Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 374: Phật Sơn Tự: Lời Chỉ Dẫn Từ Vô Danh Tăng

Bên trong Cổ Tự An Nhiên, ánh chiều tà hắt qua những khe nứt trên mái ngói, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên nền đá rêu phong. Tạ Trần vẫn miệt mài bên những văn tự cổ, đôi mắt sáng rực như tìm thấy chân lý giữa biển mênh mông. Hắn thì thầm đọc những gì hắn giải mã được, đôi lúc dừng lại để suy ngẫm, đôi lúc lại vội vàng ghi chú. "Nó nói về 'Linh Nguyên Vô Tận'," Tạ Trần nói, giọng hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch của ngôi đền, như một nhà thuyết giảng cổ xưa. "Một dòng chảy của ý thức, không bị giới hạn bởi sinh tử, không bị ràng buộc bởi luân hồi. Mỗi sinh linh, mỗi thực thể, chỉ là một giọt nước trong dòng sông ấy. Chúng ta không 'chết', cũng không 'sống'. Chúng ta chỉ là những 'giọt nước' tạm thời mang hình dạng này, rồi lại hòa tan vào dòng chảy lớn, rồi lại tái sinh thành một 'giọt nước' khác, ở một nơi khác, một thời điểm khác."

Dạ Lan ngồi bên cạnh, chăm chú lắng nghe, đôi mắt nàng mở to. Những lời này đang làm rung chuyển toàn bộ thế giới quan c���a nàng. "Nếu vậy... vậy thì tu luyện để làm gì?" nàng hỏi, giọng nàng mang theo chút bàng hoàng. "Thiên Đạo... có ý nghĩa gì nữa? Nếu chúng ta chỉ là những giọt nước, thì việc thành tiên, việc tìm kiếm sự bất tử... chẳng phải là vô nghĩa sao?"

Tạ Trần dừng tay, quay sang nhìn nàng. Ánh mắt hắn sâu thẳm, nhưng không hề phán xét. "Có lẽ, Thiên Đạo chỉ là một phần nhỏ của dòng chảy lớn hơn này," hắn đáp, "một hệ thống đã tự đặt ra giới hạn cho chính nó. Nó muốn kiểm soát, muốn định đoạt, muốn tạo ra một trật tự. Nhưng trật tự đó, rốt cuộc, cũng chỉ là một hình thức hữu hạn trong một vũ trụ vô hạn. Việc thành tiên, việc tìm kiếm sự bất tử trong khuôn khổ của Thiên Đạo, có lẽ chỉ là một cách để 'giọt nước' cố gắng tách mình ra khỏi 'dòng sông', cố gắng giữ lấy hình dạng vĩnh viễn, nhưng cuối cùng lại tự làm cạn khô chính mình, trở nên 'mất người'." Hắn nhớ lại những tu sĩ cấp cao mà hắn từng gặp, những kẻ đã đánh đổi cảm xúc, ký ức để đổi lấy sức mạnh và sự trường sinh, nhưng lại trở nên trống rỗng, vô hồn.

"Nhưng... vậy thì con đường của chúng ta là gì?" Dạ Lan hỏi, nàng cảm thấy một sự hoang mang sâu sắc. Nếu những gì nàng tin tưởng từ trước đến nay đều là sai lầm, thì đâu là chân lý? "Nếu không có Thiên Đạo, không có tu luyện... thì cuộc sống này có ý nghĩa gì?"

Tạ Trần đặt mẩu than xuống, nhìn chằm chằm vào những văn tự cổ. "Ý nghĩa nằm ở chính sự 'chuyển hóa'," hắn nói, "ở mỗi khoảnh khắc chúng ta là 'giọt nước', ở cách chúng ta trải nghiệm dòng chảy. Nơi không có 'thành tiên' hay 'mất người', chỉ có sự chuyển hóa và tồn tại vĩnh cửu của ý thức. Sống một đời bình thường, cảm nhận trọn vẹn từng khoảnh khắc, từng cảm xúc... có lẽ đó mới là ý nghĩa thực sự của sự tồn tại." Hắn nhắm mắt lại, để tâm trí mình hòa vào những triết lý cổ xưa.

