Nhân gian bất tu tiên - Chương 350: Bình Minh Nhân Đạo: Thề Ước Cùng Chông Gai
Mưa phùn vẫn rơi, làm ướt đẫm những con hẻm tối tăm, nhưng trong lòng Dạ Lan, một ngọn lửa kiên định vẫn âm ỉ cháy. Mạng lưới Chân Lý đã được gieo mầm. Giờ đây, chỉ còn chờ đợi thời khắc nó đâm chồi nảy lộc, tạo thành một thế lực đủ sức lay chuyển cả nhân gian. Nàng đã hòa mình vào bóng đêm một cách hoàn hảo, không để lại bất kỳ dấu vết nào, để lại phía sau Chợ Đen U Linh với những bí mật và những hiểm nguy tiềm ẩn. Nhưng đó chỉ là một mảnh ghép nhỏ trong bức tranh lớn mà Tạ Trần đang vẽ ra.
***
Trong một căn phòng bí mật sâu hun hút dưới lòng đất của tổng bộ Thiên Cơ Các, nơi mà ngay cả ánh trăng cũng phải chùn bước, chỉ có ánh đèn dầu leo lét thắp sáng không gian. Những bức tường đá xám lạnh lẽo được khắc vô số trận pháp ẩn giấu, khiến nơi đây tr��ng như một mê cung cổ xưa, vừa trầm mặc vừa ẩn chứa sức mạnh khôn lường. Không khí đặc quánh mùi giấy cũ, mực, và một chút thảo dược khô, hòa quyện với cái ẩm lạnh đặc trưng của nơi sâu dưới lòng đất. Tiếng gió đêm rì rào bên ngoài, như một lời thì thầm của thế giới, hoàn toàn không thể lọt vào đây, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đến mức đáng sợ.
Tạ Trần ngồi đối diện với ba người đồng minh thân cận nhất của mình: Lăng Nguyệt Tiên Tử, Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, và Dạ Lan. Khuôn mặt thư sinh của hắn, dù gầy gò, vẫn toát lên vẻ tỉnh táo lạ thường, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn vạn tinh tú. Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ đặt giữa phòng, những bản đồ chi chít ký hiệu, những cuộn giấy ghi chép thông tin mới nhất từ khắp nhân gian, Ma Vực, và cả những dấu hiệu mơ hồ từ Thiên Đạo, được trải ra một cách cẩn trọng. Tạ Trần khẽ gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn, một thói quen nhỏ biểu lộ sự tập trung cao độ của hắn. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt đều chứa đựng ý tứ sâu xa.
“Các vị, tình hình thế nào? Bước đầu của ‘Mạng Lưới Chân Lý’ có gặp trở ngại gì không?” Tạ Trần mở lời, giọng nói trầm thấp, điềm tĩnh, như dòng suối ngầm chảy qua kẽ đá. Hắn lướt ánh mắt qua từng người, thu nhận những thông điệp không lời từ sự mệt mỏi ẩn hiện trên gương mặt họ.
Dạ Lan, trong bộ y phục đen tuyền, vẫn giữ vẻ kín đáo thường lệ, mái tóc dài như màn đêm buông xuống che khuất một phần gương mặt. Nàng khẽ gật đầu, giọng nói trầm thấp, sắc bén như lưỡi dao được mài giũa cẩn thận: “Mạng lưới đã được thiết lập. Các kênh liên lạc mới đã hoạt động, và những kẻ đã dao động niềm tin trong Ma Vực đang dần lộ diện. Thông tin về điểm yếu của một số tông môn, những nơi đã ‘mất người’ vì tranh giành quyền lực, cũng đã được thu thập. Tuy nhiên, sự cảnh giác từ phía Ma Vực là không thể xem thường. Một Hắc Ma Sứ đã xuất hiện tại Chợ Đen U Linh ngay sau khi ta hoàn thành giao dịch, nhưng may mắn là chúng ta đã lường trước.” Nàng không chỉ báo cáo về những gì đã xảy ra, mà còn phân tích sâu sắc ý nghĩa đằng sau chúng, như một nhà chiến lược thực thụ. “Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất,” nàng thì thầm, nhưng ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Tạ Trần, “Và chúng ta sẽ là người vén màn bức màn đó, dù Thiên Đạo có che đậy tinh vi đến mấy, dù Ma Chủ có giăng bẫy xảo quyệt thế nào.”
