Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 357: Dịch Bệnh Lan Rộng: Ánh Mắt Truy Sát Từ Hư Không

Ngoài hang động Bích Ngọc, gió vẫn rít, mang theo tiếng thì thầm của một thế giới đang hấp hối. Nhưng bên trong hang động, dưới ánh sáng xanh nhạt huyền ảo, một tia hy vọng mỏng manh đang được thắp lên, một con đường mới đang dần được khai mở trong tâm trí của một thư sinh phàm tục, người không muốn thành tiên, mà chỉ muốn sống một đời bình thường. Hắn đã vẽ một đường thẳng trên bản đồ, từ nơi họ đang ở, hướng về phía một khu vực mà hắn tin rằng có thể tìm thấy những thông tin cổ xưa, những lời giải đáp về bản chất thực sự của Thiên Đạo trước khi nó suy yếu.

“Cuộc khủng hoảng đang lan rộng nhanh chóng. Nó sẽ sớm ảnh hưởng đến các nhân vật và khu vực quan trọng hơn, đẩy thế giới đến bờ vực. Chúng ta cần tìm hiểu cội nguồn của Thiên Đạo, tìm kiếm những lời tiên tri, những bí mật đã bị chôn vùi, để hiểu được cách thức mà nó có thể được thay thế, không phải bằng một Thiên Đạo mới, mà bằng một ‘Nhân Đạo’ chân chính.” Lời của Tạ Trần vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mang theo một nỗi ưu tư sâu thẳm nhưng cũng đầy kiên định.

Dạ Lan nhìn tấm bản đồ, nhìn những ký hiệu và đường vẽ phức tạp của Tạ Trần. Nàng tin tưởng vào hắn. Trong một thế giới đang sụp đổ, nơi mọi quy tắc đều bị phá vỡ, chỉ có những người dám tư duy khác biệt, dám nhìn thẳng vào sự thật, mới có thể tìm thấy một con đường. Mối liên hệ sâu sắc giữa linh khí và nhân tính sẽ là chìa khóa để Tạ Trần không chỉ sống sót mà còn có thể định hình một 'nhân đạo' mới, một tương lai cho tất cả phàm nhân. Hai người họ đã chuẩn bị sẵn sàng cho một hành trình mới, một hành trình không chỉ tìm kiếm sự sống còn, mà còn tìm kiếm ý nghĩa của sự tồn tại trong một kỷ nguyên đang tàn lụi.

***

Hành trình của Tạ Trần và Dạ Lan đưa họ qua những vùng đất ngày càng hoang tàn. Sau nhiều ngày đêm lẩn tránh sự truy đuổi vô hình của Bạch Vô Thường và những tu sĩ điên loạn, cuối cùng, họ cũng đặt chân đến rìa của Thị Trấn An Bình. Thị trấn này, theo những gì Tạ Trần đọc được trong các ghi chép cổ xưa, từng là một điểm dừng chân sầm uất, nơi các thương nhân và tu sĩ giao lưu, trao đổi hàng hóa và tin tức. Nhưng giờ đây, khi mây xám u ám bao trùm bầu trời, gió lạnh buốt thấu xương thổi qua những con phố vắng, tất cả những gì còn lại chỉ là một bức tranh bi thương về sự tàn lụi.

Những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, từng san sát hai bên đường, nay đổ nát, xiêu vẹo, cửa sổ vỡ toang như những hốc mắt trống rỗng. Các quán trọ và cửa hàng từng vang tiếng cười nói, tiếng rao hàng tấp nập, giờ đây chỉ còn là những khoảng không im lìm, bị bỏ hoang. Ngay cả quảng trường nhỏ ở trung tâm, nơi từng là trái tim của thị trấn, cũng phủ đầy bụi bẩn và lá khô, không một bóng người. Mùi thức ăn, mùi gỗ, mùi đất và mùi mồ hôi thường thấy ở một thị trấn sống động đã bị thay thế bởi mùi ẩm mốc, mùi đất mục nát và một thứ mùi tanh nhẹ, khó tả, như mùi của sự chết chóc đang dần lan tỏa.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, bước đi chậm rãi trên con đường lát đá đã nứt nẻ. Làn da trắng nhợt của hắn càng nổi bật dưới ánh sáng mờ ảo của buổi chiều tà. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây lại mang theo một nỗi buồn vô hạn khi quan sát cảnh tượng trước mắt. Dạ Lan, y phục đen tuyền che khuất dung nhan, bước theo sau hắn, ánh mắt sắc sảo liên tục quét khắp nơi, cảnh giác với mọi động tĩnh. Nàng có thể cảm nhận được một luồng khí tức nặng nề, u ám bao trùm nơi đây, không phải là linh khí, mà là một sự trống rỗng, một sự suy kiệt đến tận cùng.

