Nhân gian bất tu tiên - Chương 351: Dấu Hiệu Từ Cõi Vô Hình: Tiếng Thở Dài Của Thiên Đạo
Ánh hoàng hôn vàng úa đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống trên Thành Vô Song, nhưng đâu đó trong tâm khảm Tạ Trần, một thứ ánh sáng khác, mong manh hơn, vừa được nhóm lên. Lời thề ước của Lăng Nguyệt, sự trung thành của Tiểu Cửu, và sự kiên định của Dạ Lan đã gieo vào hắn một niềm tin, một điểm tựa vững chãi giữa những biến động khôn lường của thời cuộc. Hắn không còn đơn độc trên con đường định mệnh này, con đường mà hắn gọi là “nhân đạo”. Đêm đó, gió nhẹ mơn man qua từng ô cửa sổ, mang theo hơi thở của một kỷ nguyên mới chập chững, nhưng cũng ẩn chứa những dự cảm chẳng lành về những thử thách còn chờ phía trước.
***
Bình minh hé rạng, xuyên qua những tán lá cổ thụ rợp bóng trước quán sách, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền gạch cũ kỹ. Tạ Trần ngồi ngay ngắn sau chiếc bàn gỗ đã bạc màu thời gian, tay lật giở một quyển cổ thư đã ngả vàng, mùi giấy cũ và mực tàu thoang thoảng quyện vào không khí. Quán sách của hắn vẫn vậy, trầm mặc và tĩnh lặng, như một ốc đảo giữa dòng đời hối hả của Thành Vô Song. Tiếng rao hàng xa xăm từ chợ sớm, tiếng lộc cộc của xe ngựa trên đường lát đá, và tiếng trẻ con nô đùa đâu đó vọng lại, tất cả như được lọc qua lớp không khí dày đặc của sách vở, trở nên êm dịu và xa vời. Một làn gió se lạnh bất thường, dù đã vào độ cuối xuân, khẽ thổi qua khe cửa, khiến những trang sách trong tay hắn khẽ rung rinh. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tinh vi trong luồng khí tức quanh mình, một sự xao động nhỏ bé nhưng không thể lẩn tránh khỏi giác quan nhạy bén của hắn.
Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ khẽ cót két mở ra. Một bóng hình nhỏ nhắn, mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi, gương mặt bầu bĩnh đáng yêu, thập thò bước vào. Đó là Tiểu Hoa, cô bé hàng xóm thường ngày vẫn hay chạy qua chạy lại, mang theo chút hương vị đời thường, chất phác. Bộ quần áo vá víu nhưng sạch s�� của cô bé không che giấu được vẻ hoạt bát, tươi tắn. Trên tay Tiểu Hoa là một giỏ mây nhỏ, bốc hơi ấm áp, mùi bánh bao thịt nướng thơm lừng lan tỏa khắp gian phòng, làm xua đi phần nào vẻ u tịch của quán sách.
“Anh Tạ Trần ơi, anh Tạ Trần!” Tiểu Hoa ríu rít gọi, giọng nói trong trẻo như tiếng chim hót. Cô bé đặt giỏ bánh bao lên bàn, đôi mắt tò mò nhìn Tạ Trần, rồi lại liếc qua quyển sách cổ trong tay hắn. “Mẹ con bảo anh ăn sáng đi ạ, bánh bao mới ra lò, còn nóng hổi đây này!”
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi làm tan đi vẻ trầm tư thường trực trên gương mặt thanh tú. Hắn khép quyển sách lại, đặt sang một bên. “Cảm ơn Tiểu Hoa, cháu thật ngoan.” Hắn đưa tay xoa nhẹ đầu cô bé, động tác dịu dàng. “Cháu có chuyện gì muốn kể cho ta nghe sao? Ánh mắt cháu lấp lánh như vừa khám phá ra bí mật động trời vậy.”
