Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 364: Bi Kịch 'Vá Trời': Lăng Nguyệt Vô Cảm

Tạ Trần khẽ nói, "Phật Sơn Tự. Chúng ta phải tìm Vô Danh Tăng." Giọng nói hắn trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một quyết tâm sắt đá. Hắn biết rằng con đường đó sẽ không dễ dàng, nhưng đó là con đường duy nhất để thực sự hiểu rõ và "phá vỡ" cái vòng luẩn quẩn của Thiên Đạo đang mục ruỗng. Đó là con đường của trí tuệ, của sự thấu hiểu, chứ không phải của sức mạnh. Và chuyến đi của họ, dường như, mới chỉ bắt đầu.

Họ rời Phế Tích Cổ Thành trong màn đêm tĩnh mịch, chỉ có ánh trăng mỏng manh soi rọi lối đi. Tiếng gió rít qua những khe đá đổ nát như tiếng than khóc của quá khứ. Tạ Trần và Dạ Lan bước đi không ngừng nghỉ, nhưng tâm trí họ không ngừng quay cuồng với những suy tư về Thiên Đạo, về Bạch Vô Thường và về con đường phía trước. Dù Tạ Trần đã định hướng đến Phật Sơn Tự, nhưng cái cảm giác về m��t sự kiện trọng đại sắp sửa xảy ra, một nút thắt nhân quả khổng lồ đang hình thành ở phương bắc, lại thôi thúc hắn không ngừng. Nhân Quả Chi Nhãn của hắn tựa hồ đang bị một lực lượng vô hình kéo về phía đó, một điềm báo về bi kịch sắp sửa diễn ra.

Trên đường đi, họ không tránh khỏi những làng mạc nhỏ lẻ, những điểm dừng chân tạm bợ của những phàm nhân còn vương vấn niềm tin vào cõi tiên. Chính tại một quán trọ nhỏ bé, bên chén trà đắng ngắt, Tạ Trần và Dạ Lan đã tình cờ nghe được những tin đồn. Chúng lan truyền như bệnh dịch, từ miệng người này sang người khác, về một Đại Năng tuyệt thế, Lăng Nguyệt Tiên Tử của Dao Quang Cung, đang dốc toàn lực để "vá trời" tại Thiên Đỉnh Cung. Nghe đồn, nàng đã bế quan gần ba năm, tập hợp linh khí từ hàng trăm ngọn núi, luyện hóa ngàn vạn linh thảo, chỉ để thực hiện một nghi thức vĩ đại, mong cứu vãn Thiên Đạo khỏi sự suy kiệt.

"Thiên Đạo đã đến mức này, ngay cả Tiên Tử cũng phải liều mạng như vậy sao?" Dạ Lan trầm giọng hỏi, ánh mắt ẩn chứa sự lo l���ng. Nàng hiểu rõ sự cao ngạo và sức mạnh của Lăng Nguyệt Tiên Tử, một trong số ít Đại Năng còn giữ được sự trong sáng trong thời đại suy tàn này.

Tạ Trần buông chén trà, ánh mắt nhìn xa xăm qua khung cửa sổ mục nát, nơi những vệt mây đen kịt đang cuồn cuộn trên nền trời đêm. "Không phải liều mạng, mà là tuyệt vọng," hắn đáp, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một nỗi bi ai khó tả. "Ta cần phải thấy rõ, Thiên Đạo muốn gì ở những kẻ muốn cứu nó." Hắn không tin vào sự từ bi của Thiên Đạo, đặc biệt là khi nó đang mục ruỗng từ bên trong. Mỗi hành động "vá trời" trong thời đại này, theo phán đoán của Tạ Trần, không chỉ là nỗ lực vô vọng mà còn có thể là một cái bẫy trí mạng.