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt khẽ động đậy theo từng lời nói của Dạ Lan, tiếp lời, giọng nàng dù vẫn còn chút tinh nghịch vốn có nhưng đã nghiêm túc hơn nhiều: “Tiểu Cửu cũng đã thu thập được kha khá tin tức từ các khu vực bán yêu và những người bị Ma Vực lợi dụng. Có vẻ như Ma Chủ đang tăng cường sự kiểm soát lên U Minh Địa Phủ, và hắn đang tìm kiếm một thứ gì đó… rất cổ xưa. Nhiều kẻ không muốn cam chịu sự thao túng của hắn, nhưng lại sợ hãi sức mạnh của Ma Vực. Tuy nhiên, khi nghe đến lý tưởng ‘nhân đạo’ của ngươi, Tạ Trần, ánh mắt họ đã lóe lên một tia hy vọng. Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Ta đã dùng sự lanh lợi của mình để gieo những hạt mầm niềm tin vào họ.” Nàng hơi ngẩng mặt lên, đôi mắt trong veo nhìn Tạ Trần, như muốn tìm kiếm sự công nhận.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy khích lệ. Hắn hiểu rằng, những bước đi đầu tiên này, dù nhỏ bé, đã là một thành công lớn lao. Hắn nhìn sang Lăng Nguyệt Tiên Tử, người đang ngồi thẳng lưng, ánh mắt đăm chiêu nhìn vào bản đồ, như đang đối diện với cả một thế giới hỗn mang.
Lăng Nguyệt hít một hơi sâu, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự trăn trở: “Ta đã liên lạc với một số tông môn nhỏ, những kẻ đã mất niềm tin vào Tiên Môn Liên Minh. Họ đã chịu đựng quá nhiều sự chèn ép, sự mục ruỗng từ các tông môn lớn, và sự suy yếu của Thiên Đạo đã khiến họ hoài nghi về mọi thứ. Lý niệm ‘nhân đạo’ của ngươi, Tạ Trần, tuy đã khiến một số người lung lay, nhưng vẫn còn nhiều hoài nghi. Họ không tin rằng phàm nhân có thể tự chủ vận mệnh, khi mà sức mạnh của tiên giới và ma giới vẫn còn quá lớn. Họ sợ hãi, và sự sợ hãi đó đã ăn sâu vào cốt tủy.” Nàng ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Tạ Trần, như tìm kiếm một câu trả lời. “Có người còn hỏi, liệu chúng ta có đang tạo ra một Thiên Đạo mới, một Ma Vực mới hay không? Liệu 'nhân đạo' của ngươi có phải chỉ là một hình thái khác của sự thao túng?”
Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình tĩnh, tay hắn khẽ vuốt ve tấm bản đồ. “Sự hoài nghi là lẽ tự nhiên. Con người đã quen với việc bị dẫn dắt, bị chi phối bởi một thế lực nào đó, dù là Thiên Đạo hay Ma Vực. Để họ tự mình đứng lên, tự mình định đoạt, đó là một hành trình dài và đầy chông gai. Nhưng chính sự hoài nghi đó cũng là một cơ hội. Nó cho thấy họ vẫn còn suy nghĩ, vẫn còn khao khát một điều gì đó khác biệt. Chúng ta không tạo ra Thiên Đạo mới, cũng không phải Ma Vực mới. Chúng ta chỉ kiến tạo một con đường để con người có thể tự mình tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại, giữ trọn nhân tính của mình, không bị ‘mất người’ vì truy cầu quyền năng hay trường sinh.” Hắn nói, giọng nói tuy nhỏ nhưng ẩn chứa sức mạnh lay động lòng người. “Mỗi hạt mầm được gieo xuống đều cần thời gian để nảy nở. Quan trọng là chúng ta đã bắt đầu gieo. Và quan trọng hơn, là chúng ta đã có được những mảnh ghép đầu tiên của một bức tranh toàn cảnh về cục diện hiện tại.”
