Nhân gian bất tu tiên - Chương 356: Dịch Bệnh Tâm Thần: Mối Liên Hệ Giữa Linh Khí Và Nhân Tính
Đêm đã khuya, nhưng trong quán trà nhỏ ven sông, một ý tưởng vĩ đại, một con đường mới đang dần hình thành trong tâm trí Tạ Trần, giữa tiếng nước sông chảy và sự lặng thinh của một thế giới đang chết dần. Cuộc săn đuổi vẫn tiếp diễn, nhưng giờ đây, Tạ Trần không chỉ là kẻ bị săn đuổi, mà còn là người đang truy tìm chân lý, tìm kiếm một tương lai cho nhân gian, một tương lai không có tiên, không có Thiên Đạo.
Hừng đông, khi sương mù còn giăng mắc dày đặc như một tấm màn lụa xám, Tạ Trần và Dạ Lan đã rời khỏi quán trà. Mùi ẩm mục của đêm tàn, hòa lẫn với hương đất mới và lá cây mục ruỗng, tạo nên một thứ không khí nặng nề, phảng phất vẻ ảm đạm của một thế giới đang dần phai tàn. Họ không đi theo những con đường lớn, tránh né những thị trấn đông đúc, mà lẩn mình vào những lối mòn hoang vắng, xuyên qua những khu rừng ít người qua lại.
Hành trình của họ dẫn qua rìa của Rừng Thanh Phong, nơi vốn nổi tiếng với cây cối sum suê, linh khí dồi dào. Nhưng giờ đây, một cảnh tượng hoang tàn, ảm đạm đập vào mắt. Cây cối vốn xanh tốt giờ héo úa, trơ trụi, như những bộ xương khô khốc vươn mình lên nền trời xám xịt. Lá rụng đầy đất, tạo thành một thảm dày mục ruỗng, mỗi bước chân đều phát ra tiếng xào xạc khô khốc, như tiếng thở dài của rừng. Không khí ở đây không còn sự trong lành vốn có, mà nặng nề, mang theo hơi ẩm mốc và mùi phân hủy nồng nặc. Sương mù dày đặc vẫn chưa tan, quấn quýt lấy thân cây, làm khung cảnh thêm phần ma mị, tĩnh lặng đến rợn người. Tiếng gió rít qua những tán lá khô héo nghe như tiếng thì thầm của những linh hồn bị bỏ quên, và tiếng côn trùng kêu thưa thớt, yếu ớt, không còn sự huyên náo của sự sống.
Tạ Trần dừng lại bên một thân cây cổ thụ, lớp vỏ sần sùi của nó giờ đây khô khốc, nứt nẻ, không còn dấu hiệu của nhựa sống. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào thân cây, cảm nhận sự lạnh lẽo, thô ráp dưới đầu ngón tay. Đôi mắt hắn khẽ nhắm lại, tập trung cảm nhận dòng chảy linh khí. Qua ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ và sự nhạy bén phi thường của mình, hắn không chỉ thấy sự suy kiệt vật lý của linh khí, mà còn cảm nhận được một sự biến đổi sâu xa hơn, một sự bóp méo trong bản chất của nó.
"Sự suy yếu của Thiên Đạo không chỉ cướp đi linh khí, mà còn biến đổi cả quy tắc tự nhiên," Tạ Trần thì thầm, giọng nói trầm tĩnh, hòa vào tiếng gió. Hắn mở mắt, ánh nhìn xa xăm, quét qua những hàng cây chết chóc. "Cây cối này không chỉ đơn thuần khô héo, chúng đang 'chết' theo một cách khác, như thể bị hút cạn sinh khí từ bên trong. Không phải là sự khô héo thông thường do thiếu nước hay ánh sáng, mà là một sự mục ruỗng từ căn nguyên, một sự 'mất người' của chính thiên nhiên."