Tiểu Hoa bật cười khúc khích, rồi kéo một chiếc ghế nhỏ ngồi xuống đối diện hắn, gương mặt lộ rõ vẻ háo hức xen lẫn chút lo lắng. “Vâng ạ! Hôm qua con nghe bà cụ bán trầu ở chợ k��� chuyện lạ lắm anh Tạ Trần ơi! Bà bảo con sông Lam Hà ở tận phía Tây, vốn là con sông lớn chảy xiết quanh năm, tự nhiên cạn khô không một giọt nước! Mấy người đi qua đó về kể lại, cá tôm chết trắng, khô cứng cả rồi! Mấy ngày nay không mưa, nhưng nước sông không thể cạn nhanh như vậy được!” Cô bé nói một tràng, đôi mắt mở to, cố gắng diễn tả sự kinh ngạc của mình.
Tạ Trần, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh, nhưng ánh mắt sâu thẳm của hắn đã khẽ nheo lại. Hắn nhấp một ngụm trà nguội, lắng nghe chăm chú. “Ồ? Chuyện như vậy sao? Con sông Lam Hà ta nhớ là một mạch nước ngầm lớn đổ về, đâu thể cạn khô dễ dàng như thế.” Hắn thầm nghĩ, đây là một dấu hiệu. Một dấu hiệu rõ ràng và đáng ngại.
Tiểu Hoa gật đầu lia lịa, rồi lại hạ giọng, thì thầm như sợ ai đó nghe thấy. “Vâng ạ! Rồi còn có tin đồn đạo trưởng Thanh Huyền của Thanh Phong Quan, người mà ai cũng bảo là tiên nhân giáng thế, bỗng nhiên cứ tự cười nói một mình trên núi mấy hôm nay. Có người bảo ông ấy điên rồi, cứ lảm nhảm những điều không ai hiểu, rồi đập phá đồ đạc trong quan. Các đệ tử phải khóa ông ấy lại đó anh! Lạ ghê!”
Đôi lông mày thanh tú của Tạ Trần khẽ nhíu lại. ‘Những dấu hiệu đã bắt đầu xuất hiện rồi,’ hắn thầm nhủ. Một con sông cạn khô không lý do, một tu sĩ nổi tiếng bỗng nhiên trở nên điên dại. Đây không phải là những hiện tượng ngẫu nhiên, mà là những mảnh ghép đầu tiên của một bức tranh hỗn loạn mà hắn đã dự cảm. Hắn nhớ lại những lời hắn đã nói với các đồng minh đêm qua, về sự thay đổi mà Thiên Đạo và Ma Vực đã cảm nhận được. Có vẻ như, sự thay đổi ấy đang biểu hiện ra thành những hiện tượng kỳ dị ngay trong nhân gian. Hắn đặt sách xuống bàn, lòng bàn tay khẽ miết nhẹ lên bìa sách cũ, cảm nhận từng thớ gỗ thô ráp, nhưng tâm trí lại đang phân tích những tin tức ‘lá cải’ mà Tiểu Hoa vừa vô tình mang đến. Những lời nói hồn nhiên của cô bé như những viên đá nhỏ rơi vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng đầu tiên của một cơn bão lớn. Hắn nhìn ra cửa sổ, ánh nắng yếu ớt của buổi sáng dường như không đủ sức xua đi cái cảm giác ớn lạnh từ làn gió bất thường kia. Cái lạnh không chỉ đến từ thể xác, mà còn len lỏi vào tâm hồn, báo hiệu một điều gì đó trọng đại đang đến gần. Tạ Trần biết, những gì Tiểu Hoa kể chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, là những biểu hiện đầu tiên của một sự suy yếu sâu sắc hơn.
“Cảm ơn Tiểu Hoa đã cho ta biết những chuyện này,” Tạ Trần nói, giọng hắn trầm tĩnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường. “Những chuyện lạ lùng như vậy, cần phải cẩn thận. Cháu đừng đi chơi xa quá nhé.” Hắn không muốn gieo rắc nỗi sợ hãi vào tâm hồn trẻ thơ, nhưng cũng muốn nhắc nhở cô bé cẩn trọng. Tiểu Hoa gật đầu lia lịa, hứa sẽ nghe lời. Cô bé ăn nốt chiếc bánh bao cuối cùng, rồi lại chạy đi với vẻ hoạt bát thường thấy, để lại Tạ Trần một mình trong không gian tĩnh lặng, với những dòng suy nghĩ cuộn trào như sóng ngầm. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận rõ hơn sự bất thường trong linh khí xung quanh. Nó không phải là sự biến mất hoàn toàn, mà là một sự mỏng manh, một sự gián đoạn, như thể có một thứ gì đó vô hình đang rút cạn sức sống của vạn vật, chậm rãi, nhưng chắc chắn.