Hắn nhìn sâu vào mắt Lăng Nguyệt, như muốn truyền thêm sức mạnh cho nàng. “Những thách thức ban đầu này là điều tất yếu. Càng nhiều người tin vào ‘nhân đạo’, càng nhiều người đứng về phía chúng ta, thì Ma Vực và Thiên Đạo càng cảm thấy bị đe dọa. Các nhánh mạng lưới của chúng ta sẽ sớm đối mặt với những thử thách lớn hơn, có thể là sự phá hoại trực tiếp từ Ma Vực, hoặc những âm mưu xảo quyệt từ Thiên Đạo. Một số liên kết đã được thiết lập có thể trở thành đồng minh quan trọng, nhưng cũng không thể loại trừ khả năng có kẻ phản bội hoặc bị thao túng. Chúng ta phải luôn cảnh giác.” Tạ Trần dừng lại, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt thân quen, đầy tin tưởng. “Nhưng chúng ta sẽ không đơn độc. Và chúng ta sẽ không lùi bước.” Hắn khẽ nắm chặt tay, một hành động nhỏ nhưng đầy ẩn ý, như muốn khẳng định quyết tâm sắt đá của mình.
***
Rạng sáng, sương mù dày đặc bao phủ Thái Huyền Tông, khiến cả tông môn chìm trong một màn bạc trắng lạnh lẽo. Trong căn phòng luyện công cá nhân của Lăng Nguyệt Tiên Tử, không gian tĩnh mịch đến mức có thể nghe rõ tiếng hít thở nhẹ nhàng của nàng. Căn phòng được xây bằng đá kiên cố, với những trận pháp cổ xưa khắc sâu trên tường và sàn nhà, tỏa ra một luồng linh khí thanh khiết, dồi dào, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh và cô lập. Mùi đá lạnh và linh khí thuần khiết quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng một mình giữa phòng, ánh sáng mờ ảo từ Nguyệt Quang Trâm cài trên mái tóc phản chiếu lên gương mặt tuyệt mỹ nhưng đầy suy tư của nàng. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng giờ đây không còn vẻ lạnh lùng kiêu sa của một vị Tiên Tử siêu phàm, mà ẩn chứa sự đấu tranh nội tâm dữ dội. Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói, từng câu chữ như khắc sâu vào tâm khảm. “Chúng ta không tạo ra Thiên Đạo mới, cũng không phải Ma Vực mới. Chúng ta chỉ kiến tạo m��t con đường để con người có thể tự mình tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại, giữ trọn nhân tính của mình, không bị ‘mất người’ vì truy cầu quyền năng hay trường sinh.”
Lý tưởng đó, đơn giản mà vĩ đại, đã lay động nàng một cách sâu sắc. Suốt bao năm qua, nàng đã tận hiến cho con đường tu tiên, sùng bái Thiên Đạo, nhưng lại chứng kiến sự suy tàn của nó, sự tha hóa của các tu sĩ, và cái giá phải trả khi con người “mất người” trong hành trình truy cầu trường sinh. Nàng đã thấy sự mục rữa từ bên trong, sự dối trá của những kẻ nhân danh chính nghĩa, và sự lạnh nhạt của Thiên Đạo trước những khổ đau của nhân gian. Nàng đã từng hoài nghi, nhưng chưa bao giờ dám đối mặt thẳng thắn với những hoài nghi ấy.
