Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 368: Mảnh Ký Ức Vỡ: Hé Lộ Bản Chất Của Thiên Đạo

Sương mù vẫn giăng mắc dày đặc, bện chặt lấy những thảm cây cổ thụ và những khối kiến trúc đá đổ nát, biến Hoang Cổ Bí Cảnh thành một bức tranh thủy mặc u ám, nhuốm màu thời gian. Tiếng gió rít qua những khe đá hẹp, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo, xen lẫn tiếng chim kêu lạ lùng từ những tán lá bị che khuất. Nơi đây, sự im lặng không phải là thanh bình, mà là một thứ im lặng đáng sợ, như thể cả ngàn năm qua, chẳng có sinh linh nào dám phá vỡ giấc ngủ vĩnh hằng của những gì đã mục rữa. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong mục nát và mùi đá cổ kính hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí nặng nề, bí ẩn, đôi khi lại thoảng qua một chút hương linh dược hoang dã, như một lời nhắc nhở về sự sống còn lay lắt giữa cái chết.

Trong một hốc đá khuất nẻo, nơi thảm thực vật dày đặc đã kiến tạo một bức màn che chắn tự nhiên, Tạ Trần ngồi tĩnh tọa. Thân hình gầy gò của hắn tựa vào vách đá lạnh lẽo, tấm áo vải bố c�� kỹ không che hết được vẻ tiều tụy hằn sâu trên khuôn mặt trắng nhợt. Hắn nhắm mắt, cố gắng điều hòa hơi thở, xua đi sự mệt mỏi đã bám lấy từng tế bào sau cuộc truy đuổi kinh hoàng. Song, dù thân thể có kiệt quệ đến đâu, đôi mắt trong tâm trí hắn vẫn luôn tỉnh táo, sắc bén, như một lưỡi dao vô hình đang không ngừng phân tích, suy luận. Từng sợi dây nhân quả, từng luồng linh khí hỗn loạn của bí cảnh này, đều hiện lên rõ ràng trong Nhân Quả Chi Nhãn của hắn, dù hắn không hề mở mắt.

Dạ Lan đứng cạnh, tựa lưng vào vách đá đối diện, ánh mắt sắc sảo ẩn sau mạng che mặt quét liên tục qua lớp sương mù. Nàng cảnh giác như một con thú săn mồi, từng cử động nhỏ của gió, từng tiếng lá xào xạc đều không thoát khỏi thính giác nhạy bén của nàng. Nỗi lo lắng vẫn còn vương vấn trong đáy mắt, nhưng niềm tin vào Tạ Trần đã trở thành một cột trụ vững chắc trong tâm trí nàng. Nàng biết, nếu có ai đó có thể tìm ra con đường sống sót trong tuyệt cảnh này, đó chỉ có thể là Tạ Trần, người phàm nhân không tu vi nhưng lại nắm gi��� chìa khóa của Nhân Quả.

Sau một hồi trầm mặc, Tạ Trần khẽ thở dài, âm thanh nhỏ đến nỗi gần như bị tiếng gió nuốt chửng. Hắn mở mắt, ánh nhìn xuyên qua màn sương mù, như thể đang nhìn thẳng vào bản chất của Thiên Đạo. "Thiên Đạo... không có ác ý," hắn trầm giọng, lời nói mang theo sự tĩnh lặng đến lạnh lùng. Giọng hắn trầm ấm, nhưng chứa đựng một sự thấu triệt đến nhói lòng, như thể hắn vừa nhìn thấy một sự thật trần trụi, đau đớn. "Nó chỉ đang cố gắng sống sót, như một người sắp chết đang vùng vẫy. Sự suy yếu của nó không phải là một hành động có chủ đích, mà là bản năng tự vệ của một thực thể đang tan rã."

Dạ Lan khẽ gật đầu, sự cảnh giác trên gương mặt nàng tạm thời dịu xuống, nhường chỗ cho vẻ suy tư. "Nhưng sự sống sót của nó lại là sự đe dọa của chúng ta," nàng đáp, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy kiên định. "Khi một kẻ đang chết vùng vẫy, thường sẽ kéo theo những thứ xung quanh nó. Thiên Đạo đang giãy chết, và nó đang kéo theo toàn bộ nhân gian vào sự hủy diệt."

