Nhân gian bất tu tiên - Chương 381: Vết Nứt Thiên Tâm: Cái Giá Của Vô Cảm
Sương mù vẫn giăng mắc, trắng xóa một màu, như tấm lụa cổ kính vắt ngang trời đất Hoang Cổ Bí Cảnh. Tạ Trần và Dạ Lan bước đi đầy cẩn trọng giữa những tàn tích đổ nát, mỗi bước chân đều nhẹ tựa lông hồng, sợ hãi làm kinh động đến sự tĩnh lặng ngàn năm nơi đây. Không khí ẩm ướt luồn qua lớp áo vải bố đơn sơ của Tạ Trần, mang theo cái lạnh thấu xương của đá cổ và mùi rêu phong mục nát, hòa quyện với hương đất ẩm ướt đặc trưng của một vùng đất bị lãng quên. Ánh sáng mờ ảo từ những tinh thể đá cổ đại, tựa như những giọt nước mắt hóa thạch của thời gian, lấp lánh dẫn lối, yếu ớt xuyên qua làn sương mù dày đặc, tạo nên một khung cảnh vừa huyền ảo vừa bi tráng.
Dạ Lan đi trước, thân ảnh mảnh mai trong bộ y phục đen tuyền, đôi mắt sắc sảo luôn cảnh giác quét qua từng ngóc ngách. Nàng dùng kinh nghiệm dày dặn của mình để dò đường, tránh né những cạm bẫy trận pháp tự nhiên đã bị thời gian bào mòn nhưng vẫn còn tiềm ẩn nguy hiểm. Có những nơi, chỉ một phiến đá nhỏ dịch chuyển cũng có thể kích hoạt những luồng linh khí hỗn loạn, tạo ra ảo ảnh hoặc dòng xoáy năng lượng dữ dội. Nàng không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn Tạ Trần, ánh mắt như muốn hỏi xem hắn có ổn không, hay có cảm nhận được điều gì bất thường không.
Tạ Trần bước theo sau, tâm trí hắn không ngừng suy tư. Hắn cảm nhận được những "rung động nhân quả" yếu ớt còn sót lại, những dấu vết mờ nhạt của sự sống đã từng tồn tại nơi đây. Mỗi phiến đá, mỗi gốc cây cổ thụ bị dây leo quấn chặt, dường như đều cất giấu một câu chuyện bi thương về những nền văn minh đã biến mất, về những sinh linh đã từng khao khát, đã từng tồn tại. Nơi đây, quá khứ và hiện tại hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bức tranh đầy ám ảnh.
"Nơi này còn đáng sợ hơn ta nghĩ," Dạ Lan khẽ thì thầm, giọng nói trầm thấp hòa vào tiếng gió rít qua các khe đá và tiếng chim kêu lạ lùng, "Mỗi bước đi đều như đang dẫm lên quá khứ, lên những giấc mơ đã vỡ nát."
Tạ Trần ngẩng đầu nhìn lên những vách đá sừng sững ẩn hiện trong sương, nơi những ký hiệu cổ đại mờ nhạt được chạm khắc, tựa như những lời thì thầm của một thời đại đã xa. "Quá khứ hay tương lai, đều là nhân quả nối liền, Dạ Lan," hắn đáp, giọng điệu trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm ẩn chứa một sự phức tạp không thể diễn tả. "Thiên Đạo không thể nhìn thấy nhân tính của kẻ phàm, nhưng lại bị ràng buộc bởi nhân quả của chính nó. Những tàn tích này là minh chứng. Ngay cả Thiên Đạo, cũng có những giới hạn, những điều không thể vượt qua." Hắn nhớ lại lời Trần Lão Gia về "Vô Ảnh Chi Địa", về khái niệm "vô vi". Hắn hiểu rằng, con đường phía trước không chỉ là một hành trình vật lý, mà còn là một cuộc khám phá sâu sắc về bản chất của sự tồn tại, về mối liên hệ giữa con người và Thiên Đạo. "Vô vi không phải là sự thờ ơ," hắn tự nhủ, "mà là sự hòa hợp hoàn toàn với quy luật tự nhiên, đến mức Thiên Đạo cũng không thể phân biệt được ngươi với vạn vật xung quanh." Nhưng làm sao để đạt được cảnh giới đó mà không đánh mất cái "nhân tính" mà hắn vẫn luôn trân trọng? Đây là một câu hỏi khó, một thách thức lớn hơn bất kỳ trận pháp hay cạm bẫy nào mà họ phải đối mặt. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận những rung động nhỏ nhất trong không khí, cố gắng lắng nghe "hơi thở" của vùng đất này, để hiểu được "vô vi" thực sự có nghĩa là gì trong bối cảnh Thiên Đạo đang suy yếu và truy đuổi hắn gắt gao. Cảm giác áp lực vô hình từ Bạch Vô Thường, dù đã yếu đi đáng kể trong cấm địa, vẫn lẩn khuất đâu đó, như một cái bóng không ngừng đeo bám, nhắc nhở hắn về sự cấp bách của hành trình này. Hắn không thể chậm trễ, nhưng cũng không thể vội vàng. Con đường để "im lặng" trước Thiên Đạo, để trở thành một "kẻ vô hình", không phải là một lối tắt, mà là một hành trình dài đầy gian nan, đòi hỏi sự thấu hiểu sâu sắc về chính bản thân và vạn vật xung quanh. Những câu chuyện được khắc trên đá, những dấu vết của linh khí hỗn loạn, tất c�� dường như đang thì thầm về một sự thật cổ xưa, về một cái giá đã được trả từ rất lâu rồi.
