Nhân gian bất tu tiên - Chương 375: Vô Thường Chi Thiền: Lời Giác Ngộ và Cảnh Báo
Màn đêm buông xuống, nhưng trong lòng Tạ Trần, một tia sáng mới đã bừng lên, soi rọi con đường phía trước. Hắn đứng đó, dưới gốc bồ đề cổ thụ sừng sững, ánh mắt không rời khỏi vị Vô Danh Tăng đã mở lời. Những lời lẽ của lão, trầm ấm và sâu sắc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của Phật Sơn Tự, như một tiếng chuông cảnh tỉnh giữa dòng đời hỗn loạn. “Vị công tử này, xem ra đã tìm thấy dòng chảy của ý thức, nơi giọt nước không còn chấp niệm vào hình hài hữu hạn.”
Tạ Trần, với thân hình thư sinh gầy gò, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ suy tư thường trực, khẽ cúi đầu, một cử chỉ vừa tôn kính vừa mang theo sự dò hỏi chân thành. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng bình yên nhưng không kém phần uyên thâm tỏa ra từ vị tăng nhân, một sự bình yên khác hẳn với linh khí suy tàn của thế gian hay sự hùng vĩ nhưng giả tạo của các tiên môn. Đây là sự bình yên đến từ tận cùng của trí tuệ, từ sự thấu hiểu vạn vật.
"Đại sư đã biết trước?" Giọng Tạ Trần trầm tĩnh, mang theo chút ngạc nhiên khó che giấu. Hắn đã quen với việc Nhân Quả Chi Nhãn của mình nhìn thấu được nhiều điều, nhưng lại ít khi gặp người có thể "thấy" được hắn một cách rõ ràng như vậy.
Vô Danh Tăng, vẫn ngồi thiền dưới tán cây bồ đề, làn da nhợt nhạt và gầy guộc của lão phản chiếu ánh sáng yếu ớt của hoàng hôn. Đôi mắt lão, tuy đã trải qua bao nhiêu năm tháng, vẫn trong veo và sâu thẳm, như chứa đựng cả một đại dương tri thức. Lão không trả lời trực tiếp câu hỏi của Tạ Trần, mà chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, nụ cười ấy như một đóa sen nở rộ giữa bùn lầy thế sự. "Vạn vật đều có nhân quả. Người đến, là duyên. Giống như giọt sương mai tìm về với cội nguồn, hay cánh hoa tàn quy về đất mẹ. Tất cả đều là dòng chảy tự nhiên, chỉ là đôi khi, phàm nhân chúng ta lại cố chấp vào những hình hài, vào những danh vọng phù du, để rồi quên mất b��n chất của sự tồn tại."
Dạ Lan, y phục đen tuyền, vẫn đứng phía sau Tạ Trần, ánh mắt sắc sảo của nàng không ngừng quét qua từng ngóc ngách của ngôi chùa. Nàng không hiểu hết những lời lẽ uyên thâm của Vô Danh Tăng, nhưng trực giác mách bảo nàng rằng vị lão tăng này không tầm thường. Nàng là người bảo vệ Tạ Trần, và bản năng của một thích khách tinh nhuệ không cho phép nàng lơ là cảnh giác, dù cho không gian xung quanh có thanh tịnh đến đâu. Nàng cảm thấy một áp lực vô hình, không phải từ sự đe dọa, mà từ sự thâm sâu, tĩnh lặng của Vô Danh Tăng. Đó là một thứ áp lực khiến nàng cảm thấy mình nhỏ bé, như một con sóng nhỏ trước đại dương mênh mông.
Tạ Trần không hề quay lại, nhưng hắn biết Dạ Lan đang ở đó, sự hiện diện thầm lặng của nàng là một điểm tựa vững chắc. Hắn lại nhìn Vô Danh Tăng, cảm thấy như một bức màn vô hình đang dần được vén lên trước mắt mình. "Duyên... Phải chăng là duyên để con tìm hiểu về cái 'luân hồi ngoài Thiên Đạo' mà con đã tình cờ nhận thức được?" Hắn không nói cụ thể về C��� Tự An Nhiên, nhưng hắn tin rằng vị tăng nhân này đã thấu hiểu.
