Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 383: Lời Kêu Gọi Từ Điểm Mù: Minh Triết Của Nhân Gian

Gió vẫn gào thét không ngừng, cuốn xoáy bụi đất và những mảnh vụn từ tàn tích cổ xưa lên không trung, như một lời than khóc bi tráng của một kỷ nguyên đang tàn lụi. Dù vệt sáng mờ nhạt nơi chân trời đã dần rõ ràng hơn, đẩy lùi màn đêm u tối, nhưng không khí vẫn nặng trĩu một sự áp bức vô hình, thứ áp lực đến từ Bạch Vô Thường, từ Thiên Đạo đang không ngừng truy lùng. Tạ Trần đứng đó, thân hình gầy gò in bóng trên nền đá đổ nát, như một nét chấm phá yếu ớt giữa khung cảnh hoang tàn và hùng vĩ. Ánh mắt hắn, dù còn vương vấn sự suy tư sâu thẳm, nhưng đã tràn đầy một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Nụ cười nhạt hiện trên môi hắn, không phải nụ cười của niềm vui, mà là sự chấp nhận của một kẻ đã sẵn sàng đối mặt với vận mệnh nghiệt ngã, một sự chấp nhận mà trong đó chất chứa cả nỗi đau và hy vọng.

Hắn quay sang nhìn Dạ Lan, lặp lại lời nói của mình, như một lời khẳng định cho chính bản thân và cho nàng: "Kế hoạch này đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối và một cái tâm không dao động. Chúng ta sẽ không đánh trực diện, không dùng sức mạnh để đối kháng với Thiên Đạo, mà là luồn lách qua những kẽ hở của chính luật trời. Chúng ta sẽ tạo ra một ma trận nhân quả phức tạp đến mức Thiên Đạo không thể giải mã, một 'điểm mù' mà nó không thể nhìn thấu."

Dạ Lan khẽ gật đầu, ánh mắt nàng chất chứa sự lo lắng sâu sắc, nhưng niềm tin vào Tạ Trần vẫn lấp lánh như những đốm lửa nhỏ trong đêm tối. "Ta hiểu. Nguy hiểm... nhưng ta tin ngươi." Nàng dừng lại một chút, giọng nói trầm ấm nhưng đầy kiên định. "Chỉ cần ngươi không quên con đường 'Nhân Đạo' mà ngươi đã chọn. Ta sẽ luôn ở bên cạnh, để nhắc nhở ngươi, nếu cần." Lời nói của nàng không chỉ là sự ủng hộ, mà còn là một lời hứa thầm lặng, một lời cam kết rằng nàng sẽ là "điểm neo" giữ vững "nhân tính" cho Tạ Trần, không để hắn sa ngã vào sự vô cảm mà hắn đang cố gắng chống lại. Nàng biết, kế hoạch này sẽ không chỉ yêu cầu sự hy sinh về thể chất hay tinh thần, mà còn là một cuộc thử nghiệm triết lý khắc nghiệt nhất mà Tạ Trần từng phải đối mặt. Sự thao túng nhân quả có thể dẫn đến những hệ quả không lường trước được, thậm chí tạo ra những "biến số" mới cho chính Thiên Đạo, nhưng nàng tin vào trí tuệ của Tạ Trần, tin vào ngọn lửa "Nhân Đạo" đang cháy trong hắn.

Tạ Trần khẽ gật đầu đáp lại, một nụ cười nhẹ nhàng và đầy thấu hiểu. Hắn đưa tay ra, chạm nhẹ vào vai Dạ Lan, như một lời cảm ơn, một sự trấn an. Khoảnh khắc đó, một sự liên kết vô hình nhưng vững chắc được hình thành giữa hai người, một sự đồng lòng để đối mặt với những thử thách kinh hoàng sắp tới. "Vậy thì, chúng ta bắt đầu," hắn nói, giọng nói đầy kiên quyết, như đã trút bỏ được mọi gánh nặng nội tâm. "Những bước đầu tiên của 'Điểm Mù Nhân Quả' sẽ rất quan trọng. Chúng ta cần phải tạo ra những 'rung động nhân quả' nhỏ, không quá rõ ràng, để thử nghiệm phản ứng của Bạch Vô Thường, để xác định giới hạn của sự vô cảm của hắn." Hắn đưa ra những chỉ thị đầu tiên, những lời nói cụ thể về những hành động mà họ cần phải thực hiện, những nơi họ cần phải đến, những thông tin họ cần phải thu thập. Đó là những mảnh ghép đầu tiên của một bức tranh khổng lồ, một kế hoạch phức tạp và đầy rủi ro, nhưng cũng đầy hy vọng.

