Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 363: Bất Khả Trốn Tránh: Vô Thường Thần Hành

Thôn Lạc Hồng vẫn đang chìm đắm trong sự yên bình giả tạo của buổi sớm mai. Những tia nắng đầu tiên rắc vàng lên mái nhà tranh, xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường đất ẩm ướt sau một đêm sương. Khắp nơi vang vọng tiếng chim hót líu lo, tiếng gà gáy râm ran báo hiệu một ngày mới, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ. Mùi đất ẩm, mùi cỏ cây phảng phất hương hoa dại, quyện vào mùi khói bếp ấm nồng từ những mái nhà lợp rơm, tạo nên một bức tranh thôn dã an lành, tựa như một góc nhỏ bị lãng quên của nhân gian, nơi thời gian trôi qua thật chậm, thật bình dị. Tạ Trần và Dạ Lan ngồi trong quán trà nhỏ, vẫn còn vương vấn hơi sương đêm. Tạ Trần khẽ nhấp chén trà nguội, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vạn tầng suy tư. Hắn quan sát những cây cối trong thôn, một vài cành lá đã bắt đ��u biến đổi kỳ lạ, mang một sắc thái ố vàng không tự nhiên, như thể một thứ bệnh dịch vô hình đang len lỏi.

Hắn vừa mở mắt sau khi dùng “nhân quả chi nhãn” để quét khắp thôn, những hình ảnh về các sợi dây nhân quả mục ruỗng vẫn còn ám ảnh tâm trí. Hắn vừa dứt lời với Dạ Lan về sự “phong hóa” của Thiên Đạo, về việc ngay cả phàm nhân cũng đang dần “mất người” theo cách riêng của họ, khi một luồng khí lạnh buốt đột ngột quét qua. Không phải gió, mà là một sự tĩnh lặng đến rợn người, như thể mọi âm thanh, mọi hơi thở trong thôn đều bị đóng băng lại trong khoảnh khắc. Tiếng chim ngừng hót, tiếng suối như ngưng chảy, và cả những đứa trẻ đang nô đùa ngoài sân cũng bỗng chốc đứng sững, đôi mắt tròn xoe nhìn về một điểm vô định. Mùi khói bếp thoảng nhẹ bỗng trở nên ngột ngạt, hòa lẫn với một thứ mùi tử khí nhàn nhạt, lạnh lẽo đến tận xương tủy.

Chính giữa quảng trường nhỏ của thôn, nơi cách đây vài khoảnh khắc vẫn còn rộn ràng tiếng cười nói, một cái bóng đen kịt dần hiện hữu. Không có tiếng động, không có dấu hiệu, như thể nó luôn ở đó, chỉ là vừa rồi mới được nhìn thấy. Cái bóng không rõ hình thù, chỉ là một khối u tối, nhưng từ trong đó, đôi mắt sáng rực như những đốm lửa xanh lạnh lùng quét qua từng ngóc ngách của thôn Lạc Hồng. Đó là Bạch Vô Thường. Hắn ta không hề mang theo khí tức bùng nổ của tu sĩ hay sát khí nồng đậm của kẻ truy sát, mà chỉ là một sự hiện diện vô cảm, lạnh lẽo, mang theo một nỗi áp lực nặng nề đến nghẹt thở. Hắn không nói một lời, nhưng mọi ánh nhìn, mọi chuyển động của khối bóng đen ấy đều ngầm tuyên bố một mệnh lệnh, một phán quyết không thể cưỡng lại.

Tạ Trần cảm nhận được một luồng hàn khí thấu xương chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì sự bất ngờ và tốc độ của kẻ truy lùng. Hắn đã dự liệu Bạch Vô Thường sẽ tìm đến, nhưng không ngờ lại nhanh đến vậy, và bằng một phương thức hoàn toàn nằm ngoài dự đoán. Hắn ta không đi theo dấu vết, không dùng thần thức quét tìm như những tu sĩ thông thường. Hắn ta dường như đã “hiện thân” ngay tại đây, như thể Thôn Lạc Hồng này chính là một điểm yếu trong tấm lưới Thiên Đạo đang suy yếu mà Tạ Trần vừa mới “chạm” vào.

