Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 353: Màn Đêm Phủ Lên An Bình: Gánh Nặng Từ Ý Chí Vô Cảm

Màn đêm buông xuống, gột rửa những vết bẩn của một ngày hỗn loạn bằng thứ mưa phùn lất phất, lạnh lẽo đến thấu xương. Trong quán sách nhỏ của mình, Tạ Trần ngồi trước ngọn đèn dầu leo lét, không đọc sách mà trầm ngâm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn mưa giăng kín, mịt mờ như chính tương lai của thế gian. Tiếng lật trang sách của Tiểu Hoa đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn lại tiếng gió xào xạc luồn qua khe cửa, hòa cùng tiếng mưa tí tách, tạo nên một bản nhạc u uẩn. Mùi giấy cũ, mùi mực, và hương trà thanh khiết vẫn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây, chúng chẳng thể xua đi cái cảm giác nặng nề, bất an đang đè nén tâm hồn hắn.

Hắn nhớ lại ánh mắt vô hồn của Trưởng Lão Thanh Vân, nhớ lại câu nói đứt quãng về sự “cạn kiệt” và “hư vô”. Từ “mất trí” đến “mất người”… khoảng cách ấy thật mong manh, và cái giá phải trả thì quá lớn, không chỉ cho bản thân người tu sĩ, mà còn cho cả những phàm nhân vô tội xung quanh. Trong thâm tâm, Tạ Trần biết rõ, sự suy thoái của Thiên Đạo không chỉ là sự cạn kiệt linh khí hay sự xói mòn của các quy tắc, mà còn là sự mục ruỗng từ bên trong, ăn mòn cả căn nguyên của sự sống, của ý thức. Thiên Đạo đang giãy giụa, và những tu sĩ cấp cao, những kẻ đã dành cả đời để bám víu vào nó, là những người đầu tiên cảm nhận được sự tan rã, rồi tự biến mình th��nh công cụ cho sự điên loạn đó. Họ không còn là những người bảo vệ, mà trở thành những vết thương lở loét, gặm nhấm chính thế giới mà họ từng thề nguyện.

Tạ Trần khẽ nhắm mắt, một luồng ý niệm vô hình lan tỏa, kích hoạt “nhân quả chi nhãn” của hắn. Ngay lập tức, thế giới xung quanh không còn là những hình ảnh, âm thanh thông thường nữa, mà biến thành một mạng lưới chằng chịt của những sợi tơ nhân quả, đan xen, va chạm, và tan vỡ. Hắn cảm nhận được những làn sóng hỗn loạn đang lan tỏa, không phải từ một điểm cụ thể, mà từ khắp mọi nơi, như những vết nứt vô hình đang bò lan trên một tấm gương khổng lồ. Mỗi vết nứt là một sự kiện “mất người”, một vùng linh khí khô kiệt, một lời nguyền rủa vô cớ, một tiếng khóc than vô vọng. Áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí hắn, như thể cả vũ trụ đang nghiêng ngả, sắp sửa sụp đổ. Những sợi tơ nhân quả vốn dĩ liên kết chặt chẽ, giờ đây trở nên lỏng lẻo, đứt gãy, rồi vặn xoắn vào nhau một cách méo mó, tạo thành những nút thắt kinh hoàng.

Hắn thấy được những chấp niệm của các tu sĩ, những khao khát thành tiên cháy bỏng, giờ đây biến thành những ngọn lửa dữ dội, thiêu rụi chính bản thân họ. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của Thiên Đạo, một thực thể vốn dĩ vô tri, vô cảm, giờ đây lại như đang phát ra một tiếng gào thét câm lặng, một sự giãy giụa cuối cùng để duy trì sự tồn tại của mình. Nhưng sự giãy giụa đó, lại càng đẩy nó vào vực thẳm của sự điên loạn, và đẩy những kẻ bám víu vào nó vào con đường không lối thoát.