***
Màn đêm buông xuống, thay thế ánh sáng yếu ớt của ban ngày bằng một màu đen kịt không trăng sao. Mưa phùn lất phất rơi, tạo nên một bản hòa tấu trầm buồn trên mái ngói. Trong học thất của Tạ Trần, chỉ có ánh nến leo lét tỏa ra quầng sáng vàng vọt, hắt bóng hắn lên bức tường, khiến thân hình gầy gò của hắn trông càng thêm cao lớn và cô độc. Mùi giấy cũ, mực tàu và trà thoang thoảng quyện với hương trầm dịu nhẹ, tạo nên một không gian tĩnh mịch, trầm lắng. Tạ Trần vẫn ngồi đó, bên bàn thư, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào hư vô, dường như đang lắng nghe một âm thanh vô hình, cảm nhận một sự biến đổi vô hình. Tiếng mưa rơi đều đều bên ngoài như tiếng thở dài của trời đất, càng làm tăng thêm vẻ u ám cho căn phòng. Hắn khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một dự cảm không lành.
Đột nhiên, một làn gió lạnh lẽo lướt qua, khiến ánh nến khẽ rung rinh. Không một tiếng động, không một chút dấu hiệu nào báo trước, Dạ Lan đã xuất hiện. Nàng đứng lặng lẽ bên khung cửa sổ, bóng dáng mảnh mai ẩn hiện trong bộ y phục đen tuyền, gương mặt che kín bởi mạng che mặt. Chỉ có đôi mắt sắc sảo của nàng là ánh lên trong đêm tối, như hai vì sao nhỏ chứa đựng vô vàn bí mật. Nàng không nói, chỉ khẽ đưa tay, đặt lên bàn một phong thư được niêm phong cẩn mật bằng một dấu ấn đặc biệt. Cử chỉ của nàng chuyên nghiệp, hiệu quả, không thừa thãi một động tác nào, như thể nàng là một phần của màn đêm, vô hình và vô thanh.
Tạ Trần không hề giật mình. Hắn đã cảm nhận được sự hiện diện của nàng từ trước đó vài hơi thở. Hắn gật đầu nhẹ, ánh mắt vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, sâu thẳm. “Dạ Lan, nàng đã đến.”
Dạ Lan khẽ cúi đầu, giọng nói của nàng trầm ấm và rõ ràng, xua tan đi sự tĩnh mịch bao trùm căn phòng. “Tiên sinh, đây là những tin tức đầu tiên từ mạng lưới. Chúng tôi đã thu thập được từ các nhánh ở biên giới phía Tây và vùng phía Bắc, nơi có các tông môn nhỏ và phàm nhân sinh sống.” Nàng không nói thêm gì, chỉ im l���ng chờ đợi. Sự im lặng của nàng không phải là vô cảm, mà là sự tôn trọng tuyệt đối dành cho Tạ Trần và không gian suy tư của hắn.
Tạ Trần cẩn thận mở phong thư. Lớp niêm phong không phải là phép thuật, mà là một loại sáp đặc biệt, chỉ có thể mở ra mà không để lại dấu vết nếu biết phương pháp. Hắn nhẹ nhàng phá vỡ niêm phong, rút ra những tấm da dê mỏng được viết bằng những nét chữ nhỏ li ti, chi chít thông tin. Mùi mực mới và da dê xộc vào mũi, khác hẳn mùi giấy cũ của sách hắn đang đọc. Hắn đọc lướt qua từng dòng chữ, ánh mắt không bỏ sót một chi tiết nào.
