Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 377: Nhân Quả Mê Trận: Thân Phận Ngàn Lớp

Tiếng gió rì rào mang theo hơi ẩm lạnh lẽo của màn đêm, như một lời thì thầm bi thương của thế giới đang hấp hối. Sau lưng Tạ Trần và Dạ Lan, Phật Sơn Tự đã chìm vào màn sương bạc, chỉ còn lại những bóng dáng mờ ảo của mái ngói cong vút, tựa như một giấc mộng cổ xưa sắp tan. Cuộc trốn chạy không ngừng nghỉ, không một phút giây ngơi nghỉ, đã đẩy họ sâu vào lòng những dãy núi trùng điệp. Nàng Dạ Lan, thân hình mảnh mai trong bộ y phục đen tuyền, đôi mắt sắc bén ẩn chứa muôn vàn bí mật, liên tục quét qua bóng đêm, dò tìm từng dấu hiệu dù là nhỏ nhất của sự truy đuổi. Tạ Trần, với vẻ ngoài thư sinh gầy gò, làn da trắng nhợt, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo đến lạnh lùng, dường như có thể xuyên thấu mọi lớp vỏ bọc của hiện thực. Hắn cảm nhận được, không phải bằng thính giác hay thị giác thông thường, mà bằng Nhân Quả Chi Nhãn đang không ngừng rung lên bần bật, một luồng tử khí vô hình, một ý chí truy lùng không ngừng nghỉ đang áp sát.

Họ tìm thấy một hang động nhỏ ẩn mình giữa vách núi dựng đứng, được che khuất bởi dây leo chằng chịt và những tảng đá rêu phong. Bước vào bên trong, một thế giới khác hiện ra. Đây là Hang Động Bích Ngọc, nơi thời gian dường như ngưng đọng. Ánh sáng xanh nhạt huyền ảo từ vô số tinh thể bích ngọc mọc chi chít trên vách đá, chiếu rọi khắp không gian, tạo nên một cảnh tượng vừa tĩnh mịch vừa kỳ ảo. Chúng tôi lung linh như những vì sao bị giam cầm, phản chiếu ánh sáng yếu ớt lên vũng hồ nước nhỏ trong vắt, được nuôi dưỡng bởi một linh tuyền ngầm. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, như nhịp đập của thời gian, hòa vào tiếng gió nhẹ thoảng qua khe đá, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng. Không khí bên trong mát mẻ quanh năm, mang theo mùi đá ẩm, mùi nước suối trong lành, thanh khiết, như gột rửa đi bụi trần và sự mệt mỏi. Linh khí nơi đây tuy không nồng đậm nhưng lại vô cùng tinh khiết, khiến tâm hồn con người có thể tạm thời tìm thấy chút bình yên.

Nhưng sự bình yên đó chỉ là thoáng qua, một ảo ảnh mỏng manh. Tử khí lạnh lẽo từ bên ngoài vẫn không ngừng áp sát, như một bàn tay vô hình siết chặt lấy không gian, khiến bầu không khí vốn trong lành trở nên đặc quánh, nặng nề. Vẻ mặt Tạ Trần và Dạ Lan căng thẳng, không chút thả lỏng. Họ biết, thời gian là thứ xa xỉ nhất lúc này.

Dạ Lan khẽ siết chặt thanh kiếm đeo bên hông, giọng nàng trầm thấp, xen lẫn sự lo lắng nhưng vẫn giữ được vẻ kiên cường vốn có. "Hắn đã đến quá gần! Chúng ta làm sao thoát khỏi đây?" Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy tin tưởng, dù trong hoàn cảnh hiểm nguy tột độ, nàng vẫn luôn đặt niềm tin tuyệt đối vào trí tuệ của thư sinh gầy gò này.

Tạ Trần không đáp lời ngay, ánh mắt hắn lướt qua những tinh thể bích ngọc lấp lánh, rồi dừng lại ở một đoạn dây thừng cũ kỹ nằm lăn lóc trên nền đá. "Nhân quả không phải là một đường thẳng... mà là vô số nút thắt." Hắn lẩm bẩm, lời nói như chứa đựng một triết lý sâu xa mà chỉ mình hắn mới có thể thấu hiểu. Hắn nhanh chóng cúi xuống, nhặt lấy đoạn dây thừng, rồi khéo léo buộc một đầu vào một viên bích ngọc lớn, tạo thành một nút thắt phức tạp nhưng đầy ẩn ý. Hắn không hề sử dụng bất kỳ phép thuật nào, chỉ đơn thuần là sắp đặt vật lý, nhưng dưới ánh mắt của Nhân Quả Chi Nhãn, nút thắt ấy lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Nó không chỉ là một cái nút thắt thông thường, mà là một "nút thắt nhân quả" giả, được tạo ra để đánh lừa một ý chí vô cảm.

