Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 359: Vòng Xiềng Vô Hình: Cuộc Truy Sát Đến Hồi Kết

Tạ Trần khẽ nói, giọng hắn trầm khàn, như vừa trải qua một cuộc hành trình dài trong tâm trí. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự thấu hiểu sâu sắc từ những dòng chữ cổ. "Thiên Đạo không 'ác'."

Dạ Lan giật mình, nàng quay lại nhìn hắn, lòng đầy nghi hoặc. "Chết? Ý ngươi là sao?" Nàng đã quen với việc các tu sĩ coi Thiên Đạo là đấng tối cao, là nguồn gốc của mọi phép tắc và sức mạnh. Việc nói Thiên Đạo 'chết' là một sự báng bổ, nhưng từ miệng Tạ Trần, nó lại mang một trọng lượng khác.

Tạ Trần chạm tay vào mảnh bia đá một lần nữa, cảm nhận được một luồng thông tin lạnh lẽo, phi cảm xúc nhưng đầy logic chảy qua đầu ngón tay hắn. "Nó là một hệ thống. Một quy tắc. Giống như một cỗ máy khổng lồ vận hành vũ trụ. Khi cỗ máy đó suy yếu, nó không 'ác' đi, nó chỉ cố gắng sửa chữa chính mình. Nó tìm mọi cách để khôi phục lại trạng thái cân bằng ban đầu, một cách mù quáng và tàn bạo nhất có thể." Hắn nhìn Dạ Lan, ánh mắt hắn chất chứa một sự nặng nề không thể gọi tên. "Và mọi thứ nằm ngoài 'quy tắc' của nó, mọi thứ làm nhiễu loạn 'phép tính' của nó, đều bị coi là 'lỗi' cần phải xóa bỏ. Ta... ta là một lỗi lớn trong mắt nó."

Giọng nói của Tạ Trần không mang theo sự căm phẫn hay sợ hãi, mà chỉ là một sự chấp nhận bình thản, lạnh lùng đến đáng sợ. Hắn đã hiểu bản chất của kẻ truy đuổi mình, không phải là một kẻ thù có thể đối thoại hay thuyết phục, mà là một cỗ máy vô tri, một quy tắc vũ trụ đang cố gắng bảo vệ sự tồn tại của chính nó bằng mọi giá. Bạch Vô Thường, không phải là một sinh linh có ý thức, mà có lẽ chỉ là một phần của 'chương trình' ấy, một 'bộ phận' được kích hoạt để 'thanh lọc' những 'lỗi' trong hệ thống. Tạ Trần, với khả năng nhìn thấu nhân quả, với ý chí không bị ràng buộc bởi Thiên Đạo, chính là một 'biến số' nguy hiểm, một 'virus' đe dọa sự ổn định của cả một hệ thống đang suy tàn.

Sự thật này, tuy lạnh lẽo và tàn nhẫn, nhưng lại mang đến cho Tạ Trần một sự giải thoát kỳ lạ. Hắn không còn phải đấu tranh với ý nghĩ về một vị thần ác độc, mà là với một quy luật tự nhiên. Nhưng cùng lúc đó, gánh nặng trách nhiệm cũng đè nặng lên vai hắn. Nếu Thiên Đạo không ác, thì việc nó suy yếu lại càng trở nên bi tráng. Và việc hắn, một phàm nhân, lại trở thành 'lỗi' của cả vũ trụ, là một điều không thể tưởng tượng nổi. Áp lực tinh thần từ sự truy lùng không ngừng của Bạch Vô Thường vẫn hiện hữu, như một sợi dây vô hình đang siết chặt. Hắn biết, cuộc đối đầu trực tiếp ở Chương 360 là không thể tránh khỏi và đang đến rất gần.

Dạ Lan nhìn Tạ Trần, nàng cảm nhận được sự thấu hiểu sâu sắc trong ánh mắt hắn. Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất. Và giờ đây, một mảnh của sự thật kinh hoàng ấy đã được hé lộ. Nàng siết chặt viên dạ minh châu trong tay, ánh sáng của nó run rẩy trong bóng tối. Con đường phía trước sẽ còn nguy hiểm hơn nhiều, nhưng nàng biết, Tạ Trần đã tìm thấy một manh mối, một hướng đi. Và với trí tuệ của hắn, với sự kiên định của nàng, họ sẽ không lùi bước.

