Nhân gian bất tu tiên - Chương 348: Kế Hoạch Bất Khả Thi: Bàn Cờ Giữa Nhân Gian Và Thiên Đạo
Mùi hương liệu trong phòng đã phai nhạt, nhường chỗ cho mùi sương sớm và hơi lạnh len lỏi vào căn phòng, như một lời nhắc nhở về thế giới bên ngoài đang chờ đợi. Tạ Trần biết, Ma Chủ Cửu U sẽ đẩy mạnh các chiến dịch phá hoại niềm tin và trật tự xã hội, tạo ra nhiều biến cố lớn trong các chương tới. Vai trò của U Minh Địa Phủ và vòng luân hồi sẽ trở thành trọng tâm của cuộc xung đột cuối cùng. Các nhiệm vụ được phân công cho Lăng Nguyệt, Tiểu Cửu và Dạ Lan sẽ dẫn họ đến những khám phá mới và những thử thách cá nhân không lường trước. Nhưng hơn hết, sự cần thiết của việc 'gieo mầm hy vọng' và 'củng cố nhân tâm' sẽ là chủ đề chính, định hướng cho mọi hành động của Tạ Trần và đồng minh trong tương lai. Bình minh đã thực sự ló dạng, và cuộc hành trình mới của 'nhân đạo' đang bắt đầu.
Tạ Trần đưa mắt nhìn ba người đồng hành, ánh sáng ban mai từ khung cửa sổ Khách Điếm Lạc Thần chiếu vào, làm nổi bật vẻ nghiêm nghị trên khuôn mặt mỗi người. Hắn, một thư sinh gầy gò, không mang vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Làn da trắng nhợt của hắn, mái tóc đen dài buộc gọn bằng dải lụa đơn giản, cùng bộ áo vải bố cũ kỹ, tất cả đều toát lên vẻ giản dị, không chút phô trương. Nhưng chính sự giản dị ấy lại ẩn chứa một trí tuệ sắc bén, một tầm nhìn vượt xa phàm tục.
Trong căn phòng riêng biệt tại Khách Điếm Lạc Thần, nơi tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của khách trọ bên ngoài không thể lọt vào, Tạ Trần trải ra một cuộn giấy da cổ. Đó không phải là bản đồ địa lý thông thường, mà là một sơ đồ phức tạp của các mối quan hệ nhân quả đan xen, với những điểm nút chiến lược được đánh dấu bằng những ký hiệu cổ quái. Hương gỗ đàn hương thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi hương liệu cao cấp và mùi trà mới pha, tạo nên một bầu không khí trang trọng nhưng không kém phần ấm cúng. Tiếng nhạc du dương từ một căn phòng khác vọng lại rất khẽ, như một khúc dạo đầu cho một vở kịch lớn sắp diễn ra.
Tạ Trần khẽ gõ ngón tay lên cuộn giấy da, ánh mắt lướt qua từng gương mặt quen thuộc. Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ lạnh lùng như băng tuyết, bạch y không chút tì vết, đôi mắt phượng sắc bén nhưng nay đã bớt đi vẻ mỏi mệt, thay vào đó là sự kiên định. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu ngồi cạnh nàng, đôi tai cáo trắng muốt khẽ rung động, đôi mắt long lanh đầy vẻ nghiêm túc hiếm thấy, chiếc đuôi lông mềm mại khẽ ve vẩy trên nền gạch. Dạ Lan, với thân hình mảnh mai ẩn trong y phục đen tuyền, gương mặt che khuất bởi mạng che, chỉ để lộ đôi mắt sắc sảo, ẩn chứa nhiều bí mật, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, bí ẩn thường ngày.
Giọng nói của Tạ Trần trầm, điềm tĩnh, không chút dao động, nhưng lại mang một uy lực khó tả, khiến mọi người không tự chủ mà lắng nghe: "Ma Chủ muốn khuấy động nhân tâm, thao túng luân hồi. Thiên Đạo muốn xóa bỏ dị số, duy trì trật tự cũ. Hai thế lực ấy, một muốn hủy diệt để kiến tạo một trật tự tà ác của riêng hắn, một muốn bảo tồn sự suy tàn đã định. Cả hai đều không phải là con đường mà nhân gian cần." Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua ba người, như muốn khắc sâu từng lời vào tâm trí họ. "Chúng ta không thể chỉ chống đỡ. Chống đỡ là chấp nhận bị động, là chờ đợi số mệnh an bài. Chúng ta phải chủ động, tạo ra một bàn cờ mới, nơi chúng ta là những quân cờ và cũng là người chơi. Một bàn cờ mà Thiên Đạo không thể đoán trước, và Ma Chủ không thể thao túng."
