Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 382: Điểm Mù Nhân Quả: Kế Hoạch Của Kẻ Phàm

Giữa tàn tích Hoang Cổ Bí Cảnh, nơi ánh trăng mờ nhạt chật vật xuyên qua kẽ đá đổ nát, Tạ Trần đứng lặng như một pho tượng. Lời của Trần Lão Gia, như một lời nguyền rủa cổ xưa, vẫn còn vang vọng trong tâm trí hắn, không ngừng dày vò. "Cái giá của linh hồn... liệu ngươi có dám trả?" Câu hỏi ấy không chỉ là một thách thức, mà còn là một lưỡi dao sắc bén cứa sâu vào tận cùng bản ngã của Tạ Trần, vào cái "Nhân Đạo" mà hắn đã kiên định theo đuổi bấy lâu nay. Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo hơn gấp bội luồn qua da thịt, không phải từ gió sương đêm đông, mà từ sự giằng xé nội tâm dữ dội đang càn quét lấy hắn.

"Cái giá của sự tồn vong có phải là đánh mất chính mình?" Hắn tự hỏi, giọng không thành tiếng, chỉ là một làn sóng suy tư cuộn trào trong tâm thức. Hắn đã từ bỏ con đường tu đạo, không phải vì sợ hãi sức mạnh hay hiểm nguy, mà vì không muốn "mất người", không muốn đánh mất đi những cảm xúc, ký ức và nhân tính đã định hình nên hắn. Hắn muốn được "sống một đời bình thường", trọn vẹn, chân thực. Nhưng giờ đây, để bảo vệ cái "bình thường" ấy cho nhân gian, hắn lại phải đối mặt với một lựa chọn nghiệt ngã: trở thành một "kẻ vô cảm" để chống lại sự "vô cảm" của Thiên Đạo.

Hắn nhắm mắt lại, làn sương mù dày đặc dường như càng lúc càng bao trùm lấy hắn, khiến hắn cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết, như thể mọi gánh nặng của thế gian đều đang đè lên đôi vai gầy gò của một thư sinh phàm tục. Trong bóng tối của mi mắt, hắn thấy hiện lên những gương mặt phàm nhân, những con người yếu ớt nhưng đầy sức sống, đầy hỉ nộ ái ố mà hắn đã gặp gỡ, đã cố gắng bảo vệ. Hắn nh�� về Thôn Vân Sơn, về quán sách nhỏ của mình, về những buổi chiều tà yên bình bên ly trà nóng, về những câu chuyện nhân gian đầy màu sắc. Đó là "Nhân Đạo" của hắn, là ngọn lửa mà hắn đã thắp lên trong lòng mình. Liệu hắn có thể để ngọn lửa ấy bị dập tắt chỉ vì một chiến thắng mang danh "cứu thế"?

"Liệu ta có thể thắng một cỗ máy vô cảm mà không biến thành một cỗ máy khác?" Câu hỏi lại vang lên, lần này rõ ràng hơn, như tiếng chuông chùa vọng từ thâm sơn cùng cốc. Trần Lão Gia đã nói: "Một linh hồn để đối chọi với một cỗ máy..." Nhưng nếu linh hồn ấy phải bị bào mòn, bị bóp méo, bị biến chất để đạt được mục đích, thì sự chiến thắng đó còn ý nghĩa gì? Chẳng phải đó cũng là một hình thức của sự "mất người" hay sao, một cái giá còn đáng sợ hơn cả sự suy tàn của Thiên Đạo?

Tạ Trần hít thở sâu, từng hơi thở nặng nề mang theo mùi ẩm mốc của đá cổ và mùi rêu phong đặc trưng của Hoang Cổ Bí Cảnh. Hắn cảm nhận được khí tức lạnh lẽo của sương đêm, luồn lách qua lớp áo vải thô, thấm vào t��n xương tủy. Tuy nhiên, sự lạnh lẽo bên ngoài chẳng thấm vào đâu so với cơn bão đang càn quét trong lòng hắn. Hắn vẫn luôn tin rằng, "nhân tính" không phải là một điểm yếu, mà là một sức mạnh. Sức mạnh của lòng trắc ẩn, của sự thấu hiểu, của tình yêu thương và cả nỗi đau. Chính những điều đó đã tạo nên sự khác biệt giữa con người và những cỗ máy vô tri. Nếu hắn phải từ bỏ chúng, chẳng phải hắn đang tự biến mình thành thứ mà hắn căm ghét nhất hay sao?