“Nhanh quá... Hắn không đi theo dấu vết, mà là cảm nhận được ‘lỗi’ trong Thiên Đạo,” Tạ Trần thì thầm, giọng nói trầm tĩnh nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ căng thẳng cao độ. Hắn nắm chặt tay Dạ Lan, bàn tay nàng lạnh toát, cho thấy nàng cũng đang căng thẳng không kém.

Dạ Lan nhìn chằm chằm vào khối bóng đen đang đứng sững giữa thôn, đôi mắt sắc sảo của nàng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. “Chúng ta phải làm gì? Hắn ta dường như có mặt ở mọi nơi,” nàng khẽ hỏi, giọng nói cũng ẩn chứa sự hoang mang. Sự xuất hiện của Bạch Vô Thường quá đột ngột, quá phi lý, khiến ngay cả một người từng trải như nàng cũng cảm thấy bất lực.

Tạ Trần không trả lời ngay. Hắn nhắm hờ mắt, toàn bộ tinh thần tập trung vào "nhân quả chi nhãn", quét nhanh toàn cảnh Thôn Lạc Hồng và xa hơn nữa. Hắn không chỉ phân tích vị trí của Bạch Vô Thường, mà còn cố gắng thấu hiểu "lý do" hắn xuất hiện �� đây, và "cách thức" hắn đang vận hành. Trong tâm trí hắn, Bạch Vô Thường không phải là một thực thể sống với ý chí tự do, mà là một phần mở rộng của Thiên Đạo, một "quy tắc" đang cố gắng duy trì trật tự. Việc Tạ Trần "phân tích" Thiên Đạo, "chạm" vào những sợi dây nhân quả mục ruỗng, đã tạo ra một "rung động" trong hệ thống, và Bạch Vô Thường chính là "phản ứng" của hệ thống đó.

Hắn ta không tìm Tạ Trần bằng mắt hay bằng mũi. Hắn ta tìm Tạ Trần bằng sự tồn tại của Tạ Trần, bằng cái "dị số" mà Tạ Trần tạo ra trong một hệ thống đang cố gắng giữ mình khỏi sự sụp đổ. Điều này khiến việc chạy trốn trở nên vô cùng khó khăn, vì không có nơi nào có thể ẩn mình khỏi chính sự tồn tại của bản thân.

"Nếu hắn là một quy tắc, vậy thì hắn sẽ hành động theo quy tắc," Tạ Trần suy luận nhanh như điện. "Vấn đề là, quy tắc của một Thiên Đạo đang chết có còn là quy tắc nữa không?" Hắn mở mắt, ánh nhìn quyết đoán. "Nếu hắn tìm ta bằng 'lỗi', vậy thì ta sẽ tạo ra một 'lỗi' khác, một 'lỗi' mà hắn không thể dự đoán."

Không một chút chần chừ, Tạ Trần nắm chặt tay Dạ Lan, bất ngờ rẽ vào con đường mòn hiểm trở nhất dẫn ra khỏi thôn. Con đường này không phải là lối đi chính, mà là một lối nhỏ quanh co, bị che khuất bởi những bụi cây dại và những khối đá lởm chởm. Nó dẫn lên một sườn đồi dốc đứng, không thuận lợi cho việc chạy trốn, và hoàn toàn không theo bất kỳ logic thông thường nào của kẻ bị truy đuổi. Thông thường, người ta sẽ chọn những con đường lớn, bằng phẳng để tăng tốc, hoặc những con đường mòn quen thuộc để dễ dàng ẩn nấp. Nhưng Tạ Trần lại chọn một con đường "phản logic", một con đường mà ngay cả những người dân bản địa cũng ít khi sử dụng để tránh những hiểm nguy không đáng có.