Nhưng Tạ Trần đã làm điều đó. Hắn, một phàm nhân không tu hành, đã dám đứng lên thách thức cả Thiên Đạo và Ma Vực, chỉ vì một lý tưởng duy nhất: “nhân đạo”.
Lăng Nguyệt khẽ chạm tay vào Nguyệt Quang Trâm, vật phẩm biểu tượng cho địa vị cao quý của nàng trong tiên môn. Nó lạnh ngắt dưới đầu ngón tay, như nhắc nhở nàng về một quá khứ mà nàng đang dần buông bỏ. Nàng từng tin rằng nó là nguồn sức mạnh, là sự bảo hộ. Giờ đây, nàng nhận ra, sức mạnh chân chính không nằm ở một vật phẩm, một địa vị, hay một con đường được vạch sẵn, mà nằm ở ý chí kiên định và niềm tin vào giá trị của bản thân.
“Thiên Đạo… nhân tính… ta đã lựa chọn.” Nàng thì thầm, giọng nói như tiếng gió thoảng, nhưng chứa đựng sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Cuộc đấu tranh nội tâm cuối cùng đã kết thúc. Nàng đã buông bỏ gánh nặng của lý tưởng tu tiên cũ, chấp nhận con đường đầy rủi ro và bất định của Tạ Trần. Nàng đã nhìn thấy sự lầm than của nhân gian, cảm nhận được nỗi đau của những phàm nhân vô tội, và nhận ra rằng, dù nàng có trở thành tiên nhân đi chăng nữa, nếu nhân tính mất đi, thì sự trường sinh đó cũng chỉ là một sự tồn tại trống rỗng.
Nàng gỡ Nguyệt Quang Trâm xuống, không phải vì muốn vứt bỏ nó, mà là để đặt nó vào một vị trí khác, một vị trí không còn là gông xiềng, mà là một kỷ vật của quá khứ đã được hóa giải. Nàng cẩn thận cất giữ nó vào một chiếc hộp gỗ đàn hương, như cất giữ một phần ký ức nhưng không để nó trói buộc mình. Sau đó, nàng thay bộ tiên bào trắng thuần, không họa tiết, sang một bộ y phục đơn giản hơn, màu xanh lam nhã nhặn, không còn vẻ thanh tao lạnh lẽo mà thay vào đó là sự mềm mại, gần gũi. Ánh mắt nàng giờ đây không còn sự mệt mỏi ẩn sâu, mà là sự kiên định, quyết tâm và một niềm tin không lay chuyển vào con đường mình đã chọn.
Nàng đã sẵn sàng. Sẵn sàng sát cánh cùng Tạ Trần, sẵn sàng đối mặt với mọi hiểm nguy, mọi chông gai để kiến tạo một “nhân đạo” chân chính. Mối quan hệ giữa nàng và Tạ Trần không chỉ là đồng minh chiến lược, mà đã dần chuyển hóa thành một sự gắn kết sâu sắc hơn, một sự đồng điệu về lý tưởng và ý chí. Đây sẽ là một hành trình dài, nhưng nàng không còn cảm thấy cô độc. Bình minh đang hé rạng ngoài cửa sổ, xua đi màn sương mù, như một khởi đầu mới cho nàng, và cho cả nhân gian.
***
Sâu thẳm trong lòng Ma Vực Thâm Uyên, nơi ánh sáng mặt trời không bao giờ chạm tới, nơi sự sống bị bóp nghẹt bởi ma khí cuồn cuộn, Ma Chủ Cửu U đang ngự trị trên ngai vàng làm từ xương cốt khổng lồ. Kiến trúc đá đen thô kệch, sắc nhọn, những tháp gai nhọn hoắt chọc thẳng lên trần hang động như những mũi kim của địa ngục. Tiếng gầm gừ xa xăm của ma vật, tiếng gió rít qua các khe đá, tiếng xương cốt va chạm lạo xạo, và mùi máu tanh, lưu huỳnh, thối rữa nồng nặc hòa quyện tạo nên một bầu không khí u ám, lạnh lẽo, tăm tối đến cùng cực. Ma khí nồng đậm đến mức khiến bất kỳ sinh linh nào cũng khó mà tồn tại, nhưng đối với Ma Chủ Cửu U, đó lại là nguồn sống, là hơi thở.
