Những mái ngói vàng óng ánh lên dưới ánh tà dương, được xây dựng từ ngọc thạch và những khối đá mây khổng lồ, sừng sững giữa không trung. Các cầu đá nhỏ vắt vẻo lơ lửng, nối liền các điện vũ, dưới chân là biển mây cuồn cuộn không ngừng nghỉ, tựa hồ như một dòng sông trắng xóa vô tận. Trên những sân thượng rộng lớn, gió thổi qua nhẹ nhàng, mang theo mùi hương thanh khiết của mây trời và thoang thoảng hương hoa dịu dàng từ những vườn thượng uyển ẩn mình trong sương khói. Tiếng gió rít khẽ qua các khe cửa, hòa cùng tiếng chuông gió leng keng như những bản nhạc giao hưởng của thiên nhiên, đôi khi lại bị gián đoạn bởi tiếng chim hót líu lo đâu đó trong biển mây, rồi lại chìm vào sự im lặng tuyệt đối. Linh khí nơi đây thuần khiết đến mức khiến người phàm có thể cảm thấy tâm hồn mình được gột rửa, nhưng cũng tạo nên một bầu không khí thanh tịnh đến mức siêu thoát, nhẹ nhàng mà lại ẩn chứa một nỗi cô lập sâu sắc.

Trong một gian điện chính, ánh nắng cuối ngày xuyên qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, trải dài trên nền ngọc bích. Tạ Trần thân hình gầy gò, khoác trên mình bộ áo vải bố cũ kỹ, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, đứng yên lặng bên cửa sổ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn xa xăm vào biển mây đang chuyển mình thành màu tím hồng huyền ảo, vẻ suy tư không hề che giấu. Bên cạnh hắn là Dạ Lan, thân hình mảnh mai trong bộ y phục đen tuyền, gương mặt ẩn sau mạng che, ánh mắt sắc sảo của nàng quét qua từng góc nhỏ của căn phòng, cảnh giác với mọi biến động dù là nhỏ nhất. Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục màu xanh ngọc thanh lịch của một y sư, gương mặt toát lên vẻ thông minh và chút ưu tư, đang khẽ day day chén trà nóng trên tay, đôi mắt nàng thỉnh thoảng lại liếc nhìn Tạ Trần, trong đó ẩn chứa sự lo lắng nhưng cũng đầy kiên định. Cả ba người đều giữ im lặng, bầu kh��ng khí trong gian điện căng như dây đàn, chỉ có tiếng chuông gió khẽ ngân và tiếng gió thổi qua biển mây làm nền cho sự chờ đợi.

Chẳng mấy chốc, một bóng người thanh thoát, tựa như một tiên nhân giáng thế, từ từ bước vào. Dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết, đó chính là Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng vận một bộ bạch y thuần khiết, không một họa tiết nào, tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng xa cách. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, được búi cao đơn giản bằng một Nguyệt Quang Trâm, càng làm nổi bật vẻ cao quý của nàng. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét qua Tạ Trần, Dạ Lan và Mộ Dung Tuyết, dừng lại lâu hơn ở Tạ Trần, tựa như muốn nhìn thấu tâm can hắn. Trong ánh mắt ấy, có sự uy nghiêm, có sự cảnh giác, và đâu đó ẩn sâu là một nỗi mệt mỏi khó tả mà chỉ những người đã trải qua phong ba mới có thể hiểu được.

"Tạ Trần." Giọng nói của nàng trong trẻo, nhưng lại mang một sự lạnh lùng khó tả, không chút biểu cảm, tựa như tiếng băng va vào đá. "Ta nghe nói ngươi muốn... nghịch thiên? Ngươi biết cái giá phải trả là gì không?" Nàng không hỏi, mà gần như là chất vấn, từng lời nói như những mũi tên sắc nhọn, trực diện và không khoan nhượng. Đối với một tu sĩ đã đạt đến cảnh giới như nàng, ý niệm "nghịch thiên" là một điều cấm kỵ, một sự điên rồ mà không ai dám nghĩ tới, huống chi là thực hiện.

Mộ Dung Tuyết cảm nhận được sự căng thẳng đang dâng cao, vội vàng đặt chén trà xuống, tiến lên một bước nhỏ, đôi mắt dịu dàng nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử. "Tỷ tỷ, Tạ Trần không phải là kẻ nông nổi. Ý tưởng của chàng... có thể là lối thoát." Nàng cố gắng xoa dịu, giọng nói mềm mại như dòng suối, nhưng vẫn giữ được sự kiên định trong từng lời. Nàng tin Tạ Trần, và nàng hiểu rằng Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng là một người trọng tình, trọng nghĩa, dù vẻ ngoài có lạnh lùng đến đâu.

