Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 380: Mặt Nạ Cổ Nhân: Âm Thanh Của Thiên Đạo

Hoang Cổ Bí Cảnh, nơi linh khí vốn loạn như cuồng phong bão táp, nay lại càng thêm trầm mặc dưới màn sương dày đặc, tựa hồ đang cố che giấu những bí mật ngàn năm. Tạ Trần và Dạ Lan, hai bóng hình đơn độc, luồn lách qua những tàn tích kiến trúc đá cổ kính, hùng vĩ nhưng đã mục nát theo dòng thời gian. Mỗi bước chân của họ đều như giẫm lên lịch sử, lên sự phai tàn của một nền văn minh đã bị lãng quên. Những bức tường thành sụp đổ, những cột đá khổng lồ đổ nghiêng, bị rêu phong và dây leo cổ thụ ôm trọn, tạo thành một mê cung tự nhiên, một bức tranh hoang phế mà bi tráng.

Tiếng gió rít qua các khe đá như tiếng thở dài của thời gian, hòa cùng tiếng chim kêu lạ lùng, the thé và chói tai, đôi khi lại là những âm thanh trầm đục không rõ nguồn gốc, khiến không gian vốn đã u ám càng thêm phần bí ẩn. Thi thoảng, tiếng nước nhỏ giọt từ vách đá ẩm ướt vang lên, đều đặn và lạnh lẽo, như tiếng đồng hồ đếm ngược từng khoảnh khắc tồn tại. Bao trùm tất cả là một sự im lặng đáng sợ, một thứ im lặng không phải vắng bóng sự sống, mà là sự im lặng của những linh hồn bị mắc kẹt, của những huyền thoại đã chìm vào quên lãng.

Không khí nơi đây nặng trĩu mùi đất ẩm, mùi rêu phong mục nát, và cái hương vị đặc trưng của đá cổ ngàn năm. Đôi lúc, một làn hương linh dược thoang thoảng lướt qua, gợi lên sự sống hiếm hoi đang cố gắng nảy mầm giữa sự hoang tàn, nhưng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi mùi tử khí lạnh lẽo. Linh khí trong không gian biến đổi không ngừng, lúc thì ôn hòa như suối nguồn, mang lại cảm giác thư thái lạ thường, nhưng ngay sau đó lại sắc bén như lưỡi dao vô hình, đâm thẳng vào lục phủ ngũ tạng, khiến người tu luyện dù có tu vi cao thâm đến đâu cũng khó mà ổn định được nội tức. Cái cảm giác bị đè nén, bị nuốt chửng bởi một thứ lực lượng vô hình, là điều mà Tạ Trần cảm nhận rõ rệt nhất.

Tạ Trần, với thân hình thư sinh gầy gò, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, không ngừng vận dụng "Nhân Quả Chi Nhãn". Ánh sáng mờ nhạt từ đôi mắt hắn dường như có thể nhìn xuyên qua màn sương, xuyên qua lớp vỏ của vạn vật để cảm nhận những dòng chảy vô hình của nhân quả, của linh khí, của những mối nguy hiểm tiềm tàng. Hắn không có tu vi, không có sức mạnh để đối kháng trực diện, nhưng khả năng thấu thị nhân quả lại là vũ khí sắc bén nhất của hắn, cho phép hắn đi trước hiểm nguy một bước. Hắn dẫn đường, mỗi bước đi đều được tính toán kỹ lưỡng, tránh né những ảo ảnh đột ngột hiện ra từ không khí, những cạm bẫy cổ xưa được giấu kín dưới lớp sương mù dày đặc và những phiến đá mục nát.

Dạ Lan, mảnh mai trong y phục đen tuyền, luôn đi phía sau Tạ Trần một bước, đôi mắt sắc sảo ẩn sau mạng che mặt không ngừng quét qua xung quanh. Nàng cảnh giác cao độ, tay siết chặt vũ khí, khí tức ngưng trọng. Nàng biết, nơi này không chỉ nguy hiểm bởi những cạm bẫy tự nhiên hay linh khí hỗn loạn, mà còn bởi sự hiện diện mơ hồ của Bạch Vô Thường, kẻ đang kiên trì truy đuổi họ từ bên ngoài.

"Nơi này quá kỳ lạ," Dạ Lan thì thầm, giọng nàng nhỏ nhẹ, gần như hòa vào tiếng gió, "linh khí hỗn loạn, lại có cảm giác như có thứ gì đó đang quan sát chúng ta... Dù đã vào sâu thế này, ta vẫn cảm thấy một ánh mắt vô hình." Nàng không nói rõ ánh mắt đó là của ai, nhưng Tạ Trần hiểu. Đó là sự hiện diện của Thiên Đạo, của Bạch Vô Thường, hay của một thứ gì đó cổ xưa hơn, đã ngủ vùi hàng thiên niên kỷ.

