Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 378: Chân Tâm Lộ Diện: Tiên Đồ Vô Tình

Dòng sông cuộc đời cuộn chảy, mang theo những phù du của quá khứ, đẩy Tạ Trần và Dạ Lan về phía Bắc, nơi những sợi tơ nhân quả được hắn phỏng đoán là hỗn loạn hơn, đủ để che giấu một sự tồn tại đang bị truy lùng gắt gao. Thành Vô Song đã lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những con đường mòn phủ đầy sương sớm, băng qua những cánh rừng rậm rì và những ngọn đồi uốn lượn. Cuộc hành trình không ngừng nghỉ, mỗi bước chân đều mang theo sự thận trọng tột độ, mỗi ánh mắt đều dò xét những dấu hiệu dù là nhỏ nhất của sự truy đuổi vô cảm.

Họ dừng chân tại Thôn Vân Sơn, một ngôi làng nhỏ nép mình dưới chân núi, tựa như một bức tranh thủy mặc tĩnh lặng của nhân gian. Sáng sớm, ánh nắng vàng nhạt lướt qua những ngọn cây, rải lên mái ngói rêu phong của những căn nhà gỗ và đá nhỏ. Tiếng chim hót líu lo trên cành, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách từ khe núi, tạo nên một bản hòa ca bình dị, xua đi phần nào sự căng thẳng trong tâm khảm những kẻ trốn chạy. Mùi đất ẩm sau đêm sương, mùi cỏ non thoang thoảng, và làn khói bếp mờ ảo vấn vít từ những mái nhà đã đủ sức đánh thức những ký ức xa xăm về một cuộc sống bình thường, một điều xa xỉ với Tạ Trần.

Tạ Trần ngồi bên cửa sổ của một căn nhà nhỏ thuê tạm, thân hình gầy gò của hắn như hòa vào cái thanh tĩnh của buổi ban mai. Đôi mắt sâu thẳm, ánh lên vẻ suy tư, lẳng lặng quan sát cuộc sống thường nhật của dân làng. Những đứa trẻ với má hồng hào, ánh mắt trong veo đang nô đùa trên con đường đất, tiếng cười giòn tan của chúng như những âm thanh tinh khiết nhất còn sót lại giữa một kỷ nguyên đang hấp hối. Những người phụ nữ gánh nước, vai áo bạc màu, tiếng chân sột soạt trên lối mòn. Những người đàn ông cần mẫn ra đồng, vác cuốc vai cày, bóng họ đổ dài trên ruộng lúa còn đọng sương.

Hắn khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ tựa gió thoảng, ẩn chứa bao nỗi niềm. "Sự bình yên này, liệu có thể tồn tại mãi?" Hắn tự hỏi, không phải bằng lời, mà bằng cả tâm hồn. Trong cuốn sách nhỏ đang mở trên đầu gối, hắn không ghi chép về pháp thuật hay công pháp tu tiên, mà là những dòng suy tư về "Nhân Đạo", về sự mong manh của nó trước bàn tay vô thường của Thiên Đạo. Hắn vẽ một đường thẳng, rồi một đường cong, rồi lại những điểm chấm phá, cố gắng hình dung ra cái "lưới nhân quả" mà hắn muốn tạo dựng, một mạng lưới đủ mạnh để bảo vệ những sinh linh nhỏ bé này khỏi sự tàn phá của một Thiên Đạo đang giãy chết.

"Một mạng lưới mà Thiên Đạo, dù có là ý chí vô cảm, cũng không thể phá vỡ." Lời hắn thầm nhủ vang vọng lại từ đêm trước, khi hắn nhìn ra dòng sông cuộn chảy. Nhưng muốn tạo ra lưới ấy, phải hiểu rõ những sợi tơ nhân quả đan xen trong từng hơi thở, từng hành động của phàm nhân. Hắn nhắm mắt lại, "Nhân Quả Chi Nhãn" không cần mở, nhưng trong tâm thức, hắn vẫn thấy rõ những sợi tơ vô hình của số phận, của những mối liên kết chằng chịt giữa người với người, giữa người với đất trời. Hắn thấy những sợi tơ của tình yêu thương, của nỗi sợ hãi, của hy vọng, của sự chấp nhận số phận. Tất cả đều là những chất liệu quý giá cho cái "Nhân Đạo" mà hắn đang ấp ủ.

