Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 365: Thiên Đạo Vô Cảm: Cái Giá Của Sự Duy Trì

Tiếng gió rít giờ nghe như tiếng khóc than của quỷ dữ, tiếng đá lở xa xăm vọng lại như tiếng xương cốt vỡ vụn. Mùi tử khí, mùi hư vô bao trùm tất cả.

Lăng Nguyệt Tiên Tử rơi xuống, thân thể nàng vẫn nguyên vẹn, không một vết xước. Nhưng ánh mắt nàng... ánh mắt nàng hoàn toàn trống rỗng, vô hồn, không còn chút cảm xúc hay sự sống nào. Đôi mắt phượng sắc bén đã từng chứa đựng sự uy nghiêm và mệt mỏi, giờ đây chỉ còn là hai hốc sâu thăm thẳm, vô định. Nguyệt Quang Trâm, cây trâm cài tóc tượng trưng cho địa vị và tu vi của nàng, rơi xuống từ mái tóc xõa tung, vỡ vụn thành trăm mảnh khi chạm đất. Nó không còn là một linh bảo, mà chỉ là những mảnh đá vô tri.

"Nàng ấy..." Dạ Lan khẽ thốt lên, giọng nói nàng run rẩy. Nàng cảm thấy một nỗi sợ hãi tột độ, một n��i kinh hoàng lạnh thấu xương. Chứng kiến một vị Đại Năng, một Tiên Tử vĩ đại, rơi vào cảnh tượng này còn đáng sợ hơn cả cái chết.

Tạ Trần nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào da thịt. Hắn dùng Nhân Quả Chi Nhãn, nhìn sâu vào Lăng Nguyệt Tiên Tử. Hắn thấy chuỗi nhân quả tàn khốc: nỗ lực vá trời của nàng không những không thành công mà còn bị Thiên Đạo "hấp thụ" ngược. Sức mạnh, linh hồn, và cả nhân tính của nàng đã bị Thiên Đạo đang chết "tiêu hóa", biến nàng thành một cái vỏ rỗng tuếch. Thiên Đạo không cần được cứu, nó chỉ biết tự bảo vệ bằng cách tiêu diệt những "lỗ hổng" trong quy tắc của nó, những kẻ cố gắng thay đổi vận mệnh đã an bài.

"Không phải là Thiên Đạo không cho phép nàng cứu..." Tạ Trần thì thầm, giọng nói trầm đục, mang theo nỗi đau đớn và bi ai. "Mà là nó đã tự từ bỏ chính mình, và nuốt chửng những kẻ cố chấp cứu vớt nó." Hắn thấy rõ sự tàn khốc của Thiên Đạo. Nó không phải là một thực thể có trí tuệ hay cảm xúc, mà là một hệ thống đang sụp đổ, một cỗ máy chỉ biết tuân theo "chương trình" duy nhất: tự bảo vệ cho đến hơi thở cuối cùng, bằng cách triệt tiêu bất kỳ yếu tố "phi logic" nào.

"Nàng ấy... nàng ấy đã 'mất người' hoàn toàn rồi..." Dạ Lan khẽ khàng nói, nước mắt nàng lăn dài trên gò má. Nàng hiểu ý Tạ Trần. Lăng Nguyệt Tiên Tử không chết, nhưng nàng đã mất đi tất cả những gì làm nên một con người, một tu sĩ. Nàng đã trở thành một phần của Thiên Đạo, một con rối vô tri, một cái xác biết đi mà không còn linh hồn. Cái giá của việc cố gắng "thành tiên" trong thời đại này, cái giá của việc "vá trời", là sự đánh mất chính bản thân.

Chính lúc này, một luồng khí lạnh lẽo đột ngột quét qua, không khí xung quanh dường như đông cứng lại. Tạ Trần rùng mình. Không cần nhìn, hắn cũng biết đó là ai. Bạch Vô Thường. Hắn ta lại xuất hiện. Không một tiếng động, không một dấu hiệu, chỉ là một cảm giác lạnh lẽo đến tận xương tủy, một sự hiện diện vô hình nhưng tràn đầy áp lực. Hắn ta không truy lùng họ theo dấu vết vật lý, mà theo một "tín hiệu" nào đó trong hệ thống Thiên Đạo. V�� bi kịch vừa xảy ra, sự hỗn loạn linh khí từ cái chết của Lăng Nguyệt Tiên Tử, chắc chắn đã tạo ra một "tín hiệu" đủ mạnh để kéo hắn ta đến.

