Nhân gian bất tu tiên - Chương 361: Vùng Hoang Linh Khô: Tiếng Than Của Thiên Đạo
Cả không gian vẫn còn vang vọng tiếng nổ long trời lở đất, dư chấn lan xa hàng trăm dặm. Hẻm Núi U Ảnh, nơi từng là một hẻm núi hiểm trở với những quy luật địa lý vững chắc, nay chỉ còn là một hố đen khổng lồ, một vết sẹo tàn khốc trên mặt đất, nơi mọi vật chất bị nghiền nát thành tro bụi. Tạ Trần và Dạ Lan, thoát chết trong gang tấc, nằm rạp trên một gò đất nhỏ ở rìa Bãi Hoang Yêu Linh, như hai chiếc lá khô rụng xuống từ một cành cây gãy. Toàn thân họ rã rời, xương cốt như muốn rời ra, từng thớ thịt đều nhức buốt. Hơi thở phập phồng, gấp gáp, cố gắng hít lấy những luồng không khí khô cằn, mang theo mùi khét lẹt của đá núi bị nung chảy và mùi tử khí của sự hủy diệt. Bụi đất mịt mù từ Hẻm Núi U Ảnh vẫn cuộn lên, che khuất một phần bầu trời, nhuộm ánh bình minh yếu ớt một màu vàng cam u ám, báo hiệu một ngày mới đã đến, nhưng không mang theo chút hy vọng nào, chỉ có sự tàn lụi.
Dạ Lan cố gắng nhấc mình dậy, cơ thể nàng run rẩy yếu ớt. Nàng đưa mắt nhìn về phía sau, nơi Hẻm Núi U Ảnh từng tồn tại, giờ chỉ còn là một lỗ hổng vô tận nuốt chửng ánh sáng. Sự sợ hãi tột độ vẫn còn hằn sâu trong đôi mắt sắc sảo của nàng, nhưng xen lẫn vào đó là một niềm tin tưởng lạ lùng dành cho Tạ Trần. Nàng quay sang nhìn hắn, khuôn mặt tái nhợt của mình phản chiếu sự kiệt quệ. "Hắn... hắn vẫn theo sau. Không có lối thoát sao?" Giọng nàng thều thào, khàn đặc, gần như chỉ là một tiếng thở dài. Ánh mắt nàng nhìn Tạ Trần chứa đựng sự tuyệt vọng, nhưng sâu thẳm vẫn là một tia hy vọng mong manh.
Tạ Trần lắc đầu, cử động chậm rãi, khó khăn, như thể mỗi cơ bắp đều đang gào thét. Hắn vẫn thở dốc, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn không rời khỏi vùng trời phía chân trời, nơi ánh sáng trắng bạc của Bạch Vô Thường vẫn hiện hữu mờ ảo, như một bóng ma của quy tắc, một ý chí lạnh lẽo và vô cảm, v���n đang lơ lửng, vẫn đang quan sát, không hề nao núng. "Chưa..." Hắn nói, giọng hắn khàn đặc, giống như tiếng đá nghiến vào nhau. "Hắn sẽ không bỏ cuộc. Hắn là một hệ thống, không phải một cá thể. Hắn không có cảm xúc, không có mệt mỏi. Đây chỉ là khởi đầu." Tạ Trần ngừng một lát, lại tiếp lời, ánh mắt hắn quét qua không gian hoang tàn xung quanh. "Đây không phải là sự truy đuổi thông thường, Dạ Lan. Hắn đang bẻ cong cả không gian để nhốt chúng ta, từng bước một, như một con nhện dệt tơ."
Không có sự tuyệt vọng trong giọng nói của Tạ Trần, chỉ có một sự thật lạnh lùng, một nhận định chính xác đến đáng sợ. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, nhưng 'nhân quả chi nhãn' trong tâm trí hắn vẫn vận hành không ngừng nghỉ, cố gắng "đọc" những dấu vết còn sót lại của Bạch Vô Thường, những luồng năng lượng vô hình đang lan tỏa khắp không gian. Hắn cảm nhận được rằng, dù đã thoát được đòn đầu tiên, "lưới trời" vẫn đang thu hẹp. Áp lực vô hình vẫn còn đó, chỉ là nó đã chuyển từ một cuộc tấn công hủy diệt sang một sự bao vây, một sự truy lùng kiên nhẫn và vô tận, không ngừng nghỉ.
