Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 360: Bạch Ảnh Giáng Trần: Cuộc Săn Đuổi Đầu Tiên

"Cuộc chiến thực sự... mới bắt đầu."

Lời của Tạ Trần, trầm khàn và mang theo sức nặng của một lời thề định mệnh, vừa dứt. Hẻm Núi U Ảnh, vốn đã chìm trong màn sương mù dày đặc và không khí lạnh lẽo thấu xương, bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ. Tiếng gió rít qua khe đá như một khúc nhạc ai oán bỗng ngừng bặt, tiếng nước nhỏ giọt từ vách đá ẩm ướt cũng không còn. Một sự im lặng chết chóc bao trùm, nặng nề đến mức Dạ Lan cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá vô hình đè nén. Nàng nín thở, đôi mắt đen tuyền ẩn sau mạng che mặt căng thẳng tột độ, nhìn chằm chằm vào khoảng không phía trước Tạ Trần, nơi mà nàng cảm nhận được một luồng áp lực đang cuộn trào, bóp méo cả không gian và thời gian.

Không gian bắt đầu vặn vẹo. Không phải là một hiện tượng tự nhiên, mà là một sự bẻ cong phi lý, như thể có một bàn tay khổng lồ đang bóp nát bức họa thế giới. Sương mù, vốn dày đặc đến mức chỉ cách vài bước chân đã không thể nhìn rõ, giờ đây lại bị xé toạc thành từng dải, cuộn xoáy như những linh hồn bị tra tấn trong cõi u minh. Một luồng khí tức lạnh lẽo, vô cảm nhưng lại hùng mạnh đến mức khiến vạn vật phải run rẩy, từ từ ngưng tụ. Đó không phải là hàn khí đơn thuần, mà là sự băng giá của quy tắc, sự lạnh lẽo của một cỗ máy đã mất đi ý nghĩa.

Dần dần, giữa tâm điểm của sự hỗn loạn ấy, một hình thể trắng bạc cao lớn bắt đầu hiện rõ. Nó không có đường nét rõ ràng của một sinh linh, chỉ là một khối khí chất tinh thuần, ngưng tụ đến mức gần như hóa thành vật chất. Không có ngũ quan, không có hình hài cụ thể, chỉ có hai đốm sáng xanh biếc như tinh tú xa xăm, lạnh lẽo đến thấu tâm can, hiện hữu như đôi mắt. Chúng không chớp, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, chỉ đơn thuần là sự hiện diện, sự quan sát của một thực thể siêu việt. Đó chính là Bạch Vô Thường, hiện thân của ý chí Thiên Đạo, mà giờ đây Tạ Trần đã hiểu là một hệ thống đang chết, một cỗ máy đang cố gắng duy trì sự tồn vong của chính mình bằng mọi giá.

Tạ Trần đứng thẳng, thân hình thư sinh gầy gò của hắn trở nên kiên định lạ thường trong bối cảnh hủy diệt ấy. Hắn không hề né tránh ánh mắt xanh biếc vô cảm kia. Trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, không còn là sự tuyệt vọng hay sợ hãi, mà là sự tập trung cao độ, một sự quyết đoán đến lạnh lùng. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng luồng năng lượng khổng lồ đang tràn ngập không gian, nhưng điều khiến hắn chú ý hơn là cách thức mà năng lượng ấy vận hành: nó không phải là một đòn tấn công trực diện nhắm vào sinh linh, mà là một sự bẻ cong, một sự phá hủy những quy tắc nền tảng của thế giới này.

"Hắn đến rồi. Chuẩn bị." Tạ Trần thầm thì, giọng hắn khàn đặc nhưng lại mang một uy lực vô hình, một sự bình tĩnh đến đáng kinh ngạc. Hắn không cần quay đầu, nhưng Dạ Lan vẫn cảm nhận được ánh mắt của hắn đang truyền cho nàng sự trấn an kỳ lạ. Nàng nắm chặt lấy vạt áo Tạ Trần, móng tay gần như cắm sâu vào lớp vải bố cũ kỹ.

"Hắn... hắn thật sự là..." Dạ Lan c�� gắng thốt lên, giọng nàng run rẩy, một nỗi sợ hãi nguyên thủy dâng trào trong lòng. Cái cảm giác đứng trước một thực thể không thuộc về nhân gian, không có cảm xúc, chỉ có ý chí hủy diệt thuần túy, khiến nàng gần như hóa đá. Nhưng lời nói của nàng bị cắt ngang.

Bạch Vô Thường, không nói một lời, không một tiếng động, chỉ đơn thuần giơ tay. Một động tác chậm rãi, nhưng lại mang theo một sức mạnh nghiền nát vạn vật. Từ lòng bàn tay không hình thể của nó, một luồng năng lượng trắng bạc khổng lồ bùng nổ, không phải là một tia sáng chói lòa, mà là một dòng chảy của sự hủy diệt quy tắc. Không gian xung quanh họ bắt đầu vặn vẹo mạnh hơn, như một tấm gương bị đập vỡ thành hàng ngàn mảnh. Những vách đá dựng đứng của Hẻm Núi U Ảnh, vốn sừng sững qua bao kỷ nguyên, bắt đầu nứt toác, không phải do va chạm vật lý, mà là do sự "phá vỡ" cấu trúc bên trong.