Sau nhiều giờ đồng hồ di chuyển cẩn trọng, vượt qua những con đường quanh co và những vực sâu hun hút được che phủ bởi sương mù, họ cuối cùng cũng đến một khoảng không rộng lớn. Nơi đây, những cột trụ đá khổng lồ, cao vút, đổ nát và phong hóa theo năm tháng, vươn lên giữa làn sương, tạo thành một khung cảnh hùng vĩ nhưng bi tráng đến nao lòng. Chúng như những ngón tay khổng lồ của một vị thần đã ngã xuống, cố gắng chạm tới bầu trời xám xịt. Đây chính là tàn tích của một cung điện cổ xưa, một vương triều đã biến mất từ lâu, chỉ còn lại những bức tường loang lổ rêu phong, những mái vòm sụp đổ và những phiến đá bị thời gian bào mòn đến mức không thể nhận ra hình dạng ban đầu. Một năng lượng cổ xưa, tĩnh mịch nhưng vô cùng mạnh mẽ, bao trùm lấy nơi đây, khiến không khí trở nên đặc quánh, nặng nề.
Tiếng gió rít qua những khe hở trên các cột đá, tạo thành những âm thanh ai oán, như tiếng thở dài của lịch sử. Tiếng lá cây xào xạc dưới chân, hòa cùng tiếng chim kêu lạ lùng từ những tán cây cổ thụ, càng tăng thêm vẻ hoang tàn, u ám. Mùi đất ẩm ướt, mùi rêu phong ngàn năm và mùi đá cũ nồng nặc lan tỏa, đưa người ta trở về một thời đại đã xa, nơi những đế vương từng ngự trị, những pháp sư từng thi triển thần thông.
Tạ Trần và Dạ Lan dừng lại, ngước nhìn khung cảnh trước mắt. Ánh chiều tà yếu ớt cố gắng xuyên qua màn sương, đổ bóng lên những tàn tích, khiến chúng hiện lên càng thêm phần kỳ vĩ và cô độc. Giữa trung tâm của những đổ nát đó, trên một tảng đá phẳng lì, Trần Lão Gia ngồi tĩnh tọa, dáng vẻ bình thản đến lạ thường. Râu tóc ông bạc phơ như tuyết, khuôn mặt phúc hậu luôn nở nụ cười hiền từ, nhưng đôi mắt ông lại sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, dường như đã chờ đợi họ từ rất lâu rồi. Ông vận một bộ y phục vải thô giản dị, hòa mình vào khung cảnh hoang tàn xung quanh, như một phần của chính tàn tích ấy, một chứng nhân cho sự vô thường của vạn vật.
Dạ Lan lập tức đưa tay lên che mặt, cảnh giác quan sát xung quanh, nhưng Trần Lão Gia chỉ nhẹ nhàng phất tay, ý bảo không cần lo lắng. Tạ Trần bước tới gần, lòng thầm kính cẩn. Hắn biết, Trần Lão Gia không chỉ là một ẩn sĩ, mà còn là một kho tàng tri thức sống, một người đã nhìn thấu nhiều bí mật của Thiên Đạo và nhân gian.
Trần Lão Gia chậm rãi mở mắt, ánh mắt hiền hòa nhưng sắc bén lướt qua Tạ Trần, rồi dừng lại ở Dạ Lan. "Ngươi đã đến rồi, Tạ Trần," lão nói, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng giữa không gian rộng lớn, như thể không gian này là một phần của chính lão. "Con đường vô vi không phải là không làm gì, mà là làm điều cần làm, không vướng bận. Thiên Đạo không thể nhìn thấy, nhưng nó vẫn cảm nhận được. Và cũng chính vì nó không nhìn thấy, nó mới có điểm yếu." Lão ngừng lại, ánh mắt nheo lại, như đang nhìn xuyên thấu vào sâu thẳm tâm hồn Tạ Trần. "Một cái máy móc vận hành dựa trên quy tắc, làm sao có thể hiểu được sự hỗn loạn của cảm xúc, của tình yêu, của sự hy sinh mà nó không bao giờ có?"