Vô Danh Tăng gật đầu nhẹ, đôi tay gầy guộc của lão khẽ vuốt ve tràng hạt cũ kỹ, phát ra tiếng sột soạt rất khẽ. "Người đã đến được Cổ Tự An Nhiên, điều đó tự thân nó đã là một nhân quả phi thường. Nơi đó không dành cho kẻ phàm tục, cũng không dành cho tu sĩ chấp niệm. Chỉ những ai có tâm hồn trần trụi, không vướng bận vào những định kiến của Thiên Đạo, mới có thể cảm nhận được lời thì thầm của quá khứ, của một con đường đã bị lãng quên." Giọng lão tăng không nhanh không chậm, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang theo sức nặng của ngàn năm tu hành, của sự giác ngộ. Tiếng chuông chùa lại ngân vang, như một lời khẳng định cho những gì lão vừa nói, như một lời chào đón Tạ Trần đến với một ngưỡng cửa mới của tri thức. Tiếng tụng kinh từ các gian thờ vọng lại, đều đều, trầm ấm, hòa cùng tiếng mõ gõ nhịp nhàng, tạo thành một bản giao hưởng tâm linh xoa dịu những lo âu, nhưng cũng gieo mầm cho những suy tư sâu sắc. Mùi hương trầm thanh khiết, mùi hoa sen thoang thoảng từ ao sen gần đó, và mùi đất ẩm ướt sau cơn mưa chiều hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí thiêng liêng, giúp tâm hồn người ta trở nên tĩnh lặng. Tạ Trần cảm nhận được tất cả những điều đó, không chỉ bằng giác quan mà còn bằng cả "Nhân Quả Chi Nhãn" của mình, nhìn thấy những sợi dây nhân quả vô hình kết nối mọi thứ. Hắn biết, đây không chỉ là một cuộc gặp gỡ, mà là một bước ngoặt.
Vô Danh Tăng khẽ nhấc tay, ra hiệu cho Tạ Trần ngồi xuống. Hắn không chần chừ, tìm một chỗ ngồi trên nền đất sạch sẽ, đối diện với lão tăng. Dạ Lan vẫn đứng, ánh mắt cảnh giác của nàng không hề suy giảm, nhưng nàng cũng lùi lại một chút, tôn trọng không gian riêng tư mà Vô Danh Tăng dành cho Tạ Trần. Nàng biết, những cuộc đối thoại như thế này thường không dành cho người thứ ba, đặc biệt là khi nó liên quan đến những vấn đề triết lý sâu xa mà Tạ Trần đang theo đuổi. Tuy nhiên, tai nàng vẫn lắng nghe, cố gắng nắm bắt từng lời lẽ của lão tăng, bởi nàng hiểu rằng, sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao gi��� biến mất, và những lời này có thể là chìa khóa cho sự sống còn của Tạ Trần. Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá bồ đề, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền đất, như những con đường ánh sáng chỉ dẫn.
Vô Danh Tăng bắt đầu nói, giọng lão vẫn trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự bi tráng khó tả, như đang kể về một câu chuyện cổ xưa, một định mệnh đã được an bài. "Thiên Đạo... không phải là thiện ác, nó là quy tắc. Giống như dòng sông, nó chảy theo một lối đã định, không hỏi lý do. Nhưng khi dòng sông ấy cạn kiệt, khi nguồn nước không còn đủ để duy trì dòng chảy, nó sẽ không chấp nhận sự khô cạn. Nó sẽ cố gắng hút cạn những gì còn sót lại, những giọt nước cuối cùng, để duy trì cái 'quy tắc' của mình, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi."
