Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 352: Báo Động Từ Linh Khí Khô Kiệt: Vết Rạn Của Thiên Đạo

Tiếng mưa phùn lất phất ngoài song cửa, tựa hồ như tiếng thở than của đất trời, càng làm sâu thêm sự tĩnh mịch bao trùm Quán Sách Tạ Trần. Ánh nến lung linh trên bàn, nhảy múa cùng bóng đêm, rọi lên gương mặt thanh tú mà trầm tư của Tạ Trần. Hắn vẫn ngồi đó, giữa muôn vàn trang sách cổ, cảm nhận từng hơi thở mong manh của linh khí đang dần suy kiệt, từng nhịp đập loạn lạc của mối nhân duyên đang dần đứt gãy. Sự kiên định trong ánh mắt hắn sau những suy tư sâu sắc ở chương trước vẫn còn đó, nhưng giờ đây, một nỗi bất an vô hình bắt đầu len lỏi, không phải vì sợ hãi cho bản thân, mà là cho số phận của Thập Phương Nhân Gian.

Hắn khẽ lật một trang sách cũ, tiếng giấy sột soạt đơn độc vang vọng trong không gian. Mùi mực tàu và giấy cổ hòa quyện với hơi ẩm lạnh lẽo sau mưa, tạo nên một không khí vừa u hoài vừa thâm trầm. Tạ Trần biết, Thiên Đạo đang giãy giụa trong cơn hấp hối của chính nó, và những lời thì thầm của gió đêm mang theo điềm báo chẳng lành. Hắn ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm như một tấm chăn dày đặc, nuốt chửng mọi thứ. Hắn tự hỏi, liệu ánh sáng "nhân đạo" mà hắn đang vun đắp có đủ mạnh để xé tan tấm màn đen tối này, hay sẽ bị nhấn chìm vào sự hỗn loạn vô biên của một kỷ nguyên đang tàn lụi? Gánh nặng của một "điểm neo nhân quả" đè nặng lên vai hắn, buộc hắn phải nhìn thấu, phải hiểu rõ, và phải hành động, dù khao khát một đời bình thường vẫn luôn âm ỉ trong sâu thẳm tâm hồn.

Bỗng, một làn gió lạnh luồn qua khe cửa, không phải gió trời, mà là một cảm giác sắc lạnh quen thuộc. Tạ Trần không ngạc nhiên khi thấy một bóng đen khẽ lướt vào, tựa như một mảnh đêm tách ra khỏi bóng tối. Đó là Dạ Lan, thân hình mảnh mai ẩn trong bộ y phục đen tuyền, gương mặt nàng vẫn khuất sau lớp mạng che mặt bí ẩn, chỉ để lộ đôi mắt sắc sảo ánh lên vẻ lo lắng và khẩn trương tột độ. Bước chân nàng nhẹ như không, kh��ng gây ra một tiếng động nhỏ, nhưng sự xuất hiện của nàng đã phá vỡ sự yên tĩnh mà Tạ Trần đang cố gắng duy trì.

“Tạ công tử,” Dạ Lan cất giọng, âm sắc khẩn trương đến lạ, “tình hình không ổn. Tối qua, linh khí ở Rừng Thanh Phong đã hoàn toàn khô kiệt chỉ trong một đêm. Cây cối héo úa, sinh vật chết hàng loạt. Hơn nữa, những trường hợp tu sĩ cấp cao bất ổn đang xuất hiện nhiều hơn ở các thành thị lân cận, với những biểu hiện điên loạn khó hiểu, tựa như... tựa như đã đánh mất đi nhân tính.”

Tạ Trần đặt cuốn sách xuống, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Dạ Lan. Hắn không ngạc nhiên trước tin tức, nhưng tốc độ của sự kiện lại nhanh hơn hắn dự đoán rất nhiều. “Chỉ trong một đêm… Tốc độ nhanh hơn ta dự đoán,” hắn trầm giọng, thanh âm điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sự nghiêm trọng sâu sắc. “Dường như Thiên Đạo đang giãy giụa trong cơn hấp hối, và những vết rạn nứt đang hiển hiện rõ ràng hơn trên thân thể vạn vật. Từ những dòng linh khí cạn kiệt, cho đến những linh hồn tu sĩ biến chất, tất cả đều là những tiếng kêu gào cuối cùng của một quy luật sắp sụp đổ.”