Tạ Trần nhắm mắt, tập trung toàn bộ tinh thần. Nhân Quả Chi Nhãn trong tâm trí hắn rung động mạnh mẽ, không phải để nhìn, mà để cảm nhận, để điều khiển. Hắn "thúc đẩy" một dòng chảy linh khí nhỏ, vô cùng tinh vi, len lỏi qua nút thắt nhân quả giả đó, rồi hướng ra phía lối đi chính của hang động. Dòng linh khí này yếu ớt đến mức một tu sĩ bình thường cũng khó lòng phát hiện, nhưng nó lại mang theo một "dấu vết nhân quả" mỏng manh, một ảo ảnh về một sinh linh vừa đi qua, để lại một chút "hơi thở" của sự sống. Đó là một cạm bẫy triết lý, được tạo ra không bằng lực lượng vật chất, mà bằng sự can thiệp vào tầng sâu nhất của quy luật vận hành thế giới.

Một cảm giác lạnh lẽo đột ngột ập đến, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Tạ Trần mở mắt, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng ra lối vào hang động. Hắn biết, Bạch Vô Thường đã đến. Y, hay "nó", không có hình thể rõ ràng, chỉ là một cái bóng đen kịt, một luồng tử khí vô cảm, nhưng lại mang theo một sức mạnh truy lùng kinh hoàng. Cái bóng đen khựng lại một khắc trước lối vào, như một cỗ máy đang xử lý thông tin. Nó "cảm nhận" được dấu vết nhân quả giả mà Tạ Trần đã tạo ra, và theo bản năng vô tri, nó hướng về phía đó, chậm lại một nhịp. Một nhịp chậm chạp đến vô cùng, nhưng trong cuộc đua sinh tử này, một khắc cũng đủ để định đoạt vận mệnh.

"Đi!" Tạ Trần khẽ nói, giọng hắn kiên quyết. Dạ Lan không cần hắn nhắc lần thứ hai. Nàng đã chuẩn bị sẵn một lối thoát b�� mật, một khe nứt nhỏ ẩn mình sau thác nước ngầm, dẫn ra phía sau vách núi. Nàng lướt đi như một bóng ma, thân hình mảnh mai gần như tan biến vào bóng tối. Tạ Trần theo sát phía sau, đôi mắt hắn vẫn không ngừng quan sát những rung động nhân quả phía sau lưng. Hắn cảm nhận được Bạch Vô Thường đang tiến sâu hơn vào hang động, bị mắc kẹt trong mê cung nhân quả giả mà hắn đã giăng ra. Hắn biết, đây chỉ là giải pháp tạm thời, nhưng ít nhất, họ đã mua được chút thời gian quý giá.

Thoát ra khỏi Hang Động Bích Ngọc, họ tiếp tục cuộc hành trình, băng qua những dãy núi, những khu rừng rậm, cho đến khi bình minh ló dạng, rạng rỡ trải vàng trên những mái ngói cong vút của một thành phố lớn. Đó là Thành Vô Song, một trung tâm thương mại sầm uất, nổi tiếng khắp Thập Phương Nhân Gian.

Giữa trưa, Thành Vô Song rực rỡ dưới ánh nắng vàng ươm, quang mây tạnh. Phố Thương Mại Kim Long là trái tim của thành phố, nơi dòng người tấp nập như mắc cửi. Các tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong, trang trí lộng lẫy bằng những hoa văn tinh xảo, dựng san sát nhau, tạo thành một hành lang kiến trúc độc đáo. Các biển hiệu lớn, đủ màu sắc, cùng hàng ngàn chiếc đèn lồng rực rỡ treo cao, lung linh ngay cả dưới ánh mặt trời, báo hiệu sự thịnh vượng và xa hoa. Âm thanh huyên náo của tiếng rao hàng, tiếng mặc cả ồn ào từ các thương nhân, tiếng nói chuyện râm ran của những người qua lại, và tiếng nhạc du dương, đôi khi pha lẫn tiếng cười nói từ các quán rượu, tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống. Mùi hương liệu quý hiếm, mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn đường phố, mùi vải vóc tơ lụa, và cả mùi kim loại từ các xưởng chế tác, hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Bầu không khí sầm uất, náo nhiệt, tràn đầy sức sống và sự giàu có, hoàn toàn trái ngược với sự tĩnh mịch lạnh lẽo mà họ vừa trải qua.

