Nhân gian bất tu tiên - Chương 366: Kế Hoạch Nhiễu Loạn: Lợi Dụng Hỗn Loạn Thiên Đạo
Ánh bình minh từ từ vươn mình qua những tàn tích đổ nát của Phế Tích Cổ Thành, rọi chiếu những tia nắng vàng nhạt lên những khối đá xám xịt, phủ đầy rêu phong. Gió vẫn còn rít mạnh, mang theo hơi lạnh từ đêm qua và mùi đất ẩm mục nát, luồn lách qua những kẽ hở của các bức tường đã sụp đổ, tạo nên những âm thanh u uẩn như tiếng thở dài của thời gian. Tạ Trần và Dạ Lan ngồi giữa đống hoang tàn ấy, bóng dáng họ cô độc và nhỏ bé trước sự vĩ đại của đổ nát. Không khí nơi đây vẫn còn đọng lại sự hoang tàn, u ám nhưng dưới ánh nắng đầu ngày, một chút hy vọng mong manh dường như cũng len lỏi.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, vẫn ngồi tĩnh lặng. Làn da hắn trắng nhợt, càng làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm, ánh lên vẻ suy tư không ngừng. Hắn đưa tay phác vài đường trên nền đất cát, không phải những ký hiệu phức tạp của trận pháp hay phù chú, mà là những đường nét đơn giản, đôi khi đan xen, đôi khi tách rời, tựa như đang vẽ ra một bản đồ vô hình của những mối liên kết.
Dạ Lan nhìn Tạ Trần, gương mặt nàng vẫn còn ẩn dưới mạng che đen tuyền, nhưng đôi mắt sắc sảo của nàng không giấu được sự mệt mỏi và lo lắng. Suốt đêm qua, nỗi sợ hãi về sự truy lùng không ngừng của Bạch Vô Thường và cú sốc từ bi kịch của Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn còn đè nặng. Nàng hít một hơi thật sâu, tiếng gió như nuốt chửng lời nàng, nhưng sự kiên định trong giọng nói lại đủ để xuyên thấu không gian: “Chúng ta không thể cứ mãi chạy trốn thế này, Tạ Trần. Bạch Vô Thường sẽ không buông tha. Nó không ngừng, không mệt mỏi, không bị ảnh hưởng bởi bất cứ thứ gì trong nhân gian này.”
Tạ Trần không ngẩng đầu, ánh mắt vẫn dõi theo những đường nét vô hình mà hắn vừa vạch ra. Hắn trầm giọng, thanh âm điềm tĩnh nhưng chứa đựng sức nặng của sự thấu triệt: “Chạy trốn không phải là cách, Dạ Lan. Bởi lẽ, chúng ta không chạy trốn một kẻ thù hữu hình, mà là một cơ chế. Một khi đã bị Thiên Đạo ‘đánh dấu’, ta và nàng đã trở thành ‘biến số’ cần được loại bỏ. Nhưng… chính sự suy yếu của nó, lại là cơ hội của chúng ta.”
Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Dạ Lan, như thể nhìn thấu mọi lo âu trong lòng nàng. “Thiên Đạo đang chết. Cái chết của nó không phải là một sự kiện tức thời, mà là một quá trình kéo dài, đầy hỗn loạn và đau đớn. Các quy tắc của nó không còn bất biến, không còn chặt chẽ như xưa. Chúng đang dần vặn vẹo, méo mó, thậm chí là tự mâu thuẫn. Đó chính là kẽ hở. Đó chính là điểm mà chúng ta có thể lợi dụng.”
Dạ Lan hơi nghiêng đầu, ánh mắt ánh lên vẻ thắc mắc. “Lợi dụng sự suy yếu của một hệ thống đang sụp đổ… Nghe thì hợp lý, nhưng làm sao có thể? Bạch Vô Thường vẫn là một phần của Thiên Đạo, một cơ chế hoàn hảo được tạo ra để duy trì trật tự. Nó sẽ không bị những sự hỗn loạn nhỏ nhặt ấy làm lung lay.”
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, một nụ cười ẩn chứa sự thâm trầm. “Chính vì nó là một cơ chế hoàn hảo, mà nó lại dễ bị ‘lỗi’ khi đối mặt với những dữ liệu mâu thuẫn, những quy tắc bị phá vỡ một cách có chủ đích. Nó được lập trình để ‘dọn dẹp’ những ‘biến số’ theo một logic nhất định. Nhưng nếu chúng ta tạo ra một ‘biến số’ mà logic của nó không thể giải quyết, một ‘điểm nhiễu loạn nhân quả’ phức tạp đến mức nó phải ‘phân tâm’ để xử lý… thì sao?”