Hắn quay lưng lại với khu tàn tích cổ kính, với những lời cảnh báo của Trần Lão Gia và những giằng xé nội tâm của chính mình. Những bước chân của hắn, dù vẫn còn chút vẻ mệt mỏi của những ngày dài đối mặt với sự truy lùng và đấu tranh nội tâm, nhưng đã trở nên vững vàng hơn bao giờ hết. Ánh mắt hắn hướng về phía trước, về phía những cánh rừng và dãy núi xa xăm, nơi Thiên Đạo đang suy tàn và Bạch Vô Thường vẫn đang chờ đợi. Con đường phía trước là một cuộc chiến không khoan nhượng, không chỉ với Thiên Đạo mà còn với chính bản thân hắn. Nhưng Tạ Trần biết, "Nhân Đạo" của hắn không phải là một "chấp niệm" sai lầm. Nó là ngọn lửa duy nhất có thể soi sáng con đường trong bóng tối của một kỷ nguyên đang tàn lụi, và hắn sẽ không bao giờ để ngọn lửa ấy vụt tắt. Ý tưởng về một 'Nhân Đạo' mới, nơi trí tuệ và sự thấu hiểu nhân quả có thể đối trọng với quyền năng của Thiên Đạo, đã bắt đầu được thực hiện hóa, dù nó sẽ đối mặt với sự phản kháng mạnh mẽ từ Thiên Đạo và các tu sĩ truyền thống. Câu trả lời cho "cái giá của linh hồn" không phải là sự từ bỏ, mà là một hành trình gian nan để định nghĩa lại nó.

***

Hai ngày sau, Tạ Trần và Dạ Lan đã ẩn mình tại một quán trọ nhỏ trong lòng Thị Trấn An Bình. Khác hẳn với sự hoang tàn, u ám của Hoang Cổ Bí Cảnh, nơi đây là một bức tranh sống động của nhân gian. Buổi sáng sớm, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp xuyên qua làn sương mỏng, cả thị trấn đã bắt đầu cựa mình thức giấc. Tiếng rao hàng của người bán bánh nóng, tiếng lách cách của xe ngựa trên con đường lát đá, tiếng trẻ con nô đùa nơi quảng trường nhỏ, và mùi thơm của thức ăn quyện lẫn mùi đất ẩm, mùi gỗ cũ, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, ngồi bên cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm nhìn ra phố phường đang dần tỉnh giấc. Hắn không có vẻ vội vã hay lo lắng, mà chỉ lặng lẽ quan sát, như một người lữ khách đang chiêm nghiệm bức tranh cuộc đời. Những gương mặt phàm nhân, những nụ cười chất phác, những lo toan đời thường, tất cả đều là những sợi dây nhân quả giản dị, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh tiềm tàng mà Bạch Vô Thường, với sự vô cảm của nó, sẽ không bao giờ thấu hiểu.

Dạ Lan ngồi đối diện, nhẹ nhàng pha một ấm trà nóng. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong căn phòng nhỏ, xua đi cái lạnh còn vương lại của đêm. Nàng im lặng quan sát Tạ Trần, hiểu rằng hắn đang tìm kiếm điều gì đó trong những hình ảnh bình dị kia. "Ngươi đang tìm kiếm những 'sợi dây nhân quả' mà Thiên Đạo không thể nhìn thấu sao?" Nàng hỏi, giọng điệu trầm ấm, phá vỡ sự tĩnh lặng.

