Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 367: Lỗ Hổng Thiên Đạo: Thoát Hiểm Trong Gang Tấc

Ánh sáng yếu ớt của những vì sao trên nền trời đen thẳm dần nhường chỗ cho rạng đông. Màn đêm rút lui một cách miễn cưỡng, để lộ ra đường chân trời ửng hồng một dải, báo hiệu một ngày mới sắp sửa bắt đầu. Nhưng đối với Tạ Trần và Dạ Lan, đó không phải là một sự khởi đầu yên bình, mà là sự tiếp nối của một cuộc chiến không tiếng súng, một cuộc đào thoát không hồi kết. Luồng khí lạnh lẽo, vô hình xoáy tụ giữa Bãi Hoang Yêu Linh, nơi mạng lưới nhân quả rối rắm do Tạ Trần bày ra vẫn đang bùng lên những đốm sáng hỗn loạn, đột nhiên trở nên cô đặc hơn, nặng nề hơn. Nó không còn chỉ là một sự dò xét, một sự phân tích, mà là một sự phản ứng dữ dội, một luồng áp lực kinh hoàng.

Khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn bụi cát mờ ảo, nhuộm vàng cả bãi hoang, Bạch Vô Thường, hay đúng hơn là ý chí vô hình của Thiên Đạo mà nó đại diện, đã hoàn tất sự "giải mã" ban đầu. Cái bẫy của Tạ Trần, dù tinh vi đến mấy, cũng chỉ có thể làm chậm bước một cỗ máy khổng lồ trong chốc lát. Sự "rối loạn" mà Tạ Trần mong muốn đã biến thành một sự "giận dữ" vô thanh, một sự "phân tâm" nay trở thành sự tập trung tuyệt đối. Luồng khí lạnh lẽo không còn xoáy tụ một chỗ, mà bắt đầu khuếch tán, quét ngang qua Bãi Hoang Yêu Linh với tốc độ kinh người, như một cơn sóng thần vô hình sẵn sàng nuốt chửng mọi thứ.

“Không ổn rồi! Nó đang quét mạnh hơn!” Dạ Lan thì thầm, giọng nàng bị gió cát cuốn đi, nhưng sự gấp gáp và lo lắng trong ánh mắt không thể che giấu. Nàng siết chặt cánh tay Tạ Trần, thân thể mảnh mai của nàng run lên bần bật dưới áp lực vô hình đang đè nặng. Cát bụi mịt mù do cơn gió gắt mang lại không đủ để che chắn tầm nhìn của thứ sinh vật vô ảnh đó. Từng sợi tóc, từng hạt cát, dường như đều bị áp lực nghiền nát, không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Yêu khí thoang thoảng trong không khí của bãi hoang này cũng bị đẩy lùi, nhường chỗ cho một thứ khí tức lạnh lẽo, vô cảm của tử vong.

Tạ Trần, mặc dù sắc mặt tái nhợt vì căng thẳng và thiếu ngủ, nhưng đôi mắt hắn vẫn sắc bén như chim ưng. Hắn không nhìn Bạch Vô Thường, mà nhìn quanh, quét một lượt qua toàn bộ địa hình Bãi Hoang Yêu Linh bằng Nhân Quả Chi Nhãn. Mọi mối liên hệ, mọi dòng chảy nhân quả, mọi sự bất thường dù nhỏ nhất đều hiện rõ trong tầm nhìn của hắn. Hắn cảm nhận được sự tăng tốc trong "tính toán" của Bạch Vô Thường, cảm nhận được sự "kiên định" của nó trong việc loại bỏ "biến số" như hắn.

“Thiên Đạo đang... rối loạn,” Tạ Trần đáp, giọng hắn trầm tĩnh đến lạ, một sự trầm tĩnh đối lập hoàn toàn với khung cảnh hỗn loạn xung quanh. Hắn kéo Dạ Lan đứng dậy, không chần chừ một giây. “Nhưng chính sự rối loạn này... có thể là con đường sống.” Hắn không giải thích thêm, bởi vì thời gian không cho phép. “Chạy!”