Bạch Vô Thường, vẫn đứng sững giữa thôn, đôi mắt lửa xanh chợt chuyển động, quét về phía mà Tạ Trần vừa biến mất. Có vẻ như "quy tắc" của hắn đã bị nhiễu loạn một chút bởi hành động bất ngờ này. Một làn khí lạnh khẽ gợn, và cái bóng đen kịt tan biến vào không khí, để lại phía sau một sự tĩnh lặng đáng sợ, như thể mọi thứ vừa xảy ra chỉ là một ảo ảnh. Chỉ có những người dân trong thôn, vẫn còn đứng sững, đôi mắt vô hồn nhìn về phía hư vô, mới là bằng chứng cho thấy nỗi kinh hoàng vừa rồi là có thật.

***

Rừng Thanh Phong, đúng như tên gọi của nó, là một khu rừng cổ thụ xanh tươi, rậm rạp. Những cây cổ thụ cao vút, cành lá đan xen vào nhau tạo thành một tán cây xanh mướt, che khuất gần hết ánh mặt trời. Dưới tán lá, không khí trong lành, mát mẻ, mang theo mùi đất ẩm, mùi lá cây mục và hương hoa dại thoang thoảng. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách, và tiếng côn trùng vo ve tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên, xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong lòng người. Nhưng hôm nay, bản giao hưởng ấy bị phá vỡ bởi những bước chân dồn dập, hổn hển của hai kẻ đang chạy trốn.

Tạ Trần và Dạ Lan lao đi như bay xuyên qua khu rừng, Tạ Trần vẫn nắm chặt tay Dạ Lan, dẫn nàng lách qua những khe đá chật hẹp, nhảy vọt qua những con suối nhỏ, xuyên qua những bụi cây rậm rạp. Hắn không chọn những con đường mòn dễ đi, mà liên tục thay đổi phương hướng, đi vào những nơi hiểm trở nhất, khó đoán nhất. Hắn cố gắng tạo ra một "mê cung" bằng chính hành động của mình, để làm nhiễu loạn "cảm nhận" của Bạch Vô Thường.

Buổi trưa, ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những đốm sáng lung linh trên nền đất rừng. Nhưng bầu trời dần trở nên nhiều mây hơn, báo hiệu một cơn mưa có thể đến bất cứ lúc nào, càng làm tăng thêm vẻ âm u cho khu rừng sâu. Đôi lúc, Bạch Vô Thường lại xuất hiện. Hắn không đi theo đường thẳng, không truy đuổi theo một quỹ đạo vật lý thông thường. Hắn ta dường như "lướt" qua không gian, xuất hiện đột ngột trước mặt Tạ Trần ở những khúc quanh không thể ngờ tới, hoặc ngay phía sau họ khi họ tưởng chừng đã cắt đứt được dấu vết. Không có tiếng gió rít, không có tiếng bước chân, chỉ là một cái bóng đen kịt đột ngột hiện hữu, đôi mắt lửa xanh lạnh lẽo khóa chặt mục tiêu.

Dạ Lan thở dốc, mồ hôi ướt đẫm trán. Nàng cảm thấy một sự bất lực sâu sắc. "Hắn ta không theo quy luật thông thường! Dường như hắn biết trước mọi đường đi của chúng ta," nàng thốt lên, giọng nói đầy vẻ tuyệt vọng. Nàng là một tu sĩ, từng đối mặt với vô số hiểm nguy, nhưng kẻ thù này lại hoàn toàn khác biệt. Hắn ta không có thân thể, không có ý chí rõ ràng, chỉ là một sự hiện diện vô cảm, một cái bóng của Thiên Đạo.

Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh đáng kinh ngạc, dù hơi thở của hắn cũng đã trở nên nặng nề. "Không phải biết trước. Hắn cảm nhận được 'dị số' trong hệ thống. Chúng ta càng cố gắng chạy theo logic, hắn càng dễ dàng tìm thấy." Hắn vừa nói, vừa bất ngờ lao vào một khu vực có nồng độ linh khí hỗn loạn cao. Ở đây, những cây cối mang hình thù kỳ dị, uốn lượn như những con rắn khổng lồ, và mặt đất phát ra những luồng năng lượng khó chịu, không ổn định. Đây là một trong những vùng đất bị ảnh hưởng nặng nề bởi sự suy yếu của Thiên Đạo mà Tạ Trần đã quan sát thấy từ trước. Hắn biết rằng những nơi như vậy thường bị tu sĩ tránh xa, vì linh khí hỗn loạn có thể gây tổn hại đến kinh mạch.

Bạch Vô Thường xuất hiện gần như ngay lập tức ở rìa khu vực hỗn loạn, đôi mắt lửa xanh quét vào bên trong. Nhưng lần này, hắn bị chậm lại một chút. Những luồng linh khí hỗn loạn từ Thiên Đạo suy yếu đã tạo ra một lớp màn nhiễu loạn, khiến "cảm nhận" của Bạch Vô Thường bị suy yếu. Hắn ta vẫn có thể "nhìn thấy" Tạ Trần, nhưng không còn rõ ràng như trước. Tựa như một tín hiệu bị nhiễu sóng, hắn ta mất đi sự chính xác tuyệt đối.

Tạ Trần lợi dụng khoảnh khắc quý giá này. Hắn lao tới một cái cây cổ thụ khổng lồ, thân cây đã mục ruỗng gần hết, vỏ cây bong tróc từng mảng lớn, lộ ra phần gỗ khô mục bên trong. Đây là một ví dụ rõ nét về sự "phong hóa" của Thiên Đạo: ngay cả những sinh vật mạnh mẽ nhất cũng không thể chống lại sự mục ruỗng từ bên trong. Tạ Trần dùng toàn bộ sức lực, đạp mạnh vào thân cây, khiến nó nghiêng ngả rồi đổ sập xuống, tạo thành một chướng ngại vật khổng lồ, cắt đứt tầm nhìn của Bạch Vô Thường.

Cái cây đổ xuống kéo theo một tiếng rầm vang vọng khắp khu rừng, làm tung lên một đám bụi đất mù mịt và lá cây khô. Tạ Trần và Dạ Lan không dừng lại, họ tiếp tục lao đi, ẩn mình vào một hang động nhỏ ẩn sau một thác nước, nơi tiếng nước chảy ầm ầm có thể che lấp tiếng thở dốc của họ.

Trong hang động, Tạ Trần nhắm mắt, cố gắng hít thở đều, điều hòa lại nhịp tim. Mùi ẩm ướt của đá và rêu phong bao trùm lấy họ, cùng với mùi tử khí thoang thoảng từ bên ngoài, nhắc nhở họ rằng hiểm nguy vẫn còn đó. Hắn biết rằng chướng ngại vật kia chỉ có thể làm chậm Bạch Vô Thường trong chốc lát. Kẻ truy đuổi này không thể bị ngăn cản bằng những phương pháp vật lý thông thường. Hắn ta không phải là một sinh vật, mà là một quy tắc, và để thoát khỏi một quy tắc, không thể chỉ dựa vào sức mạnh hay tốc độ. Phải dựa vào sự thấu hiểu và phá vỡ "logic" của nó.

***

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu bao phủ Rừng Thanh Phong, nhuộm một màu đỏ rực lên bầu trời đầy mây mù, Tạ Trần và Dạ Lan đã tìm thấy nơi ẩn náu tạm thời trong Phế Tích Cổ Thành. Nơi đây là một khung cảnh hoang t��n và u ám. Những bức tường đá cao ngất giờ đã đổ nát gần hết, từng khối đá khổng lồ nằm ngổn ngang, phủ đầy rêu phong và dây leo. Những cột trụ sụp đổ nằm rải rác như những bộ xương của một người khổng lồ, và những con đường lát đá giờ đây bị cây cối mọc um tùm xâm chiếm, chỉ còn là những lối đi nhỏ hẹp, quanh co. Tiếng gió rít qua những khe đá, tạo nên những âm thanh ghê rợn, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc và tiếng côn trùng kêu ri rỉ, càng làm tăng thêm vẻ cô độc và bí ẩn cho nơi này. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi đá cũ kỹ quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của sự mục ruỗng và lãng quên.