Tạ Trần khẽ chạm vào `Nhân Quả Luân Bàn` đặt trên bàn. Nó là một đĩa đá cổ kính, bề mặt khắc những đường vân phức tạp, không ngừng xoáy tròn như một tiểu vũ trụ thu nhỏ. Dưới ngón tay hắn, Luân Bàn khẽ rung động, phát ra một ánh sáng yếu ớt, xanh lam mờ ảo, minh họa cho những mối liên kết nhân quả đang được hắn phân tích, những sợi chỉ vận mệnh đang được hắn nắm giữ. Ánh sáng ấy không chói lóa, nhưng lại có sức mạnh thu hút mọi ánh nhìn, như một biểu tượng của sự huyền bí và sức mạnh mà Tạ Trần đang vận dụng. Hắn không dùng phép thuật, không luyện công pháp, nhưng lại có khả năng nhìn thấu nhân quả, suy luận cực hạn, biến mọi hành động thành những nước cờ trên bàn cờ định mệnh.
"Kế hoạch của chúng ta," Tạ Trần tiếp tục, giọng nói trở nên kiên định hơn, "sẽ lợi dụng chính điểm yếu của cả Ma Chủ và Thiên Đạo. Ma Chủ Cửu U, hắn phụ thuộc vào hỗn loạn và vòng luân hồi. Hắn tưởng rằng việc phá hoại trật tự, gây ra sự 'mất người' sẽ giúp hắn kiểm soát U Minh Địa Phủ, biến sinh tử thành công cụ của hắn. Nhưng hắn quên rằng, luân hồi là quy luật tối cao của vũ trụ, không thể bị thao túng hoàn toàn. Càng cưỡng ép, càng để lộ kẽ hở." Hắn chỉ vào một điểm trên sơ đồ, nơi những sợi chỉ đen tối của Ma Vực đan xen một cách rối loạn. "Và Thiên Đạo," hắn chuyển sang một vùng khác, nơi những đường nét vàng son của trật tự cũ đang dần phai nhạt, "nó cố chấp vào 'vận mệnh' và 'quy tắc' của nó. Nó tin rằng chỉ cần duy trì sự tồn tại của mình, dù phải trả giá bằng sự suy kiệt, dù phải đẩy nhân gian vào cảnh 'mất người', thì đó vẫn là 'chính đạo'. Nhưng chính sự cố chấp ấy lại là điểm yếu chí mạng. Thiên Đạo càng can thiệp trực tiếp, càng phải trả 'cái giá' lớn hơn, càng bộc lộ bản chất suy tàn của nó."
Tạ Trần đưa tay lướt qua sơ đồ, như đang vẽ ra một con đường vô hình. "Chúng ta sẽ không trực tiếp đối đầu với sức mạnh của họ ngay lập tức. Đó là tự sát. Chúng ta sẽ dùng 'nhân quả' làm vũ khí, dùng 'nhân tâm' làm chiến trường. Ma Chủ gieo rắc hỗn loạn, chúng ta sẽ gieo mầm hy vọng. Thiên Đạo duy trì sự thờ ơ, chúng ta sẽ đánh thức ý chí con người. Chúng ta sẽ phá vỡ cục diện hiện tại, không phải để thay thế bằng một Thiên Đạo mới hay một Ma Chủ mới, mà là để kiến tạo một 'nhân đạo' chân chính, nơi con người có thể sống trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi giá trị nhân sinh được đặt lên trên hết."