***

Đúng lúc đó, một luồng áp lực vô hình, lạnh lẽo và khủng khiếp như có thể nghiền nát mọi thứ, đột ngột ập xuống Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ. Không có âm thanh, không có ánh sáng chói lòa, chỉ là một sự đè nén thuần túy từ hư không, một bàn tay khổng lồ vô hình đang siết chặt lấy toàn bộ khu phế tích. Những tảng đá đổ nát, vốn đã mục ruỗng qua hàng ngàn năm, bắt đầu rung chuyển bần bật, những vết nứt mới xuất hiện trên các cột đá khổng lồ, và bụi bặm cổ xưa bị đánh thức bay mù mịt trong không khí đang đặc quánh. Một cảm giác bị "nhốt chặt" đột ngột ập đến, khiến ngay cả Dạ Lan, một người tu hành với kinh nghiệm phong phú, cũng phải tái mặt. Nàng cảm thấy linh khí trong cơ thể bị ngưng trệ, như bị đông cứng lại bởi một luồng ý chí vô cùng cường đại và vô cảm. Viên dạ minh châu trong tay nàng lay động dữ dội, ánh sáng yếu ớt của nó dường như cũng bị bóp nghẹt.

"Nó đến rồi," Tạ Trần khẽ nói, giọng hắn trầm khàn nhưng không hề run rẩy, "Không phải truy tìm, mà là phong tỏa." Ánh mắt sâu thẳm của hắn quét qua khắp không gian đổ nát, như đang cố gắng nhìn thấu bức màn vô hình đang giam hãm họ. Thân hình gầy gò của hắn, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, dường như cũng chịu một áp lực khổng lồ, nhưng hắn vẫn đứng vững như một cột đá. Mái tóc đen dài của hắn, vốn được buộc gọn gàng, giờ đây có vài sợi vương trên trán, thấm đẫm mồ hôi lạnh.

Dạ Lan siết chặt tay, ánh mắt sắc sảo c���a nàng căng thẳng tột độ. "Mức độ này... không thể né tránh được nữa sao?" Giọng nàng thì thầm, nhưng không giấu nổi sự lo lắng. Nàng cảm thấy một sự tuyệt vọng lạnh lẽo dâng lên trong lòng. Trước đây, Tạ Trần luôn có thể tìm ra những khe hở, những lối thoát lách qua dòng chảy nhân quả, nhưng lần này, cảm giác bị bao vây quá rõ ràng, quá tuyệt đối.

Tạ Trần không trả lời ngay. Hắn nhắm mắt lại, đôi mày thanh tú khẽ nhíu, tập trung toàn bộ tâm trí vào khả năng "nhân quả chi nhãn" của mình. Hắn cố gắng cảm nhận những sợi tơ nhân quả đang đan xen trong không gian, tìm kiếm một sơ hở, một điểm yếu trong bức tường phong tỏa vô hình này. Hắn cảm nhận được hàng tỷ sợi dây nhân quả, nhưng không phải là những sợi dây kết nối giữa các sự vật, hiện tượng, mà là những "xiềng xích" vô hình, những "mắt xích" khổng lồ đang khóa chặt mọi khả năng. Mỗi luồng linh khí, mỗi dao động nhỏ nhất trong không gian đều bị kiểm soát, bẻ cong, hoặc dập tắt. Hắn thấy rõ ràng, đây không phải là một đòn tấn công hữu hình, mà là một sự "áp đặt quy tắc" từ cấp độ cao nhất. Thiên Đạo đang tái định nghĩa quy luật của không gian này, biến nó thành một cái lồng không lối thoát.

Một tiếng "Rắc!" chói tai vang lên. Một cột đá khổng lồ, cao hơn mười trượng, với những phù điêu cổ xưa đã mờ nhạt, đột ngột nứt toác từ đỉnh xuống chân, rồi đổ sập xuống với một tiếng ầm vang dội. Bụi đá bay mù mịt, che khuất tầm nhìn. Ngay sau đó, một cột đá khác, rồi một bức tường đổ nát, cũng bắt đầu sụp đổ. Những tảng đá lớn văng ra, tạo thành một hàng rào tự nhiên, chặn đứng những lối ra duy nhất mà Tạ Trần và Dạ Lan có thể nhìn thấy. Đây là một đòn "đánh" từ xa của Bạch Vô Thường, không phải là một phép thuật cụ thể, mà là sự bẻ cong quy tắc vật lý, khiến các cấu trúc vốn đã suy yếu càng thêm suy yếu, sụp đổ một cách có chủ đích để phong tỏa mọi lối thoát.