Dạ Lan cắn môi, nhìn vào khuôn mặt tái nhợt, nhưng đầy kiên định của Tạ Trần. Nàng biết hắn không nói quá. Sự truy đuổi này không phải là của một sinh vật, mà là của một quy tắc, một ý chí. Và ý chí đó, giờ đây, đang sục sôi tìm kiếm sự "điểm neo nhân quả" đang cố gắng phá vỡ sự cân bằng cuối cùng của nó. Hai người họ, kiệt sức và đau đớn, buộc phải đứng dậy, lê từng bước chân nặng nề trên nền đất nứt nẻ, gồ ghề của Bãi Hoang Yêu Linh. Cảnh vật nơi đây càng làm tăng thêm cảm giác hoang tàn, u ám. Những bụi cây khô héo vặn vẹo như những ngón tay quỷ dị vươn lên từ lòng đất, không còn một chút nhựa sống nào. Đá tảng lởm chởm, sắc nhọn, và những vết nứt sâu hoắm chằng chịt trên mặt đất như thể chính nơi đây cũng đang gào thét vì khát vọng linh khí.
Ánh mặt trời gay gắt chiếu thẳng xuống, không mang theo chút ấm áp nào, chỉ làm tăng thêm sự khô cằn và nóng bức. Gió bụi cuồn cuộn thổi qua, táp vào mặt, vào mắt, mang theo những hạt cát m��n và mùi hoang dã đặc trưng của vùng đất chết. Linh khí ở đây gần như biến mất hoàn toàn, để lại một khoảng trống rỗng đến đáng sợ. Ngay cả những yêu thú nhỏ bé, yếu ớt nhất cũng khó lòng sinh tồn. Thỉnh thoảng, một tiếng gió rít qua những khe đá, hay tiếng côn trùng nào đó cố gắng tồn tại một cách tuyệt vọng, lại càng làm nổi bật sự tĩnh mịch chết chóc của nơi này. Yêu khí, thứ vốn luôn nồng đậm ở Bãi Hoang Yêu Linh, giờ đây cũng chỉ còn thoang thoảng, yếu ớt, như hơi thở cuối cùng của một sinh vật sắp lìa đời.
Tạ Trần và Dạ Lan chạy nhanh qua những bụi cây khô, né tránh những dị tượng bất ngờ do quy tắc tự nhiên bị bẻ cong. Đất đá dưới chân họ đôi khi đột ngột lún xuống, hoặc những luồng gió xoáy bất thường xuất hiện không báo trước, cố gắng kéo họ vào một vùng không gian hỗn loạn nào đó. Dạ Lan, dù kiệt sức, vẫn cố gắng tập trung chút linh lực cuối cùng của mình, tạo ra một lá chắn yếu ớt quanh hai người. Lá chắn mờ nhạt, run rẩy, cho thấy sự hao tổn nghiêm trọng của nàng. Nàng nghiến răng, mồ hôi ướt đẫm khuôn mặt. "Chúng ta không thể tiếp tục thế này, Tạ Trần. Linh lực của ta sắp cạn rồi. Ta không thể duy trì lá chắn được nữa."
Tạ Trần không nói, ánh mắt hắn sắc như dao, liên tục quét qua cảnh vật xung quanh, không bỏ sót một chi tiết nào. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà 'nhân quả chi nhãn' trong tâm trí hắn đang vận hành hết công suất, phân tích từng luồng năng lượng hỗn loạn, từng khe hở của quy tắc, từng sự bẻ cong không gian mà Bạch Vô Thường đang tạo ra. Hắn đang tìm kiếm một "điểm yếu", một "quy luật" trong chính sự vô quy luật của nó. Hắn cảm nhận được áp lực vô hình từ Bạch Vô Thường đang ngày càng siết chặt, như một sợi dây thừng vô hình đang thít vào cổ. Đó là một cảm giác lạnh lẽo, vô cảm, không mang theo bất kỳ ý chí giết chóc nào của một sinh linh, mà chỉ là sự "thực thi" nhiệm vụ một cách máy móc, tuyệt đối.
