Nhân gian bất tu tiên - Chương 369: Thế Giới Phản Chiếu: Dị Biến Thời Không
Tựa như một bức tranh cổ kính vừa được lật mở, Hoang Cổ Bí Cảnh hiện ra với vẻ uy nghiêm nhưng cũng đầy tang thương. Những cột đá nguyên sơ, cao vút chạm trời, vẫn đứng sừng sững sau vạn nghìn năm gió táp mưa sa, nhưng bề mặt đã phong hóa thành những đường vân phức tạp, hằn sâu dấu ấn của thời gian. Các tàn tích kiến trúc đổ nát, từng là những đền thờ linh thiêng hay trận pháp hùng vĩ, giờ đây chỉ còn là những khối đá vô tri bị rêu phong và dây leo cổ thụ ôm trọn, như những bộ xương khổng lồ của một nền văn minh đã lụi tàn. Xung quanh, những tượng đá khổng lồ, khuôn mặt đã mờ nhạt theo năm tháng, vẫn ánh lên vẻ bí ẩn, trầm mặc, đôi mắt đá dường như dõi theo từng bước chân của hai kẻ lữ hành đơn độc.
Buổi sáng trong bí cảnh, nắng nhẹ xuyên qua tán cây cổ thụ, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất ẩm ướt. Một làn gió dịu nhẹ thổi qua, mang theo hương đất ẩm, mùi rêu phong và cả mùi đá cổ xen lẫn hương thoang thoảng của những linh dược hiếm hoi ẩn mình trong kẽ đá. Tiếng gió rít qua các khe đá tạo thành những âm thanh lạ lùng, đôi khi như tiếng thì thầm của quá khứ, đôi khi lại như tiếng thở dài của bí cảnh. Xen lẫn vào đó là tiếng chim kêu khắc khoải, những âm thanh không giống với loài chim phàm tục, cùng tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những mạch đá ngầm, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng đến đáng sợ. Toàn bộ không gian bao trùm một bầu không khí u ám, bí ẩn và cổ kính, khiến linh khí nơi đây cũng trở nên hỗn loạn, đôi khi mang đến cảm giác bị đè nén, như có một áp lực vô hình đang đè nặng lên vạn vật.
Tạ Trần và Dạ Lan bước đi trong sự im lặng, nhưng tâm trí cả hai đều đang cuộn trào những suy nghĩ. Sau cuộc thoát hiểm ngoạn mục khỏi Bạch Vô Thường và những khám phá chấn động từ Thiên Đạo Tàn Phiến, họ đang tìm kiếm con đường dẫn đến Phật Sơn Tự, nơi Vô Danh Tăng ẩn cư. Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, khoác lên mình bộ áo vải bố cũ kỹ, bước đi vững vàng nhưng dáng vẻ vẫn toát lên vẻ mệt mỏi chưa tan hết. Làn da hắn trắng nhợt, đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, nhưng giờ đây còn chất chứa thêm một nỗi u hoài sâu sắc.
"Thiên Đạo... nó không phải là một ý chí cố tình trừng phạt nhân gian," Tạ Trần cất giọng trầm, phá vỡ sự tĩnh mịch. Giọng hắn điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa sự thấu triệt đến tận cùng của bi kịch. "Nó là một hệ thống. Một cỗ máy khổng lồ, phức tạp, được sinh ra để duy trì sự vận hành của vũ trụ. Khi vũ trụ này được kiến tạo, nó cần một trật tự, một quy tắc. Thiên Đạo chính là hiện thân của trật tự và quy tắc đó."
Dạ Lan, thân hình mảnh mai trong bộ y phục đen tuyền, mạng che mặt khẽ lay động theo làn gió, lắng nghe từng lời của hắn. Ánh mắt sắc sảo của nàng ẩn dưới lớp mạng che, dõi theo bước chân Tạ Trần. Nàng đã chứng kiến sự mẫn cảm phi thường của hắn với nhân quả, và giờ đây, nàng cảm nhận được sự sâu sắc trong những lời hắn nói.
"Nhưng theo thời gian, vạn vật biến đổi, linh khí suy kiệt," Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt hắn lướt qua những tàn tích đổ nát, như đang nhìn thấy sự tàn phai của chính Thiên Đạo trong những vết sẹo của bí cảnh. "Cỗ máy ấy cũng dần hao mòn, mục ruỗng. Nó không còn là một đấng tối cao toàn năng, mà chỉ là một bản năng sinh tồn thuần túy. Một bản năng cố gắng duy trì sự tồn tại của chính nó, bằng mọi giá."