Tạ Trần mở mắt, ánh mắt hắn lạnh như băng. "Không có khe hở," hắn nói, giọng hắn lộ rõ sự mệt mỏi tinh thần. "Nó không phải là một 'mê trận' có thể tìm ra lối thoát, mà là một 'lệnh cấm' tuyệt đối. Thiên Đạo đang dùng chính bản thân nó để khóa chặt chúng ta. Mọi sự thay đổi, mọi động năng đều bị nó kiểm soát." Mùi đất ẩm và rêu phong trong không khí càng trở nên nặng nề, hòa lẫn với mùi bụi đá mới vỡ. Tiếng gió rít qua các khe nứt của phế tích nghe như tiếng than khóc của một linh hồn cổ xưa đang bị giam cầm. Tạ Trần có thể cảm nhận rõ ràng từng dao động nhỏ của không khí, từng hạt bụi li ti, tất cả đều đang bị một ý chí vô hình thao túng. Hắn biết, Bạch Vô Thường đang ở đâu đó, rất gần, hoặc thậm chí là ở khắp mọi nơi trong không gian này, là hiện thân của ý chí Thiên Đạo đang ra tay.

"Vậy chúng ta phải làm gì?" Dạ Lan hỏi, nàng đã rút thanh kiếm của mình ra, ánh mắt nàng sắc lẻm, sẵn sàng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Nhưng nàng biết, trước một thế lực như thế này, sức mạnh cá nhân gần như vô nghĩa. Kiếm của nàng có thể chém đứt đá, nhưng không thể chém đứt quy tắc.

Tạ Trần nhìn nàng, một nụ cười nhạt nhòa thoáng qua trên môi. "Chạy." Hắn nói, rồi quay người, lao về phía một lối đi nhỏ giữa hai tàn tích vừa sụp đổ. "Chỉ có thể hy vọng nó chưa hoàn toàn phong tỏa mọi thứ." Hắn biết, đây là một cuộc chạy đua với thời gian, một canh bạc mà tỉ lệ thắng gần như bằng không. Nhưng trong tình thế này, không chạy còn có nghĩa là chờ chết. Mùi máu khô thoang thoảng từ tàn tích cổ xưa, một cảm giác kim loại gỉ sét len lỏi vào khứu giác, như một lời nhắc nhở về sự tàn phá của thời gian và cái chết. Hắn cảm thấy từng thớ thịt căng cứng vì áp lực, nhưng bước chân vẫn thoăn thoắt, cố gắng giữ nhịp.

***

Tạ Trần và Dạ Lan chật vật thoát ra khỏi Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ, lao vào Rừng Thanh Phong. Tuy nhiên, áp lực từ Bạch Vô Thường vẫn bám theo họ như hình với bóng, không một chút lơi lỏng. Vừa chạy sâu vào rừng, Dạ Lan đã cảm nhận được một sự dị thường đáng sợ. Nơi đây, vốn là một khu rừng xanh tốt, đầy sức sống, giờ đây lại mang một vẻ u ám đến rợn người.

"Những quy tắc này... hoàn toàn bị đảo lộn!" Dạ Lan thở dốc, vừa chạy vừa né tránh một thân cây cổ thụ đột ngột héo úa, cành lá khô giòn rụng lả tả như mưa. "Hắn ta không chỉ truy sát, hắn đang hủy hoại!" Nàng cảm thấy ghê rợn. Một thực thể có thể bẻ cong quy tắc tự nhiên đến mức này, không thể là một kẻ thù hữu hình thông thường.

Tạ Trần, với làn da trắng nhợt và thân hình gầy gò, đang chạy hết sức mình. Hắn không hề dừng lại, ánh mắt sắc lạnh và tỉnh táo quét qua mọi vật xung quanh. "Đây là bản năng tự vệ của Thiên Đạo," hắn nói, giọng hắn trầm nhưng rõ ràng giữa tiếng gió rít và tiếng lá cây xào xạc. "Nó không có ác ý, chỉ là muốn xóa bỏ mọi dị số đe dọa sự tồn vong của nó." Hắn hiểu rằng, Bạch Vô Thường không phải là một kẻ thù có cảm xúc, mà chỉ là một "công cụ" được lập trình để thực hiện một mục đích duy nhất: duy trì sự ổn định của Thiên Đạo, bằng mọi giá. Và hắn, Tạ Trần, là một "lỗi" cần phải được sửa chữa.

