Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 358: Dấu Vết Vô Hình: Giải Mã Thiên Đạo Đang Chết

Mặt trời dần lên cao, sương mù tan biến hoàn toàn. Rừng Thanh Phong hiện lên rực rỡ dưới ánh nắng mới, nhưng trong lòng hai người lữ khách, một cảm giác căng thẳng, u ám và khẩn cấp vẫn bao trùm. Một kỷ nguyên đang tàn, và họ đang trên con đường đi tìm một kỷ nguyên khác.

Tạ Trần và Dạ Lan tiếp tục men theo lối mòn nhỏ hẹp, xuyên qua những tán lá rậm rạp của Rừng Thanh Phong. Ánh nắng ban mai xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lốm đốm trên nền đất ẩm ướt, điểm xuyết những bông hoa dại li ti vẫn còn đọng sương đêm. Tiếng chim hót líu lo, tiếng lá cây xào xạc trong gió nhẹ, tiếng suối chảy róc rách đâu đó phía xa, và tiếng côn trùng vo ve không ngớt tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo mùi đất ẩm, mùi lá cây và hương hoa dại thoang thoảng, đáng lẽ phải khiến lòng người thư thái. Thế nhưng, đối với Tạ Trần, mỗi bước chân trong khung cảnh hữu tình ấy lại chất chứa một áp lực vô hình, một cảm giác bị giám sát đến tận xương tủy. Hắn không ngẩng đầu nhìn lên, nhưng biết rõ có một 'ánh mắt' đang quét qua họ, không phải bằng thần thức hay pháp lực thông thường, mà bằng một thứ gì đó sâu xa và phi vật chất hơn nhiều.

"Nó vẫn dõi theo chúng ta," Tạ Trần khẽ nói, giọng trầm đục, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của rừng sâu. Hắn không c��n chỉ rõ 'nó' là ai, Dạ Lan tự khắc hiểu. Nàng bước cách hắn nửa bước chân, ánh mắt sắc bén quét ngang dọc xung quanh, nhưng không tìm thấy bất cứ dấu vết nào của kẻ bám đuổi. "Ta không cảm nhận được bất kỳ dao động linh khí nào, cũng không có dấu vết của thần niệm. Ngài chắc chứ?"

Tạ Trần gật đầu, đồng thời thay đổi bước chân, từ từ chuyển hướng sang một bụi cây rậm rạp bên cạnh. "Nó không truy lùng 'khí', cũng không cần thần niệm. Mỗi bước chân của chúng ta, mỗi suy nghĩ của ta, đều như một gợn sóng trong dòng chảy nhân quả. Và có kẻ đang đọc những gợn sóng đó, khóa chặt vào cái 'ý chí tồn tại' của ta." Hắn dừng lại, đưa tay gầy gò vuốt nhẹ một chiếc lá phong đỏ thẫm, như đang suy tư về một vấn đề triết lý cao siêu. "Đối với nó, ta không phải là một 'sinh linh' để cảm nhận hơi thở, mà là một 'điểm neo' trong mạng lưới nhân quả, một 'biến số' cần phải được định vị và loại bỏ."

Dạ Lan chau mày, đôi mắt ẩn sau mạng che mặt lộ rõ sự khó hiểu. "Vậy chúng ta phải làm sao? Che giấu hơi thở, hay ẩn mình trong trận pháp? Ta có thể bố trí một vài cấm chế tạm thời..." Nàng bắt đầu lục tìm trong túi càn khôn của mình, nhưng Tạ Trần đã lắc đầu.

"Không đủ." Hắn tiếp tục di chuyển, nhưng lần này bước chân của hắn không còn đều đặn, mà trở nên ngẫu nhiên, lúc nhanh lúc chậm, lúc uyển chuyển như dòng nước, lúc lại cứng nhắc như một pho tượng. Thậm chí, ánh mắt hắn cũng không còn tập trung vào một điểm, mà lướt qua mọi vật xung quanh, như đang đồng thời suy nghĩ về vô vàn khả năng. "Nó không truy lùng 'khí', nó truy lùng 'ý chí tồn tại'. Chúng ta phải làm nhiễu loạn ý chí đó, hoặc thay đổi dòng chảy nhân quả của mình." Hắn giải thích, giọng nói trầm ấm nhưng lại ẩn chứa sự căng thẳng tột độ. "Hãy tưởng tượng, nếu ngươi muốn tìm một hòn đá duy nhất trong một dòng sông, ngươi sẽ cảm nhận được sự tồn tại của nó. Nhưng nếu ta liên tục ném hàng ngàn hòn đá khác xuống, cùng lúc đó, hòn đá mục tiêu lại biến hóa thành vô số hình dạng, hoặc thậm chí 'tự nguyện' trôi theo nhiều hướng khác nhau, liệu ngươi có thể khóa chặt nó nữa không?"