Đột nhiên, một rung động mạnh mẽ hơn, sắc nét hơn lướt qua “nhân quả chi nhãn” của Tạ Trần. Đó không phải là một sự kiện lẻ tẻ, mà là một cơn sóng thần của sự hỗn loạn, bùng phát từ một điểm khá xa về phía đông. Kèm theo đó, là một thông điệp khẩn cấp, vô hình nhưng rõ ràng, truyền đến từ mạng lưới của Dạ Lan. Thông tin này không phải là lời nói, mà là một cảm giác cấp bách, một hình ảnh mơ hồ về một ngọn lửa đỏ rực, một sự hủy diệt không thể ngăn cản.

“Trưởng Lão Hỏa Phong…” Tạ Trần lẩm bẩm, đôi mắt mở ra, ánh lên vẻ sắc lạnh. Hắn đã từng nghe về vị trưởng lão này, một tu sĩ Kim Đan Cảnh của Ngũ Hành Tông, nổi tiếng với linh lực hệ Hỏa cuồng bạo nhưng cũng đầy chính khí. Giờ đây, chính khí ấy đã biến thành hung thần, sự cuồng bạo đã thành tàn phá. Sự kiện Trưởng Lão Thanh Vân chỉ là một hồi chuông cảnh báo, nhưng Trưởng Lão Hỏa Phong lại là một tiếng nổ lớn, báo hiệu cuộc khủng hoảng đã leo thang đến mức không thể kiểm soát.

Tạ Trần đứng dậy, ánh mắt quét qua những kệ sách đầy ắp tri thức cổ xưa, những ghi chép về các nền văn minh đã sụp đổ, những triết lý về sinh tử luân hồi. Hắn biết, thời gian không còn nhiều. Mỗi khoảnh khắc chậm trễ là thêm một sinh linh phải gánh chịu hậu quả của sự điên loạn. Hắn không có lựa chọn nào khác ngoài việc đối mặt, không phải với sức mạnh, mà với trí tuệ, với sự thấu hiểu về nhân quả, về bản chất của sự tồn tại. Hắn siết chặt nắm tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí đêm khuya. Tiếng mưa vẫn rơi, nhưng trong tâm trí Tạ Trần, đã vang vọng tiếng gào thét của một thế giới đang hấp hối, và tiếng gọi khẩn thiết của một kỷ nguyên mới.

***

Sáng sớm hôm sau, Thị Trấn An Bình, một nơi vốn dĩ yên bình, nay đã biến thành một cảnh tượng địa ngục trần gian. Bầu trời vẫn còn âm u, nhưng không phải vì mưa, mà vì những cột khói đen đặc bốc lên ngùn ngụt từ những ngôi nhà đã cháy rụi. Mùi khói, mùi gỗ cháy khét lẹt, mùi đất ẩm và mùi máu tanh tưởi hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi kinh tởm, nồng nặc đến nghẹt thở. Các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, vốn san sát nhau, giờ đây xiêu vẹo, đổ nát, phơi bày những vết thương xé lòng của một cơn thịnh nộ. Tiếng la hét, tiếng khóc than, tiếng đổ vỡ, và tiếng gầm gừ man rợ của một kẻ điên loạn vang vọng khắp nơi, xé toang sự yên tĩnh của buổi sớm mai.

Tạ Trần và Dạ Lan vừa đặt chân đến rìa thị trấn, cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt họ đã là một bức tranh tang thương đến rợn người. Các con đường lát đá vốn dĩ là nơi nhộn nhịp với tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa, tiếng bước chân, giờ đây ngổn ngang gạch vụn, gỗ cháy, và cả những thi thể không toàn vẹn. Bầu không khí căng thẳng tột độ, không phải chỉ là sợ hãi, mà là một sự tuyệt vọng đến tột cùng, như thể mọi hy vọng đã bị ngọn lửa của sự điên cuồng thiêu rụi.

“Trưởng Lão Hỏa Phong… hoàn toàn mất kiểm soát. Mạng lưới của chúng ta báo cáo ông ta đã tự hủy hoại căn cơ, biến thành một con quái vật chỉ biết tàn phá,” Dạ Lan nói, giọng cô khẩn trương, ánh mắt sắc sảo ẩn sau mạng che mặt quét nhanh qua khung cảnh đổ nát. Thân hình mảnh mai của cô thoắt ẩn thoắt hiện giữa những đống đổ nát, như một bóng ma trong địa ngục. “Linh lực hệ Hỏa của ông ta giờ đây chỉ còn là sự phá hoại thuần túy, không còn chút lý trí nào.”

