Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 362: Ẩn Cư Phong Hóa: Dấu Vết Thiên Đạo Mục Ruỗng

Đêm tàn, ánh trăng bạc cuối cùng cũng rút mình khỏi vòm trời, nhường chỗ cho rạng đông mơ hồ. Trong hang động tối tăm, Tạ Trần vẫn ngồi bất động, những đường nét nhân quả hắn phác họa trên nền đất đã khô cứng, hằn sâu như những vết sẹo của vận mệnh. Gương mặt hắn, dù gầy guộc và hốc hác vì sự truy đuổi không ngừng của Bạch Vô Thường, vẫn hiện lên vẻ kiên nghị đến lạ thường. Đôi mắt sâu thẳm của hắn giờ đây không còn sự mệt mỏi trĩu nặng, thay vào đó là ánh sáng của một trí tuệ đã nhìn thấu qua lớp màn sương mù của thế gian, chạm đến bản chất trần trụi của sự suy tàn.

Dạ Lan, sau một đêm thức trắng canh gác, đã chìm vào giấc ngủ chập chờn, tựa lưng vào vách đá lạnh lẽo. Nàng vẫn giữ nguyên tư thế cảnh giác, bàn tay khẽ đặt lên chuôi kiếm, dù sự kiệt quệ đã ăn mòn từng thớ thịt. Ngay cả trong giấc mơ, bóng hình vô cảm của Bạch Vô Thường vẫn như một ám ảnh, một áp lực vô hình bủa vây, khiến nàng không tài nào yên giấc trọn vẹn. Tiếng gió rít gào bên ngoài hang động đã dịu đi, nhưng vẫn còn đó những âm thanh mơ hồ của một thế giới đang dần mục ruỗng. Tạ Trần khẽ vươn vai, cảm nhận sự tê dại lan tỏa khắp cơ thể. Hắn biết, họ không thể mãi ẩn mình trong những hang động lạnh lẽo này. Sự truy lùng của Bạch Vô Thường, tuy vô hình, lại kiên trì và tàn nhẫn hơn bất kỳ kẻ thù hữu hình nào. Nó không màng đến tốc độ hay địa hình, chỉ đơn thuần là một cỗ máy xóa bỏ "sai số", và Tạ Trần chính là cái "sai số" lớn nhất trong hệ thống đang chết của Thiên Đạo.

Hắn nhìn ra bên ngoài, qua khe hở nhỏ của hang động. Ánh sáng ban mai yếu ớt hắt vào, nhuộm một màu xám tro lên không gian. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ẩm mốc của đất đá, mùi tanh nồng lạ lùng thoảng qua từ những loài thực vật biến dị bên ngoài. "Thiên Đạo không phải là ác, nó chỉ là một cỗ máy đang chết, cố gắng bám víu vào sự tồn tại của mình, không phân biệt thiện ác, chỉ biết duy trì quy tắc. Và khi nó suy yếu, nó kéo theo tất cả những gì đã dựa vào nó để tồn tại, bóp méo chúng thành những thứ không còn hình hài." Hắn lẩm bẩm lại những lời đã nói với Dạ Lan tối qua, như để khắc sâu thêm niềm tin vào nhận định của mình. "Những tu sĩ kia, họ không điên vì Thiên Đạo suy yếu. Họ điên vì Thiên Đạo đang giãy giụa, đang cố gắng hấp thụ lại tất cả những linh khí đã ban phát, để duy trì sự tồn tại cuối cùng của nó." Hắn đã dùng "nhân quả chi nhãn" để nhìn thấu bản chất của sự "điên loạn" đó, không phải là sự mất kiểm soát đơn thuần, mà là một quá trình bị rút cạn, bị biến đổi bởi chính nguồn cội của sức mạnh mà họ từng tôn thờ.