Tạ Tr���n không phủ nhận. Hắn biết rõ điều đó. Thiên Đạo không có khái niệm thiện ác, nó chỉ là một quy tắc, một hệ thống vận hành vũ trụ. Nhưng khi hệ thống ấy mục nát, các quy tắc đảo lộn, thì sự tồn vong của vạn vật đều bị đe dọa. "Đúng vậy," hắn nói, ánh mắt xa xăm. "Vấn đề là, liệu chúng ta có thể tìm ra một con đường, một 'lối thoát' nào đó trước khi nó hoàn toàn sụp đổ, hay chúng ta sẽ bị cuốn vào vòng xoáy tận diệt của nó?" Hắn đặt câu hỏi, nhưng không phải để Dạ Lan trả lời, mà là để tự vấn chính mình, để củng cố quyết tâm tìm kiếm một giải pháp. "Chúng ta không thể trông chờ vào sự 'nhân từ' của một thứ vô tri, vô cảm. Chúng ta phải tìm cách tự cứu lấy mình, cứu lấy nhân gian."

Hắn đứng dậy, tấm áo vải bố phất phơ trong gió lạnh. Dù đã nghỉ ngơi một chút, sự mệt mỏi vẫn còn hằn sâu trên từng đường nét khuôn mặt hắn. Tuy nhiên, đôi mắt hắn lại rực sáng một cách lạ thường, như thể ngọn lửa trí tuệ trong hắn chưa bao giờ tắt. Hắn bắt đầu bước đi chậm rãi, không phải là vô định, mà là theo một sự dẫn dắt vô hình nào đó từ Nhân Quả Chi Nhãn. Hắn cần tìm kiếm, không chỉ một nơi an toàn hơn, mà còn là một manh mối, một sợi chỉ dẫn đến nguồn tri thức mà hắn đang khao khát.

Dạ Lan bước theo sau, bóng nàng hòa vào màn sương, như một cái bóng không rời của Tạ Trần. Nàng tin vào trực giác của hắn, vào khả năng nhìn thấu nhân quả mà không một tu sĩ nào có được. Con đường họ đi dẫn sâu hơn vào bí cảnh, nơi những khối đá cổ kính càng trở nên hùng vĩ và đổ nát hơn. Những bức tường đá cao vút, từng có thể là một phần của các đền đài hay thành quách, giờ chỉ còn là những vết tích phong hóa của thời gian. Những tượng đá khổng lồ, hình thù kỳ dị, bị rêu phong phủ kín, đứng sừng sững như những vị thần bị lãng quên, ánh mắt trống rỗng nhìn về hư vô. Mỗi bước chân của họ đều như đang dẫm lên lịch sử, lên những mảnh vụn của một kỷ nguyên đã chìm vào quên lãng. Không khí càng trở nên đặc quánh, linh khí hỗn loạn hơn, đôi lúc tạo ra một cảm giác nặng nề, như có thứ gì đó vô hình đang đè nén lấy tâm trí.

Họ tiếp tục đi, màn sương không hề tan, thậm chí còn dày đặc hơn khi mặt trời lên cao, biến toàn bộ khung cảnh thành một thế giới ảo mộng, nửa thực nửa hư. Tiếng gió rít qua những khe đá hẹp hơn, âm thanh trở nên the thé, như tiếng khóc than của một linh hồn bị mắc kẹt. Tạ Trần dừng lại trước một phiến đá cổ kính, khổng lồ, bị rêu phong và địa y bám kín, gần như hòa lẫn vào màu xám của vách đá xung quanh. Phiến đá này không hề có vẻ gì đặc biệt, không có khắc họa hoa văn tinh xảo như những di tích khác, chỉ là một khối đá thô ráp, bạc màu. Tuy nhiên, Nhân Quả Chi Nhãn của Tạ Trần lại cảm nhận được một điều gì đó khác thường.

"Nó không có linh khí..." Tạ Trần khẽ nói, giọng hắn mang vẻ ngạc nhiên hiếm thấy. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt phiến đá, cảm nhận sự lạnh lẽo và thô ráp của nó. "Nhưng lại mang theo một sự tĩnh lặng đến lạ lùng, như thể thời gian đã ngừng lại trên nó. Không phải là sự tĩnh lặng của cái chết, mà là của một sự tồn tại vượt ngoài dòng chảy." Luồng thông tin mơ hồ mà h��n cảm nhận được không phải là linh khí, cũng không phải là tàn niệm của một tu sĩ nào đó, mà là một thứ gì đó tinh khiết hơn, cổ xưa hơn, như một tiếng vọng từ buổi sơ khai.