Tiếng "rắc... rắc..." khô khốc vang lên liên hồi, như tiếng xương cốt của thế giới đang gãy vụn. Sau đó là những tiếng gầm rú rung chuyển không gian, khi những tảng đá khổng lồ, tưởng chừng bất diệt, vỡ vụn thành cát bụi chỉ trong tích tắc. Cơn lốc năng lượng trắng bạc không nhắm vào Tạ Trần hay Dạ Lan, mà là vào chính không gian và địa hình xung quanh. Nó xoáy mạnh, tạo ra một áp lực vô hình từ mọi phía, muốn bóp nát hai người họ bằng chính sự sụp đổ của thế giới. Sương mù bị xé toạc hoàn toàn, để lộ ra khung cảnh hỗn loạn của một hẻm núi đang biến thành bình địa. Mùi ozone nồng nặc, mùi khét của năng lượng, mùi đá ẩm và đất mục hòa quyện vào nhau, tạo thành một mùi hương của sự tận diệt.

Tạ Trần cảm nhận rõ ràng áp lực đang siết chặt lấy mình, không chỉ là áp lực vật lý mà còn là áp lực tinh thần, một sự đe dọa trực tiếp đến sự tồn vong của hắn. Nhưng hắn không hoảng loạn. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, ánh lên tia sáng kỳ lạ, quét nhanh qua từng điểm biến động trong không gian, từng vết nứt trên quy tắc tự nhiên. Hắn không có tu vi, không có sức mạnh để chống lại, nhưng hắn có 'nhân quả chi nhãn' và một trí tuệ sắc bén đến cực hạn. Hắn không nhìn vào Bạch Vô Thường, hắn nhìn vào những gì Bạch Vô Thường đang làm, cách nó phá vỡ thế giới.

Hắn nhận ra rằng, dù Bạch Vô Thường là hiện thân của Thiên Đạo, nhưng khi nó phá hủy quy tắc, nó cũng tạo ra những "khe hở" trong chính sự hủy diệt đó. Một hệ thống đang chết không thể hoàn hảo. Nó cố gắng duy trì sự sống, nhưng trong quá trình đó, nó tạo ra những sự bất toàn, những điểm mù, những khoảnh khắc mà sự hỗn loạn tự chống lại chính nó. Đó là cơ hội duy nhất của hắn.

"Hướng Đông Bắc! Khe hẹp! Đừng nhìn lại!" Tạ Trần hô lớn, giọng hắn vang vọng giữa tiếng gầm rú của đất đá đổ nát. Hắn nắm chặt tay Dạ Lan, kéo nàng lao đi. Không phải là chạy trốn theo hướng an toàn, mà là lao thẳng vào nơi mà lẽ ra là nguy hiểm nhất.

Dạ Lan, toàn thân run rẩy, nhưng nàng vẫn tin tưởng tuyệt đối vào Tạ Trần. Nàng không hiểu Tạ Trần đang làm gì, chỉ biết rằng hắn đang kéo nàng vào một khe núi hẹp vừa được tạo ra do sự sụp đổ của vách đá. "Chỗ đó... nó đang sập!" Nàng nghẹn ngào thốt lên, nhìn những tảng đá khổng lồ rung chuyển phía trên đầu họ, sẵn sàng đổ ập xuống bất cứ lúc nào.

"Chính là nó!" Tạ Trần đáp, giọng hắn tràn đầy sự chắc chắn đến khó tin. "Hắn không thể kiểm soát sự hỗn loạn tuyệt đối. Chúng ta sẽ lách qua khe hở của sự hủy diệt!"

Tạ Trần không hề giao chiến trực diện. Hắn không có năng lực để làm điều đó. Thay vào đó, hắn sử dụng 'nhân quả chi nhãn' để "đọc" những gợn sóng của sự hủy diệt, những luồng năng lượng đang cuộn xoáy một cách vô trật tự. Trong dòng chảy hỗn loạn ấy, hắn nhìn thấy một "điểm mù" tạm thời, một khoảnh khắc ngắn ngủi khi các quy tắc bị bẻ cong đang va chạm và triệt tiêu lẫn nhau, tạo ra một vùng không gian không bị ảnh hưởng trực tiếp bởi sự phá hủy của Bạch Vô Thường. Đó là một khe hở trong "lưới trời" mà chính Thiên Đạo đã tạo ra trong cơn hấp hối của mình.

Hắn tính toán chính xác từng ly từng tí, từng khoảnh khắc, từng hướng đi. Đây không phải là may mắn, đây là sự vận dụng trí tuệ đến cực hạn, một cuộc đấu trí giữa một phàm nhân và một thực thể đại diện cho quy tắc vũ trụ. Tạ Trần kéo Dạ Lan lao vào khe nứt không gian vừa hình thành, không phải một khe nứt vật lý, mà là một đường hầm tạm thời được tạo ra bởi sự giao thoa của những lực lượng hủy diệt. Cảm giác như xuyên qua một dòng nước xoáy, toàn thân họ bị kéo căng, không khí xung quanh đặc quánh lại, nhưng chỉ trong một chớp mắt.

