Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 370: Nhân Quả Dẫn Lối: Sinh Lộ Giữa Dị Biến Thời Không

Sương mù đặc quánh như một tấm màn tang, bao phủ lấy Hoang Cổ Bí Cảnh, khiến vạn vật chìm trong một màu xám đục. Không khí nặng trĩu hơi ẩm và cái lạnh buốt xương, dường như cả không gian đang nín thở chờ đợi một điều gì đó kinh hoàng sắp xảy đến. Tạ Trần và Dạ Lan đứng tại ranh giới của một vùng dị biến, nơi mà mọi quy tắc vật lý dường như bị bẻ cong, vặn vẹo đến mức phi lý.

Trước mặt họ, quang cảnh biến hóa khôn lường. Những dãy núi đá sừng sững, cổ kính, từng là biểu tượng của sự vĩnh hằng, giờ đây lại méo mó như bị một bàn tay vô hình nào đó bóp nặn. Các kiến trúc đá hùng vĩ, những đền thờ hoang tàn và cả những trận pháp khắc sâu trên mặt đất, tất cả đều bị kéo giãn, co lại, rồi đột ngột xoắn vặn, tạo thành những hình thù quái dị, thách thức mọi nhận thức thông thường. Thời gian trôi đi một cách bất thường, có khi nhanh như chớp m���t, một khoảnh khắc đã là trăm năm, có khi lại chậm chạp đến mức một giọt sương rơi cũng như trải qua cả một thiên thu. Ánh sáng lấp loáng như thể bị mắc kẹt giữa vô vàn tấm gương vỡ, phản chiếu những hình ảnh sai lệch, chồng chéo lên nhau, khiến thị giác của con người trở nên vô dụng.

Dạ Lan, thân hình mảnh mai trong bộ y phục đen tuyền, gương mặt ẩn sau mạng che, ánh mắt sắc sảo thường ngày giờ đây lại ánh lên vẻ lo âu và cảnh giác tột độ. Nàng đưa tay lên, một luồng linh lực yếu ớt thoát ra khỏi lòng bàn tay, cố gắng thăm dò khu vực dị biến. Nhưng linh lực vừa chạm vào ranh giới vô hình kia liền tan rã, biến mất không dấu vết, như thể bị nuốt chửng bởi một vực thẳm hư vô. Nàng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên tâm thần, khiến chân nguyên trong cơ thể cũng trở nên nhiễu loạn.

“Công tử, khu vực này quá nguy hiểm. Pháp thuật của ta không thể hoạt động ổn định. Chúng ta nên tìm đường vòng,” Dạ Lan khẽ nói, giọng nàng mang theo chút run rẩy mà chính nàng cũng không hay biết. Nàng vốn là một tu sĩ tu vi không tầm thường, đã trải qua không ít hiểm nguy, nhưng sự hỗn loạn trước mắt lại vượt quá mọi kinh nghiệm và hiểu biết của nàng. Các quy tắc tự nhiên bị đảo lộn đến mức pháp thuật trở nên vô dụng hoặc phản tác dụng, khiến cô nhận ra sự nguy hiểm chết người của nó. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi đá cổ vẫn còn thoang thoảng trong gió, nhưng ở rìa dị biến, một mùi kim loại gỉ sét cùng một mùi tanh nhàn nhạt không xác định bắt đầu len lỏi, báo hiệu sự bất thường.

Tạ Trần, thân hình gầy gò của một thư sinh, đứng đó, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào vùng dị biến đang gầm gừ như một con thú khổng lồ. Hắn không hề nao núng, không chút sợ hãi, chỉ có sự suy tư và một vẻ kiên định đến lạ lùng. Làn da trắng nhợt của hắn dưới ánh sáng nhập nhòa càng thêm vẻ thư nhã, nhưng đôi mắt ấy lại ánh lên sự tỉnh táo phi thường, dường như có thể nhìn thấu mọi lớp vỏ bọc, mọi sự giả dối của thế gian.