Tạ Trần đứng thẳng, lắng nghe từng lời của Trần Lão Gia. Hắn cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự thật tàn khốc sắp được hé lộ. "Điểm yếu?" Hắn lặp lại, ánh mắt đầy vẻ tập trung, chờ đợi. "Lão gia có thể giải thích rõ hơn không?"
Trần Lão Gia khẽ gật đầu, nụ cười trên môi vẫn không tắt, nhưng ánh mắt lại thêm phần u hoài. "Bạch Vô Thường, mà ngươi đang đối mặt, chỉ là một hiện thân, một công cụ của Thiên Đạo suy yếu. Nó hoạt động dựa trên các quy tắc và logic mà Thiên Đạo đã đặt ra từ thuở hồng hoang, không có cảm xúc, không có sự thấu hiểu cho cái gọi là 'nhân tính' của các ngươi. Nó là một 'cỗ máy hoàn hảo' được lập trình để duy trì trật tự, để truy lùng và loại bỏ mọi 'rung động nhân quả' bất thường, mọi 'điểm neo' có khả năng phá vỡ cấu trúc đang mục ruỗng của nó."
Lão dừng lại, đưa tay vuốt chòm râu bạc. Gió mạnh hơn, cuốn theo những đám sương mù dày đặc hơn, khiến không gian xung quanh càng thêm mờ ảo. "Chính sự thiếu hụt này," lão tiếp tục, giọng nói vang vọng giữa tàn tích đổ nát, "chính cái 'vô cảm' ấy lại là điểm yếu chết người của nó. Nó không thể dự đoán, không thể đối phó với những hành động xuất phát từ tình cảm, từ sự hy sinh vô điều kiện, từ lòng vị tha phi logic mà một cỗ máy không thể nào giải mã. Một con người, có thể vì tình yêu mà từ bỏ mạng sống, có thể vì một lời hứa mà hy sinh tất cả, có thể vì một niềm tin mà chống lại cả thiên hạ. Những hành động đó là 'hỗn loạn' trong mắt Thiên Đạo, là 'ngoài tầm hiểu biết' của Bạch Vô Thường. Nó sẽ không biết cách phản ứng, bởi vì nó không có 'tình'."
Dạ Lan im lặng lắng nghe, ánh mắt nàng từ cảnh giác chuyển sang kinh ngạc. Nàng từng đối mặt với Bạch Vô Thường, cảm nhận được sự vô cảm đáng sợ của nó. Lời nói của Trần Lão Gia như mở ra một cánh cửa mới, một góc nhìn hoàn toàn khác về mối đe dọa khổng lồ này.
"Vậy... chúng ta có thể khai thác điểm yếu đó?" Tạ Trần hỏi, giọng nói trầm tĩnh nhưng ánh mắt đã ánh lên tia hy vọng, một tia sáng le lói trong màn sương mờ mịt của đ��nh mệnh.
Trần Lão Gia thở dài, nụ cười trên môi lão thoáng chút đắng chát. "Có thể. Nhưng cái giá... cái giá không hề nhỏ, Tạ Trần. Ngay cả ngươi, người luôn trân trọng 'nhân tính', cũng khó lòng chấp nhận."
Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo hơn luồn qua da thịt. Tạ Trần hiểu, những lời lão sắp nói ra sẽ không hề dễ dàng. Hắn đã từng đối mặt với vô vàn hiểm nguy, đã từng suýt đánh mất mạng sống, nhưng chưa bao giờ hắn lại sợ hãi một cái giá đến vậy.
"Để khai thác điểm yếu đó," Trần Lão Gia tiếp tục, giọng nói mang theo một sự nặng nề, "ngươi cần phải tạo ra một 'rung động nhân quả' hỗn loạn đến mức Bạch Vô Thường không thể giải mã hay kiềm chế. Một hành động 'phản Thiên Đạo' theo đúng nghĩa đen, một hành động mà sự 'vô cảm' của nó không thể lý giải, không thể dung thứ. Nhưng để làm được điều đó, ngươi phải hy sinh chính 'nhân tính' hoặc 'cảm xúc' của bản thân, hoặc của những người xung quanh ngươi. Ngươi phải biến chính mình, hoặc biến những người ngươi yêu quý, thành những quân c��, những vật hy sinh cho một mục tiêu lớn hơn, để tạo ra một luồng chấn động nhân quả điên rồ mà Thiên Đạo không thể hiểu. Ngươi phải trở thành một 'kẻ vô cảm' để đánh bại 'vô cảm'."