Họ lao đi như những cái bóng, lợi dụng từng mô đất, từng tảng đá, từng bụi cây khô héo để che chắn thân mình. Tạ Trần, thân hình gầy gò thư sinh, lại có một sự nhanh nhẹn đáng kinh ngạc, không phải của một người tu luyện, mà của một người đã rèn luyện bản năng sinh tồn đến cực hạn. Hắn nắm chặt tay Dạ Lan, kéo nàng theo từng bước chân gấp gáp. Gió gào thét bên tai, cát bụi quất vào mặt rát buốt, tầm nhìn bị hạn chế đến mức tối đa. Nhưng Tạ Trần vẫn không hề nao núng, đôi mắt hắn không ngừng hoạt động, đọc vị từng luồng áp lực của Bạch Vô Thường, từng dòng chảy nhân quả mà nó tạo ra khi "quét".

Mùi đất khô khốc, mùi hoang dã của yêu thú lẫn với mùi tử khí nồng nặc từ Bạch Vô Thường tạo thành một hỗn hợp khó chịu, quẩn quanh trong từng hơi thở của họ. Dưới ánh nắng chói chang của buổi sớm, Bãi Hoang Yêu Linh hiện lên như một bức tranh khắc nghiệt, nơi sự sống chỉ là một khái niệm xa xỉ. Mỗi bước chân của họ đều như đang giẫm trên ranh giới mong manh giữa sự tồn tại và hư vô. Bạch Vô Thường không ngừng thu hẹp vòng vây, áp lực vô hình của nó trở nên nặng nề hơn, khiến xương cốt của họ như muốn v�� vụn. Tạ Trần cảm thấy mệt mỏi, từng thớ thịt trong cơ thể hắn gào thét phản đối, nhưng ý chí của hắn kiên cường như thép. Hắn biết, nếu hắn dừng lại dù chỉ một khắc, tất cả sẽ chấm dứt.

Hắn không chỉ chạy trốn, hắn còn đang học hỏi. Mỗi lần Bạch Vô Thường tăng tốc, mỗi khi nó thay đổi phương thức "quét", Tạ Trần đều ghi nhớ, phân tích. Hắn nhận ra rằng, dù là một cơ chế của Thiên Đạo, nhưng khi Thiên Đạo suy yếu, ngay cả Bạch Vô Thường cũng không còn hoạt động hoàn hảo. Có những khoảnh khắc, những "khoảng trống" rất nhỏ trong sự giám sát của nó, những "điểm mù" mà nó không thể bao quát ngay lập tức. Những điểm mù ấy chính là do sự rối loạn của Thiên Đạo tạo ra, những "lỗ hổng" trong tấm màn quy tắc đang mục nát.

Tạ Trần dùng Nhân Quả Chi Nhãn để không ngừng tìm kiếm những "lỗ hổng" đó. Hắn không tìm kiếm sức mạnh, mà tìm kiếm sự bất thường, sự "không quy tắc". Thân hình gầy gò của hắn, trong những khoảnh khắc đó, dường như chứa đựng một ý chí sắt đá, một ngọn lửa không thể dập t���t. Hắn là một phàm nhân, không có linh lực, không có pháp bảo, nhưng hắn có trí tuệ, có khả năng thấu triệt nhân quả, và trên hết, hắn có một chấp niệm mãnh liệt vào "sống một đời bình thường", giữ trọn nhân tính của mình, không để Thiên Đạo nghiền nát. Cuộc chạy trốn này, không chỉ là vì bản thân hắn, mà còn vì niềm tin vào một "Nhân Đạo" có thể tồn tại mà không cần đến sự ban ơn của một Thiên Đạo đã suy tàn.