“Tạ công tử, tình cảnh này... còn tệ hơn chúng ta tưởng.” Giọng Dạ Lan thì thầm, khẽ khàng như tiếng gió thoảng qua, ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. “Dịch bệnh tâm thần này đã lan đến cả phàm nhân rồi sao?” Nàng chỉ tay về phía một góc phố, nơi một nhóm người phàm nhân đang co ro, ôm bụng đói, ánh mắt vô hồn nhìn về phía xa xăm. Cây cối xung quanh họ khô héo, thân cây gầy guộc vươn lên trời như những ngón tay gầy guộc của tử thần, không còn một chiếc lá xanh nào. Dòng sông nhỏ chảy ngang qua thị trấn đã trơ đáy, chỉ còn lại những khe nứt khô khốc trên nền đất bùn.

Tạ Trần dừng lại, hắn không trả lời ngay. Hắn dùng khả năng 'nhân quả chi nhãn' để quan sát kỹ lưỡng. Hắn nhìn thấy những sợi nhân quả mỏng manh, yếu ớt của những người phàm nhân, đang dần mục rữa dưới tác động của môi trường suy kiệt. Nỗi sợ hãi, sự tuyệt vọng và đói khổ đã ăn mòn ý chí của họ, biến họ thành những cái bóng vật vờ. Nhưng đáng sợ hơn, h��n nhận ra sự biến đổi không chỉ dừng lại ở phàm nhân.

Từ một con hẻm nhỏ, một tiếng gầm gừ khàn đặc vang lên, theo sau là dáng vẻ lảo đảo của ba tu sĩ cấp thấp. Y phục của họ rách rưới, gương mặt hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu không còn một chút thần thái con người, chỉ còn lại sự điên dại bản năng. Họ không còn nhận thức được xung quanh, không còn nhớ đến đạo lý hay tu vi của mình, chỉ hành động theo một bản năng nguyên thủy, hung hãn. Một trong số họ, một lão nhân vốn là một vị tu sĩ Trúc Cơ kỳ, giờ đây quơ quạng thanh kiếm cùn trong tay, vung vẩy không mục đích, suýt chút nữa đã chém trúng một đứa trẻ phàm nhân đang cố gắng chạy trốn.

“Không phải dịch bệnh lan đến phàm nhân, mà là Thiên Đạo đang phân rã, không còn đủ sức duy trì các quy tắc cơ bản.” Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm tĩnh, nhưng từng lời nói lại như những viên đá nặng nề rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng. “Nó đang tự thanh lọc, không phân biệt tiên phàm, chỉ muốn kéo dài sự tồn tại của mình bằng mọi giá.” Hắn giải thích, ánh mắt vẫn không rời khỏi cảnh tượng hỗn loạn. “Linh khí không chỉ nuôi dưỡng tu sĩ, nó còn là một phần của quy tắc vận hành thế giới. Khi linh khí suy yếu, nó kéo theo sự biến đổi của vạn vật, phá vỡ sự cân bằng tự nhiên. Đối với tu sĩ, linh khí còn là nền tảng của ý thức, của nhân tính. Khi nó biến chất, nó làm mục ruỗng tâm hồn, khuếch đại chấp niệm và nỗi sợ hãi, biến họ thành một thứ gì đó không còn là con người.”

Hắn quan sát tỉ mỉ những tu sĩ điên loạn, phân tích cách thức mà sự điên dại biểu hiện trên từng người. Một người thì hung hãn, tấn công bất kể ai, ai cũng là kẻ thù. Một người khác thì co ro run rẩy trong góc, miệng lẩm bẩm những lời vô nghĩa, chìm đắm trong thế giới ảo ảnh của riêng mình. Tạ Trần nhận ra rằng, sự đa dạng của hiện tượng 'mất người' không phải là ngẫu nhiên, mà là sự phản ánh của Thiên Đạo đang phân rã theo hàng ngàn cách khác nhau, mỗi chấp niệm, mỗi nỗi sợ hãi cá nhân đều bị biến dạng và khuếch đại bởi linh khí đã biến chất.