Tạ Trần không nói gì, ánh mắt hắn lướt qua những gương mặt hoảng loạn, những người dân đang cố gắng chạy thoát khỏi cơn ác mộng. Hắn nhìn thấy một người mẹ ôm chặt con mình, đôi mắt thất thần; một ông lão run rẩy cố gắng kéo chiếc xe chứa vài vật dụng ít ỏi còn sót lại; và những người lính dân quân, với giáp sắt thô sơ, đang tuyệt vọng cố gắng cầm cự.

Ở trung tâm thị trấn, nơi quảng trường nhỏ trước đây là nơi tụ họp của mọi người, giờ đây là tâm điểm của sự hủy diệt. Một thân ảnh cao lớn, thân hình biến dạng đến mức khó nhận ra đó là một con người, đang đứng sừng sững giữa ngọn lửa đỏ rực. Đó chính là Trưởng Lão Hỏa Phong. Làn da của ông ta nứt nẻ, đỏ au như than hồng, linh lực hệ Hỏa cuồn cuộn chảy khắp cơ thể, tạo thành những luồng khí nóng bỏng, bóp méo không gian xung quanh. Đôi mắt ông ta đỏ ngầu, không còn ánh sáng của sự sống, chỉ còn là ngọn lửa điên cuồng, thiêu rụi tất cả. Ông ta không còn nhận biết bất kỳ ai, chỉ còn là một cỗ máy hủy diệt, một cơn thịnh nộ vô tri. Mỗi cử động của ông ta đều kéo theo sự bùng nổ của linh lực, biến những vật thể vô tri thành tro bụi, biến những sinh linh yếu ớt thành tiếng thét đau đớn.

“Mau rút lui! Không thể chống lại lão ta! Cứu dân chúng trước!” Tiếng Thủ Lĩnh Dân Quân vang lên đầy tuyệt vọng, nhưng cũng đầy kiên cường. Ông ta, với thân hình cường tráng, vẻ mặt cương nghị, đang dẫn đầu vài binh lính còn lại, cố gắng tạo thành một hàng rào mỏng manh để bảo vệ những người dân đang tháo chạy. Thanh trường đao trong tay ông ta rực sáng, nhưng ánh sáng đó quá yếu ớt trước cơn bão lửa của Trưởng Lão Hỏa Phong. Ông ta biết mình đang đứng trước cái chết, nhưng không một chút lùi bước.

Tạ Trần nhanh chóng đánh giá tình hình. Hắn lướt qua đám đông hỗn loạn, ánh mắt sắc bén quét qua từng chi tiết, từ cách Trưởng Lão Hỏa Phong vận chuyển linh lực, đến những vết nứt trên mặt đất, những ngọn lửa đang bùng cháy. Hắn không tìm kiếm một điểm yếu về sức mạnh, mà là một kẽ hở trong dòng chảy nhân quả, một sợi tơ liên kết còn sót lại với bản chất con người của Trưởng Lão Hỏa Phong. Hắn bắt đầu sử dụng “nhân quả chi nhãn” để phân tích nguồn gốc sâu xa của sự điên loạn này. Hắn không chỉ nhìn thấy linh lực cuồng bạo, mà còn cảm nhận được sự vặn vẹo của ý chí, sự đứt gãy của những liên kết tinh thần.

Hắn thấy rằng linh lực của Trưởng Lão Hỏa Phong không còn tuân theo bất kỳ quy luật nào của ngũ hành tương sinh tương khắc, mà là một dòng chảy hỗn loạn, tự hủy hoại. Nó không còn nuôi dưỡng, mà chỉ thiêu rụi. Sự “mất người” của ông ta không chỉ là mất đi ký ức hay cảm xúc, mà là sự phá vỡ cấu trúc nhân quả của chính bản thân. Ông ta đã trở thành một lỗ hổng trong mạng lưới của Thiên Đạo, một vết thương đang chảy máu, không ngừng lây lan sự thối rữa.

Dạ Lan, thấy Tạ Trần không có động thái tấn công, chỉ đứng đó quan sát, liền hỏi khẽ: “Công tử, chúng ta phải làm gì? Ông ta quá mạnh, và đã hoàn toàn không còn lý trí. Chúng ta không thể giao chiến trực diện.”