Dạ Lan im lặng, nàng cố gắng thấu hiểu lời Tạ Trần. Nàng biết, hắn đang dùng một cách thức hoàn toàn khác để đối phó với kẻ thù vô hình này. Nàng bắt đầu quan sát kỹ lưỡng từng cử động, từng biểu cảm rất nhỏ trên gương mặt Tạ Trần. Hắn không chỉ thay đổi bước chân hay hướng đi, mà còn liên tục thay đổi nhịp thở, nhịp tim, thậm chí cả những ý nghĩ thoáng qua trong đầu. Đôi khi, hắn sẽ đột ngột dừng lại, nhìn vào một khoảng không vô định, rồi lại tiếp tục bước đi với một hướng hoàn toàn khác. Hắn nhắm mắt lại trong vài khắc, rồi mở ra, ánh nhìn như vừa trải qua hàng vạn suy tư. Đây không phải là hành động của một kẻ đang che giấu hơi thở, mà là của một người đang cố gắng làm rối loạn chính bản thể của mình trong mắt một kẻ truy lùng siêu việt.

Tạ Trần không chỉ cố gắng "làm nhiễu loạn" mà còn tạo ra những "dấu vết giả" trong dòng chảy nhân quả. Hắn tưởng tượng ra vô số con đường, vô số hành động, vô số kết quả có thể xảy ra từ vị trí của mình, như một bức tranh nhân quả đa chiều, phức tạp đến mức chính Thiên Đạo cũng khó lòng phân tách. Hắn dùng Nhân Quả Luân Bàn trong tâm thức, không phải để tính toán, mà để "phóng thích" những luồng nhân quả giả, những "ý chí tồn tại" không có thật, tựa như hàng ngàn điểm sáng bỗng nhiên xuất hiện và biến mất trong bóng đêm.

"Chúng ta đang đi vào vùng đất nhiễu loạn nhất," Tạ Trần khẽ khàng nói, đôi mắt hắn ánh lên vẻ sắc bén khi lướt qua một thân cây cổ thụ bị sét đánh cháy xém, thân cây méo mó vặn vẹo như một con quái vật. "Càng gần đích đến, sự nhiễu loạn càng mạnh. Đó cũng là cơ hội để chúng ta ẩn mình."

Dạ Lan gật đầu, nàng hiểu được ý Tạ Trần. Nơi mà linh khí hỗn loạn, quy tắc tự nhiên bị đảo lộn, cũng chính là nơi mà sự truy lùng của Bạch Vô Thường trở nên khó khăn hơn cả. Nhưng cùng lúc đó, nguy hiểm cũng tăng lên gấp bội. Nàng rút ra một thanh ám khí nhỏ, lòng bàn tay siết chặt, sẵn sàng đối phó với mọi tình huống bất ngờ. Nàng biết, hành trình này không chỉ đòi hỏi sự thông tuệ của Tạ Trần, mà còn cần đến sự cảnh giác và khả năng chiến đấu của chính nàng. Ánh mắt nàng vẫn luôn hướng về Tạ Trần, không chỉ để bảo vệ, mà còn để học hỏi. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng của hắn, nhưng cũng thấy được sự kiên định không gì lay chuyển. Trong thế giới này, sự tỉnh táo và khả năng suy luận của Tạ Trần chính là vũ khí mạnh nhất, và nàng phải là lá chắn kiên cố nhất cho vũ khí ấy.

***

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ chân trời, hắt lên những bóng hình đổ nát của một quá khứ xa xưa, Tạ Trần và Dạ Lan đã đến được Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ. Cảnh tượng trước mắt họ là một bức tranh hoang tàn và hùng vĩ, gợi lên niềm bi tráng về một thời kỳ vàng son đã chìm vào quên lãng. Những cột đá khổng lồ, một thời sừng sững nâng đỡ vòm trời, giờ đây đổ nát ngổn ngang, một số vẫn đứng vững nhưng đã nứt vỡ, bị thời gian và phong hóa gặm nhấm. Các bức tường cao ngất một thời, giờ chỉ còn là những mảng đá lởm chởm, rêu phong và cây leo chằng chịt, che khuất những phù điêu mờ nhạt đã mất đi nét tinh xảo ban đầu. Tiếng gió rít qua các khe đá vỡ, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng rên rỉ của linh hồn. Tiếng lá cây xào xạc một cách bất thường, không theo nhịp điệu của gió, mà như đang kể lể những câu chuyện cổ xưa. Đôi khi, một tiếng chim kêu lạ, chói tai và cô độc, vang vọng từ sâu trong phế tích, càng tăng thêm vẻ u ám. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong, mùi đá cũ kỹ và một chút hương hoang tàn của sự mục rữa bao trùm không khí, khiến người ta cảm thấy như đang bước vào một nấm mồ khổng lồ của thời gian.