Tạ Trần không chút do dự. Hắn kéo Dạ Lan, ép nàng nép sát vào bức tường đổ nát, nhanh chóng di chuyển khỏi Thiên Đỉnh Cung. Bi kịch của Lăng Nguyệt Tiên Tử đã quá rõ ràng. Việc "vá trời" theo cách cũ là vô vọng, thậm chí còn nguy hiểm hơn. Thiên Đạo không chỉ suy yếu, nó còn là một thực thể nguy hiểm, một cỗ máy đang chết dần và nuốt chửng tất cả những kẻ cố gắng can thiệp. Hắn nhận ra, mối nguy hiểm không chỉ đến từ Thiên Đạo suy yếu mà còn từ "người bảo vệ" vô cảm của nó – Bạch Vô Thường. Kẻ thu dọn tàn cuộc, kẻ thực thi "chương trình" của một hệ thống đang mục ruỗng.

Chạy trốn. Đó là điều duy nhất họ có thể làm lúc này. Nhưng trong tâm trí Tạ Trần, một ý niệm về "Nhân Đạo" thay thế lại càng trở nên rõ nét và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Con đường của hắn, con đường không thành tiên, con đường của sự thấu hiểu và bảo vệ nhân tính, là con đường duy nhất để thoát khỏi vòng xoáy bi kịch này. Cuộc tìm kiếm Vô Danh Tăng không chỉ là tìm kiếm tri thức, mà còn là tìm kiếm một hy vọng, một lối thoát cho toàn bộ nhân gian. Và chuyến đi của họ, thật sự, mới chỉ bắt đầu.

***

Tạ Trần và Dạ Lan lao đi không ngừng nghỉ, xuyên qua những khu rừng u ám, vượt qua những con suối cạn khô, cho đến khi ánh hoàng hôn cuối cùng cũng từ bỏ bầu trời, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Họ tìm đến một Phế Tích Cổ Thành nằm ẩn mình giữa những dãy núi đá trơ trọi, nơi thời gian đã hóa thành cát bụi và những câu chuyện cổ xưa chỉ còn là tiếng vọng của gió.

Đây là một nơi hoang tàn và bị lãng quên. Những bức tường đá cao ngất, từng là thành lũy kiên cố, giờ chỉ còn là những khối đổ nát, chồng chất lên nhau như những bộ xương khổng lồ của một sinh vật đã chết từ ngàn vạn năm trước. Các cột trụ chạm khắc tinh xảo đã sụp đổ, nằm vắt vẻo giữa những tảng đá rêu phong, chỉ còn lờ mờ nhận ra những đường nét hoa văn một thời oai hùng. Những con đường lát đá, từng in d���u chân của vô số thế hệ, giờ bị cây cối dại và dây leo chằng chịt bao phủ, biến thành những lối mòn bí hiểm. Tiếng gió rít qua các khe đá, qua những lỗ hổng của bức tường đổ nát, tạo thành những âm thanh ai oán, lúc như tiếng than khóc, lúc lại như tiếng thì thầm của một linh hồn bị giam cầm. Lá cây khô xào xạc dưới chân, hòa cùng tiếng côn trùng rỉ rả không dứt trong đêm, càng tăng thêm vẻ u ám, cô độc cho nơi này.

Mùi đất ẩm, mùi rêu phong nồng nặc và hương vị đá cũ kỹ xộc thẳng vào khứu giác, gợi lên một cảm giác cổ xưa, lạnh lẽo đến rợn người. Bầu không khí nơi đây nặng nề, tĩnh mịch đến đáng sợ, như thể thời gian đã ngừng chảy, để lại một khoảng trống bí ẩn trong dòng chảy của thế giới.

Dạ Lan, kiệt sức sau cuộc chạy trốn không ngừng nghỉ, dựa người vào một khối đá lớn, thô ráp, thân hình mảnh mai gần như hòa vào bóng đêm. Nàng không nói một lời, chỉ khẽ nhắm nghiền đôi mắt sắc sảo, giờ đây ẩn chứa sự mệt mỏi và hoang mang tột độ. Hơi thở của nàng vẫn còn gấp gáp, từng nhịp đập của trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Dù đã che mặt bằng mạng che, Tạ Trần vẫn có thể cảm nhận được sự lo lắng đang bao trùm lấy nàng, một nỗi sợ hãi vô hình nhưng chân thực hơn bất cứ kẻ thù hữu hình nào.