Hắn dừng lại bên một khối đá bị nứt toác, chạm tay nhẹ vào bề mặt lạnh lẽo. "Khi con người khao khát thành tiên, khao khát bất tử, họ đã vô tình phá vỡ quy luật sinh lão bệnh tử, phá vỡ sự vô thường của vạn vật mà Thiên Đạo cố gắng duy trì. Điều đó, trong mắt của một cỗ máy đang hấp hối, là một 'sai số'. Một 'lỗ hổng' có thể khiến nó sụp đổ nhanh hơn." Tạ Trần quay sang nhìn Dạ Lan, đôi mắt hắn ánh lên vẻ tiếc nuối và thương cảm. "Cái gọi là 'mất người' của tu sĩ, không chỉ là sự đánh mất nhân tính. Nó còn là cách mà Thiên Đạo cố gắng 'sửa chữa' những sai số đó, để duy trì sự vận hành của mình, dù là trong cơn giãy chết."
Dạ Lan khẽ thở dài, tiếng thở nhẹ nhàng như làn gió. "Nàng không thể nhìn thấy Thiên Đạo như Tạ Trần, nhưng những lời hắn nói vẽ nên một bức tranh bi tráng đến đau lòng. "Nó... nó chưa bao giờ là một ý chí độc ác, mà chỉ là một bản năng nguyên thủy," nàng lặp lại, cố gắng tiêu hóa những thông tin quá đỗi sâu sắc này. "Nó không có hận thù, không có ác ý. Nó chỉ... muốn tồn tại."
"Chính xác," Tạ Trần gật đầu, ánh mắt hắn lại hướng về phía trước, nơi con đường mờ mịt ẩn mình sau màn sương. "Và vì thế, việc 'cứu vãn' Thiên Đạo là vô vọng. Chúng ta không thể cứu một cỗ máy đã bị mục ruỗng từ bên trong, một bản năng đang tự hủy hoại chính mình để duy trì một ảo ảnh của trật tự."
Dạ Lan trầm ngâm một lát. "Nếu vậy," nàng nói, giọng nàng mang theo chút lo ngại, "Vô Danh Tăng liệu có thể giúp gì? Nếu Thiên Đạo đã 'chết', thì những triết lý về luân hồi, về sinh diệt, liệu có còn ý nghĩa?"
Tạ Trần quay đầu lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào nàng, như muốn nhìn thấu tâm can. "Chính vì nó đã 'chết', mà những triết lý đó mới càng trở nên quan trọng hơn bao giờ hết," hắn đáp, giọng nói chứa đầy sự kiên định. "Thiên Đạo đã suy tàn, nhưng nhân gian thì không thể không có một 'Đạo' để nương tựa. Một 'Đạo' mới, không phải là sự ép buộc của một hệ thống khô cứng, mà là sự tự nguyện của nhân tính. Một 'Nhân Đạo' thực sự, nơi con người không cần phải đánh đổi nhân tính để cầu vĩnh hằng, không cần phải chối bỏ bản chất để tìm sức mạnh."
Hắn tiếp tục bước đi, mỗi bước chân đều chứa đựng sự suy tư nặng nề. "Vô Danh Tăng, hay những người như ông ấy, đã nhìn thấu sự vô thường của vạn vật. Họ hiểu rằng mọi thứ đều có sinh có diệt, có thành có bại, có hợp có tan. Khi Thiên Đạo sụp đổ, đó cũng là một phần của quy luật sinh diệt. Vấn đề là, làm sao để nhân gian không bị chôn vùi theo sự sụp đổ đó. Làm sao để con người có thể tìm thấy một con đường tồn tại, một ý nghĩa sống mà không cần đến sự bảo hộ, hay sự ràng buộc, của một Thiên Đạo đã mục nát."