Dạ Lan đứng cạnh hắn, ánh mắt sắc sảo của nàng quét nhanh khắp bốn phía, tay nàng không rời khỏi chuôi kiếm. Nàng luôn là người cảnh giác, che chắn cho Tạ Trần, một phàm nhân không có tu vi nhưng lại gánh vác một trí tuệ phi thường. Nàng nhìn khung cảnh trước mắt, cảm nhận sự bất an dâng lên trong lòng. "Ta đã từng nghe nói về những vùng đất 'chết' như vậy trong các thư tịch cổ, những nơi mà linh khí cạn kiệt đến mức quy tắc tự nhiên cũng bị đảo lộn," nàng nói, giọng khẽ khàng, "nhưng chưa bao giờ nghĩ sẽ tận mắt chứng kiến. Nguy hiểm hơn là những tu sĩ kia... họ không còn là con người nữa." Nàng nhớ lại Trưởng Lão Dược Phường, nhớ lại ánh mắt vô hồn và những lời lảm nhảm của ông ta, rồi nghĩ đến những kẻ điên cuồng mà họ nghe kể lại.
Tạ Trần gật đầu, đồng tình. "Cái chết của một cá thể là điều tất yếu, nhưng cái chết của một hệ thống, đặc biệt là hệ thống duy trì sự sống, lại kéo theo vô vàn sự tàn lụi khác. Thiên Đạo như một tấm lưới khổng lồ, linh khí là những sợi tơ dệt nên nó. Khi những sợi tơ ấy mục nát, tấm lưới sẽ rách nát, và mọi thứ bị ràng buộc bởi nó đều sẽ tan rã." Hắn lại đưa tay vuốt nhẹ một nhánh cây khô, cảm nhận sự giòn tan của nó. "Sự mục ruỗng này không chỉ dừng lại ở cây cỏ hay đất đá, nó còn thấm sâu vào tâm hồn những kẻ tu hành, những kẻ vốn nương tựa vào linh khí để tồn tại."
Sự tĩnh lặng của rừng cây đã chết khiến cho tâm trí Tạ Trần càng thêm sắc bén. Hắn không ngừng suy luận, kết nối các mảnh ghép thông tin lại với nhau. "Linh khí, đối với tu sĩ, không chỉ là nguồn sức mạnh, mà còn là một phần của sự tồn tại, một sợi dây vô hình kết nối họ với Thiên Đạo. Khi sợi dây ấy bị biến chất, bị ăn mòn, thì không chỉ tu vi cạn kiệt, mà cả tâm trí, ý thức, và thậm chí là nhân tính của họ cũng bị ảnh hưởng." Hắn hình dung ra một sự liên kết hữu cơ, nơi linh khí như máu chảy trong huyết quản, và khi máu độc, toàn bộ cơ thể sẽ nhiễm bệnh.
Dạ Lan không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe, ánh mắt nàng thỉnh thoảng liếc nhìn Tạ Trần, thấu hiểu rằng những suy luận của hắn không phải chỉ là những lời nói suông, mà là sự thật trần trụi, bi ai mà không phải ai cũng dám đối diện. Nàng biết, trong một thế giới mà đa số tu sĩ vẫn còn bám víu vào ảo vọng về sự bất tử, về việc "thành tiên", Tạ Trần lại chọn nhìn thẳng vào cái chết của Thiên Đạo, và tìm kiếm một con đường khác. Con đường đó, nàng biết, sẽ không hề dễ dàng, thậm chí còn nguy hiểm hơn bất kỳ con đường nào khác. Bởi vì nó là một con đường đi ngược lại với tất cả những gì mà tu sĩ đã tin tưởng trong hàng vạn năm qua.
Họ tiếp tục di chuyển, luồn lách qua những thân cây đổ, những bụi rậm xác xơ. Không khí dần trở nên lạnh hơn, và tiếng gió rít càng thêm phần thê lương. Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng đôi mắt hắn không ngừng quan sát, phân tích mọi dấu hiệu xung quanh. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của Bạch Vô Thường, như một cái bóng vô hình luôn bám theo, một áp lực vô hình nhưng không ngừng nhắc nhở về sự truy sát không ngừng nghỉ. Cái cảm giác bị giám sát này đã trở thành một phần của cuộc sống, một áp lực thường trực mà Tạ Trần phải chịu đựng, nhưng cũng là một yếu tố thúc đẩy hắn phải suy luận nhanh hơn, sâu sắc hơn.