Quyết định nhanh chóng được đưa ra. Con đường tới Phật Sơn Tự tạm thời bị gác lại. Tạ Trần và Dạ Lan đổi hướng, đi về phía bắc, nơi những ngọn núi hùng vĩ vươn mình giữa tầng mây, nơi Thiên Đỉnh Cung ngự trị. Họ di chuyển thận trọng qua các phế tích cung điện thượng cổ, những tàn dư của một thời đại vàng son đã lùi vào dĩ vãng. Các cột đá khổng lồ đổ nát, những bức tường bị phong hóa bởi thời gian và linh khí suy yếu, những phù điêu mờ nhạt khắc họa các vị tiên nhân đang bay lượn, giờ đây chỉ còn là chứng tích của sự mục nát. Cây cối và rêu phong bao phủ khắp nơi, biến những kiến trúc uy nghiêm thành một phần của tự nhiên hoang dã. Tiếng gió rít qua những khe đá, tiếng lá cây xào xạc dưới chân, và tiếng chim kêu lạ lùng tạo nên một bản giao hưởng u ám, cổ kính. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi đá cũ xộc vào khứu giác, mang theo cảm giác của sự tàn lụi và bí ẩn.

Bầu không khí nơi đây hoang tàn, u ám nhưng cũng ẩn chứa một vẻ đẹp bi tráng. Tạ Trần cảm nhận rõ ràng sự nặng nề của nhân quả tại nơi này, nơi từng là trung tâm của một nền văn minh tu tiên rực rỡ, giờ chỉ còn là cát bụi. Hắn không khỏi suy tư về sự vô thường của vạn vật, về cái vòng luẩn quẩn của sinh diệt mà Thiên Đạo, dù có quyền năng đến đâu, cũng không thể thoát khỏi.

"Nơi này từng là nơi các Tiên Vương bế quan," Dạ Lan khẽ nói, nàng cũng cảm nhận được sự hùng vĩ nhưng cũng bi thương của nơi này. "Linh khí nơi đây từng thuần khiết và dồi dào gấp trăm lần những nơi khác. Giờ thì..." Nàng không nói hết câu, nhưng ánh mắt nàng đã nói lên tất cả. Linh khí ở đây vẫn còn, nhưng nó không còn sự thanh khiết như truyền thuyết, mà xen lẫn những dòng xoáy hỗn loạn, như một dòng sông bị ô nhiễm, vừa mang sự sống vừa tiềm ẩn hiểm nguy.

Tạ Trần gật đầu, hắn đã nhìn thấu qua Nhân Quả Chi Nhãn. "Sự tàn lụi của Thiên Đạo không chỉ làm suy yếu linh khí, nó còn làm biến chất cả bản nguyên của vạn vật. Ngay cả những viên đá, những thân cây nơi đây, đều đã bị 'phong hóa' theo một cách nào đó. Chúng không còn là chính chúng nữa." Hắn cảm nhận được một nỗi bi ai sâu sắc. Dù không muốn thành tiên, nhưng hắn vẫn là một phần của thế giới này, và sự suy tàn của nó tác động đến tất cả. Hắn thầm nghĩ, liệu những nỗ lực "vá trời" như của Lăng Nguyệt Tiên Tử có thực sự giúp ích, hay chỉ là một hành động chấp niệm tuyệt vọng trong một hệ thống đã hoàn toàn mục ruỗng?

Họ tiếp t��c leo lên, hướng về phía ngọn núi cao nhất nơi có Thiên Đỉnh Cung, dưới ánh hoàng hôn đang dần tắt và những cơn gió lớn mang theo mây đen cuồn cuộn.

***

Đêm dần buông, kéo theo một cơn bão nhỏ. Sấm sét yếu ớt xé toạc bầu trời, nhưng không đủ sức soi sáng màn đêm dày đặc. Tạ Trần và Dạ Lan cuối cùng cũng tiếp cận Thiên Đỉnh Cung. Từ xa, nơi đó hiện ra như một giấc mộng huyễn hoặc, những cung điện trắng muốt, mái ngói vàng óng, được xây dựng từ ngọc thạch và đá mây, lơ lửng giữa biển mây bàng bạc. Các cầu đá treo lơ lửng nối liền các tòa cung điện, sân thượng rộng lớn nhìn ra vô tận. Tiếng gió thổi qua biển mây tạo thành một bản nhạc du dương kỳ ảo, tiếng chuông gió leng keng xen lẫn tiếng chim hót líu lo, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, siêu thoát, nhẹ nhàng. Linh khí nơi đây, dù không còn thuần khiết như xưa, nhưng vẫn dồi dào hơn bất kỳ nơi nào khác, khiến người ta cảm thấy như đang bước vào cõi tiên.