Vừa đặt chân đến ngưỡng cửa đổ nát của phế tích, Tạ Trần đột nhiên dừng lại. Hắn nhắm mắt, một luồng áp lực vô hình, lạnh lẽo và sắc bén hơn gấp bội, bỗng chốc siết chặt lấy tâm trí hắn. "Nó đến gần rồi," Tạ Trần khẽ thì thầm, giọng nói trầm xuống, nặng nề hơn bao giờ hết. "Ý chí đó... sắc bén hơn nhiều. Như thể một thanh kiếm vô hình đang chỉ thẳng vào ta." Hắn cảm nhận được Bạch Vô Thường đã thu hẹp phạm vi truy lùng, không còn là một ánh mắt quét ngang, mà là một mũi tên đang lao thẳng tới.

Hắn nhanh chóng tìm một nơi ẩn nấp tạm thời, đó là một hốc đá lớn dưới một khối kiến trúc đổ sập. "Chúng ta không thể ở lại đây lâu. Nơi này quá rộng, và dấu vết của ta đã bị khóa chặt hơn." Tạ Trần khẽ nói, ánh mắt hắn lướt qua những tàn tích xung quanh. Hắn không có thời gian để bố trí những trận pháp phức tạp. Thay vào đó, hắn tập trung vào việc tạo ra những "cái bẫy" hoặc "màn sương" nhân quả đơn giản hơn. Hắn thả lỏng cơ thể, ngồi xuống, nhắm mắt lại, nhưng tâm trí lại vận hành với tốc độ kinh hoàng. Hắn bắt đầu "phóng thích" những dòng ý niệm, những "ý chí tồn tại" mơ hồ vào không khí, chúng không có định hướng rõ ràng, không có mục đích cụ thể, chỉ đơn thuần là những gợn sóng nhiễu loạn trong dòng chảy nhân quả. Như một người thợ săn khôn ngoan, hắn không cố gắng che giấu mùi hương của mình, mà lại phun ra hàng trăm loại mùi hương khác nhau, để kẻ săn mồi không thể phân biệt được đâu là con mồi thật.

Trong khi Tạ Trần chìm đắm vào việc làm nhiễu loạn "tín hiệu" của mình, Dạ Lan không hề lãng phí thời gian. Nàng đã quen với cách làm việc của Tạ Trần, biết rằng khi hắn tập trung, không ai được phép quấy rầy. Với kinh nghiệm dày dặn của một ám vệ, nàng lập tức bắt đầu tìm kiếm những tàn tích có thể chứa đựng thông tin. Nàng đi dọc theo những bức tường đổ nát, đôi mắt sắc sảo lướt qua từng phiến đá, từng mảng phù điêu. Tiếng gió rít lên, mang theo cái lạnh se lòng của đêm xuống, khiến nàng rùng mình nhẹ. Ánh sáng hoàng hôn yếu ớt dần tắt, nhường chỗ cho bóng tối bao trùm, và phế tích càng trở nên u ám, huyền bí.

"Ta đã tìm thấy một hành lang bị sập," Dạ Lan đột nhiên lên tiếng, giọng nói có chút gấp gáp nhưng vẫn giữ được vẻ thận trọng. Nàng đang đứng trước một khe nứt lớn trên mặt đất, dẫn xuống một không gian tối tăm bên dưới. "Có vẻ dẫn đến một khu thư viện cũ. Nhưng có những dấu vết của sự xáo trộn gần đây." Nàng chỉ vào những vết cào xước mới trên đá, những mảnh vụn gạch vỡ còn sắc cạnh, không phải do thời gian phong hóa mà là do một tác động mạnh mẽ nào đó.