Dạ Lan khẽ gật đầu, đồng tình với nhận định của Tạ Trần. “Mạng lưới của chúng ta đã nhận được vô số báo cáo tương tự. Không chỉ Rừng Thanh Phong, mà còn có vài khu vực nhỏ khác cũng chịu cảnh tương tự, linh khí tiêu tán một cách khó hiểu. Các tu sĩ ‘mất người’ cũng không còn là tin đồn xa xôi nữa. Chúng ta đã xác nhận vài trường hợp ở Thành Phi Vân, Thành Lạc Hà, những người từng là trưởng lão, đường chủ của các môn phái nhỏ, giờ đây hành xử không khác gì quỷ dữ.”

Tạ Trần nhắm hờ mắt, cảm nhận sự hỗn loạn đang lan tỏa. Hắn đã dự đoán được điều này, nhưng việc chứng kiến nó xảy ra với tốc độ chóng mặt vẫn khiến hắn cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. “Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất,” hắn lặp lại câu nói đặc trưng của Dạ Lan, nhưng với một ý nghĩa sâu xa hơn. “Giờ đây, sự thật trần trụi về sự suy tàn của Thiên Đạo đang dần phơi bày. Đây không phải là một cuộc chiến giữa các phe phái, mà là một cuộc chiến chống lại sự sụp đổ của một kỷ nguyên.” Hắn mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh. “Ngươi hãy tiếp tục giám sát. Đặc biệt chú ý đến những nơi linh khí biến mất, ghi lại mọi dấu hiệu, mọi biểu hiện của sự ‘mất người’ từ các tu sĩ. Ta cần hiểu rõ hơn về cách thức mà sự suy yếu của Thiên Đạo đang tác động lên vạn vật và nhân tâm.”

Trước khi Dạ Lan kịp lui đi, Tạ Trần bổ sung thêm: “Hãy cử người đến Rừng Thanh Phong. Ta cần tận mắt chứng kiến. Có lẽ, trong những vết thương của nó, ta sẽ tìm thấy manh mối về cách vá lành những vết rạn nứt khác.” Dạ Lan khẽ cúi đầu, bóng dáng nàng chìm vào đêm tối nhanh như khi nàng xuất hiện, để lại Tạ Trần một mình, giữa ánh nến leo lét và những suy tư nặng trĩu. Hắn biết, một chương mới của cuộc chiến đã thực sự bắt đầu, và lần này, không còn là những bước thăm dò, mà là sự đối mặt trực tiếp với cơn hấp hối của Thiên Đạo.

***

Sáng hôm sau, bầu trời Thành Vô Song bị bao phủ bởi một màu xám xịt u ��m. Không khí vẫn còn vương vấn hơi lạnh ẩm của đêm mưa, và một làn sương mỏng giăng mắc trên những mái nhà cong, tạo nên một khung cảnh tiêu điều đến lạ. Tạ Trần đã rời khỏi quán sách từ rất sớm, hướng thẳng đến Rừng Thanh Phong, nơi từng được mệnh danh là lá phổi xanh của vùng đất này, nơi linh khí dồi dào nuôi dưỡng vô số sinh linh. Tuy nhiên, quang cảnh mà hắn chứng kiến trên đường đi đã bắt đầu hé lộ phần nào về sự tàn phá. Những cánh đồng lúa xanh mướt giờ đây ngả vàng úa, khô héo, tựa như bị rút cạn nhựa sống. Những dòng suối nhỏ ven đường cạn trơ đáy, chỉ còn lại những viên sỏi trắng phếch. Mùi đất ẩm và lá cây trong lành đã bị thay thế bằng một mùi hăng hắc của sự mục rữa, của sự chết chóc đang lan tỏa.

Khi Tạ Trần đặt chân đến rìa Rừng Thanh Phong, một cảm giác lạnh buốt không đến từ nhiệt độ mà từ sự vô sinh ập đến. Trước mắt hắn là một cảnh tượng kinh hoàng, còn ghê gớm hơn cả những gì Dạ Lan đã miêu tả. Khu rừng từng xanh tốt, tràn đầy sự sống, với những cây cổ thụ vươn mình sừng sững, những tán lá rậm rạp che phủ cả bầu trời, giờ đây chỉ còn là một vùng đất chết. Cây cối trơ trọi, khô héo đến mức thân cây nứt nẻ, gân guốc, tựa như những bộ xương khổng lồ đang giơ tay cầu cứu. Tán lá xanh tươi đã biến thành những mảnh vụn nâu đen, rụng đầy mặt đất, giẫm lên nghe tiếng xào xạc khô khốc, không còn chút mềm mại nào của sự sống.