Khi họ càng tiến sâu vào khu vực bị ảnh hưởng, sự tĩnh lặng ban đầu bị phá vỡ bởi những tiếng động bất thường. Tiếng gầm gừ khô khốc, tiếng la hét vô nghĩa, và cả tiếng cười điên dại vọng lại từ phía xa. Đó không phải là tiếng của thú vật, mà là tiếng của con người, nhưng đã mất đi vẻ nhân tính. Dạ Lan siết chặt chuôi kiếm, vẻ mặt nàng lộ rõ sự căng thẳng. Nàng biết, những gì Tạ Trần nói là sự thật. Những tu sĩ này, họ đã hoàn toàn "mất người".
Họ tiến vào sâu hơn trong Phế Tích Cổ Thành, một nơi vốn đã mang vẻ hoang tàn, nay càng thêm u ám dưới ảnh hưởng của Thiên Đạo suy yếu. Những bức tường đá đổ nát, những cột trụ khổng lồ bị sụp đổ, nằm ngổn ngang như những bộ xương của một con quái vật khổng lồ. Các con đường bị cây cối dại và rêu phong bao phủ, biến mất dưới lớp đất đá vụn. Nơi này, vốn là một thành trì cổ kính, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát, một chứng tích im lặng về sự tàn phá của thời gian và sự suy tàn của vạn vật.
Giữa trưa, ánh nắng yếu ớt cố gắng xuyên qua lớp mây mù và bụi đất, chỉ đủ để soi rọi lờ mờ những góc khuất, tạo nên những cái bóng dài và méo mó. Gió lớn rít qua các khe đá, mang theo bụi mù và tiếng xào xạc của lá cây khô, cùng với mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi đá cũ nồng nặc. Bầu không khí nơi đây u ám, hoang tàn, yên tĩnh đến rợn người, mang theo cảm giác cô độc và bí ẩn. Từ sâu bên trong những tàn tích, những tiếng động lạ, không rõ là của người hay thú, vọng ra một cách ngắt quãng, như những lời thì thầm của một quá khứ bị lãng quên.
Dạ Lan đột ngột dừng lại, ánh mắt sắc bén của nàng nheo lại, nhìn về phía trước. "Có tiếng động... không phải tiếng người bình thường. Hãy cẩn thận, Tạ Trần." Giọng nàng trầm thấp, đầy cảnh giác, bởi nàng biết những kẻ mất trí này còn nguy hiểm hơn cả những con thú hoang. Chúng không có lý trí, không có nỗi sợ hãi, chỉ có bản năng bị vặn vẹo bởi linh khí biến chất.
Tạ Trần gật đầu, đôi mắt hắn không ngừng quan sát. Hắn không nhìn bằng thị giác thông thường, mà dùng 'Nhân Quả Chi Nhãn' để cảm nhận những luồng ý niệm hỗn loạn đang cuộn xoáy trong không gian. Những luồng ý niệm này không phải là sự lạnh lẽo vô cảm như của Bạch Vô Thường, cũng không phải là ảo tưởng mộng mị như của Trưởng Lão Dược Phường. Đây là sự hỗn loạn thuần túy, sự điên rồ hoang dại, một bản năng nguyên thủy bị kích thích đến cực điểm. Hắn nhận ra đó là các tu sĩ đã hoàn toàn mất trí, đang lang thang vô định hoặc tự hành hạ mình, đôi khi là cả hai.
"Chúng đang ở gần," Tạ Trần thì thầm, giọng hắn vẫn bình thản một cách kỳ lạ, như một người đang đọc một cuốn sách cổ. "Ý niệm của chúng đứt đoạn, vặn vẹo. Nỗi sợ hãi, tham lam, giận dữ... tất cả đều bị khuếch đại, nhưng không có trọng tâm. Chúng như những con rối đứt dây, hành động theo những xung động ngẫu nhiên." Hắn nhìn thấy trong tầm mắt 'nhân quả' của mình, những sợi dây liên kết giữa hành động và hậu quả của những tu sĩ này bị rối tung, đứt gãy, không còn logic.
Họ thận trọng di chuyển giữa các cột đá đổ nát, cố gắng ẩn mình trong những cái bóng dài. Tạ Trần không chỉ cảm nhận những luồng ý niệm hỗn loạn, mà còn phân tích địa hình, những khe hở, những bức tường có thể làm nơi ẩn nấp hoặc bẫy rập. Hắn không có tu vi, nhưng trí tuệ của hắn là vũ khí sắc bén nhất, một vũ khí có thể nhìn thấu bản chất của mọi thứ, kể cả sự điên loạn.