Tạ Trần không quay đầu lại, ánh mắt vẫn dõi theo một tốp trẻ con đang chơi đùa. "Đúng vậy. Kế hoạch 'Điểm Mù Nhân Quả' cần những sợi dây nhân quả đủ mạnh để tạo ra sự nhiễu loạn, đủ phức tạp để Bạch Vô Thường không thể giải mã. Sợi dây đó không thể là sức mạnh thuần túy, không phải là những pháp tắc cứng nhắc mà Thiên Đạo đặt ra. Nó phải là sự thấu hiểu, là niềm tin, là sự gắn kết của những kẻ 'chưa mất người'." Hắn khẽ thở dài, một làn hơi mỏng manh thoát ra trong không khí se lạnh. "Bạch Vô Thường, hắn là một cỗ máy hoàn hảo của Thiên Đạo, tuân thủ mọi luật lệ, nhưng chính sự hoàn hảo và vô cảm đó lại là điểm yếu của hắn. Hắn có thể đo lường sức mạnh, tính toán nhân quả theo các quy tắc đã định, nhưng hắn không thể đo lường tình yêu, nỗi sợ hãi, hy vọng, hay sự hy sinh. Hắn không thể hiểu được sự lựa chọn của một người phàm vì tình thân, vì lẽ phải, vượt lên trên mọi lợi ích hay sinh tử."

Dạ Lan đặt chén trà trước mặt Tạ Trần, hương trà thanh nhẹ lan tỏa. "Vậy ngươi định tìm ai? Một tu sĩ với đạo tâm kiên cố, một phàm nhân với lòng dũng cảm, hay một kẻ ở giữa, đã từng chứng kiến cả hai thế giới?" Nàng hỏi, ánh mắt sắc sảo ẩn chứa sự chờ đợi.

Tạ Trần nhấp một ngụm trà, vị đắng chát nhưng hậu ngọt lan tỏa trong vòm miệng. "Mộ Dung Tuyết." Hắn buông chén trà xuống, quay lại nhìn Dạ Lan, ánh mắt sáng lên một tia quyết đoán. "Nàng là người từng trải, đã tu luyện đến cảnh giới cao, nhưng vẫn giữ được nhân tính vẹn nguyên. Nàng đã chứng kiến cái giá của sự tu luyện, cái cách mà sức mạnh có thể ăn mòn tâm hồn, nhưng nàng vẫn chọn con đường y đạo, cứu người. Nàng hiểu sự vô thường của cuộc đời, sự suy tàn của Thiên Đạo, và hơn hết, nàng hiểu giá trị của một sinh mệnh phàm trần. Nàng sẽ hiểu được những gì ta muốn làm, và nàng có thể là một 'điểm neo' quan trọng cho những 'rung động nhân quả' mà ta cần." Hắn suy nghĩ thêm, rồi lấy ra một tờ giấy cũ từ trong tay áo. Trên đó, hắn phác thảo sơ bộ một mạng lưới các điểm kết nối, các mối quan hệ nhân quả mà hắn dự định sẽ kích hoạt. "Chúng ta cần tiếp cận nàng một cách kín đáo, tránh sự chú ý của Thiên Đạo. Bạch Vô Thường có thể không hiểu cảm xúc, nhưng hắn vẫn sẽ phản ứng với những 'rung động nhân quả' bất thường."

Dạ Lan gật đầu. "Ta sẽ sắp xếp. Dược Vương Cốc là một nơi ẩn mình tốt. Ta sẽ gửi tin tức trước, nhưng sẽ không nêu rõ mục đích của chúng ta." Nàng đứng dậy, thân hình mảnh mai yểu điệu trong bộ y phục đen tuyền, chuẩn bị cho chuyến đi. "Ngươi có tin rằng nàng sẽ chấp nhận một kế hoạch mạo hiểm như vậy không, khi nàng đã chọn con đường an tĩnh của y đạo?" Nàng hỏi, không khỏi có chút hoài nghi.

Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mặt trời đã lên cao, chiếu rọi những tia nắng vàng óng lên mái nhà và những con người đang hối hả. "Mộ Dung Tuyết không phải là người ham danh lợi hay quyền lực. Nàng nhìn thấy sự suy tàn của Thiên Đạo bằng chính đôi mắt của mình, cảm nhận được nỗi đau của nhân gian. Lòng nhân ái của nàng sẽ là động lực mạnh mẽ hơn bất kỳ lời thuyết phục nào. Hơn nữa, nàng có đủ trí tuệ để nhìn thấu những gì ta muốn làm. Kế hoạch này không phải là để phá hủy, mà là để tạo ra một con đường sống mới cho nhân gian, một 'Nhân Đạo' chân chính." Hắn nói, giọng điệu trầm ổn, chứa đựng một niềm tin mãnh liệt, dù con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai và rủi ro. "Sự chấp nhận của nàng sẽ là một dấu hiệu quan trọng, cho thấy rằng ý tưởng về 'Nhân Đạo' không chỉ là ảo tưởng của riêng ta."

***

Vài ngày sau, dưới sự dẫn đường khéo léo của Dạ Lan, Tạ Trần đã đặt chân đến Dược Vương Cốc. Khác hẳn với sự ồn ào, náo nhiệt của Thị Trấn An Bình, nơi đây là một bức tranh của sự thanh tĩnh và huyền ảo. Buổi chiều tà, sương mù dày đặc bắt đầu giăng mắc, ôm trọn những căn nhà gỗ đơn giản nhưng tinh xảo, ẩn mình giữa rừng cây xanh tốt và tiếng suối chảy róc rách. Không khí nơi đây mang một mùi hương đặc trưng, nồng nặc của thảo dược quyện lẫn mùi đất ẩm và mùi hoa cỏ dại, tạo nên một cảm giác an lành, như thể mọi lo toan, phiền muộn của thế gian đều bị bỏ lại sau làn sương trắng xóa. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng cối giã thuốc đều đều, tiếng lò đan hoạt động nhẹ nhàng, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và sự chữa lành.

Trong một căn nhà gỗ nhỏ, nơi ánh đèn lồng giấy treo hờ hững tỏa ra thứ ánh sáng vàng ấm, Mộ Dung Tuyết đang kiểm tra một bình đan. Nàng vẫn giữ vẻ ngoài dịu dàng, thanh lịch như Tạ Trần từng biết, y phục màu xanh ngọc của y sư càng làm nổi bật khí chất thoát tục của nàng. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, một nỗi buồn sâu sắc của người đã chứng kiến quá nhiều sinh ly tử biệt, quá nhiều sự suy tàn. Khi Tạ Trần và Dạ Lan bước vào, nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt thoáng qua một chút ngạc nhiên, rồi chuyển thành sự trầm tư.

"Tạ Trần... đã lâu không gặp." Giọng nàng trong trẻo nhưng chứa đựng một sự mệt mỏi ẩn giấu. Nàng đặt bình đan xuống, chậm rãi đứng dậy, đưa tay ra mời khách. "Ta biết ngươi sẽ không đến tìm ta chỉ để ôn chuyện cũ. Đặc biệt là trong thời điểm này, khi cả Thiên Đạo đang chao đảo."

Tạ Trần khẽ cúi đầu chào, ánh mắt hắn chạm vào ánh mắt nàng, một sự thấu hiểu vô ngôn chợt lướt qua. "Mộ Dung Tuyết tiên tử quá lời rồi. Quả thực, có một chuyện hệ trọng, liên quan đến vận mệnh nhân gian, ta muốn thỉnh giáo nàng." Hắn không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề. "Thiên Đạo đang chết. Cái chết của nó không phải là một sự kiện đột ngột, mà là một quá trình suy kiệt trường kỳ. Bạch Vô Thường, hắn chỉ là một cỗ máy, một cơ chế tự bảo vệ cuối cùng của Thiên Đạo, cố gắng duy trì sự tồn vong của nó. Nhưng cỗ máy đó có điểm mù. Và điểm mù đó chính là nhân tính, là cảm xúc, là những thứ nó không thể đo lường hay kiểm soát."