Thân hình cường tráng, cao lớn của Ma Chủ Cửu U ẩn hiện trong màn ma khí. Khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt đỏ rực như máu của hắn sáng lên giữa bóng tối, sâu thẳm chứa đựng sự khinh miệt và tàn nhẫn. Mái tóc bạc trắng rối bù, toát lên vẻ hoang dã, càng làm nổi bật khí chất tà mị nhưng đầy uy lực của hắn. Hắn khẽ nhúc nhích ngón tay, chiếc ngai xương cốt dưới thân hắn khẽ rung chuyển, tạo ra tiếng cọ xát ghê rợn.
Một Hắc Ma Sứ, thân hình gầy gò, ẩn mình trong bộ áo choàng đen, quỳ rạp dưới chân ngai, giọng nói run rẩy báo cáo: “Chủ nhân, ‘Mạng Lưới Chân Lý’ của Tạ Trần đang dần lan rộng. Hắn đã thành công liên kết một số thế lực nhỏ lẻ, đặc biệt là những kẻ đã dao động niềm tin trong số chúng ta, những kẻ bị lợi dụng nhưng không hoàn toàn trung thành. Hắn còn tiếp cận cả các tông môn tu tiên đã mất niềm tin vào Thiên Đạo, và cả những phàm nhân… Lý niệm ‘nhân đạo’ của hắn đang bắt đầu gieo mầm.”
Lời báo cáo của Hắc Ma Sứ như đổ thêm dầu vào lửa. Ma Chủ Cửu U chợt bật cười khẩy, một tiếng cười khàn khàn, ghê rợn vang vọng khắp hang động, khiến ma khí càng thêm cuồn cuộn. “Hừm, ‘nhân đạo’ sao? Kẻ phàm nhân đó lại dám thách thức cả ta và Thiên Đạo? Thú vị… nhưng cũng quá ngây thơ.” Hắn nhếch mép, đôi mắt đỏ rực lóe lên tia tàn bạo. “Một con kiến nhỏ bé lại muốn lay chuyển cả một đại thụ? Hắn nghĩ hắn là ai?”
Hắc Ma Sứ run rẩy hơn. “Chủ nhân, nên chăng chúng ta… dập tắt mầm mống này ngay lập tức? Ngăn chặn hắn trước khi hắn gây ra thêm phiền phức?”
Ma Chủ Cửu U vung tay, một luồng ma khí lạnh lẽo quét qua, khiến Hắc Ma Sứ phải cúi rạp người hơn nữa. “Không vội. Một con kiến biết ngẩng đầu lên nhìn trời xanh, đó là một điều hiếm thấy. Hãy để hắn chơi đùa thêm chút nữa. Càng lúc hắn càng trở thành ‘biến số’ thú vị. Hắn đang tập hợp những kẻ yếu đuối, những kẻ hoài nghi, những kẻ không có chỗ đứng. Hắn đang tạo ra một ‘điểm neo nhân quả’ mới, đúng như lời tiên tri về một ‘kỷ nguyên mới’ đã từng vang vọng trong những cổ thư bị lãng quên. Điều này không chỉ gây khó chịu cho ta, mà còn cho cả Thiên Đạo.”
