Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 349: Mạng Lưới Chân Lý: Gieo Mầm Liên Kết

Gió đêm vẫn thổi, mang theo hơi lạnh của sương và mùi đất ẩm, nhưng không còn là nỗi ám ảnh. Tạ Trần đứng đó, một mình trên sân thượng, nhìn theo bóng dáng ba người đồng hành khuất dần trong màn đêm. Ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao dưới chân, và trên đầu, bầu trời đêm rộng lớn, vô tận, nhưng giờ đây, không còn là nỗi ám ảnh, mà là một lời hứa hẹn về một tương lai mà con người có thể tự do định đoạt. Hắn không hối hận. Cuộc chiến này không chỉ là một cuộc chiến của sức mạnh, mà là một cuộc chiến của ý chí, của triết lý. Đó là cuộc chiến để tái định nghĩa Thiên Đạo, để kiến tạo một 'nhân đạo' chân chính. Bình minh của một kỷ nguyên mới đang chờ đợi, và hắn, một phàm nhân không tu hành, sẽ là kiến trúc sư của nó.

***

Sáng sớm hôm sau, Khách Điếm Lạc Thần bừng tỉnh trong ánh nắng ban mai hiếm hoi. Từng tia nắng vàng nhạt lọt qua khe cửa sổ bằng gỗ hoa văn tinh xảo, rải đều trên nền gạch bóng loáng của một căn phòng kín đáo nhất trong khách điếm. Không gian nơi đây vẫn giữ vẻ sang trọng, lịch sự, yên tĩnh đến lạ lùng. Tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ từ các phòng khác, tiếng nhạc du dương của đàn tranh cổ điển vọng lên từ tầng dưới, và tiếng bước chân nhẹ nhàng của người hầu qua lại hành lang, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí thoải mái và tiện nghi, tương phản hoàn toàn với sự căng thẳng của cuộc họp đêm qua. Mùi hương liệu cao cấp, mùi gỗ đàn hương dịu nhẹ và thoang thoảng hương vị thức ăn tinh tế từ bếp, tất cả đều góp phần xoa dịu những tâm hồn đang gánh vác trọng trách lớn lao.

Tạ Trần ngồi tĩnh lặng bên bàn trà, chén trà đêm qua đã cạn, chỉ còn lại những vệt lá trà khô đọng dưới đáy. Ánh mắt hắn vẫn trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, nhưng sâu thẳm bên trong là một dòng suy tư cuồn cuộn không ngừng. Hắn biết, đêm qua chỉ là sự khởi đầu, một lời thề nguyện được củng cố. Giờ đây, là lúc phải biến lời hứa thành hành động, biến triết lý thành hiện thực. "Kế hoạch đã định," Tạ Trần khẽ cất lời, giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, "Giờ là lúc gieo mầm. Mỗi người chúng ta sẽ là một hạt giống, vun trồng những liên kết chân thật nhất."

Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn trong bộ bạch y tinh khôi, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén của nàng không còn vẻ mệt mỏi ẩn sâu mà thay vào đó là sự kiên định không gì lay chuyển. Nàng đã trải qua đủ sự suy tàn, đủ sự giả dối của 'tiên đạo' để hiểu rằng, con đường phía trước, dù chông gai đến mấy, cũng là con đường nàng muốn bước. Nàng đã hoàn toàn chấp nhận con đường mới mà Tạ Trần vạch ra, con đường của 'nhân đạo', nơi giá trị con người được đặt lên trên tất cả. "Ta sẽ đến các tông môn nhỏ, nơi những tu sĩ đã hoài nghi đạo lý cũ," Lăng Nguyệt nói, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sức nặng, "Họ cần một tiếng nói, một con đường khác. Ta sẽ cho họ thấy, sự 'mất người' không phải là định mệnh, mà là một sự lựa chọn sai lầm." Nàng không chỉ đơn thuần là truyền đạt thông tin, mà còn là một minh chứng sống cho sự chuyển hóa, một tiên tử từng đứng trên đỉnh cao quyền lực nhưng nay lại chọn con đường khác. Nàng sẽ là cầu nối, là niềm tin cho những kẻ đã chán ghét sự phù phiếm của tu tiên, nhưng vẫn còn giữ lại chút nhân tính cuối cùng.