Cảnh tượng xung quanh thật kinh hoàng. Những con suối nhỏ, vốn chảy róc rách theo một hướng cố định, giờ đây đột ngột đổi dòng, hoặc thậm chí chảy ngược lên dốc trong chốc lát, như thể dòng thời gian và không gian đã bị bóp méo. Những vạt cỏ xanh tươi nhanh chóng úa tàn, nhường chỗ cho rêu phong mọc đột ngột trên mặt đất ẩm ướt và thân cây. Mùi đất ẩm và lá cây mục nát giờ đây hòa lẫn với một mùi hương khó tả, như mùi của sự phân rã, của cái chết đang lan tỏa. Tiếng chim hót líu lo đã biến mất, thay vào đó là một sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng gió mạnh rít qua tán lá và tiếng mưa phùn lất phất chạm vào mặt đất.

Tạ Trần cảm thấy như có hàng ngàn sợi dây vô hình đang kéo anh lại, xiết chặt lấy cơ thể anh. Mỗi bước chạy đều trở nên nặng nề như đeo chì, hô hấp cũng khó khăn hơn. Đây không phải là một sự cản trở vật lý, mà là một sự can thiệp trực tiếp vào quy tắc vận hành của cơ thể hắn, vào dòng chảy của linh khí và sinh lực. Hắn biết, Bạch Vô Thường đang dùng chính Thiên Đạo để "gia tốc" sự phân rã của hắn, để khiến hắn suy yếu và gục ngã.

Hắn cố gắng vận dụng "nhân quả chi nhãn", không phải để tìm lối thoát, mà để cảm nhận những vùng không gian bị ảnh hưởng ít nhất, những "khe hở" tạm thời trong bức màn quy tắc đang bị bóp méo. Hắn dẫn Dạ Lan đi qua những con đường mòn nhỏ, lách qua những bụi cây rậm rạp mà chỉ một khắc trước còn là một bãi đất trống. Hắn dường như đang "đọc" được ý đồ của Thiên Đạo, hoặc ít nhất là cảm nhận được những nơi mà sự "sửa chữa" của nó chưa kịp bao phủ hoàn toàn.

"Bám sát ta," Tạ Trần nói, giọng hắn trầm ổn, nhưng ánh mắt ẩn chứa một sự tập trung cao độ. Hắn biết, một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến họ bị nuốt chửng bởi sự bóp méo quy tắc xung quanh. Từng hạt mưa phùn chạm vào da thịt Tạ Trần, mang theo cái lạnh thấu xương, như muốn đóng băng cả ý chí của hắn. Hắn cảm thấy đất đá gồ ghề dưới chân, mỗi bước chạy đều là một sự dằn vặt.

Dạ Lan tin tưởng hoàn toàn vào Tạ Trần. Nàng di chuyển nhanh nhẹn như một con linh miêu trong bóng tối, theo sát từng bước chân của hắn. Nàng cảm thấy được sự suy yếu của linh khí trong cơ thể mình, và sự nặng nề của không gian. Nhưng nàng cũng cảm nhận được sự kiên cường và quyết đoán của Tạ Trần, một phàm nhân đang đối đầu với cả Thiên Đạo. Sự thán phục của nàng dành cho hắn càng sâu sắc hơn.

Tuy nhiên, dù Tạ Trần có tài giỏi đến đâu, thì việc chạy trốn khỏi một thế lực có thể bẻ cong toàn bộ quy tắc tự nhiên là điều không thể duy trì mãi. Dần dần, hắn nhận ra mọi ngả đường đều dẫn đến một kết cục bế tắc. Cả khu rừng, vốn rộng lớn, dường như đang thu hẹp lại. Các quy tắc tự nhiên bị đảo lộn ngày càng nghiêm trọng. Không khí trở nên đặc quánh, nặng nề, như thể hàng ngàn luồng áp lực vô hình đang đè nén từ mọi phía. Tiếng tim đập dồn dập của Tạ Trần và Dạ Lan vang vọng trong sự im lặng đáng sợ của khu rừng. Cảm giác tuyệt vọng bắt đầu len lỏi, không phải vì sợ hãi cái chết, mà vì nhận ra rằng sự trốn chạy này là vô nghĩa.