Lăng Nguyệt Tiên Tử im lặng lắng nghe, đôi mắt phượng sắc bén không rời khỏi Tạ Trần. Nàng đã từng là một biểu tượng của tiên môn, một người kiên định với lý tưởng 'vá trời'. Giờ đây, lý tưởng ấy đã sụp đổ, và nàng đang tìm kiếm một con đường mới. Lời nói của Tạ Trần, dù táo bạo đến mức khó tin, lại chạm đến những khao khát sâu thẳm nhất trong lòng nàng. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một niềm tin mới đang nhen nhóm trong trái tim băng giá của mình. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu thì liên tục gật gù, đôi tai vểnh lên nghe ngóng từng lời, vẻ tinh nghịch thường ngày đã được thay bằng sự tập trung cao độ. Dạ Lan vẫn im lặng, nhưng đôi mắt sau lớp mạng che lại lóe lên những tia sáng sắc bén, như một thanh kiếm đang dần được rút ra khỏi vỏ. Bầu không khí trong phòng trở nên căng thẳng nhưng đầy quyết tâm, mỗi người đều cảm nhận được gánh nặng của sứ mệnh đang đặt lên vai họ.
Ánh sáng ban mai dần chuyển sang sắc vàng ấm áp của buổi trưa, nhuộm vàng cả căn phòng tại Khách Điếm Lạc Thần. Tạ Trần vẫn ngồi đó, vẻ mặt không đổi, nhưng ánh mắt càng thêm kiên định. Hắn tiếp tục phân tích, chi tiết hóa từng nhiệm vụ, từng bước đi cụ thể. Giọng nói trầm tĩnh của hắn vang vọng trong không gian tĩnh lặng, mỗi lời nói như một viên đá được đặt xuống để xây dựng nên một ngọn tháp vĩ đại.
"Để phá vỡ cục diện này," Tạ Trần nói, "chúng ta phải tấn công vào những điểm cốt tử nhất. Lăng Nguyệt Tiên Tử, nhiệm vụ của nàng sẽ là tập hợp và củng cố niềm tin của các 'hạt giống nhân đạo' còn sót lại trong các tông môn, những người đã mất niềm tin vào Thiên Đạo cũ, nhưng chưa bị Ma Chủ tha hóa. Nàng sẽ phải đi khắp nơi, dùng chính sự biến đổi của mình để chứng minh rằng có một con đường khác, một con đường không cần dựa vào tiên pháp hay quyền năng tuyệt đối." Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt Lăng Nguyệt, ánh mắt không hề nghi ngờ hay do dự. "Ngươi sẽ là ngọn cờ, Tiên Tử. Ngọn cờ của một con đường mới, không còn phụ thuộc vào cái gọi là 'Tiên' hay 'Đạo'. Ngươi sẽ đối mặt với sự phản đối, thậm chí là thù địch từ những kẻ vẫn còn chấp mê bất ngộ. Nhưng chính sự kiên định của nàng, sự buông bỏ chấp niệm cũ của nàng, sẽ là sức mạnh lớn nhất."
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ hít sâu một hơi. Nàng biết, nhiệm vụ này còn khó khăn hơn bất cứ cuộc chiến nào nàng từng trải qua. Đó không phải là chiến đấu bằng kiếm pháp hay tiên thuật, mà là chiến đấu bằng niềm tin, bằng lý lẽ, bằng cả sự hy sinh. Nàng sẽ phải đối mặt với những cựu đồng môn, những người từng cùng nàng 'vá trời', giờ đây lại trở thành đối thủ. Nhưng nàng đã buông bỏ quá khứ. Nàng đã nhìn thấy sự suy tàn của Thiên Đạo, sự giả dối của con đường thành tiên.
"Kế hoạch này... quá táo bạo," Lăng Nguyệt Tiên Tử cất tiếng, giọng nói nàng vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt lại có phần phức tạp. "Nó không chỉ là đối đầu với cả hai thế lực hùng mạnh nhất, mà là... tái định nghĩa toàn bộ trật tự của Thập Phương Nhân Gian. Nó sẽ chạm vào tận gốc rễ của niềm tin, của sự tồn tại." Nàng hiểu rõ mức độ nguy hiểm, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một sự phấn khích khó tả, một tia hy vọng bùng cháy trong lòng.