Hắn lại cúi xuống, dùng ngón tay miết nhẹ lên những đường phác thảo trên đất, như thể đang chạm vào một tấm lưới vô hình của nhân quả. “Cái bẫy này không phải để giết hay đánh bại Bạch Vô Thường. Nó để làm nhiễu loạn, để trì hoãn, để mua cho chúng ta thời gian quý báu. Thời gian để tìm kiếm con đường mới, tìm kiếm tri thức mà chúng ta đã nói đến.”
Dạ Lan nhìn những đường nét trừu tượng trên mặt đất, rồi lại nhìn Tạ Trần. Trong sâu thẳm, nàng biết hắn đang nói đến một điều gì đó vượt xa mọi hiểu biết tu tiên truyền thống. Khác với những tu sĩ chỉ biết dùng sức mạnh để đối đầu, Tạ Trần lại dùng trí tuệ để thao túng. Đó là một con đường nguy hiểm, một canh bạc lớn, nhưng trong hoàn cảnh hiện tại, có lẽ đó là con đường duy nhất. Mùi đất ẩm và hơi gió lạnh lẽo vẫn bao trùm, nhưng trong lòng Dạ Lan, một ngọn lửa hy vọng đã bùng lên, yếu ớt nhưng đầy kiên cường.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm dòng sông Vọng Giang một màu tím hồng tuyệt mỹ. Quán Trà Vọng Giang, với kiến trúc gỗ đơn giản và ban công hướng ra sông, giờ đây yên bình lạ thường. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim hót lảnh lót trong ráng chiều, hòa cùng mùi trà thơm thoang thoảng và hương hoa cỏ ven bờ, tạo nên một bầu không khí thư thái, dễ chịu, tưởng chừng như không có bất kỳ mối đe dọa nào có thể len lỏi vào.
Tạ Trần và Dạ Lan ngồi ở một góc khuất trên ban công, nơi có thể ngắm nhìn toàn cảnh dòng sông và những ngọn núi xa xa. Tạ Trần nhấp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ và hương thơm tinh khiết lan tỏa trong vòm miệng, xua đi phần nào sự mệt mỏi sau chuyến đi dài. Ánh mắt hắn lướt qua mặt sông phẳng lặng, nhưng tâm trí lại không ngừng phân tích, sắp xếp những mảnh ghép thông tin vừa thu thập được.
Dạ Lan đặt xuống những mảnh giấy nhỏ, được gấp gọn gàng, vẻ mặt nàng trầm tư. Đó là những ghi chép vội vàng từ mạng lưới tình báo của nàng, những thông tin về các dị biến khắp nơi trong Thập Phương Nhân Gian. “Các dị biến ngày càng nhiều, Tạ Trần,” nàng nói, giọng nàng nhỏ nhẹ nhưng đầy vẻ nghiêm trọng. “Ở vùng Bãi Hoang Yêu Linh, luân hồi đang hỗn loạn một cách kỳ lạ. Có những linh hồn bị kẹt giữa hai cõi, không thể siêu thoát, cũng chẳng thể đầu thai. Chúng cứ lảng vảng, tạo ra những trường năng lượng hỗn độn. Và ở một số nơi khác, linh khí tự nhiên lại đột ngột biến thành tử khí, khiến cây cối héo úa, sinh linh chết chóc không rõ nguyên nhân.”
Tạ Trần khẽ gật đầu, đặt tách trà xuống. “Đúng như ta dự đoán.” Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một tấm gương đồng cũ kỹ được đặt trên bàn. Đó là Nhân Quả Luân Bàn, một vật phẩm mà hắn luôn mang theo bên mình. Nó không phải là một pháp khí mạnh mẽ, không có khả năng tấn công hay phòng thủ, nhưng lại là công cụ giúp Tạ Trần tập trung và phản chiếu những mối liên kết nhân quả mà mắt thường không thể thấy. Khi hắn chạm vào, tấm gương đồng phát ra một ánh sáng yếu ớt, như một tia phản chiếu của những suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí hắn.
“Sự suy yếu của Thiên Đạo khiến nó không thể duy trì trật tự một cách hoàn hảo nữa. Các quy tắc tự nhiên, vốn dĩ bất biến, giờ đây lại giống như những sợi tơ bị đứt, chằng chịt và rối bời. Những hiện tượng nàng vừa kể, chính là bằng chứng rõ ràng nhất. Luân hồi hỗn loạn, linh khí biến thành tử khí… đó là những lỗ hổng, những ‘điểm nhiễu loạn’ tự nhiên mà Thiên Đạo không kịp hoặc không đủ sức để vá lại.” Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua tấm Nhân Quả Luân Bàn, như đang nhìn thấy một bản đồ phức tạp của những mối liên hệ vô hình.