"Hãy đi theo ta." Tạ Trần đột ngột lên tiếng, giọng hắn vẫn khàn đặc nhưng đầy sự kiên định. Hắn kéo Dạ Lan, hướng về phía một khe núi hẹp, nơi những đá tảng đen k���t dựng đứng như những hàm răng của quái vật. Nơi đó, linh khí dường như còn mỏng hơn, nhưng Tạ Trần cảm nhận được một sự "ổn định" kỳ lạ, một sự "trống rỗng" hoàn toàn, không có sự hỗn loạn bẻ cong quy tắc như những nơi khác. Có lẽ, Bạch Vô Thường cũng không muốn lãng phí năng lượng vào một nơi đã hoàn toàn cạn kiệt.
Họ tiếp tục chạy, từng bước chân đều như dẫm trên gai. Cả Tạ Trần lẫn Dạ Lan đều cảm thấy cơ thể mình đang dần cạn kiệt. Không có linh khí để bổ sung, không có thức ăn nước uống để duy trì thể lực. Sức lực của phàm nhân có giới hạn, ngay cả Dạ Lan, một tu sĩ từng có tu vi cũng không thể chịu đựng được mãi sự tra tấn này. Nhưng Tạ Trần vẫn giữ một tia sáng tỉnh táo trong đôi mắt, hắn vẫn đang suy nghĩ, vẫn đang phân tích, vẫn đang tìm kiếm. Hắn biết rằng, cuộc trốn chạy này chỉ là tạm thời, hắn phải hiểu được Bạch Vô Thường, hiểu được Thiên Đạo đang chết, mới có thể tìm được con đường sống.
Khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn, mang theo một vẻ đẹp bi tráng đến nao lòng, Tạ Trần và Dạ Lan lạc vào một vùng đất khác, từng là một phế tích cổ thành đổ nát. Những bức tường đá cao ngất, giờ đây đã đổ vỡ tan tành, chỉ còn lại những khối đá khổng lồ nằm ngổn ngang như xương cốt của một con thú khổng lồ bị xé xác. Những cột trụ chạm khắc tinh xảo ngày nào, giờ đây đã gãy vụn, nằm rải rác trên nền đất, bị cây cối và rêu phong bao phủ, như những lời nguyền rủa của thời gian. Những con đường lát đá cổ kính cũng không còn rõ hình hài, bị cỏ dại mọc um tùm và những vết nứt lớn xé toạc.
Toàn bộ phế tích chìm trong một bầu không khí u ám, hoang tàn và yên tĩnh đến đáng sợ. Tiếng gió rít qua những khe đá đổ nát nghe như tiếng than khóc của những linh hồn bị mắc kẹt. Tiếng lá cây xào xạc trong gió chiều, cùng tiếng côn trùng rỉ rả, lại càng làm nổi bật sự cô độc và bí ẩn của nơi này. Không có linh khí, chỉ có một thứ năng lượng hỗn tạp, điên loạn, một luồng khí tức nặng nề, khó chịu, tựa như hơi thở của cái chết đang bao trùm. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi đá cũ trộn lẫn vào nhau, tạo thành một thứ hương vị tang thương, nhắc nhở về một quá khứ huy hoàng đã bị chôn vùi.
Giữa sự tĩnh mịch đáng sợ đó, đột nhiên, một tiếng gào thét thất thanh vang lên, xé tan màn đêm đang dần buông. "Thiên Đạo! Ngươi nuốt chửng ta! Trả lại ta nhân tính!"
Tạ Trần và Dạ Lan giật mình. Họ nhanh chóng nấp sau một bức tường đổ nát, thận trọng quan sát. Trước mắt họ là một cảnh tượng kinh hoàng, khiến Dạ Lan không khỏi rùng mình. Một nhóm tu sĩ, từng có lẽ là những cao thủ lừng lẫy, giờ đây chỉ còn là những cái bóng vật vờ, điên dại. Thân thể họ tiều tụy, quần áo rách rưới, dính đầy bùn đất và máu khô. Ánh mắt họ trống rỗng, vô hồn, hoặc đỏ ngầu điên dại, không còn chút lý trí nào. Một người trong số đó, một lão già với bộ râu tóc bạc phơ rối bời, thân thể gầy trơ xương, đang liên tục đập đầu vào một tảng đá, máu tươi chảy dài trên mặt, miệng không ngừng lẩm bẩm những lời vô nghĩa, xen lẫn những tiếng gào thét cầu xin Thiên Đạo. Một người khác, một nữ tu sĩ trẻ tuổi, khuôn mặt xinh đẹp ngày nào giờ đã biến dạng vì sự điên loạn, đang cười khanh khách một cách man rợ, rồi bất ngờ lao vào cắn xé cánh tay mình.