Nhưng cái vẻ bình yên đó lại ẩn chứa một nỗi cô lập, một sự tĩnh lặng đáng sợ. Càng đến gần, Tạ Trần càng cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ đang dao động dữ dội, như một trái tim đang đập đến giới hạn cuối cùng. Lăng Nguyệt Tiên Tử đang ở trung tâm của nghi thức "vá trời".

Họ ẩn mình trong một góc khuất của một cung điện đổ nát khác, từ đó có thể quan sát rõ ràng Thiên Đỉnh Cung chính. Trên quảng trường rộng lớn nhất, Lăng Nguyệt Tiên Tử đang đứng. Dung nhan nàng vẫn tuyệt mỹ như băng tuyết, nhưng giờ đây lại hằn rõ vẻ tiều tụy, kiệt quệ. Bạch y của nàng đã phai màu, dính đầy bụi bẩn và vết tích của linh khí hỗn loạn. Đôi mắt phượng sắc bén ngày nào giờ mờ đục, chứa đựng sự mệt mỏi cùng cực và một chấp niệm điên cuồng. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, thường được búi cao đơn giản, giờ xõa tung, bám vào gương mặt trắng bệch. Dáng người cao ráo, thanh thoát ấy giờ đây run rẩy, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ yếu ớt, nhưng nàng vẫn cố chấp duy trì một sức mạnh kinh hoàng, đối kháng với sự mục ruỗng của Thiên Đạo.

Xung quanh nàng là cảnh tượng hỗn loạn. Những đệ tử Dao Quang Cung, những người từng thề nguyện sống chết cùng Tiên Tử, giờ đã gục ngã la liệt, hoặc bỏ chạy trong hoảng loạn. Xác của những linh thú hộ sơn nằm rải rác, thân thể chúng khô héo như bị hút cạn sinh khí. Các trận pháp hộ sơn đã vỡ vụn, những mảnh ngọc thạch vỡ nát lấp lánh dưới ánh chớp yếu ớt.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đang thều thào, giọng nói nàng đứt quãng, nhưng vẫn vang vọng một cách ma mị trong không gian tĩnh mịch. "Thiên Đạo... bất diệt... chúng sinh... bất tử..." Mỗi từ nàng nói ra dường như đều rút cạn một phần sinh lực của nàng.

"Nàng ấy... nàng ấy đang tự hủy hoại bản thân!" Dạ Lan thốt lên, nàng không khỏi rùng mình trước cảnh tượng tàn khốc này. Nàng đã từng nghe nhiều về sự điên cuồng của những tu sĩ cố gắng "vá trời", nhưng chưa bao giờ chứng kiến tận mắt một bi kịch như vậy.

Tạ Trần không nói gì, ánh mắt hắn dán chặt vào Lăng Nguyệt Tiên Tử. Hắn dùng Nhân Quả Chi Nhãn để nhìn thấu sâu hơn. Hắn thấy một sợi dây nhân quả đỏ thẫm, rực rỡ nhưng cũng đầy tuyệt vọng, k���t nối Lăng Nguyệt với vết nứt đen ngòm trên không trung. Nàng không chỉ dâng hiến linh khí, mà còn dâng hiến cả sinh mạng, cả nhân tính của mình vào cái hố đen vô đáy đó.

Đột nhiên, Lăng Nguyệt Tiên Tử rống lên một tiếng trầm đục, dồn toàn bộ sức mạnh và linh hồn cuối cùng vào một cột sáng rực rỡ, tinh khiết đến mức chói lòa, bắn thẳng lên trời. Cột sáng ấy uy nghi, mang theo ý chí kiên cường của một Đại Năng muốn nghịch thiên cải mệnh, muốn cứu vãn tất cả. Nó va chạm mạnh mẽ với vết nứt đen ngòm trên không trung, tạo ra một tiếng động trầm vang, không lớn nhưng lại rung chuyển cả tâm can. Mây đen cuộn trào dữ dội, sấm sét nổ vang trời, như thể Thiên Đạo đang gào thét phẫn nộ trước sự chống đối này. Linh khí hỗn loạn đến cực điểm, những dòng xoáy năng lượng tử vong cuồng bạo xé nát không gian xung quanh. Mùi cháy khét, mùi máu tanh, và mùi linh khí biến chất xộc vào khứu giác, khiến Dạ Lan không khỏi nôn khan.