Họ ẩn mình trong một hầm ngầm của Phế Tích Cổ Thành, nơi ánh sáng hoàng hôn không thể lọt tới. Không khí ẩm ướt và lạnh lẽo, nhưng ít nhất, nơi đây cũng mang lại một cảm giác an toàn tạm thời. Tạ Trần ngồi xuống, dựa lưng vào một bức tường đá phủ đầy rêu, cảm nhận sự gồ ghề và lạnh lẽo của nó. Hắn đã mệt mỏi, nhưng đôi mắt hắn vẫn sáng rực vẻ tỉnh táo, suy tư.

Dạ Lan cũng ngồi c��nh hắn, dựa đầu vào vai hắn, hơi thở vẫn còn nặng nề. Sự mệt mỏi và tuyệt vọng đã hiện rõ trên khuôn mặt nàng, nhưng ánh mắt nàng vẫn kiên định, tin tưởng nhìn Tạ Trần. Nàng biết, trong tình cảnh này, chỉ có Tạ Trần mới có thể tìm ra con đường sống.

Tạ Trần, trong không gian tối tăm của hầm ngầm, bắt đầu vẽ một sơ đồ đơn giản trên nền đất bằng một mảnh than vụn. Hắn vẽ những đường đi của họ, những điểm Bạch Vô Thường xuất hiện, và những khu vực mà họ đã sử dụng để gây nhiễu loạn. Hắn không ngừng phân tích, suy luận, cố gắng tìm ra "logic" ẩn đằng sau hành vi phi lý của Bạch Vô Thường.

"Hắn không phải là một sinh vật," Tạ Trần trầm giọng, lời nói vang vọng nhẹ trong không gian kín. "Hắn là một quy tắc. Một quy tắc đang chết, cố gắng ép mọi thứ trở lại trật tự." Hắn dùng "nhân quả chi nhãn" để nhìn sâu hơn vào bản chất của Bạch Vô Thường, không phải là một kẻ truy sát, mà là một "cơ chế tự sửa lỗi" của một hệ thống đang sụp đổ.

"Vậy chúng ta phải làm gì? Tiếp tục chạy mãi sao?" Dạ Lan hỏi, giọng nói nàng ẩn chứa sự mệt mỏi và một chút tuyệt vọng. Nàng đã quá quen với việc chiến đấu, với việc dùng sức mạnh để đối phó với kẻ thù. Nhưng với Bạch Vô Thường, mọi sức mạnh dường như đều vô dụng.

Tạ Trần lắc đầu khẽ. "Không... Chúng ta phải hiểu quy tắc của hắn. Và rồi phá vỡ nó, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự 'phi lý'." Hắn chỉ vào sơ đồ trên đất. "Bạch Vô Thường truy lùng ta vì ta là một 'dị số' trong Thiên Đạo. Sự tồn tại của ta, sự 'không muốn thành tiên' của ta, là một 'lỗi' mà Thiên Đạo cố gắng sửa chữa. Hắn ta hành động theo một 'logic' nhất định, một 'logic' của sự 'cân bằng' và 'trật tự' mà Thiên Đạo muốn duy trì."