Tạ Trần không trả lời ngay, ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào Trưởng Lão Hỏa Phong. Hắn nhìn thấy trong dòng linh lực hỗn loạn kia, có một điểm tựa, một sợi tơ nhân quả yếu ớt nhưng vẫn tồn tại, liên kết ông ta với quá khứ, với cái “đạo” mà ông ta từng theo đuổi. Đó là một chấp niệm cuối cùng, dù giờ đây nó đã bị bóp méo thành sự điên cuồng. “Chúng ta sẽ không giao chiến,” Tạ Trần đáp, giọng trầm tĩnh nhưng đầy kiên định. “Chúng ta sẽ đối thoại. Dù chỉ còn một tia hy vọng mong manh nhất, chúng ta cũng phải thử.”

Hắn biết, đây là một canh bạc liều lĩnh. Nhưng trong tình thế Thiên Đạo đang sụp đổ, và nhân tính đang bị xói mòn, đối thoại và thấu hiểu có lẽ là vũ khí duy nhất của hắn, một phàm nhân không tu hành, trước sức mạnh hủy diệt của một tu sĩ đã “mất người”. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự nóng rực của không khí bị linh lực Hỏa bóp méo. Con đường phía trước đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn không thể lùi bước.

***

Tạ Trần tiến vào trung tâm Thị Trấn An Bình, nơi ngọn lửa vẫn đang bùng cháy dữ dội, nuốt chửng mọi thứ. Mỗi bước chân của hắn đều như đang dẫm lên một bãi chiến trường vừa tàn, gạch vụn và tro than vương vãi khắp nơi. Hắn không vội vàng, nhưng cũng không chần chừ, ánh mắt kiên định xuyên qua màn khói bụi và ngọn lửa đang nhảy múa. Dạ Lan theo sát phía sau, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống bất ngờ, thân hình mảnh mai của cô như một bóng ma lướt qua giữa hỗn loạn. Thủ Lĩnh Dân Quân, vừa chiến đấu vừa bảo vệ dân làng, thấy Tạ Trần tiến đến, ánh mắt đầy kinh ngạc và xen lẫn chút hy vọng mong manh. Ông ta không hiểu vì sao một thư sinh gầy gò lại dám đối mặt với cơn thịnh nộ của Trưởng Lão Hỏa Phong, nhưng trong ánh mắt c���a Tạ Trần, ông ta cảm nhận được một sự trầm tĩnh lạ thường, một điều gì đó vượt lên trên nỗi sợ hãi thông thường.

Trưởng Lão Hỏa Phong đang đứng giữa quảng trường, thân thể vặn vẹo, linh lực đỏ rực như dung nham phun trào. Ông ta gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu quét ngang qua những người dân đang bỏ chạy, rồi dừng lại trên Tạ Trần. Một luồng linh lực hệ Hỏa khổng lồ bùng nổ từ thân thể ông ta, xé toạc không khí, thổi bay những mảnh vỡ xung quanh, và tạo ra một áp lực vô hình đè nén tất cả. Tiếng gào thét của ông ta không còn là tiếng người, mà như tiếng dã thú bị thương, đầy đau đớn và phẫn uất. Mùi khét của lửa, mùi máu tanh và mùi lưu huỳnh nồng nặc đến mức muốn nôn ọe, tạo thành một tấm màn che phủ toàn bộ giác quan. Bầu không khí căng thẳng tột độ, như thể một sợi dây đàn đã kéo căng đến cực hạn, chỉ chờ một cái chạm nhẹ là sẽ đứt rời.

“Đạo của Hỏa Phong… là để bảo vệ, để sưởi ấm, chứ không phải để thiêu rụi tất cả. Ngươi đã quên lời thề của mình sao?” Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng vang vọng, như một dòng nước mát lạnh chảy qua giữa biển lửa. Hắn không dùng linh lực, không dùng thần thông, chỉ dùng lời nói, dùng triết lý, dùng cái nhìn thấu suốt vào bản chất của vấn đề. Hắn biết, trong sâu thẳm con người Trưởng Lão Hỏa Phong, vẫn còn một phần nào đó của “nhân tính” đang hấp hối, và đó chính là điểm mà hắn muốn chạm tới.