Hắn nghiêng đầu, đôi mắt nhìn xuyên qua khoảng không, như thể đang nhìn thấy những diễn biến đang xảy ra ở một nơi xa xôi nào đó. “Thiên Đạo cũng đang sốt ruột rồi. Chắc chắn Bạch Vô Thường đã c��m nhận được sự đe dọa từ tên phàm nhân này. Hắn đang phá vỡ quy tắc, đang làm lung lay nền tảng mà Thiên Đạo đã xây dựng. Càng để Tạ Trần phát triển, Thiên Đạo càng bị đẩy vào thế khó. Và đó, chính là cơ hội của ta.” Ma Chủ Cửu U nhếch môi, nụ cười đầy hiểm độc. “Hắn muốn kiến tạo ‘nhân đạo’? Hắn muốn con người tự chủ vận mệnh? Vậy hãy để ta xem, hắn sẽ làm được gì khi đối mặt với một đòn đánh bất ngờ và tàn bạo, vào một yếu điểm của ‘Mạng Lưới Chân Lý’ của hắn, hoặc một khu vực phàm nhân trọng yếu. Buộc hắn phải hành động, buộc hắn phải bộc lộ hết những gì hắn có.”
Hắn nắm chặt tay, chiếc ngai xương cốt dưới thân hắn rung lên bần bật, một luồng ma khí kinh hoàng bùng phát, khiến cả Ma Vực Thâm Uyên như chìm trong cơn thịnh nộ. “Bạch Vô Thường chắc chắn sẽ cử những người mạnh hơn, hoặc sử dụng những phương pháp tinh vi hơn để ‘xóa bỏ’ Tạ Trần hoặc gây cản trở ‘nhân đạo’. Cả hai chúng ta đều đang nhìn chằm chằm vào con mồi này. Ta muốn xem, con mồi này sẽ xoay sở thế nào giữa hai thế lực. Và cuối cùng, hắn sẽ thuộc về ai.” Ma Chủ Cửu U ngả người ra sau, đôi mắt đỏ rực lấp lánh sự tính toán, sự khát máu. “Cứ để hắn tiếp tục. Nhưng hãy giám sát chặt chẽ. Ta muốn biết mọi động thái, mọi lời nói, mọi suy nghĩ của hắn. Và đừng quên… U Minh Địa Phủ vẫn đang nằm trong tầm kiểm soát của ta. Bản chất thực sự của nó, và mối liên hệ của nó với ta, sẽ sớm được hé lộ khi thời cơ chín muồi.” Hắn phất tay, ra hiệu cho Hắc Ma Sứ lui xuống, để lại hắn một mình giữa biển ma khí cuồn cuộn, với những âm mưu thâm độc và những toan tính khó lường.
***
Thành Vô Song vào thời khắc hoàng hôn, là một bức tranh tráng lệ. Trên đỉnh một ngọn tháp canh vắng vẻ, bốn bóng người lặng lẽ đứng nhìn xuống cảnh vật bên dưới. Trời trong, gió nhẹ, mang theo hơi thở ấm áp của nhân gian. Ánh hoàng hôn đổ dài, nhuộm vàng cả thành phố, khiến những công trình kiến trúc đồ sộ, những bức tường thành cao vút, và cả những mái nhà lợp ngói đều trở nên rực rỡ. Từ trên cao nhìn xuống, Thành Vô Song v���n nhộn nhịp, sầm uất. Tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng bước chân hối hả, tiếng xe ngựa lộc cộc, tiếng nhạc từ các tửu lầu và tiếng người nói chuyện ồn ào hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Mùi đồ ăn từ các quán ven đường, mùi hương liệu, mùi thảo dược từ các tiệm thuốc, và cả mùi hương hoa thoang thoảng từ những khu vườn vương giả, tất cả bốc lên theo làn gió, lấp đầy không khí.