"Vậy... chúng ta phải làm gì?" Câu hỏi của Dạ Lan vẫn vang vọng trong tâm trí hắn. "Tiếp tục chạy trốn ư? Hay cố gắng chống lại một thứ không có hình hài, không có cảm xúc?" Tạ Trần đã trả lời bằng sự kiên định. "Không. Chạy trốn chỉ là hoãn binh. Chúng ta đã thấy hậu quả của việc bám víu vào cái cũ. Chúng ta phải tìm cách hiểu rõ hơn về nó, về cách nó hoạt động... và cách để thoát khỏi mạng lưới của nó mà không bị nó nuốt chửng." Hắn biết, để làm được điều đó, hắn cần nhiều hơn là chỉ trốn tránh. Hắn cần tri thức, cần những góc nhìn khác, cần hiểu rõ hơn về cái "mạng lưới nhân quả" đang mục ruỗng này. Và đôi khi, những tri thức cổ xưa, những lẽ đời giản dị của phàm nhân, lại có thể chứa đựng những chân lý sâu sắc hơn những kinh thư tu tiên cao siêu. Hắn nhìn Dạ Lan, nàng vẫn ngủ say, những sợi tóc lòa xòa che đi một phần khuôn mặt thanh tú. Nàng đã quá mệt mỏi. Họ cần một nơi trú chân, một nơi mà ít nhất, những quy tắc của Thiên Đạo chưa bị biến đổi quá mức, một nơi mà họ có thể tạm thời lấy lại sức và tìm kiếm manh mối.

Tạ Trần lay nhẹ Dạ Lan. Nàng giật mình tỉnh dậy, ánh mắt sắc sảo lập tức quét khắp hang động, rồi dừng lại trên khuôn mặt hắn. "Trời sáng rồi sao?" Giọng nàng khàn đặc. "Chúng ta phải đi." Tạ Trần nói, giọng hắn vẫn trầm tĩnh. "Đi đâu?" "Tìm một nơi ẩn cư. Một nơi mà phàm nhân và những tu sĩ yếu ớt vẫn còn cố gắng duy trì cuộc sống. Có lẽ ở đó, chúng ta sẽ tìm thấy những điều mà các đại tông môn đã bỏ qua." Dạ Lan gật đầu. Nàng không hỏi thêm, bởi nàng biết Tạ Trần đã có tính toán của riêng mình. Hắn không bao giờ hành động một cách mù quáng. Nàng tin tưởng vào trí tuệ của hắn hơn bất kỳ sức mạnh nào.

Họ rời hang động, hòa mình vào màn sương sớm còn vương vấn trên những cành cây trụi lá. Con đường họ đi không còn là những lối mòn hoang vắng, mà dần dần dẫn họ đến một vùng đất có dấu hiệu của sự sống con người. Dù mệt mỏi, Tạ Trần vẫn giữ tinh thần cảnh giác cao độ. Hắn liên tục dùng "nhân quả chi nhãn" để cảm nhận môi trường xung quanh. Từng luồng linh khí, từng dao động nhỏ của quy tắc, tất cả đều hiện rõ trong tâm trí hắn. Hắn nhận thấy, càng đi sâu vào vùng đất có dấu hiệu con người, sự hỗn loạn của linh khí càng dịu đi đôi chút, nhưng thay vào đó là một sự "phong h��a" chậm rãi, ngấm ngầm. Những cái cây bên đường, dù vẫn còn lá xanh, nhưng màu sắc của chúng lại nhạt nhòa một cách kỳ lạ, như thể đã bị rút cạn một phần sinh lực. Những đóa hoa dại ven đường, đáng lẽ phải khoe sắc rực rỡ dưới nắng mai, lại héo úa một cách bất thường, cánh hoa khô cứng, không hề có dấu hiệu bị sâu bệnh hay thiếu nước. Ngay cả không khí, dù trong lành, cũng mang một cảm giác nặng nề, một mùi ẩm mục khó tả len lỏi.