Bàn tay hắn vô thức nắm chặt, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Một cơn đau nhói nhẹ. Đau, nhưng rõ ràng. Nó nhắc nhở hắn về sự tồn tại của cơ thể, của cảm giác, của "linh hồn" mà hắn đang đấu tranh để bảo vệ. Hắn đã từng chứng kiến quá nhiều tu sĩ "mất người" trên con đường truy cầu sức mạnh và trường sinh. Họ trở nên vô cảm, lạnh lùng, chỉ còn là những vỏ bọc rỗng tuếch của quyền năng. Hắn không muốn trở thành một trong số đó, dù cho mục đích của hắn có cao cả đến đâu.

Dạ Lan đứng cách đó không xa, thân hình mảnh mai ẩn hiện trong màn sương mờ. Nàng không nói một lời, chỉ lặng lẽ quan sát. Ánh mắt sắc sảo của nàng, dù bị mạng che khuất đi một phần, vẫn ánh lên vẻ lo lắng và thấu hiểu. Nàng biết, Tạ Trần không phải là người sẽ dễ dàng thỏa hiệp với những giá trị cốt lõi của mình. Nàng cảm nhận được sự giằng xé trong hắn, như một sợi dây vô hình đang kéo căng tâm hồn hắn đến cực hạn. Nàng không thể thay hắn đưa ra quyết định, nhưng nàng sẽ luôn ở bên cạnh, dù con đường hắn chọn có gập ghềnh đến đâu.

Tiếng gió rít gào qua các khe đá, tạo nên những âm thanh kỳ dị, như tiếng than khóc của những linh hồn bị mắc kẹt. Âm thanh ấy, kết hợp với tiếng gầm gừ vô hình từ xa, nhắc nhở Tạ Trần rằng Bạch Vô Thường vẫn đang ở đó, kiên nhẫn chờ đợi, một cỗ máy không cảm xúc, không ngừng nghỉ. Hắn không có thời gian để chìm đắm trong sự đấu tranh nội tâm quá lâu. Cuộc chiến không phải là một câu hỏi triết lý suông, mà là một cuộc chiến sinh tử, đòi hỏi hành động.

Tạ Trần từ từ mở mắt. Ánh mắt hắn vẫn còn vương vấn sự mệt mỏi, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa kiên định đã được thắp lên. Một quyết định đã được đưa ra. Không phải là chấp nhận "cái giá" một cách mù quáng, mà là tìm kiếm một con đường khác, một con đường mà hắn có thể vừa "im lặng" trước Thiên Đạo, vừa không phải đánh đổi linh hồn của chính mình. Con đường ấy, chắc chắn sẽ gian nan gấp bội, đòi hỏi sự trí tuệ và lòng dũng cảm phi thường. Nhưng đó là con đường duy nhất mà "phàm nhân" Tạ Trần có thể đi, là cách duy nhất để "phá cục" mà không "mất người". Hắn sẽ lợi dụng chính luật chơi của Thiên Đạo, lợi dụng sự vô cảm của nó, để tạo ra một "điểm mù nhân quả" mà ngay cả những con mắt vô tri của Bạch Vô Thường cũng không thể nhìn thấu.

Bầu trời phía đông bắt đầu hửng sáng, ánh sáng mờ ảo của rạng đông len lỏi qua làn sương mù đang dần tan, vẽ nên những vệt màu xám bạc lên những tàn tích đổ nát. Không khí vẫn se lạnh, nhưng đã bớt đi phần nào sự u ám của màn đêm.

Trong một hang động nhỏ, kín đáo nằm sâu trong khu tàn tích, nơi những vách đá cổ kính được bao phủ bởi rêu phong và dấu vết thời gian, Tạ Trần và Dạ Lan đang ngồi đối diện nhau. Ánh sáng yếu ớt từ một ngọn đèn dầu nhỏ đặt trên mặt đất hắt lên khuôn mặt suy tư của Tạ Trần, làm nổi bật những đường nét thanh tú và đôi mắt sâu thẳm của hắn. Bên cạnh hắn, tấm bản đồ cũ kỹ mà Trần Lão Gia đã trao cho được trải rộng trên nền đất lạnh, cùng với vài mảnh gốm vỡ vụn, tàn tích của một công cụ cổ xưa nào đó. Chúng nằm đó, im lìm, như những chứng nhân cho một thời đại đã qua, và giờ đây, chúng lại là nền tảng cho một kế hoạch táo bạo, đầy rủi ro.