Tạ Trần đứng ở vị trí trung tâm, thân hình gầy gò của hắn như một điểm neo vững chắc giữa sự hùng vĩ của cảnh vật. Hắn đưa mắt nhìn xa xăm, vẻ trầm tĩnh, sâu sắc vẫn hiện hữu trên gương mặt. Bên cạnh hắn, Lăng Nguyệt Tiên Tử giờ đây đã hoàn toàn thoát khỏi vẻ lạnh lẽo, cao ngạo của một vị tiên tử. Nàng mặc bộ y phục xanh lam giản dị, nhưng khí chất lại càng thêm kiên định và mạnh mẽ. Ánh mắt nàng nhìn Tạ Trần không còn sự hoài nghi hay trăn trở, mà là sự tin tưởng tuyệt đối và một tình cảm sâu sắc, không cần phải nói thành lời. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu đứng nép vào bên cạnh Tạ Trần, đôi mắt trong veo nhìn cảnh vật, nhưng vẫn không rời khỏi hắn. Dạ Lan, với mạng che mặt và y phục đen tuyền, vẫn giữ vẻ bí ẩn, hiệu quả, nhưng đứng gần Tạ Trần, nàng cũng cảm thấy được sự ấm áp và bình yên lạ thường.
Tạ Trần hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió nhẹ mơn man trên mặt. “Ma Vực và Thiên Đạo… cả hai đều đã cảm nhận được sự thay đổi. Ma Chủ Cửu U đã bắt đầu coi chúng ta là một biến số, một mối đe dọa. Còn Thiên Đạo, chắc chắn cũng đang gia tăng áp lực, tìm cách xóa bỏ sự tồn tại của chúng ta. Con đường phía trước sẽ còn cam go hơn nữa.” Giọng hắn vẫn điềm tĩnh, không chút dao động, nhưng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc về tương lai của nhân gian. Hắn biết rằng, gánh nặng trách nhiệm đang đè lên vai mình, nhưng hắn không hề run sợ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ đưa tay, nắm lấy một góc áo của Tạ Trần, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy ý nghĩa. “Dù khó khăn thế nào, ta cũng sẽ sát cánh cùng ngươi, Tạ Trần. Vì một ‘nhân đạo’ chân chính. Ta đã thấy, đã hiểu, và đã lựa chọn.” Giọng nàng tuy nhẹ nhàng nhưng vang lên rõ ràng giữa tiếng gió, như một lời thề ước.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu gật đầu lia lịa, đôi tai cáo khẽ vẫy. “Tiểu Cửu sẽ không bao giờ để ngươi đơn độc! Hồ ly ta sẽ luôn ở bên cạnh ngươi, tìm kiếm thông tin, giúp ngươi phá cục này!” Nàng nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy trung thành và kiên định.
Dạ Lan, đôi mắt sắc sảo lướt qua thành phố đang chìm dần vào bóng tối. “Thông tin là chìa khóa. Ta sẽ đảm bảo chúng ta luôn đi trước một bước, nhìn thấu mọi ngóc ngách, mọi âm mưu của cả hai phía. Kẻ địch không thể đánh bại chúng ta nếu chúng ta biết rõ chúng hơn chính chúng biết mình.”
Tạ Trần quay lại nhìn ba người họ, ánh mắt hắn dịu đi. Hắn biết, con đường này không phải là của riêng hắn. Hắn có những đồng minh chân thành, những người đã tin tưởng vào lý tưởng “nhân đạo” của hắn, đã dám từ bỏ những xiềng xích cũ để đi theo một con đường mới. Hắn không còn là một thư sinh đơn độc, mà là điểm tựa của một tập thể, của một niềm hy vọng.
Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng không phải là một màn đêm tĩnh lặng, mà là một màn đêm đầy hứa hẹn. Những ánh đèn dầu, ánh nến, và cả ánh sáng pháp thuật bắt đầu thắp sáng Thành Vô Song, tạo nên một khung cảnh lung linh, huyền ảo. Bốn người họ vẫn đứng đó, cùng nhau nhìn về phía chân trời, nơi ánh bình minh của một ngày mới, của một kỷ nguyên mới, sẽ sớm hé rạng. Đó sẽ là một kỷ nguyên mà họ sẽ cùng nhau kiến tạo, bằng ý chí, bằng trí tuệ, và bằng niềm tin vào “nhân đạo” – một kỷ nguyên nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Con đường đầy chông gai đã mở ra, nhưng họ đã sẵn sàng đối mặt.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.