Nhân gian bất tu tiên - Chương 373: Cổ Tự An Nhiên: Huyền Cơ Ngoài Vòng Luân Hồi
Ánh sáng đầu tiên của buổi bình minh len lỏi qua những kẽ nứt trên mái vòm đổ nát của Cổ Tự An Nhiên, vẽ nên những vệt vàng cam mờ ảo trên nền đá xám lạnh lẽo. Gió sa mạc vẫn rít nhẹ bên ngoài, mang theo từng hạt cát mịn màng va vào những bức tường cổ kính, tạo thành âm thanh lạo xạo đều đặn, như tiếng thì thầm của thời gian. Nhưng bên trong ngôi đền, một sự tĩnh lặng đến khó tin bao trùm, tách biệt hoàn toàn với sự khắc nghiệt của thế giới bên ngoài. Không khí nơi đây mang một mùi ẩm mốc đặc trưng của đá cũ và rêu phong, quyện lẫn với một chút hương thanh khiết mơ hồ, không giống bất cứ loại thảo mộc hay hương liệu nào mà Tạ Trần hay Dạ Lan từng biết. Nó như một làn hương của sự "không tồn tại," một mùi hương của sự bình yên đến từ một cõi vắng lặng.
Tạ Trần từ từ mở mắt, ánh nhìn vẫn còn vương vấn sự suy tư sâu sắc từ những phát hiện đêm qua. Hắn khẽ cử động, cảm nhận sự cứng nhắc của phiến đá dưới lưng. Dạ Lan vẫn ngồi cạnh hắn, y phục đen tuyền của nàng gần như hòa vào bóng tối l�� mờ của góc đền, nhưng ánh mắt sắc sảo của nàng vẫn dõi theo từng cử chỉ của Tạ Trần. Nàng đã không ngủ, hoặc ít nhất là không chợp mắt hoàn toàn, giữ sự cảnh giác cần thiết sau cuộc truy đuổi kinh hoàng.
“Nơi này thật kỳ lạ,” Dạ Lan khẽ nói, phá vỡ sự im lặng. Giọng nàng nhỏ nhẹ, tự nhiên nhưng đầy suy tư, “Linh khí mỏng đến mức khó cảm nhận, nhưng lại có cảm giác bình yên đến khó tin. Cứ như thể Thiên Đạo đã bỏ quên nơi này vậy.” Nàng đưa tay chạm vào phiến đá cổ, cảm nhận sự mát lạnh quen thuộc của vật chất vô tri, nhưng sâu bên trong, nàng vẫn cảm thấy sự thanh thản lan tỏa từ bức phù điêu kia.
Tạ Trần quay đầu nhìn nàng, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo. "Chính vì bị lãng quên, nó mới giữ được sự nguyên bản của mình," hắn đáp, giọng trầm tĩnh nhưng chứa đựng một triết lý sâu xa. "Thiên Đạo, giống như một dòng sông lớn, mang theo sự sống, nhưng cũng cuốn trôi đi những gì không còn phù hợp với dòng chảy của nó. Những nơi bị 'lãng quên' như thế này, lại trở thành những hòn đảo nhỏ, nơi sự sống có thể tự định hình theo cách riêng, không cần đến sự ban phước hay kiểm soát của 'dòng chảy' chính." Hắn đứng dậy, phủi nhẹ bụi bặm trên chiếc áo vải bố đã sờn cũ, rồi bắt đầu bước đi chậm rãi, kiểm tra các lối ra vào, các góc khuất của ngôi đền.
Dạ Lan cũng đứng dậy theo, ánh mắt không rời khỏi bóng dáng thư sinh gầy gò của Tạ Trần. Nàng quan sát hắn, không phải với sự nghi ngờ, mà với một sự tò mò ngày càng lớn. Hắn không có chút linh lực nào, nhưng khả năng nhìn thấu bản chất của vạn vật, cảm nhận được những "mạch ngầm" vô hình của nhân quả, khiến hắn trở nên đáng sợ hơn bất kỳ cường giả tu tiên nào mà nàng từng biết. "Liệu có an toàn không?" nàng hỏi, giọng mang theo chút lo lắng. "Bạch Vô Thường... hắn sẽ không từ bỏ dễ dàng."