Dạ Lan, thân hình mảnh mai trong y phục đen tuyền, khuôn mặt vẫn ẩn sau mạng che mặt mỏng, chỉ để lộ đôi mắt sắc sảo ánh lên vẻ tập trung cao độ. Nàng khẽ gật đầu, động tác nhỏ nhưng chứa đựng sự dứt khoát. "Mạng lưới thông tin sẽ được kích hoạt. Sẽ có những tin tức cần phải được xác thực, và những tin đồn cần phải được gieo rắc đúng chỗ." Giọng nàng trầm thấp, không biểu cảm, nhưng ẩn chứa một sự bí ẩn và hiệu quả đáng sợ. Nàng đã dành cả đời mình để ẩn mình trong bóng tối, thu thập và xử lý thông tin. Với nàng, mỗi tin tức là một mảnh ghép, mỗi tin đồn là một mũi kim có thể chọc thủng những b���c tường kiên cố nhất. Mục tiêu của nàng không chỉ là thu thập, mà là định hướng dòng chảy thông tin, tạo ra những nhận thức mới, phá vỡ những chấp niệm cũ kỹ về Thiên Đạo và Ma Vực. Nàng sẽ là đôi mắt, đôi tai của Tạ Trần, là sợi dây vô hình kết nối những điểm rời rạc nhất của nhân gian.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt tinh nghịch khẽ vểnh lên, đôi mắt lanh lợi đảo quanh, khuôn mặt xinh đẹp đáng yêu của nàng hiện rõ vẻ nghiêm túc hiếm thấy. "Yêu tộc và bán yêu cũng có nỗi khổ của họ," nàng khẽ nhăn mũi, "Ta sẽ tìm những kẻ không còn tin vào sức mạnh tàn bạo của Ma Chủ. Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi!" Lời nói của nàng tuy có chút hồn nhiên, nhưng lại chất chứa một sự thấu hiểu sâu sắc về nỗi đau của những sinh linh bị ruồng bỏ, bị coi là dị loại. Nàng biết, trong thế giới này, sự phân biệt đối xử giữa tiên, phàm, yêu đã đẩy không ít kẻ vào vòng tay của Ma Chủ. Nàng sẽ là sứ giả của sự thấu cảm, tìm kiếm những tâm hồn dao động, những kẻ yếu thế nhưng vẫn còn gi��� lại khao khát được sống một cuộc đời bình thường, không bị định đoạt bởi nguồn gốc của mình. Nàng sẽ gieo mầm niềm tin vào sự bao dung, vào một 'nhân đạo' không phân biệt chủng loài.

Tạ Trần nhìn từng người một, ánh mắt hắn như nhìn thấu tâm can, nhìn thấy quyết tâm cháy bỏng ẩn sâu dưới vẻ bề ngoài. "Nhân tâm là yếu tố quan trọng nhất," hắn nhấn mạnh, "Hãy nhớ, chúng ta không dùng sức mạnh ép buộc, mà dùng chân lý để thức tỉnh. Mỗi liên kết là một sợi dây nhân quả mới." Hắn không muốn một đế chế được xây dựng bằng quyền lực, mà là một mạng lưới được dệt nên từ niềm tin, từ sự tự nguyện và ý chí chung của vạn vật. Hắn hiểu rằng, sự nghi kỵ sâu sắc giữa các thế lực khác nhau – phàm nhân, tu sĩ nhỏ, yêu tộc – sẽ là rào cản lớn nhất. Nhưng hắn tin rằng, thông qua sự kiên trì, sự thấu hiểu và chân lý, những sợi dây nhân quả này sẽ dần dần kết nối, tạo thành một tấm lưới vững chắc.

Nội tâm Tạ Trần không khỏi nặng trĩu. Hắn đang 'thao túng' nhân quả, nhưng không phải vì tư lợi, mà vì một tương lai tốt đẹp hơn cho nhân gian. Liệu những liên kết mỏng manh này có đủ sức mạnh để chống lại hai thế lực khổng lồ là Thiên Đạo và Ma Vực? Hắn không thể chắc chắn, nhưng hắn có thể cố gắng. Lăng Nguyệt Tiên Tử cảm thấy áp lực khi nghĩ đến việc phải đối mặt với sự nghi ngờ và thù địch từ những tông môn khác, những kẻ vẫn còn chấp niệm với con đường tu tiên truyền thống, hoặc đã bị Ma Chủ lung lạc. Tiểu Cửu cũng biết rằng, việc thuyết phục yêu tộc từ bỏ sự tàn bạo và tin vào một 'nhân đạo' hòa bình là một thử thách không nhỏ, có thể phải đối mặt với sự phản kháng dữ dội từ những kẻ trung thành với Ma Vực.