Tạ Trần dừng bước, đưa tay ra hiệu cho Dạ Lan, ánh mắt hắn lướt qua một tượng đá hình rồng đã mất đầu, bị bao phủ bởi lớp rêu xanh rì. "Thiên Đạo không thể trực tiếp xâm nhập sâu vào đây," hắn trầm ngâm, giọng nói trầm tĩnh, mang theo sự thấu hiểu sâu sắc. "Bản chất của nơi này là sự hỗn loạn, là một lỗ hổng trong quy tắc của Thiên Đạo. Nhưng sự hỗn loạn này cũng không phải an toàn tuyệt đối. Nó giống như một con dao hai lưỡi, có thể che chắn chúng ta khỏi Thiên Đạo, nhưng cũng có thể tự hủy hoại chúng ta. Chúng ta cần tìm một nơi ẩn náu ổn định hơn, nơi mà 'âm thanh' của ta có thể được che lấp hoàn toàn, hoặc ít nhất là giảm thiểu đến mức Thiên Đạo không thể định vị được nữa."

Hắn biết, cái "âm thanh" mà hắn nhắc đến chính là những "rung động nhân quả" mà hắn tạo ra mỗi khi can thiệp vào thế giới này, mỗi khi hắn sử dụng "Nhân Quả Chi Nhãn" để thấu thị, hay mỗi khi hắn thay đổi một chút số mệnh đã định. Chính những rung động đó đã thu hút sự chú ý của Thiên Đạo, của Bạch Vô Thường. Mặc dù Hoang Cổ Bí Cảnh đã làm nhiễu loạn phần lớn những rung động đó, khiến việc truy tìm trở nên khó khăn hơn, nhưng Tạ Trần vẫn cảm nhận được một sợi chỉ mờ nhạt, một "hơi thở" yếu ớt của Bạch Vô Thường vẫn bám riết lấy mình. Sự kiên trì của kẻ vô cảm đó khiến hắn không khỏi rùng mình. Phải chăng, "điểm neo nhân quả" của hắn không chỉ là một lợi thế, mà còn là một gông xiềng không thể thoát?

Họ tiếp tục tiến sâu, xuyên qua những khu rừng đá hóa thạch, nơi những thân cây cổ thụ cao vút, cành lá cứng như thép, vươn mình lên trời xanh, nhưng lại không có chút sự sống nào. Chúng là những hóa thạch của một thời đại đã qua, bị linh khí hỗn loạn ngàn năm hun đúc mà trở nên bất diệt theo một cách kỳ lạ. Dưới lớp tán lá đá dày đặc, ánh sáng yếu ớt của mặt trời ban ngày càng trở nên mờ mịt, tạo cảm giác như đang bước vào một thế giới khác, tách biệt hoàn toàn với nhân gian.

Trong khu vực này, linh khí có vẻ ổn định hơn một chút, không còn những cơn bão hỗn loạn như trước, nhưng vẫn mang vẻ u ám đặc trưng của cấm địa. Tiếng gió xào xạc qua tán lá đá, tạo nên một bản giao hưởng kỳ lạ, hòa cùng tiếng côn trùng kêu vo ve, những loài côn trùng đã biến dị, mang theo ánh sáng lập lòe trên cơ thể. Mùi gỗ mục của những thân cây cổ thụ đã hóa đá, mùi đất ẩm ướt và mùi đá phong hóa nồng nặc trong không khí, tất cả tạo nên một bầu không khí cổ kính, tĩnh mịch, nhưng không kém phần bí ẩn.

Sau nhiều giờ di chuyển mệt mỏi, khi chiều tà buông xuống, nhuộm màu đỏ cam lên những vách đá cao ngất, Tạ Trần và Dạ Lan tìm thấy một khu vực có vẻ ít nguy hiểm hơn. Nơi đây là một rừng đá với những cây cổ thụ hóa thạch mọc san sát, tạo thành một không gian kín đáo, che khuất tầm nhìn từ bên ngoài. D��ờng như, tự nhiên đã tạo ra một bức tường thành kiên cố để bảo vệ một điều gì đó bên trong. Giữa những phiến đá và thân cây cổ thụ khổng lồ, một ánh lửa nhỏ lập lòe, như một ngôi sao lạc lõng giữa màn đêm đang dần buông xuống, thu hút sự chú ý của họ.