"Họ... họ đã mất đi tất cả." Dạ Lan siết chặt tay Tạ Trần, giọng nàng run rẩy, đôi mắt tràn ngập sự kinh hoàng và xót xa. "Đây là hậu quả của việc Thiên Đạo suy yếu sao? Là cái giá của việc tu luyện trong một thế giới đang chết?"
Tạ Trần vẫn giữ ánh mắt sắc bén, trầm tư, quét qua từng kẻ điên dại. Hắn không trả lời ngay, mà từ từ quan sát, từ từ cảm nhận. 'Nhân quả chi nhãn' trong tâm trí hắn đang cố gắng phân tích, cố gắng tìm ra nguyên nhân sâu xa của sự biến đổi kinh hoàng này. Hắn cảm nhận được trong những tu sĩ này, có một luồng linh lực hỗn loạn, không còn tuân theo bất kỳ quy tắc nào, đang tàn phá cơ thể và tâm trí họ từ bên trong. "Không, Dạ Lan." Hắn cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm ổn, dường như đã tìm ra một phần câu trả lời. "Đây không phải là hậu quả của việc Thiên Đạo suy yếu. Đây là hậu quả của việc Thiên Đạo CỐ GẮNG duy trì. Nó đang tóm lấy tất cả những gì nó có thể, những tu sĩ đã gắn kết sâu sắc với nó, để rồi bóp nát chúng, ép buộc chúng trở thành một phần của sự giãy giụa cuối cùng của nó."
Ngay khi Tạ Trần vừa dứt lời, một tu sĩ điên loạn gần đó, với đôi mắt đỏ ngầu, đột ngột lao về phía họ, miệng gào thét những lời không rõ nghĩa. Dạ Lan phải rút trường kiếm ra, thân hình mảnh mai y phục đen tuyền của nàng linh hoạt lướt qua, dùng cạnh kiếm đẩy mạnh vào vai kẻ điên, không gây sát thương chí mạng mà chỉ cố gắng mở đường. "Lui lại!" Nàng hét lên, nhưng kẻ điên kia dường như không cảm nhận được đau đớn, vẫn tiếp tục lao tới với sức mạnh man rợ, như một con rối bị giật dây.
Tạ Trần né tránh, không giao chiến. Hắn biết rằng giao chiến với những kẻ này không có ý nghĩa gì, nó chỉ làm tiêu hao sức lực vô ích và có thể thu hút sự chú ý của Bạch Vô Thường. Hắn tập trung quan sát từng ánh mắt trống rỗng, từng cử chỉ điên dại của những kẻ đã 'mất người'. Hắn cảm nhận được một sự tuyệt vọng tột cùng, một nỗi đau đớn không thể diễn tả bằng lời, đang dằng xé từng tia linh hồn còn sót lại trong họ. Họ không phải là kẻ thù, họ là nạn nhân. Nạn nhân của một Thiên Đạo đang chết, đang cố gắng bám víu vào sự tồn tại của mình bằng mọi giá, không phân biệt thiện ác, không phân biệt sinh linh.
Hắn cũng nhận ra rằng, đây là một cảnh báo. Một cảnh báo rõ ràng nhất về số phận của những kẻ cố gắng bám víu vào con đường tu tiên trong một kỷ nguyên đang tàn lụi. Nếu không tìm được một con đường khác, những người như Dạ Lan, những tu sĩ còn sót lại trên thế giới này, cũng sẽ phải chịu chung số phận, bị chính linh khí mà họ hấp thụ, bị chính Thiên Đạo mà họ sùng bái nuốt chửng và bóp méo. Cảnh tượng này khiến Tạ Trần cảm thấy một nỗi mệt mỏi sâu sắc hơn cả sự kiệt sức thể xác. Hắn mệt mỏi vì phải chứng kiến sự tàn lụi, mệt mỏi vì phải nhìn thấy nhân tính bị chà đạp, mệt mỏi vì phải đối mặt với sự thật tàn khốc rằng mọi nỗ lực để bám víu vào cái cũ đều chỉ dẫn đến bi kịch.