“Linh khí ở vùng Mộc Diệp Thôn đã giảm đi đáng kể, dân làng bắt đầu gặp khó khăn trong việc trồng trọt. Cây cối héo úa, mùa màng thất bát. Thậm chí có những cây cổ thụ đã sống hàng trăm năm cũng bắt đầu khô héo từ gốc. Các tu sĩ cấp thấp vốn dựa vào linh khí để duy trì tu vi, giờ đây cảm thấy khí tức trong cơ thể dần tiêu tán, cảnh giới khó giữ vững.” Dạ Lan trình bày, giọng nàng không cảm xúc, chỉ đơn thuần truyền đạt thông tin một cách khách quan nhất.
Tạ Trần khẽ gật đầu, ngón tay hắn gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ, tạo ra những âm thanh khô khốc nhỏ bé trong không gian tĩnh mịch. Hắn nhớ lại lời Tiểu Hoa kể về con sông Lam Hà. Sự cạn kiệt linh khí ở Mộc Diệp Thôn, vùng đất được biết đến với sự trù phú về thổ nhưỡng và linh mạch, là một bằng chứng rõ ràng hơn nhiều so với một con sông cạn. Đây không phải là một hiện tượng cục bộ, mà là một dấu hiệu của sự suy thoái toàn diện hơn.
“Và đây là điều đáng ngại nhất, tiên sinh.” Dạ Lan tiếp tục, giọng nàng khẽ trầm xuống một chút, như thể chính nàng cũng cảm thấy sự bất an. “Ở Ngũ Hành Tông, một tông môn nhỏ ở phía Bắc, có ba tu sĩ Trúc Cơ Cảnh đã trở nên điên loạn sau khi bế quan đột phá cảnh giới. Họ không bị tẩu hỏa nhập ma theo cách thông thường, mà là ‘mất người’. Họ lẩm bẩm những điều vô nghĩa, đôi mắt trống rỗng, không còn nhận ra người thân, thậm chí còn có hành động bạo lực, tự làm tổn thương mình. Các trưởng lão của Ngũ Hành Tông đã cố gắng chữa trị, nhưng vô vọng. Họ giống như những cái xác không hồn, chỉ còn lại bản năng nguyên thủy nhất.”
Tạ Trần dừng hẳn động tác gõ bàn, ánh mắt sâu thẳm của hắn giờ đây đã nhuốm một vẻ nặng nề. Hắn đã nghe nói về hiện tượng ‘mất người’ này, nhưng đây là lần đầu tiên hắn nhận được báo cáo cụ thể và chi tiết như vậy. ‘Mất người’ không phải là tẩu hỏa nhập ma thông thường, mà là sự biến mất của cảm xúc, ký ức, và nhân tính, để lại một cái vỏ rỗng tuếch. Hiện tượng này thường xảy ra với những tu sĩ cố gắng đột phá cảnh giới cao hơn trong bối cảnh Thiên Đạo suy yếu, như một cái giá nghiệt ngã mà họ phải trả. Lời kể của Tiểu Hoa về đạo trưởng Thanh Huyền giờ đây đã được xác thực bằng những báo cáo lạnh lùng, không chút cảm xúc từ mạng lưới của Dạ Lan.
“Dạ Lan, nàng đã làm rất tốt.” Tạ Trần nói, giọng hắn trầm hơn, nhưng không có chút dao động. “Những gì ta lo ngại đã bắt đầu thành hiện thực.” Hắn cuộn tròn những tấm da dê lại, rồi đưa tay đặt chúng lên ngọn nến đang cháy leo lét. Ngọn lửa nhỏ liếm vào da dê, bốc lên mùi khét lẹt, rồi nhanh chóng biến những dòng chữ chi chít thành tro tàn. Hắn nhìn những mảnh tro đen lụi tàn trong chiếc lư hương nhỏ, ánh mắt xa xăm, như nhìn thấy một tương lai đang dần tan biến. Sự biến mất của linh khí, sự ‘mất người’ của tu sĩ – tất cả đều là những triệu chứng của một căn bệnh hiểm nghèo đang gặm nhấm thế giới này.