Tạ Trần thỉnh tho��ng lại dừng lại, đôi mắt hắn quét qua cảnh vật xung quanh, không chỉ để quan sát đường đi, mà còn để cảm nhận dòng chảy nhân quả vô hình. Hắn nhận ra, càng đi sâu vào bí cảnh, linh khí càng trở nên hỗn loạn, và những sợi tơ nhân quả cũng trở nên rối rắm hơn, như những nút thắt khó gỡ. Nỗi lo lắng tiềm ẩn trong lòng hắn càng lúc càng lớn, nhưng quyết tâm tìm gặp Vô Danh Tăng thì vẫn vẹn nguyên, thậm chí còn mạnh mẽ hơn. Hắn biết, con đường này không chỉ là hành trình tìm kiếm một người, mà là tìm kiếm một triết lý, một con đường sống mới cho toàn bộ nhân gian.
"Chỉ có thông qua việc thấu hiểu luân hồi, thấu hiểu sự sinh diệt, chúng ta mới có thể tìm ra hạt mầm của sự tái sinh," Tạ Trần kết luận, giọng hắn khẽ rung lên vì trọng trách. "Chỉ có chấp nhận sự vô thường, chúng ta mới có thể xây dựng một 'Đạo' bền vững, không dựa vào sức mạnh hay sự bất tử, mà dựa vào chính bản chất của con người. Đó là lý do vì sao chúng ta cần Vô Danh Tăng. Chúng ta cần những người đã nhìn xa hơn cả sự hình thành và suy tàn của Thiên Đạo."
Hắn bước tiếp, Dạ Lan lặng lẽ theo sau, ánh mắt nàng phản chiếu sự kiên định của Tạ Trần, nhưng cũng ẩn chứa nỗi bất lực trước sự vĩ đại và tàn khốc của số phận.
***
Khi họ tiếp cận một khe núi hẹp, bầu không khí đột ngột trở nên nặng nề, tĩnh lặng đến đáng sợ, như thể mọi âm thanh đã bị hút vào một hố đen vô hình. Vừa lúc trước còn nghe tiếng gió rít, tiếng chim, tiếng nước nhỏ giọt, giờ đây chỉ còn sự im lặng tuyệt đối, một sự im lặng khiến người ta rợn tóc gáy. Cảnh vật phía trước như bị một tấm gương vỡ phản chiếu, méo mó và lộn xộn một cách phi tự nhiên. Những cây cổ thụ cao lớn, từng thân cây vững chãi, giờ đây bị bẻ cong thành những hình thù quái dị, cành lá uốn éo như những ngón tay khô héo đang vặn vẹo trong đau đớn. Những tảng đá tảng khổng lồ, vốn dĩ phải nằm yên trên mặt đất, lại lơ lửng giữa không trung, bất chấp trọng lực, chực chờ đổ ập xuống bất cứ lúc nào.
Ánh sáng mặt trời, vốn dĩ đang gay gắt giữa trưa, cũng bị bẻ cong thành những dải màu kỳ dị, trộn lẫn vào nhau tạo thành một quang cảnh siêu thực, như một bức tranh trừu tượng của một họa sĩ điên rồ. Mùi kim loại gỉ sét xen lẫn mùi ozone nồng nặc và một cảm giác 'hư vô' lạnh lẽo xộc thẳng vào khứu giác, khiến Dạ Lan phải khẽ nhíu mày. Tiếng gió rít, nếu có, cũng đã biến thành những âm thanh hỗn loạn, nghe như tiếng 'xé rách' không gian hoặc những tiếng vang vọng từ nơi không xác định, tạo thành một bản giao hưởng của sự hỗn loạn.
Tạ Trần chợt dừng bước, ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, vốn dĩ đã có thể nhìn thấu nhân tâm, giờ đây dường như còn có thể nhìn xuyên qua lớp màn không gian méo mó trước mặt. Dạ Lan cũng cảm nhận được sự bất thường. Nàng không thể nhìn rõ những gì Tạ Trần thấy, nhưng giác quan nhạy bén của một tu sĩ vẫn cho nàng biết rằng có một thứ gì đó cực kỳ nguy hiểm đang tồn tại ở đây.
Đúng lúc đó, một con linh thú nhỏ, trông giống như một con sóc rừng với bộ lông màu xanh lục, vì ngu ngốc và không cảm nhận được mối hiểm nguy, đã chạy vọt qua ranh giới dị biến. Chỉ trong tích tắc, thân hình nhỏ bé của nó lập tức bị kéo căng ra như một sợi dây cao su, biến thành một vệt mờ xanh lục trước khi tan biến hoàn toàn vào hư không, không để lại một dấu vết, không một tiếng kêu, không một sợi lông. Nó biến mất, như thể chưa từng tồn tại trên cõi đời này.