Cột sáng ấy tồn tại một khắc, hai khắc, rồi ba khắc. Nó vật lộn với vết nứt đen, như một người khổng lồ đang cố gắng khép lại một vết thương chí mạng. Tạ Trần nín thở, hắn không phải vì hy vọng, mà vì muốn chứng kiến đến cùng cái kết của một chấp niệm. Hắn muốn hiểu rõ, liệu có một tia sáng nào cho những kẻ cố gắng "vá trời" hay không. Nhưng Nhân Quả Chi Nhãn của hắn đã sớm nhìn thấy kết cục. Cái giá của quyền năng, cái giá của sự cố chấp, luôn là sự mất mát.

***

Cột sáng vụt tắt.

Mọi âm thanh, mọi linh khí hỗn loạn dường như đều bị nuốt chửng bởi một sự im lặng đáng sợ. Sự im lặng đó nặng nề, chết chóc, còn đáng sợ hơn cả tiếng sấm sét. Rạng sáng, nhưng mây đen vẫn bao phủ, không có ánh bình minh nào có thể xuyên qua. Thiên Đỉnh Cung, nơi từng lơ lửng trong biển mây, giờ đây như một con thuyền đắm giữa đại dương hỗn loạn. Các cung điện trắng muốt đã nứt nẻ, những mái ngói vàng óng đã rơi rụng, ngọc thạch và đá mây vỡ vụn. Vết nứt đen ngòm trên trời không những không khép lại mà còn lan rộng hơn, như một con mắt khổng lồ vô cảm đang nhìn xuống thế gian. Linh khí trở nên càng hỗn loạn, có những vùng chết lặng không còn chút sinh cơ nào, như những vết loét trên da thịt của một sinh vật khổng lồ. Tiếng gió rít giờ nghe như tiếng khóc than của quỷ dữ, tiếng đá lở xa xăm vọng lại như tiếng xương cốt vỡ vụn. Mùi tử khí, mùi hư vô bao trùm tất cả.

Lăng Nguyệt Tiên Tử rơi xuống, thân thể nàng vẫn nguyên vẹn, không một vết xước. Nhưng ánh mắt nàng... ánh mắt nàng hoàn toàn trống rỗng, vô hồn, không còn chút cảm xúc hay sự sống nào. Đôi mắt phượng sắc bén đã từng chứa đựng sự uy nghiêm và mệt mỏi, giờ đây chỉ còn là hai hốc sâu thăm thẳm, vô định. Nguyệt Quang Trâm, cây trâm cài tóc tượng trưng cho địa vị và tu vi của nàng, rơi xuống từ mái tóc xõa tung, vỡ vụn thành trăm mảnh khi chạm đất. Nó không còn là một linh bảo, mà chỉ là những mảnh đá vô tri.

"Nàng ấy..." Dạ Lan khẽ thốt lên, giọng nói nàng run rẩy. Nàng cảm thấy một nỗi sợ hãi tột độ, một nỗi kinh hoàng lạnh thấu xương. Chứng kiến một vị Đại Năng, một Tiên Tử vĩ đại, rơi vào cảnh tượng này còn đáng sợ hơn cả cái chết.

Tạ Trần nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào da thịt. Hắn dùng Nhân Quả Chi Nhãn, nhìn sâu vào Lăng Nguyệt Tiên Tử. Hắn thấy chuỗi nhân quả tàn khốc: nỗ lực vá trời của nàng không những không thành công mà còn bị Thiên Đạo "hấp thụ" ngược. Sức mạnh, linh hồn, và cả nhân tính của nàng đã bị Thiên Đạo đang chết "tiêu hóa", biến nàng thành một cái vỏ rỗng tuếch. Thiên Đạo không cần được cứu, nó chỉ biết tự bảo vệ bằng cách tiêu diệt những "lỗ hổng" trong quy tắc của nó, những kẻ cố gắng thay đổi vận mệnh đã an bài.