Cuối cùng, sau một ngày dài mệt mỏi, họ đã đến được Thôn Lạc Hồng. Từ xa nhìn lại, khung cảnh hiện ra trước mắt họ vẫn giữ được nét yên bình của một ngôi làng nhỏ ẩn sâu trong rừng. Những mái nhà gỗ đơn sơ, mái rơm vàng ươm, tường đất vững chãi nép mình dưới những tán cây cổ thụ. Những con đường đất nhỏ ngoằn ngoèo dẫn lối vào trong thôn, hai bên là những ruộng đồng xanh tốt, trải dài như những tấm thảm lụa mềm mại. Một con suối nhỏ uốn lượn chảy qua làng, tạo nên bức tranh thủy mặc hữu tình.

Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm lá, tiếng suối chảy róc rách nh�� một khúc ca tự nhiên, tiếng gà gáy eo óc từ những mái nhà xa xa. Thỉnh thoảng, lại vang lên tiếng trẻ con nô đùa, tiếng người dân lao động gọi nhau trên đồng. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, mùi cỏ cây nồng nàn, mùi khói bếp thoang thoảng từ những nóc nhà, hòa quyện với mùi hoa dại phảng phất, tạo nên một bầu không khí yên bình, tĩnh lặng, mang đậm vẻ đẹp thôn dã. Không khí trong lành, mát mẻ, xua đi phần nào sự mệt mỏi trên hành trình của Tạ Trần và Dạ Lan. Cả hai đều cảm nhận được một sự ấm cúng và thanh bình đang bao trùm lấy nơi đây, trái ngược hoàn toàn với khung cảnh hoang tàn mà họ vừa trải qua.

Thế nhưng, khi lại gần hơn, sự tinh tế của Tạ Trần, được mài giũa bởi "nhân quả chi nhãn", đã giúp hắn nhận ra sự mục ruỗng ngầm ẩn sâu bên trong vẻ ngoài bình yên ấy. Những cái cây cổ thụ, dù tán lá vẫn xum xuê, nhưng vỏ cây lại mang một màu sắc khác lạ, hơi ngả vàng úa, không phải do mùa lá rụng mà như thể chúng đang dần khô héo từ bên trong. Những đóa hoa dại ven đường, như Dạ Lan đã thấy, đã úa tàn không rõ nguyên nhân, cánh hoa khô cứng như mảnh giấy, không còn chút nhựa sống nào. Con suối nhỏ chảy qua làng, vốn dĩ phải trong vắt và xiết mạnh, giờ đây lại chảy chậm hơn hẳn, dòng nước có vẻ đục ngầu hơn một chút, và một mùi tanh nồng lạ lùng thoảng qua khi có cơn gió thổi tới.

Người dân trong thôn lầm lũi làm việc trên đồng, trên tay cầm những nông cụ đơn sơ. Họ không nói chuyện nhiều, chỉ cúi đầu làm việc, như những cái bóng lặng lẽ. Tạ Trần quan sát tỉ mỉ từng người. Những gương mặt khắc khổ, chai sạn vì nắng gió, nhưng sâu trong ánh mắt của họ, hắn thấy một nỗi lo âu khó tả, một sự cam chịu đến cùng cực. Đó không phải là nỗi lo về mùa màng hay bệnh tật thông thường, mà là một nỗi sợ hãi mơ hồ, một sự bất an len lỏi vào từng ngõ ngách của cuộc sống.

"Nơi này... có vẻ bình yên, nhưng lại ẩn chứa một nỗi buồn khó tả." Dạ Lan khẽ nói, giọng nàng trầm thấp, ánh mắt quét qua những ngôi nhà gỗ và những gương mặt lầm lũi. Nàng cũng cảm nhận được sự khác lạ của nơi này, dù không thể nhìn thấu như Tạ Trần.