Tạ Trần dừng lại trước một khe hở trên tường, nơi một tia nắng yếu ớt lọt vào, chiếu rọi xuống nền đất. "Hắn sẽ không dễ dàng tiến vào đây," hắn chậm rãi nói, "Sa Mạc Vạn Linh Khô là một vùng đất bị nguyền rủa, nơi các quy tắc của Thiên Đạo b�� bóp méo. Ngôi đền này, lại là một 'điểm mù' của Thiên Đạo. Sức mạnh của Bạch Vô Thường bị ràng buộc bởi Thiên Đạo, hắn sẽ phải trả một cái giá lớn nếu muốn xâm nhập vào một nơi mà Thiên Đạo đã 'buông bỏ'." Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một viên gạch cổ, cảm nhận sự thô ráp và lạnh lẽo của nó. "Chúng ta có chút thời gian. Nhưng không nhiều."
Họ bắt đầu đi tuần tra, những bước chân nhẹ nhàng vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Ngôi đền không quá lớn, nhưng cấu trúc phức tạp với nhiều ngóc ngách, hành lang nhỏ và những gian phòng đổ nát. Những cột đá đã nghiêng ngả, nhiều chỗ mái vòm đã sụp đổ, để lộ bầu trời xanh ngắt của sa mạc. Dưới ánh sáng lờ mờ, những bức phù điêu trên tường hiện lên rõ nét hơn, dù đã bị thời gian bào mòn. Chúng không phải là những hình ảnh quen thuộc về các vị thần tiên, linh thú hay các đạo pháp tu luyện. Thay vào đó là những hình khối trừu tượng, những đường nét uốn lượn kỳ lạ, như những dòng sông không có bờ, những vòng tròn xoáy ốc vô tận.
Tạ Trần dừng lại trước một bức tường lớn ở gian giữa, nơi có một bệ thờ đổ nát. Bức phù điêu ở đây là lớn nhất và phức tạp nhất, chiếm trọn cả một mảng tường. Nó không chạm khắc hình ảnh cụ thể nào, mà là một sự kết hợp của vô số đường nét, điểm chấm, và những vòng xoáy đan xen vào nhau một cách hài hòa đến khó tả. Màu sắc của đá đã phai mờ theo năm tháng, nhưng vẻ đẹp nguyên thủy của nó vẫn còn đó, ẩn chứa một sự bí ẩn không lời.
"Đây không phải là một pháp trận," Tạ Trần thì thầm, ngón tay hắn lướt nhẹ trên bề mặt lạnh lẽo của đá. Hắn nhắm mắt lại, kích hoạt Nhân Quả Chi Nhãn. Trong tầm nhìn của hắn, những đường nét trên phù điêu không còn là đá vô tri nữa, mà biến thành vô số sợi nhân quả mờ ảo, đan xen, xoắn xuýt, nhưng không hề hỗn loạn. Chúng không dẫn đến một kết quả cụ thể, không chỉ về một sinh linh, một sự kiện, mà về một khái niệm rộng lớn hơn, một dòng chảy vô tận.
"Đây là một thứ khác... một vòng xoáy... không có điểm bắt đầu, không có điểm kết thúc..." Tạ Trần thì thầm, giọng hắn càng lúc càng nhỏ dần, như đang nói chuyện với chính mình. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng cực kỳ tinh khiết, dù yếu ớt, chảy trong những đường nét này. Nó không phải là linh khí, cũng không phải là bất kỳ loại sức mạnh quen thuộc nào. Đó là một thứ năng lượng bản nguyên, một sự tồn tại độc lập, không bị ràng buộc bởi bất kỳ quy tắc nào của Thiên Đạo. Những ký ức, những dòng năng lượng, và triết lý cổ xưa bắt đầu tràn vào tâm trí anh, không phải dưới dạng ngôn ngữ hay hình ảnh rõ ràng, mà là một sự "hiểu biết" trực tiếp, một sự giác ngộ sâu thẳm.
Dạ Lan đứng cạnh, ánh mắt nàng dõi theo vẻ mặt tập trung của Tạ Trần. Nàng không nhìn thấy những gì hắn thấy, nhưng nàng cảm nhận được sự thay đổi trong không khí xung quanh hắn, một sự rung động của trí tuệ và sự khám phá. "Anh nhìn thấy gì?" nàng hỏi, giọng pha lẫn chút tò mò và lo lắng. "Những hình ảnh đó... chúng không giống bất kỳ thứ gì ta từng biết. Không có tiên nhân, không có pháp thuật... chỉ là những hình thù kỳ lạ."
Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn của hắn vẫn còn mơ màng, như vừa thoát ra từ một thế giới khác. "Chúng không phải là hình ảnh để miêu tả, mà là biểu tượng để diễn giải," hắn nói, giọng hắn trở nên sâu sắc hơn. "Những biểu tượng này... chúng nói về sự hòa hợp, về một dòng chảy vĩnh cửu. Không có sinh, cũng không có diệt. Chỉ có sự chuyển hóa. Giống như nước bốc hơi thành mây, rồi lại rơi xuống thành mưa, không mất đi, chỉ thay đổi hình dạng." Hắn đưa tay chạm vào bức phù điêu một lần nữa, cảm nhận sự lạnh lẽo của đá, nhưng tâm trí hắn lại đang bùng cháy với những ý tưởng mới.
Hắn ngồi xuống trước bức phù điêu, khoanh chân, ánh mắt không rời khỏi những đường nét bí ẩn. Hắn bắt đầu dùng ngón tay phác thảo trên nền đất, cố gắng tái hiện lại một phần của những biểu tượng đó, như để khắc sâu chúng vào tâm trí. "Thiên Đạo mà chúng ta biết, nó giống như một cái lồng," Tạ Trần tiếp tục, giọng hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Nó đặt ra quy tắc, định ra sinh tử, định ra luân hồi. Nó trao ban linh khí, nhưng cũng kiểm soát sự sống. Những ai tu luyện, muốn thoát khỏi cái lồng đó, muốn thành tiên, nhưng lại vô tình tạo ra một cái lồng khác cho chính mình. Họ trở nên 'mất người', đánh mất bản chất vì cố gắng hòa nhập vào cái gọi là 'Đạo' của Thiên Đạo."
Dạ Lan lắng nghe, nàng chưa bao giờ nghe ai nói về Thiên Đạo theo cách như vậy. Từ nhỏ, nàng đã được dạy rằng Thiên Đạo là tối cao, là nguồn gốc của vạn vật, là chân lý duy nhất. Nhưng những lời của Tạ Trần, cùng với sự bình yên kỳ lạ của ngôi đền này, đang dần phá vỡ những niềm tin cố hữu trong nàng. "Vậy... những biểu tượng này... chúng nói về điều gì?" nàng hỏi, giọng nàng không còn vẻ hoài nghi nữa, mà thay vào đó là sự khao khát được hiểu biết.
"Chúng nói về một con đường khác," Tạ Trần đáp, ánh mắt hắn trở nên kiên định. "Một con đường không bị ràng buộc bởi Thiên Đạo. Một vòng luân hồi không có 'Thiên' hay 'Địa', chỉ có 'nguyên' và 'chuyển'. Một sự tồn tại nơi ý thức không cần phải 'thành tiên' hay 'mất người' để đạt đến sự vĩnh cửu. Nơi mỗi sinh linh, mỗi hạt bụi, mỗi dòng nước đều là một phần của một tổng thể vĩ đại, luân chuyển không ngừng." Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tĩnh lặng thấm vào từng tế bào. "Đây là một triết lý về sự tồn tại ngoài vòng luân hồi của Thiên Đạo."
Hắn tiếp tục phác thảo, ghi nhớ từng chi tiết của những biểu tượng. Đôi lúc, hắn lại nhắm mắt, để Nhân Quả Chi Nhãn dẫn dắt, giải mã những tầng ý nghĩa sâu xa hơn. Dạ Lan ngồi yên lặng quan sát, thỉnh thoảng lại đưa tay che đi một tia nắng chói chang chiếu vào mặt Tạ Trần. Nàng không hiểu hết được những gì hắn đang nói, nhưng nàng cảm nhận được tầm quan trọng của những phát hiện này. Chúng không chỉ là những triết lý suông, mà là những chìa khóa, những con đường có thể dẫn lối cho Tạ Trần, và có lẽ, cho cả nhân gian.
Thời gian trôi qua, ánh sáng bên ngoài đã dần chuyển sang màu cam rực rỡ của buổi chiều tà. Gió sa mạc cũng bắt đầu mạnh hơn, mang theo từng cơn cát bụi bay lượn bên ngoài ô cửa đổ nát, tạo nên một bức màn mờ ảo. Bên trong Cổ Tự An Nhiên, không khí vẫn tĩnh m��ch, chỉ có tiếng gió rít bên ngoài và tiếng bút (than) của Tạ Trần cọ xát trên nền đá.