Dạ Lan ngồi đối diện, nàng không có cái tĩnh lặng suy tư như Tạ Trần. Ánh mắt sắc bén của nàng không ngừng quét qua những con đường dẫn vào thôn, qua những lùm cây rậm rạp, cảnh giác trước mọi dấu hiệu bất thường. Nàng là mũi tên, là lá chắn, là đôi mắt cảnh giới cho Tạ Trần. Bộ y phục đen tuyền của nàng như hòa vào bóng tối của góc nhà, nhưng sự hiện diện của nàng lại đầy cảnh giác, như một con chim ưng đang rình mồi.

"Nguy hiểm luôn rình rập, dù ở nơi hẻo lánh nhất." Dạ Lan khẽ nói, giọng nàng trầm thấp, gần như là một lời thì thầm, nhưng đủ để Tạ Trần nghe rõ. Nàng kiểm tra lại các bùa chú ẩn mình trên người, đảm bảo rằng linh khí của họ vẫn được che giấu hoàn hảo, không để lộ bất kỳ dấu vết nào cho kẻ truy đuổi vô cảm kia. Cuộc sống của một kẻ bị truy đuổi, dù có trí tuệ đến mấy, cũng không thể kéo dài mãi nếu thiếu đi sự cẩn trọng. Nàng biết Tạ Trần đang suy tư, đang cố gắng nhìn thấu một con đư���ng mà người thường không thể thấy, nhưng nàng cũng biết rằng, trước khi con đường ấy thành hình, họ vẫn phải đối mặt với thực tại nghiệt ngã của sự truy sát. Nàng nhìn Tạ Trần, thấy rõ vẻ mệt mỏi hằn sâu trong đôi mắt hắn, nhưng ý chí thì không hề suy suyển. Nàng biết, chính sự kiên định ấy, cùng với lý tưởng về "Nhân Đạo" đang nhen nhóm, là hy vọng duy nhất của họ.

***

Bầu không khí yên bình của Thôn Vân Sơn không kéo dài được bao lâu. Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, nắng gắt đổ lửa xuống những con đường đất, bầu trời trong xanh đột ngột bị xé toạc bởi một luồng linh khí hỗn loạn, nhuốm màu tử khí. Một tiếng gầm gừ man rợ vang lên, xé tan tiếng cười của trẻ thơ và sự cần mẫn của người lớn.

"Thiên Đạo... sụp đổ! Các ngươi... phải chết! Tất cả đều phải chết!"

Giọng nói ấy không phải của người, mà là của một thứ gì đó đã đánh mất lý trí, một tu sĩ điên loạn. Hắn xuất hiện như một bóng ma giữa ban ngày, khuôn mặt vặn vẹo đến mức không còn nhận ra hình dáng con ng��ời. Đôi mắt đỏ ngầu, tản ra sát khí cuồng bạo, hằn lên những tia máu ghê rợn, như thể chứa đựng cả nỗi đau và sự thống khổ của một Thiên Đạo đang hấp hối. Tiên bào của hắn rách nát, dính đầy bụi bẩn và những vết máu khô, nhưng từ đó vẫn tỏa ra linh khí mạnh mẽ, song lại hỗn loạn đến cực điểm, xen lẫn mùi máu tanh nồng nặc và mùi khét của linh khí bị đốt cháy.

Hắn vung tay, những luồng linh khí vô định bắn ra, xuyên thủng mái nhà, làm đổ vỡ cây cối. Những người phàm nhân đang làm việc trên cánh đồng, đang gánh nước bên suối, đang phơi thóc trước sân nhà, tất cả đều hoảng loạn tột độ.