Mộ Dung Tuyết lắng nghe, sắc mặt nàng không chút biến đổi, nhưng đôi mắt sâu thẳm đã ánh lên sự chú ý. Nàng rót trà mời Tạ Trần và Dạ Lan, rồi ngồi xuống đối diện, chờ đợi hắn tiếp tục. "Ngươi nói không sai. Sự vô cảm của Bạch Vô Thường là điều mà ta đã sớm nhận ra. Nhưng làm sao để lợi dụng điểm yếu đó để đối phó với sức mạnh gần như vô hạn của Thiên Đạo?"

Tạ Trần hít một hơi sâu, bắt đầu trình bày kế hoạch "Điểm Mù Nhân Quả" một cách chi tiết. "Thiên Đạo vận hành dựa trên các quy luật nhân quả rõ ràng, có thể dự đoán được. Bạch Vô Thường, với sự vô cảm và logic lạnh lùng của mình, có thể truy vết mọi 'rung động nhân quả' mà hắn nhận diện được. Nhưng nếu chúng ta tạo ra một chuỗi sự kiện, một mạng lưới nhân quả quá phức tạp, quá mâu thuẫn, quá 'con người' đến mức hắn không thể lý giải, không thể xếp đặt vào các khuôn mẫu đã định, thì sao?" Hắn ngừng lại một chút, nhìn vào ánh mắt của Mộ Dung Tuyết, tìm kiếm sự thấu hiểu. "Chúng ta không thể đối đầu với sức mạnh, nhưng chúng ta có thể làm nhiễu loạn nó. Ta muốn tạo ra những 'rung động nhân quả' không phải từ sức mạnh tu luyện, mà từ những lựa chọn thuần túy của nhân tính – từ lòng dũng cảm của một phàm nhân, từ sự hy sinh vì tình thân, từ niềm tin vào lẽ phải, từ sự kiên định vào một lý tưởng. Những điều đó, Thiên Đạo không thể đo lường bằng linh khí, Bạch Vô Thường không thể giải mã bằng thuật toán."

Mộ Dung Tuyết im lặng, đôi mắt nàng khép hờ, dường như đang suy ngẫm từng lời của Tạ Trần. Tiếng suối chảy róc rách bên ngoài cửa sổ, tiếng gió xào xạc qua tán lá, tất cả dường như đều bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng trong căn phòng. "Ngươi muốn tạo ra một 'ma trận nhân quả' mà Bạch Vô Thường không thể 'thấy', không thể 'nghe' bằng cách đẩy những hành động của con người vượt ra ngoài sự dự đoán của hắn?" Nàng mở mắt, nhìn thẳng vào Tạ Trần, giọng nói trầm tĩnh nhưng ánh mắt đã ánh lên sự thấu hiểu. "Một hành động của phàm nhân, nếu xuất phát từ một động cơ thuần túy 'con người', không vì quyền lực, không vì lợi ích, không vì sợ hãi, mà chỉ vì tình yêu, vì lẽ phải, sẽ là một biến số mà Thiên Đạo không thể tính toán?"

Tạ Trần gật đầu. "Chính là như vậy. Những 'rung động nhân quả' này sẽ không lớn về mặt năng lượng, nhưng lại cực kỳ phức tạp về mặt ý nghĩa. Chúng sẽ tạo ra những 'điểm mù' trong tầm nhìn của Bạch Vô Thường, khiến hắn 'mất tín hiệu', không thể truy vết được ta, không thể dự đoán được bước đi tiếp theo của chúng ta. Và quan trọng hơn, những 'rung động' này sẽ khơi gợi lại những gì đang dần mất đi trong nhân gian – lòng tin, sự đoàn kết, và ý chí sống không phải để thành tiên, mà để sống trọn vẹn một kiếp người." Hắn nhìn quanh căn phòng, nơi những bình thuốc, những cuộn sách y lý được sắp xếp ngăn nắp, nơi hơi ấm của sự chữa lành lan tỏa. "Ta không muốn phá hủy Thiên Đạo, mà muốn tạo ra một con đường khác, một 'Nhân Đạo'. Một con đường mà con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi giá trị của sự sống được đặt lên trên hết. Nhưng để làm được điều đó, ta cần sự thấu hiểu và lòng tin của những người như nàng, những người đã từng đứng giữa ranh giới của tiên và phàm, những người đã chứng kiến cả hai thế giới và chọn giữ lại 'nhân tính' của mình."