Tạ Trần không đáp lời ngay. Hắn chậm rãi bước đi, cảm nhận từng viên sỏi dưới chân, từng làn gió se lạnh lướt qua. "Sự yên bình này là giả tạo." Cuối cùng, hắn lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa sự sắc lạnh của một người đã nhìn thấy sự thật phũ phàng. "Đây chính là dấu vết của Thiên Đạo đang phong hóa, thấm vào cả những điều nhỏ bé nhất. Không chỉ là linh khí, mà là cả sinh khí, cả quy luật tự nhiên, đều đang bị bào mòn một cách âm thầm." Hắn dừng lại bên một gốc cây cổ thụ, khẽ chạm tay vào lớp vỏ sần sùi, cảm nhận sự lạnh lẽo và khô cứng bất thường. "Ngay cả sự sống của những cây cỏ, những dòng nước, và cả linh hồn của những con người ở đây, đều đang bị ảnh hưởng."

Hắn nhắm mắt lại, "nhân quả chi nhãn" mở rộng, quét qua toàn bộ Thôn Lạc Hồng. Hắn thấy những sợi tơ nhân quả màu xám xịt, mục ruỗng, len lỏi vào từng tế bào của sự sống nơi đây. Chúng không phải là những sợi tơ của sự kết nối hay vận mệnh, mà là những sợi tơ của sự phân rã, của cái chết đang chậm rãi gặm nhấm. Hắn thấy những luồng linh khí yếu ớt, không ổn định, như những ngọn nến sắp tắt, lay lắt trong gió. Ngay cả những tiếng cười trong trẻo của lũ trẻ con, trong "nhân quả chi nhãn" của hắn, cũng mang một vẻ mong manh, yếu ớt đến lạ thường, như thể chúng có thể tan biến bất cứ lúc nào.

Dạ Lan nhìn hắn, đôi mắt sắc sảo của nàng ẩn chứa sự lo lắng. Nàng biết, Tạ Trần đang nhìn th���y những điều mà người thường không thể nhìn thấy, những điều mà ngay cả tu sĩ cũng khó lòng nhận ra. "Chúng ta có nên... ở lại đây không?" Nàng hỏi, giọng khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan sự yên bình giả tạo của thôn.

Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn của hắn vẫn trầm tư. "Chúng ta không có lựa chọn nào tốt hơn." Hắn nói. "Nơi đây tuy bị ảnh hưởng, nhưng vẫn còn dấu vết của sự sống, của nhân gian. Và có lẽ, chính trong những nơi như thế này, chúng ta mới có thể tìm thấy những mảnh ghép còn thiếu để hiểu rõ hơn về Thiên Đạo, về cái 'phong hóa' đang diễn ra." Hắn biết, Bạch Vô Thường sẽ không dễ dàng buông tha, nhưng việc tìm hiểu bản chất của vấn đề mới là chìa khóa để "phá cục". Họ tiếp tục đi bộ chậm rãi vào thôn, quan sát tỉ mỉ từng chi tiết, tránh gây sự chú ý. Họ chỉ là hai lữ khách mệt mỏi, xin tá túc qua đêm, hòa mình vào dòng chảy chậm rãi của cuộc sống nơi đây.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Sau khi tìm được một quán trọ nhỏ đơn sơ trong thôn để nghỉ chân, Tạ Trần vẫn không ngừng suy nghĩ về những điều mình đã nhìn thấy. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải tìm hiểu sâu hơn về nguồn gốc của sự "phong hóa" đang diễn ra. Hắn quyết định đi ra ngoài, để Dạ Lan nghỉ ngơi. Nàng đã quá kiệt sức.

Hắn đi bộ dọc theo con đường đất nhỏ, hướng về phía con suối chảy qua làng. Hắn nhớ lại lời của Dạ Lan, và cả cảm nhận của chính hắn về sự thay đổi của dòng nước. Hắn muốn tận mắt chứng kiến, và dùng "nhân quả chi nhãn" để phân tích kỹ càng hơn. Càng đến gần con suối, không khí càng trở nên se lạnh hơn, dù thời tiết vẫn còn là cuối mùa hạ. Một lớp sương mù mỏng manh bắt đầu bao phủ lấy mặt nước, tạo nên một khung cảnh mờ ảo, huyền hoặc.