"Cứu mạng! Ai đó cứu chúng tôi với!" Tiếng la hét kinh hoàng vang vọng khắp thôn, xé nát bức tranh bình dị ban nãy. Những đứa trẻ đang nô đùa bỗng chốc trở thành những con chim non lạc mẹ, gào khóc thảm thiết. Những người phụ nữ ngã vật xuống đất, đôi mắt thất thần nhìn cảnh tượng kinh hoàng. Những người đàn ông cố gắng che chắn cho vợ con, nhưng sức mạnh của phàm nhân sao có thể chống lại một tu sĩ đã "mất người"?

Tạ Trần và Dạ Lan, vẫn ẩn mình trong căn nhà nhỏ, chứng kiến mọi thứ. Cảnh tượng bi thảm diễn ra ngay trước mắt. Một người đàn ông trung niên, chỉ vì cố gắng bảo vệ đứa con nhỏ, đã bị tu sĩ điên loạn vung tay hất văng, thân thể va vào bức tường đá, máu tươi phun ra như suối. Một người phụ nữ trẻ, với đôi mắt sợ hãi tột độ, bị một luồng linh khí đánh trúng, ngã xuống ruộng lúa, tiếng rên rỉ yếu ớt của nàng hòa vào tiếng kêu khóc hỗn loạn. Mùi máu tanh nồng nặc bắt đầu lan tỏa trong không khí, át đi cả mùi đất ẩm và cỏ non.

Tạ Trần cảm nhận rõ ràng sự căng thẳng trong không khí, không chỉ từ nỗi sợ hãi của phàm nhân, mà còn từ chính nội tâm hắn. Đôi mắt hắn vẫn tĩnh lặng, nhưng trong sâu thẳm, một cuộc đấu tranh dữ dội đang diễn ra. Hắn nhìn thấy những sợi tơ nhân quả của những người phàm nhân này đang bị xé nát, bị nhuộm đỏ bởi sự điên loạn của kẻ tu sĩ. Hắn đã thề sẽ sống một đời bình thường, không can thiệp vào hồng trần, không dùng tu vi. Nhưng hắn cũng đã tự đặt ra lý tưởng về "Nhân Đạo", một con đường nơi nhân tính được trân trọng, nơi sự sống được bảo vệ. Nếu hắn cứ trốn tránh, cứ làm ngơ trước cảnh tượng này, thì cái "Nhân Đạo" mà hắn đang theo đuổi có ý nghĩa gì? Nó có khác gì những tu sĩ cao ngạo chỉ biết đến bản thân, chỉ biết đến con đường trường sinh giả dối?

Lời của Vô Danh Tăng tại Phật Sơn Tự lại vang vọng trong tâm trí hắn: "Khi Thiên Đạo suy yếu, chấp niệm của kẻ tu hành sẽ biến họ thành quỷ. Nhân tính sẽ bị bào mòn, cho đến khi chỉ còn lại sự trống rỗng và điên loạn." Tu sĩ trước mắt hắn chính là minh chứng rõ ràng nhất cho điều đó. Một kẻ đã từng tu hành, từng có thể là một người tốt, giờ đây chỉ còn là một vỏ bọc rỗng tuếch, bị dục vọng và linh khí hỗn loạn kiểm soát.

"Chúng ta không thể can thiệp, Trần ca. Hắn đang theo dõi mọi rung động." Dạ Lan thì thầm, giọng nàng căng thẳng, đôi mắt không rời khỏi tu sĩ điên loạn. Nàng hiểu sự đấu tranh trong Tạ Trần, nhưng nàng cũng biết cái giá phải trả nếu hắn ra tay. Bạch Vô Thường không phải là một kẻ dễ bị đánh lừa mãi. Mỗi hành động can thiệp vào nhân quả, dù nhỏ đến mấy, cũng sẽ tạo ra một "rung động", một dấu hiệu mà kẻ truy đuổi kia có thể cảm nhận được.