Một tiếng thét kinh hoàng vang lên khi vị tu sĩ Trúc Cơ kỳ kia chém trúng một người phàm nhân. Máu tươi bắn ra, nhuộm đỏ nền đất. Nỗi sợ hãi tột độ bùng lên trong lòng những người phàm nhân còn lại, nhưng họ quá yếu ớt, quá tuyệt vọng để phản kháng. Dạ Lan khẽ rùng mình, ánh mắt nàng lóe lên tia lạnh lẽo. Nàng không thể đứng yên nhìn cảnh tượng này. Nàng nhanh chóng rút ra một sợi ám khí mỏng như tơ, vô hình trong không khí, rồi vung tay. Sợi tơ lướt qua, quấn chặt lấy cổ tay của tu sĩ Trúc Cơ đang điên loạn, giật mạnh. Lão ta loạng choạng, thanh kiếm rơi xuống đất. Ngay lập tức, một luồng ám kình vô hình khác đánh vào huyệt đạo của lão ta, khiến lão mềm nhũn, ngã vật xuống đất, bất tỉnh nhân sự. Mọi chuyện diễn ra trong nháy mắt, không một tiếng động, không một dấu vết.

Tạ Trần quay lại nhìn Dạ Lan, gật đầu tán thưởng. Nàng đã hành động kịp thời, tránh được một cái chết không đáng có cho người phàm kia, lại không gây ra thêm sự chú ý. Hắn nhanh chóng cúi xuống, giúp đỡ người phàm nhân bị thương nhẹ, dùng chút dược liệu đơn giản trong túi để cầm máu và băng bó. Hắn không nói một lời, chỉ im lặng hành động. Người phàm nhân kia, ánh mắt đầy sợ hãi, nhìn Tạ Trần với vẻ bàng hoàng. Có lẽ họ không ngờ rằng trong thời khắc hỗn loạn này, lại có một thư sinh gầy gò ra tay giúp đỡ.

“Chúng ta không thể ở lại đây lâu.” Tạ Trần đứng dậy, ánh mắt quét qua thị trấn An Bình đang chìm trong sự mục rữa. “Sự mục ruỗng này không chỉ là vật chất, mà còn ăn sâu vào tinh thần. Những phàm nhân ở đây, dù chưa ‘mất người’ theo cách của tu sĩ, nhưng ý chí của họ cũng đang dần bị bào mòn. Tương lai, họ cũng sẽ trở thành một dạng khác của ‘kẻ mất người’.” Hắn nói, giọng điệu mang theo sự bi quan hiếm thấy.

Dạ Lan gật đầu. Nàng cũng cảm nhận được sự áp bức từ bầu không khí nơi đây. Cái chết và sự mục rữa đang lan tỏa khắp nơi, như một căn bệnh vô hình. Hai người họ nhanh chóng rời khỏi Thị Trấn An Bình, bỏ lại phía sau những tiếng than khóc yếu ớt và sự im lặng đáng sợ của một nơi từng là trung tâm của sự sống, giờ đã hóa thành nấm mồ cho một kỷ nguyên. Mỗi bước chân của họ đều là một lời nhắc nhở về sự tàn phá khủng khiếp của Thiên Đạo đang chết, và những mối nguy hiểm khó lường hơn trong tương lai, những dạng thức điên loạn mới sẽ xuất hiện, không chỉ giới hạn trong giới tu sĩ mà còn lan rộng khắp nhân gian, đẩy thế giới đến bờ vực thẳm.

***

Đêm khuya, trăng mờ nhấp nhô sau những cụm mây xám xịt, chỉ đủ soi rọi một thứ ánh sáng yếu ớt xuống Phế Tích Cổ Thành. Gió lạnh rít qua những khe đá nứt nẻ của các bức tường đổ nát, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng ai oán từ cõi xa xăm. Sương mù dày đặc bắt đầu giăng xuống, che phủ tầm nhìn, biến những cột trụ sụp đổ và các con đường bị rêu phong bao phủ thành những bóng ma lờ mờ, ma mị. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi đá cũ trộn lẫn vào nhau, tạo nên một không khí u ám, hoang tàn và cô độc đến tột cùng. Phế tích này, từng là một công trình vĩ đại của một nền văn minh đã lụi tàn, giờ đây lại trở thành nơi ẩn náu tạm thời cho Tạ Trần và Dạ Lan.

