Nhân gian bất tu tiên - Chương 376: Hồi Ức Vô Thường: Bước Chân Trốn Chạy
Gánh nặng của cả thế giới đè nặng lên vai, nhưng trong lòng hắn, ý chí phá cục chưa bao giờ mạnh mẽ đến thế. Tạ Trần đứng đó, giữa không gian thiền tịnh của Phật Sơn Tự, nhưng tâm trí hắn đang cuộn xoáy như bão táp. Lời của Vô Danh Tăng vẫn còn vang vọng, từng câu từng chữ như khắc sâu vào linh hồn hắn, lột tả bản chất trần trụi của một Thiên Đạo đang hấp hối và một Bạch Vô Thường không còn là người.
Ánh nắng ban mai hiếm hoi bắt đầu len lỏi qua những tán cây cổ thụ, xuyên qua làn sương mỏng còn vương vấn trên mái ngói cong của Phật Sơn Tự. Không gian dần thoát khỏi vẻ u tối của đêm, nhuộm một màu vàng nhạt ấm áp. Tiếng chuông chùa ngân nga từ xa, trầm bổng và đều đặn, như lời vỗ về cho những linh hồn lạc lối. Tiếng tụng kinh từ chánh điện vọng lại, hòa cùng tiếng mõ gõ nhịp nhàng, tạo nên một bản hòa âm thanh tịnh, xoa dịu mọi phiền não. Mùi hương trầm vẫn thoang thoảng, dịu nhẹ và thanh khiết, quyện với mùi đất ẩm sau một đêm sương giáng và hương hoa sen thơm ngát từ hồ nước nhỏ gần đó. Chim chóc bắt đầu cất tiếng hót líu lo, đón chào ngày mới, tạo nên một bức tranh thanh bình, thoát tục.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, ngồi xếp bằng trên một tảng đá rêu phong, đôi mắt nhắm nghiền. Làn da trắng nhợt của hắn dường như càng nổi bật dưới ánh sáng ban mai, nhưng không phải vẻ yếu ớt, mà là sự tĩnh lặng đến lạ lùng. Hắn không phải đang thiền định theo cách thông thường, mà là đang đào sâu vào từng lời Vô Danh Tăng đã nói, dùng Nhân Quả Chi Nhãn để xâu chuỗi mọi mảnh ghép, để thấu triệt ý nghĩa ẩn chứa.
"Thiên Đạo... không ác độc, chỉ là một hệ thống đang chết." Hắn tự nhủ thầm, giọng nói nội tâm trầm lắng. "Nó cố gắng duy trì quy tắc của mình một cách vô thức, như một cỗ máy cũ kỹ đang tự sửa chữa những mắt xích cuối cùng trước khi tan rã. Vậy thì, con đường của ta... có phải là cứu vớt nó, vá lại những vết rách không thể hàn gắn, hay là tạo ra một con đường khác, một lối thoát hoàn toàn mới?"
Tạ Trần thở ra một hơi dài, cảm nhận luồng khí lạnh lẽo vẫn còn vương vấn trong không khí từ lời cảnh báo của Vô Danh Tăng về Bạch Vô Thường. Hắn mở mắt, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ suy tư, nhưng cũng xen lẫn sự kiên định. Những sợi tơ nhân quả vô hình, chỉ hắn mới thấy, đang dệt nên một tấm mạng lưới chằng chịt, kéo dài từ hắn đến mọi ngóc ngách của thế giới, và xa hơn nữa, đến cả Thiên Đạo đang suy tàn. Hắn cảm nhận được sự rung động bất thường trong tấm mạng lưới ấy, như có một lực vô hình đang cố sức kéo đứt những sợi tơ liên kết hắn với thế gian.
Dạ Lan, mảnh mai trong y phục đen tuyền, đứng cách Tạ Trần không xa, ánh mắt sắc bén lướt qua từng ngọn cây, từng phiến lá, từng bóng râm. Nàng không hề bỏ lỡ bất kỳ biến động nhỏ nhất nào của không khí. Chiếc mạng che mặt khẽ lay động theo làn gió sớm, nhưng ánh mắt ẩn chứa sau đó thì không hề xao động. Nàng biết, sau những lời của Vô Danh Tăng, Tạ Trần đã trở thành mục tiêu tối thượng, và sự an toàn chỉ là một ảo ảnh.