“Đường vòng sẽ mất quá nhiều thời gian. Hơn nữa, nếu đây là triệu chứng của Thiên Đạo suy yếu, thì nh��ng dị biến khác cũng sẽ xuất hiện. Tránh né không phải là giải pháp. Phải tìm hiểu nó,” Tạ Trần đáp, giọng hắn trầm tĩnh, không một chút dao động. Hắn biết Dạ Lan lo lắng là có lý, nhưng hắn không thể lẩn tránh mãi. Mối nguy hiểm này không phải là một hiện tượng đơn lẻ, nó là một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh lớn về sự suy tàn của Thiên Đạo, và hắn, với vai trò là “điểm neo nhân quả,” không thể làm ngơ.

“Nhưng... sự hỗn loạn này vượt quá mọi hiểu biết. Ngay cả tu sĩ Hóa Thần cũng khó lòng toàn mạng,” Dạ Lan vẫn cố gắng thuyết phục, nàng biết Tạ Trần không phải kẻ lỗ mãng, nhưng sự nguy hiểm của dị biến này thật sự khiến nàng rùng mình. Nàng đã từng chứng kiến một con linh thú vô tình lạc vào đây, chỉ trong chớp mắt đã biến thành một khối thịt vụn không hình thù, rồi tan biến vào hư không. Cảm giác hồi hộp và nguy hiểm lan tỏa trong không khí, càng khiến nàng thêm bất an.

Tạ Trần hít một hơi thật sâu, khí lạnh buốt tràn vào lồng ngực, nhưng hắn lại cảm thấy tâm trí mình càng thêm minh mẫn. Hắn không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, và hắn cũng không dựa dẫm vào linh lực hay phép thuật như những tu sĩ khác. Khả năng đặc biệt của hắn nằm ở sự nhạy cảm với "nhân quả," một năng lực suy luận cực hạn, cho phép hắn nhìn thấy mối liên hệ sâu xa giữa mọi hành động và hệ quả, ngay cả trong sự hỗn loạn tột cùng này.

“Ta nhìn thấy,” Tạ Trần nói, giọng hắn khẽ khàng nhưng đầy sức nặng, “không phải là một bức tường cấm kỵ bất khả xâm phạm, mà là một mê cung của những quy tắc bị phá vỡ. Mọi thứ đều có nhân quả của nó, ngay cả sự hỗn loạn cũng vậy. Thiên Đạo đang chết, và cái chết của nó đang xé nát tấm lưới quy tắc của vũ trụ. Nhưng ngay cả khi tấm lưới đó tan nát, những sợi tơ cuối cùng vẫn còn đó, chờ đợi để được kết nối lại.”

Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay của Dạ Lan. Bàn tay nàng lạnh toát, khẽ run lên, nhưng hắn nắm chặt một cách trấn an. Hắn biết, nàng đang đặt niềm tin tuyệt đối vào hắn, và hắn không thể phụ lòng nàng. Ánh mắt hắn kiên định, không chút do dự. “Giờ đây, không phải là lúc sợ hãi. Nếu chúng ta muốn tìm ra con đường cho ‘Nhân Đạo’ tương lai, chúng ta phải dám đối mặt với cái chết của ‘Thiên Đạo’ hiện tại. Chúng ta phải đi qua đây.”

Dứt lời, Tạ Trần bước chân dứt khoát, không một chút chần chừ, tiến thẳng vào vùng dị biến đang gầm gừ, nuốt chửng mọi thứ. Mỗi bước chân của hắn đều vững vàng, như thể hắn đang bước trên một con đường vô hình mà chỉ mình hắn có thể nhìn thấy. Dạ Lan theo sát phía sau, bàn tay vẫn nằm gọn trong tay hắn, cảm nhận được sự ấm áp và bình tĩnh lạ thường từ hắn truyền sang. Nàng không còn thấy sợ hãi nữa, thay vào đó là một niềm tin mãnh liệt, một sự phụ thuộc hoàn toàn vào Tạ Trần. Nàng biết, nếu có ai đó có thể dẫn nàng qua cơn ác mộng này, thì đó chỉ có thể là hắn.

