Nhân gian bất tu tiên - Chương 372: Phế Tự An Nhiên: Dấu Vết Thiên Đạo Lãng Quên
Từng hạt cát vàng như kim châm, xuyên thấu qua lớp áo vải thô kệch, găm vào da thịt Tạ Trần, mang theo cái nóng rát của mặt trời đang độ chính ngọ và sự dữ dội của cơn bão cát không ngừng nghỉ. Sa Mạc Vạn Linh Khô, một cái tên đã nói lên tất cả sự tàn khốc của nó, đúng như lời đồn, là một nơi mà sự sống bị vặn vẹo đến tận cùng, nơi tử khí nồng nặc đến mức ngay cả linh lực của Dạ Lan cũng bị phong bế, đình trệ. Môi trường khắc nghiệt này là một lời thách thức trần trụi gửi đến bất kỳ kẻ nào dám đặt chân vào, và Tạ Trần hiểu rằng đây chính là một trong những biểu hiện rõ ràng nhất của sự suy yếu Thiên Đạo, nơi quy tắc tự nhiên đã hoàn toàn sụp đổ.
Dạ Lan, thân hình mảnh mai, y phục đen tuyền giờ đây đã bạc phếch và rách rưới bởi những cào xé của gió cát, bước chân nàng loạng choạng theo sau Tạ Trần. Mạng che mặt đã bị gió cuốn bay từ lâu, để lộ g��ơng mặt xanh xao, đôi mắt sắc sảo thường ngày giờ đây ngập tràn vẻ mệt mỏi và kinh hãi. Nàng liên tục phải dùng chút linh lực ít ỏi còn sót lại, như một ngọn đèn dầu sắp cạn, để chống đỡ lại sự xâm thực của tử khí và sức ép của cơn bão cát. Mỗi bước chân là một sự vật lộn, mỗi hơi thở là một cực hình, cuống họng nàng khô rát như bị hàng ngàn hạt cát lấp đầy.
“Sa mạc này... tử khí quá nặng, linh lực của ta gần như bị phong bế. Chúng ta sẽ kiệt sức mất,” Dạ Lan thì thầm, giọng nàng khản đặc, như tiếng cát va vào đá. Nàng cảm thấy một sự bất lực sâu sắc. Nàng là một tu sĩ, từng tự hào về linh lực dồi dào và thân pháp nhanh nhẹn, nhưng ở nơi đây, mọi thứ đều vô dụng. Linh lực tựa như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, không thể lưu chuyển, không thể phát huy. Nàng nhìn Tạ Trần, thấy hắn vẫn kiên cường bước đi phía trước, thân hình gầy gò của hắn như một ngọn cây khô đứng vững giữa phong ba bão táp, và trong lòng nàng, sự tin tưởng vào người phàm nhân này lại càng thêm sâu sắc. Dù có mệt mỏi đến đ��u, nàng vẫn không cho phép mình gục ngã, vì Tạ Trần vẫn đang đứng vững.
Tạ Trần không quay đầu lại, đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn không ngừng quét qua không gian méo mó xung quanh, Nhân Quả Chi Nhãn vận chuyển đến cực hạn. Hắn nhìn thấu những sợi nhân quả xoắn vặn, đứt đoạn, những dòng năng lượng hỗn loạn, những quy tắc bị phá vỡ. Đối với hắn, Sa Mạc Vạn Linh Khô không chỉ là cát và gió, mà là một tấm thảm dệt nên từ sự hỗn loạn của Thiên Đạo suy tàn. Hắn hiểu rằng, sức mạnh của linh lực không phải là chìa khóa ở đây, mà là sự thấu hiểu và khả năng thích nghi.
“Cứ đi theo ta,” Tạ Trần đáp, giọng hắn trầm tĩnh, mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ giữa sự hỗn loạn. “Nơi nào nhân quả càng hỗn loạn, nơi đó càng nguy hiểm. Ta đang tìm một khe hở.” Hắn không giải thích nhiều, nhưng Dạ Lan hiểu ý hắn. Hắn không tìm kiếm sự an toàn, mà là một con đường ít hỗn loạn hơn, một dòng chảy nhân quả có thể nương theo, dù mong manh đến đâu. Hắn không dùng linh lực, hắn dùng trí tuệ và sự thấu hiểu để dẫn đường.