"Chúng ta cần tìm thêm," Tạ Trần đột ngột nói, phá vỡ sự im lặng kéo dài. Hắn đứng dậy, ánh mắt quét qua những góc khuất của ngôi đền. "Những biểu tượng này chỉ là bề nổi. Chắc chắn phải có những văn tự, những giải thích chi tiết hơn."
Dạ Lan gật đầu. Nàng cũng đã cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ từ nơi này, một sự tò mò muốn khám phá những bí mật đã bị chôn vùi hàng thiên niên kỷ. Hai người họ bắt đầu tìm kiếm, cẩn thận di chuyển qua những tảng đá đổ nát, những cột trụ nghiêng ngả, ánh sáng mờ ảo của buổi chiều tà khiến những bóng đổ trở nên dài và kỳ dị. Mùi ẩm mốc và bụi bặm càng rõ nét hơn khi họ đi sâu vào những gian phòng ít được tiếp cận.
Sau một hồi tìm kiếm, trong một góc khuất, dưới một lớp đất đá vụn dày đặc, Tạ Trần và Dạ Lan đã tìm thấy một vài tấm bia đá nhỏ hơn. Chúng không lớn như những bức phù điêu trên tường, nhưng lại được chạm khắc những văn tự chi tiết hơn, m��c dù ngôn ngữ và ký tự vô cùng xa lạ. Tạ Trần tỉ mỉ gạt bỏ từng mảnh đá vụn, cẩn thận làm lộ ra những dòng chữ cổ.
"Đây rồi," hắn thì thầm, ánh mắt sáng rực. "Những văn tự này... chúng ta phải giải mã chúng."
Công việc giải mã không hề dễ dàng. Ngôn ngữ trên bia đá là một thứ ngôn ngữ đã thất truyền, hoàn toàn khác biệt so với Hán tự hay bất kỳ loại văn tự nào mà Tạ Trần từng biết. Tuy nhiên, bằng vào khả năng suy luận cực hạn và sự nhạy cảm với "nhân quả" của mình, Tạ Trần dần dần bắt đầu tìm ra những quy luật, những mối liên hệ giữa các ký tự. Hắn không dịch từng chữ một, mà cảm nhận được "ý" của cả đoạn văn, thông qua những rung động nhân quả mà chúng để lại. Hắn dùng một mẩu than nhặt được dưới đất, cẩn thận sao chép từng ký tự, từng biểu tượng lên một tấm vải khô mà Dạ Lan tìm thấy.
Dần dần, những mảnh ghép rời rạc bắt đầu kết nối lại, hé lộ một khái niệm về sự tồn tại không dựa trên 'Thiên Đạo' hay 'luân hồi' mà họ biết. Tạ Trần thì thầm đọc những gì hắn giải mã được, đôi lúc dừng lại để suy ngẫm, đôi lúc lại vội vàng ghi chú.
"Nó nói về 'Linh Nguyên Vô Tận'," Tạ Trần nói, giọng hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch của ngôi đền, như một nhà thuyết giảng cổ xưa. "Một dòng chảy của ý thức, không bị giới hạn bởi sinh tử, không bị ràng buộc bởi luân hồi. Mỗi sinh linh, mỗi thực thể, chỉ là một giọt nước trong dòng sông ấy. Chúng ta không 'chết', cũng không 'sống'. Chúng ta chỉ là những 'giọt nước' tạm thời mang hình dạng này, rồi lại hòa tan vào dòng chảy lớn, rồi lại tái sinh thành một 'giọt nước' khác, ở một nơi khác, một thời điểm khác."
Dạ Lan ngồi bên cạnh, chăm chú lắng nghe, đôi mắt nàng mở to. Những lời này đang làm rung chuyển toàn bộ thế giới quan của nàng. "Nếu vậy... vậy thì tu luyện để làm gì?" nàng hỏi, giọng nàng mang theo chút bàng hoàng. "Thiên Đạo... có ý nghĩa gì nữa? Nếu chúng ta chỉ là những giọt nước, thì việc thành tiên, việc tìm kiếm sự bất tử... chẳng phải là vô nghĩa sao?"