***

Bên trong dị biến thời không, cảnh tượng càng trở nên kinh hoàng và khó diễn tả bằng lời. Không gian như một tấm gương vỡ khổng lồ, phản chiếu vô số hình ảnh sai lệch của Hoang Cổ Bí Cảnh. Những ngọn núi bị kéo dài đến vô tận, những dòng sông bị bẻ cong thành những đường zig-zag kỳ lạ, và những cây cổ thụ cao vút dường như đang uốn mình trong một vũ điệu ma quái. Hình ảnh chồng chéo lên nhau, lúc rõ ràng, lúc mờ ảo, khiến thị giác của Dạ Lan hoàn toàn bị nhiễu loạn, nàng cảm thấy đầu óc quay cuồng, dạ dày quặn thắt.

Thời gian trôi đi thất thường, không theo một quy luật nào. Có lúc, một bước chân của Tạ Trần dường như kéo dài hàng giờ, mọi chuyển động đều chậm chạp đến mức đáng sợ. Rồi đột nhiên, một khoảnh khắc khác lại trôi qua nhanh như chớp, khiến Dạ Lan cảm thấy như mình vừa bỏ lỡ một đoạn ký ức dài. Nàng cảm thấy đau đầu, choáng váng, chân nguyên trong cơ thể bị xé nát, linh lực bị phân tán không thể tập trung. Toàn thân nàng trở nên mềm nhũn, như thể bị một lực vô hình nào đó kéo giãn và co lại liên tục, khiến nàng phải dựa hoàn toàn vào Tạ Trần để giữ vững.

Âm thanh trong dị biến cũng bị bóp méo một cách khủng khiếp. Tiếng gió hú ghê rợn bị kéo dài ra, rồi lại đột ngột ngắt quãng, lặp đi lặp lại m��t cách méo mó như một lời nguyền rủa. Tiếng bước chân của họ vang vọng không rõ nguồn, lúc thì nghe như rất gần, lúc lại xa xăm như vọng về từ một thế giới khác. Mùi ẩm mốc của đất đá, mùi kim loại gỉ sét vẫn còn đó, nhưng giờ đây, mùi tanh nhàn nhạt không xác định kia trở nên nồng nặc hơn, khiến Dạ Lan cảm thấy buồn nôn.

“Ta... ta không thể... Linh lực bị phân tán... Chân nguyên loạn động...” Dạ Lan thều thào, cố gắng giữ vững tâm thần, nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. Nàng cảm thấy như mình đang tan biến, đang bị hòa vào sự hỗn loạn xung quanh. Tu vi của nàng, thứ mà nàng đã dành cả đời để khổ luyện, giờ đây lại trở nên vô dụng, thậm chí còn là gánh nặng. Sự bất lực này khiến nàng hoang mang tột độ, củng cố thêm sự nghi ngờ về con đường tu tiên truyền thống mà nàng vẫn theo đuổi. Có lẽ, sức mạnh vật chất không phải là vạn năng, và những giải pháp cho khủng hoảng Thiên Đạo có thể nằm ngoài những gì tu sĩ truyền thống hiểu biết.

Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến lạ thường. Hắn nhắm mắt lại, đôi mắt sâu thẳm của hắn giờ đây không còn nhìn bằng thị giác vật lý, mà bằng một thứ ánh sáng khác, một khả năng đặc biệt mà chỉ hắn mới có. Nhân Quả Chi Nhãn được kích hoạt, và trong tâm trí hắn, thế giới hỗn loạn trước mắt không còn là những hình ảnh méo mó, những âm thanh quái dị, mà biến thành vô vàn sợi chỉ đỏ-đen đan xen vào nhau, uốn lượn như một tấm mạng nhện khổng lồ. Đó là những sợi chỉ nhân quả, liên kết mọi sự vật, hiện tượng, mọi khoảnh khắc trong dòng chảy của thời gian.