Tạ Trần mở mắt, ánh mắt hắn vẫn còn vương vấn sự mệt mỏi từ việc tập trung cao độ, nhưng lại ánh lên vẻ tỉnh táo. Hắn đứng dậy, bước đến bên cạnh Dạ Lan, cúi xuống quan sát những dấu vết. "Có vẻ chúng ta không phải là những kẻ duy nhất tìm kiếm ở đây. Hãy cẩn thận." Hắn thì thầm, ánh mắt liếc qua những bóng tối đang dần bao phủ phế tích. Những dấu vết này không phải do động vật hoang dã gây ra, mà là do con người, hoặc ít nhất là một thực thể có trí tuệ. Điều đó có nghĩa là họ không chỉ phải đối mặt với sự truy lùng của Bạch Vô Thường, mà còn phải cảnh giác với những kẻ tìm kiếm khác, những người có thể cũng đang săn lùng những tri thức cổ xưa trong phế tích này. Sự cạnh tranh, hoặc thậm chí là xung đột, có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Tạ Trần cảm nhận được một luồng linh khí hỗn loạn còn sót lại, không mạnh, nhưng đủ để khẳng định sự hiện diện của những tu sĩ đã từng ở đây, có lẽ không lâu trước họ. Điều này càng làm tăng thêm sự phức tạp và nguy hiểm cho cuộc hành trình.

Đêm đã về khuya, gió vẫn mạnh bên ngoài, hú lên từng hồi thê lương qua những khe đá. Bên trong phế tích, không khí trở nên tĩnh mịch đáng sợ, chỉ còn tiếng bước chân khẽ khàng của Dạ Lan và Tạ Trần. Nàng thắp sáng một viên dạ minh châu, ánh sáng xanh lục nhạt nhòa của nó soi rọi con đường xuống hành lang đổ nát. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và một mùi ẩm mốc đặc trưng của giấy cũ đã mục nát xộc thẳng vào khứu giác, khiến Dạ Lan phải nheo mắt. Nàng cẩn trọng bước từng bước, đôi tai lắng nghe mọi âm thanh nhỏ nhất, đôi mắt quét qua từng góc khuất, từng khe hở.

Cuối cùng, sau một đoạn hành lang quanh co, họ đến được một căn phòng nhỏ. Đây có vẻ từng là một thư viện hoặc phòng nghiên cứu. Hầu hết giá sách đã đổ nát, những cuốn sách bằng tre, lụa, hoặc giấy đã mục ruỗng thành tro bụi, chỉ còn lại những vệt đen lem luốc trên nền đá. Một vài mảnh gỗ mục nát, từng là bàn ghế, nằm vương vãi khắp nơi. Không khí bên trong tĩnh mịch, nhưng ẩn chứa một sự bí ẩn khó tả, như thể những tri thức cổ xưa vẫn còn lơ lửng trong không gian.

Dạ Lan dùng viên dạ minh châu soi sáng. Ánh sáng yếu ớt của nó vừa đủ để Tạ Trần nhìn thấy một bệ đá đổ nát ở trung tâm căn phòng. Trên bệ đá đó, không phải là sách, mà là một mảnh bia đá nhỏ, màu xám tro, bị thời gian gặm nhấm nhưng vẫn còn nguyên vẹn. Trên bề mặt của nó, những ký hiệu và văn tự cổ đại được khắc sâu, giờ đây đã mờ nhạt nhưng vẫn còn có thể nhận ra.

Tạ Trần bước đến gần, cúi người xuống, đôi mắt sâu thẳm của hắn tập trung vào mảnh bia đá. Hắn dùng ngón tay gầy gò của mình vuốt nhẹ lên những ký tự cổ xưa, cảm nhận sự lạnh lẽo của đá và sự tĩnh lặng của hàng ngàn năm. Đây chính là thứ hắn tìm kiếm, một mảnh ghép của quá khứ, một lời giải đáp cho hiện tại. Hắn bắt đầu giải mã từng ký tự một, ánh mắt hắn lóe lên sự thấu hiểu khi những dòng văn tự dần hiện rõ trong tâm trí hắn.

Nội dung trên mảnh bia đá không phải là một câu chuyện hay một lời tiên tri, mà là một bản ghi chép mang tính triết lý sâu sắc, được viết bằng một ngôn ngữ cổ xưa, mô tả về bản chất của Thiên Đạo. Nó nói rằng, Thiên Đạo không phải là một vị thần có cảm xúc, không phải là một thực thể sống có ý thức thiện ác, mà là một 'chương trình' phức tạp, một 'phép tính vĩ đại' của vũ trụ, được tạo ra để duy trì trạng thái cân bằng. Nó là một tập hợp các quy tắc, các định luật, vận hành một cách tự động và vô cảm. Nó không có yêu ghét, không có hỉ nộ. Mục đích duy nhất của nó là duy trì trật tự và sự ổn định của Thập Phương Nhân Gian.