***

Cuộc rượt đuổi kéo dài không biết bao lâu, chỉ biết rằng họ đã xuyên qua Bãi Hoang Yêu Linh đầy cát bụi, bước vào một vùng đất hoàn toàn khác: Phế Tích Cổ Thành. Nơi đây, những bức tường đá đổ nát cao vút như những bộ xương khổng lồ của một nền văn minh đã chết, các cột trụ bị sụp đổ nằm rải rác trên nền đất phủ đầy rêu phong. Không khí nơi đây mang một mùi ẩm mốc đặc trưng của đá cũ và rêu xanh, khác hẳn với mùi đất khô khốc ở bãi hoang. Âm thanh cũng thay đổi, tiếng gió rít qua các khe đá tạo nên những âm thanh ghê rợn, tiếng lá cây xào xạc dưới chân họ, và tiếng côn trùng kêu vo ve trong những kẽ nứt của tường thành. Cả không gian toát lên vẻ u ám, hoang tàn và bí ẩn, như một lời nhắc nhở về sự vô thường của vạn vật.

Ánh sáng nơi đây yếu ớt hơn hẳn, mây mù bao phủ bầu trời, chỉ có những tia nắng yếu ớt cố gắng xuyên qua những kẽ hở giữa những bức tường đổ nát, tạo nên những vệt sáng lờ mờ trên nền đất. Bạch Vô Thường, dù không có hình hài, nhưng sự hiện diện của nó vẫn lù lù phía sau, như một cái bóng chết chóc không bao giờ rời bỏ. Áp lực vô hình của nó tiếp tục đè nặng, nhưng trong môi trường phức tạp của phế tích, nó dường như gặp phải một chút trở ngại, không còn trôi chảy như trên bãi hoang trống trải.

Khi đang băng qua một hành lang hẹp giữa hai bức tường thành nghiêng ngả, Tạ Trần đột nhiên dừng lại. Dạ Lan, dù kiệt sức, vẫn phản xạ nhanh chóng, áp sát vào hắn. Nàng nhìn hắn đầy lo lắng, hơi thở gấp gáp. “Có chuyện gì vậy, Tạ Trần?” nàng hỏi, giọng nói khản đặc vì mệt mỏi. Nàng nhìn thấy đôi mắt Tạ Trần đang sáng lên một cách khác lạ, không phải sự căng thẳng, mà là một tia sáng của sự khám phá. Hắn đang nhìn chằm chằm vào một khối kiến trúc đổ nát, một cột đá bị gãy đôi, nghiêng ngả tựa vào một bức tường thành khác.

“Ở đây... quy tắc bị bẻ cong,” Tạ Trần thì thầm, không rời mắt khỏi cột đá. Hắn dùng Nhân Quả Chi Nhãn, và trước mắt hắn, luồng linh khí không còn tuân theo quy luật tự nhiên mà chảy một cách hỗn loạn, tạo thành những vòng xoáy vô định. Các sợi dây nhân quả cũng đan xen, rối rắm một cách bất thường xung quanh cột đá và bức tường đó, tạo nên một trường lực vô hình, một “dòng chảy nhân quả không ổn định” mà mắt thường không thể thấy được. “Một dòng chảy nhân quả không ổn định. Chúng ta có thể lợi dụng nó.”

Dạ Lan nhìn chằm chằm vào khối kiến trúc đổ nát đó, nhưng ngoài những phiến đá sứt mẻ và rêu phong, nàng không thấy gì đặc biệt. Nàng hoài nghi, nhưng cũng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tin tưởng Tạ Trần. “Lợi dụng sự hỗn loạn? Nguy hiểm lắm, nếu thất bại... Bạch Vô Thường sẽ không bỏ qua đâu.” Nàng đã ch���ng kiến sự phản ứng dữ dội của nó khi cái bẫy trước đó của Tạ Trần được kích hoạt. Nàng không muốn thử lại sự mạo hiểm đó.