Dạ Lan chứng kiến cảnh tượng đó, khuôn mặt nàng trắng bệch dưới lớp mạng che. Một cảm giác bất lực dâng trào trong lòng nàng. Cái chết của con linh thú quá nhanh, quá đột ngột, quá vô lý. Nàng vội vàng tung ra một đạo pháp thăm dò, một luồng linh lực màu bạc bay vút về phía vùng dị biến. Nhưng ngay khi chạm vào ranh giới vô hình, luồng linh lực kia lập tức bị hút cạn, biến mất không một dấu vết, không một phản hồi. Nàng cảm thấy một sự rỗng tuếch đáng sợ, như thể linh lực của nàng vừa bị một vực sâu không đáy nuốt chửng.
"Cái gì thế này?" Dạ Lan thốt lên, giọng nàng run rẩy vì kinh hãi. "Quy tắc không gian và thời gian ở đây đã hoàn toàn bị phá vỡ! Đây không phải là điều mà một trận pháp có thể làm được!"
Tạ Trần, đôi mắt hắn vẫn dán chặt vào vùng dị biến, khẽ lắc đầu. "Đây không phải là trận pháp," hắn nói, giọng điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự nghiêm trọng tột độ. "Đây là một vết thương. Một sự tự hủy hoại của chính Thiên Đạo. Một hiện tượng tự nhiên do nó suy yếu đến cực điểm." Hắn nhắm mắt lại, kích hoạt Nhân Quả Chi Nhãn đến mức cực hạn, cảm nhận từng dòng chảy, từng nút thắt, từng sự đứt đoạn của nhân quả trong vùng dị biến kia. Một luồng ánh sáng xanh nhạt từ tinh thạch trên ngực hắn khẽ rung lên, phản chiếu vào đôi mắt đang mở to của hắn, khiến chúng ánh lên một vẻ kỳ lạ, như có thể xuyên thấu vạn vật.
"Nó... giống như một vết rách khổng lồ trên tấm vải của vũ trụ," Tạ Trần thì thầm, giọng hắn như đang nói với chính mình, hoặc với một thực thể vô hình. "Nó không chỉ bẻ cong không gian, nó còn bóp méo thời gian, khiến mọi thứ trở nên hỗn loạn. Hơn nữa, nó còn có khả năng xóa bỏ. Xóa bỏ sự tồn tại, xóa bỏ nhân quả, khiến một sinh linh biến mất hoàn toàn khỏi d��ng chảy của vạn vật."
Dạ Lan ném một viên đá nhỏ vào vùng dị biến. Ngay lập tức, viên đá bị kéo căng ra, biến dạng thành một sợi chỉ mỏng manh trước khi vỡ vụn thành vô số hạt bụi li ti và tan biến vào hư không. Nàng không còn nghi ngờ gì nữa. Đây là một mối đe dọa hoàn toàn khác biệt so với những gì họ từng đối mặt. Bạch Vô Thường truy đuổi họ, nhưng ít nhất còn để lại dấu vết, còn có thể né tránh. Nhưng thứ này, nó chỉ đơn giản là xóa sổ.
"Sự suy yếu của Thiên Đạo không chỉ tạo ra những kẽ hở cho Ma Chủ lợi dụng, hay sự rối loạn của luân hồi như Bạch Vô Thường," Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn hắn trầm tĩnh như mặt hồ sâu thẳm, nhưng bên trong lại cuộn trào những suy nghĩ phức tạp. "Nó còn tự tạo ra những 'vết thương' như thế này. Những vết thương đang dần lan rộng, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của chúng. Đây là một biểu hiện của sự sụp đổ không thể tránh khỏi."
Hắn đứng đó, thân hình gầy gò của hắn dường như đang phải gánh chịu sức nặng của cả vũ trụ. Dạ Lan cảm thấy m���t sự bất lực lớn lao. Với sức mạnh của nàng, dù có thể đối phó với những tu sĩ cường đại, nhưng trước một hiện tượng vũ trụ như thế này, nàng chẳng khác nào một hạt bụi. Trong lòng nàng dấy lên một nỗi lo lắng tột cùng, không chỉ cho bản thân mà còn cho Tạ Trần. Liệu con đường tìm kiếm Vô Danh Tăng có đáng giá khi mà tai ương của Thiên Đạo đang sụp đổ ngày càng trở nên nghiêm trọng và khó lường đến thế? Liệu có còn cơ hội nào cho nhân gian?