Dạ Lan bước tới gần, ánh mắt sắc sảo của nàng lướt qua phiến đá. Nàng cũng cảm nhận được sự khác biệt. Trong một nơi linh khí hỗn loạn và cuồng bạo như thế này, sự "tĩnh lặng" của phiến đá này trở nên vô cùng nổi bật, như một điểm đen tuyền trong bức tranh đầy màu sắc. "Có vẻ như là một di vật từ thời kỳ rất xa xưa," nàng nhận định, giọng nói khẽ khàng, chứa đựng sự tò mò. "Có lẽ, nó đã tồn tại trước cả khi Thiên Đạo này hình thành, hoặc ít nhất là trước khi nó suy yếu đến mức này." Nàng cảm thấy một luồng năng lượng rất cổ xưa, không giống bất kỳ thứ gì nàng từng biết, nhưng lại vô cùng yếu ớt, như một ngọn nến sắp tàn.

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt hắn dán chặt vào phiến đá. Trong tâm trí hắn, những sợi dây nhân quả xung quanh phiến đá này trở nên vô cùng phức tạp, không theo bất kỳ quy tắc hiện hành nào của Thiên Đạo. Chúng đan xen, xoắn xuýt vào nhau, tạo thành một mạng lưới rắc rối, nhưng lại ẩn chứa một trật tự sâu xa, một thứ trật tự đã bị lãng quên. Hắn cảm thấy như phiến đá này là một "điểm neo" của thời gian, nơi quá khứ, hiện tại và tương lai giao thoa một cách mơ hồ. "Đây không phải là một phiến đá thông thường," Tạ Trần tiếp tục, giọng hắn trầm hơn, ánh mắt trở nên tập trung cao độ. "Nó... nó như một cuốn sách cổ, không viết bằng chữ, mà bằng chính sự tồn tại của nó. Một cuốn sách chứa đựng những bí mật mà chúng ta đang tìm kiếm."

Hắn đưa tay chạm sâu hơn vào phiến đá, cảm nhận từng vết nứt, từng mảng rêu phong. Sự tĩnh lặng của phiến đá dường như truyền vào cơ thể hắn, xoa dịu đi sự mệt mỏi thể chất, nhưng lại kích thích tinh thần hắn đến cực điểm. Dạ Lan im lặng quan sát. Nàng biết, khi Tạ Trần rơi vào trạng thái này, hắn đang sắp sửa khám phá một điều gì đó trọng đại. Nàng đứng bảo vệ hắn, đôi mắt vẫn không ngừng quét qua những góc khuất trong sương mù, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào có thể xuất hiện.

Tạ Trần bắt đầu di chuyển, không rời tay khỏi phiến đá. Hắn men theo đường viền của nó, tìm kiếm một dấu hiệu, một khe hở. Cuối cùng, hắn dừng lại trước một vách đá dốc, nơi phiến đá khổng lồ này dường như ăn sâu vào lòng núi. Một khe nứt nhỏ, gần như không thể nhận ra, hiện ra ở chân phiến đá. Từ khe nứt đó, một luồng khí lạnh lẽo, nhưng lại mang theo mùi hương thanh khiết của nước suối và đá ẩm, thoát ra. "Có một hang động phía sau," Tạ Trần thì thầm. "Và ở đó... có một thứ gì đó đang chờ đợi." Luồng thông tin mơ hồ từ Nhân Quả Chi Nhãn của hắn trở nên rõ ràng hơn, như một lời mời gọi từ quá khứ xa xăm.

Không chút do dự, Tạ Trần lách mình qua khe nứt hẹp. Dạ Lan theo sát, kiếm của nàng đã rời vỏ, sẵn sàng ứng phó. Bên trong, một không gian nhỏ hẹp hiện ra, không lớn lắm, nhưng lại vô cùng yên tĩnh và thanh khiết. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ vách đá ẩm ướt, tạo nên một bản nhạc đơn điệu, êm tai. Không khí mát mẻ, trong lành, hoàn toàn khác biệt với sự nặng nề, hỗn loạn bên ngoài. Ánh sáng xanh nhạt huyền ảo phát ra từ những tinh thạch bích ngọc ẩn mình trong vách hang, đủ để soi rõ mọi ngóc ngách, tạo nên một cảnh tượng kỳ ảo, thoát tục. Chính giữa hang động, một khối đá lớn hơn, cũng mang vẻ cổ kính tương tự phiến đá bên ngoài, nằm im lìm. Bề mặt khối đá này mịn màng hơn, và dường như có những đường vân chìm ẩn hiện, như những ký tự cổ xưa.