Bỗng nhiên, một tiếng gầm gừ ghê rợn vọng đến từ phía trước, xuyên qua tiếng gió rít. Từ trong cồn cát vàng cuồn cuộn, một bầy côn trùng khổng lồ, thân hình phủ đầy lớp vỏ chitin cứng như thép và những chiếc càng sắc nhọn, lao đến. Chúng là những sinh vật biến dị của Sa Mạc Vạn Linh Khô, một minh chứng khác cho sự tha hóa của sự sống khi Thiên Đạo suy yếu. Đôi mắt chúng đỏ rực, phát ra ánh sáng khát máu. Mùi tử khí từ chúng nồng nặc đến mức khiến Dạ Lan cảm thấy buồn nôn.
Dạ Lan theo bản năng định triệu hồi linh lực, nhưng lại cảm thấy một sự trống rỗng vô vọng. Nàng hoảng hốt lùi lại, đôi tay không biết phải làm gì. Nàng chưa bao giờ đối mặt với nguy hiểm mà không có linh lực để bảo vệ mình.
Tạ Trần không chút hoang mang. Hắn đã thấy trước mối đe dọa này qua Nhân Quả Chi Nhãn. Hắn nhanh chóng cúi xuống, nhặt lấy một nắm cát và vài viên sỏi nhỏ. Với một động tác dứt khoát, hắn ném chúng vào một điểm yếu trong đội hình của bầy côn trùng, không phải là một đòn tấn công mạnh mẽ, mà là một sự "phá vỡ" nhịp điệu của chúng. Đồng thời, hắn dùng chân hất tung một lượng cát lớn lên cao, tạo thành một bức màn tạm thời. Đây không phải là pháp thuật, mà là sự vận dụng cực hạn của vật lý và sự thấu hiểu về cấu trúc, trọng lực. Bầy côn trùng, dù hung hãn, nhưng lại có một sự nhạy cảm kỳ lạ với những xáo động bất thường, dù nhỏ nhất. Chúng tạm thời bị phân tâm, những chiếc càng khổng lồ va vào nhau lạo xạo.
Tạ Trần không bỏ lỡ cơ hội. Hắn nắm chặt tay Dạ Lan, dùng một loại thân pháp đặc biệt, không phải dựa vào tốc độ của linh lực, mà là sự hiểu biết về địa hình, sự ma sát và trọng tâm cơ thể, lao xuyên qua khe hở mà hắn vừa tạo ra. Từng hạt cát nhỏ li ti vẫn va vào mặt, vào da thịt, tạo nên cảm giác đau rát. Hơi thở của hắn trở nên nặng nhọc, mỗi nhịp tim đập như một hồi trống vang lên trong lồng ngực. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi đang xâm chiếm từng thớ thịt, nhưng ý chí hắn vẫn sắt đá. Hắn không thể gục ngã.
Dạ Lan bị kéo đi, nàng gần như không thể tự mình bư���c tiếp. Cảm giác kiệt sức khiến nàng muốn buông xuôi, muốn đổ gục xuống những cồn cát bỏng rát. Nhưng bàn tay Tạ Trần nắm lấy tay nàng thật chặt, sức mạnh từ bàn tay ấy truyền cho nàng một chút sức lực, một chút niềm tin. Nàng ngẩng đầu nhìn bóng lưng Tạ Trần, thân hình gầy gò nhưng lại vững chãi như một ngọn núi. Nàng thấy ánh mắt hắn vẫn kiên định nhìn về phía trước, không một chút dao động. Nàng chưa từng thấy một ai, một phàm nhân, có thể đối mặt với hiểm nguy như thế này mà vẫn giữ được sự bình tĩnh đến đáng sợ. Đối với Tạ Trần, nguy hiểm không phải là một trở ngại, mà là một bài toán cần lời giải.