Trong sự hỗn loạn tưởng chừng không có lối thoát ấy, Tạ Trần nhận ra một "dòng chảy" mờ nhạt, ít bị đứt gãy hơn những sợi chỉ khác. Đó không phải là một con đường vật lý, mà là sự liên kết giữa các quy tắc, một dòng chảy ẩn mình của nhân quả, nơi mà sự hỗn loạn vẫn có một trật tự ngầm. “Giữ vững tâm thần. Đừng cố gắng dùng linh lực. Hãy tin ta. Ta thấy một con đường... một dòng chảy của nhân quả. Nó không phải là con đường vật lý, mà là sự liên kết giữa các quy tắc,” Tạ Trần trầm tĩnh nói, giọng hắn vang lên như một tiếng chuông giữa cơn bão, trấn an Dạ Lan. Hắn không chỉ thấu hiểu mà còn có thể "điều hướng" được những quy tắc cơ bản của vũ trụ, ngay cả khi chúng đang hỗn loạn. Đây chính là nền tảng cho việc anh có thể định hình 'Nhân Đạo' sau này.

Hắn dùng Nhân Quả Chi Nhãn để "nhìn" đường, từng bước chân cẩn trọng, dẫn Dạ Lan đi qua những khu vực mà bằng mắt thường không thể phân biệt được. Có lúc, hắn bước vào một khoảng không dường như trống rỗng, nhưng lại thoát ra ở một nơi khác cách đó hàng dặm. Có lúc, hắn tránh né một vật thể dường như không tồn tại, nhưng lại có thể gây ra tai họa khôn lường nếu chạm phải. Hắn lách qua những khe hở vô hình giữa các sợi chỉ nhân quả, như một người thợ dệt lành nghề đang tìm cách luồn kim qua một tấm vải rách nát.

Khi đi sâu hơn vào dị biến, Tạ Trần chợt dừng lại. Nhân Quả Chi Nhãn của hắn không chỉ nhìn thấy dòng chảy của nhân quả, mà còn cảm nhận được những "điểm neo" nhỏ bé, những sợi chỉ bị mắc kẹt, đang dần bị tan rã. Hắn nhìn thấy những hình ảnh mờ ảo, những bóng người vật vờ trong không gian méo mó. Đó là những phàm nhân.

Họ là những người dân vô tội, có thể là những thương nhân lạc đường, những thợ săn mạo hiểm, hay đơn giản là những người lữ hành không may mắn. Họ bị mắc kẹt trong dị biến, không có linh lực để chống đỡ, không có pháp thuật để tự bảo vệ. Một ông lão tiều tụy đang ôm chặt lấy một pho tượng đá, nhưng chính bản thân ông cũng đang dần biến thành đá, làn da xám xịt, đôi mắt thất thần hóa thành vô hồn. Một phụ nữ trẻ đang khóc nức nở, cố gắng níu kéo một đứa bé, nhưng đứa bé ấy lại đang trở nên trong suốt, hồn phách mờ ảo như sắp tan biến vào hư không. Tiếng thở dốc của họ, tiếng khóc than tuyệt vọng, bị bóp méo và kéo dài, tạo thành một bản giao hưởng bi thương trong không gian hỗn loạn.

Tạ Trần cảm thấy lòng mình nặng trĩu. Thiên Đạo suy yếu, không chỉ làm cho tu sĩ "mất người," mà còn cướp đi sinh mệnh và nhân tính của những phàm nhân vô tội. Chữ "sống" giờ đây trở thành một thứ xa xỉ, một cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ. Hắn không thể làm ngơ. Cái giá của quyền năng, cái giá của sự sụp đổ Thiên Đạo, đang đè nặng lên vai những sinh linh yếu ớt nhất.

“Chúng ta phải cứu họ,” Tạ Trần khẽ nói, giọng hắn kiên quyết, không cho phép bất kỳ sự phản đối nào. Hắn bắt đầu điều chỉnh hướng đi, dẫn Dạ Lan băng qua những sợi chỉ nhân quả phức tạp hơn, hướng về phía những "điểm neo" đang dần tan biến đó. Dù đang trong tình thế nguy hiểm tột cùng, nhưng bản năng nhân ái, lý tưởng "trọng chữ sống" của hắn không cho phép hắn bỏ mặc. Việc Tạ Trần cứu giúp phàm nhân giữa lúc nguy nan nhất nhấn mạnh lý tưởng này, tạo tiền đề cho vai trò "điểm neo nhân quả" của anh trong việc xây dựng một trật tự mới.