Trong thâm tâm Tạ Trần, một tia sáng bừng lên. "Vô Danh Tăng..." hắn thầm nghĩ. "Liệu đây có phải là con đường mà ông ấy muốn ta tìm thấy? Con đường 'phá cục', con đường kiến tạo một 'Nhân Đạo' mới, nơi con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, không cần phải dựa dẫm vào linh khí hay sự ban phước của Thiên Đạo?"

Dạ Lan nhìn Tạ Trần, nàng thấy rõ sự kiên định trong ánh mắt hắn. Dù có bao nhiêu điều nàng chưa hiểu, nhưng nàng tin vào hắn. Hắn không chỉ nhìn thấu nhân quả, mà còn có thể cảm nhận được bản chất sâu xa của vạn vật, ngay cả những thứ vượt ra ngoài sự hiểu biết của tu sĩ. Hắn là người duy nhất có thể dẫn lối cho nàng, và có lẽ, cho cả nhân gian, thoát khỏi vòng xoáy của Thiên Đạo đang suy tàn. Ngôi đền này, dù đổ nát, nhưng lại là một điểm tựa vững chắc cho ý chí của Tạ Trần, một nền móng cho một triết lý mới, một kỷ nguyên mới.

Bên ngoài, gió cát càng lúc càng mạnh, tiếng rít của nó như tiếng gào thét của một thế giới đang hấp hối. Nhưng bên trong Cổ Tự An Nhiên, trong ánh sáng nhập nhoạng của buổi chiều tối, Tạ Trần và Dạ Lan vẫn tiếp tục công việc của mình, miệt mài ghi chép và suy ngẫm. Những mảnh ghép của một triết lý bị lãng quên đang dần được tái hiện, từng chút một, mở ra một con đường hoàn toàn m���i, một tia hy vọng giữa biển cả tuyệt vọng. Bức màn bí ẩn về sự tồn tại ngoài vòng luân hồi của Thiên Đạo đang dần được vén lên, và Tạ Trần biết, đây chính là khởi đầu cho cuộc gặp gỡ định mệnh với Vô Danh Tăng.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa chạm đến những đỉnh cát vàng óng ánh, Tạ Trần và Dạ Lan đã rời khỏi Cổ Tự An Nhiên. Ngôi đền cổ giờ đây lùi lại phía sau, ẩn mình giữa biển cát mênh mông như một dấu vết của thời gian đã bị lãng quên. Tạ Trần quay đầu nhìn lại, chiếc áo vải bố cũ kỹ khẽ lay động trong làn gió sa mạc. Trong tâm trí hắn, sự bình yên và những triết lý sâu xa từ ngôi đền vẫn còn nguyên vẹn, như một dòng suối mát lành chảy qua miền đất khô cằn. Sa mạc Vạn Linh Khô vẫn bao la, khắc nghiệt đến rợn người, với những cồn cát trải dài vô tận, những tàn tích hoang phế của các nền văn minh cổ đại bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian, đôi khi lộ ra những hình thù kim tự tháp hay đền thờ đổ nát. Tiếng gió cát rít gào từng cơn, nghe như tiếng khóc than của một thế giới đang hấp hối, như những lời thì thầm của hàng vạn linh hồn đã tan biến. Thi thoảng, tiếng xương cốt khô khốc va vào nhau, hay tiếng bước chân nặng nề của một sinh vật biến dị nào đó vọng lại từ xa, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Mùi cát nóng bỏng, mùi tử khí tanh nồng, hòa lẫn với mùi kim loại gỉ sét từ những vật phế thải cổ xưa, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt và đầy rẫy hiểm nguy. Ban ngày, cái nắng gay gắt như thiêu đốt vạn vật, khiến không khí trở nên loãng và khô rát. Những ảo ảnh lung linh trên nền cát nóng, vẽ nên những hồ nước xanh biếc hay ốc đảo tươi tốt, lừa gạt những kẻ yếu lòng.

"Sự chuyển hóa... Dòng chảy của ý thức..." Tạ Trần lẩm bẩm, làn da trắng nhợt của hắn giờ đây càng thêm nổi bật dưới ánh nắng chói chang. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ suy tư, không ngừng quét qua từng cồn cát, từng khe đá. Hắn không nhìn sa mạc bằng con mắt của một kẻ phàm trần bị đe dọa, mà bằng con mắt của một người đang chiêm nghiệm về sự tồn tại, về cái chết và sự tái sinh. "Sa mạc này, những sinh linh biến dị này, cũng chỉ là những 'giọt nước' đang tạm thời mang hình dạng này, trải qua một giai đoạn 'chuyển hóa' khác. Chúng không 'chết' đi, mà chỉ tan vào dòng chảy lớn, đợi chờ một hình dạng mới."