Dạ Lan, đôi mắt sắc sảo của nàng lóe lên một tia kinh ngạc. "Tạ công tử, có ánh lửa phía trước," nàng khẽ nói, giọng nói vẫn mang vẻ cảnh giác. "Không biết là ai... Nơi này có người sao?" Sự tồn tại của một con người ở nơi hẻo lánh, đầy rẫy hiểm nguy này là điều không thể tin được.

Tạ Trần nheo mắt, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía ánh lửa, cố gắng cảm nhận luồng khí tức phát ra từ đó. "Nơi này ít người biết đến, lại càng không có phàm nhân dám đặt chân vào. Tu sĩ bình thường cũng khó lòng sống sót. Bất kể là ai, chắc chắn không phải kẻ tầm thường. Hãy cẩn thận." Hắn biết, trong Hoang Cổ Bí Cảnh này, mỗi sự tồn tại đều có một câu chuyện riêng, và không phải câu chuyện nào cũng mang lại điềm lành. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức bình d���, nhưng lại ẩn chứa sự uyên thâm khó lường, như một tảng băng chìm sâu dưới mặt nước.

Cả hai tiến lại gần ánh lửa một cách thận trọng, từng bước chân nhẹ nhàng như mèo, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Khi đến gần hơn, họ thấy một lão nhân đang ngồi bên đống lửa, dáng người nhỏ nhắn, râu tóc bạc phơ, khuôn mặt phúc hậu luôn nở nụ cười hiền từ. Ông đang dùng một con dao nhỏ, kiên nhẫn khắc đẽo một khúc gỗ mục thành hình một con chim nhỏ. Ánh lửa lập lòe chiếu lên khuôn mặt lão, tạo nên những bóng đổ kỳ dị trên vách đá.

Khi Tạ Trần và Dạ Lan bước vào tầm nhìn, lão nhân ngẩng đầu lên. Đôi mắt lão tinh anh, không hề có vẻ ngạc nhiên hay sợ hãi, như thể lão đã biết trước sự xuất hiện của họ. Một nụ cười hiền từ nở rộ trên môi lão. "Ha ha, hai vị đạo hữu cuối cùng cũng đến rồi. Lão phu đợi các vị đã lâu." Giọng nói của lão vang lên trầm ấm, mang theo chút hoài niệm và sự bình thản khó tả.

Tạ Trần khẽ giật mình. Hắn cảm thấy giọng nói này quen thuộc một cách lạ thư��ng. Khi lão nhân đứng dậy, dáng người nhỏ nhắn nhưng toát lên vẻ thanh cao, Tạ Trần mới nhận ra. "Trần Lão Gia?" Hắn thốt lên, trong giọng nói ẩn chứa sự ngạc nhiên sâu sắc.

Chính là Trần Lão Gia, người mà Tạ Trần đã từng cứu giúp khỏi một tai họa nhỏ nhiều năm về trước, khi lão bị một con yêu thú tấn công gần một thị trấn nhỏ. Lúc đó, lão chỉ là một phàm nhân bình thường, nhưng Tạ Trần đã dùng trí tuệ và "Nhân Quả Chi Nhãn" của mình để hóa giải kiếp nạn cho lão mà không cần động đến tu vi. Tạ Trần không ngờ, sau ngần ấy năm, lão lại xuất hiện ở nơi hẻo lánh và nguy hiểm như Hoang Cổ Bí Cảnh này.

Trần Lão Gia mỉm cười hiền hậu, ánh mắt tinh anh nhìn Tạ Trần. "Không ngờ công tử vẫn nhớ lão già này. Mời hai vị vào trong động, bên ngoài gió lạnh, không tiện nói chuyện." Lão chỉ tay vào một hang động nhỏ ẩn mình sau một rặng cây đá.

Hang động nhỏ, đơn sơ nhưng sạch sẽ một cách lạ thường, được Trần Lão Gia cải tạo làm nơi ẩn cư. Bên trong có một bếp lửa nhỏ đang reo tí tách, mang lại sự ấm áp hiếm hoi giữa cái lạnh lẽo của cấm địa. Một chiếc bàn đá và vài vật dụng đơn giản được sắp xếp gọn gàng. Linh khí trong động được điều hòa nhẹ nhàng bởi một trận pháp thô sơ nhưng hiệu quả, khiến không khí trở nên dễ chịu hơn nhiều so với bên ngoài. Tiếng lửa reo tí tách, tiếng nước nhỏ giọt từ vách đá ẩm ướt, và mùi khói bếp thoang thoảng xen lẫn với mùi thảo dược dịu nhẹ, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, ấm cúng đến kỳ lạ giữa nơi nguy hiểm chết chóc.