Khi Tạ Trần đến Suối Nguồn Linh Tuyến, nơi vốn được người dân coi là mang lại sự sống và linh khí cho thôn, hắn thấy một bóng người quen thuộc đang ngồi bên bờ suối. Đó là Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng đã còng xuống theo năm tháng. Râu tóc ông bạc phơ như tuyết, nhưng ánh mắt lại tinh anh một cách lạ thường, ẩn chứa sự minh triết của một người từng trải. Ông mặc một bộ quần áo tiều phu đơn giản nhưng sạch sẽ, trên tay vẫn cầm cây rìu gỗ cũ kỹ đã mòn vẹt. Ông không chặt củi, mà chỉ lặng lẽ ngồi đó, tay vuốt ve một cái cây nhỏ đang héo rũ, lá đã ngả màu úa vàng, gần như không còn chút sức sống nào. Miệng ông lẩm bẩm những lời khó hiểu, như thể đang trò chuyện với cái cây, hoặc đang tự sự với chính mình.

Gần đó, một Tiểu Hòa Thượng đầu trọc, mặc chiếc áo cà sa nhỏ nhắn, đang cố gắng tưới nước cho một khóm sen đã úa tàn trong một vũng nước đục. Vẻ mặt cậu bé ngây thơ, nhưng hành động lại đầy sự kiên trì, như thể muốn cứu vớt những sinh linh đang hấp hối. Cậu bé dùng một chiếc gáo nhỏ, múc từng gáo nước đục ngầu từ suối, nhẹ nhàng tưới lên những cánh sen đã khô héo, hy vọng chúng có thể hồi sinh.

Tạ Trần đứng lặng một lúc, quan sát cảnh tượng trước mắt. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng buồn bã, tuyệt vọng bao trùm lấy không gian. Hắn bước đến gần Ông Lão Tiều Phu, giọng nói trầm tĩnh: "��ng lão, có vẻ ông đã nhìn thấy nhiều điều."

Ông lão giật mình, ngẩng đầu lên. Đôi mắt tinh anh của ông nhìn thẳng vào Tạ Trần, không hề có vẻ ngạc nhiên hay sợ hãi, chỉ có sự bình thản và một chút u buồn. "Aiya, tiểu huynh đệ. Ngươi từ đâu đến vậy? Nơi đây vốn ít khách lạ ghé qua." Ông lão mỉm cười hiền hậu, nụ cười hằn sâu những nếp nhăn của thời gian.

"Vãn bối là người lữ hành, lạc bước đến đây. Thấy ông lão ngồi đây, có vẻ tâm sự, nên mạo muội đến hỏi han." Tạ Trần đáp lời, giọng điệu khiêm tốn.

Ông lão thở dài một tiếng, ánh mắt lại nhìn về phía dòng suối đục ngầu. "Tâm sự thì có, nhưng biết kể cùng ai đây. Nước suối không còn mát lành như trước, đất đai không còn màu mỡ. Đất trời đang bệnh, tiểu huynh đệ à. Chúng ta biết làm sao đây?" Giọng ông lão chậm rãi, từ tốn, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sự lo lắng sâu sắc. Ông chỉ những thân cây mục ruỗng ven bờ, những đám cỏ dại đã ngả màu vàng úa, và cả khóm sen đang hấp hối trong vũng nước đục. "Mấy năm nay, mọi thứ ��ều thay đổi. Cây cối không lớn, hoa màu không tốt, ngay cả nước suối này cũng không còn trong vắt như xưa."

Tạ Trần khẽ gật đầu, hắn đã nhìn thấy tất cả bằng "nhân quả chi nhãn". "Ông lão nói đúng. Cái bệnh này... không phải là bệnh của phàm trần."

