Nhân gian bất tu tiên - Chương 379: Bước Đường Cùng: Lạc Vào Hoang Cổ Bí Cảnh
Trong màn đêm dần buông, Rừng Thanh Phong chìm vào sự tĩnh mịch u ám. Những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn đã hoàn toàn biến mất khỏi đường chân trời phía Tây, nhường chỗ cho một màu mực thẫm, điểm xuyết bởi lác đác những ngôi sao nhợt nhạt. Không khí se lạnh ùa về, mang theo hơi ẩm của đất rừng và mùi lá mục, của gỗ ẩm mục đã mục ruỗng qua bao năm tháng. Tiếng gió rít khẽ qua kẽ lá, tạo nên những âm thanh xào xạc như lời thì thầm cổ xưa của ngàn cây. Đâu đó, tiếng chim đêm cô độc vang lên, ai oán và thê lương, càng khiến cảnh vật thêm phần quạnh hiu.
Tạ Trần đứng đó, thân hình gầy gò của hắn in bóng trên nền đất. Đôi mắt sâu thẳm của hắn giờ đây không còn nhìn về phía hoàng hôn, mà hướng thẳng vào bóng tối thăm thẳm của rừng sâu. Hắn cảm nhận được, không phải bằng thị giác hay thính giác, mà bằng một thứ tri giác vượt xa ngũ quan phàm trần: "Sợi tơ nhân quả" mà hắn đã vô tình tạo ra tại Thôn Vân Sơn giờ đây không còn là một làn sóng mờ ảo, mà đã biến thành một luồng sáng chói lọi trong con mắt của kẻ truy đuổi. Bạch Vô Thường, thực thể vô cảm đến từ Thiên Đạo, đã khóa chặt mục tiêu.
Dạ Lan đứng cạnh hắn, thân hình mảnh mai ẩn mình trong y phục đen tuyền, như một cái bóng hòa mình vào màn đêm. Nàng siết chặt hai tay, ngón tay bấu chặt vào lòng bàn tay, cảm nhận được sự cấp bách đến nghẹt thở. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt sắc sảo ẩn sau tấm mạng che mặt lộ rõ vẻ lo lắng khôn nguôi. Nàng đã quen với sự bình tĩnh đến đáng sợ của Tạ Trần, nhưng lần này, nàng cảm nhận được một luồng áp lực vô hình đang đè nặng lên vai hắn, và cả nàng.
"Tạ Trần," giọng nàng khẽ khàng, như tiếng lá rơi, nhưng đầy vẻ cấp bách, "hắn đang đến, nhanh hơn lần trước!" Nàng thì thầm, tay khẽ đặt lên cánh tay áo của hắn, như muốn truyền cho hắn một phần sức mạnh, hoặc đơn thuần chỉ là để níu giữ một điểm tựa trong cơn hoảng loạn tiềm tàng. Nàng cảm thấy từng thớ thịt trên cơ thể nàng đang căng cứng, mọi giác quan đều được đẩy đến cực hạn để cảm nhận sự thay đổi nhỏ nhất trong không khí, sự dịch chuyển của những luồng khí tức tử vong vô hình mà Bạch Vô Thường mang theo. Mùi tử khí nhẹ nhàng lan tỏa trong không khí, lạnh lẽo và vô cảm, như một lời cảnh báo về sự hủy diệt cận kề.
Tạ Trần không trả lời ngay. Hắn vẫn đứng yên như một pho tượng, đôi mắt khẽ nhắm lại một lần nữa, để "Nhân Quả Chi Nhãn" của hắn hoạt động đến cực hạn. Hắn không chỉ cảm nhận sự tiếp cận của Bạch Vô Thường, mà còn cảm nhận được những "phản ứng" của Thiên Đạo. Lần này, không còn là sự dò xét mơ hồ, mà là một ý chí xóa bỏ rõ ràng, trực tiếp nhắm vào hắn. Những "cạm bẫy nhân quả" mà hắn đã giăng ra để đánh lạc hướng trước đây, nay đã bị Bạch Vô Thường "tiêu hóa" và "phân tích" một cách đáng sợ. Từng sợi tơ nhân quả giả tạo đều bị nó phơi bày, mỗi ảo ảnh đều bị xuyên thủng. Sự thích nghi của Bạch Vô Thường vượt xa tưởng tượng của hắn, như thể thực thể đó đang học hỏi, đang tiến hóa để trở thành một kẻ săn mồi hoàn hảo hơn, không thể bị lừa dối bởi những tiểu xảo phàm trần.