Dạ Lan vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát. Nàng biết, tiên sinh đã nhìn thấy xa hơn những gì nàng báo cáo. Nàng là người thu thập thông tin, nhưng Tạ Trần mới là người kết nối các mảnh ghép, nhìn thấu bức tranh toàn cảnh. “Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi sát sao, tiên sinh. Bất cứ dấu hiệu bất thường nào cũng sẽ được báo cáo ngay lập tức.”
Tạ Trần gật đầu. “Tốt. Hãy chú ý đến những biến động linh khí cục bộ, và đặc biệt là những trường hợp tu sĩ ‘mất người’, bất kể cảnh giới cao thấp. Có vẻ như Thiên Đạo đang tìm cách tự bảo vệ, hoặc là đang tự hủy hoại chính mình. Chúng ta cần hiểu rõ bản chất của sự suy yếu này.”
Dạ Lan không nói thêm lời nào. Nàng khẽ cúi đầu, rồi bóng dáng mảnh mai của nàng hòa vào màn đêm mưa phùn, biến mất không một dấu vết, như thể nàng chưa từng xuất hiện. Chỉ còn lại mùi khét của tro tàn và sự tĩnh mịch nặng nề trong học thất.
***
Mưa phùn vẫn lất phất rơi, gió nhẹ luồn qua khe cửa, mang theo hơi ẩm và cái lạnh lẽo của màn đêm. Sau khi Dạ Lan rời đi, Tạ Trần vẫn ngồi một mình trong học thất, ánh nến đã cháy gần hết, càng khiến bóng tối trở nên dày đặc. Hắn không vội vàng đứng dậy hay làm bất cứ điều gì. Hắn chỉ nhắm mắt lại, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu chặt, như thể đang cố gắng thấu thị một điều gì đó vô hình, nằm sâu bên dưới lớp vỏ bọc của hiện thực. Hắn không cần dùng đến pháp thuật hay bất kỳ công cụ ngoại vật nào. Khả năng "nhân quả chi nhãn" của hắn không phải là một loại thần thông có thể hiển lộ ra ánh sáng rực rỡ hay ảo ảnh lung linh, mà là một sự thấu hiểu nội tại, một giác quan thứ sáu vượt xa mọi giới hạn của phàm nhân.
Trong tâm trí hắn, một bức tranh vô hình dần hiện ra. Không phải là hình ảnh cụ thể, mà là một cảm giác, một sự nhận thức về những sợi dây vô hình đang kết nối vạn vật. Những sợi dây ấy, vốn dĩ luôn tuân theo một trật tự nhất định, giờ đây lại trở nên rối loạn. Những nút thắt của Thiên Đạo, vốn là những quy tắc bất biến duy trì sự vận hành của vũ trụ, đang dần lỏng lẻo. Hắn cảm nhận được sự bất ổn sâu sắc đang lan tỏa, không chỉ giới hạn ở một con sông cạn, hay một vùng linh khí suy yếu, mà là một sự suy thoái ăn sâu vào tận gốc rễ của vạn vật.
‘Không chỉ là linh khí cạn kiệt, không chỉ là tu sĩ ‘mất người’. Đây là tiếng thở dài của Thiên Đạo, là dấu hiệu của một hệ thống đang sụp đổ từ bên trong,’ Tạ Trần thầm nhủ, nội tâm hắn dồn dập suy tư. Hắn cảm nhận được sự run rẩy của linh mạch địa cầu, sự khát khao của cây cối, sự tuyệt vọng của những sinh linh nhỏ bé khi nguồn sống dần cạn kiệt. Đó là một sự bất ổn toàn diện, một căn bệnh nan y đang tàn phá Thập Phương Nhân Gian. Thiên Đạo không còn là một thực thể quyền năng, bất biến, mà đang dần trở nên yếu ớt, mục ruỗng.