Ông lão liếc nhìn Tạ Trần một cái, ánh mắt lóe lên vẻ suy tư. "Tiểu huynh đệ có vẻ là người hiểu chuyện. Đa số người trong thôn, họ chỉ nghĩ là do chúng ta già rồi, mắt mờ tai điên, nên mới thấy những chuyện lạ lùng. Họ cho rằng đó là do trời hạn, do đất đai cằn cỗi. Nhưng... cái lạnh này, nó không phải của mùa đông. Nó là cái lạnh của sự suy tàn, cái lạnh từ sâu thẳm lòng đất, từ cả linh hồn của vạn vật." Ông lão vỗ nhẹ vào thân cây héo rũ, như an ủi một người bạn già. "Ta đã sống ở đây hơn tám mươi năm. Ta đã thấy bốn mùa luân chuyển, đã thấy sông cạn đá mòn. Nhưng chưa bao giờ ta thấy cái chết đến một cách chậm rãi, âm thầm, và dai dẳng như thế này."

Tiểu Hòa Thượng, nghe thấy lời nói của Ông Lão Tiều Phu, cũng ngẩng đầu lên, vẻ mặt ngây thơ nhưng cũng đầy sự lo lắng. "A Di Đà Phật! Sư phụ con nói, đây là kiếp nạn của thế gian. Chúng ta phải dùng thiện tâm để hóa giải." Cậu bé lại cúi xuống, tiếp tục tưới nước cho khóm sen, như thể việc làm nhỏ bé ấy có thể thực sự cứu vớt được thế giới.

Tạ Trần nhìn Tiểu Hòa Thượng, rồi lại nhìn Ông Lão Tiều Phu. Một người đại diện cho sự ngây thơ, đức tin, và một người đại diện cho sự chiêm nghiệm, thấu hiểu lẽ đời. Cả hai đều cảm nhận được sự bất thường, nhưng cách tiếp cận lại khác nhau. "Ông lão, ông có biết về những câu chuyện xưa cũ của nơi này không? Về những quy luật tự nhiên, hay những điều linh thiêng mà người xưa từng tin tưởng?" Tạ Trần hỏi, hắn biết rằng tri thức dân gian, sự gắn bó với tự nhiên, có thể là một chìa khóa để hiểu hoặc đối phó với tình hình hiện tại.

Ông lão mỉm cười buồn bã. "Chuyện xưa cũ thì nhiều lắm. Người ta nói, suối nguồn này là do một vị tiên nhân hóa phép mà thành, linh khí dồi dào, nuôi dưỡng vạn vật. Nhưng đó là chuyện của ngàn năm về trước rồi. Bây giờ, linh khí đã cạn, tiên nhân cũng chẳng thấy đâu. Chỉ còn lại cái suối đục ngầu này, và những cái cây đang chết dần." Ông lão đưa tay chỉ về phía một ngọn núi xa xa. "Người xưa còn nói, trên đỉnh núi đó có một ngôi chùa cổ, nơi các vị cao tăng từng tu hành, bảo vệ vùng đất này khỏi tà ma. Nhưng giờ thì núi hoang chùa lạnh, chẳng còn ai lui tới."

Tạ Trần ghi nhớ lời của ông lão. Hắn cảm nhận được sự mục ruỗng của các quy tắc tự nhiên ở Thôn Lạc Hồng cho thấy Thiên Đạo đang chết không phải là một sự kiện đột ngột mà là một quá trình phong hóa toàn diện, không thể tránh khỏi. Lời nói của Ông Lão Tiều Phu về "đất trời đang bệnh" gợi ý rằng tri thức dân gian, sự gắn bó với tự nhiên có thể là một chìa khóa để hiểu hoặc đối phó với tình hình. Có lẽ, những gì hắn đang tìm kiếm không phải là những bí kíp tu luyện cao siêu, mà là những tri thức bị lãng quên, những chân lý giản dị đã bị che lấp bởi sự khao khát thành tiên của tu sĩ. Dạ Lan, đứng từ xa, vẫn lặng lẽ quan sát, đôi mắt sắc sảo của nàng cảnh gi��c với mọi động tĩnh, nhưng tâm trí nàng cũng đang chìm trong những lời nói của ông lão. Nàng tin rằng mọi lời nói, mọi sự kiện nhỏ bé đều có thể là một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh lớn mà Tạ Trần đang cố gắng hoàn thiện.