Tạ Trần dừng tay, quay sang nhìn nàng. Ánh mắt hắn sâu thẳm, nhưng không hề phán xét. "Có lẽ, Thiên Đạo chỉ là một phần nhỏ của dòng chảy lớn hơn này," hắn đáp, "một hệ thống đã tự đặt ra giới hạn cho chính nó. Nó muốn kiểm soát, muốn định đoạt, muốn tạo ra một trật tự. Nhưng trật tự đó, rốt cuộc, cũng chỉ là một hình thức hữu hạn trong một vũ trụ vô hạn. Việc thành tiên, việc tìm kiếm sự bất tử trong khuôn khổ của Thiên Đạo, có lẽ chỉ là một cách để 'giọt nước' cố gắng tách mình ra khỏi 'dòng sông', cố gắng giữ lấy hình dạng vĩnh viễn, nhưng cuối cùng lại tự làm cạn khô chính mình, trở nên 'mất người'." Hắn nhớ lại những tu sĩ cấp cao mà hắn từng gặp, những kẻ đã đánh đổi cảm xúc, ký ức để đổi lấy sức mạnh và sự trường sinh, nhưng lại trở nên trống rỗng, vô hồn.
"Nhưng... vậy thì con đường của chúng ta là gì?" Dạ Lan hỏi, nàng cảm thấy một sự hoang mang sâu sắc. Nếu những gì nàng tin tưởng từ trước đến nay đều là sai lầm, thì đâu là chân lý? "Nếu không có Thiên Đạo, không có tu luyện... thì cuộc sống này có ý nghĩa gì?"
Tạ Trần đặt mẩu than xuống, nhìn chằm chằm vào những văn tự cổ. "Ý nghĩa nằm ở chính sự 'chuyển hóa'," hắn nói, "ở mỗi khoảnh khắc chúng ta là 'giọt nước', ở cách chúng ta trải nghiệm dòng chảy. Nơi không có 'thành tiên' hay 'mất người', chỉ có sự chuyển hóa và tồn tại vĩnh cửu của ý thức. Sống một đời bình thường, cảm nhận trọn vẹn từng khoảnh khắc, từng cảm xúc... có lẽ đó mới là ý nghĩa thực sự của sự tồn tại." Hắn nhắm mắt lại, để tâm trí mình hòa vào những triết lý cổ xưa.
Trong thâm tâm Tạ Trần, một tia sáng bừng lên. "Vô Danh Tăng..." hắn thầm nghĩ. "Liệu đây có phải là con đường mà ông ấy muốn ta tìm thấy? Con đường 'phá cục', con đường kiến tạo một 'Nhân Đạo' mới, nơi con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, không cần phải dựa dẫm vào linh khí hay sự ban phước của Thiên Đạo?"
Dạ Lan nhìn Tạ Trần, nàng thấy rõ sự kiên định trong ánh mắt hắn. Dù có bao nhiêu điều nàng chưa hiểu, nhưng nàng tin vào hắn. Hắn không chỉ nhìn thấu nhân quả, mà còn có thể cảm nhận được bản ch��t sâu xa của vạn vật, ngay cả những thứ vượt ra ngoài sự hiểu biết của tu sĩ. Hắn là người duy nhất có thể dẫn lối cho nàng, và có lẽ, cho cả nhân gian, thoát khỏi vòng xoáy của Thiên Đạo đang suy tàn. Ngôi đền này, dù đổ nát, nhưng lại là một điểm tựa vững chắc cho ý chí của Tạ Trần, một nền móng cho một triết lý mới, một kỷ nguyên mới.
Bên ngoài, gió cát càng lúc càng mạnh, tiếng rít của nó như tiếng gào thét của một thế giới đang hấp hối. Nhưng bên trong Cổ Tự An Nhiên, trong ánh sáng nhập nhoạng của buổi chiều tối, Tạ Trần và Dạ Lan vẫn tiếp tục công việc của mình, miệt mài ghi chép và suy ngẫm. Những mảnh ghép của một triết lý bị lãng quên đang dần được tái hiện, từng chút một, mở ra một con đường hoàn toàn mới, một tia hy vọng giữa biển cả tuyệt vọng. Bức màn bí ẩn về sự tồn tại ngoài vòng luân hồi của Thiên Đạo đang dần được vén lên, và Tạ Trần biết, đây chính là khởi đầu cho cuộc gặp gỡ định mệnh với Vô Danh Tăng.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.