Lời nói của Tạ Trần dường như chạm đến một sợi dây thần kinh nào đó trong Trưởng Lão Hỏa Phong. Ông ta khựng lại một thoáng, đôi mắt đỏ ngầu thoáng qua một tia dao động, như thể đang cố gắng nhớ lại một điều gì đó đã bị chôn vùi. Nhưng sự điên loạn đã quá sâu, và cái giá của việc “mất người” đã quá lớn. Ngay lập tức, tia dao động đó bị nhấn chìm bởi cơn cuồng nộ dữ dội hơn.

“Xóa… bỏ… dị… số…” Trưởng Lão Hỏa Phong gầm gừ, giọng nói khàn đặc, đứt quãng, nhưng đầy hung ác. Ông ta vung tay, một cột lửa khổng lồ lao thẳng về phía Tạ Trần, mang theo sức nóng đủ để nung chảy mọi thứ.

Tạ Trần không tránh, hắn chỉ khẽ nghiêng người, để cột lửa lướt qua vai áo, thiêu rụi vài sợi tóc mai. Hắn không sợ hãi, vì hắn biết, ông ta không nhắm vào hắn, mà nhắm vào cái “dị số” mà ông ta đã bị lập trình để tiêu diệt. Hắn tiếp tục tiến lên, ánh mắt vẫn nhìn thẳng vào Trưởng Lão Hỏa Phong. “Ngươi không phải dị số, ngươi là một tu sĩ, một người từng mang trong mình chính nghĩa. Ngươi đang bị lợi dụng, bị biến thành công cụ cho sự suy tàn của một thứ đã không còn xứng đáng tồn tại.”

Lời nói của Tạ Trần, tựa như những mũi kim châm vào phần sâu thẳm nhất trong tâm hồn Trưởng Lão Hỏa Phong. Sự phẫn nộ trong ông ta càng lúc càng dâng cao, nhưng cũng kèm theo đó là một sự hỗn loạn nội tại. Linh lực hệ Hỏa trong cơ thể ông ta không còn ổn định nữa, mà bắt đầu bùng nổ một cách vô thức, tạo ra những vết nứt trên da thịt đỏ rực của ông ta. Những vết nứt đó không phải do Tạ Trần tấn công, mà là do sự giằng xé giữa cái “đạo” đã mất và sự điên cuồng hiện tại.

Ngay tại khoảnh khắc đó, khi Tạ Trần đối mặt trực diện với nguồn linh lực hỗn loạn nhất, một cảm giác lạnh lẽo thấu xương đột ngột ập đến. Nó không phải là cái lạnh của gió đêm hay mưa phùn, mà là cái lạnh của hư vô, của sự trống rỗng, của một ý chí vô cảm đang hiện hữu. Không khí đột ngột tĩnh lặng đến đáng sợ, mọi âm thanh như bị nuốt chửng. Tiếng la hét, tiếng nổ, tiếng gầm gừ đều biến mất, chỉ còn lại sự im lặng chết chóc. Mây đen trên trời không còn là những đám mây thông thường, mà như một khối vật chất vô hình đang đè nén xuống, tạo ra một áp lực khổng lồ bao trùm toàn bộ Thị Trấn An Bình.

Tạ Trần ngẩng đầu, không thấy ai, không thấy một hình dáng rõ ràng nào, nhưng cảm giác như có một ánh mắt vô hình, lạnh lẽo như băng đang quét qua mình. Đó không phải là ánh mắt của sự tức giận, không phải thù hận, mà là một ý chí “xóa bỏ” thuần túy, vô cảm, như một cỗ máy đang thực hiện mệnh lệnh của mình. Ánh mắt đó lướt qua Trưởng Lão Hỏa Phong, rồi dừng lại, khóa chặt lấy Tạ Trần. Hắn cảm thấy như toàn bộ sự tồn tại của mình đang bị dò xét, bị phân tích, và bị phán quyết là một “dị số” cần phải loại bỏ. Một luồng áp lực vô hình đè nén hắn, không phải là áp lực vật lý, mà là áp lực của ý chí vũ trụ, muốn xóa bỏ hắn khỏi dòng chảy nhân quả. Mồ hôi lạnh toát ra trên trán Tạ Trần, không phải vì sợ hãi, mà vì sự nhận thức rõ ràng về bản chất của kẻ thù. Bạch Vô Thường đã đến, không bằng hình hài, mà bằng ý chí.