Tạ Trần khẽ vuốt nhẹ lên tấm bản đồ, ngón tay lướt qua những ký hiệu cổ xưa đã phai mờ theo thời gian. "Thiên Đạo," hắn bắt đầu, giọng trầm tĩnh, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang một sức nặng triết lý sâu sắc, "không phải là một thực thể có ý thức, càng không phải là một sinh linh có cảm xúc. Nó là một hệ thống, một bộ máy khổng lồ vận hành dựa trên những quy tắc cứng nhắc, mà cốt lõi chính là 'luật nhân quả'. Bạch Vô Thường, hắn chỉ là kẻ chấp hành, một công cụ vô cảm, được lập trình để truy lùng và tiêu diệt bất kỳ 'biến số' nào đe dọa đến sự ổn định của hệ thống."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt nhìn vào khoảng không trước mặt, như thể đang nhìn xuyên thấu qua lớp sương mù của định mệnh, nhìn thẳng vào bản chất của Thiên Đạo. "Sự vô cảm của chúng, tưởng chừng là sức mạnh tuyệt đối, lại chính là điểm yếu chí mạng. Chúng không thể hiểu được những điều vượt ra ngoài logic và quy tắc mà chúng được tạo ra để tuân thủ. Chúng không thể lý giải 'nhân tính', 'cảm xúc' chân thật, hay những hành động xuất phát từ động cơ phi lý trí mà con người có thể tạo ra."

Dạ Lan lắng nghe từng lời, đôi mắt sắc sảo của nàng dõi theo Tạ Trần, suy nghĩ của nàng xoay chuyển không ngừng. Nàng đã từng chứng kiến sức mạnh kinh hoàng của Bạch Vô Thường, và sự vô cảm của hắn quả thật khiến người ta cảm thấy tuyệt vọng. Nhưng lời của Tạ Trần đã mở ra một tia hy vọng mong manh.

"Nếu chúng ta gieo một nhân mà không có quả rõ ràng," Tạ Trần tiếp tục, giọng nói chứa đựng một sự tự tin mới, không còn là sự giằng xé của đêm qua, "hoặc gieo quá nhiều nhân mà hệ quả lại mâu thuẫn, chồng chéo lên nhau đến mức Thiên Đạo không thể giải mã, không thể phân định rõ ràng, thì sao? Một 'mối dây nhân quả' rối rắm đến mức ngay cả Bạch Vô Thường cũng không thể dò tìm, không thể kiềm chế. Khi đó, hắn sẽ mất phương hướng. Hắn sẽ bị cuốn vào một vòng xoáy vô tận của những dữ liệu nhiễu loạn, không thể xác định được mục tiêu."

Hắn đưa tay ra, nhặt một cành cây nhỏ từ dưới đất, bắt đầu vẽ lên lớp đất ẩm một cách cẩn trọng. Những nét vẽ đơn giản nhưng đầy ẩn ý, minh họa cho những "mối dây nhân quả" phức tạp mà hắn đang hình dung. "Hãy tưởng tượng Thiên Đạo là một tấm lưới khổng lồ, mỗi sợi dây là một mối nhân quả. Chúng ta sẽ không cố gắng cắt đứt sợi dây nào cả, mà là tạo ra quá nhiều nút thắt, quá nhiều sợi dây chằng chịt đến mức tấm lưới ấy trở nên vô dụng, không thể bắt giữ được gì."

Tạ Trần khẽ chạm vào chiếc Nhân Quả Luân Bàn mà hắn vẫn mang theo bên mình, một vật phẩm đã trở thành công cụ hỗ trợ suy nghĩ không thể thiếu của hắn. Cảm giác lạnh lẽo từ kim loại truyền qua ngón tay, như nhắc nhở hắn về sự vô thường của vạn vật, và về sự phức tạp của luật nhân quả. Hắn đã từng sử dụng nó để nhìn thấu nhân tâm, để suy luận ra những hệ quả. Giờ đây, hắn sẽ dùng nó để "đánh lừa" chính quy tắc mà nó đại diện.

"Chúng ta sẽ lợi dụng sự cứng nhắc, sự thiếu linh hoạt của Thiên Đạo," Tạ Trần giải thích thêm, ánh mắt ánh lên vẻ tinh tường. "Bạch Vô Thường chỉ biết làm theo lệnh, theo quy tắc. Hắn không có khả năng suy luận phi logic, không có khả năng cảm nhận được những 'rung động nhân quả' mà không có đích đến rõ ràng. Chúng ta sẽ tạo ra một 'điểm mù' trong tấm lưới nhân quả ấy, một không gian nơi chúng ta có thể hành động mà không bị truy vết trực tiếp, nơi 'âm thanh' và 'hơi thở' của ta không còn bị Thiên Đạo 'lắng nghe'."