Trần Lão Gia mời Tạ Trần và Dạ Lan ngồi xuống bên bếp lửa, rồi lấy ra chút lương khô và một bình trà thảo mộc. "Đường xa vất vả, hai vị dùng tạm chút gì đó cho ấm bụng." Lão nói, giọng điệu bình thản, như thể việc gặp lại cố nhân ở nơi thâm sơn cùng cốc này là chuyện thường tình.

Tạ Trần nhận lấy chén trà nóng hổi, cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng bàn tay, xua đi cái lạnh lẽo đã bám theo hắn từ bên ngoài. Hắn nhìn Trần Lão Gia, trong lòng đầy rẫy nghi vấn, nhưng sự điềm tĩnh của lão khiến hắn không vội vàng chất vấn. "Trần Lão Gia, t���i sao ngài lại ở nơi này?" Tạ Trần hỏi, giọng điệu trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự tò mò.

Trần Lão Gia khẽ cười, vuốt chòm râu bạc phơ. "Người ta nói, chim khôn tìm cành đậu. Lão phu cũng vậy, chỉ là tìm một nơi yên bình để tránh xa những biến động của nhân gian thôi. Mà nói đến biến động, lão phu biết sớm muộn gì ngươi cũng sẽ đến đây, hoặc một nơi tương tự. Thiên Đạo giờ đây như một con thú bị thương, nó sẽ không ngừng săn lùng thứ nó coi là mối đe dọa, và công tử..." Lão dừng lại, ánh mắt tinh anh nhìn thẳng vào Tạ Trần, "chính là mối đe dọa lớn nhất đối với nó."

Tạ Trần không khỏi giật mình. Hắn không ngờ Trần Lão Gia lại có sự thấu hiểu sâu sắc đến vậy về tình hình hiện tại và về chính bản thân hắn. "Lão tiền bối, ngài dường như hiểu rất rõ về cơ chế truy lùng của nó."

Trần Lão Gia gật đầu, khuôn mặt phúc hậu trở nên nghiêm nghị hơn một chút. "Nó không có mắt, không có tai, nhưng nó lắng nghe những 'rung động'. Mỗi khi ngươi dùng khả năng 'Nhân Quả Chi Nhãn', hoặc tạo ra một biến số quá lớn trong nhân quả, ngươi sẽ tạo ra một 'âm thanh' mà nó có thể nghe thấy. Giống như một chiếc chuông, càng rung động mạnh, âm thanh càng vang xa. Và 'âm thanh' của công tử, tựa như một tiếng trống trận vang dội giữa đêm khuya tịch mịch, đủ để lay động cả Thiên Đạo đang hấp hối."

Dạ Lan, người nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, không khỏi buột miệng hỏi: "Vậy là Tạ công tử càng can thiệp, hắn càng dễ bị phát hiện bởi Bạch Vô Thường?" Nàng nhớ lại những lần Tạ Trần đã phải đấu tranh nội tâm để ra tay cứu giúp phàm nhân, và giờ đây nàng mới hiểu cái giá mà hắn phải trả cho "chân tâm" của mình.

"Chính xác," Trần Lão Gia đáp, ánh mắt lão nhìn Dạ Lan đầy vẻ tán thưởng. "Và khi ngươi đi sâu vào cấm địa, linh khí hỗn loạn sẽ làm nhiễu loạn 'âm thanh' đó, khiến nó khó định vị hơn. Hoang Cổ Bí Cảnh này, bản chất là một vùng đất bị Thiên Đạo bỏ quên, một sự hỗn loạn không thể bị quy tắc hóa. Nhưng chỉ là làm nhiễu loạn, chứ không phải biến mất hoàn toàn. Nó vẫn sẽ cảm nhận được 'hơi thở' của ngươi, một luồng khí tức đặc biệt chỉ thuộc về 'điểm neo nhân quả', một dấu ấn vô hình mà Thiên Đạo không thể xóa bỏ, cũng không thể bỏ qua."

Tạ Trần suy tư. Hắn đã luôn cảm nhận được điều đó, cái sợi chỉ vô hình kết nối hắn với Bạch Vô Thường, với Thiên Đạo. Nhưng qua lời giải thích của Trần Lão Gia, mọi thứ trở nên rõ ràng hơn, và cũng đáng sợ hơn. "Vậy có cách nào để 'im lặng' hoàn toàn không?" Hắn hỏi, ánh mắt đầy vẻ tập trung, hiếu kỳ, tìm kiếm một tia hy vọng.