Dạ Lan bước đi phía sau Tạ Trần, tấm áo đen tuyền và mạng che mặt giúp nàng hòa mình vào cái khắc nghiệt của sa mạc. Nàng luôn giữ một khoảng cách vừa đủ, ánh mắt sắc sảo không ngừng quan sát xung quanh, đề phòng bất kỳ mối nguy hiểm nào có thể ẩn nấp. Nàng đã quen với sự trầm tư của Tạ Trần, nhưng những lời hắn nói trong Cổ Tự An Nhiên vẫn còn vang vọng trong tâm trí nàng, làm đảo lộn mọi định nghĩa về tu luyện, về sự sống và cái chết mà nàng từng biết. "Công tử," nàng khẽ gọi, giọng nói trầm ổn nhưng vẫn chứa đựng chút lo lắng. "Dù những triết lý đó có thâm sâu đến đâu, chúng ta vẫn phải đối mặt với thực tại. Sa mạc này không khoan dung cho những kẻ lơ đễnh. Bạch Vô Thường và những kẻ khác có thể vẫn đang truy lùng chúng ta."

Tạ Trần dừng lại, nhẹ nhàng thở ra một hơi. Hắn quay lại nhìn Dạ Lan, ánh mắt hắn dịu dàng hơn, như thấu hiểu những lo lắng của nàng. "Nàng nói đúng," hắn đáp, "sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất. Và thực tại vẫn là thực tại. Nhưng chính vì thực tại khắc nghiệt này, chúng ta mới cần tìm kiếm một con đường khác, một con đường không còn bị Thiên Đạo chi phối, không còn bị sự 'mất người' đeo bám." Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, cảm nhận làn gió nóng rát lướt qua mặt. "Những gì ta học được trong Cổ Tự An Nhiên đã củng cố niềm tin của ta. Vô Danh Tăng... ông ấy chắc chắn biết nhiều hơn thế. Ông ấy có lẽ là người duy nhất có thể giúp ta hiểu rõ hơn về 'luân hồi ngoài Thiên Đạo', về cách kiến tạo một 'Nhân Đạo' mới."

Dạ Lan gật đầu, sự tin tưởng vào Tạ Trần trong nàng đã vượt xa mọi hoài nghi. Nàng không hiểu hết những khái niệm trừu tượng mà Tạ Trần đang suy tư, nhưng nàng tin vào khả năng nhìn thấu nhân quả của hắn, tin vào trực giác nhạy bén của hắn. "Vô Danh Tăng... ông ấy có lẽ sẽ là chìa khóa," nàng nói. "Nhưng chúng ta vẫn phải cẩn trọng. Ngay c��� những bậc giác ngộ cũng có thể có những ý định khó lường."

Tạ Trần mỉm cười nhẹ. "Nàng nói phải. Nhưng ta cảm thấy, ông ấy không phải là kẻ thù. Ta có cảm giác, ông ấy đã chờ đợi ta từ rất lâu rồi." Hắn tiếp tục bước đi, từng bước chân in hằn trên cát nóng. Gió cát vẫn rít gào, nhưng giờ đây, Tạ Trần không còn cảm thấy sự tuyệt vọng của nó nữa. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc, một niềm hy vọng mong manh về một con đường mới, một kỷ nguyên mới đang chờ đợi ở phía trước. Hắn biết, con đường này sẽ không dễ dàng, sẽ đầy rẫy hiểm nguy và thử thách. Nhưng hắn không đơn độc. Bên cạnh hắn, Dạ Lan vẫn lặng lẽ bước theo, như một cái bóng trung thành, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách cùng hắn. Cả hai cứ thế đi về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lên cao, tô điểm cho biển cát một màu vàng rực rỡ, hứa hẹn một ngày mới đầy những khám phá và thử thách.