Cơn bão cát vẫn gào thét bên tai, gần như át đi mọi âm thanh khác, chỉ còn lại tiếng gió rít, tiếng cát bay và tiếng thở dốc của hai người. Nhiệt độ vẫn cao đến khó chịu, không khí đặc quánh mùi cát nóng và tử khí. Dạ Lan cảm thấy đầu óc choáng váng, chân tay rã rời. Nàng biết, nếu không có Tạ Trần, nàng đã gục ngã từ lâu. Nàng tin tưởng Tạ Trần, tin tưởng vào khả năng nhìn thấu nhân quả của hắn, tin tưởng vào sự kiên cường của một phàm nhân không tu tiên nhưng lại có thể sống sót giữa những hiểm nguy mà tu sĩ cũng phải khiếp sợ. Chính niềm tin ấy, và bàn tay ấm áp đang nắm chặt tay nàng, đã giữ cho nàng không gục ngã.
Tạ Trần cảm nhận được sự mệt mỏi của Dạ Lan. Hắn siết chặt tay nàng hơn một chút, truyền cho nàng sự an ủi vô ngôn. Hắn biết, họ đang trong một cuộc đua với thời gian, với sức chịu đựng của chính mình và với mối đe dọa tiềm tàng của Bạch Vô Thường. Dù Bạch Vô Thường có bị hạn chế ở ranh giới Sa Mạc Vạn Linh Khô, nhưng hắn ta vẫn là một mối nguy hiểm khôn lường. Sa mạc này là con đường duy nhất, và họ phải sống sót qua nó. Hắn không thể để mình mất tập trung. Mỗi bước chân của hắn đều được tính toán kỹ lưỡng, mỗi ánh mắt quét qua không gian đều là một sự phân tích sâu sắc về những dòng chảy nhân quả hỗn loạn, tìm kiếm một tia hy vọng, một "khe hở" trong sự tàn phá của Thiên Đạo. Hắn phải tìm thấy Vô Danh Tăng, và trước đó, hắn phải vượt qua tử địa này.
***
Sau nhiều giờ vật lộn không ngừng nghỉ với gió cát, những cồn cát bất tận và cảm giác kiệt sức triền miên, Tạ Trần đột nhiên khựng lại. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, thường ngày vẫn mang vẻ suy tư và tỉnh táo, giờ đây ánh lên một tia kinh ngạc khó tả. Hắn hướng ánh nhìn về phía một vùng đất lởm chởm đá, nơi cát vàng dường như không thể vươn tới, một ranh giới rõ ràng ngăn cách giữa sự sống và cái chết đang dần được hé lộ. Không còn những cồn cát cuồn cuộn, thay vào đó là những mỏm đá gồ ghề, những khe nứt sâu hoắm và một màu xám xịt của đất đá khô cằn.
Một luồng cảm giác kỳ lạ, yếu ớt nhưng thuần khiết, dịu mát như một làn gió thoảng giữa trưa hè bỏng rát, thu hút hắn. Nó không phải là linh khí dồi dào như ở các tiên sơn phúc địa, cũng không phải là tử khí nặng nề như trong Sa Mạc Vạn Linh Khô. Nó là một cái gì đó khác biệt hoàn toàn, một sự tĩnh lặng đến mức gần như không tồn tại, nhưng lại mang một sự "sạch sẽ" không nhiễm bẩn. Đối với Nhân Quả Chi Nhãn của Tạ Trần, luồng cảm giác này như một điểm sáng nhỏ bé giữa biển đêm u tối, một sự lệch lạc đầy hứa hẹn trong bức tranh hỗn loạn của Thiên Đạo suy tàn.
“Có gì đó... không giống những nơi khác. Linh khí cực kỳ mỏng, nhưng nó không ô nhiễm,” Tạ Trần thì thầm, giọng hắn đã khàn đi vì gió cát nhưng vẫn giữ được sự rõ ràng. Hắn không giải thích cụ thể, vì hắn biết Dạ Lan có lẽ sẽ không thể cảm nhận được điều mà hắn đang cảm nhận. Đó là một sự tinh tế vượt xa giới hạn của linh lực thông thường, một sự cảm nhận bản chất của sự tồn tại.