"Những dấu vết... những ảo ảnh... không còn tác dụng," Tạ Trần trầm giọng nói, giọng hắn trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự mệt mỏi sâu sắc. Hắn mở mắt, ánh mắt lướt qua Dạ Lan, rồi lại nhìn vào bóng đêm. "Lần này, hắn đã học được cách định vị ta không chỉ qua hành động, mà qua cả 'sức nặng nhân quả' của sự tồn tại. Mỗi lần ta can thiệp, mỗi lần ta lựa chọn, sợi tơ giữa ta và Thiên Đạo càng thêm rõ ràng. Dù ta không tu tiên, nhưng cái gọi là 'chân tâm' của ta, cái ý chí bảo vệ phàm nhân, lại chính là thứ khiến ta dễ bị định vị nhất." Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo bao nhiêu suy tư về cái giá của lý tưởng "Nhân Đạo" mà hắn đang theo đuổi. Liệu có phải, càng muốn bảo vệ, càng muốn giữ trọn nhân tính, thì lại càng dễ trở thành mục tiêu? Lời của Vô Danh Tăng lại vang vọng trong tâm trí hắn, về sự "mất người" khi càng tiến xa trên con đường tu đạo. Có lẽ, con đường hắn chọn, dù không phải tu đạo, nhưng cũng không kém phần cô độc và đầy hiểm nguy.
"Vậy chúng ta phải làm gì?" Dạ Lan hỏi, giọng nàng không còn vẻ hối thúc mà chuyển sang sự kiên định. Nàng biết, trong khoảnh khắc sinh tử này, chỉ có Tạ Trần mới có thể tìm ra con đường thoát.
Tạ Trần quay người lại, đối mặt với Dạ Lan. Khuôn mặt thanh tú của hắn hiện rõ vẻ căng thẳng, nhưng đôi mắt hắn vẫn ánh lên sự quyết đoán không thể lay chuyển. "Không còn đường rút lui thông thường. Mọi ngóc ngách của nhân gian này, dù là nơi ẩn sâu nhất, đều nằm trong tầm kiểm soát của Thiên Đạo. Trừ một nơi..." Hắn dừng lại, ánh mắt hắn như xuyên thấu qua màn đêm, hướng về phía Đông Bắc, nơi một luồng khí tức cổ xưa, hỗn loạn đang cuộn trào, dù chỉ là một cảm giác rất mờ nhạt. "Chúng ta phải mạo hiểm. Hoang Cổ Bí Cảnh."
Nàng hơi giật mình. Cái tên đó, ngay cả một người ít quan tâm đến chuyện thế gian như nàng cũng đã từng nghe qua. Đó là một vùng đất cấm, nơi linh khí hỗn loạn đến mức ngay cả những tu sĩ Nguyên Anh kỳ cũng không dám tùy tiện đặt chân vào. Đó là một vùng đất của sự hủy diệt và tái sinh không ngừng, của những di tích cổ xưa bị lãng quên, nơi thời gian dường như không còn ý nghĩa.
"Hoang Cổ Bí Cảnh?" Dạ Lan lặp lại, giọng nàng đầy vẻ ngờ vực. "Nơi đó... không phải là chốn tử địa sao? Linh khí hỗn loạn, các trận pháp cổ xưa tự động kích hoạt, còn có những sinh vật biến dị do linh khí quá mức mà thành..."
"Chính vì vậy," Tạ Trần cắt lời nàng, ánh mắt hắn kiên định. "Chính vì sự hỗn loạn đó mà Thiên Đạo cũng khó lòng kiểm soát hoàn toàn. 'Nhân Quả Chi Nhãn' của ta có thể bị nhiễu loạn bởi sự hỗn loạn của linh khí và các trận pháp tự nhiên, nhưng Bạch Vô Thường cũng sẽ bị ảnh hưởng tương tự. Hơn nữa, những trận pháp cổ xưa trong đó có thể che chắn 'sức nặng nhân quả' của ta, ít nhất là tạm thời. Đó là nơi duy nhất chúng ta có thể có cơ hội."
Hắn không chờ Dạ Lan trả lời, đã lập tức xoay người, bước nhanh về phía Đông Bắc. Dạ Lan không chần chừ, lập tức theo sát phía sau. Từng bước chân của Tạ Trần dường như không gây ra tiếng động, hắn di chuyển nhanh như một bóng ma trong rừng. Dạ Lan cũng vận dụng khinh công, theo sát hắn, thân pháp của nàng uyển chuyển và nhanh nhẹn. Họ di chuyển giữa những thân cây cổ thụ, lách qua những bụi rậm dày đặc, tránh né những cành cây khô gãy và những tảng đá rêu phong.