***

Sau nhiều ngày đêm miệt mài vượt qua sa mạc Vạn Linh Khô, Tạ Trần và Dạ Lan cuối cùng cũng đặt chân đến một thị trấn nh��� mang tên An Bình. Thị trấn nằm ở rìa sa mạc, như một ốc đảo nhỏ bé giữa vùng đất khô cằn. Buổi chiều tà, nắng nhạt trải vàng trên những mái nhà gỗ và tường gạch rêu phong. Không khí ở đây mát mẻ hơn hẳn so với cái nóng như thiêu đốt của sa mạc, mang theo mùi đất ẩm và khói bếp lờ mờ. Dù không quá sầm uất, nhưng thị trấn An Bình vẫn mang một vẻ nhộn nhịp vừa phải. Tiếng nói chuyện râm ran, tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đất, hòa cùng tiếng bước chân của những người qua lại, tạo nên một bản hòa tấu bình dị của cuộc sống phàm nhân. Mùi thức ăn từ các quán ăn ven đường, mùi gỗ mục, mùi đất, và cả mùi mồ hôi của những người lao động, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của một thị trấn nhỏ, yên bình và thân thiện.

Tạ Trần và Dạ Lan tìm một quán ăn nhỏ khuất trong góc phố. Tạ Trần chọn một chỗ ngồi khuất, gần cửa sổ, nơi hắn có thể vừa dùng bữa, vừa quan sát dòng người qua lại trên phố. Hắn gọi một bát mì đơn giản, hơi nóng bốc lên nghi ngút, xua tan cái lạnh nhẹ của buổi chiều. Khuôn mặt thanh tú, gầy gò của hắn vẫn ẩn chứa vẻ suy tư thường thấy, đôi mắt sâu thẳm không ngừng dõi theo từng cử chỉ, từng biểu cảm của những người phàm nhân. "Sống một đời bình thường... cảm nhận trọn vẹn từng khoảnh khắc, từng cảm xúc..." Hắn thầm nhẩm lại những lời mình đã nói trong Cổ Tự An Nhiên. Những con người này, họ không tu luyện, không tranh giành cơ duyên, không màng đến sự bất tử hay quyền năng. Họ chỉ đơn thuần sống, làm việc, yêu thương, và đôi khi là đau khổ. Cuộc sống của họ là một dòng chảy liên tục của những cảm xúc chân thật nhất, không bị sự 'mất người' làm vẩn đục. Liệu đây có phải là ý nghĩa thực sự của sự tồn tại mà triết lý 'Linh Nguyên Vô Tận' muốn truyền tải?

Hắn nhìn một bà lão tóc bạc phơ đang cẩn thận đếm từng đồng tiền lẻ sau khi bán xong mớ rau. Nhìn một đứa trẻ con đang cười khúc khích đuổi theo một con chó nhỏ. Nhìn những người đàn ông đang trò chuyện rôm rả bên chén trà sau một ngày làm việc mệt mỏi. Những hình ảnh đ��, dù nhỏ bé, nhưng lại có sức lay động mạnh mẽ trong lòng Tạ Trần. Chúng là bằng chứng sống động cho cái gọi là "nhân tính" mà hắn luôn trân trọng. Thiên Đạo đang suy tàn, tu sĩ đang dần 'mất người', nhưng những con người phàm trần này vẫn giữ được sự trọn vẹn trong cảm xúc và ký ức của mình. "Nhưng liệu họ có thể tồn tại nếu Thiên Đạo sụp đổ hoàn toàn?" Một câu hỏi nặng trĩu dấy lên trong tâm trí Tạ Trần. "Liệu một 'Nhân Đạo' mới có thực sự khả thi, hay chỉ là một ảo vọng?"

Dạ Lan ngồi đối diện Tạ Trần. Nàng vẫn mặc y phục đen tuyền, mạng che mặt khẽ rung rinh theo từng nhịp thở. Nàng giả vờ dùng bữa, nhưng ánh mắt sắc sảo của nàng không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào xung quanh. Nàng cảm nhận được sự nguy hiểm vẫn đang rình rập, dù ở đây có vẻ bình yên. Nàng biết, Tạ Trần đang lạc vào thế giới của những suy tưởng sâu xa, nhưng trách nhiệm của nàng là kéo hắn về với thực tại. "Công tử," nàng khẽ nói, giọng trầm thấp, không đủ lớn để người khác nghe thấy. "Chúng ta không thể dừng lại quá lâu. Thị trấn này có vẻ bình yên, nhưng vẫn có thể là nơi ẩn chứa tai mắt của các tông môn hoặc của Bạch Vô Thường. Mục tiêu của chúng ta là Phật Sơn Tự, nơi Vô Danh Tăng đang chờ đợi."