Tạ Trần ngồi đối diện nàng, lưng thẳng tắp, dù thân hình thư sinh gầy gò của hắn cũng đã thấm mệt. Hắn không nghỉ ngơi, đôi mắt sâu thẳm của hắn lẳng lặng quan sát cảnh vật hoang tàn xung quanh, như thể đang tìm kiếm điều gì đó trong sự hỗn độn của đổ nát và bóng tối. Ánh mắt ấy không hề có sự sợ hãi, mà chỉ có vẻ tỉnh táo đến lạnh lùng, ẩn chứa những suy tư mãnh liệt, không ngừng nghỉ.

Hắn khẽ nhắm mắt, rồi lại mở ra, trong đôi con ngươi đen láy như vực sâu, dòng chảy của Nhân Quả Chi Nhãn bắt đầu vận chuyển. Hắn hồi tưởng lại từng khoảnh khắc tại Thiên Đỉnh Cung, từng chi tiết nhỏ nhất trong cuộc truy đuổi của Bạch Vô Thường. Hình ảnh Lăng Nguyệt Tiên Tử "mất người" hiện lên rõ ràng, đau đớn, cùng với cảm giác lạnh lẽo đến tận xương tủy khi Bạch Vô Thường xuất hiện nh�� một kẻ thu dọn tàn cuộc.

"Chúng ta... có thể thoát được không?" Giọng Dạ Lan khẽ thều thào, phá vỡ sự tĩnh mịch của đêm khuya. Tiếng nàng yếu ớt, đầy rẫy sự mệt mỏi và hoài nghi. "Bạch Vô Thường... hắn ta giống như một bóng ma không thể xua đuổi. Chúng ta càng chạy, hắn càng như một cái bóng bám riết, không có điểm dừng."

Tạ Trần mở mắt, ánh mắt hắn xa xăm, xuyên qua màn đêm u tối, nhìn về phía hư vô. "Hắn ta không phải bóng ma, mà là một quy tắc... một quy tắc đang mục nát." Giọng hắn trầm, chậm rãi, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang sức nặng của ngàn cân tư lự. "Bạch Vô Thường không có mục đích cá nhân, không có hận thù hay ham muốn. Hắn chỉ là một phần của Thiên Đạo, một cơ chế tự động, vận hành theo bản năng sinh tồn cuối cùng của một hệ thống đang hấp hối. Hắn không truy lùng chúng ta theo dấu vết vật lý, mà theo 'tín hiệu' nhiễu loạn trong trật tự đã đổ vỡ."

Dạ Lan cố gắng nhấc đầu lên, đôi mắt mệt mỏi nhìn Tạ Trần. "Tín hiệu nhiễu loạn?"

"Đúng vậy," Tạ Trần tiếp lời, giọng hắn giờ đây mang một chút sắc thái của sự phân tích lạnh lùng. "Mỗi hành động của chúng ta, mỗi suy nghĩ chống lại Thiên Đạo, hay mỗi sự kiện phi logic như việc Thiên Đạo 'nuốt chửng' Lăng Nguyệt Tiên Tử, đều là những 'lỗ hổng', những 'dữ liệu lỗi' trong hệ thống của nó. Bạch Vô Thường được lập trình để 'dọn dẹp' những lỗi đó, để duy trì sự ổn định giả tạo cho đến khi Thiên Đạo hoàn toàn tan rã. Hắn không phải một kẻ săn mồi, mà là một 'bộ phận bảo trì' của một cỗ máy đã mục ruỗng."

Dạ Lan chìm vào im lặng, cố gắng tiêu hóa những lời Tạ Trần vừa nói. Khái niệm về Thiên Đạo, về Bạch Vô Thường mà Tạ Trần đưa ra, hoàn toàn khác biệt với những gì nàng đã từng được học, được biết. Trong mắt nàng, Thiên Đạo là đấng tối cao, Bạch Vô Thường là sứ giả của sự chết chóc. Nhưng Tạ Trần lại nhìn thấu bản chất vô cảm, máy móc của chúng. Ánh mắt hắn, trong đêm tối tĩnh mịch, lóe lên một tia sáng của sự thấu hiểu sâu sắc, như thể hắn đã nhìn thấy một phần của chân tướng mà không ai có thể chạm tới. Cảm giác lạnh lẽo của đêm khuya và cái gió rít xuyên qua những tàn tích cổ xưa như đang cộng hưởng với sự cô độc trong suy nghĩ của Tạ Trần, một mình hắn đối mặt với sự thật phũ phàng của thế giới.