Tạ Trần đưa ra các chỉ dẫn cuối cùng, giọng nói hắn tuy nhẹ nhàng nhưng từng lời từng chữ đều khắc sâu vào tâm trí ba người. Hắn dặn dò về sự cẩn trọng, về việc quan sát và lắng nghe, về việc gieo mầm hy vọng một cách khéo léo, không vội vàng. Rồi, lần lượt, Lăng Nguyệt, Tiểu Cửu và Dạ Lan đứng dậy. Mỗi người gật đầu một cách dứt khoát, ánh mắt phản chiếu ý chí kiên cường. H��� không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ quay lưng, rời khỏi căn phòng, để lại Tạ Trần một mình với những suy tư. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của họ dần xa, rồi hoàn toàn biến mất, như những bóng hình hòa vào dòng chảy của thế giới. Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng ban mai đã rực rỡ hơn, chiếu sáng con đường mà họ vừa đi, con đường đầy bất trắc nhưng cũng tràn đầy hy vọng.

***

Khi mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng vàng óng xuống khắp Thành Vô Song, Tạ Trần đã rời khỏi Khách Điếm Lạc Thần. Hắn không đi theo hướng nào cụ thể, mà để bước chân mình dẫn lối qua những con phố sầm uất, náo nhiệt của thành đô. Thành Vô Song, với các công trình kiến trúc đồ sộ, tường thành cao vút được khắc đầy trận pháp bảo vệ, cung điện hoàng gia lộng lẫy và những khu phố thương mại nhộn nhịp, luôn là biểu tượng của sự phồn vinh nhân gian. Tiếng rao hàng của thương nhân vang vọng khắp nơi, tiếng bước chân hối hả của người đi đường, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường lát đá, tiếng nhạc từ các tửu lầu và ti��ng người nói chuyện ồn ào hòa quyện thành một bản giao hưởng sống động của cuộc sống. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu quý hiếm, mùi thảo dược từ các tiệm thuốc và mùi hương hoa từ các khu vườn, tất cả tạo nên một không khí tràn đầy sức sống, vừa quen thuộc vừa xa lạ. Ban ngày, thành phố rực rỡ dưới ánh nắng ấm áp, ban đêm lại lung linh ánh đèn và pháp thuật. Tuy nhiên, Tạ Trần vẫn cảm nhận được một sự căng thẳng ngầm, một nỗi lo âu tiềm ẩn dưới vẻ ngoài phồn thịnh ấy, như một vết nứt nhỏ trên bức tranh hoàn hảo.

Hắn trong bộ áo vải bố giản dị, không chút phô trương, mái tóc đen dài buộc gọn gàng, vẻ ngoài thư sinh gầy gò khiến hắn hoàn toàn hòa mình vào dòng người, không một ai nhận ra vị kiến trúc sư thầm lặng của một kỷ nguyên mới. Hắn được dẫn vào một tòa phủ đệ trang nghiêm nằm sâu trong một con hẻm yên tĩnh, cách xa sự ồn ào của chợ búa. Tại đây, Nữ Hoàng Đồ Long và Thủ Lĩnh Dân Quân đã chờ sẵn.

Nữ Hoàng Đồ Long, với vóc dáng cao ráo và khí chất vương giả không thể che giấu dù chỉ mặc long bào và đội vương miện đơn giản, ánh mắt sắc sảo nhưng đầy kiên nghị của nàng nhìn thẳng vào Tạ Trần ngay khi hắn vừa bước vào. Nàng không phải là một nữ nhân yếu đuối, nàng là người đã lãnh đạo vương quốc của mình vượt qua bao bão táp, đối mặt với cả sự thao túng của tu sĩ lẫn hiểm họa từ ma thú. "Ngài Tạ đã nói về một 'nhân đạo' mới," Nữ Hoàng cất lời, giọng nàng tuy uy nghiêm nhưng chứa đựng một sự hoài nghi sâu sắc, "Nhưng bách tính đã quá mệt mỏi với những lời hứa hão huyền của thần tiên. Chúng ta đã tin tưởng, đã phụng sự, nhưng cuối cùng nhận lại chỉ là sự thờ ơ và những cuộc chiến tranh vô nghĩa."