***

Tạ Trần không trả lời Dạ Lan. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi máu tanh và khói bụi đang tràn vào phổi. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, như để thu mình vào một thế giới nội tâm riêng. Khi đôi mắt ấy mở ra, sự đấu tranh đã biến mất, thay vào đó là một sự kiên định đến lạnh lùng. "Nếu ta không làm gì, thì 'Nhân Đạo' mà ta theo đuổi có ý nghĩa gì?" Hắn không nói ra thành lời, nhưng ý chí ấy tỏa ra mạnh mẽ đến nỗi Dạ Lan cũng cảm nhận được. Nàng biết, không thể ngăn cản hắn.

"Ngươi sẽ bị lộ! Hắn đang theo dõi mọi rung động!" Dạ Lan cố gắng cảnh báo lần nữa, giọng nàng lộ rõ sự lo lắng, siết chặt tay. Nàng biết Tạ Trần là "điểm neo nhân quả", mọi hành động của hắn đều có thể tác động sâu rộng. Nhưng Tạ Trần chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn chiếu thẳng vào tu sĩ điên loạn. Trong đôi mắt sâu thẳm ấy, "Nhân Quả Chi Nhãn" đã được kích hoạt.

Thế giới trong mắt Tạ Trần bỗng biến đổi. Những sợi tơ nhân quả chằng chịt, vô hình đối với người thường, hiện lên rõ mồn một. Hắn thấy những sợi tơ u tối quấn quanh tu sĩ điên loạn, đại diện cho sự chấp niệm, sự mất mát và nỗi thống khổ đã đẩy hắn vào con đường này. Hắn thấy những sợi tơ mong manh của phàm nhân, đứt đoạn hoặc bị kéo căng đến cực hạn. Hắn không tìm kiếm điểm yếu trong tu vi hay công pháp của kẻ điên loạn, mà là điểm yếu trong chính cái "nhân tính" đã bị bào mòn của hắn.

Hắn nhanh chóng phân tích, xác định một con đường để vô hiệu hóa tu sĩ này mà không dùng đến bất kỳ chút linh lực nào, không phô trương sức mạnh, chỉ bằng cách tác động lên chính nhân quả của hắn. Hắn không thể trực tiếp chống lại một tu sĩ, nhưng hắn có thể dùng trí tuệ của mình để "định hướng" sự điên loạn của hắn.

Tạ Trần cúi xuống, nhặt một vài viên đá nhỏ từ dưới đất. Những viên đá bình thường, không hề mang chút linh khí nào. Hắn ném chúng ra ngoài theo những quỹ đạo khó lường, không phải để tấn công, mà để tạo ra những âm thanh nhỏ, những "điểm neo" nhân quả tinh vi. Một viên đá chạm vào một cái chuông gió treo trên hiên nhà đối diện, tạo ra tiếng leng keng thanh thúy. Một viên khác lăn vào một vũng nước, khiến nước bắn tung tóe. Những âm thanh ấy, dù nhỏ, lại kích thích đến phần ký ức hỗn loạn trong tâm trí tu sĩ.

Hắn không ngừng gầm gừ, nhưng ánh mắt đỏ ngầu của hắn bỗng dao động. Tạ Trần khẽ nói, giọng hắn trầm thấp, nhưng chứa đựng một sức nặng kỳ lạ, như một lời thì thầm từ hư vô, chỉ tu sĩ điên loạn mới có thể nghe thấy trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê của mình. Hắn không nói về Thiên Đạo, không nói về tu vi, mà chỉ nói về những điều bình dị nhất, những chấp niệm đã từng là một phần của cuộc đời hắn.

"Ngươi... nhớ không? Tiếng chuông gió bên mái hiên nhà cũ của ngươi... Tiếng nước chảy từ giếng làng, nơi ngươi từng múc cho mẫu thân già yếu..."