***

Đêm dần về khuya. Gió đã nhẹ hơn đôi chút, nhưng cái se lạnh của nó lại thấm sâu hơn vào da thịt, như muốn đông cứng mọi cảm xúc. Dạ Lan đã thiếp đi trong chốc lát, nhưng rồi lại tỉnh giấc, bị đánh thức bởi chính sự trằn trọc của mình và những suy nghĩ không ngừng nghỉ. Nàng thấy Tạ Trần vẫn ngồi yên vị trí cũ, đôi mắt vẫn mở to, nhưng không nhìn nàng mà nhìn về phía một mảnh tường đổ nát, như thể đang nói chuyện với hư vô.

"Thiên Đạo... không phải là một thực thể có linh trí như chúng ta vẫn tưởng," Tạ Trần đột ngột phá vỡ sự im lặng, giọng nói trầm tĩnh vang vọng giữa không gian hoang tàn. "Nó không có thiện ác, không có ý chí muốn cứu vớt hay hủy diệt. Nó chỉ là một hệ thống, một bộ quy tắc khổng lồ, được hình thành từ vô số luân hồi và nhân quả của vạn vật. Khi nguồn năng lượng duy trì nó cạn kiệt, nó bắt đầu suy yếu, và mọi thứ trong nó cũng dần tan rã. Các hiện tượng dị thường, linh khí mỏng manh, tu sĩ 'mất người'... tất cả đều là triệu chứng của sự suy thoái đó."

Dạ Lan dần dần ngồi thẳng dậy, ánh mắt bối rối nhìn Tạ Trần. "Một hệ thống... đang chết? Vậy những nỗ lực 'vá trời' của Lăng Nguyệt Tiên Tử...?" Nàng vẫn chưa thể tin được rằng một vị Đại Năng lừng lẫy như Lăng Nguyệt Tiên Tử lại có thể kết thúc thảm khốc như vậy, và rằng sự hy sinh của nàng là vô nghĩa.

"Chỉ như cố gắng vá một con đê đã nứt toác hoàn toàn," Tạ Trần đáp, giọng hắn vẫn bình thản nhưng ẩn chứa sự bi ai sâu sắc. "Khi con đê đã đến giới hạn cuối cùng, mọi nỗ lực vá víu chỉ là nhất thời. Nước sẽ tìm đường khác, và đôi khi, con đê còn nuốt chửng cả người vá." Hắn dừng lại, đưa ngón tay gầy gò của mình vẽ lên nền đất bụi bặm một vài đường nét trừu tượng. "Thiên Đạo hiện tại giống như một cơ thể sống đang hấp hối. Mỗi khi có một tu sĩ đạt đến cảnh giới cực cao, cố gắng 'vá' một 'lỗ hổng' nào đó trong Thiên Đạo, thì thay vì được 'vá', Thiên Đạo lại hấp thụ ngược năng lượng và linh hồn của người đó. Bởi vì nó đang 'đói', nó đang cần năng lượng để duy trì sự tồn tại của chính mình, dù chỉ là tạm thời."

Hắn vẽ một vòng tròn lớn, rồi vẽ một vòng tròn nhỏ hơn bên trong, và một chấm ở trung tâm. "Lăng Nguyệt Tiên Tử là chấm nhỏ này. Nàng cố gắng kết nối với vòng tròn lớn (Thiên Đạo) để vá lại những vết nứt trên đó. Nhưng vòng tròn lớn đang sụp đổ, và thay vì chấp nhận sự bổ sung, nó lại kéo cái chấm nhỏ vào trong, để tự nuôi dưỡng. Cái giá là sự 'mất người' của Lăng Nguyệt Tiên Tử."

Dạ Lan nhìn theo những đường nét đơn giản mà Tạ Trần vẽ, rồi nhìn lên khuôn mặt hắn. Từ bối rối, ánh mắt nàng dần chuyển sang ngỡ ngàng, rồi một tia sáng của sự thấu hiểu bắt đầu lóe lên. "Vậy là... Thiên Đạo không cho phép ai 'cứu' nó, mà chỉ 'tiêu hóa' những người cố gắng làm vậy?"