Tạ Trần khẽ gật đầu, hiểu được những gì nàng đang nghĩ. "Chính vì thế, nó mới có thể thành công. Chỉ có một sự thay đổi tận gốc rễ mới có thể cứu vãn nhân gian khỏi sự suy tàn này." Hắn đưa tay, lấy ra một chiếc `Nguyệt Quang Trâm` từ trong tay áo. Chiếc trâm cài tóc này được làm từ một loại ngọc bích trắng trong suốt, phát ra ánh sáng bạc dịu nhẹ, như ánh trăng. Nó không lộng lẫy, nhưng lại mang một vẻ đẹp thanh tao, tinh khiết. "Chiếc trâm này sẽ là vật tùy thân của nàng. Nó không có sức mạnh phòng ngự hay tấn công, nhưng nó sẽ giúp nàng giữ vững tâm niệm, nhắc nhở nàng về con đường đã chọn." Hắn đặt chiếc trâm vào tay Lăng Nguyệt. Hơi ấm từ chiếc trâm lan tỏa vào lòng bàn tay nàng, như một lời động viên vô hình.
Tiếp theo, Tạ Trần quay sang Hồ Ly Nữ. "Tiểu Cửu, nàng sẽ tiếp tục thâm nhập sâu hơn vào U Minh Địa Phủ. Không chỉ là tìm hiểu nghi thức, mà là tìm kiếm các 'điểm yếu' trong cách Ma Chủ thao túng luân hồi. Hắn muốn kiểm soát sinh tử, nhưng hắn không phải là chủ nhân của luân hồi. Quy luật này đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên, không thể bị một cá nhân nào hoàn toàn nắm giữ. Chắc chắn có một kẽ hở, một điểm mà hắn đã bỏ qua, hoặc không thể kiểm soát được." Ánh mắt Tạ Trần sắc bén như thể đã nhìn thấy tận cùng địa ngục. "Ngươi có mối liên hệ với Ma Vực, ngươi hiểu rõ những ngóc ngách của nó, cả những bí mật mà người khác không thể biết. Hãy tìm kiếm những gì mà Ma Chủ đã bỏ qua. Thông tin của nàng sẽ là chìa khóa để chúng ta không bị hắn lợi dụng, và để chúng ta có thể phá giải âm mưu thâm độc này."
Tiểu Cửu vểnh cao đôi tai, đôi mắt long lanh đầy vẻ tập trung. Nàng gật đầu lia lịa, hiểu rằng đây không còn là một trò chơi nữa. "Yên tâm đi, Tạ Trần! Hồ ly ta sẽ không để hắn lừa đâu! Chuyện tìm hiểu bí mật thì ta giỏi nhất mà! Ta sẽ tìm ra điểm yếu của hắn, cho dù phải lặn xuống tận đáy U Minh Địa Phủ!" Nàng nói, dù lời lẽ vẫn mang chút hồn nhiên, nhưng trong giọng nói lại ẩn chứa một sự quyết tâm không hề nhỏ, một lòng trung thành không gì lay chuyển. Tạ Trần mỉm cười nhẹ, lấy ra một lá bùa hộ mệnh nhỏ có khắc hình hồ ly, làm từ ngọc thạch xanh biếc, và trao cho nàng. "Vật này sẽ dẫn lối cho nàng, và bảo vệ nàng khỏi những linh hồn lạc lối trong U Minh. Hãy nhớ, không phải lúc nào sức mạnh cũng là câu trả lời."
Cuối cùng, Tạ Trần nhìn Dạ Lan. Nàng vẫn im lặng, chờ đợi. "Dạ Lan, nàng sẽ thiết lập một mạng lưới thông tin rộng khắp, không chỉ để theo dõi mọi động thái của Ma Chủ và Thiên Đạo, mà còn để lan truyền những thông điệp 'đánh thức nhân tâm', gieo rắc sự nghi ngờ vào cả hai thế lực cũ. Nhân gian đã quá quen với sự áp đặt của Thiên Đạo, và sự sợ hãi từ Ma Vực. Chúng ta cần những hạt mầm nghi ngờ, để họ tự vấn về con đường mình đang đi. Và quan trọng hơn, chúng ta cần những hạt mầm hy vọng, về một tương lai mà họ có thể tự quyết định vận mệnh của mình." Tạ Trần nói, giọng hắn đầy tin tưởng. "Trí tuệ của nàng, khả năng ẩn mình và thu thập thông tin của nàng, sẽ là lưỡi kiếm sắc bén nhất trong cuộc chiến này. Ngươi sẽ là cầu nối, là người đưa tin, là người gieo mầm cho một ý thức mới."