Tạ Trần và Dạ Lan, trong bộ trang phục phàm nhân giản dị, cũ kỹ, đã hòa mình vào dòng người đông đúc. Tạ Trần trông như một thư sinh vừa thi rớt, còn Dạ Lan tựa một cô gái nhà lành, ít nói, che mặt bằng một mạng che mỏng. Ngoại hình của Tạ Trần, gầy gò và thanh tú, khiến hắn dễ dàng lẫn vào đám đông học giả, thư sinh. Hắn không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, mà chỉ toát ra một vẻ yếu đuối của kẻ trói gà không chặt, một sự lựa chọn hoàn hảo để che giấu thân phận.

Tạ Trần bước đi chậm rãi, đôi mắt hắn không ngừng quan sát. Nhân Quả Chi Nhãn của hắn không chỉ nhìn thấy những sợi tơ nhân quả liên kết con người với nhau, mà còn "nhìn" thấy những dòng chảy nhân quả nhỏ bé, vô hình, tạo nên cuộc sống thường nhật. Hắn cảm nhận được những ý niệm thoáng qua, những quyết định nhỏ nhặt, những sự kiện tưởng chừng ngẫu nhiên, tất cả đều là những nút thắt trong tấm lưới nhân quả khổng lồ. Hắn bắt đầu "can thiệp".

"Giữa dòng người, Thiên Đạo càng khó nhận diện. Càng nhiều nhân quả, càng dễ che giấu." Tạ Trần khẽ thì thầm vào tai Dạ Lan, giọng hắn trầm tĩnh, nhưng ánh mắt lại lóe lên vẻ tinh ranh. Dạ Lan chỉ gật đầu, nàng hiểu ý hắn. Nàng đã chứng kiến Tạ Trần sử dụng trí tuệ của mình để "chơi đùa" với nhân quả không ít lần, và lần nào cũng mang lại hiệu quả bất ngờ.

Đúng lúc đó, một Tiểu Nhị Quán Trọ gầy gò, nhanh nhẹn, với vẻ mặt vui vẻ, hơi láu cá, đang cẩn thận bưng một mâm đồ ăn nóng hổi, lao vun vút qua đám đông. Cùng lúc, một Người Đưa Thư với vẻ mặt nghiêm túc, nhanh nhẹn không kém, đang ôm một xấp thư tín, vội vã đi ngược chiều. Tạ Trần chỉ khẽ nhích bước chân, gần như không đáng kể, nhưng đủ để tạo ra một "dòng chảy nhân quả" nhỏ. Hai người va vào nhau. "Ôi chao!" Tiểu Nhị kêu lên, mâm đồ ăn đổ lộn xộn, vài món rơi xuống đất. Người Đưa Thư tuy không bị thương, nhưng xấp thư tín rơi vãi khắp nơi.

Trong lúc hỗn loạn, đám đông xúm lại giúp đỡ. Tạ Trần, với sự khéo léo không ai ngờ tới, đã nhanh chóng nhặt lấy một bức thư bị rơi, và trong khoảnh khắc đó, hắn đã "viết" vào đó một "lời nhắn" vô hình, một thông tin giả mạo về hướng đi của mình, được mã hóa bằng những dấu vết nhân quả mỏng manh. Hắn khẽ đặt bức thư lại vào xấp thư của Người Đưa Thư, như thể hắn chỉ là một người qua đường tốt bụng.

Hắn lại "vô tình" làm rơi một món đồ nhỏ, một viên ngọc bội tầm thường, nhưng lại được hắn khéo léo "cấy" vào một chút linh khí yếu ớt, đủ để thu hút sự chú ý của một số tu sĩ vô danh đang dạo chơi trên phố. Những tu sĩ này, vốn tò mò và ham mê bảo vật, sẽ lần theo dấu vết linh khí yếu ớt đó, tạo ra thêm nhiều "dấu vết nhiễu" khác, khiến cho tấm lưới nhân quả trở nên rối rắm hơn bao giờ hết. Bạch Vô Thường, như một cỗ máy tìm kiếm vô cảm, sẽ phải xử lý hàng ngàn thông tin nhiễu loạn này, mỗi dấu vết giả mạo là một nút thắt, một ngã rẽ sai lầm, làm chậm lại quá trình truy đuổi của hắn. Hắn không thể phân biệt thật giả, vì hắn chỉ là ý chí của Thiên Đạo, tuân theo quy tắc nhân quả một cách máy móc, vô tri. Tạ Trần hiểu rõ điều đó.