“Chúng ta sẽ tạo một ‘điểm nhiễu loạn nhân quả’ ở đó,” Tạ Trần tiếp tục, chỉ vào thông tin về Bãi Hoang Yêu Linh trên mảnh giấy của Dạ Lan. “Bãi Hoang Yêu Linh, nơi luân hồi đã vốn bất ổn, là một địa điểm lý tưởng. Chúng ta không cần tạo ra một sự kiện quá lớn lao để Bạch Vô Thường nhận ra, mà là một sự kiện đủ phức tạp để nó không thể ‘giải quyết’ theo logic thông thường. Một nút thắt nhân quả mà nó buộc phải ‘gỡ’ nếu muốn duy trì trật tự.”
Dạ Lan nhíu mày, suy nghĩ. “Một nút thắt nhân quả… Nhưng nếu nó đủ phức tạp để làm Bạch Vô Thường chậm lại, thì nó cũng đủ nguy hiểm để… phản phệ chính chúng ta.”
Tạ Trần mỉm cười, ánh mắt kiên định. “Đó là cái giá phải trả cho việc đi trên con đường này, Dạ Lan. Chúng ta đang cố gắng lợi dụng chính ‘bộ não’ của Thiên Đạo, chứ không phải sức mạnh của nó. Một cơ chế càng tinh vi, càng dễ bị rối loạn bởi những mâu thuẫn logic. Bạch Vô Thường là kẻ truy sát vô cảm, nhưng cũng là một ‘công cụ’ bị ràng buộc bởi các quy tắc. Chúng ta sẽ khiến nó phải ‘suy nghĩ’, dù nó không có cảm xúc.”
Tấm Nhân Quả Luân Bàn trên bàn lại lóe lên một tia sáng yếu ớt, như thể nó cũng đang phản ứng với sự sâu sắc trong suy luận của Tạ Trần. Mùi trà thơm vẫn còn vương vấn, nhưng không khí xung quanh họ đã trở nên căng thẳng hơn, chứa đựng sự chờ đợi và quyết tâm. Dưới ánh hoàng hôn, bóng dáng Tạ Trần gầy gò nhưng lại hiện lên một sức mạnh tinh thần phi thường, một sự mưu trí có thể lay chuyển cả càn khôn. Dạ Lan nhìn hắn, trong đôi mắt nàng chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối, không còn chút hoài nghi nào.
***
Đêm khuya, Bãi Hoang Yêu Linh hiện lên như một bức tranh của sự tàn lụi. Gió lớn không ngừng rít gào, cuốn theo cát bụi mịt mù, quất mạnh vào mặt, vào áo quần Tạ Trần và Dạ Lan. Những bụi cây khô héo vặn vẹo trong gió như những bóng ma, những tảng đá nứt nẻ sừng sững như những bia mộ cho một thế giới đã chết. Mùi đất khô khan, mùi hoang dã của vùng đất cằn cỗi hòa lẫn với một chút yêu khí nhẹ thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí hoang tàn, u ám và đầy rẫy hiểm nguy.
Giữa màn đêm thăm thẳm, Tạ Trần và Dạ Lan đang khẩn trương bố trí một loạt các phù ấn và vật phẩm nhỏ theo một trật tự phức tạp trên nền cát. Không phải là những pháp khí lấp lánh hay bảo vật quý hiếm, mà chỉ là những vật phẩm rất đỗi bình thường: một vài phiến đá cũ, một nhúm cỏ khô, một mảnh xương thú nhỏ, thậm chí là một sợi tóc của Dạ Lan. Nhưng dưới bàn tay của Tạ Trần, chúng được đặt theo một trật tự mà chỉ hắn mới có thể hiểu, tạo thành một mạng lưới nhân quả rối rắm mà mắt thường không thể nhìn thấy.
Tạ Trần cẩn thận đặt một mảnh gốm vỡ xuống một vị trí đã định, đôi mắt hắn sắc bén, tập trung cao độ. Từng cử động đều mang theo một sự chính xác tuyệt đối, như một nghệ nhân đang dệt nên một bức tranh vô hình. Hắn không dùng linh lực để tác động trực tiếp, mà dùng Nhân Quả Chi Nhãn để liên kết các vật phẩm, để tạo ra một dòng chảy nhân quả nghịch lý. Tấm Nhân Quả Luân Bàn được đặt ở trung tâm, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của những vì sao, như một con mắt đang quan sát sự sắp đặt đầy mưu trí này.