Họ lao qua, như một cái bóng lướt qua ánh chớp. Phía sau lưng họ, Hẻm Núi U Ảnh thực sự sụp đổ hoàn toàn. Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, rung chuyển cả mặt đất, kéo theo một đám mây bụi khổng lồ che khuất bầu trời. Vùng đất từng là nơi nương náu giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn, không còn dấu vết của sự sống, của bất kỳ quy tắc nào. Họ đã thoát khỏi trung tâm của cơn bão năng lượng, tránh được đòn đánh chí mạng, nhưng cái giá phải trả là sự hủy diệt hoàn toàn của một khu vực rộng lớn.

Tạ Trần và Dạ Lan kiệt sức, nằm rạp trên một gò đất nhỏ ở rìa Bãi Hoang Yêu Linh. Cả hai đều thở dốc, lồng ngực phập phồng như muốn nổ tung. Bụi đất mịt mù bay lượn xung quanh họ, không khí khô cằn và mang theo mùi khét lẹt của sự hủy diệt. Ánh bình minh yếu ớt bắt đầu le lói phía chân trời, nhuộm một màu vàng cam u ám lên khung cảnh hoang tàn. Hẻm Núi U Ảnh phía sau đã biến thành một đống đổ nát khổng lồ, chỉ còn là những tàn tích của một thế giới bị xé nát.

Dạ Lan cố gắng ngồi dậy, toàn thân nàng đau nhức rã rời, xương cốt như muốn rời ra. Nàng nhìn về phía Hẻm Núi U Ảnh đã không còn, rồi lại nhìn sang Tạ Trần, đôi mắt nàng vẫn ánh lên sự sợ hãi tột độ, nhưng cũng xen lẫn một niềm tin không thể lay chuyển. "Chúng ta... chúng ta thoát rồi?" Nàng thều thào hỏi, giọng khàn đặc.

Tạ Trần lắc đầu, cử động chậm rãi, khó khăn. Hắn thở hổn hển, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi vùng trời phía chân trời, nơi ánh sáng trắng bạc của Bạch Vô Thường vẫn hiện hữu mờ ảo, như một bóng ma của quy tắc, vẫn đang lơ lửng, vẫn đang quan sát.

"Chưa..." Hắn nói, giọng hắn khàn đặc đến mức gần như không thể nghe rõ. "Hắn sẽ không bỏ cuộc. Hắn là một hệ thống, không phải một cá thể. Hắn không có cảm xúc, không có mệt mỏi. Đây chỉ là khởi đầu."

Trong lời nói của Tạ Trần không có sự tuyệt vọng, chỉ có một sự thật lạnh lùng, một nhận định chính xác. Hắn nhắm mắt lại, nhưng 'nhân quả chi nhãn' trong tâm trí hắn vẫn vận hành, cố gắng "đọc" những dấu vết còn sót lại của Bạch Vô Thường, những luồng năng lượng vô hình đang lan tỏa khắp không gian. Hắn cảm nhận được rằng, dù đã thoát được đòn đầu tiên, "lưới trời" vẫn đang thu hẹp. Áp lực vô hình vẫn còn đó, chỉ là nó đã chuyển từ một cuộc tấn công hủy diệt sang một sự bao vây, một sự truy lùng kiên nhẫn và vô tận.

Tạ Trần hiểu rằng, việc lách qua khe hở của sự hủy diệt chỉ là một giải pháp tạm thời. Bạch Vô Thường không phải là một kẻ thù có thể đánh bại bằng sức mạnh hay mưu kế thông thường. Nó là một ý chí, một quy tắc, một hệ thống đang giãy giụa trong cơn hấp hối. Và để đối phó với nó, hắn không thể chỉ tiếp tục né tránh. Hắn phải hiểu sâu hơn về "cách vận hành" của kẻ th�� vô hình này, phải tìm ra điểm yếu trong chính bản chất của một Thiên Đạo đang chết.

Ánh bình minh dần lên cao, rọi chiếu những tia nắng vàng yếu ớt lên khuôn mặt tái nhợt và thấm đẫm mồ hôi của Tạ Trần. Hắn mở mắt, đôi mắt sâu thẳm ấy giờ đây không còn sự mệt mỏi, mà thay vào đó là một tia sáng phức tạp, một sự kết hợp giữa sự kiệt sức, sự cảnh giác và một ý chí kiên định đến sắt đá. Cuộc chiến không phải là đã kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu. Và hắn, một phàm nhân nhỏ bé, sẽ phải dùng chính trí tuệ và sự thấu hiểu của mình để đối mặt với một thế lực vượt xa mọi tưởng tượng, thách thức cả một kỷ nguyên đang tàn lụi.

Hắn sẽ không để Thiên Đạo định đoạt số phận của mình, hay của nhân gian này.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free