Lời nói của Trần Lão Gia vang vọng giữa tàn tích, xuyên qua lớp sương mù dày đặc, như một lời nguyền rủa cổ xưa. Tạ Trần cảm thấy như có một tảng đá lớn đè nặng lên lồng ngực. "Hy sinh nhân tính để cứu lấy nhân gian?" Hắn tự hỏi trong thâm tâm, "Đó có còn là 'Nhân Đạo' nữa không? Hay chỉ là một hình thức khác của sự 'mất người', một con đường dẫn đến sự vô cảm còn đáng sợ hơn cả Thiên Đạo?"
Trần Lão Gia nhìn thẳng vào Tạ Trần, ánh mắt lão đầy vẻ thấu hiểu, như đã đọc được mọi suy nghĩ trong lòng hắn. "Nó là Thiên Đạo, nhưng cũng không phải Thiên Đạo. Nó chỉ là một bức tường thành đang sụp đổ, cố gắng vá víu bằng những viên đá vô tri. Để phá vỡ nó, ngươi phải dùng thứ mà nó không có: một linh hồn. Nhưng cái giá của linh hồn... liệu ngươi có dám trả?" Lão dừng lại, để câu hỏi đó lơ lửng trong không khí, nặng trĩu.
Tạ Trần cảm thấy toàn thân mình run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì một sự giằng xé nội tâm dữ dội. Hắn luôn tin vào "chân tâm", vào việc bảo vệ "nhân tính" và "lòng người". Hắn đã từ bỏ con đường tu tiên để giữ trọn những giá trị đó. Giờ đây, để cứu vãn thế giới, hắn lại phải đối mặt với lựa chọn nghiệt ngã: trở thành kẻ vô cảm, lợi dụng cảm xúc, hy sinh những gì mình trân trọng nhất. Liệu một chiến thắng đạt được bằng cách đó có còn ý nghĩa gì không? Liệu một thế giới được cứu vớt bởi một kẻ đã đánh mất chính "linh hồn" của mình có còn đáng để tồn tại?
Dạ Lan đứng cạnh Tạ Trần, nàng cảm nhận được sự đấu tranh dữ dội trong hắn. Nàng biết, Tạ Trần không phải là người sẽ dễ dàng từ bỏ nguyên tắc của mình. Ánh mắt nàng nhìn Trần Lão Gia, rồi lại nhìn Tạ Trần, nét lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt bị che khuất một phần bởi mạng che. Nàng không hiểu hết được chiều sâu triết lý trong lời nói của lão, nhưng nàng hiểu được sự tàn khốc của cái giá mà lão nhắc đến.
Tạ Trần nhắm mắt lại, làn sương mù dày đặc dường như càng lúc càng bao trùm lấy hắn, khiến hắn cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết. Hắn nhớ về những gương mặt phàm nhân, nhớ về Thôn Vân Sơn, về những người đã tin tưởng hắn, đã sống nhờ vào sự can thiệp của hắn. "Nhân Đạo" của hắn, liệu có phải là một chấp niệm sai lầm? Hay nó là ngọn lửa duy nhất có thể soi sáng con đường trong bóng tối của Thiên Đạo đang suy tàn này?
Câu hỏi của Trần Lão Gia vẫn vang vọng trong tai hắn, không ngừng dày vò. "Cái giá của linh hồn... liệu ngươi có dám trả?"
Ngoài kia, tiếng gió rít gào càng lúc càng mạnh, hòa lẫn với tiếng gầm gừ vô hình từ xa, như thể Bạch Vô Thường vẫn đang kiên nhẫn chờ đợi, một cỗ máy không cảm xúc, không ngừng nghỉ. Tạ Trần mở mắt, ánh mắt hắn sâu thẳm hơn bao giờ hết, chứa đựng một sự kiên định mới, nhưng cũng đầy rẫy sự giằng xé. Con đường phía trước, không chỉ đầy rẫy hiểm nguy vật chất, mà còn là một cuộc chiến không khoan nhượng với chính bản thân hắn, với những giá trị mà hắn luôn tôn thờ. Liệu hắn có thể tìm ra một con đường khác, một cách để vừa "im lặng" trước Thiên Đạo, vừa không phải đánh đổi linh hồn của chính mình? Câu trả lời vẫn còn nằm trong màn sương mù mịt mờ của định mệnh.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.