Mộ Dung Tuyết nhắm mắt lại, một làn sương mỏng bay lượn quanh nàng. Trong tâm trí nàng, những lời nói của Tạ Trần vang vọng, kết nối với những gì nàng đã chứng kiến, đã trải qua. Nàng đã thấy biết bao tu sĩ vì truy cầu trường sinh, vì khát vọng sức mạnh mà đánh mất đi cảm xúc, đánh mất đi bản thân. Nàng đã thấy Thiên Đạo suy tàn, kéo theo sự mục ruỗng của những giá trị tốt đẹp. Lời của Tạ Trần không phải là một lời hứa hão huyền, mà là một lời kêu gọi đánh thức. Nàng nhớ lại lời thề của mình, "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Lời thề đó, giờ đây, lại vang vọng rõ ràng hơn bao giờ hết. Kế hoạch này, dù mạo hiểm đến mức nào, nhưng nó lại là con đường duy nhất để bảo vệ cái gốc rễ của nhân gian, để bảo vệ chính cái "nhân tính" mà nàng luôn trân trọng.

Nàng mở mắt, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào Tạ Trần. "Kế hoạch của ngươi... quá táo bạo, quá phức tạp, và đầy rẫy rủi ro. Ta phải thừa nhận, ta chưa từng nghe thấy một ý tưởng điên rồ đến vậy." Nàng khẽ cười, một nụ cười ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng cũng đầy quyết tâm. "Nhưng ta tin vào ngươi, Tạ Trần. Ta tin vào 'Nhân Đạo' mà ngươi đang tìm kiếm. Ta sẽ giúp ngươi. Hãy nói cho ta biết, ta cần làm gì. Dược Vương Cốc này, dù nhỏ bé, nhưng vẫn có thể là một 'điểm neo' vững chắc cho những 'rung động nhân quả' mà ngươi cần. Ta có thể liên kết với những người khác, những người cũng đang hoài nghi về con đường tu tiên hiện tại, những người vẫn còn giữ được tấm lòng nhân ái. Lăng Nguyệt Tiên Tử, chẳng hạn. Nàng cũng là người có đạo tâm kiên cường, và nàng đã từng bày tỏ sự lo ngại về sự 'mất người' trong các tông môn."

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm, như trút bỏ được một phần gánh nặng. "Cảm ơn nàng, Mộ Dung Tuyết." Hắn biết, với sự đồng ý của nàng, kế hoạch 'Điểm Mù Nhân Quả' đã có được mảnh ghép đầu tiên, một mảnh ghép quan trọng không thể thiếu. Sự hợp tác giữa Tạ Trần và các đồng minh như Mộ Dung Tuyết sẽ hình thành nên hạt nhân của một 'Nhân Đạo' mới, chống lại trật tự cũ của Thiên Đạo đang suy tàn. Cuộc chiến này, sẽ không phải là cuộc chiến của quyền năng, mà là cuộc chiến của trí tuệ, của lòng tin, của những 'rung động nhân quả' tinh tế mà Thiên Đạo không thể nào hiểu được. Những 'điểm mù' đầu tiên đã được tạo ra, và chúng sẽ dần khuếch đại, thu hút sự chú ý mạnh mẽ của Bạch Vô Thường, đẩy nhanh sự suy yếu của Thiên Đạo, nhưng cũng mở ra một kỷ nguyên mới cho nhân gian.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free