“Cái bẫy này không phải đ��� giết, Dạ Lan,” Tạ Trần thì thầm, giọng hắn trầm ấm nhưng bị gió cuốn đi một phần. Hắn không cần nói lớn, bởi Dạ Lan luôn ở sát bên, ánh mắt nàng không rời khỏi hắn một khắc. “Mà là để làm nhiễu loạn sự ‘nhận thức’ của Thiên Đạo, khiến nó phải ‘phân tâm’ để xử lý. Một vấn đề logic mà nó không thể đơn giản bỏ qua.”
Dạ Lan siết chặt tay, sự căng thẳng hiện rõ trên gương mặt. “Nguy hiểm quá, Tạ Trần. Bạch Vô Thường sẽ đến rất nhanh nếu cảm nhận được dị động. Chúng ta đang trêu đùa với một cơ chế không có cảm xúc, nhưng lại sở hữu sức mạnh hủy diệt.”
“Chính là vậy,” Tạ Trần đáp, không hề nao núng. Hắn cắm một cành cây khô xuống đất, hoàn thành mảnh ghép cuối cùng. “Chúng ta phải nhanh lên.”
Ngay khi Tạ Trần rút tay về, một luồng sáng yếu ớt nhưng hỗn loạn bùng phát từ trung tâm của mạng lưới vật phẩm. Nó không phải là ánh sáng chói lòa của pháp thuật, mà là một sự bùng nổ của năng lượng nhân quả bị bẻ cong, vặn vẹo, tạo ra một tiếng “ầm” nhỏ xé toạc màn đêm. Tiếng động ấy, dù không lớn, nhưng lại như một lời khiêu khích gửi đến một thực thể vô hình.
Ngay sau đó, một luồng khí lạnh lẽo, vô hình quét qua Bãi Hoang Yêu Linh. Đó là một sự lạnh lẽo thấu xương, không đến từ gió hay nhiệt độ, mà đến từ một sự tồn tại không có hơi ấm, không có sự sống. Mùi tử khí thoang thoảng trong không khí đột nhiên trở nên đậm đặc hơn, như thể chính không gian cũng đang đóng băng lại. Không có tiếng bước chân, không có hình dáng rõ ràng, nhưng sự hiện diện của Bạch Vô Thường là không thể chối cãi. Nó đã đến.
Tạ Trần nắm chặt tay Dạ Lan, kéo nàng ẩn mình vào sau một tảng đá lớn. Bụi cát vẫn bay mù mịt, nhưng tầm nhìn của họ xuyên qua màn đêm, quan sát. Luồng khí lạnh lẽo kia bắt đầu xoáy tụ, không thành hình nhưng lại tạo ra một áp lực vô hình cực lớn, như một con mắt khổng lồ đang dò xét “điểm nhiễu loạn” mà Tạ Trần vừa tạo ra.
Trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần cảm nhận được một sự “suy nghĩ” – không phải suy nghĩ của một sinh linh, mà là sự tính toán của một cỗ máy khổng lồ đang cố gắng phân tích một lỗi hệ thống. Cái bẫy của hắn không tấn công, không gây hại, nhưng lại tạo ra một mâu thuẫn nhân quả quá lớn, quá phức tạp, khiến Bạch Vô Thường, với tư cách là một cơ chế duy trì trật tự, buộc phải dành toàn bộ sự tập trung để “giải mã” và “vá” nó.
“Nó đang cố gắng ‘hiểu’,” Tạ Trần thì thầm, ánh mắt hắn sáng rực trong đêm tối, vừa căng thẳng vừa đầy vẻ mãn nguyện. “Nó đang bị cuốn vào vòng xoáy logic mà ta đã tạo ra. Chúng ta có thời gian.”
Dạ Lan nhìn luồng khí lạnh lẽo đang xoáy tụ, rồi nhìn Tạ Trần. Mặc dù mối nguy hiểm vẫn còn hiện hữu, nhưng trong lòng nàng, một tia lửa hy vọng đã bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Tạ Trần, một phàm nhân gầy gò, không có chút tu vi, lại đang dùng trí tuệ và sự thấu triệt nhân quả để đối đầu với một cơ chế của Thiên Đạo. Đây không phải là một cuộc chiến của sức mạnh, mà là một cuộc chiến của trí tuệ, của sự sống còn. Và cuộc chiến ấy, chỉ vừa mới bắt đầu. Họ vẫn còn phải chạy trốn, nhưng giờ đây, họ đã có một chút thời gian, một chút hy vọng mong manh được mua bằng chính sự suy tàn của một kỷ nguyên.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.