Tạ Trần bước đến, quỳ xuống trước khối đá. Hắn đặt cả hai tay lên bề mặt lạnh lẽo của nó, nhắm mắt lại, và tập trung toàn bộ tinh thần. Nhân Quả Chi Nhãn trong hắn bừng sáng, không phải là ánh sáng hữu hình, mà là một sự bùng nổ của tri giác. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, tinh khiết nhưng lại vô cùng vĩ đại, đang chảy vào tâm trí hắn. Làn da hắn trắng nhợt phản chiếu ánh sáng xanh mờ ảo từ tinh thạch, khiến hắn trông như một pho tượng được chạm khắc từ ngọc bích. Những hình ảnh, âm thanh, cảm xúc, và cả những khái niệm triết lý sâu xa mà hắn chưa từng biết, bắt đầu ập đến, không phải theo trình tự thời gian, mà là một dòng chảy hỗn loạn, nhưng lại vô cùng chân thực. Đó là một "mảnh ký ức" sâu thẳm của Thiên Đạo, hay đúng hơn, là của thứ đã kiến tạo nên nó.

Đầu óc Tạ Trần quay cuồng. Hắn thấy một vũ trụ sơ khai, không có gì ngoài hư vô và hỗn độn. Rồi một "ý niệm" xuất hiện, một "quy tắc" nguyên thủy, không mang hình hài, không có suy nghĩ, chỉ là một sự cân bằng tuyệt đối. "Ban đầu... nó là một sự cân bằng... một quy tắc thuần khiết," Tạ Trần lẩm bẩm, giọng nói đầy kinh ngạc và sự choáng váng. Hắn không nói với Dạ Lan, mà là tự nói với chính mình, với những gì hắn đang chứng kiến. "Nó không phải là thần linh, cũng không phải là ác quỷ. Nó chỉ là một nguyên lý, một trật tự cần thiết để vạn vật hình thành, để sinh diệt luân hồi có ý nghĩa."

Những hình ảnh tiếp tục cuộn chảy. Hắn thấy Thiên Đạo hình thành, không phải như một thực thể có ý chí, mà như một bộ máy khổng lồ, phức tạp, với những quy tắc được thiết lập để duy trì sự cân bằng của vũ trụ. Hắn thấy sự hình thành của các cõi giới, của sinh linh, của linh khí. Mọi thứ đều vận hành theo một trật tự hoàn hảo, không có sự can thiệp cá nhân, không có cảm xúc. Nhưng rồi, hắn thấy sự thay đổi. Sự cân bằng dần bị phá vỡ. Có lẽ là do sự bành trướng của sinh linh, sự tham lam của những kẻ tu luyện muốn nghịch thiên cải mệnh, hoặc đơn giản là do quy luật tự nhiên của vũ trụ. Thiên Đạo, với tư cách là một hệ thống, bắt đầu suy yếu.

"Nhưng rồi... sự suy yếu..." Tạ Trần tiếp tục lẩm bẩm, âm thanh của hắn hòa vào tiếng nước nhỏ giọt. "Nó không có lựa chọn. Khi các quy tắc bị phá vỡ, khi năng lượng cạn kiệt, nó buộc phải tự bảo vệ. Nó biến thành một cơ chế tự động, vô cảm... chỉ biết bảo vệ chính mình... không phải ác độc, mà là sự tuyệt vọng của một bản thể đang chết dần." Hắn thấy những nỗ lực tuyệt vọng của Thiên Đạo để duy trì sự tồn tại của mình, để vá víu những lỗ hổng, để tái lập trật tự. Những hành động của Bạch Vô Thường, của những kẻ được gọi là "thiên phạt", không phải là sự tàn ác có chủ đích, mà là những ph���n ứng dây chuyền của một hệ thống đang sụp đổ, đang cố gắng loại bỏ mọi thứ đe dọa sự tồn vong của nó. Chúng không có ý thức cá nhân, chỉ là những công cụ của một ý chí bản năng duy nhất: tồn tại.

Dạ Lan đứng đó, im lặng lắng nghe. Nàng không thể nhìn thấy những gì Tạ Trần đang thấy, nhưng nàng cảm nhận được luồng năng lượng cổ xưa đang bao trùm lấy hắn, và cả sự chấn động trong tâm trí hắn. Lời nói của Tạ Trần, dù mơ hồ, vẫn đủ để nàng hiểu được phần nào những gì hắn đang khám phá. Bản chất của Thiên Đạo, không phải là một vị thần độc ác, mà là một hệ thống đang hấp hối. Điều đó càng khiến cho cuộc chiến của họ trở nên bi tráng hơn. Họ không chiến đấu với cái ác, mà là với cái chết, với sự tan rã của một trật tự đã tồn tại từ vô thủy.