Bên cạnh nàng, Thủ Lĩnh Dân Quân, một nam nhân với thân hình cường tráng và vẻ mặt cương nghị, tay hắn vẫn cầm chặt chuôi kiếm thô sơ, ánh mắt cảnh giác không rời khỏi Tạ Trần. Hắn là hiện thân của sự trung thành và dũng cảm của phàm nhân. "Chúng tôi chiến đấu vì sự bình yên của dân làng," Thủ Lĩnh nói, giọng hắn trầm đục, vang lên như tiếng đá mài, "Không phải vì những cuộc chiến của tu sĩ, cũng không phải vì những lời tiên tri mơ hồ. Máu đã đổ quá nhiều rồi." Hắn đã chứng kiến quá nhiều cái chết, quá nhiều sự tàn phá do các cuộc xung đột giữa các tông môn, hoặc do sự thờ ơ của Thiên Đạo khi Ma Vực trỗi dậy. Niềm tin của hắn đã cạn kiệt, chỉ còn lại sự kiên cường và ý chí bảo vệ những người yếu thế.

Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, không chút nao núng trước sự hoài nghi và cảnh giác của hai vị lãnh đạo phàm nhân. Hắn biết, để lay chuyển được họ, không thể dùng những lời lẽ hoa mỹ hay những lời hứa hẹn viển vông. Hắn phải chạm đến tận cùng nỗi sợ hãi và khao khát của họ. Tay hắn khẽ đặt nhẹ lên `Nhân Quả Luân Bàn` ẩn trong tay áo, cảm nhận sự rung động mờ ảo của nó, như một lời nhắc nhở về mạng lưới nhân quả phức tạp mà hắn đang cố gắng kiến tạo. "Thiên Đạo đang suy yếu, Ma Vực đang trỗi dậy," Tạ Trần trầm giọng, từng lời hắn nói ra đều mang theo một sức nặng khó tả, "Kẻ phàm nhân không còn có thể đứng ngoài cuộc. Đứng ngoài cuộc, nghĩa là phó mặc vận m���nh cho những thế lực ấy định đoạt, nghĩa là chấp nhận sự tàn phá, chấp nhận sự 'mất người' của nhân tính. Nhưng chúng ta có thể chọn một con đường khác, nơi vận mệnh không do tiên hay ma định đoạt, mà do chính chúng ta."

Hắn dừng lại một chút, để những lời của mình thấm vào tâm trí đối phương. "Ta không hứa về sức mạnh hay bất tử," Tạ Trần tiếp tục, giọng hắn vẫn điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sự chân thành sâu sắc, "Ta chỉ hứa về quyền được sống, được định đoạt. Được sống một cuộc đời trọn vẹn, giữ trọn nhân tính của mình, không bị ép buộc phải 'mất người' để đạt được sức mạnh. Để làm được điều đó, chúng ta cần đoàn kết. Phàm nhân không yếu đuối, chỉ là chưa từng được trao quyền tự quyết, chưa từng được nhận ra sức mạnh tiềm ẩn của chính mình."

Nữ Hoàng Đồ Long và Thủ Lĩnh Dân Quân nhìn nhau, ánh mắt nghi ngờ ban đầu của họ dần chuyển sang suy tư. Họ đã từng nghe rất nhiều lời lẽ tương tự từ các tu sĩ, từ những kẻ muốn lợi dụng sức mạnh phàm nhân. Nhưng Tạ Trần không hứa hẹn điều gì viển vông, hắn chỉ nói về quyền được sống, được định đoạt, những điều mà bách tính của họ đã khao khát từ lâu. Lời nói của Tạ Trần không phải là một mệnh lệnh, mà là một lời mời gọi, một sự thức tỉnh. Nàng bắt đầu cảm thấy một tia hy vọng le lói, một con đường mới mà nàng chưa từng nghĩ đến.