“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác, Dạ Lan,” Tạ Trần kiên quyết, giọng nói của hắn vang vọng trong không gian u ám, mang theo một sự chắc chắn không thể lay chuyển. “Đây là cách duy nhất để thoát khỏi cái ‘lưới’ của nó.” Hắn không đợi nàng trả lời, lập tức bắt đầu hành động.

Tạ Trần không dùng linh lực, mà dùng sự hiểu biết sâu sắc về nhân quả của mình. Hắn nhanh chóng cúi xuống, thu thập một vài vật phẩm nhỏ nằm rải rác trên nền đất: những mảnh vỡ linh thạch đã mất hết linh khí, một vài chiếc lá khô bị gió cuốn vào, thậm chí là một mảnh xương nhỏ của một con thú không rõ nguồn gốc. Hắn bố trí chúng xung quanh chân cột đá và bức tường đổ nát theo một trình tự đặc biệt, một trật tự mà chỉ hắn mới có thể thấy rõ các mối liên kết nhân quả của chúng. Hắn không tạo ra một cái bẫy mạnh mẽ, mà là một "phản ứng dây chuyền nhân quả" nhỏ, một sự kiện "không nên xảy ra" theo quy luật thông thường.

Dạ Lan đứng cạnh hắn, cảnh giác nhìn xung quanh, đôi mắt sắc sảo của nàng không bỏ qua bất kỳ chuyển động nào, dù chỉ là một cái bóng thoáng qua. Nàng cảm nhận được Bạch Vô Thường đang đến gần, áp lực vô hình của nó ngày càng tăng lên, như một con thú săn mồi đang thu hẹp khoảng cách với con mồi của mình. Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán nàng, nhưng nàng vẫn giữ vững tư thế, sẵn sàng chiến đấu hoặc kéo Tạ Trần chạy trốn nếu kế hoạch thất bại.

Khi Bạch Vô Thường chỉ còn cách họ chừng vài chục trượng, Tạ Trần đột ngột kích hoạt kế hoạch của mình. Hắn chỉ đơn giản là dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào một mảnh linh thạch nhỏ nhất. Ngay lập tức, một chuỗi phản ứng nhân quả vô hình được kích hoạt. Mảnh linh thạch đó, vốn đã chết, lại rung lên một cách bất thường. Sự rung động đó truyền sang chiếc lá khô, khiến nó bay lên khỏi mặt đất, lượn lờ trong không khí theo một quỹ đạo không thể giải thích. Chiếc lá lại chạm vào mảnh xương nhỏ, khiến nó lăn tròn một cách t�� nhiên. Dù chỉ là những hiện tượng nhỏ nhặt, nhưng trong mắt Bạch Vô Thường, chúng lại tạo nên một sự "phi logic" khổng lồ.

Ngay lập tức, luồng áp lực vô hình của Bạch Vô Thường khựng lại. Nó không tấn công, mà dường như đang "quét" lại toàn bộ khu vực, cố gắng "phân tích" những gì vừa xảy ra. Những hiện tượng nhỏ nhặt đó, trong một thế giới mà Thiên Đạo đang cố gắng duy trì trật tự đến mức cực đoan, lại trở thành những "lỗi hệ thống" không thể bỏ qua. Nó không thể "hiểu" tại sao một vật đã chết lại có thể rung động, tại sao một chiếc lá lại bay lên một cách vô cớ, tại sao một mảnh xương lại tự lăn tròn. Đây là một "lỗ hổng" trong quy tắc đang suy yếu của Thiên Đạo, một "sự kiện không tuân thủ" mà Bạch Vô Thường buộc phải xử lý.

“Nhanh!” Tạ Trần nắm chặt tay Dạ Lan, kéo nàng lao đi. Lần này, họ không chạy trốn một cách bị động, mà là thoát hiểm một cách chủ động. Phía sau lưng họ, luồng khí lạnh lẽo của Bạch Vô Thường vẫn đang xoáy tụ dữ dội, nhưng nó không còn đuổi theo sát nút. Nó đang bị cuốn vào vòng xoáy của sự "phi logic" mà Tạ Trần đã tạo ra, cố gắng "vá" cái "lỗ hổng" nhân quả đang bành trướng. Tạ Trần đã thành công, dù chỉ trong gang tấc, đẩy lùi mối nguy hiểm chết người, mua cho họ thêm thời gian quý giá để tiếp tục cuộc hành trình tìm kiếm một con đường sống sót cho nhân gian, một con đường mà không phải là "thành tiên" mà là "sống một đời bình thường".