Mặt đất dưới chân Tạ Trần nứt nẻ thành từng mảng lớn, lộ ra những khe nứt sâu hoắm, như những vết thương hở miệng của một sinh linh khổng lồ đang hấp hối. Không một tiếng chim hót, không một tiếng côn trùng rỉ rả, không một tiếng lá cây xào xạc trong gió. Thay vào đó là một sự im lặng đáng sợ, một sự im lặng tuyệt đối, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng gió rít qua những cành cây trơ trụi, nghe như tiếng khóc than của một linh hồn bị giam cầm. Từng bước chân của Tạ Trần, vốn dĩ nhẹ nhàng, giờ đây lại vang vọng một cách nặng nề trên nền đất khô cằn, như tiếng bước chân của tử thần đang đi qua một nghĩa địa.

Hắn đi sâu vào rừng, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng ngóc ngách, từng chi tiết. Một vài xác động vật nhỏ nằm rải rác trên nền đất nứt nẻ, từ những con sóc, chim chóc cho đến những loài côn trùng. Chúng đều chết trong tư thế kỳ lạ, mắt vẫn mở to, dường như mang theo vẻ hoảng loạn và đau đớn tột cùng, như thể linh hồn đã bị rút cạn một cách tàn nhẫn. Không có vết thương, không có dấu hiệu tranh đấu, chỉ đơn thuần là sự khô héo, sự cạn kiệt đến tận cùng. Mùi tử khí nồng nặc hòa lẫn với mùi đất khô và lá mục rữa, tạo nên một không khí ngột ngạt đến khó thở.

Tạ Trần dừng lại bên một thân cây cổ thụ, từng là biểu tượng của sự sống mãnh liệt. Giờ đây, vỏ cây bong tróc từng mảng, thân cây khô cứng như đá. Hắn khẽ đưa tay chạm vào, cảm nhận sự lạnh lẽo, thô ráp, và đặc biệt là sự trống rỗng bên trong. Không một chút linh khí nào, dù là nhỏ nhất, còn sót lại. Hắn nhặt một hòn đá nhỏ dưới chân, cảm thấy nó hoàn toàn vô tri, nặng trịch và lạnh lẽo, không chút ấm áp hay năng lượng nào toát ra. Bằng “nhân quả chi nhãn”, Tạ Trần không chỉ nhìn thấy những gì hiện hữu, mà còn cảm nhận được sự đứt gãy của mạch linh khí địa cầu tại nơi đây. Nó không phải là một sự cạn kiệt từ từ, mà là một sự rút cạn đột ngột, tàn bạo, như thể một bàn tay vô hình đã vặn khô dòng suối linh khí, cắt đứt sự sống của cả một khu rừng.

“Linh khí rút cạn... không phải từ từ mà là đột ngột. Đây là một vết rạn lớn, không chỉ là vết nứt nhỏ nữa. Thiên Đạo đang tự hủy hoại chính mình... và kéo theo tất cả,” Tạ Trần độc thoại, giọng trầm khàn, vang vọng trong sự im lặng chết chóc. Hắn nhắm mắt lại, để “nhân quả chi nhãn” lan tỏa ra xa hơn, cảm nhận sự lan rộng của vùng ‘chết’ này. Nó không còn là hiện tượng cục bộ nữa. Rừng Thanh Phong chỉ là một trong những biểu hiện rõ ràng nhất, một vết thương nhức nhối trên thân thể của Thiên Đạo, nhưng sự suy thoái đang âm thầm lan rộng, như một căn bệnh ung thư ăn mòn từng tế bào sống của thế giới. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của những linh mạch đang bị xé toạc, sự hoảng loạn của những sinh linh đang bị tước đoạt nguồn sống. Sự sụp đổ của Thiên Đạo là không thể tránh khỏi, và những vết rạn nứt này chính là dấu hiệu đầu tiên của một cuộc diệt vong quy mô lớn, một sự vô thường đang hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết.

***

Khi Tạ Trần trở về Thành Vô Song vào buổi chiều cùng ngày, ánh nắng yếu ớt đã xuyên qua những đám mây xám, rải rác trên những con phố. Tuy nhiên, sự ấm áp của nắng không thể xua tan đi bầu không khí nặng nề đang bao trùm. Phố Thương Mại Kim Long, nơi vốn nổi tiếng với sự sầm uất, náo nhiệt, với những tòa nhà ba, bốn tầng mái ngói cong, trang trí lộng lẫy, với tiếng rao hàng, tiếng mặc cả ồn ào và tiếng nhạc từ các quán rượu, giờ đây lại chìm trong một sự hỗn loạn chưa từng thấy. Mùi hương liệu, thức ăn, vải vóc, kim loại vốn dĩ pha trộn hài hòa, giờ bị xộc xệch bởi mùi mồ hôi, mùi sợ hãi, và một chút tanh nồng của máu.