Đột nhiên, một tiếng gầm gừ vang lên gần đó, và một cái bóng lướt qua sau một cột đá đổ. Sau đó là hai, rồi ba cái bóng khác. Một nhóm tu sĩ điên loạn, ánh mắt đờ đẫn, đỏ ngầu, quần áo rách nát, thân hình gầy gò hoặc biến dạng nhẹ do ảnh hưởng của linh khí hỗn loạn, xuất hiện từ phía sau những tàn tích. Chúng không có vẻ ngoài cường tráng hay thanh tao của những tu sĩ bình thường, mà trông giống những kẻ ăn mày bị bỏ đói lâu ngày, nhưng lại mang trong mình một sức mạnh hủy diệt tiềm tàng. Tiếng gầm gừ, la hét vô nghĩa của chúng vang vọng trong phế tích, hòa lẫn với tiếng pháp thuật hỗn loạn va chạm vào đá, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự điên rồ.
Một kẻ trong số đó, một tu sĩ từng mang đạo bào trắng muốt giờ đã nhuốm màu bùn đất, đột nhiên chớp mắt, dường như cảm nhận được sự hiện diện của Tạ Trần và Dạ Lan. Hắn ta rống lên một tiếng, phóng ra một hỏa cầu vô thức, chẳng nhắm vào đâu cụ thể, nhưng sức nóng của nó đủ để thiêu rụi bất cứ thứ gì trên đường đi. Những tu sĩ khác cũng theo đó mà lao tới, không có chiêu thức bài bản, chỉ là những đòn đánh bản năng nhưng mang theo sức mạnh tu vi bị biến dạng, méo mó. Một kẻ khác, tay cầm thanh kiếm đã cùn, đâm loạn xạ vào không khí, ánh mắt hắn ta hoàn toàn vô hồn, không có chút tia sáng nào của sự sống.
"Chúng không còn biết lý lẽ," Tạ Trần thì thầm bên tai Dạ Lan, giọng hắn vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. "Sức mạnh của chúng là bản năng, nhưng cũng là điểm yếu của chúng. Chúng không có sự phối hợp, không có chiến thuật. Mỗi kẻ là một đơn vị độc lập, bị mắc kẹt trong nỗi điên loạn của riêng mình."
Dạ Lan không cần Tạ Trần nhắc nhở. Nàng đã rút ám khí từ trong tay áo, nhưng không phải là những mũi phi tiêu sắc nhọn dùng để giết người, mà là những viên bi bằng đá nhỏ, được ném ra với lực vừa đủ để gây xao nhãng hoặc làm chậm bước tiến của đối phương mà không gây sát thương chí mạng. Nàng hiểu ý Tạ Trần, mục tiêu không phải là tiêu diệt những kẻ đáng thương này, mà là vô hiệu hóa chúng, thoát thân.
Tạ Trần không đối đầu trực diện. Hắn di chuyển linh hoạt, né tránh những đòn đánh hoang dại như một bóng ma. Hắn không dùng sức mạnh, mà dùng trí tuệ. Hắn lợi dụng địa hình phế tích một cách khéo léo, những bức tường đổ nát, những đống đá vụn trở thành chướng ngại vật cho những kẻ điên loạn. Hắn không ngừng quan sát, phân tích từng hành động, từng ánh mắt của chúng. Một kẻ giơ tay chém ngang, Tạ Trần lùi lại một bước, chỉ vừa đủ để lưỡi kiếm lướt qua không khí. Một kẻ khác phóng ra một luồng khí độc, hắn nhanh chóng nép mình sau một cột đá, để luồng khí ấy bay thẳng vào một tu sĩ khác đang đứng đờ đẫn.
Hắn còn dùng lời nói, âm thanh, và những ám thị nhỏ nhặt để kích thích sự ngờ vực, sợ hãi trong tâm trí đã vỡ vụn của chúng. "Ngươi... kẻ phản bội!" Tạ Trần bất ngờ nói lớn, giọng hắn vang vọng trong phế tích, nhắm vào một tu sĩ đang hung hãn lao tới. Câu nói đó không có ý nghĩa gì cụ thể, nhưng nó chạm vào một nỗi sợ hãi nguyên thủy, một ký ức mơ hồ nào đó trong tiềm thức đã bị bóp méo của tu sĩ. Kẻ đó khựng lại, ánh mắt vô hồn bỗng lóe lên một tia bối rối, sau đó là sự giận dữ tột độ, nhưng không phải nhắm vào Tạ Trần, mà là vào đồng loại đang đứng cạnh hắn ta.