***

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ những vòm lá xanh mướt, Tạ Trần và Dạ Lan cuối cùng cũng tìm được một nơi an toàn để nghỉ chân trong Rừng Thanh Phong. Mùi đất ẩm sau cơn mưa nhẹ buổi chiều, mùi lá cây tươi mát và mùi hoa dại thoang thoảng trong không khí xua đi phần nào sự mệt mỏi và căng thẳng của cuộc chạy trốn. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ, và tiếng suối chảy róc rách từ xa tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên, hoàn toàn trái ngược với sự hoang tàn và chết chóc của Bãi Hoang Yêu Linh hay Phế Tích Cổ Thành. Không khí trong lành, mát mẻ bao trùm, mang lại một cảm giác bình yên hiếm hoi.

Họ tìm một gốc cây cổ thụ lớn, tán lá rậm rạp che kín cả một khoảng trời, và ngồi xuống. Tạ Trần gần như đổ gục vì kiệt sức, nhưng đôi mắt hắn vẫn không rời khỏi bầu trời đang dần chuyển màu tím hồng. Thân hình gầy gò của hắn run rẩy nhẹ, từng thớ thịt trong cơ thể hắn như muốn tan rã, nhưng tinh thần hắn vẫn tỉnh táo đến lạ thường. Dạ Lan cũng không khá hơn, nàng thở dốc, dựa lưng vào thân cây, khuôn mặt ẩn sau mạng che mặt vẫn hiện rõ vẻ mệt mỏi. Nàng kiểm tra nhanh những vết xước nhỏ trên cánh tay và chân Tạ Trần, do vấp ngã trong lúc chạy trốn.

“Chúng ta... chúng ta đã thoát rồi sao?” Dạ Lan thì thầm, giọng nàng vẫn còn run rẩy vì nỗi sợ hãi vừa trải qua. Nàng không tin được rằng họ đã thực sự sống sót sau cuộc truy đuổi khốc liệt đó. Bạch Vô Thường, thực thể vô cảm của Thiên Đạo, chưa bao giờ bỏ qua con mồi của nó dễ dàng như vậy.

Tạ Trần không trả lời ngay. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió nhẹ lướt qua mặt, hít thở sâu mùi hương của rừng cây. Hắn đang dùng Nhân Qu�� Chi Nhãn để "đọc" lại toàn bộ sự kiện vừa qua, phân tích kỹ lưỡng cơ chế của "lỗ hổng" mà hắn đã lợi dụng. Trong tâm trí hắn, những sợi dây nhân quả, những luồng linh khí hỗn loạn, những "điểm mù" của Thiên Đạo hiện lên rõ ràng như một bản đồ phức tạp.

Một lúc sau, hắn mở mắt, nhìn lên bầu trời, vẻ mặt trầm tư sâu sắc. “Thiên Đạo không phải là một vị thần bất biến,” hắn nói, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng một sự thấu triệt sâu sắc. “Nó là một hệ thống, và hệ thống nào cũng có lỗ hổng. Quan trọng là ta phải tìm ra chúng.” Hắn không nói về sức mạnh, mà về sự hiểu biết, về logic, về những quy luật mà ngay cả Thiên Đạo cũng phải tuân theo, dù nó có suy yếu đến đâu.