***

Sau một hành trình tưởng chừng như vô tận, cuối cùng, Tạ Trần và Dạ Lan cũng dẫn được ba phàm nhân thoát ra khỏi vùng dị biến thời không, đặt chân lên một khu vực rìa đã tạm thời ổn định. Sương mù vẫn dày đặc và không khí vẫn lạnh lẽo, nhưng ít nhất, không gian và thời gian đã không còn méo mó một cách quái dị nữa. Tiếng gió rít qua các khe đá nghe như một lời thở dài của đất trời, tiếng chim kêu xa xăm vọng lại như một lời chào mừng yếu ớt từ thế giới bên ngoài.

Ba phàm nhân, bao gồm ông lão tiều tụy, người phụ nữ trẻ và đứa bé, đều kiệt sức, quần áo rách rưới, gương mặt thất thần vì sợ hãi và kiệt quệ. Họ run rẩy, gần như không thể đứng vững, nhưng đôi mắt họ ánh lên sự sống còn và một niềm biết ơn vô hạn. Mùi ẩm mốc của đất đá, mùi mồ hôi và sợ hãi trộn lẫn vào nhau, tạo thành một bầu không khí nặng nề nhưng tràn đầy hy vọng.

Dạ Lan, dù bản thân cũng mệt mỏi và chân nguyên hao tổn, vẫn nhanh chóng dùng chút linh lực còn lại để giúp các phàm nhân ổn định lại tâm thần và thể trạng. Nàng truyền một luồng linh khí nhỏ vào cơ thể họ, giúp xua đi cái lạnh và nỗi sợ hãi đang bủa vây. Nhìn những gương mặt tiều tụy dần lấy lại sắc thái, nàng khẽ thở phào.

Ông lão, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt đã hằn sâu những nếp nhăn của thời gian, quỳ sụp xuống, run rẩy dập đầu: “Đa tạ tiên nhân cứu mạng! Chúng tôi... chúng tôi tưởng mình đã chết rồi.” Giọng ông run run, nghẹn ngào, xen lẫn cả sự kinh ngạc và tôn kính. Người phụ nữ trẻ cũng vội vàng kéo đứa bé cúi lạy, nước mắt lưng tròng.

Dạ Lan nhìn Tạ Trần, ánh mắt nàng phức tạp. Nàng đã chứng kiến sự hỗn loạn tột cùng bên trong dị biến, cảm nhận được sự bất lực của chính mình trước nó. Nhưng Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, lại có thể tìm ra một con đường, một lối thoát. Khả năng của hắn vượt xa mọi hiểu biết của nàng về tu luyện và sức mạnh. “Công tử, khả năng của người quả thực khó lường. Trong đó, ta chỉ thấy hỗn loạn, nhưng người lại tìm ra được ‘đường’,” nàng nói, giọng nàng chất chứa sự ngạc nhiên và một niềm tin sâu sắc hơn bao giờ hết. Sự bất lực của pháp thuật và linh lực trước 'dị biến thời không' cho thấy tu vi không phải là vạn năng, và những giải pháp cho khủng hoảng Thiên Đạo có thể nằm ngoài những gì tu sĩ truyền thống hiểu biết.

Tạ Trần ngồi xuống một tảng đá gần đó, ánh mắt hắn nhìn về phía vùng dị biến vẫn đang không ngừng gầm gừ, nuốt chửng cảnh vật xung quanh một cách chậm rãi nhưng không ngừng nghỉ. Hắn thở dài một hơi, một tiếng thở dài mang theo sự nặng lòng và suy tư. “Thiên Đạo suy yếu, không chỉ tu sĩ mà phàm nhân cũng phải chịu đựng. Chữ ‘sống’ giờ đây đã trở thành một thứ xa xỉ. Việc cứu vớt một mạng người... có lẽ còn quan trọng hơn việc tìm kiếm con đường trường sinh.”