Nữ Hoàng Đồ Long khẽ hít sâu một hơi. "Ngài Tạ nói đúng, bách tính của ta đã bị giày xéo quá lâu. Chúng ta không muốn là quân cờ trong tay bất kỳ ai nữa." Thủ Lĩnh Dân Quân gật đầu đồng tình, chuôi kiếm trong tay hắn vẫn được nắm chặt, nhưng ánh mắt đã bớt đi vẻ cảnh giác, thay vào đó là sự cân nhắc kỹ lưỡng. Tạ Trần đã dùng lý lẽ sắc bén và khả năng thấu hiểu nhân quả để thuyết phục họ về tầm quan trọng của việc liên kết các thế lực phàm nhân, vạch ra những lợi ích và rủi ro một cách rõ ràng. Hắn không che giấu sự thật rằng con đường này sẽ đầy chông gai và nguy hiểm, nhưng hắn cũng nhấn mạnh rằng, việc không làm gì còn nguy hiểm hơn.

Dần dần, ánh mắt nghi ngờ của họ chuyển sang suy tư, rồi thành sự đồng tình thận trọng. Sự hợp tác giữa Tạ Trần và các lực lượng phàm nhân, đặc biệt là Nữ Hoàng Đồ Long, sẽ mở ra một mặt trận mới trong cuộc chiến chống lại cả Thiên Đạo và Ma Vực. Một mặt trận không dựa vào sức mạnh pháp thuật hay thần thông, mà dựa vào ý chí kiên cường và lòng yêu dân của con người. Nữ Hoàng đưa ra một số điều kiện, yêu cầu Tạ Trần chứng minh lời nói của mình bằng hành động, và Tạ Trần chấp thuận. Hắn biết, niềm tin không thể xây dựng trong một sớm một chiều. Hắn cũng biết, Ma Chủ Cửu U sẽ có những hành động bất ngờ để đáp trả lại việc Tạ Trần đang 'gom' lực lượng, đặc biệt là những kẻ đã dao động niềm tin. Tuy nhiên, đây là bước đi đầu tiên và quan trọng nhất để kiến tạo một 'nhân đạo' chân chính, một nền tảng vững chắc cho kỷ nguyên mới. Cuộc gặp kết thúc, và Tạ Trần rời đi, để lại Nữ Hoàng và Thủ Lĩnh Dân Quân với những suy nghĩ sâu sắc về vận mệnh của vương triều và của chính nhân loại.

***

Khi màn đêm buông xuống, mang theo mưa phùn nhẹ và sương mù dày đặc, Chợ Đen U Linh hiện ra với vẻ u ám, bí ẩn cố hữu. Đây không phải là một nơi có kiến trúc cố định, mà là tập hợp của các quầy hàng tạm bợ, những lều bạt cũ kỹ được dựng lên một cách ngẫu nhiên trong một khu vực tối tăm, hẻo lánh của thành phố. Tiếng thì thầm vang lên từ mọi ngóc ngách, tiếng trao đổi hàng hóa bí mật, tiếng bước chân nhẹ nhàng của những bóng người thoắt ẩn thoắt hiện, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng xô xát nhỏ, nhanh chóng bị dập tắt trong bóng tối. Không khí nơi đây nặng mùi máu, mùi kim loại gỉ sét, mùi hương liệu lạ lùng và mùi bụi bẩn ẩm mốc, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí căng thẳng và cảnh giác tột độ. Mỗi người đến đây đều mang theo một bí mật, một mục đích riêng, và không ai hoàn toàn tin tưởng ai.

Dạ Lan, ẩn mình trong bộ y phục đen tuyền, khuôn mặt che kín bởi mạng che, như một bóng ma lướt qua giữa đám đông. Nàng không phát ra bất kỳ âm thanh nào, đôi mắt sắc sảo của nàng quét qua từng gương mặt, từng góc khuất. Nàng gặp gỡ một vài nhân vật cốt cán của mạng lưới thông tin ngầm mà nàng đã dày công xây dựng. Các giao dịch diễn ra nhanh chóng, chỉ bằng những cái gật đầu, những cái chớp mắt hay những ký hiệu tay. Lời nói thì thầm sắc bén như dao, mỗi thông tin đều được cân nhắc kỹ lưỡng, mỗi từ ngữ đều có thể mang theo hiểm nguy chết người.