Tạ Trần giật mình khỏi dòng suy nghĩ, khẽ gật đầu. Hắn biết Dạ Lan nói đúng. Sự bình yên của thị trấn này chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh. Dù hắn có muốn sống một đời bình thường đến mấy, vận mệnh của hắn đã bị buộc chặt vào số phận của Thiên Đạo và nhân gian. Hắn là "điểm neo nhân quả", mọi lựa chọn của hắn đều có thể định đoạt vận mệnh thế giới. "Nàng nói phải," hắn đáp, ánh mắt trở nên kiên định hơn. "Chính vì những hình ảnh này, ta càng phải tìm ra con đường. Con đường để bảo vệ cái 'bình thường' này, để nhân tính không bị tha hóa bởi sự tham lam của quyền lực hay sự suy tàn của Thiên Đạo." Hắn đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào Dạ Lan. "Ta cần Vô Danh Tăng. Hắn có thể là người duy nhất có thể giúp ta 'phá cục' này."

Dạ Lan không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu. Nàng tin vào Tạ Trần, tin vào con đường mà hắn đang theo ��uổi. Dù con đường đó có mờ mịt và đầy rẫy chông gai đến đâu, nàng cũng sẽ là người bảo vệ hắn, là cái bóng đi theo hắn đến cùng trời cuối đất. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ từ Tạ Trần, một sự quyết tâm không thể lay chuyển. Hắn không chỉ muốn cứu rỗi bản thân, mà còn muốn cứu rỗi cả cái thế giới đang dần 'mất người' này. Họ nhanh chóng kết thúc bữa ăn, trả tiền và rời khỏi quán. Hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Ánh nắng vàng nhạt cuối cùng trải dài trên những con đường đất, báo hiệu một đêm tối sắp đến. Tạ Trần và Dạ Lan tiếp tục hành trình, hướng về phía tây, nơi có những ngọn núi mờ ảo ẩn hiện trong làn sương chiều, nơi Phật Sơn Tự tĩnh lặng đang chờ đợi.

***

Khi ánh hoàng hôn cuối cùng còn vương vấn trên đỉnh núi, nhuộm vàng những đám mây lững lờ, Tạ Trần và Dạ Lan cuối cùng cũng đến được Phật Sơn Tự. Từ xa, ngôi chùa hiện ra uy nghi giữa cảnh núi rừng thanh vắng, mái ngói cong cổ kính nhuốm màu thời gian, tường gạch rêu phong kể câu chuyện của hàng ngàn năm. Không khí xung quanh ngôi chùa đột ngột thay đổi, từ sự ồn ào của thị trấn An Bình, hay cái khắc nghiệt của sa mạc, giờ đây nhường chỗ cho một bầu không khí thanh tịnh, trang nghiêm và vô cùng yên bình. Tiếng chuông chùa ngân vang xa xăm, âm vọng lan tỏa khắp núi rừng, như tiếng gọi của cõi Niết Bàn. Tiếng tụng kinh đều đều, trầm ấm vọng ra từ bên trong những gian thờ, hòa cùng tiếng mõ gõ nhịp nhàng, tạo nên một bản hòa ca tâm linh, xoa dịu mọi phiền não. Mùi hương trầm thoang thoảng, dịu nhẹ, hòa lẫn với mùi hoa sen tinh khiết từ ao sen gần đó và mùi đất ẩm ướt, tạo nên một cảm giác an lạc khó tả.

Tạ Trần cảm nhận được luồng năng lượng bình yên này ngay khi họ còn cách cổng chùa một khoảng. Nó khác hẳn với linh khí hỗn loạn hay ô nhiễm mà hắn từng trải nghiệm. Đây là một loại năng lượng thuần khiết, tĩnh lặng, như một dòng suối trong vắt giữa sa mạc tâm hồn. Hắn biết, đây chính là nơi mà Vô Danh Tăng đang chờ đợi. Dù chưa từng gặp mặt, nhưng linh cảm của Tạ Trần, được mài giũa bởi "Nhân Quả Chi Nhãn", cho hắn biết rằng cuộc gặp gỡ này là định mệnh, là một mắt xích quan trọng trong hành trình "phá cục" của hắn.