Trần Lão Gia nhìn thẳng vào Tạ Trần, ánh mắt thâm sâu như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử. "Có. Nhưng cái giá không hề nhỏ. Ngươi phải trở thành một 'kẻ vô hình' trong mắt Thiên Đạo, hòa mình vào 'vô vi'. Không còn 'rung động', không còn 'hơi thở'. Trở thành một phần của vạn vật, nhưng lại không thuộc về vạn vật. Ngươi đã từng cứu lão phu, lão phu cũng sẽ chỉ cho ngươi một con đường..." Lão nói, đoạn đưa tay vuốt nhẹ lên chiếc bàn đá, nơi có một tấm bản đồ cổ xưa đột nhiên hiện ra, được khắc họa bằng những đường nét tinh xảo, ẩn chứa m��t sức mạnh huyền bí.

Tạ Trần nhìn tấm bản đồ, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn bao giờ hết. Hắn đấu tranh nội tâm dữ dội. Liệu con đường "Nhân Đạo" mà hắn đang theo đuổi, con đường của "chân tâm" và sự can thiệp, có phải là quá viển vông khi nó liên tục đẩy hắn vào hiểm cảnh như thế này? Cái giá của sự "im lặng" mà Trần Lão Gia nhắc đến là gì? Phải chăng là từ bỏ "chân tâm", từ bỏ sự can thiệp, từ bỏ việc bảo vệ những phàm nhân vô tội? Liệu "vô vi" có thực sự là con đường thoát, hay chỉ là một hình thức khác của sự "mất người", khi con người trở nên thờ ơ, vô cảm trước số phận của đồng loại?

Nhưng rồi, hắn lại nhớ về những khuôn mặt của những phàm nhân vô tội ở Thôn Vân Sơn, nhớ về ánh mắt biết ơn của họ, nhớ về sự sống mà hắn đã bảo vệ. "Chân tâm" của hắn, thứ đã khiến hắn can thiệp, dù là một gông xiềng, nhưng cũng là ngọn lửa dẫn đường cho hắn. Sự nghi ngờ tan biến, thay vào đó là một sự kiên định sắt đá. Hắn sẽ không từ bỏ con đường của mình, nhưng hắn cũng sẽ không để mình bị hủy diệt vô ích. Hắn cần một giải pháp, một cách để vừa "im lặng" trước Thiên Đạo, vừa không từ bỏ "Nhân Đạo" của mình.

Trần Lão Gia chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi những ký hiệu cổ xưa xoắn xuýt, tựa như một trận pháp phức tạp, nằm sâu trong Hoang Cổ Bí Cảnh. "Nơi này, được gọi là 'Vô Ảnh Chi Địa', là một di tích cổ xưa của một nền văn minh đã biến mất. Linh khí ở đó không chỉ hỗn loạn mà còn có khả năng che giấu mọi dấu vết, mọi 'rung động'. Nhưng để đến được đó, các vị cần phải vượt qua nhiều khảo nghiệm. Và quan trọng hơn, để thực sự 'vô hình', ngươi cần phải hiểu thấu bản chất của 'vô vi', không phải là sự thờ ơ, mà là sự hòa hợp hoàn toàn với quy luật tự nhiên, đến mức Thiên Đạo cũng không thể phân biệt được ngươi với vạn vật xung quanh."

Tạ Trần nhìn vào tấm bản đồ, cảm nhận được một nguồn năng lượng kỳ lạ đang tỏa ra từ nó, một nguồn năng lượng cổ xưa, tĩnh lặng nhưng mạnh mẽ. "Vô Ảnh Chi Địa..." Hắn lẩm bẩm, như thể đang nếm trải hương vị của một khái niệm mới mẻ. Hắn hiểu, đây không chỉ là một nơi ẩn náu, mà còn là một con đường để hắn khám phá sâu hơn về ý nghĩa của sự tồn tại, về mối quan hệ giữa con người và Thiên Đạo.

Dạ Lan, với vẻ mặt cảnh giác, nhìn tấm bản đồ rồi lại nhìn Tạ Trần. Nàng biết, dù có hiểm nguy đến đâu, Tạ Trần cũng sẽ không lùi bước. Ánh mắt tinh anh của Trần Lão Gia, vẻ suy tư trên khuôn mặt Tạ Trần, và sự bí ẩn của tấm bản đồ cổ xưa, tất cả tạo nên một bức tranh đầy rẫy những lựa chọn và định mệnh. Tiếng thì thầm của sương mù bên ngoài hang động, và cảm giác áp lực vô hình từ Bạch Vô Thường vẫn đang luẩn quẩn đâu đó, nhắc nhở họ về sự nguy hiểm cận kề. Con đường phía trước vẫn còn mịt mờ, nhưng ít nhất, họ đã có một hướng đi.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free