Trong tâm trí Tạ Trần, một ảo ảnh mờ ảo của "Nhân Quả Luân Bàn" dần hiện ra. Nó không phải là một bánh xe vật chất, mà là một khái niệm, một biểu tượng cho sự vận hành của nhân quả. Giờ đây, những vòng xoay của nó trở nên chậm chạp, méo mó, những mối liên hệ nhân quả đang biến động một cách hỗn loạn. Hắn thấy những hành động nhỏ bé có thể dẫn đến hậu quả khôn lường, những quyết định tưởng chừng vô hại lại có thể phá vỡ cả một chuỗi mắt xích nhân duyên. Sự hỗn loạn này không có kẻ thù cụ thể, mà là một mối đe dọa vô hình, toàn diện, đe dọa đến sự tồn vong của tất cả.
Tạ Trần cảm nhận được sự cô độc trong nhận thức của mình. Hắn biết, rất ít người có thể nhìn thấu được mức độ nghiêm trọng của cuộc khủng hoảng này, ít người có thể cảm nhận được cái "tiếng thở dài" của Thiên Đạo như hắn. Các tu sĩ chỉ thấy linh khí cạn kiệt, thấy đồng đạo ‘mất người’ mà hoang mang, sợ hãi. Họ chỉ thấy những triệu chứng, chứ không thể thấy được căn nguyên sâu xa. Điều này càng làm nặng thêm gánh nặng trên vai Tạ Trần. Hắn khao khát một cuộc sống bình thường, một cuộc đời không bị ràng buộc bởi những gánh nặng của thế gian, không phải đối mặt với những triết lý cao siêu hay những hiểm họa diệt vong. Nhưng khả năng "nhân quả chi nhãn" đã không cho phép hắn được sống một đời vô ưu. Nó buộc hắn phải nhìn, phải hiểu, và phải hành động.
‘Ma Chủ Cửu U chắc chắn sẽ lợi dụng sự suy yếu này để thực hiện đòn cuối cùng của y. Còn Thiên Đạo, có lẽ cũng đang vật lộn trong cơn hấp hối, tìm cách kéo dài sự tồn tại của mình bằng mọi giá, kể cả việc xóa bỏ những biến số như ta,’ Tạ Trần suy nghĩ. Hắn cảm thấy một luồng áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí. Đây không chỉ là một cuộc chiến giữa các thế lực, mà là một cuộc chiến chống lại sự hỗn loạn đang dần len lỏi vào thế giới, chống lại một mối đe dọa vô hình, toàn diện.
Tuy nhiên, giữa những suy tư nặng nề đó, một tia sáng vẫn le lói trong tâm trí hắn. ‘Con đường ���nhân đạo’ mà ta chọn... có phải là ánh sáng duy nhất trong màn đêm này?’ Hắn nhớ lại những gương mặt của Lăng Nguyệt, Tiểu Cửu, Dạ Lan, và cả những phàm nhân kiên cường mà hắn đã gặp. Họ không có sức mạnh thần thông quảng đại, nhưng họ có niềm tin, có ý chí, có những giá trị nhân sinh mà Thiên Đạo hay Ma Vực đều không thể chạm tới. Có lẽ, chính trong sự sụp đổ của Thiên Đạo, một kỷ nguyên mới sẽ được mở ra, nơi con người không cần phải thành tiên, mà vẫn có thể tìm thấy sự trọn vẹn của chính mình. Sự sụp đổ của Thiên Đạo là không thể tránh khỏi, nhưng cách mà nhân gian đối mặt với sự sụp đổ đó mới là điều quan trọng.
Tạ Trần hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi mưa và đất ẩm thoảng qua cửa sổ. Hắn mở mắt ra. Đôi mắt sâu thẳm của hắn giờ đây không còn vẻ mệt mỏi, mà thay vào đó là một ánh nhìn kiên định, pha lẫn chút bi tráng. Hắn đã thấy, đã hiểu. Gánh nặng vẫn còn đó, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt. Thiên Đạo đang thở dài, và tiếng thở dài đó chính là tiếng gọi của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà Tạ Trần và những đồng minh của hắn sẽ cùng nhau kiến tạo, bằng ý chí, bằng trí tuệ, và bằng niềm tin vào “nhân đạo”. Con đường phía trước đầy chông gai, nhưng đã có một ngọn đèn được thắp lên trong bóng tối.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.