Tạ Trần vẫn giữ thái độ điềm tĩnh, không hề nao núng trước ánh mắt và lời lẽ sắc bén của Lăng Nguyệt. Hắn khẽ thở dài, một hơi thở rất nhẹ, tựa như gió thoảng. "Nghịch thiên ư? Có lẽ là vậy. Nhưng liệu có phải là nghịch thiên khi ta chỉ muốn giữ gìn những gì Thiên Đạo đã buông bỏ? Khi ta chỉ muốn vá víu lại những vết rạn mà chính nó đã tạo ra?" Hắn quay người lại, đối diện với Lăng Nguyệt, đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn thẳng vào nàng, không hề né tránh. "Cái giá phải trả, ta biết. Nhưng liệu cái giá của sự bất lực, của việc nhìn nhân gian chìm trong vô vọng, nhìn con người dần 'mất người', có phải là cái giá lớn hơn không?"

Dạ Lan vẫn đứng yên lặng, như một cái bóng, nhưng sự hiện diện của nàng lại mang một áp lực vô hình, cảnh giác cao độ. Ánh mắt nàng theo dõi sát sao từng biểu cảm nhỏ trên gương mặt Lăng Nguyệt, sẵn sàng ứng phó nếu có bất kỳ động thái bất thường nào.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhíu mày. Lời của Tạ Trần không phải là sự phản bác mạnh mẽ, mà là một câu hỏi tu từ, một lời chất vấn đầy triết lý, khiến nàng phải suy ngẫm. "Buông bỏ? Vết rạn? Ngươi đang nói gì?" Giọng nàng vẫn lạnh, nhưng đã có chút dao động. Nàng là một tu sĩ đã sống qua bao thế kỷ, chứng kiến bao thăng trầm của Thiên Đạo, nàng biết sự suy tàn, nhưng nàng vẫn luôn tin vào sự bất biến của nó, tin vào trật tự mà nó đã định ra.

"Thiên Đạo, giống như một thân cây cổ thụ đã đến lúc tàn lụi." Tạ Trần chậm rãi nói, giọng trầm ấm, nhưng từng từ lại như khắc sâu vào tâm trí người nghe. "Nó không còn sức sống, không còn khả năng tự phục hồi. Các cành khô mục, lá úa vàng, nhưng gốc rễ vẫn bám chặt vào đất, cố gắng duy trì sự tồn tại cuối cùng. Nó không ác, không có ý định hủy diệt, nhưng sự suy kiệt của nó lại gián tiếp gây nên sự 'mất người', sự tan rã của nhân gian. Nó không thể tính toán được những 'rung động nhân quả' quá nhỏ bé, quá phức tạp của con người. Nó chỉ có thể cảm nhận được những 'mạch năng lượng' lớn, những 'chấp niệm' mạnh mẽ. Và khi nó cố gắng 'vá trời', nó lại vô tình hút cạn linh khí, đẩy nhanh sự tàn lụi của chính mình và của cả thế giới."

Hắn dừng lại một chút, để cho những lời nói của mình thẩm thấu vào tâm trí Lăng Nguyệt Tiên Tử. "Ta không muốn phá hủy cái gốc rễ cuối cùng của nó. Ta chỉ muốn... hướng dòng chảy của nó sang một con đường mới, một con đường mà không cần phải đánh đổi nhân tính, mà con người có thể sống trọn vẹn. Một 'Nhân Đạo'."

Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng đó, bất động. Ánh mắt nàng vẫn sắc bén, nhưng đã không còn vẻ chất vấn gay gắt ban đầu. Trong sâu thẳm tâm hồn nàng, những lời của Tạ Trần đã chạm đến một vết thương, một sự hoài nghi mà nàng đã cố gắng chôn giấu bấy lâu nay. Nàng đã chứng kiến quá nhiều, đã cảm nhận quá nhiều sự mục ruỗng trong các tông môn, sự vô cảm hóa của các tu sĩ. Nàng đã từng cận kề với vực thẳm của sự "mất người", khi mà cảm xúc con người dần bị bào mòn bởi linh khí và sự truy cầu trường sinh. Chính Tạ Trần, với những lời nói sâu sắc của hắn, với ánh mắt kiên định và trái tim trọng nhân tình của hắn, đã vô tình cứu nàng khỏi số phận đó, dù nàng không hề hay biết. Hắn đã gieo vào lòng nàng một hạt giống của sự khác biệt, của một con đường khác.