Không khí xung quanh họ càng lúc càng trở nên lạnh lẽo hơn, không chỉ là cái lạnh của đêm khuya, mà còn là cái lạnh thấu xương của tử khí. Những làn khí đen kịt, vô hình, dường như đang lướt qua họ, như những xúc tu thăm dò của một sinh vật khổng lồ. Tạ Trần biết đó là Bạch Vô Thường, đang cố gắng định vị và khóa chặt họ. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi đang gặm nhấm từng tế bào trong cơ thể mình. Cuộc chạy trốn không ngừng nghỉ, sự căng thẳng tột độ, và cả gánh nặng của lý tưởng "Nhân Đạo" đang đè nặng lên tâm trí hắn. Nhưng hắn không cho phép mình gục ngã. Hắn phải sống sót, không chỉ cho bản thân, mà còn cho niềm tin vào một thế giới nơi phàm nhân có thể sống một đời bình thường mà không bị Thiên Đạo suy yếu giày vò.
Hắn khẽ nhắm mắt, "Nhân Quả Chi Nhãn" lại hiện lên trong tâm trí. Hắn nhìn thấy những sợi tơ nhân quả phức tạp đang kết nối Bạch Vô Thường với hắn, nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được những luồng năng lượng hỗn loạn, như những dòng sông cuộn xoáy đang chờ đợi họ ở phía trước. Hắn dùng một vài thủ thuật nhỏ, rải những viên đá nhỏ mang theo một chút "khí tức nhân quả" giả tạo vào những ngã rẽ khác nhau, tạo ra những dấu vết mờ nhạt để đánh lạc hướng Bạch Vô Thường dù chỉ trong chốc lát. Hắn biết, điều đó không thể duy trì lâu, nhưng đủ để họ có thêm một chút thời gian quý báu.
Tiếng lá cây xào xạc dưới chân, tiếng gió rít qua tai, và mùi đất ẩm mục càng lúc càng đậm đặc. Tạ Trần và Dạ Lan lao đi như những bóng ma, chạy đua với thời gian, chạy đua với một thực thể vô hình mà sự tồn tại của nó đồng nghĩa với cái chết. Hắn biết, cuộc đối đầu này không chỉ là về sức mạnh, mà còn là về trí tuệ, về sự kiên cường của một phàm nhân trước ý chí của Thiên Đạo.
***
Họ đã chạy không ngừng nghỉ trong một khoảng thời gian mà Tạ Trần không thể xác định rõ. Màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, chỉ còn ánh trăng mờ ảo xuyên qua tán lá cây, tạo nên những bóng hình kỳ dị trên mặt đất. Không khí càng lúc càng trở nên ẩm ướt và lạnh lẽo hơn, mang theo một mùi hương lạ lẫm, vừa như mùi rêu phong cổ kính, vừa như mùi đất đá đã trải qua hàng vạn năm phong hóa, xen lẫn với một thứ mùi hương linh dược thoang thoảng, nhưng cũng pha lẫn mùi tử khí nồng đậm.
Trước mặt họ, rừng cây dần thưa thớt, nhường chỗ cho một cảnh tượng hoang tàn và kỳ vĩ. Những tảng đá khổng lồ, bị thời gian và gió sương bào mòn, đứng sừng sững như những pho tượng khổng lồ của một nền văn minh đã lụi tàn. Sương mù dày đặc cuộn lên từ mặt đất, bao phủ lấy mọi thứ trong một màn trắng xóa, khiến mọi vật trở nên mờ ảo, hư ảo. Tiếng gió rít qua những khe đá, tạo nên những âm thanh hú gọi ma quái, như tiếng than khóc của những linh hồn bị mắc kẹt. Đây chính là rìa của Hoang Cổ Bí Cảnh.
Tạ Trần dừng lại, nhìn vào màn sương mù dày đặc trước mặt. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn của linh khí nơi đây. Không còn là sự suy kiệt hay cạn kiệt như ở bên ngoài, mà là một sự bùng nổ, một sự cuộn xoáy không ngừng của các luồng năng lượng. Linh khí nơi đây dường như không tuân theo bất kỳ quy tắc nào, nó tự do chảy tràn, biến hóa khôn lường, tạo nên những vùng không gian méo mó, những ảo ảnh chân thực đến rợn người.