Đám đông hoảng loạn chen chúc, xô đẩy nhau, những tiếng la hét, khóc lóc vang lên đinh tai nhức óc. Giữa trung tâm của sự hỗn loạn ấy, một bóng người đang điên cuồng vung vẩy, tạo ra những luồng linh khí hỗn loạn, phá nát các quầy hàng, khiến đồ đạc văng tứ tung. Tạ Trần nheo mắt nhìn, nhận ra đó là Trưởng Lão Thanh Vân, một tu sĩ cấp cao của Huyễn Linh Môn, một tiên môn nhỏ ở gần đây. Từng là một người đức cao vọng trọng, gương mặt phúc hậu, giờ đây ông ta tiều tụy đến không thể nhận ra. Quần áo rách rưới, tóc tai bù xù, đôi mắt vô hồn hoặc đầy điên cuồng, không còn chút ánh sáng của lý trí, chỉ còn sự tuyệt vọng và điên dại.

“Linh khí... linh khí của ta đâu! Ai đã cướp đi! Các ngươi... các ngươi đều là kẻ thù của Thiên Đạo! Thiên Đạo sẽ chết! Tất cả sẽ chết!” Trưởng Lão Thanh Vân gầm gừ, vung tay tạo ra một luồng linh khí màu xám xịt, không còn chút tinh thuần, mà đầy vẻ hủy diệt. Nó va vào một chiếc xe hàng, khiến nó vỡ nát, và những người xung quanh bị thổi bay, ngã lăn ra đất. Sự điên loạn của ông ta khiến các tu sĩ khác, dù mạnh hơn, cũng không dám tiến lên, vì sợ hãi sự bất định của một kẻ đã “mất người”.

Giữa cảnh hỗn loạn, Tạ Trần chợt nghe thấy một tiếng kêu thất thanh quen thuộc: “Anh Tạ Trần cứu em!” Hắn quay đầu nhìn, thấy Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi thường ngày, giờ đây đang co rúm lại giữa đám đông hoảng loạn, cố gắng tránh né những vật thể bay tứ tung. Gương mặt cô bé tái xanh vì sợ hãi, và những giọt nước mắt lăn dài trên má. Cô bé đã đi chợ mua vài món đồ lặt vặt cho gia đình, và vô tình bị cuốn vào vòng xoáy của sự điên loạn này.

Tạ Trần không chần chừ. Hắn không có sức mạnh thần thông quảng đại của một tu sĩ, nhưng hắn có khả năng thấu hiểu “nhân quả” và sự bình tĩnh tuyệt đối. Hắn lao vào đám đông, né tránh các luồng linh khí hỗn loạn và những mảnh vỡ đang bay tứ tung một cách khéo léo đến kinh ngạc. Hắn tiếp cận Trưởng Lão Thanh Vân, không phải để đối đầu bằng vũ lực, mà bằng sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của sự “mất người”.

“Trưởng Lão Thanh Vân, xin hãy bình tĩnh!” Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm ấm mà kiên định, tựa như một dòng suối mát lành len lỏi qua cơn khát cháy. “Linh khí không mất đi, nó chỉ đang thay đổi. Thiên Đạo không chết, nó đang tái sinh. Ngài... ngài hãy nhớ lại, con đường tu luyện của ngài, lý tưởng ban đầu của ngài là gì?”

Trưởng Lão Thanh Vân, đang trong cơn điên cuồng, bỗng khựng lại một nhịp khi nghe thấy giọng nói của Tạ Trần. Đôi mắt vô hồn của ông ta thoáng qua một tia dao động, như thể một phần ký ức, một phần nhân tính còn sót lại đang cố gắng trỗi dậy. Ông ta nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy nghi hoặc và lẫn lộn. “Lý tưởng... lý tưởng gì? Ta chỉ thấy cạn kiệt... ta chỉ thấy hư vô... Thiên Đạo đang bỏ rơi chúng ta!” Ông ta lại gầm lên, nhưng luồng linh khí phát ra yếu hơn, và ít điên cuồng hơn.

Tạ Trần tiếp tục tiến lại gần, dùng một vài động tác khéo léo để né tránh những đòn tấn công thiếu kiểm soát của Trưởng Lão Thanh Vân, đồng thời tiếp tục trấn an bằng lời lẽ. Hắn biết, trong mỗi tu sĩ “mất người”, vẫn còn một sợi dây mỏng manh kết nối với quá khứ, với nhân tính của họ. “Không, không phải Thiên Đạo bỏ rơi chúng ta, mà Thiên Đạo đang thay đổi, và ngài... ngài đã quá chấp niệm vào hình thái cũ của nó. Hãy nhớ lại, những buổi sáng sớm ngài ngồi thiền dưới tán cây, cảm nhận linh khí thuần khiết, lòng không chút tạp niệm... Ngài đã từng là một người như thế nào?”