Trong tâm trí Tạ Trần, những suy nghĩ về cái giá của Thiên Đạo suy tàn cứ cuộn xoáy. Hắn đã hiểu rõ hơn bao giờ hết rằng, sự sụp đổ của Thiên Đạo không chỉ là một khái niệm trừu tượng hay một cuộc chiến giữa các tu sĩ, mà nó là nỗi đau hiện hữu, là sự tàn phá sinh linh, là sự biến mất của những kiếp người vô tội. Hắn không theo đuổi sức mạnh, không khao khát thành tiên, mà chỉ muốn giữ trọn nhân tính và được sống một đời bình thường. Nhưng chính cái mong muốn bình thường ấy lại khiến hắn không thể làm ngơ trước những gì đang xảy ra.

Khả năng Nhân Quả Chi Nhãn của Tạ Trần đã được nâng lên một tầm cao mới sau trải nghiệm này. Hắn không chỉ thấu hiểu những mối liên hệ nhân quả, mà còn có cảm giác như mình có thể "chạm" vào chúng, "điều hướng" chúng một cách tinh tế. Đây là một nền tảng quan trọng, một chìa khóa để hắn không chỉ "phá cục" mà còn "tái tạo" lại những quy tắc mới, một "Nhân Đạo" có thể đứng vững khi Thiên Đạo cũ hoàn toàn sụp đổ.

Hắn kiểm tra lại tình trạng của các phàm nhân, an ủi họ bằng những lời lẽ bình dị nhưng đầy sức mạnh. Sau đó, hắn quay sang Dạ Lan, ánh mắt hắn sáng lên một tia quyết đoán. “Hành trình của chúng ta vẫn còn dài, và những hiểm nguy như thế này sẽ còn xuất hiện nhiều hơn nữa. Sự hỗn loạn tự thân của vũ trụ đang ngày càng trầm trọng. Mối đe dọa từ dị biến này cho thấy Thiên Đạo suy yếu không chỉ là Bạch Vô Thường, mà còn là sự hỗn loạn tự thân của vũ trụ.”

Tạ Trần đứng dậy, nhìn về phía xa, nơi những ngọn núi ẩn hiện trong sương mù. “Vô Danh Tăng... giờ đây, càng trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết. Chúng ta không chỉ tìm kiếm tri thức, mà còn tìm kiếm một hy vọng. Có lẽ, trong những triết lý về sinh diệt của ông ấy, chúng ta sẽ tìm thấy chìa khóa để không chỉ sống sót, mà còn để kiến tạo một cái gì đó mới mẻ. Thiên Đạo đang sụp đổ, và chúng ta phải tìm cách để nhân gian không bị chôn vùi theo nó.”

Hắn biết, thời gian đang cạn dần. Sự sụp đổ hoàn toàn của Thiên Đạo là không thể tránh khỏi. Ma Chủ Cửu U đang âm thầm chuẩn bị cho một đòn cuối cùng, và Tạ Trần cảm nhận được một áp lực vô hình đang đè nặng lên vai mình. Hắn bắt đầu hình thành ý tưởng về một 'Nhân Đạo' thay thế, một con đường mà con người không cần phải thành tiên để tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại. Con đường "phá cục" của Tạ Trần, giờ đây, không chỉ là chống lại số phận, mà còn là tìm cách tái tạo lại chính định nghĩa của sự tồn tại, để "sống một đời bình thường" không còn là một giấc mơ xa vời, mà là một hiện thực mới của nhân gian.

Hắn cùng Dạ Lan tiếp tục hành trình, để lại sau lưng những phàm nhân đã được cứu vớt, những người sẽ kể lại câu chuyện về vị thư sinh không tu vi nhưng lại có thể dẫn họ vượt qua cơn ác mộng. Đó sẽ là một hạt giống hy vọng nhỏ bé, gieo vào lòng nhân gian đang chìm trong tuyệt vọng.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free