Dạ Lan khẽ gật đầu, đôi mắt sau lớp mạng che ẩn chứa sự chấp nhận và quyết đoán. "Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất. Ta sẽ khiến chúng được phơi bày." Nàng nói, giọng nàng trầm thấp nhưng đầy nội lực. Tạ Trần trao cho nàng một chiếc nhẫn bạc không dấu hiệu, bề mặt nhẵn bóng, không có bất kỳ họa tiết nào. "Chiếc nhẫn này sẽ giúp nàng ẩn mình, không để lại dấu vết. Nó tượng trưng cho sự vô hình nhưng lại có sức ảnh hưởng sâu rộng."
Tạ Trần nhìn vào mắt từng người, ánh mắt kiên định không gì lay chuyển. Hắn biết, đây là những con người đã từng có những chấp niệm, những lý tưởng riêng, nhưng giờ đây, họ đã chọn tin tưởng vào hắn, tin tưởng vào con đường 'nhân đạo' mà hắn đang kiến tạo. Họ đã sẵn sàng đối mặt với mọi hiểm nguy, mọi thử thách để phá vỡ cục diện hiện tại. Ánh nắng trưa ấm áp bao trùm căn phòng, như một lời chúc phúc cho hành trình đầy gian nan sắp tới. Mỗi người đều giữ chặt vật phẩm Tạ Trần trao, như giữ chặt một phần của hy vọng, một phần của định mệnh mới.
Chiều tà buông xuống, nhuộm Thành Vô Song trong sắc cam ��ỏ rực rỡ. Trên sân thượng của Khách Điếm Lạc Thần, nơi gió mát nhẹ nhàng lùa qua, mang theo hương hoa cỏ từ vườn bên dưới, Tạ Trần cùng ba người đồng hành đứng đó, nhìn về phía chân trời đang dần chìm vào màn đêm. Thành phố bên dưới đã bắt đầu lên đèn, những đốm sáng nhỏ li ti như những vì sao trên mặt đất, báo hiệu một đêm nữa lại đến với nhân gian.
Họ đã hiểu rõ gánh nặng và nguy hiểm của kế hoạch mà Tạ Trần vừa vạch ra. Đó không chỉ là một cuộc chiến, mà là một cuộc cách mạng tư tưởng, một sự đảo lộn toàn bộ trật tự cũ. Mỗi người đều mang trong mình một nỗi lo lắng tiềm ẩn, một sự bất an trước những điều chưa biết, nhưng ánh mắt của họ lại tràn đầy quyết tâm.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ đưa tay chạm vào chiếc `Nguyệt Quang Trâm` đang cài trên tóc. Chiếc trâm ngọc bích trắng trong suốt khẽ phát ra một hơi ấm dịu nhẹ, như một lời nhắc nhở về con người mà nàng đã từng là – một tiên tử cao ngạo, lạnh lùng, và giờ đây là con người mà nàng đang trở thành – một ngọn cờ của 'nhân đạo', một người đã buông bỏ chấp niệm để tìm kiếm sự trọn vẹn. Nàng cảm thấy sự giao thoa giữa quá khứ và hiện tại, một sự giải thoát khỏi xiềng xích của 'tiên' để sống thật với 'người'.
Tạ Trần quay lại nhìn họ, ánh mắt trầm tĩnh nhưng sâu thẳm. Hắn biết, con đường này không hề dễ dàng, có thể sẽ phải trả giá bằng máu và nước mắt. Nhưng hắn cũng tin tưởng vào lựa chọn của mình, tin tưởng vào khả năng của những người đồng hành. "Con đường này sẽ khó khăn hơn bất cứ điều gì chúng ta từng đối mặt," hắn khẽ nói, giọng hắn hòa vào tiếng gió, "Nó sẽ thử thách ý chí của chúng ta, sự kiên định của chúng ta. Nó sẽ buộc chúng ta phải đối mặt với những nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất. Nhưng nếu thành công, nhân gian sẽ không còn bị ràng buộc bởi số phận đã định sẵn, bởi những quy tắc cũ kỹ của Thiên Đạo, hay bởi sự thao túng của Ma Chủ. Một nhân đạo chân chính sẽ được kiến tạo, một kỷ nguyên mà con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, không cần phải 'mất người'."