***
Hoàng hôn buông xuống, nhưng ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà cũng bị bóp méo bởi vùng dị biến, tạo ra một cái nhìn siêu thực, như thể thế giới đang tan chảy thành những mảng màu không định hình. Gió mạnh hơn, mang theo cảm giác 'lạnh lẽo' thấu xương dù ban ngày vẫn còn ánh nắng. Tiếng rít của vùng dị biến trở nên rõ ràng hơn, như một tiếng thở dài đầy đau đớn của thế giới, một âm thanh thê lương và ai oán. Mùi ozone càng nồng, xen lẫn mùi đất ẩm và sự 'rỗng tuếch' của không gian bị phá vỡ, khiến Dạ Lan phải nín thở.
Tạ Trần vẫn đứng ở rìa vùng dị biến, đôi mắt hắn nhắm nghiền, nhưng Nhân Quả Chi Nhãn lại hoạt động hết công suất. Hắn không chỉ nhìn thấy những sợi tơ nhân quả phức tạp bị rối loạn, xoắn vặn và đứt đoạn trong vùng dị biến, mà còn cảm nhận được sự lan rộng của nó, từng chút một, như một vết ung nhọt đang ăn mòn cơ thể. Hắn nhìn thấy những sợi tơ nhân quả của con linh thú nhỏ vừa tan biến, chúng không chỉ đứt đoạn mà còn bị xóa bỏ hoàn toàn, như thể sinh linh đó chưa từng để lại bất kỳ dấu vết nào trong dòng chảy của vạn vật. Điều này khiến hắn nhận ra, đây là một biểu hiện mới, cực đoan của sự suy tàn Thiên Đạo, có thể còn nguy hiểm hơn cả Bạch Vô Thường vì nó tác động trực tiếp vào nền tảng của vũ trụ, xóa bỏ sự tồn tại một cách triệt để.
Tạ Trần cảm thấy một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bò dọc sống lưng. Nỗi sợ hãi này không phải vì cái chết, mà vì sự xóa sổ. Mất đi sự tồn tại, mất đi dấu vết trong nhân quả, đó là một cái chết còn khủng khiếp hơn vạn lần. Hắn đã luôn đấu tranh để giữ lại "sự sống" cho nhân gian, để con người không bị "mất người". Nhưng thứ này, nó không chỉ khiến con người mất đi nhân tính, nó xóa bỏ cả khái niệm về sự tồn tại.
"Nó... đang lớn dần," Tạ Trần khẽ nói, giọng hắn trầm tĩnh đến lạ thường, như cố nén lại sự kinh hoàng bên trong. "Nó không chỉ phá hủy vật chất, nó phá hủy cả sự tồn tại, xóa bỏ mọi dấu vết nhân quả. Một sự kiện, một sinh linh, một mảnh ký ức... tất cả đều có thể bị nuốt chửng, biến mất như chưa từng xuất hiện."
Dạ Lan giữ khoảng cách an toàn, vẻ mặt nàng đầy lo âu. Nàng cảm nhận được sự nguy hiểm đang lan tỏa, như một lời cảnh báo từ tận cùng vũ trụ. "Chúng ta phải làm gì?" nàng hỏi, giọng nói khẽ run lên. "Tránh nó sao? Hay tìm cách vượt qua?"
Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn hắn kiên định, không hề nao núng trước cảnh tượng kinh hoàng trước mặt. "Tránh nó là cách an toàn nhất, nhưng đường đi của chúng ta đã bị chặn lại," hắn đáp, chỉ về phía trước, nơi con đường quen thuộc dẫn đến Phật Sơn Tự đã bị vùng dị biến nuốt chửng. "Hơn nữa, nếu nó c�� tiếp tục lan rộng... chúng ta không thể trốn tránh mãi. Nó không chỉ là một hiểm họa cục bộ, nó là một triệu chứng của sự suy tàn toàn diện."