Những lời ấy, như những hạt mầm được gieo vào mảnh đất khô cằn của tâm trí tu sĩ, dù chỉ là tàn dư, nhưng cũng đủ để tạo ra một chấn động. Tu sĩ điên loạn bỗng dừng lại, đôi mắt đỏ ngầu của hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không, như đang cố gắng nắm bắt một thứ gì đó đã vụt mất. Linh khí hỗn loạn quanh hắn bỗng chốc trở nên dao động mạnh hơn, không phải vì bùng nổ, mà vì sự giằng xé nội tâm.

Trong khoảnh khắc ấy, Dạ Lan nhanh chóng di chuyển. Nàng không tấn công, mà chỉ lướt qua một cách nhẹ nhàng, dùng một bùa chú che giấu cực kỳ tinh vi để tạo ra một ảo ảnh mờ ảo của một bóng người thoáng qua, một hình dáng quen thuộc mà tu sĩ điên loạn có thể đã từng nhìn thấy trong quá khứ, một người thân, một cố nhân. Đó là một đòn đánh vào nhân tính, vào ký ức còn sót lại.

Tu sĩ điên loạn gầm lên một tiếng đau đớn, không phải vì bị thương, mà vì sự giằng xé trong tâm hồn. Hắn bỗng nhiên vung tay, không phải vào phàm nhân, mà vào chính mình, như thể đang cố gắng xua đuổi một hình bóng vô hình, một chấp niệm đã ám ảnh hắn. Luồng linh khí hỗn loạn của hắn bỗng chốc quay ngược lại, t��� trói buộc lấy chính hắn, tạo thành một "mê trận" nhân quả nhỏ, khiến hắn bất ngờ tự vướng vào. Hắn ngã vật xuống đất, thân thể co giật, không còn khả năng tấn công nữa, nhưng đôi mắt vẫn mở trừng trừng, chứa đầy sự đau khổ và sợ hãi.

Phàm nhân vẫn còn run rẩy, nhưng đã thoát khỏi nguy hiểm. Tạ Trần không chần chừ, hắn và Dạ Lan nhanh chóng rời khỏi căn nhà, hòa vào dòng người hoảng loạn, biến mất khỏi Thôn Vân Sơn.

***

Rừng Thanh Phong, nơi cây cối mọc um tùm, thân cây cao vút che khuất ánh sáng mặt trời, giờ đây là nơi ẩn náu tạm thời của Tạ Trần và Dạ Lan. Chiều tà buông xuống, những tia nắng cuối cùng len lỏi qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lờ mờ trên mặt đất phủ đầy lá mục. Không khí trong rừng trong lành, mát mẻ, nhưng cũng mang theo một chút âm u tĩnh mịch, đặc biệt là khi màn đêm dần buông. Tiếng chim hót đã thưa thớt hơn, nhường chỗ cho tiếng lá cây xào xạc trong gió và tiếng côn trùng rả rích.

Tạ Trần dừng lại dưới một gốc cây cổ thụ, nhắm mắt lại. Hắn cảm nhận rõ ràng "sợi tơ nhân quả" từ hành động của mình tại Thôn Vân Sơn đang lan rộng, không ngừng khuếch tán ra xung quanh. Mỗi một lời nói, mỗi một viên đá, mỗi một rung động mà hắn tạo ra để vô hiệu hóa tu sĩ điên loạn, đều là một dấu vết, một "rung động" trong lưới nhân quả rộng lớn của Thiên Đạo.

Và rồi, hắn cảm nhận được. Một luồng khí tức lạnh lẽo, quen thuộc, đang đáp lại những rung động ấy. Nó không đến từ một hướng cụ thể, mà như thể từ hư vô, từ mọi ngóc ngách của thế giới này, đang nhanh chóng tiếp cận. Đó là Bạch Vô Thường.

Không có tiếng chân, không có hình bóng, nhưng sự hiện diện của nó lại rõ ràng đến rợn người. Đó là một cảm giác lạnh buốt thấu xương, một sự vô cảm đến tột độ, như thể chính tử khí của cõi U Minh đang bao trùm lấy hắn. Tạ Trần biết, Bạch Vô Thường đã phát hiện ra hắn. Lần này, không phải là một sự đánh lạc hướng tạm thời, mà là một sự "khóa chặt" từ cấp độ nhân quả.