Họ bước qua cánh cổng chùa cổ kính, những bậc đá xanh rêu dẫn lối vào một khoảng sân rộng rãi. Ánh nắng vàng nhạt của hoàng hôn chiếu lên những pho tượng Phật lớn, tạo nên một vẻ huyền ảo, linh thiêng. Khuôn viên chùa được bao phủ bởi những cây cổ thụ xanh tốt, những lối đi lát đá sạch sẽ dẫn đến các gian thờ và khu vườn thiền tĩnh mịch. Tiếng chim hót líu lo trên cành, như những âm thanh chào đón hai vị khách lạ.

Dạ Lan đi phía sau Tạ Trần, ánh mắt cảnh giác của nàng vẫn quét qua từng góc khuất, từng bóng cây. Dù cảm nhận được sự thanh tịnh của nơi đây, bản năng phòng vệ của nàng vẫn không cho phép nàng lơ là. Nàng là người bảo vệ Tạ Trần, và nàng sẽ không để bất kỳ điều gì đe dọa hắn.

Họ đi sâu vào khuôn viên chùa, men theo một con đường lát đá nhỏ dẫn đến một gốc cây bồ đề cổ thụ sừng sững giữa trời. Tán lá rộng lớn của cây bồ đề che phủ cả một khoảng không gian, tạo nên một bóng râm mát lành. Dưới gốc cây, một lão tăng già đang ngồi thiền định. Thân hình lão gầy gò, mặc một chiếc áo cà sa đã cũ nát, màu vàng đất bạc phếch. Khuôn mặt gầy guộc của lão toát lên vẻ thanh tịnh, đôi mắt nhắm hờ, nhưng lại ẩn chứa sự giác ngộ sâu sắc, như đã thấu hiểu vạn vật. Trên đỉnh đầu trọc lóc của lão có 6 vết sẹo thiêu hương, biểu tượng của sự khổ hạnh và lòng kiên định với Phật Pháp. Lão ngồi đó, không động đậy, như một phần của cây bồ đề, hòa mình vào không gian tĩnh lặng của chùa chiền.

Tạ Trần dừng bước, ánh mắt hắn tập trung hoàn toàn vào lão tăng. Một cảm giác quen thuộc, như đã từng gặp gỡ từ kiếp nào, dâng lên trong lòng hắn. Đây chính là Vô Danh Tăng mà hắn đang tìm kiếm.

Dạ Lan khẽ kéo vạt áo Tạ Trần, kéo hắn lùi lại một chút, tay nàng đã đặt nhẹ lên chuôi kiếm, sẵn sàng đối phó với mọi tình huống bất ngờ. Sự bí ẩn của lão tăng này khiến nàng không khỏi đề phòng.

Vô Danh Tăng dường như đã cảm nhận được sự hiện diện của họ. Đôi mắt nhắm hờ của lão từ từ mở ra. Ánh mắt lão không có vẻ kinh ngạc, cũng không có vẻ bất ngờ, mà chỉ có sự bình thản và một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Ánh mắt lão xuyên qua không gian, trực tiếp nhìn vào Tạ Trần, như thể đã chờ đợi hắn từ rất lâu rồi. Giọng nói của lão trầm ấm, chậm rãi, vang lên trong không gian tĩnh mịch, như tiếng chuông chùa vừa dứt.

"Vị công tử này, xem ra đã tìm thấy dòng chảy của ý thức, nơi giọt nước không còn chấp niệm vào hình hài hữu hạn."

Lời nói của Vô Danh Tăng khiến Tạ Trần sững sờ. Lão không chỉ biết hắn sẽ đến, mà còn biết cả những khám phá sâu sắc của hắn tại Cổ Tự An Nhiên. Tia hy vọng trong lòng Tạ Trần bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đây chính là người mà hắn cần. Đây chính là khởi đầu của một con đường mới, một 'Nhân Đạo' mới, nơi con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, không cần phải dựa dẫm vào linh khí hay sự ban phước của Thiên Đạo. Vô Danh Tăng, người đã chờ đợi hắn dưới gốc bồ đề cổ thụ này, chắc chắn sẽ là người dẫn đường tinh thần, giúp hắn vén bức màn bí ẩn cuối cùng về sự tồn tại, về ý nghĩa của cuộc đời trong một thế giới đang dần suy tàn. Hoàng hôn dần tắt, màn đêm buông xuống, nhưng trong lòng Tạ Trần, một tia sáng mới đã bừng lên, soi rọi con đường phía trước.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free