Tạ Trần lắng nghe chăm chú, đôi mắt hắn khẽ nhắm lại, như đang cố gắng hình dung ra hình ảnh dòng sông cạn kiệt mà Vô Danh Tăng vừa miêu tả. "Nhân Quả Chi Nhãn" của hắn như đang hoạt động sâu bên trong, liên kết những lời lẽ của lão tăng với những hình ảnh, những cảm nhận mà hắn đã thu nhận được từ Cổ Tự An Nhiên, từ sự suy tàn của linh khí khắp Nhân Gian. Hắn cảm thấy một sự rùng mình nhẹ chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự thấu hiểu sâu sắc đang hé mở. Thiên Đạo không phải là một thực thể độc ác có ý thức, mà là một hệ thống đang 'chết', đang giãy giụa trong cơn hấp hối, và tất cả những hành động của nó đều nhằm mục đích duy trì sự tồn tại của chính mình, bất chấp cái giá phải trả.
"Khi quy tắc ấy suy yếu," Vô Danh Tăng tiếp tục, ánh mắt lão nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi, "nó không tìm cách thay đổi, mà cố chấp níu giữ sự tồn tại của chính mình, như một ngọn đèn cạn dầu chỉ còn biết bùng cháy mãnh liệt hơn trước khi tắt hẳn. Những tu sĩ bám víu vào Thiên Đạo, những người khao khát thành tiên, họ chính là những con thiêu thân lao vào ngọn lửa cuối cùng ấy, mong tìm thấy ánh sáng, nhưng lại chỉ nhận lấy tro tàn."
Tạ Trần mở mắt, một luồng ánh sáng lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm của hắn. "Vậy cái 'luân hồi ngoài Thiên Đạo' mà con đã thấy... là gì? Là một con đường thoát ly khỏi ngọn đèn đang lụi tàn đó sao?" Giọng hắn không giấu được sự tò mò và hy vọng. Cái cảm giác về một "con đường khác", một "luân hồi" không bị Thiên Đạo này kiểm soát, đã ám ảnh hắn từ khi hắn đặt chân vào Cổ Tự An Nhiên.
Vô Danh Tăng mỉm cười hiền từ, ánh mắt lão tràn đầy sự thấu hiểu. "Đó là bản chất của vạn vật, không bị ràng buộc bởi quy tắc của Thiên Đạo này. Một con đường mà 'nhân tính' không bị mài mòn, 'linh hồn' không bị đồng hóa. Thiên Đạo này, từ khi nó được hình thành, đã đặt ra một quy tắc: tu hành càng cao, càng phải từ bỏ 'người', từ bỏ những chấp niệm phàm tục, để rồi cuối cùng trở thành một phần của quy tắc, một viên gạch trong bức tường vô cảm của nó. Nhưng 'luân hồi ngoài Thiên Đạo' thì khác. Nó là dòng chảy của sự sống, của tình cảm, của ký ức, của những gì làm nên một 'con người' thực sự. Nó là con đường của sự trọn vẹn, nơi sức mạnh không phải là mục đích, mà là phương tiện để bảo vệ những giá trị cốt lõi của nhân loại."
Dạ Lan, đứng một bên, lặng lẽ lắng nghe. Những lời của Vô Danh Tăng như một dòng nước mát lạnh tưới vào tâm hồn nàng, phá vỡ những định kiến đã ăn sâu từ lâu. Nàng đã chứng kiến quá nhiều tu sĩ "mất người", đã nhìn thấy sự lạnh lùng vô cảm của những kẻ tự xưng là tiên nhân. Nàng luôn tự hỏi, cái giá của sức mạnh, của sự trường sinh, có đáng để đánh đổi đi nhân tính hay không. Giờ đây, những lời của Vô Danh Tăng đã cho nàng một câu trả lời, một con đường khác, nơi con người có thể giữ trọn vẹn bản thân mình. Nàng nhìn Tạ Trần, một sự ngưỡng mộ sâu sắc trỗi dậy trong lòng. Hắn, một phàm nhân không tu hành, lại là người có thể nhìn thấy và tìm kiếm con đường này.