Tạ Trần ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng, nhắm mắt lại. Thân hình gầy gò của hắn hòa vào bóng tối, chỉ có đôi mắt sâu thẳm ẩn sau mí mắt khép hờ dường như vẫn đang hoạt động không ngừng. Hắn đang dùng 'nhân quả chi nhãn' để truy nguyên, để phân tích sâu hơn những gì đã chứng kiến ở Thị Trấn An Bình. Các sợi nhân quả đan xen, chồng chéo lên nhau trong tâm trí hắn, tạo thành một mạng lưới khổng lồ của sự sống và cái chết, của hy vọng và tuyệt vọng. Hắn nhận ra rằng, sự suy yếu của Thiên Đạo không chỉ đơn thuần là mất linh khí hay điên loạn. Nó là một quá trình phân rã toàn diện, một sự ăn mòn từ bên trong, biến đổi cả cấu trúc vật chất và tinh thần của thế giới.

Thiên Đạo, đối với hắn, không phải là một vị thần có ý chí, mà là một quy tắc, một hệ thống khổng lồ và phức tạp. Khi hệ thống đó sụp đổ, nó sẽ cố gắng vá víu bằng mọi giá, biến đổi mọi thứ để duy trì tồn tại, dù cho sự duy trì đó có phải trả giá bằng sự hủy diệt của vô số sinh linh. Sự biến chất của linh khí, sự điên loạn của tu sĩ, sự tuyệt vọng của phàm nhân, sự khô héo của cây cối, sự cạn kiệt của sông ngòi... tất cả đều là những triệu chứng của một 'cỗ máy' đang chết dần.

Trong khoảnh khắc Tạ Trần chìm sâu vào sự phân tích, một luồng ý chí lạnh lẽo, vô cảm nhưng cực kỳ mãnh liệt đột ngột quét qua, xé toạc màn sương mù và sự tĩnh lặng của phế tích. Nó không phải là một thực thể hữu hình, nhưng sự hiện diện của nó lại rõ ràng đến mức khiến Dạ Lan, dù có tu vi cao cường, cũng phải khẽ rùng mình. Nàng siết chặt lấy ám khí trong tay, ánh mắt sắc bén quét khắp bốn phía, cố gắng tìm kiếm nguồn gốc của luồng ý chí đó. Nó giống như một con mắt khổng lồ từ hư không, đang dò xét, đang tìm kiếm.

Đó là Bạch Vô Thường. Lần này, cảm giác truy sát rõ ràng, sắc bén hơn rất nhiều, như một sợi dây vô hình đang siết chặt lấy Tạ Trần, một sợi dây vô hình mà hắn chỉ có thể cảm nhận bằng 'nhân quả chi nhãn' của mình. Hắn cảm thấy mình như một con mồi đang bị theo dõi bởi một kẻ săn mồi vô hình, không có cảm xúc, không có mục đích cá nhân, chỉ tuân theo một mệnh lệnh duy nhất: "thanh lọc".

Tạ Trần mở mắt, đôi mắt sâu thẳm của hắn giờ đây ánh lên một vẻ kiên định đến đáng sợ. Hắn biết, Bạch Vô Thường chính là ý chí duy nhất còn sót lại của hệ thống Thiên Đạo đang chết, một công cụ không cảm xúc, chỉ biết thực hiện lệnh bài 'thanh lọc' mối đe dọa. Và mối đe dọa lớn nhất đối với một hệ thống đang chết chính là kẻ nhìn thấy sự thật về cái chết của nó, kẻ dám mơ về một con đường khác, một 'Nhân Đạo' thay thế.

“Thiên Đạo không phải là một thực thể sống, nó là một quy tắc, một hệ thống.” Hắn độc thoại nội tâm, giọng hắn vang vọng trong tâm trí mình. “Khi hệ thống đó sụp đổ, nó sẽ cố gắng vá víu bằng mọi giá, biến đổi mọi thứ để duy trì tồn tại. Bạch Vô Thường... hắn chính là ý chí duy nhất còn sót lại của hệ thống này, một công cụ không cảm xúc, chỉ biết thực hiện lệnh bài 'thanh lọc' mối đe dọa.”