"Tin tức về những kẻ đào tẩu khỏi Ma Vực, những kẻ bị Ma Chủ lợi dụng nhưng không muốn cam chịu, cần được thu thập," Dạ Lan khẽ nói, giọng nàng trầm thấp, gần như hòa vào tiếng mưa phùn, "Và những tin đồn về điểm yếu của các tông môn cũng vậy. Đặc biệt là những tông môn đã có dấu hiệu 'mất người', hoặc đã trở nên mục ruỗng vì tranh giành quyền lực." Nàng không chỉ muốn thu thập thông tin, mà còn muốn tìm kiếm những điểm yếu, những khe hở trong hệ thống hiện tại, nơi mà ý niệm 'nhân đạo' có thể len lỏi vào.

Một Hắc Y Nhân, với giọng nói khàn khàn như tiếng đá sỏi cọ vào nhau, tiến lại gần hơn. Hắn là một trong những thủ lĩnh của mạng lưới chợ đen, một kẻ sống trong bóng tối, hiểu rõ mọi ngóc ngách của nhân gian và cả những bí mật kinh hoàng. "Nguy hiểm lắm, Dạ Lan tiểu thư," hắn cảnh báo, giọng hắn mang theo vẻ u ám, "Ma Vực đang cài cắm khắp nơi, Thiên Đạo cũng không phải kẻ dễ lừa. Chúng ta đang đi trên lưỡi dao. Bất kỳ sai sót nhỏ nào cũng có thể dẫn đến họa diệt thân." Ánh mắt hắn lướt qua đám đông, đầy vẻ cảnh giác, như thể đang tìm kiếm những ánh mắt dõi theo.

Dạ Lan không hề nao núng. "Chính vì thế, chúng ta cần một mạng lưới có thể nhìn thấu mọi ngóc ngách," nàng đáp lại, giọng điệu vẫn bình thản nhưng chứa đựng một sự kiên định sắt đá, "Một mạng lưới không thuộc về bất kỳ thế lực nào ngoài 'nhân đạo'. Chúng ta không phục vụ Thiên Đạo hay Ma Vực. Chúng ta phục vụ sự thật, và phục vụ nhân loại." Nàng trao đổi các vật phẩm bí mật – những bức mật thư được mã hóa tinh vi, những vật phẩm chứa đựng thông tin nhạy cảm – và đưa ra những hướng dẫn cụ thể cho các thuộc hạ. Các kênh liên lạc mới được thiết lập, những kênh cũ được củng cố, tất cả đều được thực hiện một cách cẩn trọng v�� hiệu quả tối đa. Nàng biết rằng, các nhánh mạng lưới của Tạ Trần sẽ sớm đối mặt với những thử thách lớn, có thể là sự phá hoại trực tiếp từ Ma Vực hoặc những âm mưu từ Thiên Đạo. Một số liên kết được thiết lập trong chương này sẽ trở thành những đồng minh quan trọng, nhưng cũng có thể có những kẻ phản bội hoặc bị thao túng.

Đột nhiên, một luồng khí lạnh lẽo quét qua Chợ Đen U Linh. Dạ Lan, với giác quan nhạy bén của mình, lập tức cảm nhận được sự hiện diện của một Hắc Ma Sứ từ xa, ánh mắt hắn đang quét tìm kiếm những kẻ khả nghi. Ma Vực đang giám sát gắt gao, không bỏ qua bất kỳ động tĩnh nhỏ nào. Tuy nhiên, Dạ Lan đã lường trước điều này. Nàng ra hiệu cho các thuộc hạ của mình giải tán, và bản thân nàng cũng hòa mình vào bóng đêm một cách hoàn hảo, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Sự xuất hiện của Hắc Ma Sứ chỉ càng khẳng định tầm quan trọng của mạng lưới này và sự nguy hiểm của nhiệm vụ. Ma Chủ Cửu U sẽ không ngồi yên khi Tạ Trần đang 'gom' lực lượng, đặc biệt là những kẻ đã dao động niềm tin. Dạ Lan biết, đây chỉ là khởi đầu của những cuộc đối đầu phức tạp và đa chiều. Nhưng nàng không sợ hãi. Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất. Và nàng sẽ là người vén màn bức màn đó.

Mưa phùn vẫn rơi, làm ướt đẫm những con hẻm tối tăm, nhưng trong lòng Dạ Lan, một ngọn lửa kiên định vẫn âm ỉ cháy. Mạng lưới Chân Lý đã được gieo mầm. Giờ đây, chỉ còn chờ đợi thời khắc nó đâm chồi nảy lộc, tạo thành một thế lực đủ sức lay chuyển cả nhân gian.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free