"Nó... nó cố gắng duy trì sự cân bằng, sự vô thường của vạn vật," Tạ Trần nói, giọng hắn dần trở nên rõ ràng hơn, như thể hắn đã sắp xếp được những mảnh ký ức hỗn loạn thành một bức tranh hoàn chỉnh. "Sinh lão bệnh tử là quy luật. Thành trụ hoại không là tất yếu. Nhưng khi con người muốn nghịch thiên, muốn bất tử, muốn phá vỡ quy luật tự nhiên, Thiên Đạo phải phản ứng. Phải loại bỏ những 'chấp niệm' đó, để duy trì sự vận hành của chính nó, dù là trong cơn hấp hối." Hắn nhận ra rằng, "mất người" không chỉ là việc tu sĩ đánh mất nhân tính, mà còn là một phần của cơ chế Thiên Đạo đang cố gắng loại bỏ những "sai số" trong hệ thống của nó.

Thân thể Tạ Trần khẽ run rẩy. Không phải vì sợ hãi, mà vì sự thấu triệt quá lớn. Hắn đã luôn nghi ngờ bản chất của Thiên Đạo, không tin vào sự an bài số mệnh, nhưng hắn chưa bao giờ tưởng tượng rằng nó lại là một bi kịch lớn đến thế. Một hệ thống vĩ đại, từng kiến tạo nên vạn vật, giờ đây lại đang giãy chết, và những hành động của nó, dù gây ra đau khổ tột cùng, lại xuất phát từ một bản năng tự vệ thuần túy, không có hận thù, không có ác ý.

Hắn từ từ rút tay khỏi phiến đá, ánh sáng xanh nhạt từ tinh thạch vẫn bao trùm lấy hắn, nhưng vẻ mặt hắn giờ đây đã nhuốm một màu trầm tư sâu sắc hơn. Sự mệt mỏi về thể chất trở lại, nhưng tinh thần hắn lại trở nên sắc bén và kiên định hơn bao giờ hết. Hắn đã tìm thấy một phần của sự thật, một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh vũ trụ. Thiên Đạo không phải là một kẻ thù để đánh bại, mà là một bi kịch để thấu hiểu. Và khi đã thấu hiểu, con đường "phá cục" của hắn cũng trở nên rõ ràng hơn.

"Chúng ta đã đúng," Tạ Trần nói, quay sang nhìn Dạ Lan. Ánh mắt hắn giờ đây không còn vẻ ngạc nhiên, mà là sự bình tĩnh đến lạ thường, như một hồ nước sâu thẳm. "Thiên Đạo sụp đổ là không thể tránh khỏi. Nó không còn là một hệ thống vận hành, mà là một cỗ máy đang tự hủy diệt. Ma Chủ Cửu U... hắn không phải là kẻ muốn phá hủy Thiên Đạo, hắn chỉ đang lợi dụng sự suy yếu của nó để thực hiện mục đích của mình, để giáng đòn cuối cùng vào một thứ đã sắp tàn."

Dạ Lan gật đầu, ánh mắt nàng phản chiếu sự kiên định của Tạ Trần. "Vậy thì, con đường của chúng ta càng trở nên cấp bách," nàng nói. "Chúng ta không chỉ chạy trốn, chúng ta còn phải tìm ra cách để nhân gian không bị chôn vùi theo Thiên Đạo."

Tạ Trần đứng dậy, phủi nhẹ bụi bám trên áo. Hắn nhìn ra ngoài cửa hang, nơi màn sương vẫn còn dày đặc, nhưng giờ đây, trong tâm trí hắn, mọi thứ đã trở nên rõ ràng hơn rất nhiều. Khám phá này đã củng cố mạnh mẽ nhận định của hắn về sự suy yếu của Thiên Đạo và tầm quan trọng của việc tìm kiếm tri thức sâu hơn. Hắn cần một người có thể cung cấp thêm triết lý về sinh diệt, luân hồi của vạn vật, một người có thể nhìn xa hơn cả sự hình thành và suy tàn của Thiên Đạo.

"Chúng ta cần tìm Vô Danh Tăng," Tạ Trần dứt khoát nói. Giọng hắn không còn vẻ mệt mỏi, mà là sự quyết đoán của một người đã tìm thấy mục tiêu. "Chỉ có những người như ông ấy, những người đã nhìn thấu bản chất của vũ trụ, mới có thể chỉ cho chúng ta con đường để kiến tạo một 'Nhân Đạo' thực sự, một con đường mà nhân gian có thể tồn tại mà không cần đến sự bảo hộ, hay sự ràng buộc, của một Thiên Đạo đã mục nát." Mảnh ký ức vỡ vụn kia đã hé lộ một ph��n sự thật, nhưng còn rất nhiều điều bí ẩn khác đang chờ đợi, và Tạ Trần biết rằng, hành trình tìm kiếm tri thức chân chính, để gieo những hạt mầm của sự tái sinh, chỉ mới thực sự bắt đầu.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free