"Dạ Lan..." Tạ Trần khẽ nói, giọng hắn trầm khàn, như vừa trải qua một cuộc hành trình dài trong tâm trí. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự thấu hiểu sâu sắc từ những dòng chữ cổ. "Thiên Đạo không 'ác'."

Dạ Lan giật mình, nàng quay lại nhìn hắn, lòng đầy nghi hoặc. "Chết? Ý ngươi là sao?" Nàng đã quen với việc các tu sĩ coi Thiên Đạo là đấng tối cao, là nguồn gốc của mọi phép tắc và sức mạnh. Việc nói Thiên Đạo 'chết' là một sự báng bổ, nhưng từ miệng Tạ Trần, nó lại mang một trọng lượng khác.

Tạ Trần chạm tay vào mảnh bia đá một lần nữa, cảm nhận được một luồng thông tin lạnh lẽo, phi cảm xúc nhưng đầy logic chảy qua đầu ngón tay hắn. "Nó là một hệ thống. Một quy tắc. Giống như một cỗ máy khổng lồ vận hành vũ trụ. Khi cỗ máy đó suy yếu, nó không 'ác' đi, nó chỉ cố gắng sửa chữa chính mình. Nó tìm mọi cách để khôi phục lại trạng thái cân bằng ban đầu, một cách mù quáng và tàn bạo nhất có thể." Hắn nhìn Dạ Lan, ánh mắt hắn chất chứa một sự nặng nề không thể gọi tên. "Và mọi thứ nằm ngoài 'quy tắc' của nó, mọi thứ làm nhiễu loạn 'phép tính' của nó, đều bị coi là 'lỗi' cần phải xóa bỏ. Ta... ta là một lỗi lớn trong mắt nó."

Giọng nói của Tạ Trần không mang theo sự căm phẫn hay sợ hãi, mà chỉ là một sự chấp nhận bình thản, lạnh lùng đến đáng sợ. Hắn đã hiểu bản chất của kẻ truy đuổi mình, không phải là một kẻ thù có thể đối thoại hay thuyết phục, mà là một cỗ máy vô tri, một quy tắc vũ trụ đang cố gắng bảo vệ sự tồn tại của chính nó bằng mọi giá. Bạch Vô Thường, không phải là một sinh linh có ý thức, mà có lẽ chỉ là một phần của 'chương trình' ấy, một 'bộ phận' được kích hoạt để 'thanh lọc' những 'lỗi' trong hệ thống. Tạ Trần, với khả năng nhìn thấu nhân quả, với ý chí không bị ràng buộc bởi Thiên Đạo, chính là một 'biến số' nguy hiểm, một 'virus' đe dọa sự ổn định của cả một hệ thống đang suy tàn.

Sự thật này, tuy lạnh lẽo và tàn nhẫn, nhưng lại mang đến cho Tạ Trần một sự giải thoát kỳ lạ. Hắn không còn phải đấu tranh với ý nghĩ về một vị thần ác độc, mà là với một quy luật tự nhiên. Nhưng cùng lúc đó, gánh nặng trách nhiệm cũng đè nặng lên vai hắn. Nếu Thiên Đạo không ác, thì việc nó suy yếu lại càng trở nên bi tráng. Và việc hắn, một phàm nhân, lại trở thành 'lỗi' của cả vũ trụ, là một điều không thể tưởng tượng nổi. Áp lực tinh thần từ sự truy lùng không ngừng của Bạch Vô Thường vẫn hiện hữu, như một sợi dây vô hình đang siết chặt. Hắn biết, cuộc đối đầu trực tiếp ở Chương 360 là không thể tránh khỏi và đang đến rất gần.

Dạ Lan nhìn Tạ Trần, nàng cảm nhận được sự thấu hiểu sâu sắc trong ánh mắt hắn. Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất. Và giờ đây, một mảnh của sự thật kinh hoàng ấy đã được hé lộ. Nàng siết chặt viên dạ minh châu trong tay, ánh sáng của nó run rẩy trong bóng tối. Con đường phía trước sẽ còn nguy hiểm hơn nhiều, nhưng nàng biết, Tạ Trần đã tìm thấy một manh mối, một hướng đi. Và với trí tuệ của hắn, với sự kiên định của nàng, họ sẽ không lùi bước.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free