Tạ Trần nhìn về phía trước, nơi những vách đá dựng đứng hiện ra mờ ảo trong màn mưa phùn. Hắn biết, đó là Hẻm Núi U Ảnh, một nơi hiểm trở với những khe nứt sâu và hang động tối tăm. Đây là con đường duy nhất còn sót lại, nhưng cũng là một cái bẫy không thể tránh khỏi. Hắn khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự mệt mỏi và chấp nhận.

"Không ổn rồi..." Hắn thì thầm, giọng hắn khản đặc. "Nó đã khóa chặt mọi thứ."

Dạ Lan nhìn theo hướng hắn, ánh mắt nàng lộ rõ sự lo lắng. Nàng biết, nếu đã bị dồn vào đó, thì khả năng thoát ra gần như bằng không. Hẻm Núi U Ảnh nổi tiếng với địa hình hiểm trở, nhưng cũng là một địa điểm dễ bị bao vây.

Tạ Trần không nói gì thêm. Hắn tiếp tục chạy, nhưng bước chân đã chậm lại. Hắn không còn cố gắng tìm kiếm lối thoát nữa, mà chỉ đơn thuần là di chuyển về phía định mệnh đã được an bài. Khu rừng phía sau họ, giờ đây đã biến thành một cảnh tượng hoang tàn và chết chóc, như một lời nhắc nhở về sự tàn phá của Thiên Đạo khi nó cố gắng "sửa chữa" chính mình.

***

Đêm đã về khuya, và Tạ Trần cùng Dạ Lan cuối cùng bị dồn vào Hẻm Núi U Ảnh. Không khí nơi đây mang một vẻ u ám, lạnh lẽo và ẩm ướt đặc trưng. Sương mù dày đặc bao phủ, khiến tầm nhìn bị hạn chế đến mức chỉ có thể nhìn thấy vài bước chân. Những vách đá dựng đứng vươn lên hai bên, tạo thành một hành lang hẹp và tối tăm, khe nứt sâu hun hút hiện ra mờ ảo trong màn sương. Tiếng gió rít qua hẻm núi nghe như tiếng quỷ khóc, hay những lời thì thầm của hàng ngàn linh hồn bị giam cầm. Thỉnh thoảng, tiếng nước nhỏ giọt từ trên cao vọng xuống, tạo nên một âm thanh đơn điệu, não nề, như tiếng đếm ngược của thời gian. Mùi đá ẩm, mùi đất mục và rêu phong càng trở nên nồng nặc, hòa quyện với cái lạnh buốt thấu xương.

Áp lực từ Bạch Vô Thường không còn là truy đuổi, mà là một sự bao vây hoàn toàn. Tạ Trần có thể cảm nhận rõ ràng từng "sợi dây" vô hình của Thiên Đạo đang siết chặt xung quanh họ, không cho phép một hạt bụi nào thoát ra. Toàn bộ hẻm núi dường như đã bị tách biệt khỏi thế giới bên ngoài, trở thành một cái bẫy hoàn hảo.

Tạ Trần đột ngột ngừng chạy. Thân hình gầy gò của hắn đứng thẳng giữa màn sương mù, bộ áo vải bố cũ kỹ của hắn thấm đẫm hơi sương, nhưng hắn không hề run rẩy. Hắn nhìn ra khoảng không phía trước, nơi những tảng đá lớn nằm rải rác như những bộ xương khổng lồ. Ánh mắt hắn lộ rõ sự mệt mỏi, sự kiệt sức sau cuộc chạy trốn không ngừng nghỉ. Đôi mắt sâu thẳm ấy, thường ngày luôn tỉnh táo và suy tư, giờ đây mang một vẻ tuyệt vọng ban đầu, nhưng chỉ thoáng qua. Ngay sau đó, một tia sáng quyết liệt, sắc lạnh bừng lên trong đôi đồng tử.

"Dạ Lan, chúng ta không thể chạy nữa." Giọng Tạ Trần trầm khàn, mang theo sự nặng nề của một quyết định định mệnh. Hắn không cần quay lại để biết Dạ Lan đang ở ngay phía sau mình, ánh mắt nàng căng thẳng, sẵn sàng chiến đấu.