Tạ Trần cố gắng kìm nén sự điên loạn của Trưởng Lão Hỏa Phong bằng cách làm gián đoạn dòng chảy linh lực hỗn loạn trong cơ thể ông ta. Hắn không dùng sức mạnh, mà dùng “nhân quả chi nhãn” để nhìn thấu những sợi tơ linh lực đang vặn xoắn, rồi khẽ tác động vào những nút thắt yếu ớt nhất, khiến chúng tạm thời mất đi sự liên kết. Cùng lúc đó, áp lực từ Bạch Vô Thường càng lúc càng tăng lên, nhắm thẳng vào Tạ Trần.

Trưởng Lão Hỏa Phong, dưới tác động của Tạ Trần và sự “kiểm duyệt” của Bạch Vô Thường, đột nhiên trở nên bất động. Ngọn lửa trên người ông ta tắt lịm, thân thể đỏ rực nứt vỡ ra từng mảnh, như một bức tượng đất nung bị nung quá lửa. Không có tiếng thét, không có tiếng gầm gừ, chỉ có tiếng vỡ vụn khô khốc. Ông ta không chết, mà bị “xóa bỏ” một cách hoàn toàn, linh lực tan biến vào hư vô, thân thể hóa thành tro bụi ngay trước mắt Tạ Trần và những người còn sống sót. Không một dấu vết nào còn lại, như thể ông ta chưa từng tồn tại.

Tạ Trần lùi lại một bước, mồ hôi lạnh vẫn còn vương trên trán. Hắn không cảm thấy vui mừng hay chiến thắng, mà chỉ là một sự rợn người tột độ. Đây không phải là một cuộc chiến, mà là một sự thanh trừng. Bạch Vô Thường không còn là một khái niệm trừu tượng, mà là một thực thể truy sát có ý thức, dù vô cảm, và hắn – Tạ Trần – đã chính thức trở thành mục tiêu hàng đầu của nó. Ánh mắt vô hình kia, ý chí “xóa bỏ” kia vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời cảnh báo, một lời tuyên án.

Dạ Lan, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó, cũng rùng mình. Cô biết, Bạch Vô Thường đã thực sự xuất hiện, và nó đã nhắm vào Tạ Trần. Thủ Lĩnh Dân Quân và những người còn sống sót nhìn cảnh tượng đó với nỗi kinh hoàng tột độ, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Sự im lặng chết chóc bao trùm Thị Trấn An Bình, chỉ còn tiếng gió rít qua những đống đổ nát.

Tạ Trần hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí thấm vào phổi. Hắn biết, sự sụp đổ hoàn toàn của Thiên Đạo là không thể tránh khỏi. Ma Chủ Cửu U đang âm thầm chuẩn bị cho một đòn cuối cùng, và Thiên Đạo, trong sự giãy giụa của mình, sẽ không ngần ngại hủy diệt bất cứ thứ gì nó coi là mối đe dọa, đặc biệt là hắn. Các trường hợp tu sĩ “mất người” sẽ không chỉ gây ra hỗn loạn mà còn trở thành “mồi nhử” để Bạch Vô Thường xác định và loại bỏ “dị số”. Con đường “nhân đạo” mà hắn đang theo đuổi chưa bao giờ cấp thiết đến thế, nhưng cũng chưa bao giờ nguy hiểm đến vậy. Hắn đã chính thức trở thành một quân cờ bị lật đổ trên bàn cờ của Thiên Đạo, và mỗi nước đi của hắn từ giờ trở đi sẽ là một cuộc đấu tranh sinh tử.

Đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây đen vẫn đang tụ lại dày đặc, như báo hiệu một cơn bão lớn hơn sắp sửa ập đến. Hắn biết, từ giờ trở đi, mỗi bước chân của hắn sẽ đều nằm trong tầm ngắm của ý chí vô cảm kia. Cuộc truy sát đã bắt đầu.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free