Những lời của Tạ Trần, tựa như những mũi kim châm vào phần sâu thẳm nhất trong tâm hồn Trưởng Lão Thanh Vân. Ông ta run rẩy, đôi mắt lờ đờ nhìn xung quanh, rồi lại nhìn về phía Tạ Trần. Luồng linh khí hỗn loạn trong tay ông ta dần dần tan biến. Tạ Trần chớp lấy thời cơ, nhẹ nhàng dẫn dắt ông ta ra khỏi đám đông đang hoảng loạn, không dùng sức mạnh, mà dùng sự thấu hiểu. Ông ta không hoàn toàn bình tĩnh lại, nhưng ít nhất, cơn điên cuồng đã dịu đi, và ông ta không còn gây hại đến người khác nữa.

Sau khi tạm thời ổn định tình hình Trưởng Lão Thanh Vân, Tạ Trần lập tức quay sang tìm Tiểu Hoa. Hắn nhanh chóng phát hiện cô bé đang bị một người đàn ông hoảng loạn xô ngã. Tạ Trần không chút do dự, lao đến, dang tay ôm lấy cô bé, dùng thân mình che chắn cho cô khỏi những nguy hiểm xung quanh. “Tiểu Hoa, không sao rồi,” hắn nhẹ nhàng vỗ về, giọng nói trấn an. Mùi đất khô và mùi sợ hãi vẫn còn vương vấn trên người cô bé. “Anh đây rồi.”

Tiểu Hoa nép vào lòng Tạ Trần, hai tay ôm chặt lấy hắn, vẫn còn run rẩy vì sợ hãi. “Anh Tạ Trần ơi... ông ấy... ông ấy đáng sợ quá. Sao ông ấy lại như thế?” Cô bé ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn.

Tạ Trần nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của Tiểu Hoa, nơi phản chiếu sự sợ hãi và hoang mang của những phàm nhân trước biến cố. Hắn khẽ vuốt tóc cô bé. “Ông ấy chỉ là đang lạc lối thôi, Tiểu Hoa. Thiên Đạo đang bệnh, và những người tu hành dựa vào nó cũng bị ảnh hưởng. Nhưng chúng ta sẽ tìm cách chữa lành cho Thiên Đạo, và cho cả những người bị lạc lối như ông ấy.” Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự ngột ngạt và hỗn loạn vẫn còn vương vấn trong không khí.

Trong lòng Tạ Trần, một cảm giác bất lực len lỏi. Hắn đã thấy Rừng Thanh Phong khô kiệt, và giờ lại chứng kiến một tu sĩ cấp cao “mất người”. Thiên Đạo đang suy yếu với t��c độ kinh hoàng, và những vết rạn nứt không chỉ xuất hiện ở những nơi hoang vắng, mà đã bắt đầu ăn mòn ngay cả trong lòng các thành thị sầm uất, đe dọa trực tiếp đến an nguy của phàm nhân. Áp lực của con đường “nhân đạo” ngày càng nặng nề. Hắn, một phàm nhân không tu hành, liệu có thể gánh vác được trọng trách này, đối mặt với sự điên loạn của Thiên Đạo và sự tàn phá của Ma Chủ Cửu U?

Tuy nhiên, khi cảm nhận sự ấm áp và tin tưởng từ Tiểu Hoa đang nép trong lòng, một tia sáng lại lóe lên. Chính những phàm nhân yếu ớt, chính những giá trị nhân sinh tưởng chừng mong manh, lại là điểm tựa vững chắc nhất. Thiên Đạo có thể sụp đổ, tiên môn có thể tan rã, nhưng nhân tính, tình người và khát vọng sống một đời bình thường sẽ là nền móng cho một kỷ nguyên mới. Tạ Trần biết, những cuộc đối đầu trực tiếp với Bạch Vô Thường và những tu sĩ “mất người” khác sẽ sớm xảy ra. Nhu cầu về một “nhân đạo” thay thế chưa bao giờ cấp thiết đến thế. Hắn siết nhẹ vòng tay trấn an Tiểu Hoa, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây đen vẫn đang tụ lại dày đặc. Con đường phía trước đầy chông gai, và hiểm nguy sẽ còn tăng lên gấp bội, nhưng Tạ Trần đã sẵn sàng đối mặt. Thiên Đạo đang thở dài, và tiếng thở dài ấy, dù bi tráng, cũng chính là lời kêu gọi cho một khởi đầu mới.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free