Dạ Lan, đang thở dốc, suýt chút nữa đã gục ngã. Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt mệt mỏi nhìn theo hướng Tạ Trần đang nhìn. Nàng không cảm nhận được linh khí, hay đúng hơn, nàng chỉ cảm nhận được sự trống rỗng, một sự không có gì. Nhưng lời nói của Tạ Trần, cùng với vẻ mặt khác lạ của hắn, khiến nàng tò mò. “Thật sao? Trong sa mạc này... làm sao có thể?” Nàng hỏi, giọng nàng chứa đựng sự nghi ngờ nhưng cũng đầy hy vọng. Nàng đã quá quen với sự tuyệt vọng của Sa Mạc Vạn Linh Khô, nơi mọi sự sống đều bị vặn vẹo. Ý nghĩ về một nơi "không ô nhiễm" ở đây dường như là một điều không tưởng.
Tạ Trần không đáp lại bằng lời, mà bằng hành động. Hắn dùng Nhân Quả Chi Nhãn tập trung vào điểm cảm nhận được, những sợi nhân quả ở đó không còn xoắn vặn hay đứt đoạn, mà trở nên mờ nhạt, gần như vô hình, nhưng lại có một sự liên kết nội tại kỳ lạ, như một dòng nước ngầm chảy dưới lòng đất khô cằn. Dường như nơi đó đã thoát ly khỏi sự kiểm soát trực tiếp của Thiên Đạo, hoặc Thiên Đạo đã lãng quên nó từ rất lâu. Đây là một "điểm mù" khác, nhưng không phải là một điểm mù của sự hỗn loạn, mà là một điểm mù của sự tĩnh lặng.
Hắn nắm chặt tay Dạ Lan, ra hiệu cho nàng đi theo. Thay vì đi thẳng, Tạ Trần dẫn nàng đi vòng qua một mỏm đá khổng lồ, cao ngất như một bức tường thành tự nhiên. Mỗi bước chân của hắn vẫn cẩn trọng, đôi mắt vẫn cảnh giác, nhưng trong đó đã có thêm một tia sáng của sự khám phá. Ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, tô điểm thêm vẻ huyền bí cho cảnh vật. Những bóng đổ dài ra, tạo thành những hình thù kỳ dị trên mặt đất.
Khi họ vừa đi vòng qua mỏm đá, một hình bóng kiến trúc cổ xưa, đồ sộ nhưng lại hòa mình vào màu xám của đá, dần hiện ra trước mắt họ trong ánh hoàng hôn mờ ảo. Đó là một kiến trúc cổ kính, được xây dựng từ những khối đá lớn, mang dáng dấp của một ngôi đền hoặc một tòa thành đã bị thời gian và gió cát bào mòn. Nó không còn nguyên vẹn, nhiều phần đã đổ nát, nhưng vẫn sừng sững, mang theo một vẻ uy nghiêm cổ xưa, như một vị thần khổng lồ đang ngủ vùi.
Dạ Lan há hốc miệng kinh ngạc. Nàng không thể tin vào mắt mình. Trong Sa Mạc Vạn Linh Khô khắc nghiệt này, nơi mọi thứ đều bị hủy hoại, lại tồn tại một công trình kiến trúc cổ xưa đến vậy, và điều kỳ lạ nhất là nó mang một vẻ tĩnh lặng, không chút tử khí. Mùi cát nóng và tử khí dường như đã bị đẩy lùi, thay vào đó là một mùi đất đá ẩm ướt, mùi rêu phong và một chút hương vị thanh đạm khó tả, như mùi của thời gian và sự lãng quên.
Tạ Trần cũng không khỏi kinh ngạc, dù hắn đã chuẩn bị tinh thần. Hắn cảm nhận được một sự tương phản rõ rệt giữa nơi đây và phần còn lại của sa mạc. Nơi này, dù đổ nát, nhưng lại mang một sức sống âm thầm, một sự tồn tại độc lập, không bị ảnh hưởng bởi sự suy tàn của Thiên Đạo. Đây chính là "khe hở" mà hắn đã tìm kiếm, một nơi mà Thiên Đạo đã buông lỏng sự kiểm soát, hoặc hoàn toàn lãng quên. Và trong tâm trí Tạ Trần, một ý niệm mơ hồ về một con đường mới, một "Nhân Đạo" không phụ thuộc vào Thiên Đạo, bắt đầu hình thành rõ nét hơn. Hắn không biết ngôi đền này là gì, nhưng hắn biết nó có ý nghĩa.