Sự hỗn loạn của chính các tu sĩ điên loạn đã trở thành đồng minh của Tạ Trần. Chúng bắt đầu nghi kỵ lẫn nhau, tự quay ra đánh lẫn nhau hoặc bị phân tán bởi những ảo ảnh do tâm trí chúng tạo ra. Một tu sĩ gầm gừ, vung tay vào một khoảng không vô định, như đang chiến đấu với một kẻ thù không tồn tại. Một kẻ khác lại ôm đầu, co rúm người lại, như đang nghe thấy những tiếng thì thầm tra tấn từ bên trong.
"Chúng ta không thể chiến đấu với sự điên loạn bằng lý trí," Tạ Trần nói, giọng hắn vẫn giữ được sự bình tĩnh, nhưng pha chút nặng nề khi chứng kiến cảnh tượng bi thảm này. "Chúng ta phải để sự điên loạn tự hủy hoại chính nó."
Dạ Lan, tuân theo chỉ dẫn của Tạ Trần, liên tục tung ám khí làm chệch hướng, gây xao nhãng, hoặc làm chậm bước tiến của những tu sĩ đang cố gắng tiếp cận Tạ Trần. Nàng không ra tay sát hại, bởi nàng biết, đây không phải là kẻ thù, mà là những nạn nhân đáng thương của một Thiên Đạo đang chết. Nàng tận mắt chứng kiến Tạ Trần không dùng một chút tu vi nào, chỉ bằng trí tuệ và sự thấu hiểu bản chất con người, bản chất của sự điên loạn, mà xoay chuyển cục diện. Hắn không phải là một chiến binh, nhưng hắn là một chiến lược gia, một nhà tâm lý học lỗi lạc, có thể điều khiển cả những kẻ đã mất trí.
Trận chiến hỗn loạn kéo dài không lâu. Khi những tu sĩ điên loạn tự mắc kẹt trong nỗi sợ hãi và sự giận dữ của chính chúng, Tạ Trần và Dạ Lan nhanh chóng tìm được lối thoát, lẩn mình vào một con hẻm tối giữa những tàn tích, để lại phía sau tiếng gầm gừ và la hét của những kẻ đang tự hủy hoại nhau. Cảm giác bị truy lùng của Bạch Vô Thường vẫn hiện hữu, nhưng trong khoảnh khắc này, nó dường như bị lu mờ bởi sự hỗn loạn kinh hoàng của những tu sĩ điên loạn.
Sau khi thoát khỏi cuộc truy đuổi hỗn loạn, Tạ Trần và Dạ Lan tiếp tục di chuyển về phía tây bắc, tìm kiếm một nơi ẩn mình an toàn hơn để nghỉ ngơi và củng cố suy nghĩ. Cuối cùng, khi màn đêm buông xuống, họ phát hiện một hang động nhỏ ẩn mình sau một thác nước cạn, bị che khuất bởi những dây leo chằng chịt. Đó là Hang Động Bích Ngọc.
Không gian bên trong hang động tương phản hoàn toàn với sự hoang tàn và điên loạn mà họ vừa trải qua. Hang động được cấu thành từ những phiến đá tự nhiên, nhưng trên vách đá và trần hang, vô số tinh thể bích ngọc nhỏ lấp lánh, phát ra ánh sáng xanh nhạt dịu nhẹ, huyền ảo, đủ để soi rọi cả không gian. Dưới nền hang, một hồ nước nhỏ trong vắt được hình thành từ một linh tuyền nhỏ giọt đều đặn, tạo nên tiếng nước tí tách thanh thoát, phá vỡ sự tĩnh lặng. Không khí trong hang mát mẻ, trong lành, không còn mùi ẩm mốc hay tanh nồng của linh khí biến chất, mà thay vào đó là mùi đá ẩm và hương nước suối tinh khiết. Linh khí ở đây dường như thanh khiết hơn, tinh thuần hơn, như một ốc đảo nhỏ giữa sa mạc khô cằn.