Dạ Lan trầm ngâm một lúc, rồi nàng khẽ cất tiếng, giọng nói có chút hoài nghi, nhưng sâu th���m vẫn là sự tin tưởng. "Ngươi muốn... thao túng nhân quả? Điều đó không phải cũng là nghịch thiên sao? Và ngươi có chắc sẽ không đánh mất chính mình? Trần Lão Gia đã cảnh báo về 'cái giá rất lớn', Tạ Trần."

Lời nhắc nhở của Dạ Lan như một sợi dây kéo Tạ Trần trở lại với thực tại, với cái giá mà hắn đã phải đấu tranh suốt đêm qua. Hắn biết, lời nàng nói là đúng. Thao túng nhân quả, dù cho mục đích có cao cả đến đâu, cũng là một hành động đi ngược lại với lẽ tự nhiên. Nó có thể khiến hắn sa vào con đường của những kẻ đã "mất người" khác, những kẻ vì quyền năng mà sẵn sàng chà đạp lên mọi giá trị.

"Ta hiểu," Tạ Trần đáp, giọng nói thoáng chút nặng nề, "Đây không phải là một con đường dễ dàng, và ta cũng không dám chắc rằng mình sẽ không lạc lối. Nhưng đây là con đường duy nhất để chúng ta có thể 'phá cục' mà không cần phải 'thành tiên', không cần phải sử dụng đến những sức mạnh mà Thiên Đạo ban tặng. Chúng ta sẽ không đánh trực diện, mà là luồn lách qua những kẽ hở của chính luật trời." H���n ngẩng đầu nhìn Dạ Lan, ánh mắt kiên định. "Về việc 'mất người'... đó là nỗi sợ lớn nhất của ta. Ta sẽ không hy sinh nhân tính của mình, hay của bất kỳ ai ta yêu quý, cho kế hoạch này. Chúng ta sẽ dùng trí tuệ, dùng sự thấu hiểu về 'nhân quả' để chiến thắng, chứ không phải dùng sự vô cảm hay sự tàn nhẫn."

Hắn nói thêm, giọng đầy chân thành, "Dạ Lan, ta biết ngươi lo lắng cho ta. Nhưng ta đã thề sẽ bảo vệ 'Nhân Đạo' này, bảo vệ những giá trị mà chúng ta tin tưởng. Nếu để Thiên Đạo cứ tiếp tục suy tàn, mọi người cuối cùng cũng sẽ 'mất người' mà thôi. Ta không thể đứng nhìn điều đó xảy ra. Kế hoạch này là một thử thách lớn, không chỉ với Thiên Đạo, mà còn với chính bản thân ta. Ta sẽ luôn tự nhắc nhở mình về 'sống một đời bình thường', về cái đích mà ta đang hướng tới."

Dạ Lan nhìn sâu vào mắt Tạ Trần. Nàng thấy trong đó sự mệt mỏi của một đêm dài đấu tranh, nhưng cũng thấy sự kiên định không lay chuyển, và một ngọn lửa hy vọng mong manh. Nàng biết, hắn sẽ không bao giờ từ bỏ con đường "Nhân ��ạo" của mình một cách dễ dàng.

Bình minh đã thực sự ló dạng. Bầu trời phía đông, dù vẫn còn u ám và bị che phủ bởi những đám mây xám xịt, nhưng đã có một vệt sáng mờ nhạt báo hiệu một ngày mới đang đến. Gió lớn bắt đầu thổi mạnh hơn, cuốn theo những làn sương mù còn vương vất, tạo nên một bản giao hưởng âm thanh đầy bi tráng giữa những tàn tích cổ xưa. Không khí trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, không chỉ bởi sự lạnh lẽo của gió sớm, mà còn bởi sự hiện diện vô hình, đầy áp lực của Bạch Vô Thường, của Thiên Đạo đang không ngừng truy lùng.

Tạ Trần đứng dậy, thân hình gầy gò của hắn in bóng trên nền đá đổ nát. Hắn quay sang nhìn Dạ Lan, ánh mắt hắn, dù còn vương vấn sự suy tư, nhưng đã tràn đầy một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Nụ cười nhạt hiện trên môi hắn, một nụ cười không hề vui vẻ, mà là sự chấp nhận của một kẻ đã sẵn sàng đối mặt với vận mệnh nghiệt ngã.