"Nơi này... là cấm địa cổ xưa," Tạ Trần trầm giọng nói, giọng hắn vang vọng trong màn sương, "linh khí hỗn loạn, các trận pháp tự nhiên đan xen. Sẽ rất nguy hiểm, nhưng cũng là nơi duy nhất có thể làm chậm Bạch Vô Thường." Hắn đưa tay ra, cảm nhận những hạt sương lạnh buốt đọng trên da. Xúc giác của hắn còn cảm nhận được một luồng áp lực vô hình, như thể không khí nơi đây nặng trĩu hơn, dày đặc hơn, đang đè nén lên toàn bộ cơ thể. Đó là sự ảnh hưởng của linh khí hỗn loạn.
Dạ Lan bước đến cạnh hắn, ánh mắt nàng quét qua cảnh vật mờ ảo. Nàng không thể nhìn rõ được nhiều, nhưng nàng cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ đang ẩn chứa trong màn sương mù đó, một luồng năng lượng vừa cổ kính vừa đầy hủy diệt. "Ta tin vào phán đoán của công tử," nàng nói, giọng nàng hơi run lên vì cái lạnh và sự căng thẳng, nhưng vẫn giữ được sự kiên định. "Nhưng hắn vẫn có thể định vị được chúng ta chứ?" Nàng hỏi, tâm trí nàng vẫn không ngừng lo lắng về kẻ truy đuổi vô hình.
Tạ Trần khẽ gật đầu. "Mờ nhạt hơn, nhưng vẫn có. 'Điểm neo nhân quả' của ta không thể bị xóa bỏ hoàn toàn, chừng nào ta còn tồn tại. Nó giống như một dấu ấn của Thiên Đạo lên một phàm nhân dám can thiệp vào quy luật của nó. Nhưng ở đây, sự nhiễu loạn của linh khí và các trận pháp cổ xưa sẽ khiến Bạch Vô Thường khó lòng khóa chặt vị trí của chúng ta một cách chính xác. Chúng ta sẽ có thêm thời gian để tìm cách thoát khỏi sự truy đuổi này. Nhưng chúng ta phải tìm cách ẩn sâu hơn nữa." Hắn giải thích, ánh mắt hắn lướt qua những tàn tích đổ nát ẩn hiện trong sương mù. Hắn nhìn thấy những đường nét mờ nhạt của những phù văn cổ xưa, khắc trên những vách đá đã phong hóa, như những vết sẹo của thời gian. Những phù văn này dường như không phải do con người tạo ra, mà là sự tự nhiên kết tinh của linh khí và ý chí của vùng đất này.
Hắn không chần chừ nữa, lập tức dẫn Dạ Lan tiến vào màn sương mù dày đặc. Từng bước chân của họ đều phải hết sức cẩn trọng. Mặt đất dưới chân không còn là đất rừng mềm mại, mà là những tảng đá lởm chởm, những mảnh vỡ của kiến trúc cổ xưa, và những rễ cây hóa đá. Tiếng bước chân của họ vang vọng một cách kỳ lạ trong không gian tĩnh mịch, bị màn sương mù nuốt chửng một cách nhanh chóng.
Họ xuyên qua một khu vực với những thân cây cổ thụ đã mục ruỗng, hóa thành những hình thù kỳ dị, uốn lượn như những con quái vật trong truyền thuyết. Những cành cây trơ trụi vươn ra như những ngón tay gầy guộc, cào cấu vào không khí. Tạ Trần dùng "Nhân Quả Chi Nhãn" để cảm nhận những luồng linh khí đang cuộn xoáy. Hắn chỉ dẫn Dạ Lan tránh xa những khu vực có linh khí dao động mạnh nhất, những nơi mà ngay cả hắn cũng cảm thấy một sự đe dọa tiềm tàng. Ở những nơi đó, thính giác của hắn có thể nghe thấy những tiếng rít gào vô hình, như tiếng của những thực thể bị mắc kẹt, hay là tiếng của chính linh khí đang gầm thét.