Dạ Lan, đứng cách đó không xa, cũng cảm nhận được sự áp bức nặng nề đó. Nàng khẽ rùng mình, siết chặt tay vào chuôi ám khí. “Ý chí đó... ta cũng cảm nhận được. Nó không ngừng nghỉ, như thể đang đến rất gần.” Nàng nói, giọng nàng khẽ run rẩy, cho thấy sự lo lắng tột độ. Đây không phải là một kẻ thù hữu hình mà nàng có thể đối phó bằng tu vi. Đây là một thứ gì đó vượt xa mọi hiểu biết của nàng, một ý chí của trời đất, lạnh lẽo và vô tình.

Tạ Trần đứng dậy, thân hình gầy gò của hắn vươn thẳng dưới ánh trăng mờ. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi có cảm giác như một ánh mắt vô hình đang dõi theo. Hắn biết, việc trốn chạy chỉ là tạm thời. Bạch Vô Thường không ngừng nghỉ, và hắn sẽ không bao giờ buông tha cho Tạ Trần chừng nào Thiên Đạo còn tồn tại, hoặc cho đến khi Tạ Trần bị xóa bỏ.

Dạ Lan rút ám khí ra khỏi vỏ, sẵn sàng chiến đấu, dù nàng biết rằng trước một ý chí như vậy, mọi sự phản kháng đều có vẻ vô nghĩa. Nhưng nàng vẫn kiên định, ánh mắt sắc bén của nàng không chút nao núng. Nàng sẽ bảo vệ Tạ Trần bằng mọi giá.

Tạ Trần không nói gì thêm. Hắn chỉ hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng gió lạnh buốt tràn vào lồng ngực. Hắn biết, cuộc chiến này không phải là một cuộc chiến của sức mạnh, mà là một cuộc chiến của ý chí, của tri thức, và của sự tồn tại. Ánh mắt của Bạch Vô Thường, của Thiên Đạo, đang siết chặt. Hắn không thể trốn tránh mãi. Hắn phải đối mặt.

***

Sáng sớm, sương mù tan dần, để lộ ra vẻ đẹp tĩnh lặng của Rừng Thanh Phong. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua tán lá cổ thụ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất ẩm ướt. Tiếng chim hót líu lo, tiếng lá cây xào xạc và tiếng suối chảy róc rách tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Mùi đất ẩm, mùi lá cây và mùi hoa dại tươi mát tràn ngập không khí, mang đến một cảm giác trong lành và yên bình hiếm có trong thế giới đang mục ruỗng này.

Dưới gốc cây cổ thụ lớn, Tạ Trần và Dạ Lan đang ngồi. Tạ Trần trải tấm bản đồ cũ kỹ ra, ánh mắt hắn tập trung vào một vài điểm được đánh dấu bằng những nét mực đã phai màu. Sau một đêm dài suy tư, sau khi cảm nhận rõ hơn bao giờ hết mối đe dọa vô hình nhưng mãnh liệt từ Bạch Vô Thường, Tạ Trần đã đưa ra một quyết ��ịnh táo bạo.

“Chúng ta không thể chạy mãi, Dạ Lan.” Giọng Tạ Trần trầm tĩnh, nhưng chứa đựng một sự kiên quyết không thể lay chuyển. “Ánh mắt của hắn... nó đang siết chặt. Hắn sẽ tìm thấy ta, dù ta có trốn đến chân trời góc bể. Nếu Thiên Đạo đã quyết tâm xóa bỏ ta, thì ta cũng phải đối mặt với nó, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu. Chúng ta cần hiểu rõ hơn về cách Thiên Đạo đang ‘chết’ để tìm ra cách sống sót dưới nó, hoặc... một con đường khác.”

Dạ Lan im lặng lắng nghe. Nàng biết, lời Tạ Trần nói là sự thật. Sự truy đuổi của Bạch Vô Thường không phải là một cuộc săn đuổi thông thường. Nó là một sự thanh lọc của một hệ thống đang tự bảo vệ, và Tạ Trần, với khả năng nhìn thấu nhân quả, với ý chí không bị ràng buộc bởi Thiên Đạo, chính là một mối đe dọa lớn. Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định nhìn Tạ Trần. “Ngài có nghĩ đến nơi nào không? Những nơi bị phong ấn, những di tích cổ xưa? Có lẽ những thông tin về ‘Thiên Đạo cũ’ mà ngài từng nhắc đến... có thể giúp chúng ta?”