***
Màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm lên Sa Mạc Vạn Linh Khô một vẻ tĩnh mịch đến rợn người. Ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, rải ánh bạc huyền ảo lên ngôi đền cổ kính. Những bức tường đá xám rêu phong hiện lên rõ nét dưới ánh trăng, những cột trụ đổ nát vẫn sừng sững như những chứng nhân của một thời đại đã mất. Gió nhẹ nhàng lùa qua những khe đá, tạo nên những âm thanh vi vút như tiếng thở dài của lịch sử. Không còn tiếng gầm gừ của sinh vật biến dị, không còn tiếng cát rít gào, chỉ còn sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Tạ Trần và Dạ Lan bước vào bên trong ngôi đền. Bước chân họ nhẹ nhàng, như sợ làm vỡ tan bầu không khí linh thiêng và cổ kính nơi đây. Sàn đền phủ đầy bụi và những mảnh đá vụn, nhưng không có mùi tử khí hay sự lạnh lẽo đáng sợ như bên ngoài sa mạc. Thay vào đó, một luồng không khí mát mẻ, thuần khiết bao trùm lấy họ, xoa dịu đi sự mệt mỏi và căng thẳng tích tụ suốt cuộc hành trình dài.
“Nơi này... thật kỳ lạ. Linh khí mỏng đến mức không cảm nhận được, nhưng ta lại thấy bình yên chưa từng có,” Dạ Lan thì thầm, giọng nàng vang vọng trong không gian tĩnh mịch của ngôi đền. Đôi mắt nàng lướt qua những bức tượng phật, thần linh đã bị phong hóa đến mức khó lòng nhận ra hình dáng ban đầu, những bức bích họa mờ nhạt trên tường, chỉ còn là những mảng màu lem luốc nhưng vẫn gợi lên hình ảnh về một thời đại rực rỡ đã chìm vào quên lãng. Lớp bụi thời gian ph��� lên mọi thứ, nhưng không thể che lấp đi vẻ uy nghiêm và sự thanh tịnh kỳ lạ của nơi này.
Sự bình yên mà Dạ Lan cảm nhận được không phải là một sự bình yên của linh lực dồi dào, mà là một sự bình yên của tâm hồn, một sự giải thoát khỏi gánh nặng của thế tục và sự hỗn loạn của Thiên Đạo. Nàng cảm thấy các giác quan của mình trở nên nhạy bén hơn, và một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Nàng nhìn Tạ Trần, thấy vẻ mặt hắn cũng lộ rõ sự suy tư sâu sắc, đôi mắt hắn không ngừng quan sát từng chi tiết nhỏ nhất trong ngôi đền.
“Có lẽ... đây là một nơi mà Thiên Đạo đã lãng quên, hoặc không thể chạm tới. Một nơi tồn tại ngoài quy luật của nó,” Tạ Trần đáp, giọng hắn trầm hơn bình thường, như đang nói với chính mình hơn là với Dạ Lan. Hắn đưa tay chạm vào một phiến đá lạnh lẽo, cảm nhận sự thô ráp của thời gian. Những gì hắn nhìn thấy qua Nhân Quả Chi Nhãn càng củng cố suy đoán của hắn: các sợi nhân quả ở đây cực kỳ yếu ớt, không có sự liên kết rõ ràng với dòng chảy chính của Thiên Đạo, như thể nơi này là một hòn đảo nhỏ biệt lập giữa đại dương sóng gió.
Họ tiếp tục đi sâu vào trong ngôi đền. Những bức phù điêu cổ kính trải dài trên các bức tường, kể về những câu chuyện mà không ai còn nhớ rõ. Những hình ảnh về những sinh linh cổ xưa, những trận pháp đã thất truyền, những nghi lễ mà ý nghĩa đã bị thời gian xóa nhòa. Tạ Trần dừng lại trước một bức phù điêu lớn, chạm khắc một vòng tròn với những đường nét phức tạp, không giống bất kỳ trận pháp hay đồ hình nào anh từng biết. Nó không phải là một pháp trận để thu nạp linh khí, cũng không phải là một dấu hiệu của sức mạnh cường đại. Nó là một cái gì đó khác biệt hoàn toàn, mang một vẻ đẹp hài hòa và một sự cân bằng tuyệt đối.