***

Hoàng hôn đã tắt hẳn, màn đêm buông xuống bao trùm Thôn Lạc Hồng. Những ánh đèn dầu leo lét bắt đầu thắp sáng từ những ngôi nhà gỗ, tạo nên những đốm sáng yếu ớt trong bóng tối mênh mông. Tạ Trần và Dạ Lan tìm đến một quán trà nhỏ ven sông, mang tên Quán Trà Vọng Giang. Quán trà nằm ở vị trí khá hẻo lánh, được dựng bằng những thân gỗ mục, mái lợp lá cọ đã bạc màu, nhưng lại toát lên một vẻ cổ kính, trầm mặc. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi ẩm từ dòng sông, và một mùi tanh nồng lạ lùng từ con suối gần đó.

Bên trong quán trà, không khí trầm lắng đến lạ thường. Vài người dân ngồi trầm ngâm bên những chiếc bàn gỗ cũ kỹ, ly trà trên tay đã nguội lạnh. Họ không nói chuyện nhiều, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn nhau bằng ánh mắt chất chứa lo âu, rồi lại cúi đầu nhìn vào khoảng không vô định. Ánh đèn dầu leo lét hắt lên những gương mặt khắc khổ, tạo nên những cái bóng dài đổ xuống nền đất.

Trong một góc quán, Tạ Trần nhận ra một tu sĩ cấp thấp, thân thể tiều tụy, đang ngồi xếp bằng trên một chiếc chiếu rách, cố gắng nhập định. Thế nhưng, luồng linh khí quanh thân y lại cực kỳ bất ổn. Nó lúc thì bùng lên yếu ớt như ngọn lửa sắp tắt, lúc lại co rút lại một cách hỗn loạn, khiến y run rẩy từng chập. Gương mặt y tái nhợt, đôi mắt nhắm nghiền nhưng lông mày lại nhíu chặt, biểu lộ sự đau đớn và tuyệt vọng. Tạ Trần biết, đây là một trong số những tu sĩ đang dần "mất người" mà không hề hay biết. Y đang cố gắng bám víu vào chút linh khí cuối cùng, nhưng chính sự bám víu đó lại càng đẩy y sâu hơn vào vực thẳm của sự tha hóa.

Tạ Trần gọi một chén trà, mùi trà không còn đậm đà như những nơi khác, chỉ thoang thoảng một hương vị nhàn nhạt, hơi chua chát. Hắn lặng lẽ quan sát, từng cử chỉ nhỏ của người dân, từng dao động của linh khí từ vị tu sĩ, đều không thoát khỏi "nhân qu�� chi nhãn" của hắn. Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tinh thần để "quét" toàn bộ Thôn Lạc Hồng bằng khả năng đặc biệt của mình.

Trong tâm trí Tạ Trần, Thôn Lạc Hồng hiện lên như một mạng lưới khổng lồ của những sợi dây nhân quả đan xen. Nhưng thay vì những sợi tơ rực rỡ, đầy sức sống như hắn từng thấy ở những nơi linh khí dồi dào, những sợi tơ ở đây lại mang một màu xám xịt, mục ruỗng, như thể đang dần phân hủy. Hắn cảm nhận được sự suy yếu của Thiên Đạo không chỉ ảnh hưởng đến linh khí, mà còn ăn mòn cả cấu trúc của sự tồn tại, từ những điều nhỏ bé nhất như dòng chảy của nước, sự phát triển của cây cỏ, cho đến cả tâm trí và cảm xúc của con người. Hắn thấy những sợi dây nhân quả kết nối các phàm nhân với nhau cũng đang trở nên lỏng lẻo, khiến họ trở nên thờ ơ, ít giao tiếp, và dễ dàng chìm vào nỗi lo âu vô định. Ngay cả những sợi dây kết nối với những ký ức, những cảm xúc, cũng đang dần phai nhạt, khiến họ mất đi những phần quan trọng của chính mình.