Tạ Trần ngồi xuống một phiến đá phẳng, tựa lưng vào vách hang, nhắm mắt lại, cảm nhận sự an bình hiếm hoi. Mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt hắn, nhưng đôi mắt khi mở ra vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư sâu sắc. Hắn lấy ra tấm bản đồ cũ kỹ, trải rộng trên mặt đất, dưới ánh sáng xanh nhạt của bích ngọc.
Dạ Lan cẩn thận sắp xếp một số cành củi khô để nhóm lửa nhỏ, nhưng nàng không đốt ngay, chỉ để dự phòng. Nàng quay sang nhìn Tạ Trần, ánh mắt nàng chất chứa sự lo lắng và cả sự thán phục. "Công tử," nàng nói, giọng khẽ khàng, "Linh khí... nó không chỉ là nguồn năng lượng như chúng ta vẫn nghĩ, đúng không?"
Tạ Trần gật đầu, ngón tay hắn vuốt nhẹ trên tấm bản đồ, nơi hắn đã khoanh tròn những khu vực linh khí suy yếu và những điểm mà họ đã chạm trán với tu sĩ "mất người". "Đúng vậy, Dạ Lan. Linh khí, nó còn hơn cả thế. Nó là nền tảng của ý thức, của sự kết nối giữa tu sĩ và Thiên Đạo, thậm chí là với chính bản thân họ. Khi Thiên Đạo suy yếu, linh khí biến chất, nó không chỉ làm cạn kiệt tu vi, mà còn ăn mòn tâm trí, phá hủy nhân tính từ bên trong."
Hắn dừng lại một chút, nhìn vào ngọn lửa chưa nhóm, như đang nhìn vào một sự thật trần trụi. "Nó giống như một con sông vậy. Khi dòng nước trong lành, mọi sinh vật sống trong nó đều phát triển. Nhưng khi dòng sông bị ô nhiễm, bị nhiễm độc, thì mọi sinh vật cũng sẽ bị bệnh tật, bị biến đổi, thậm chí là chết. Linh khí của Thiên Đạo, giờ đây, đang bị nhiễm độc."
Dạ Lan trầm tư. "Vậy là Trưởng Lão Dược Phường chìm trong ảo tưởng, còn những tu sĩ này thì trở nên hoang dại, đều là những biểu hiện khác nhau của cùng một 'căn bệnh' do linh khí biến chất gây ra?" Nàng cố gắng tổng hợp những gì mình đã chứng kiến và những gì Tạ Trần đã giải thích.
"Chính xác," Tạ Trần xác nhận, ánh mắt hắn sắc bén hơn bao giờ hết, như thể đã nhìn thấu tận cùng bản chất của vấn đề. "Như một hệ thống máy tính bị virus tấn công, nó không chỉ chạy chậm hơn, mà còn có thể bị lỗi, bị điều khiển sai lệch, thậm chí là tự hủy hoại. Thiên Đạo đang chết, và những 'linh kiện' được kết nối với nó cũng đang bị tổn hại nặng nề. Mỗi tu sĩ là một 'nút' trong hệ thống đó. Khi nút đó bị hỏng, nó sẽ biểu hiện theo nhiều cách khác nhau, tùy thuộc vào bản chất của nút, vào 'chấp niệm' của họ."
Hắn cầm lấy cây bút than, vẽ thêm những ký hiệu mới lên bản đồ, phân loại các loại 'bệnh dịch tâm thần' mà anh vừa chứng kiến: một ký hiệu cho "ảo tưởng nội tại" (như Trưởng Lão Dược Phường), một ký hiệu cho "hoang dại bản năng" (như nhóm tu sĩ vừa chạm trán). Hắn khoanh tròn các khu vực linh khí suy yếu và các điểm tu sĩ điên loạn, cố gắng tìm ra một quy luật, một mô hình chung. Hắn suy luận rằng, sự đa dạng và phức tạp của hiện tượng 'mất người' cho thấy Thiên Đạo đang phân rã theo nhiều cách khác nhau, báo hiệu những mối nguy hi���m khó lường hơn trong tương lai, những dạng thức điên loạn mới sẽ xuất hiện.