Họ tiếp tục di chuyển, luồn lách qua những con hẻm nhỏ, băng qua những khu chợ đông đúc, luôn giữ mình ở nơi mà nhân quả giao thoa mạnh mẽ nhất, nơi mà sự phức tạp của cuộc sống phàm trần có thể che giấu họ tốt nhất. Tạ Trần luôn giữ vẻ mặt bình thản, nhưng bên trong, bộ óc hắn đang hoạt động hết công suất, tính toán từng bước đi, từng lời nói, từng hành động nhỏ nhất để tạo ra một mê cung nhân quả bất khả xâm phạm. Dạ Lan đi bên cạnh, ánh mắt sắc bén của nàng không ngừng quan sát xung quanh, đôi khi nàng khẽ chạm vào cánh tay Tạ Trần, như một sự xác nhận ngầm về sự an toàn tạm thời. Nàng là người duy nhất có thể theo kịp suy nghĩ của hắn, và cũng là người duy nhất tin tưởng tuyệt đối vào những kế hoạch tưởng chừng điên rồ của hắn.

Khi chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Tạ Trần và Dạ Lan tìm đến Quán Trà Vọng Giang, một quán trà nhỏ nằm bên bờ sông, kiến trúc gỗ đơn giản, mộc mạc nhưng lại có một ban công rộng rãi nhìn ra dòng sông lớn đang cuộn chảy. Tiếng nước sông rì rào như một bản nhạc vĩnh cửu, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên những hàng cây cổ thụ ven bờ. Không khí nơi đây yên bình, thư thái đến lạ thường, mang theo mùi trà thơm dịu nhẹ, mùi nước sông mát lành và hương hoa cỏ dại ven bờ. Gió nhẹ từ sông thổi vào, mang theo hơi mát, xoa dịu đi s��� căng thẳng và mệt mỏi của một ngày trốn chạy.

Họ chọn một góc khuất trên ban công, nơi có thể bao quát được dòng sông và một phần của con đường. Vẻ mặt Tạ Trần tĩnh lặng, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang dần lụi tắt. Hắn thưởng thức chén trà nóng, hương vị thanh đạm lan tỏa trong khoang miệng, nhưng tâm trí hắn không hề ngơi nghỉ. Dạ Lan ngồi đối diện, nàng vẫn giữ mạng che mặt, chỉ hé lộ đôi mắt sắc sảo, nàng không ngừng kiểm tra tình hình xung quanh, đảm bảo an toàn tuyệt đối.

"Vô Danh Tăng nói đúng, Thiên Đạo không ác, nó chỉ đang cố gắng duy trì sự sống của chính nó. Nhưng sự sống của nó lại là cái chết của Nhân Đạo." Tạ Trần khẽ lên tiếng, giọng hắn trầm ấm, lời nói như tiếng vọng từ một miền suy tư xa xăm. Hắn nhớ lại những lời của Vô Danh Tăng tại Phật Sơn Tự, về bản chất của Thiên Đạo, về sự suy tàn không thể tránh khỏi. Hắn hiểu rằng, Bạch Vô Thường không phải là một kẻ thù có ý thức, mà chỉ là một công cụ vô cảm, một ý chí của Thiên Đạo đang c��� gắng níu kéo sự tồn vong của chính mình, bằng mọi giá, kể cả việc xóa bỏ những "dị số" như hắn.

"Vậy chúng ta phải làm gì? Cứ tiếp tục trốn chạy thế này sao?" Dạ Lan hỏi, giọng nàng không giấu được sự lo lắng. Cuộc sống của một kẻ bị truy đuổi, dù có trí tuệ đến mấy, cũng không thể kéo dài mãi.

Tạ Trần lắc đầu nhẹ, ánh mắt hắn ánh lên sự quyết đoán chưa từng có. "Không, trốn chạy chỉ là nhất thời. Chúng ta phải tìm một con đường... một 'Nhân Đạo' thực sự, nơi mà nhân quả do con người định đoạt, không phải do một Thiên Đạo đang hấp hối." Hắn đưa ngón tay trỏ, khẽ vẽ lên nền cát trên bàn một sơ đồ phức tạp, bao gồm vô số điểm nút và đường nối. Đó là một bản đồ nhân quả mà hắn đã tạo ra trong ngày hôm nay, một mạng lưới những thông tin nhiễu loạn, những dấu vết giả mạo, những dòng chảy nhân quả bị bẻ cong.