Tạ Trần đưa tay chạm vào bức phù điêu. Sự lạnh lẽo của đá cổ truyền đến lòng bàn tay, nhưng sâu hơn thế, hắn cảm nhận được một luồng năng lượng cực kỳ tinh khiết, dù yếu ớt đến mức gần như không tồn tại, nhưng lại mang một sự bình yên vô tận, không bị vẩn đục bởi bất kỳ tạp niệm nào. Đó không phải là linh khí, cũng không phải là sức mạnh của Thiên Đạo, mà là một thứ năng lượng bản nguyên, một sự tồn tại độc lập. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự rung động sâu thẳm từ bức phù điêu, như một lời thì thầm từ một thời đại đã mất, một triết lý đã bị lãng quên.
Trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần hiểu ra. Ngôi đền này, Cổ Tự An Nhiên, không phải là nơi bị Thiên Đạo bỏ rơi vì yếu kém, mà là nơi đã chọn cách tồn tại ngoài sự chi phối của Thiên Đạo. Nó đại diện cho một con đường khác, một khả năng khác về sự tồn tại mà không cần đến sự ban phước hay kiểm soát của Thiên Đạo. Linh khí mỏng, nhưng bình yên. Mọi thứ dường như đã tìm thấy sự cân bằng của riêng mình, không cần đến sự can thiệp từ bên ngoài. Đây chính là một "lỗ hổng" trong quy tắc của Thiên Đạo, một minh chứng cho thấy Thiên Đạo không phải là toàn năng, không phải là duy nhất.
Đối với Tạ Trần, người luôn tìm kiếm một "Nhân Đạo" để thay thế Thiên Đạo đang suy tàn, phát hiện này là một tia sáng chói lọi. Nó gợi mở cho hắn ý tưởng về một kỷ nguyên mới, nơi con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, không cần phải dựa dẫm vào linh khí hay sự ban phước của Thiên Đạo. Bức phù điêu cổ này, với những đường nét phức tạp và sự bình yên thoát tục, có thể là một manh mối về một triết lý hoặc hệ thống tu luyện cổ xưa, khác biệt hoàn toàn với những gì tu sĩ hiện tại đang theo đuổi. Đây có thể là nền tảng cho những lời khuyên triết lý mà Vô Danh Tăng sẽ ban tặng cho hắn.
Dạ Lan đứng cạnh Tạ Trần, nàng cũng đưa tay chạm vào bức phù điêu. Dù không cảm nhận được sự tinh tế như Tạ Trần, nhưng nàng cũng cảm thấy một sự tĩnh lặng lan tỏa từ khối đá, một cảm giác bình yên chưa từng có. Mệt mỏi và lo lắng dường như tan biến, thay vào đó là một sự thanh thản khó tả. Nàng nhận ra, dù Tạ Trần không có linh lực, nhưng khả năng của hắn vượt xa mọi tu sĩ nàng từng biết. Hắn không chỉ nhìn thấu nhân quả, mà còn có thể cảm nhận được bản chất sâu xa của vạn vật, ngay cả những thứ vượt ra ngoài sự hiểu biết của tu sĩ.
Họ ngồi xuống cạnh bức phù điêu, trong không gian tĩnh mịch của Cổ Tự An Nhiên. Tạ Trần nhắm mắt, để tâm trí mình trôi theo những dòng suy nghĩ sâu sắc. Sự sụp đổ hoàn toàn của Thiên Đạo là không thể tránh khỏi, và Ma Chủ Cửu U vẫn đang âm thầm chuẩn bị cho một đòn cuối cùng. Áp lực vẫn hiện hữu, nhưng ở nơi đây, trong ngôi đền bị lãng quên này, Tạ Trần cảm thấy một sự bình yên hiếm có, một sự rõ ràng trong tâm trí. Hắn phải tìm Vô Danh Tăng, và hắn tin rằng, những gì hắn tìm thấy ở Cổ Tự An Nhiên này sẽ là một phần quan trọng của con đường "phá cục", của việc kiến tạo một "Nhân Đạo" mới, nơi "sống một đời bình thường" không còn là một giấc mơ xa vời, mà là một hiện thực mới của nhân gian. Ngôi đền này, dù đổ nát, nhưng lại là một điểm tựa vững chắc cho ý chí của hắn.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.