Tạ Trần gật đầu. "Đúng vậy. Nó không có trí tuệ để 'cho phép' hay 'không cho phép'. Nó chỉ có bản năng sinh tồn. Bất cứ thứ gì cố gắng thay đổi quy tắc của nó, dù là tích cực hay tiêu cực, đều được xem là 'dữ liệu lỗi' hoặc 'nguồn năng lượng' để tự duy trì. Bạch Vô Thường, như ta đã nói, là một phần của cơ chế đó. Hắn không ác ý với chúng ta, không có thù hận cá nhân. Hắn chỉ đang thực hiện 'chương trình' của mình: loại bỏ những 'biến số' như chúng ta, những người có thể tạo ra những 'lỗ hổng' lớn hơn, hoặc những người có thể thay đổi 'chương trình' cốt lõi của nó."

Tạ Trần khẽ thở dài, hơi thở mỏng manh tan vào không khí lạnh lẽo. "Mọi tu sĩ đều khao khát thành tiên, đều muốn 'vá trời' để duy trì thế giới này. Nhưng họ không hiểu rằng, chính sự khao khát đó, chính cái 'chấp niệm' muốn bám víu vào một Thiên Đạo đã suy tàn, lại là thứ đang nuôi dưỡng sự sụp đổ của nó, và dẫn họ đến bi kịch 'mất người'." Hắn nhìn Dạ Lan, ánh mắt sâu thẳm mang theo vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định. "Con đường tu tiên đã đi đến ngõ cụt. Nó không còn là con đường dẫn đến sự siêu thoát, mà là con đư��ng dẫn đến sự tiêu vong của chính mình, và của cả nhân tính."

Dạ Lan im lặng một lúc lâu, nàng cảm nhận được từng lời nói của Tạ Trần như những nhát dao khắc sâu vào nhận thức của mình. Toàn bộ thế giới quan mà nàng đã từng tin tưởng đang sụp đổ. "Vậy chúng ta... chúng ta có thể làm gì?" Giọng nàng khẽ run, nhưng không còn là sự sợ hãi vô định, mà là sự khao khát tìm kiếm một lối thoát. "Nếu Thiên Đạo không thể cứu, nếu những nỗ lực 'vá trời' chỉ dẫn đến bi kịch, thì..."

Tạ Trần không đáp lời ngay. Hắn ngước nhìn bầu trời đêm, nơi những vì sao xa xôi lấp lánh như những giọt nước mắt của vũ trụ, lặng lẽ chứng kiến sự suy tàn của một kỷ nguyên. Tâm trí hắn quay cuồng với những suy luận phức tạp, với những mối liên hệ nhân quả chằng chịt, cố gắng tìm ra một tia sáng trong màn đêm u tối.

***

Thời gian trôi qua, màn đêm dần rút lui, nhường chỗ cho những vệt sáng đầu tiên của bình minh. Chân trời phía đông bắt đầu ửng hồng, từ từ lan tỏa những gam màu rực rỡ của cam, vàng và tím, xua tan đi vẻ u ám, lạnh lẽo của đêm tối. Không khí trở nên mát mẻ, trong lành hơn, mang theo hơi sương mỏng và mùi cỏ cây ban mai. Tiếng gió rít cũng dịu đi, chỉ còn là những làn gió nhẹ nhàng lướt qua những tàn tích cổ xưa.

Tạ Trần hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí trong lành tràn vào lồng ngực. Hắn đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi bặm trên bộ áo vải bố cũ kỹ của mình. Đôi mắt hắn giờ đây không còn vẻ mệt mỏi hay suy tư đơn thuần, mà ánh lên một sự kiên định lạ thường, như ngọn lửa bùng cháy giữa đêm đông.

"Con đường tu tiên đã đi đến ngõ cụt." Giọng Tạ Trần trầm ấm, vang vọng giữa không gian tĩnh lặng khi bình minh đang lên. "Chúng ta không thể 'cứu' một Thiên Đạo đã 'chết'. Mọi nỗ lực vá víu chỉ làm nó kéo dài sự hấp hối một cách đau đớn, và nuốt chửng thêm nhiều sinh linh vô tội. Chúng ta phải tìm một con đường mới, một lối thoát cho nhân gian, không phải là thay thế cái cũ, mà là tạo ra cái mới hoàn toàn."