Dạ Lan tiếp tục đẩy lùi những tu sĩ điên loạn khác. Nàng không ngừng thở dốc, linh lực trong cơ thể cạn kiệt đến mức nàng cảm thấy đau đớn như bị xé toạc. Nàng biết, nếu không có Tạ Trần, có lẽ nàng đã bị những kẻ điên này xé xác hoặc tự mình điên loạn mất rồi. Nàng không biết mình có thể trụ được bao lâu nữa. Dù có ý chí kiên cường đến mấy, trước cảnh tượng bi thảm này, trước sự bất lực của bản thân, nàng cũng khó lòng giữ vững được sự bình tĩnh. Nàng liên tục đưa mắt nhìn Tạ Trần, mong chờ một chỉ dẫn, một lối thoát.
Tạ Trần, trong lúc né tránh, đã kịp thời nhận ra một khe hở. Hắn chỉ tay về phía một hang động nhỏ, khuất sau những tảng đá khổng lồ. "Đó!" Hắn nói khẽ, giọng hắn vẫn đầy uy quyền dù đang mệt mỏi. "Chúng ta vào đó. Nơi đó không có linh khí, nhưng cũng không có sự hỗn loạn." Hắn kéo Dạ Lan, cả hai liều mạng lao về phía hang động, bỏ lại phía sau tiếng gào thét man rợ và cảnh tượng bi thảm của những tu sĩ đã 'mất người'.
Họ lao vào hang động, thở hổn hển, cố gắng điều h��a lại hơi thở. Bên trong động phủ tán tu đã bị bỏ hoang từ lâu này, mọi thứ tĩnh lặng một cách đáng sợ. Không có linh khí, nhưng cũng không có sự hỗn loạn của năng lượng điên loạn như bên ngoài. Đó là một sự trống rỗng hoàn toàn, một sự tĩnh mịch tuyệt đối. Tạ Trần lấy ra một ngọn đuốc nhỏ từ trong túi áo, thắp sáng bằng một tia lửa nhỏ bé. Ánh sáng yếu ớt của ngọn đuốc lập lòe, hắt lên những bức tường đá gồ ghề, đổ bóng những hình thù kỳ dị. Mùi ẩm mốc và đất đá cũ kỹ xộc vào mũi, nhưng lại mang đến một cảm giác an toàn tương đối, ít nhất là tạm thời.
Tạ Trần ngồi xuống trên nền đất lạnh lẽo, dựa lưng vào một tảng đá. Thân hình gầy gò của hắn run rẩy vì mệt mỏi, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn không rời khỏi ngọn lửa nhỏ bé đang cháy. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp lại những gì đã chứng kiến và cảm nhận được từ 'nhân quả chi nhãn'. Từng cảnh tượng kinh hoàng, từng dòng năng lượng hỗn loạn, từng tiếng gào thét tuyệt vọng của những tu sĩ điên loạn, tất cả đều hiện rõ trong tâm trí hắn, như một bức tranh bi thảm về sự tàn lụi.
Dạ Lan ngồi bên cạnh, lặng lẽ canh gác. Gương mặt nàng mệt mỏi, thấm đẫm mồ hôi và bụi đất, nhưng đôi mắt sắc sảo của nàng vẫn không rời khỏi Tạ Trần. Nàng biết, đây là khoảnh khắc quan trọng. Tạ Trần đang suy nghĩ, đang tìm kiếm một lối thoát không chỉ cho họ, mà còn cho cả thế giới này. Nàng tin tưởng vào hắn một cách tuyệt đối, dù bản thân nàng đã kiệt sức đến tận cùng. Nàng đưa cho hắn một bầu nước nhỏ và một ít lương khô còn sót lại, nhưng Tạ Trần chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn còn chìm đắm trong suy tư.