"Hắn đã biết." Tạ Trần khẽ nói, giọng hắn trầm lắng nhưng chứa đầy sức nặng, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của rừng. Hắn mở mắt, nhìn về phía chân trời đang dần tối, nơi những vệt sáng cuối cùng của hoàng hôn đang tan biến. Một nụ cười nhạt hiện lên trên môi hắn, đầy vẻ suy tư nhưng không hề hối hận. Hắn đã chấp nhận cái giá phải trả khi can thiệp vào số phận của những phàm nhân kia. Sự sống của họ, sự bảo vệ cho "Nhân Đạo" mà hắn đang theo đuổi, đáng giá hơn sự an nguy tạm thời của bản thân.

"Lần này, hắn sẽ không bỏ qua đâu." Hắn nói thêm, không phải cho Dạ Lan, mà cho chính mình, như một lời khẳng định về con đường đã chọn. Hành động can thiệp của hắn, dù không trực tiếp dùng tu vi, vẫn tạo ra một "rung động" lớn trong lưới nhân quả, báo hiệu khả năng "điểm neo nhân quả" của anh có thể ảnh hưởng đến Thiên Đạo theo những cách không ngờ. Bạch Vô Thường có thể cảm nhận được những "rung động" này, cho thấy sự truy đuổi của hắn sẽ ngày càng tinh vi và khó lường hơn.

Dạ Lan siết chặt tay, ánh mắt nàng lo lắng nhìn Tạ Trần. Nàng hiểu ý nghĩa của lời nói đó. "Chúng ta phải đi nhanh hơn, Trần ca. Hắn sẽ đến đây sớm thôi." Nàng thúc giục, giọng nàng đầy vẻ cấp bách. Nàng biết, Bạch Vô Thường không phải là một kẻ thù có thể đánh bại bằng sức mạnh thông thường, và giờ đây, nó đã được "định vị" bởi chính hành động nhân nghĩa của Tạ Trần.

Tạ Trần không trả lời, chỉ đứng dậy. Gánh nặng của cả một kỷ nguyên đang suy tàn, cùng với lý tưởng "Nhân Đạo" mà hắn đang vun đắp, đè nặng lên vai hắn. Nhưng hắn không hề nao núng. Hắn đã lựa chọn, và sẽ đi đến cùng. Con đường phía trước còn gian nan gấp bội, nhưng hắn tin vào một điều: sự kiên định của hắn trong việc bảo vệ phàm nhân, dù phải trả giá bằng việc bị lộ, củng cố ý tưởng về "Nhân Đạo" như một con đường thay thế, không chỉ là lý thuyết mà là hành động cụ thể. Và sự xuất hiện của tu sĩ điên loạn cũng là một ví dụ rõ ràng về hậu quả của Thiên Đạo suy yếu, báo hiệu rằng tình trạng "mất người" sẽ ngày càng phổ biến và gây ra nhiều hỗn loạn hơn cho nhân gian.

Hắn nhìn về phía Tây, nơi mặt trời đã hoàn toàn lặn xuống, chỉ còn lại một vệt sáng đỏ cam mờ ảo ở đường chân trời, như một vết thương lớn trên bầu trời. Bóng tối đang bao trùm, và trong bóng tối ấy, một cuộc đối đầu mới, không chỉ là của Tạ Trần với Bạch Vô Thường, mà còn là của "Nhân Đạo" với "Thiên Đạo" đang giãy chết, đã chính thức bắt đầu. Tạ Trần quay lưng lại với ánh hoàng hôn cuối cùng, bước vào màn đêm thăm thẳm của Rừng Thanh Phong, bước vào một cuộc trốn chạy không ngừng nghỉ, nhưng với một tâm hồn kiên định hơn bao giờ hết. Hắn sẽ tìm một nơi ẩn náu mà Thiên Đạo không thể chạm tới, hoặc hắn sẽ tạo ra nó.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free