Tạ Trần suy ngẫm, những lời của Vô Danh Tăng như những mảnh ghép cuối cùng hoàn thiện bức tranh lớn trong tâm trí hắn. Cái "mất người" mà hắn luôn trăn trở, cái cảm giác sai trái của con đường tu tiên phổ biến, giờ đã có lời giải đáp. Thiên Đạo không phải là một vị thần độc ác, mà là một cỗ máy ��ang hỏng hóc, một hệ thống đang sụp đổ, và nó đang tìm cách kéo tất cả mọi thứ xuống cùng nó. "Vậy, con đường này... có phải là 'Nhân Đạo' mà con đang mơ hồ cảm nhận?" Tạ Trần hỏi, giọng hắn tràn đầy hy vọng, nhưng cũng ẩn chứa sự lo lắng về gánh nặng sắp tới.
Vô Danh Tăng gật đầu, ánh mắt lão nhìn thẳng vào Tạ Trần, như có thể nhìn thấu tận xương tủy hắn. "Chính là nó. Một 'Nhân Đạo' mới, không bị ràng buộc bởi Thiên Đạo cũ, nơi 'người' là trung tâm, nơi 'nhân tính' là gốc rễ. Nhưng con đường này không hề dễ dàng, Tạ Trần công tử. Nó là con đường của chông gai, của sự cô độc, và của những hiểm nguy không lường. Bởi lẽ, Thiên Đạo cũ sẽ không dễ dàng buông tha. Giống như một kẻ bệnh nặng sắp chết, nó sẽ giãy giụa, sẽ vùng vẫy một cách điên cuồng nhất để bảo vệ lấy chút sinh khí cuối cùng, và diệt trừ bất kỳ 'dị số' nào có thể phá vỡ quy tắc của nó."
Tiếng chim hót líu lo trên cành cây bỗng trở nên thưa thớt hơn, như cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo cái lạnh se se của buổi chiều tà, làm lay động những tán lá bồ đề. Ánh nắng ban mai đã chuyển sang sắc vàng nhạt của buổi chiều, và những đám mây trắng lúc trước giờ đã bắt đầu kéo đến, tạo thành những dải màu xám bạc trên nền trời. Không khí thanh tịnh của Phật Sơn Tự vẫn còn đó, nhưng một cảm giác nặng nề, u ám bắt đầu bao trùm, như một lời cảnh báo về cơn giông bão sắp sửa ập đến.
Vô Danh Tăng khẽ thở dài, âm thanh ấy nhẹ như hơi thở, nhưng lại mang theo sức nặng của ngàn năm bi thương. Đôi mắt lão không còn hiền từ như trước, mà trở nên sắc bén, đầy sự cảnh báo, như một lưỡi kiếm vừa rút ra khỏi vỏ. Lão nhìn thẳng vào Tạ Trần, và Tạ Trần cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải từ cơn gió chiều, mà từ những lời lão sắp thốt ra.
"Bạch Vô Thường... hắn không còn là Bạch Vô Thường mà người biết." Giọng Vô Danh Tăng giờ đây trầm hơn, vang vọng hơn, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, gõ vào từng ngóc ngách của tâm hồn Tạ Trần. "Hắn là hiện thân của ý chí Thiên Đạo đang giãy giụa. Một khi Thiên Đạo đã lựa chọn hắn làm cánh tay nối dài, hắn đã mất đi bản ngã, mất đi 'người'. Hắn không còn là một tu sĩ, không còn là một cá thể. Hắn là một công cụ, một vũ khí, một biểu tượng cho sự cố chấp cuối cùng của Thiên Đạo."
Dạ Lan, đứng phía sau, siết chặt chuôi kiếm. Trực giác của nàng mách bảo rằng nguy hiểm đang đến rất gần, không chỉ là những lời nói mà là một mối đe dọa thực sự, cụ thể. Nàng cảm thấy một sự căng thẳng tột độ, như sợi dây đàn đã được kéo căng hết mức, chỉ chờ một tác động nhỏ là sẽ đứt lìa.