Tiếng chuông gió lại ngân nga, một giai điệu buồn bã như khúc ca tiễn biệt một kỷ nguyên. Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng đã tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, và ánh trăng mờ ảo bắt đầu xuyên qua những tầng mây dày đặc.

***

Đêm khuya, Thiên Đỉnh Cung chìm trong một màn sương mờ ảo, không khí trở nên mát mẻ hơn, mang theo một chút lạnh lẽo nhưng vẫn thuần khiết của linh khí. Ánh trăng vẫn cố gắng xuyên qua những tầng mây dày đặc, tạo nên những vệt sáng yếu ớt trên nền ngọc bích của gian điện. Không gian tĩnh mịch đến mức có thể nghe rõ tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa, tạo nên một bản nhạc u buồn, xa vắng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng giữa gian điện, bất động như một bức tượng ngọc. Nàng khẽ chạm vào Nguyệt Quang Trâm trên búi tóc đen nhánh của mình, ngón tay thanh mảnh lướt nhẹ trên bề mặt ngọc thạch lạnh lẽo. Ánh mắt phượng của nàng nhìn xa xăm, xuyên qua khung cửa sổ, hướng về biển mây cuồn cuộn không ngừng nghỉ. Trong tâm trí nàng, những lời của Tạ Trần không ngừng vang vọng, như những viên đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng suy tư.

Nàng nhớ lại những khoảnh khắc cận kề "mất người". Đó là những đêm trường thanh tu, khi nàng cảm thấy trái tim mình dần hóa đá, cảm xúc con người dần tan biến như sương khói. Nàng đã thấy những tu sĩ khác, những người từng là bạn bè, đồng môn, dần trở nên vô tri, vô cảm, chỉ còn lại sự khao khát sức mạnh và trường sinh. Họ trở thành những cỗ máy tu luyện, những cái vỏ rỗng tuếch, mà ngay cả linh khí của Thiên Đạo cũng không thể lấp đầy. Nàng đã thấy họ điên loạn vì chấp niệm, vì không thể đột phá, vì đánh mất bản thân trong cuộc truy cầu hư vô. Nàng đã từng hoài nghi, từng sợ hãi, nhưng vẫn luôn tự nhủ rằng đó là cái giá phải trả của con đường tu tiên, là sự tất yếu để đạt đến đỉnh cao.

Nhưng Tạ Trần thì khác. Hắn không có linh căn, không tu luyện, nhưng hắn lại nhìn thấu mọi thứ. Hắn không truy cầu sức mạnh, không khao khát trường sinh, mà chỉ muốn "sống một đời bình thường", giữ trọn "nhân tính" của mình. Chính sự khác biệt đó, sự kiên định vào giá trị của con người, đã tạo nên một tia sáng trong vực thẳm hoài nghi của Lăng Nguyệt. Hắn đã không ngừng nhắc nhở nàng về giá trị của sự sống, của cảm xúc, của những điều tưởng chừng nhỏ bé nhưng lại là nền tảng của nhân gian. Nàng nhận ra, dù Tạ Trần không trực tiếp "cứu" nàng khỏi bất kỳ nguy hiểm hữu hình nào, nhưng hắn đã cứu nàng khỏi một số phận còn tồi tệ hơn cái chết: số phận của một kẻ "mất người".

"Thiên Đạo không ác, chỉ là một dòng sông đang cạn, cố gắng giữ lại dòng chảy cuối cùng. Chúng ta không thể cứu dòng sông chết, nhưng có thể tạo ra một con sông mới." Giọng nói trầm ấm của Tạ Trần lại vang lên, phá vỡ sự im lặng trong gian điện. Hắn đã cho Lăng Nguyệt đủ thời gian để suy ngẫm, để đối diện với chính nội tâm của mình. Hắn biết, để thuyết phục được một tu sĩ như Lăng Nguyệt, không thể chỉ dùng lời nói suông, mà phải chạm đến cốt lõi của niềm tin và sự hoài nghi của nàng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử quay người lại, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây đã không còn vẻ lạnh lùng như băng giá, mà thay vào đó là một sự phức tạp, một tia sáng của sự thấu hiểu và một quyết tâm mới. Nàng nhìn thẳng vào Tạ Trần, ánh mắt sâu thẳm, như muốn khắc ghi hình ảnh thư sinh gầy gò này vào tâm khảm. "Ngươi... đã cứu ta khỏi số phận đó, dù ta không hề biết. Ta từng tin vào sự bất biến của Thiên Đạo, vào luật nhân quả do nó định ra. Nhưng giờ đây... ta thấy những vết rạn." Giọng nàng vẫn trong trẻo, nhưng đã pha lẫn một chút sự yếu mềm, một sự thừa nhận mà trước đây nàng chưa từng dám thốt ra.