Trong tâm trí Tạ Trần, một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội đang diễn ra. Một mặt, bản năng sinh tồn mách bảo hắn phải tránh xa mối nguy hiểm chết người này, tìm một con đường vòng, sống sót để hoàn thành mục tiêu tìm kiếm Vô Danh Tăng. Mặt khác, sự thôi thúc phải hiểu rõ nó, phải đối mặt với nó để tìm ra con đường cho 'Nhân Đạo' tương lai lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn cảm thấy một trách nhiệm vô hình, nhưng nặng nề, khi chứng kiến sự tự hủy hoại của Thiên Đạo và sự bất lực của các quy tắc hiện hữu. Thiên Đạo không phải là một kẻ thù để đánh bại, mà là một bi kịch để thấu hiểu. Và khi đã thấu hiểu, liệu hắn có thể tìm cách để "vá" lại, không phải Thiên Đạo, mà là chính nhân gian?
Hắn bắt đầu phân tích dị biến, không chỉ bằng Nhân Quả Chi Nhãn mà còn bằng trí tuệ sắc bén của mình. Hắn vẽ ra một bản đồ tinh thần về sự lan rộng của nó, các điểm yếu tiềm tàng, các quy luật méo mó mà nó đang tuân theo. Đây không phải là một phép thuật, mà là một vết rách trong quy tắc vũ trụ. Và mọi vết rách, dù lớn đến đâu, cũng đều có một cấu trúc.
Dạ Lan im lặng quan sát Tạ Trần. Nàng biết, hắn đang suy nghĩ. Hắn đang tìm kiếm một con đường mà người thường không thể nhìn thấy, một lời giải cho một câu đố mà không ai dám đối mặt. Sự lo lắng trong lòng nàng vẫn còn đó, nhưng nàng tin tưởng vào khả năng của Tạ Trần. Nếu có ai đó có thể tìm ra lối thoát, thì đó chính là hắn.
"Dị biến thời không này," Tạ Trần khẽ nói, giọng hắn mang đầy sự suy tư, "là một trong nhiều 'vết thương' ngày càng lớn của Thiên Đạo. Nó báo hiệu sự sụp đổ không thể tránh khỏi, và sự hỗn loạn sẽ còn trầm trọng hơn. Những hiểm họa như thế này sẽ không chỉ dừng lại ở đây."
Hắn đứng thẳng dậy, đôi mắt nhìn thẳng vào vùng dị biến đang gầm gừ, nuốt chửng ánh sáng. "Khả năng nhìn thấy và phân tích được 'vết rách' trong quy tắc vũ trụ bằng Nhân Quả Chi Nhãn... có lẽ chính là con đường." Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đang bị bóp méo, nơi những vì sao chưa kịp ló dạng đã bị nuốt chửng bởi màn đêm. "Mối đe dọa từ dị biến này cho thấy Thiên Đạo suy yếu không chỉ là Bạch Vô Thường, mà còn là sự hỗn loạn tự thân của vũ trụ. Hành trình của chúng ta sẽ ngày càng khó khăn, và đòi hỏi những giải pháp phi thường hơn."
Tạ Trần quay sang Dạ Lan, ánh mắt hắn sáng lên một tia quyết đoán. "Chúng ta không thể vượt qua trực diện. Nhưng cũng không thể lẩn tránh mãi. Chúng ta phải tìm một con đường vòng, và đồng thời, phải tìm cách hiểu rõ hơn về bản chất của nó. Vô Danh Tăng... giờ đây, càng trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết. Có lẽ, trong những triết lý về sinh diệt của ông ấy, chúng ta sẽ tìm thấy chìa khóa để không chỉ sống sót, mà còn để kiến tạo một cái gì đó mới mẻ, một 'Nhân Đạo' có thể đứng vững khi Thiên Đạo hoàn toàn sụp đổ."
Hắn nhấc chân, bước về phía một con đường mòn nhỏ hơn, rậm rạp hơn, dẫn vào sâu hơn trong bí cảnh, tránh xa vùng dị biến đang nuốt chửng vạn vật. Hành trình tìm kiếm Vô Danh Tăng, giờ đây, không chỉ là tìm kiếm tri thức, mà còn là cuộc đua với thời gian, với sự hủy diệt đang lan rộng từ chính cái Thiên Đạo đã từng là nền tảng của vạn vật. Con đường "phá cục" của Tạ Trần, giờ đây, không chỉ là chống lại số phận, mà còn là tìm cách tái tạo lại chính định nghĩa của sự tồn tại.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.