Mùi hoang dã và mục nát càng lúc càng đậm đặc, khiến Dạ Lan phải khẽ nhíu mày. Nàng siết chặt vũ khí trong tay, ánh mắt cảnh giác không ngừng quét qua xung quanh. Mỗi một cái bóng, mỗi một âm thanh, đều có thể là một mối đe dọa. Nàng biết, nơi này không chỉ là một nơi ẩn náu, mà còn là một mê cung chết chóc. Nhưng nàng không hề hối hận khi đi theo Tạ Trần. Bởi vì nàng tin vào hắn, tin vào sự lựa chọn của hắn. Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất, và nàng tin rằng Tạ Trần sẽ tìm ra sự thật đằng sau tất cả những hỗn loạn này.
Họ tiến sâu hơn vào Hoang Cổ Bí Cảnh, nơi sương mù càng lúc càng dày đặc, đến nỗi tầm nhìn của họ bị hạn chế chỉ còn vài bước. Cái lạnh lẽo thấm sâu vào xương tủy, nhưng không phải là cái lạnh đơn thuần, mà là cái lạnh của linh khí hỗn loạn đang quấn lấy họ. Tạ Trần và Dạ Lan như những con thuyền nhỏ bé đang lênh đênh giữa đại dương bão tố, nơi mỗi bước đi đều tiềm ẩn nguy hiểm khôn lường. Tuy nhiên, trong cái tĩnh lặng đáng sợ đó, Tạ Trần vẫn giữ được sự bình tĩnh. Hắn biết, chỉ có sự bình tĩnh mới giúp hắn nhìn thấu được những quy luật ẩn giấu đằng sau sự hỗn loạn bề ngoài.
***
Càng tiến sâu vào Hoang Cổ Bí Cảnh, cảnh vật càng trở nên kỳ dị và hùng vĩ hơn. Những tàn tích của một nền văn minh cổ đại hiện ra mờ ảo trong màn sương, những công trình kiến trúc khổng lồ đã bị thời gian và linh khí ăn mòn, chỉ còn lại những phần đổ nát, những cột đá khổng lồ đã mục ruỗng, hay những vách tường đá khắc đầy phù văn cổ xưa mà ngay cả Tạ Trần cũng không thể giải mã hoàn toàn. Những phù văn này, được tạo thành từ những đường nét sắc sảo và phức tạp, dường như ẩn chứa một sức mạnh vô hình, khiến linh khí xung quanh chúng càng thêm hỗn loạn. Tiếng nước nhỏ giọt từ những kẽ đá, tiếng gió r��t qua những khe hở của các công trình đổ nát, tạo nên một bản giao hưởng âm thanh ma quái, vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
Tạ Trần dừng lại trước một vách đá khổng lồ, toàn bộ bề mặt được bao phủ bởi những phù văn cổ đại đã mờ nhạt. Hắn đưa tay khẽ chạm vào phiến đá lạnh lẽo, cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa đang truyền qua đầu ngón tay. "Nơi này... không chỉ là cấm địa tự nhiên," Tạ Trần nói, giọng hắn trầm tĩnh, ánh mắt hắn lướt qua những phù văn như muốn đọc thấu chúng, "mà còn là một mê cung của các nền văn minh đã mất. Có lẽ, những nền văn minh này đã tồn tại trước khi Thiên Đạo hiện tại được hình thành, hoặc chúng đã bị Thiên Đạo xóa bỏ vì một lý do nào đó. Ngay cả Thiên Đạo cũng khó lòng kiểm soát hoàn toàn nơi này, bởi vì quy tắc của nó dường như không thể áp dụng triệt để ở đây."
Dạ Lan siết chặt vũ khí trong tay, đôi mắt nàng cảnh giác quét qua xung quanh. Nàng cảm nhận được những luồng khí tức kỳ lạ đang bùng nổ và tiêu tan xung quanh họ, những luồng linh khí hỗn lo���n có thể biến một tu sĩ thành phế nhân chỉ trong chớp mắt. Nàng biết, nơi này đầy rẫy những nguy hiểm chết người, không chỉ từ Bạch Vô Thường mà còn từ chính môi trường xung quanh. "Chúng ta có thể ẩn mình được bao lâu?" Nàng hỏi, giọng nàng chứa đầy sự lo lắng, nhưng không hề hoảng sợ. Nàng tin vào Tạ Trần, nhưng nàng cũng biết rõ giới hạn của phàm nhân.
Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự mệt mỏi và gánh nặng. "Đến khi tìm được thứ gì đó có thể hoàn toàn che chắn 'rung động' của chúng ta, hoặc một con đường để đối phó trực diện." Hắn nhìn vào những phù văn cổ đại, như thể chúng đang ẩn chứa lời giải đáp. Hắn biết, "điểm neo nhân quả" của hắn, thứ khiến hắn trở thành mục tiêu của Thiên Đạo, cũng chính là thứ kết nối hắn với mọi sự vật, mọi sinh linh trong thế giới này. Và chừng nào hắn còn giữ vững "chân tâm" của mình, chừng nào hắn còn muốn bảo vệ "Nhân Đạo", thì sợi tơ đó sẽ không bao giờ đứt.
Họ tiếp tục di chuyển, băng qua một khu vực đầy tàn tích đổ nát. Những cây cầu đá đã gãy đổ, những tượng đá khổng lồ đã phong hóa, và những bức tường thành đã sụp đổ tạo thành một mê cung tự nhiên. Tạ Trần phải liên tục dùng "Nhân Quả Chi Nhãn" để cảm nhận những dòng chảy linh khí, tránh né những cái bẫy ẩn giấu dưới lớp sương mù dày đặc. Có những lúc, họ phải dừng lại đột ngột khi Tạ Trần cảm nhận được một luồng tử khí vô hình đang lướt qua rất gần, cho thấy Bạch Vô Thường vẫn đang kiên trì truy đuổi, dù đã bị làm chậm lại.
Mùi hương linh dược thoang thoảng xen lẫn với mùi tử khí, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ. Đâu đó, họ còn nghe thấy tiếng kêu lạ của những sinh vật biến dị, những thực thể đã bị linh khí hỗn loạn nơi đây làm cho biến chất, trở thành những quái vật đáng sợ. Những con mắt sáng rực trong bóng tối, những tiếng gầm gừ trầm đục, tất cả đều là mối đe dọa tiềm tàng. Tạ Trần biết, Bạch Vô Thường không phải là mối nguy hiểm duy nhất ở nơi này.
Mệt mỏi, cả thể chất lẫn tinh thần, đang gặm nhấm Tạ Trần. Đôi chân hắn nặng trĩu, nhưng ý chí của hắn không hề nao núng. Hắn đấu tranh với sự nghi ngờ đang len lỏi trong tâm trí: liệu con đường "Nhân Đạo" mà hắn đang theo đuổi có phải là quá viển vông khi nó liên tục đẩy hắn vào hiểm cảnh như thế này? Liệu "chân tâm" của hắn, thứ khiến hắn can thiệp để bảo vệ phàm nhân, có phải là một gông xiềng, một điểm yếu chết người trong cuộc chiến với Thiên Đạo vô cảm? Nhưng rồi, hắn lại nhớ về những khuôn mặt của những phàm nhân vô tội ở Thôn Vân Sơn, nhớ về sự sống mà hắn đã bảo vệ. Và sự nghi ngờ đó lại tan biến, thay vào đó là một sự kiên định sắt đá.
Hắn cảm nhận được sự hiện diện của Bạch Vô Thường, mờ nhạt nhưng kiên định, như một sợi chỉ vô hình vẫn kết nối hắn với "điểm neo nhân quả" của mình. Nó như một cái bóng không bao giờ biến mất, luôn bám riết lấy hắn. Nhưng chính sự kiên trì đó lại càng làm Tạ Trần thêm quyết tâm. Hắn biết, cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu. Hoang Cổ Bí Cảnh này, có lẽ sẽ là nơi hắn tìm thấy một bí mật cổ xưa, một manh mối về bản chất thực sự của Thiên Đạo, hoặc một con đường mới cho "Nhân Đạo". Hoặc, nó sẽ là nơi hắn tìm thấy sự kết thúc. Nhưng dù là gì đi nữa, hắn sẽ không buông xuôi. Hắn sẽ chiến đấu, không phải bằng sức mạnh tu vi, mà bằng trí tuệ, bằng "nhân quả", và bằng chính "chân tâm" phàm tục của mình.
Họ tiến vào một khu vực sâu hơn nữa, nơi những tàn tích cổ xưa dường như còn nguyên vẹn hơn, dù vẫn bị bao phủ bởi sương mù và rêu phong. Ánh trăng không còn xuyên qua được tán lá, khiến mọi thứ chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ có những đốm sáng xanh nhạt của linh khí hỗn loạn thỉnh thoảng lóe lên, như những con mắt ma quái. Tạ Trần và Dạ Lan, hai con người nhỏ bé giữa sự hùng vĩ và chết chóc của Hoang Cổ Bí Cảnh, tiếp tục hành trình vô định, bước vào một mê cung mà lối ra còn là một ẩn số.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.