"Nhưng Thiên Đạo đang chết. Cái 'logic' của nó cũng đang mục ruỗng. Những hành động 'phi logic' của chúng ta, như việc ta chọn con đường hiểm trở nhất, hoặc lao vào khu vực linh khí hỗn loạn, đều khiến hắn ta mất thời gian để 'tái định vị'. Hắn ta không có 'trí tuệ' để suy đoán, chỉ có 'chương trình' để phản ứng." Tạ Trần ánh mắt sắc bén. "Nếu chúng ta liên tục hành động 'phi logic', liên tục phá vỡ 'quy tắc' mà hắn ta đã được lập trình để hiểu, hắn ta sẽ bị nhiễu loạn. Giống như một cỗ máy bị kẹt bởi một lỗi phần mềm không thể xử lý."

Ngay lúc đó, một luồng khí lạnh buốt lại tràn xuống từ phía trên, lướt qua Phế Tích Cổ Thành. Đó là Bạch Vô Thường. Hắn ta lướt đi vô định trên những bức tường đổ nát, đôi mắt lửa xanh quét đi quét lại, dường như đang tìm kiếm một "tín hiệu" nào đó. Một lúc sau, hắn ta khựng lại, đứng yên giữa không trung, rồi đột ngột tan biến vào màn đêm. Hắn đã tạm thời mất dấu.

Tạ Trần thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt hắn vẫn đầy suy tư. Cuộc trốn chạy này không chỉ là một cuộc đua sinh tử, mà còn là một cuộc đấu trí căng thẳng, một cuộc thử nghiệm về khả năng thích ứng và hiểu biết bản chất vũ trụ. Hắn biết rằng phương pháp này chỉ là tạm thời. Hắn không thể mãi mãi dựa vào sự "phi lý" để trốn chạy. Sẽ đến lúc Bạch Vô Thường "điều chỉnh" lại "chương trình" của mình, hoặc Thiên Đạo sẽ t��o ra một "phiên bản" Bạch Vô Thường mới, tinh vi hơn.

Cảm giác lạnh lẽo của hầm ngầm thấm vào da thịt, nhưng trong lòng Tạ Trần lại bùng lên một ngọn lửa ý chí. Hắn đã thấy rõ con đường phía trước. Để "phá cục" của Thiên Đạo, không thể chỉ dựa vào sức mạnh hay trốn chạy. Phải dựa vào sự thấu hiểu sâu sắc bản chất của "quy tắc" và khả năng "phá vỡ" nó từ bên trong, không phải bằng đối kháng trực diện, mà bằng một "lối đi" hoàn toàn khác biệt.

"Vậy chúng ta sẽ đi đâu tiếp theo?" Dạ Lan hỏi, giọng nói nàng đã bớt đi vẻ tuyệt vọng, thay vào đó là một sự tin tưởng tuyệt đối.

Tạ Trần nhìn ra ngoài, nơi màn đêm đã bao phủ hoàn toàn Phế Tích Cổ Thành, và những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen kịt. Hắn nhớ lại lời nói của Ông Lão Tiều Phu về "đất trời đang bệnh", và ý nghĩ về một "Nhân Đạo" thay thế lại hiện lên rõ nét trong tâm trí hắn. Để xây dựng một "Nhân Đạo" không cần thành tiên, thoát khỏi vòng xoáy "mất người" của Thiên Đạo đang chết dần, hắn cần nhiều hơn là chỉ những gì hắn đã thấy và suy luận. Hắn cần một người có "trí tuệ" sâu sắc hơn, một người có thể giải thích bản chất thực sự của Thiên Đạo và tình hình hiện tại, một người có thể hướng dẫn hắn đi trên con đường mà chưa ai từng bước.

"Phật Sơn Tự," Tạ Trần khẽ nói, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một quyết tâm sắt đá. "Chúng ta phải tìm Vô Danh Tăng." Hắn biết, con đường đó sẽ không dễ dàng, nhưng nó là con đường duy nhất để thực sự hiểu rõ và "phá vỡ" cái vòng luẩn quẩn của Thiên Đạo đang mục ruỗng. Đó là con đường của trí tuệ, của sự thấu hiểu, chứ không phải của sức mạnh. Và chuyến đi của họ, dường như, mới chỉ bắt đầu.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free