Bỗng, nàng khẽ rùng mình. Một luồng khí tức lạnh lẽo, vô hình, lướt qua như một cơn gió độc. Nó không mang theo sát ý rõ rệt, nhưng lại khiến da thịt nàng tê tái, như thể có hàng ngàn mũi kim châm vào huyệt đạo. Đó không phải là khí tức của sinh linh, mà là sự trống rỗng, sự vô cảm đến cực độ. Nàng quay đầu, ánh mắt xuyên thấu về phía chân trời xa xăm, nơi những đám mây đen vẫn còn vần vũ.
Dạ Lan bước lại gần Tạ Trần, giọng nàng trầm thấp, nhưng đủ để lọt vào tai hắn giữa tiếng chuông chùa: "Dấu hiệu đã xuất hiện. Bạch Vô Thường không hề chậm trễ. Hắn đang đến, nhanh hơn ta dự kiến."
Tạ Trần khẽ gật đầu, không chút kinh ngạc. Hắn đã cảm nhận được điều đó qua Nhân Quả Chi Nhãn của mình. Những sợi tơ nhân quả liên kết đến hắn đang bị một lực lượng vô hình kéo căng, rung lên bần bật, như thể một con thú săn mồi đang lần theo mùi hương của con mồi. "H��n không có cảm xúc, chỉ là ý chí của Thiên Đạo đang giãy giụa. Nhưng càng như vậy, hắn càng đáng sợ. Hắn không bị ràng buộc bởi bất kỳ giới hạn nào của sinh linh, không biết mệt mỏi, không biết sợ hãi. Hắn là một cỗ máy truy đuổi hoàn hảo."
Hắn đứng dậy, thân hình gầy gò dường như lại trở nên cao lớn, vững chãi hơn trong giây phút quyết định. Ánh mắt hắn hướng về phía xa, nơi những ngọn núi trùng điệp còn ẩn hiện trong làn sương. "Chúng ta phải đi. Phật Sơn Tự là nơi thanh tịnh, nhưng không phải là nơi an toàn cho một 'dị số' như ta. Sẽ sớm thôi, nơi này sẽ trở thành chiến trường nếu chúng ta ở lại."
Dạ Lan không hỏi thêm. Nàng đã quen với sự quyết đoán của Tạ Trần, đặc biệt là khi đối mặt với hiểm nguy. Nàng tin vào trực giác và trí tuệ của hắn. Nàng gật đầu, bàn tay khẽ chạm vào chuôi kiếm, sẵn sàng cho một cuộc chạy trốn không ngừng nghỉ. Nàng biết, cuộc săn lùng này sẽ không có hồi kết, cho đến khi một trong hai tan biến. Và nàng sẽ là tấm chắn, là bóng đêm che chở cho ngọn lửa mong manh của Tạ Trần, ngọn lửa của một "Nhân Đạo" đang nhen nhóm.
Tạ Trần nhìn lại ngôi chùa cổ kính một lần cuối, nơi hắn đã nhận được những lời khai sáng từ Vô Danh Tăng. Hắn cảm ơn sâu sắc vị tăng nhân đã chỉ lối, đã mở ra cho hắn một góc nhìn hoàn toàn mới về Thiên Đạo và sự tồn tại. Nhưng giờ đây, những lời triết lý ấy không còn là lý thuyết suông, mà đã trở thành kim chỉ nam cho cuộc chiến sinh tồn. Gánh nặng của một triết lý mới, một Nhân Đạo mới, đè nặng lên vai hắn. Hắn không còn là thư sinh chỉ muốn một đời bình thường, hắn đã trở thành điểm neo, là hy vọng cuối cùng của một kỷ nguyên sắp tàn. Hắn quay người, cùng Dạ Lan, bước nhanh về phía cổng chùa, hòa vào làn sương sớm và những tán cây xanh thẳm, bỏ lại sau lưng sự thanh tịnh của Phật Sơn Tự, để đối mặt với bão tố đang chờ đợi. Tiếng chuông chùa vẫn ngân nga, nhưng giờ đây, trong tai Tạ Trần, nó mang một âm hưởng bi tráng, như lời tiễn biệt cho một thế giới cũ đang dần khuất bóng.