Dạ Lan nín thở. Nàng nhìn Tạ Trần, lòng nàng như thắt lại. Nàng đã biết điều này sẽ xảy ra, nhưng khi nó thực sự đến, cảm giác vẫn vô cùng khó chấp nhận. "Vậy thì... chúng ta phải làm gì?" Nàng hỏi, giọng nàng khẽ run. Nàng không sợ chết, nhưng nàng sợ nhìn thấy Tạ Trần, người phàm nhân duy nhất nàng ngưỡng mộ, gục ngã trước Thiên Đạo.

Tạ Trần không trả lời ngay. Hắn từ từ nhắm mắt lại. Trong bóng tối của tâm trí, hắn cảm nhận rõ rệt từng "sợi dây" vô hình của Thiên Đạo đang siết chặt lấy mình, từng luồng năng lượng lạnh lẽo, vô cảm của Bạch Vô Thường đang bao phủ. Hắn cảm thấy áp lực từ mọi phía, như thể không gian đang co lại, muốn nghiền nát hắn. Hắn lắng nghe tiếng gió rít qua vách đá, tiếng nước nhỏ giọt, tiếng tim đập dồn dập của chính mình và của Dạ Lan. Hắn cảm nhận mùi kim loại gỉ sét len lỏi trong không khí, một mùi hương gợi nhớ về sự hủy diệt và vô thường.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, Tạ Trần đã suy nghĩ rất nhiều. Hắn đã trốn chạy quá lâu. Hắn đã cố gắng lách luật, tìm kiếm khe hở trong mọi quy tắc. Nhưng Thiên Đạo, như một cỗ máy khổng lồ đang chết, không cho phép bất kỳ "lỗi" nào tồn tại. Nó không có tình cảm, không có sự khoan dung. Mọi hành động của nó chỉ là bản năng sinh tồn thuần túy. Và hắn, Tạ Trần, chính là mối đe dọa trực tiếp đến sự tồn vong của nó.

Nếu không thể trốn chạy, thì chỉ có một con đường.

Tạ Trần mở mắt. Ánh mắt hắn không còn vẻ trốn tránh hay tuyệt vọng. Thay vào đó là sự kiên định đến lạnh lùng, một sự sắc bén đến đáng sợ. Trong đôi mắt sâu thẳm ấy, Dạ Lan có thể nhìn thấy một ý chí không thể lay chuyển, một quyết tâm phá tan mọi chấp niệm. Đây không phải là sự liều lĩnh của một kẻ tuyệt vọng, mà là sự tính toán của một trí tuệ đã nhìn thấu mọi thứ.

"Đối mặt." Hắn nói, giọng hắn vang lên giữa hẻm núi, mang theo một lực lượng vô hình. "Ta đã trốn đủ rồi."

Trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần không còn là một thư sinh gầy gò, yếu ớt. Hắn là một ngọn đuốc lập lòe giữa cơn bão táp, nhưng lại bừng sáng với một ngọn lửa bất diệt. Hắn không sùng bái sức mạnh, nhưng hắn không sợ hãi quyền năng. Hắn không tin vào số mệnh an bài, và hắn sẽ không để số mệnh định đoạt mình. Hắn muốn được sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình. Nhưng nếu Thiên Đạo không cho phép, thì hắn sẽ tìm cách thay đổi Thiên Đạo, hoặc ít nhất là thay đổi cách hắn đối diện với nó.

Tạ Trần đứng thẳng người, hít một hơi thật sâu cái không khí lạnh lẽo, ẩm ướt của hẻm núi. Trong đầu hắn, một kế hoạch bắt đầu hình thành, một kế hoạch táo bạo, điên rồ, nhưng cũng là hy vọng duy nhất. Hắn biết, cuộc đối đầu này sẽ không dễ dàng. Bạch Vô Thường, đại diện cho ý chí của Thiên Đạo, là một thế lực mà bất kỳ tu sĩ nào cũng phải run sợ. Nhưng Tạ Trần không phải tu sĩ. Hắn là một phàm nhân, một "lỗi" của hệ thống, và hắn sẽ dùng chính sự "lỗi lầm" đó để thách thức cả một kỷ nguyên đang tàn lụi.

Hắn khẽ quay đầu, nhìn Dạ Lan, ánh mắt hắn trấn an nàng. "Chuẩn bị đi," hắn nói, "Cuộc chiến thực sự... mới bắt đầu."

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free