Dạ Lan và Mộ Dung Tuyết vẫn im lặng lắng nghe. Mộ Dung Tuyết khẽ thở phào nhẹ nhõm, biết rằng Lăng Nguyệt đã bắt đầu chấp nhận. Dạ Lan vẫn cảnh giác, nhưng ánh mắt nàng đã dịu đi đôi chút, tin tưởng vào khả năng của Tạ Trần trong việc lay động lòng người.

Lăng Nguyệt Tiên Tử bước đến cạnh cửa sổ, nhìn ra biển mây cuồn cuộn. Một ý tưởng táo bạo, một tia sáng đột phá chợt lóe lên trong tâm trí nàng, dựa trên sự hiểu biết sâu sắc của nàng về Thiên Đạo và bản chất "mất người" của nó, kết hợp với triết lý "Nhân Đạo" mà Tạ Trần đã gieo vào.

"Nếu Thiên Đạo là một hệ thống đang 'chết', vậy nó cũng có những 'điểm đứt gãy', những 'lỗ hổng'." Nàng bắt đầu nói, giọng nói dần trở nên dứt khoát, mang theo sự tự tin của một người đã tìm thấy con đường. "Thay vì tạo ra một 'điểm mù' bên ngoài, một nơi mà Thiên Đạo không thể 'thấy', không thể 'nghe' những 'rung động nhân quả' của chúng ta... sao không tạo ra một 'dòng chảy hỗn loạn' ngay bên trong nó? Một dòng chảy mà chính Thiên Đạo cũng không thể phân loại hay xử lý, vì nó tuân theo một logic khác... logic của Nhân Đạo!"

Tạ Trần chăm chú lắng nghe, đôi mắt sâu thẳm của hắn lóe lên sự suy tư mãnh liệt. Ý tưởng của Lăng Nguyệt Tiên Tử không chỉ táo bạo, mà còn cực kỳ tinh vi. Nó không phải là sự đối kháng trực diện, mà là sự lợi dụng chính những điểm yếu, những "vết rạn" trong cơ chế vận hành của Thiên Đạo. Một "dòng chảy hỗn loạn" bên trong, dựa trên logic "Nhân Đạo", sẽ là một biến số mà Bạch Vô Thường, với sự vô cảm và cứng nhắc của mình, không thể nào tính toán hay kiểm soát. Nó sẽ tạo ra những "rung động nhân quả" không thể giải thích, không thể truy vết, khiến cho "hệ thống Thiên Đạo" bị "quá tải", bị "mất tín hiệu" từ bên trong.

Điều này không chỉ là một kế hoạch để trốn tránh Bạch Vô Thường, mà còn là một cách để định hình lại trật tự, gieo mầm cho một "Nhân Đạo" mới ngay trong lòng "Thiên Đạo" cũ. Tuy nhiên, rủi ro là vô cùng lớn. Việc "chơi" với những "điểm đứt gãy" của Thiên Đạo, thao túng "dòng chảy nhân quả" từ bên trong, có thể dẫn đến những biến đổi không lường trước được, đẩy nhanh quá trình sụp đổ của Thiên Đạo một cách không kiểm soát, hoặc tạo ra những hệ quả kinh hoàng cho nhân gian. Bạch Vô Thường chắc chắn sẽ sớm nhận ra những "rung động" bất thường này và phản ứng mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Tạ Trần nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử, rồi lại nhìn Mộ Dung Tuyết và Dạ Lan. Liên minh này, giữa trí tuệ nhân gian của hắn, sự thấu hiểu nhân tâm của Mộ Dung Tuyết, và kiến thức sâu rộng về Thiên Đạo của Lăng Nguyệt, đang dần hình thành nên hạt nhân của một "Nhân Đạo" mới. Con đường phía trước đầy rẫy chông gai, nhưng tia hy vọng mong manh đã được thắp lên, ngay trong lòng những vết rạn của Thiên Đạo đang tàn lụi.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free