Tạ Trần khẽ gật đầu. Hắn đưa ngón tay gầy gò của mình, lướt trên tấm bản đồ, rồi dừng lại ở một điểm xa xăm, được đánh dấu bằng một ký hiệu cổ quái, gần như đã bị thời gian ăn mòn. “Có một nơi... nơi mà linh khí bị đảo lộn, quy tắc tự nhiên gần như không còn. Một vùng đất mà sự phân rã của Thiên Đạo diễn ra rõ ràng nhất. Theo những ghi chép cổ xưa mà ta từng đọc, đó là một trong những vùng đất đầu tiên bị ảnh hưởng khi Thiên Đạo bắt đầu suy yếu hàng ngàn năm trước, một nơi bị cả giới tu sĩ lẫn phàm nhân lãng quên, hoặc cố tình bỏ qua vì sự nguy hiểm của nó. Đó có thể là nơi chúng ta tìm thấy câu trả lời, hoặc chí ít là manh mối cho con đường mới.”

Hắn nhìn Dạ Lan, ánh mắt hắn chất chứa một sự nặng nề. “Nơi đó vô cùng nguy hiểm. Không chỉ có linh khí hỗn loạn, mà cả những sinh vật sống ở đó cũng đã biến đổi, trở nên dị thường. Hơn nữa, nó có thể là một trong những điểm mà Bạch Vô Thường đang tập trung ‘thanh lọc’, bởi vì sự hỗn loạn ở đó đe dọa đến sự ổn định cuối cùng của Thiên Đạo.”

Dạ Lan không chút do dự. Nàng gật đầu, ánh mắt nàng toát lên vẻ kiên trung. “Ngài đi đâu, ta theo đó. Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất. Nếu có một cơ hội để tìm ra con đường sống cho nhân gian, dù nhỏ bé đến đâu, ta cũng sẽ không lùi bước.” Nàng bắt đầu chuẩn bị lại hành trang, kiểm tra lại ám khí và dược liệu, sẵn sàng cho một chuyến đi đầy thử thách phía trước.

Tạ Trần cảm nhận được sự tin tưởng tuyệt đối từ Dạ Lan. Trong thế giới đang suy tàn này, sự đồng hành của nàng là một tia sáng quý giá. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy. Việc chủ động tiến vào những vùng đất bị ảnh hưởng nặng nề nhất, nơi quy tắc tự nhiên đã hoàn toàn đảo lộn, có thể là một canh bạc liều lĩnh. Nhưng đây là con đường duy nhất để không chỉ sống sót, mà còn để hình thành một 'Nhân Đạo' thay thế, một tương lai cho tất cả phàm nhân. Sự ảnh hưởng nặng nề lên phàm nhân ở Thị Trấn An Bình đã củng cố ý tưởng đó trong tâm trí hắn. Hắn phải tìm hiểu cội nguồn, phải tìm ra cách để không chỉ tự cứu mình, mà còn cứu vớt những sinh linh bé nhỏ đang chìm trong tuyệt vọng.

Trong khi Dạ Lan chuẩn bị, Tạ Trần nhắm mắt lại lần nữa, hít sâu mùi rừng. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ giữa cơn bão táp, nhưng không còn là con thuyền trốn chạy. Giờ đây, con thuyền ấy đã quay mũi, hướng thẳng vào tâm bão, tìm kiếm một bến bờ mới, một bến bờ không cần đến Thiên Đạo, mà chỉ cần đến Nhân Đạo. Quyết định táo bạo này của Tạ Trần, việc chủ động tìm kiếm tri thức về Thiên Đạo, báo hiệu những cuộc gặp gỡ với những nhân vật bí ẩn như Vô Danh Tăng, hoặc khám phá các di tích cổ xưa chứa đựng những lời tiên tri bị chôn vùi. Hơn nữa, sự cảm nhận rõ ràng hơn về ý chí truy sát của Bạch Vô Thường gợi ý rằng sự kiện Bạch Vô Thường trực tiếp xuất hiện và tấn công đã rất gần. Những vùng đất mà Tạ Trần ám chỉ, nơi 'quy tắc tự nhiên gần như không còn' hoặc 'linh khí bị đảo lộn', có thể chính là U Minh Địa Phủ hoặc Sa Mạc Vạn Linh Khô, những địa điểm sắp được khám phá.

Mặt trời dần lên cao, sương mù tan biến hoàn toàn. Rừng Thanh Phong hiện lên rực rỡ dưới ánh nắng mới, nhưng trong lòng hai người lữ khách, một cảm giác căng thẳng, u ám và khẩn cấp vẫn bao trùm. Một kỷ nguyên đang tàn, và họ đang trên con đường đi tìm một kỷ nguyên khác.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free