"Kế hoạch này đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối và một cái tâm không dao động," Tạ Trần lặp lại, như tự nhắc nhở chính mình, và cũng là một lời khẳng định với Dạ Lan. "Chúng ta sẽ không đánh trực diện, không dùng sức mạnh để đối kháng với Thiên Đạo, mà là luồn lách qua những kẽ hở của chính luật trời. Chúng ta sẽ tạo ra một ma trận nhân quả phức tạp đến mức Thiên Đạo không thể giải mã, một 'điểm mù' mà nó không thể nhìn thấu."

Dạ Lan khẽ gật đầu. "Ta hiểu. Nguy hiểm... nhưng ta tin ngươi." Nàng dừng lại một chút, ánh mắt nàng chất chứa sự lo lắng sâu sắc. "Chỉ cần ngươi không quên con đường 'Nhân Đạo' mà ngươi đã chọn. Ta sẽ luôn ở bên cạnh, để nhắc nhở ngươi, nếu cần." Lời nói của nàng không chỉ là sự ủng hộ, mà còn là một lời hứa, một lời cam kết thầm lặng rằng nàng sẽ là "điểm neo" giữ vững "nhân tính" cho Tạ Trần, không để hắn sa ngã vào sự vô cảm mà hắn đang cố gắng chống lại. Nàng biết, kế hoạch này sẽ không chỉ yêu cầu sự hy sinh về thể chất hay tinh thần, mà còn là một cuộc thử nghiệm triết lý khắc nghiệt nhất mà Tạ Trần từng phải đối mặt. Sự thao túng nhân quả có thể dẫn đến những hệ quả không lường trước được, thậm chí tạo ra những "biến số" mới cho chính Thiên Đạo, nhưng nàng tin vào trí tuệ của Tạ Trần.

Tạ Trần khẽ gật đầu đáp lại, một nụ cười nhẹ nhàng và đầy thấu hiểu. Hắn đưa tay ra, chạm nhẹ vào vai Dạ Lan, như một lời cảm ơn, một sự trấn an. Khoảnh khắc đó, một sự liên kết vô hình nhưng vững chắc được hình thành giữa hai người, một sự đồng lòng để đối mặt với những thử thách kinh hoàng sắp tới. "Vậy thì, chúng ta bắt đầu," hắn nói, giọng nói đầy kiên quyết, như đã trút bỏ được mọi gánh nặng nội tâm. "Những bước đầu tiên của 'Điểm Mù Nhân Quả' sẽ rất quan trọng. Chúng ta cần phải tạo ra những 'rung động nhân quả' nhỏ, không quá rõ ràng, để thử nghiệm phản ứng của Bạch Vô Thường, để xác định giới hạn của sự vô cảm của hắn." Hắn đưa ra những chỉ thị đầu tiên, những lời nói cụ thể về những hành động mà họ cần phải thực hiện, những nơi họ cần phải đến, những thông tin họ cần phải thu thập. Đó là những mảnh ghép đầu tiên của một bức tranh kh��ng lồ, một kế hoạch phức tạp và đầy rủi ro, nhưng cũng đầy hy vọng.

Hắn quay lưng lại với khu tàn tích cổ kính, với những lời cảnh báo của Trần Lão Gia và những giằng xé nội tâm của chính mình. Những bước chân của hắn, dù vẫn còn chút vẻ mệt mỏi, nhưng đã trở nên vững vàng hơn bao giờ hết. Ánh mắt hắn hướng về phía trước, về phía những cánh rừng và dãy núi xa xăm, nơi Thiên Đạo đang suy tàn và Bạch Vô Thường vẫn đang chờ đợi. Con đường phía trước là một cuộc chiến không khoan nhượng, không chỉ với Thiên Đạo mà còn với chính bản thân hắn. Nhưng Tạ Trần biết, "Nhân Đạo" của hắn không phải là một "chấp niệm" sai lầm. Nó là ngọn lửa duy nhất có thể soi sáng con đường trong bóng tối của một kỷ nguyên đang tàn lụi, và hắn sẽ không bao giờ để ngọn lửa ấy vụt tắt. Ý tưởng về một 'Nhân Đạo' mới, nơi trí tuệ và sự thấu hiểu nhân quả có thể đối trọng với quyền năng của Thiên Đạo, đã bắt đầu được thực hiện hóa, dù nó sẽ đối mặt với sự phản kháng mạnh mẽ từ Thiên Đạo và các tu sĩ truyền thống. Câu trả lời cho "cái giá của linh hồn" không phải là sự từ bỏ, mà là một hành trình gian nan để định nghĩa lại nó.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free