"Không phải là Thiên Đạo không cho phép nàng cứu..." Tạ Trần thì thầm, giọng nói trầm đục, mang theo nỗi đau đớn và bi ai. "Mà là nó đã tự từ bỏ chính mình, và nuốt chửng những kẻ cố chấp cứu vớt nó." Hắn thấy rõ sự tàn khốc của Thiên Đạo. Nó không phải là một thực thể có trí tuệ hay cảm xúc, mà là một hệ thống đang sụp đổ, một cỗ máy chỉ biết tuân theo "chương trình" duy nhất: tự bảo vệ cho đến hơi thở cuối cùng, bằng cách triệt tiêu bất kỳ yếu tố "phi logic" nào.

"Nàng ấy... nàng ấy đã 'mất người' hoàn toàn rồi..." Dạ Lan khẽ khàng nói, nước mắt nàng lăn dài trên gò má. Nàng hiểu ý Tạ Trần. Lăng Nguyệt Tiên Tử không chết, nhưng nàng đã mất đi tất cả những gì làm nên một con người, một tu sĩ. Nàng đã trở thành một phần của Thiên Đạo, một con rối vô tri, một cái xác biết đi mà không còn linh hồn. Cái giá của việc cố gắng "thành tiên" trong thời đại này, cái giá của việc "vá trời", là sự đánh mất chính bản thân.

Chính lúc này, một luồng khí lạnh lẽo đột ngột quét qua, không khí xung quanh dường như đông cứng lại. Tạ Trần rùng mình. Không cần nhìn, hắn cũng biết đó là ai. Bạch Vô Thường. Hắn ta lại xuất hiện. Không một tiếng động, không một dấu hiệu, chỉ là một cảm giác lạnh lẽo đến tận xương tủy, một sự hiện diện vô hình nhưng tràn đầy áp lực. Hắn ta không truy lùng họ theo dấu vết vật lý, mà theo một "tín hiệu" nào đó trong hệ thống Thiên Đạo. Và bi kịch vừa xảy ra, sự hỗn loạn linh khí từ cái chết của Lăng Nguyệt Tiên Tử, chắc chắn đã tạo ra một "tín hiệu" đủ mạnh để kéo hắn ta đến.

Tạ Trần không chút do dự. Hắn kéo Dạ Lan, ép nàng nép sát vào bức tường đổ nát, nhanh chóng di chuyển khỏi Thiên Đỉnh Cung. Bi kịch của Lăng Nguyệt Tiên Tử đã quá rõ ràng. Việc "vá trời" theo cách cũ là vô vọng, thậm chí còn nguy hiểm hơn. Thiên Đạo không chỉ suy yếu, nó còn là một thực thể nguy hiểm, một cỗ máy đang chết dần và nuốt chửng tất cả những kẻ cố gắng can thiệp. Hắn nhận ra, mối nguy hiểm không chỉ đến từ Thiên Đạo suy yếu mà còn từ "người bảo vệ" vô cảm của nó – Bạch Vô Thường. Kẻ thu dọn tàn cuộc, kẻ thực thi "chương trình" của một hệ thống đang mục ruỗng.

Chạy trốn. Đó là điều duy nhất họ có thể làm lúc này. Nhưng trong tâm trí Tạ Trần, một ý niệm về "Nhân Đạo" thay thế lại càng trở nên rõ nét và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Con đường của hắn, con đường không thành tiên, con đường của sự thấu hiểu và bảo vệ nhân tính, là con đường duy nhất để thoát khỏi vòng xoáy bi kịch này. Cuộc tìm kiếm Vô Danh Tăng không chỉ là tìm kiếm tri thức, mà còn là tìm kiếm một hy vọng, một lối thoát cho toàn bộ nhân gian. Và chuyến đi của họ, thật sự, mới chỉ bắt đầu.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free