Hắn quay sang Dạ Lan, ánh mắt kiên định. "Không phải là 'Nhân Đạo' đối lập với 'Thiên Đạo', mà là một 'Nhân Đạo' có thể tồn tại độc lập, không cần sự ràng buộc hay quy tắc của một hệ thống đang sụp đổ. Một con đường mà con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn, chân thực, mà không cần phải 'thành tiên' hay đánh đổi nhân tính của mình."

Dạ Lan từ từ đứng dậy. Dù vẫn còn mệt mỏi, nhưng trong ánh mắt nàng đã không còn sự hoài nghi hay sợ hãi. Nàng đã lắng nghe, đã thấu hiểu những suy luận của Tạ Trần, và trong sâu thẳm tâm hồn, một niềm tin mới đã nảy nở, dù cho con đường phía trước còn mịt mờ và đầy rẫy hiểm nguy.

"Vậy chúng ta sẽ đi đâu?" Nàng hỏi, giọng nàng không còn run rẩy mà chứa đựng sự quyết tâm. "Ai có thể chỉ lối cho chúng ta, khi mà những tri thức của tu tiên đều đã trở nên vô dụng?"

Tạ Trần nhìn về phía chân trời đang ửng hồng, nơi ánh dương đầu tiên đang chiếu rọi, xua đi những bóng đêm cuối cùng. "Nơi có những tri thức đã bị lãng quên, những người đã nhìn thấu hơn cả Thiên Đạo... Những nơi mà Thiên Đạo suy yếu không thể chạm tới, hoặc những linh hồn đã vư��t thoát khỏi sự ràng buộc của nó. Phật Sơn Tự, hoặc những di tích cổ xưa ẩn chứa những triết lý về luân hồi, về bản chất của sự tồn tại mà ngay cả tu sĩ cũng chưa từng chạm đến. Chúng ta cần một triết lý, không phải là một pháp thuật."

"Phật Sơn Tự..." Dạ Lan lặp lại, đôi mắt nàng ánh lên một tia hy vọng. Nàng đã từng nghe về nơi đó, một thánh địa của Phật giáo, nơi được cho là ẩn chứa những bí mật về sinh tử luân hồi, nơi mà nhiều tu sĩ đã tìm đến để cầu đạo, nhưng ít ai thực sự hiểu được ý nghĩa sâu xa của nó.

Tạ Trần khẽ gật đầu. "Đúng vậy. Chúng ta cần tìm kiếm Vô Danh Tăng, hoặc những hiền triết ẩn dật khác. Những người không cố gắng 'vá trời', không cố gắng 'thành tiên', mà tìm kiếm sự giải thoát từ chính cái vòng luân hồi của Thiên Đạo. Họ có thể nắm giữ chìa khóa cho 'Nhân Đạo' mà ta đang hình dung."

Dạ Lan mỉm cười nhẹ dưới mạng che, một nụ cười vừa mệt mỏi, vừa thanh thản, vừa đầy tin tưởng. "Ta tin chàng." Chỉ ba từ đơn giản, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh l���n lao, một sự cam kết tuyệt đối, như một lời thề nguyện giữa những đổ nát của một kỷ nguyên đang tàn.

Họ cùng nhau bước đi. Phía trước là những ngọn núi trùng điệp, những con đường mòn cheo leo, nhưng ánh sáng bình minh đã bắt đầu rọi chiếu, xua đi những bóng tối cuối cùng. Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh phàm nhân, nhưng trong tâm trí lại mang theo gánh nặng của cả nhân gian, vững vàng bước tới. Dạ Lan theo sát phía sau, ánh mắt nàng dõi theo bóng lưng hắn, như thể hắn là ngọn hải đăng duy nhất trong cơn bão dữ. Họ rời khỏi Phế Tích Cổ Thành, bỏ lại sau lưng những tàn tích của một quá khứ đã chết, hướng về phía bình minh, bắt đầu hành trình tìm kiếm tri thức, tìm kiếm một hy vọng mới cho toàn bộ nhân gian, nơi mà Thiên Đạo đã suy tàn, và con người phải tự tìm lấy con đường cho chính mình. Chuyến đi của họ, thật sự, mới chỉ bắt đầu.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free