"Thiên Đạo không phải là một kẻ thù, mà là một cơ thể đang chết... và nó đang kéo theo tất cả." Tạ Trần thầm nhủ trong lòng, lời độc thoại vang vọng trong tâm trí. Hắn cảm nhận được sự bi ai của một tồn tại vĩ đại đang cố gắng duy trì sự sống bằng cách hút cạn sinh lực của tất cả những gì thuộc về nó. "Không chỉ là linh khí, mà là cả cấu trúc của sự tồn tại đang mục rỗng."

Dạ Lan ngồi đối diện Tạ Trần, đôi mắt nàng vẫn sắc sảo, cảnh giác. Nàng đã nhìn thấy Tạ Trần nhắm mắt, biết hắn đang dùng "nhân quả chi nhãn" để quan sát sâu hơn. "Ngươi nhìn thấy gì, Tạ Trần?" Nàng hỏi, giọng khẽ khàng, phá vỡ sự tĩnh lặng của quán trà.

Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn của hắn sâu thẳm, chất chứa sự phức tạp của những gì hắn vừa nhìn thấu. "Những sợi dây nhân quả đan xen đang mục ruỗng. Không chỉ là linh khí, mà là cả cấu trúc của sự tồn tại. Những tu sĩ kia không phải là người duy nhất 'mất người'. Ngay cả những phàm nhân ở đây, họ cũng đang mất đi một phần nào đó của chính mình, mất đi niềm tin, mất đi hy vọng, mất đi cả nh��ng ký ức tươi đẹp." Hắn khẽ thở dài, cảm nhận gánh nặng của sự thật. "Cái chết của Thiên Đạo đang phong hóa mọi thứ, từ cái hữu hình đến cái vô hình, từ cái lớn lao đến cái nhỏ bé nhất. Không có nơi nào là an toàn tuyệt đối, không có nơi nào là miễn nhiễm."

Hắn nhấp một ngụm trà nguội, vị chát đắng lan tỏa trong miệng, như chính hương vị của sự suy tàn. Tạ Trần biết rằng sự sụp đổ hoàn toàn của Thiên Đạo là không thể tránh khỏi. Việc cố gắng duy trì nó chỉ gây ra thêm bi kịch. Ma Chủ Cửu U đang âm thầm chuẩn bị cho một đòn cuối cùng, nhưng đó không phải là con đường mà hắn muốn đi. Hắn cần một phương pháp khác để đối phó với Thiên Đạo, không phải bằng sức mạnh hay chạy trốn, mà bằng sự hiểu biết sâu sắc.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi dòng sông chảy lững lờ trong đêm tối, phản chiếu ánh sao lờ mờ. Tạ Trần bắt đầu hình thành ý tưởng về một 'Nhân Đạo' thay thế. Một con đường mà con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, thoát khỏi vòng xoáy 'mất người' của Thiên Đ���o đang chết dần. Nhưng để làm được điều đó, hắn cần nhiều hơn là chỉ những gì hắn đã thấy. Hắn cần một người có 'trí tuệ' sâu sắc hơn, một người có thể giải thích bản chất thực sự của Thiên Đạo và tình hình hiện tại, một người có thể hướng dẫn hắn đi trên con đường mà chưa ai từng bước. Hắn cần Vô Danh Tăng.

Trong bóng tối của quán trà, giữa những tiếng thì thầm của gió và những hơi thở nặng nề của nhân gian đang bị phong hóa, một hạt giống của ý chí kiên cường và một con đường mới đã bén rễ sâu sắc trong tâm trí của một phàm nhân. Tạ Trần biết, chuyến đi của họ sẽ không dừng lại ở Thôn Lạc Hồng này. Hắn phải tìm kiếm, phải học hỏi, phải thấu hiểu. Bởi vì, để phá cục, không thể chỉ dựa vào sức mạnh, mà phải dựa vào trí tuệ và sự thấu hiểu. Và con đường đó, dường như đang dẫn hắn đến một ngôi chùa cổ trên đỉnh núi xa xăm, nơi mà Ông Lão Tiều Phu đã nhắc tới.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free