"Hắn không có cảm xúc, không có sợ hãi, chỉ có 'thực hiện'," Vô Danh Tăng tiếp tục, từng lời lão nói ra như những mũi kim châm vào tâm trí Tạ Trần. "Một khi hắn đã 'khóa chặt' mục tiêu, hắn sẽ không ngừng nghỉ. Hắn sẽ truy đuổi đến cùng trời cuối đất, không màng đến sinh tử, không màng đến bất kỳ quy tắc hay đạo lý nào khác ngoài ý chí của Thiên Đạo. Và mục tiêu của hắn... chính là người, Tạ Trần."
Tạ Trần lắng nghe, đôi tay hắn nắm chặt, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Cái cảm giác bị Thiên Đạo truy sát, bị Bạch Vô Thường không ngừng săn lùng, đã ám ảnh hắn từ lâu. Nhưng những lời của Vô Danh Tăng đã nâng tầm mối đe dọa lên một cấp độ khác. Bạch Vô Thường không còn là một đối thủ hữu hình, một cá nhân có thể bị đánh bại bằng mưu trí hay sức mạnh. Hắn là hiện thân của một ý chí tối cao, một cơn bão không ngừng nghỉ, một cái chết đang rình rập. "Bởi người là dị số, là 'điểm neo nhân quả' có thể thay đổi toàn bộ cuộc chơi," Vô Danh Tăng khẳng định, ánh mắt lão xuyên thấu tâm can Tạ Trần, như muốn khắc sâu lời cảnh báo này vào tận linh hồn hắn. "Người không thuộc về Thiên Đạo này, không bị ràng buộc bởi quy tắc của nó. Sự tồn tại của người là một mối đe dọa, là một sự bất tuân không thể chấp nhận được đối với một Thiên Đạo đang hấp hối."
Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, làm xào xạc những tán lá bồ đề. Những đám mây xám bạc đã tụ lại nhiều hơn trên bầu trời, che khuất ánh nắng chiều tà, khiến không gian trở nên u tối và ảm đạm. Tiếng tụng kinh từ xa vẫn đều đều, nhưng giờ đây nó mang một âm hưởng bi tráng, như một lời cầu nguyện cho một thế giới đang dần đi vào hồi kết. Mùi hương trầm vẫn thoang thoảng, nhưng không còn cảm giác an lạc, mà thay vào đó là một sự trầm mặc, nặng nề.
"Vậy con phải làm gì?" Tạ Trần hỏi, giọng hắn khẽ run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì cảm giác gánh nặng trách nhiệm đè nén lên đôi vai gầy guộc. Hắn luôn chỉ muốn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, nhưng giờ đây, định mệnh lại đặt lên hắn một sứ mệnh quá lớn, quá nguy hiểm.
Vô Danh Tăng đứng dậy, thân hình gầy gò của lão cao lớn hơn khi đứng thẳng. Lão nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những đám mây đen đang vần vũ, như đang nhìn thấy một tương lai đầy bão tố. "Chạy trốn chỉ là tạm thời, Tạ Trần công tử. Cuộc săn lùng này sẽ không ngừng cho đến khi một trong hai tan biến. Người phải hiểu rõ bản chất của Thiên Đạo, và bản chất của chính mình. Người phải tìm ra con đường 'Nhân Đạo' ấy, không chỉ cho riêng người, mà cho cả Nhân Gian này."
Lời nói của Vô Danh Tăng như một nhát búa giáng mạnh vào tâm trí Tạ Trần, phá vỡ mọi ảo tưởng còn sót lại. Hắn không còn lựa chọn nào khác ngoài đối mặt. Cuộc chiến không chỉ là sống còn, mà còn là cuộc chiến của triết lý, của định nghĩa về sự tồn tại. Bạch Vô Thường sẽ là kẻ truy đuổi không ngừng, một thử thách không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần. Và Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, lại chính là điểm neo, là hy vọng cuối cùng của một kỷ nguyên mới, một Nhân Đạo mới, trong bối cảnh Thiên Đạo cũ đang sụp đổ không thể tránh khỏi. Hắn nắm chặt tay, ánh mắt kiên định nhìn về phía Vô Danh Tăng, gánh nặng của cả thế giới đè nặng lên vai, nhưng trong lòng hắn, ý chí phá cục chưa bao giờ mạnh mẽ đến thế.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.