***
Rừng Thanh Phong, một cái tên mỹ miều, gợi lên hình ảnh của sự trong lành, yên bình. Nhưng trong thời khắc này, đối với Tạ Trần và Dạ Lan, nó chỉ là một mê cung xanh thẳm, nơi họ phải không ngừng di chuyển, liên tục thay đổi lộ trình để trốn tránh một mối đe dọa vô hình nhưng chết chóc.
Giữa trưa, ánh nắng mặt trời xuyên qua tán lá rậm rạp, tạo thành những đốm sáng lấp lánh trên nền đất. Tiếng chim hót líu lo, tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ, tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, cùng với tiếng côn trùng rả rích tạo nên một bản giao hưởng hoang dã của tự nhiên. Mùi đất ẩm sau những trận mưa đêm, mùi lá cây mục nát và hương hoa dại thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trong lành, mát mẻ, nhưng cũng có chút âm u, bí ẩn ở những khu vực sâu hơn.
Tạ Trần, với vẻ ngoài thư sinh, không hề có khí chất của một kẻ đang bị săn đuổi gắt gao, nhưng từng bước chân của hắn lại vô cùng vững chãi, nhẹ nhàng. Hắn không hề tu luyện võ công hay pháp thuật, nhưng khả năng di chuyển của hắn lại linh hoạt đến đáng kinh ngạc, như một con sóc len lỏi giữa rừng cây. Đôi mắt hắn không ngừng quét qua khu rừng, không phải để tìm kiếm lối đi thông thường, mà là để "đọc" những sợi tơ nhân quả vô hình. Nhân Quả Chi Nhãn của hắn không chỉ nhìn thấy tương lai hay quá khứ, mà còn có thể cảm nhận được những dấu vết tinh vi nhất của sự tồn tại, của những liên kết nhân quả đang bị kéo dãn, bị đứt gãy hoặc đang hình thành.
Hắn đang dùng khả năng này để phán đoán hướng đi, để tìm kiếm những con đường mòn ít người qua lại, những hang động tự nhiên có thể làm nơi ẩn náu tạm thời, hoặc những khu vực có mật độ nhân quả thưa thớt, nơi sự truy đuổi của Bạch Vô Thường có thể bị suy yếu. Hắn biết, Bạch Vô Thường không chỉ truy đuổi thân xác hắn, mà còn truy đuổi "dấu vết nhân quả" của hắn. Mọi hành động, mọi suy nghĩ của Tạ Trần đều tạo ra những liên kết nhân quả, và chính những liên kết ấy là kim chỉ nam cho kẻ săn mồi vô cảm kia.
Dạ Lan đi trước, thân hình mảnh mai lướt đi như một bóng ma giữa rừng cây. Ánh mắt sắc bén của nàng không ngừng quét qua từng ngọn cỏ, t��ng hốc đá, tìm kiếm những dấu hiệu bất thường. Nàng là một thợ săn bẩm sinh, một trinh sát tài ba. Mặc dù không có Nhân Quả Chi Nhãn như Tạ Trần, nhưng trực giác và kinh nghiệm sinh tử đã rèn giũa nàng thành một kẻ có thể cảm nhận được nguy hiểm từ rất xa. Nàng dùng những kỹ năng bí mật để xóa bỏ dấu vết của họ, rải những loại thảo dược đặc biệt để che giấu hơi thở, và khéo léo tránh xa những con đường chính, những nơi có thể bị theo dõi.
"Hắn đang đến gần." Dạ Lan bỗng khẽ thì thầm, giọng nàng trầm thấp, gần như hòa vào tiếng gió. Nàng không quay đầu, nhưng Tạ Trần biết nàng đang nói về ai.
Tạ Trần dừng lại, lắng nghe. Hắn không nghe thấy tiếng bước chân, không cảm nhận được luồng khí tức hung hãn. Nhưng Nhân Quả Chi Nhãn của hắn lại rung lên bần bật. Hắn nhìn thấy những sợi tơ nhân quả liên kết hắn với thế giới đang bị một lực vô hình kéo căng đến cực điểm, như thể chúng sắp đứt lìa. Cảm giác lạnh lẽo, vô cảm mà hắn đã cảm nhận được ở Phật Sơn Tự, giờ đây trở nên rõ ràng hơn, như một luồng gió âm u lướt qua da thịt. Nó không phải là cái lạnh của không khí, mà là cái lạnh của sự trống rỗng, của cái chết.