"Thiên Đạo..." Tạ Trần đột ngột lên tiếng, giọng hắn khẽ khàng, gần như chỉ là một tiếng độc thoại, nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh mịch của hang động. "Nó không phải là ác. Nó chỉ là một cỗ máy đang chết, cố gắng bám víu vào sự tồn tại của mình, không phân biệt thiện ác, chỉ biết duy trì quy tắc. Và khi nó suy yếu, nó kéo theo tất cả những gì đã dựa vào nó để tồn tại, bóp méo chúng thành những thứ không còn hình hài." Hắn mở mắt, ánh sáng yếu ớt từ ngọn đuốc phản chiếu trong đáy mắt, tạo nên một tia sáng phức tạp, vừa mệt mỏi, vừa tỉnh táo, vừa chất chứa sự kiên định đến sắt đá. "Những tu sĩ kia, họ không điên vì Thiên Đạo suy yếu. Họ điên vì Thiên Đạo đang giãy giụa, đang cố gắng hấp thụ lại tất cả những linh khí đã ban phát, để duy trì sự tồn tại cuối cùng của nó."
Dạ Lan lắng nghe từng lời của Tạ Trần, lòng nàng chấn động. Nàng chưa bao giờ nghĩ về Thiên Đạo theo cách này. Đối với nàng, Thiên Đạo là một tồn tại tối cao, một quy luật bất biến. Nhưng Tạ Trần đã nhìn thấu bản chất của nó, không phải bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ và 'nhân quả chi nhãn'. "Vậy... chúng ta phải làm gì?" Nàng hỏi, giọng khẽ khàng. "Tiếp tục chạy trốn ư? Hay cố gắng chống lại một thứ không có hình hài, không có cảm xúc?"
Tạ Trần nhìn Dạ Lan, ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng phức tạp. "Không." Hắn nói, giọng hắn kiên định như đinh đóng cột. "Chạy trốn chỉ là hoãn binh. Chúng ta đã thấy hậu quả của việc bám víu vào cái cũ. Ch��ng ta phải tìm cách hiểu rõ hơn về nó, về cách nó hoạt động... và cách để thoát khỏi mạng lưới của nó mà không bị nó nuốt chửng." Hắn đưa ngón tay lên nền đất, bắt đầu vẽ những ký hiệu phức tạp, những đường nét đan xen vào nhau, như thể đang phác họa một bản đồ vô hình của nhân quả. Đó không phải là một bản đồ địa lý, mà là một bản đồ của các mối liên kết, của các quy tắc, của những sợi tơ vô hình đang dệt nên vận mệnh thế giới.
Dạ Lan lặng lẽ nhìn hắn, không nói thêm lời nào. Nàng biết, Tạ Trần đang tìm kiếm một con đường. Một con đường mà không ai khác từng nghĩ đến. Nàng tin rằng hắn sẽ tìm thấy nó. Nàng đưa bầu nước cho hắn một lần nữa, lần này hắn nhận lấy, uống một ngụm nhỏ, rồi quay lại với những ký hiệu trên nền đất.
Đêm khuya bao trùm. Bên ngoài hang động, tiếng gió rít gào như tiếng than khóc của một thế giới đang chết. Tiếng Bạch Vô Thường, dù vô hình, vẫn như một bóng ma lảng vảng, một áp lực vô tận đang bủa vây. Tạ Trần và Dạ Lan đều biết rằng đêm nay chỉ là một khoảng lặng ngắn ngủi trước cơn bão lớn hơn. Nhưng trong khoảng lặng đó, một hạt mầm của ý chí kiên cường và một con đường mới đang dần nảy nở trong tâm trí của một phàm nhân. Hắn sẽ không để Thiên Đạo định đoạt số phận của mình, hay của nhân gian này. Hắn sẽ tìm cách phá cục, không phải bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu. Bởi vì, sự sụp đổ hoàn toàn của Thiên Đạo là không thể tránh khỏi, và việc cố gắng duy trì nó chỉ gây ra thêm bi kịch. Hắn cần một phương pháp khác để đối phó với Thiên Đạo, không phải bằng sức mạnh hay chạy trốn, mà bằng sự hiểu biết sâu sắc. Và trong sâu thẳm tâm hồn, hắn đã bắt đầu hình thành ý tưởng về một 'Nhân Đạo' thay thế, một con đường mà con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, thoát khỏi vòng xoáy 'mất người' của Thiên Đạo đang chết dần.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.