"Nếu linh khí là nền tảng của ý thức, thì khi nó biến chất, nó không chỉ làm suy yếu tu vi, mà còn làm mục ruỗng cả tâm hồn, khiến họ đánh mất bản thân mình," Tạ Trần tiếp tục, giọng hắn vang vọng trong hang động tĩnh mịch. "Chấp niệm, nỗi sợ hãi, ham muốn, tất cả những gì vốn là bản chất của con người, khi bị linh khí biến chất khuếch đại và vặn vẹo, sẽ trở thành những ngọn lửa thiêu đốt lý trí, biến họ thành một thứ gì đó khác, một thứ không còn là con người nữa."
Dạ Lan nhìn Tạ Trần, nàng thấy sự cô độc trong ánh mắt hắn. Hắn đang gánh vác một gánh nặng quá lớn, một mình hắn phải đối mặt với một vấn đề mà không ai khác dường như có thể thấu hiểu. Hắn không có đồng đạo để chia sẻ, không có tiền bối để hỏi han. Mọi suy luận, mọi gánh nặng đều đè nặng lên đôi vai gầy của một thư sinh không tu vi. Nhưng chính sự thiếu vắng tu vi lại cho phép hắn nhìn nhận vấn đề một cách khách quan, không bị ràng buộc bởi những giáo điều cũ kỹ của giới tu tiên.
"Vậy chúng ta phải làm gì để không bị nhiễm độc?" Dạ Lan hỏi, giọng nàng chứa đựng một sự lo lắng chân thành. "Làm sao để giữ vững nhân tính khi cả thế giới đang phát điên?"
Tạ Trần đặt tay lên Nhân Quả Luân Bàn, cảm nhận sự dao động của nó, như một sợi dây liên kết hắn với dòng chảy nhân quả của toàn bộ Thập Phương Nhân Gian. "Chính là giữ vững 'Nhân Đạo'," hắn đáp, ánh mắt hắn kiên định. "Không dựa vào linh khí, không dựa vào Thiên Đạo. Sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, không để chấp niệm làm mờ mắt. Đó là cách duy nhất để không bị cuốn vào sự mục ruỗng này." Hắn biết, khả năng của hắn – sự thấu hiểu bản chất vấn đề, khả năng 'nhân quả chi nhãn' – không phải là sức mạnh để chiến đấu, mà là con đường duy nhất để đối phó với cuộc khủng hoảng này, khẳng định vai trò đặc biệt của anh.
Hắn vẽ một đường thẳng trên bản đồ, từ nơi họ đang ở, hướng về phía một khu vực mà hắn tin rằng có thể tìm thấy những thông tin cổ xưa, những lời giải đáp về bản chất thực sự của Thiên Đạo trước khi nó suy yếu. "Cuộc khủng hoảng đang lan rộng nhanh chóng. Nó sẽ sớm ảnh hưởng đến các nhân vật và khu vực quan trọng hơn, đẩy thế giới đến bờ vực. Chúng ta cần tìm hiểu cội nguồn của Thiên Đạo, tìm kiếm những lời tiên tri, những bí mật đã bị chôn vùi, để hiểu được cách thức mà nó có thể được thay thế, không phải bằng một Thiên Đạo mới, mà bằng một 'Nhân Đạo' chân chính."
Dạ Lan nhìn tấm bản đồ, nhìn những ký hiệu và đường vẽ phức tạp của Tạ Trần. Nàng tin tưởng vào hắn. Trong một thế giới đang sụp đổ, nơi mọi quy tắc đều bị phá vỡ, chỉ có những người dám tư duy khác biệt, dám nhìn thẳng vào sự thật, mới có thể tìm thấy một con đường. Mối liên hệ sâu sắc giữa linh khí và nhân tính sẽ là chìa khóa để Tạ Trần không chỉ sống sót mà còn có thể định hình một 'nhân đạo' mới, một tương lai cho tất cả phàm nhân.
Ngoài hang động, gió vẫn rít, mang theo tiếng thì thầm của một thế giới đang hấp hối. Nhưng bên trong hang động Bích Ngọc, dưới ánh sáng xanh nhạt huyền ảo, một tia hy vọng mỏng manh đang được thắp lên, một con đường mới đang dần được khai mở trong tâm trí của một thư sinh phàm tục, người không muốn thành tiên, mà chỉ muốn sống một đời bình thường.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.