Lăng Nguyệt Tiên Tử đáp lại, giọng nói dù vẫn lạnh lùng nhưng chứa đựng sự kiên định không gì lay chuyển: "Sống là phải có lựa chọn, Tạ Trần. Và lựa chọn của ta, là đi cùng ngươi. Ta đã thấy sự suy tàn, ta đã thấy sự giả dối. Giờ đây, ta muốn thấy một bình minh mới, một nơi mà con người không còn phải trả giá bằng nhân tính để đạt được sức mạnh."
Tiểu Cửu nở nụ cười tinh nghịch nhưng nghiêm túc, đôi tai cáo vểnh lên đáng yêu: "Ta tin vào ngươi, Tạ Trần. Hồ ly ta tuy nhỏ bé, nhưng cũng muốn góp sức mình vào chuyện đại sự này. Ngươi là người duy nhất không coi ta là yêu quái, không coi ta là công cụ. Ta tin vào 'nhân đạo' của ngươi." Lời nói của nàng, tuy đơn giản, nhưng lại chất chứa một lòng trung thành sâu sắc, một niềm tin thuần khiết.
Dạ Lan chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua thành phố đang lên đèn, như đang quét tìm những mục tiêu, những thông tin cần thiết. "Hành động thôi. Kế hoạch đã rõ, chúng ta không còn thời gian để do dự." Giọng nàng trầm thấp, dứt khoát, thể hiện sự sẵn sàng lao vào thực hiện nhiệm vụ.
Họ cùng nhau uống cạn một chén trà, chén trà nóng hổi, mang theo hương thơm dịu nhẹ, như một lời thề cho hành trình sắp tới. Trà vừa cạn, `Nhân Quả Luân Bàn` trên bàn trà khẽ rung động lần cuối, ánh sáng yếu ớt của nó như một ngọn đèn dẫn lối cho một tương lai còn mờ mịt nhưng đầy hứa hẹn. Đó là một ánh sáng của hy vọng, của sự thay đổi, của một ý chí kiên cường không chịu khuất phục trước số phận.
Gió đêm thổi qua, mang theo hơi lạnh của sương và mùi đất ẩm. Mỗi người quay lưng, hướng về một phương khác nhau, bắt đầu chuẩn bị cho những bước đi đầu tiên của kế hoạch vĩ đại này. Lăng Nguyệt Tiên Tử sẽ đi về phía các tông môn, gieo mầm ý niệm 'nhân đạo' vào những nơi từng là trung tâm của lý tưởng 'tiên đạo'. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu sẽ lặn sâu vào U Minh Địa Phủ, tìm kiếm kẽ hở trong âm mưu của Ma Chủ Cửu U. Còn Dạ Lan, nàng sẽ hòa mình vào bóng đêm, thiết lập mạng lưới thông tin, gieo rắc sự nghi ngờ và hy vọng vào khắp nhân gian.
Tạ Trần đứng đó, một mình trên sân thượng, nhìn theo bóng d��ng họ khuất dần trong màn đêm. Hắn biết, Ma Chủ Cửu U sẽ có những phản ứng dữ dội và bất ngờ khi kế hoạch của hắn bắt đầu ảnh hưởng đến âm mưu của hắn tại U Minh Địa Phủ. Thiên Đạo cũng sẽ bị buộc phải có những động thái mạnh mẽ và trực tiếp hơn, có thể lộ diện sâu hơn hoặc tiết lộ thêm bí mật về bản chất của nó, dẫn đến những hệ quả không lường trước. Sự phức tạp và rủi ro của 'bàn cờ nhân quả' cho thấy sẽ có những cái giá phải trả và những hy sinh trên con đường này.
Nhưng hắn không hối hận. Cuộc chiến này không chỉ là một cuộc chiến của sức mạnh, mà là một cuộc chiến của ý chí, của triết lý. Đó là cuộc chiến để tái định nghĩa Thiên Đạo, để kiến tạo một 'nhân đạo' chân chính. Bình minh của một kỷ nguyên mới đang chờ đợi, và hắn, một phàm nhân không tu hành, sẽ là kiến trúc sư của nó. Ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao dưới chân, và trên đầu, bầu trời đêm rộng lớn, vô tận, nhưng giờ đây, không còn là nỗi ám ảnh, mà là một lời hứa hẹn về một tương lai mà con người có thể tự do định đoạt.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.