"Hắn đã đi qua đây." Dạ Lan tiếp lời, chỉ tay về phía một bụi cây rậm rạp. "Dấu vết bị xóa bỏ quá hoàn hảo, không một ngọn cỏ bị dẫm nát, không một dấu chân. Nhưng ta vẫn có thể cảm nhận được một luồng tử khí mỏng manh, một dấu ấn của sự vô cảm. Hắn giống như một cái bóng, không để lại bất kỳ vết tích vật lý nào."
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía đó. "Hắn không chỉ truy đuổi thân xác, hắn truy đuổi cả 'dấu vết nhân quả'. Dù ta ở đâu, nếu còn 'dấu vết', hắn sẽ tìm thấy. Hắn là ý chí của Thiên Đạo, mà Thiên Đạo thì bao trùm vạn vật, liên kết mọi nhân quả." Hắn hiểu rằng, một khi Bạch Vô Thường đã được Thiên Đạo ban cho quyền năng truy tìm "điểm neo nhân quả", thì việc trốn tránh hoàn toàn là điều bất khả thi, trừ khi hắn có thể hoàn toàn cắt đứt mọi liên hệ với thế giới này, hoặc tan biến vào hư vô.
"Chúng ta cần một nơi có thể cắt đứt mọi liên kết, dù chỉ là tạm thời." Dạ Lan nói, giọng nàng lộ rõ sự lo lắng, nhưng vẫn giữ được vẻ trầm tĩnh. "Một nơi mà những dấu vết dù tinh vi đến mấy cũng không thể bị dò tìm. Nhưng liệu có nơi nào như vậy trên đời này không?"
Tạ Trần ngước nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây trắng trôi lững lờ. "Có lẽ, chúng ta cần tìm một nơi mà 'luân hồi' không còn rõ ràng nữa. Một nơi mà Thiên Đạo khó lòng chạm tới, một nơi mà những quy tắc của nó đã trở nên lỏng lẻo, hoặc hoàn toàn vô hiệu." Ý tưởng về một "Nhân Đạo" mới, một con đường vượt ra ngoài sự kiểm soát của Thiên Đạo cũ, bắt đầu hình thành rõ ràng hơn trong tâm trí hắn. Nhưng đó là một ý tưởng quá lớn lao, quá mơ hồ, trong khi hiểm nguy đang cận kề.
Hắn nắm chặt tay, cảm nhận sự ẩm ướt của đất đá dưới lòng bàn chân. Cái lạnh từ Bạch Vô Thường vẫn còn vương vấn, như một lời nhắc nhở thường trực về mối đe dọa không ngừng. Hắn biết, cuộc trốn chạy này sẽ kéo dài, sẽ đầy gian nan. Bạch Vô Thường sẽ không buông tha. Nhưng Tạ Tr��n cũng sẽ không gục ngã. Hắn có trí tuệ, có Nhân Quả Chi Nhãn, và hơn hết, hắn có ý chí phá cục, ý chí xây dựng một con đường mới cho Nhân Gian, nơi con người có thể sống trọn vẹn, không cần thành tiên.
"Đi thôi." Tạ Trần nói, giọng hắn kiên định hơn bao giờ hết. "Chúng ta sẽ tìm thấy nơi đó. Dù phải đi đến tận cùng trời cuối đất, chúng ta cũng sẽ tìm ra." Hắn quay người, tiếp tục bước đi, ánh mắt không còn vẻ suy tư u hoài mà thay vào đó là sự quyết đoán của một kẻ đã nhìn rõ con đường của mình, dù con đường đó đầy chông gai và hiểm nguy. Dạ Lan không nói thêm lời nào, nàng chỉ lặng lẽ theo sau hắn, bóng đen của nàng hòa vào bóng cây, như một người bảo vệ trung thành của hy vọng mong manh đang nhen nhóm giữa một thế giới sắp tàn. Cuộc săn lùng tiếp tục, và Tạ Trần, với gánh nặng của cả một kỷ nguyên trên vai, đã sẵn sàng đối mặt.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.