Dạ Lan nhìn hắn, nàng biết Tạ Trần không chỉ nói về cuộc thoát hiểm vừa rồi, mà còn nói về con đường phía trước, về cuộc chiến chống lại Thiên Đạo suy tàn. Nàng đã chứng kiến Tạ Trần, một phàm nhân không tu vi, lại có thể làm chệch hướng sự truy đuổi của Bạch Vô Thường bằng trí tuệ. Điều đó đã củng cố niềm tin của nàng vào con đường mà Tạ Trần đang theo đuổi. “Vậy, bước tiếp theo là gì?” nàng hỏi, giọng nói dần lấy lại sự bình tĩnh. “Chúng ta không thể cứ mãi chạy trốn thế này được. Cái bẫy, hay những lỗ hổng, chỉ có thể mua cho chúng ta thời gian, chứ không phải là giải pháp vĩnh viễn.”

Tạ Trần gật đầu. Hắn biết điều đó. Những gì hắn làm chỉ là những phương án tạm thời, những "phá cục" nhỏ trong một ván cờ lớn hơn nhiều. "Chúng ta cần tri thức, Dạ Lan," hắn đáp, ánh mắt hắn xa xăm, như đang nhìn xuyên qua những tầng mây, xuyên qua cả không gian và thời gian. "Tri thức về vũ trụ, về luân hồi, về bản chất thực sự của sự tồn tại. Thiên Đạo suy yếu, các quy tắc lung lay, đó vừa là nguy cơ, vừa là cơ hội. Cơ hội để chúng ta tìm ra một con đường mới, một 'Nhân Đạo' không phụ thuộc vào Thiên Đạo."

Hắn đứng dậy, bước đến một con suối nhỏ gần đó, cúi xuống vốc nước rửa mặt. Làn nước mát lạnh xua đi phần nào sự mệt mỏi trên gương mặt. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ lênh đênh giữa đại dương bão tố, nhưng lại tìm thấy một tia sáng le lói dẫn lối. Sự thành công trong việc lợi dụng "lỗ hổng" của Thiên Đạo đã củng cố niềm tin của hắn, không chỉ vào bản thân, mà còn vào khả năng của nhân loại. Thiên Đạo có thể sụp đổ, các tiên môn có thể không còn, nhưng nhân gian vẫn sẽ tiếp tục tồn tại, nếu con người biết cách tự mình định đoạt vận mệnh.

Dạ Lan cũng đứng dậy, bước đến bên Tạ Trần. Nàng nhìn thấy sự kiên định trong đôi mắt hắn, sự kiên định của một phàm nhân dám thách thức cả Thiên Đạo. "Tri thức... Người muốn tìm ai? Hay nơi nào?" nàng hỏi, biết rằng Tạ Trần đã có một kế hoạch trong đầu. Nàng đã sẵn sàng theo hắn, dù con đường có gian nan đến mấy.

Tạ Trần nhìn Dạ Lan, rồi lại nhìn về phía xa, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. "Một nơi mà linh khí bị bóp méo, nơi mà thời gian và không gian không còn tuân theo quy tắc. Một nơi mà những kẻ nhìn thấu bản chất của vũ trụ thường ẩn mình." Hắn không nói rõ, nhưng trong tâm trí hắn, hình bóng một ngôi chùa cổ kính, ẩn mình giữa những ngọn núi hoang vu, nơi có một vị Vô Danh Tăng đã từng được nhắc đến trong những truyền thuyết cổ xưa, dần hiện rõ. Thiên Đạo sụp đổ là không thể tránh khỏi, và trong bối cảnh đó, Ma Chủ Cửu U cũng đang âm thầm chuẩn bị cho một đòn cuối cùng. Nhưng Tạ Trần tin rằng, giữa sự hủy diệt, vẫn luôn có những hạt mầm của sự tái sinh. Và để gieo hạt mầm ấy, họ cần phải tìm thấy nguồn tri thức chân chính, nguồn tri thức không bị ràng buộc bởi Thiên Đạo hay bất kỳ chấp niệm thành tiên nào. Cuộc hành trình tìm kiếm một con đường sống mới, một 'Nhân Đạo' thực sự, chỉ vừa mới bắt đầu.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free