Hắn và Dạ Lan cùng phân tích sơ đồ đó. Họ nhận ra rằng, dù Bạch Vô Thường bị đánh lừa, bị chậm lại, nhưng hắn cũng đang dần "học" cách đọc những cạm bẫy của Tạ Trần. Mỗi lần thoát hiểm là một bài học cho kẻ truy đuổi vô cảm đó. Sự thích nghi nhanh chóng của Bạch Vô Thường báo hiệu rằng việc trốn chạy sẽ ngày càng khó khăn hơn, buộc Tạ Trần phải tìm kiếm một giải pháp triệt để, hoặc một đồng minh mạnh mẽ hơn.

"Hắn đang thích nghi, Trần ca." Dạ Lan khẽ nói, chỉ vào một điểm trên sơ đồ. "Dấu vết giả này, lần sau sẽ không hiệu quả nữa."

Tạ Trần gật đầu, khuôn mặt hắn hiện lên vẻ mệt mỏi khó tả, nhưng ý chí trong đôi mắt vẫn không hề suy suyển. Gánh nặng của một "điểm neo nhân quả" không chỉ đòi hỏi trí tuệ, mà còn là sự kiên cường về tinh thần. Hắn phải liên tục vận dụng Nhân Quả Chi Nhãn, liên tục suy tính, liên tục đối mặt với áp lực sinh tử. Nhưng chính trong những khoảnh khắc nguy hiểm nhất, ý tưởng về một "Nhân Đạo" thay thế, một con đường vượt ra ngoài sự kiểm soát của Thiên Đạo cũ, lại trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết trong tâm trí hắn.

"Ta hiểu." Tạ Trần nói, giọng hắn trầm lắng nhưng chứa đầy sức nặng. "Không chỉ là ẩn mình, mà còn phải chủ động tạo ra một 'lưới nhân quả' đủ mạnh, không chỉ để che giấu chúng ta, mà còn để bảo vệ toàn bộ Nhân Đạo. Một mạng lưới mà Thiên Đạo, dù có là ý chí vô cảm, cũng không thể phá vỡ." Hắn nhìn ra dòng sông đang cuộn chảy, như một dòng chảy vĩnh cửu của sinh mệnh. Hắn biết, con đường phía trước còn gian nan gấp bội. Cuộc đối đầu không chỉ là về sức mạnh hay mưu trí, mà còn là về triết lý, về bản chất của sự tồn tại. Hắn không chỉ đơn thuần là trốn chạy, mà là đang đặt nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi mà nhân tính không bị bào mòn bởi chấp niệm trường sinh.

Đêm dần buông, bao phủ Thành Vô Song trong màn sương mờ ảo. Ánh đèn lồng bắt đầu thắp sáng, lung linh như những đốm lửa nhỏ giữa biển đêm. Tạ Trần đứng dậy, vẻ mặt hắn tĩnh lặng, nhưng trong sâu thẳm đôi mắt lại ánh lên một tia sáng kiên định. Hắn hiểu, cuộc săn lùng sẽ không bao giờ kết thúc, cho đến khi Thiên Đạo hoàn toàn sụp đổ, hoặc hắn hoàn toàn biến mất. Nhưng Tạ Trần sẽ không lựa chọn cả hai. Hắn sẽ tìm con đường thứ ba, con đường của Nhân Đạo.

"Chúng ta sẽ đi về phía Bắc." Tạ Trần nói, giọng hắn vang vọng trong không gian tĩnh lặng của quán trà. "Ta cần tìm một nơi mà sự hỗn loạn nhân quả còn mạnh mẽ hơn, một nơi mà những sợi tơ số phận đan xen chằng chịt, đủ để giấu đi cả một thế giới." Hắn biết, đó là một hành trình đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Dạ Lan không hỏi thêm, chỉ lặng lẽ đứng dậy, theo sau hắn. Nàng biết, dù đi đến đâu, nàng cũng sẽ luôn ở bên cạnh hắn, bảo vệ hy vọng mong manh đang nhen nhóm giữa một kỷ nguyên sắp tàn. Cuộc săn lùng tiếp tục, và Tạ Trần, với trí tuệ sắc bén cùng gánh nặng của cả một kỷ nguyên trên vai, đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách, để kiến tạo nên một tương lai mới cho Nhân Gian.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free