Nhân gian bất tu tiên - Chương 346: Băng Tan Mây Tỏa: Lời Hồi Đáp Từ Tiên Tử
Tạ Trần nhìn theo bóng nàng khuất dần sau cánh cửa quán trà, rồi hòa vào dòng người tấp nập của Thành Vô Song. Nhân Quả Luân Bàn trong lòng bàn tay hắn khẽ ấm lên, một cảm giác quen thuộc nhưng giờ đây lại mang theo một ý nghĩa mới. Những sợi nhân quả đang dần kết nối, tạo nên một mạng lưới vô hình nhưng kiên cố. Cuộc chiến với Thiên Đạo và Ma Chủ đã bước sang một giai đoạn mới, không còn chỉ là sự phòng thủ bị động, mà là một cuộc phản công chiến lược, một cuộc kiến tạo vĩ đại. Tạ Trần, một phàm nhân, đang dẫn dắt nhân gian trên con đường 'nghịch thiên', không phải để hủy diệt, mà là để tìm lại bản chất chân thực của sự sống.
Sau khi tiễn Lăng Nguyệt Tiên Tử, Tạ Trần trở lại thư phòng quen thuộc của mình trong Thành Vô Song. Buổi chiều tà đã ngả vàng, hắt những vệt nắng cuối cùng lên những kệ sách cao chất đầy thư tịch cổ. Không gian thư phòng, vốn đã tĩnh mịch, giờ đây càng thêm phần trầm lắng. Mùi giấy cũ, mực và một chút hương trầm nhẹ từ lò xông hương tạo nên một bầu không khí đặc trưng, nơi tri thức và suy tư hòa quyện. Tạ Trần ngồi xuống chiếc bàn gỗ, nhắm mắt lại, cảm nhận những rung động vi diệu của Nhân Quả Luân Bàn trong tâm hải. Hắn không nói gì, nhưng tâm trí hắn đang hoạt động hết công suất, xâu chuỗi từng mảnh thông tin, từng lời nói, từng ánh mắt mà hắn đã thu nhận được trong những ngày qua.
Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, ngồi đối diện hắn, khẽ gẩy nhẹ sợi lông mềm mại trên chiếc đuôi trắng muốt của mình. Nàng không còn vẻ tinh nghịch thường thấy, mà thay vào đó là sự nghiêm túc hiếm có. Đôi mắt long lanh của nàng nhìn Tạ Trần, rồi lại lướt qua những giá sách, dường như cũng đang cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp nào đó trong mớ kiến thức hỗn độn kia. Nàng khẽ hít một hơi thật sâu, mùi giấy cũ và mực in đậm trong không khí khiến nàng thấy một sự nặng nề không tên.
"Tiên tử trông khác quá, như vừa trút bỏ được ngàn cân gánh nặng vậy," Tiểu Cửu khẽ thì thầm, phá vỡ sự im lặng. Nàng nhớ lại hình ảnh Lăng Nguyệt Tiên Tử khi nàng vừa rời đi. Nàng ấy vẫn xinh đẹp tuyệt trần, vẫn thanh thoát như tiên giáng trần, nhưng ánh mắt đã không còn vẻ lạnh lùng như băng tuyết mà thay vào đó là một sự bình yên, nhẹ nhõm đến lạ. Đó không phải là sự bình yên của người đã tìm được đáp án, mà là sự bình yên của người đã dám buông bỏ một gánh nặng ngàn năm. “Không còn sự chấp niệm với Thiên Đạo, với con đường thành tiên hư ảo, nàng ấy dường như đã tìm thấy chính mình,” Tiểu Cửu nghĩ thầm.
Tạ Trần mở mắt, ánh mắt sâu thẳm lướt qua Tiểu Cửu rồi lại nhìn ra cửa sổ, nơi ánh chiều tà đang dần tắt. “Đúng vậy,” hắn trầm giọng, “Đó là cái giá của sự giác ngộ. Không phải ai cũng có thể trả nổi. Lăng Nguyệt Tiên Tử đã chọn con đường khó hơn, nhưng cũng là con đường chân thật hơn.” Hắn dừng lại một lát, dường như đang ngẫm nghĩ về những lời nàng Tiên tử đã nói. “Thiên Đạo không phải là cứu rỗi, mà là một gánh nặng… đã đến lúc ta tự tìm con đường của mình.” Từng câu, từng chữ của Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn văng vẳng bên tai hắn, như một lời khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn, một con đường mà không phải ai cũng dám bước đi.
Cũng chính trong khoảnh khắc đó, một bóng dáng uyển chuyển, như hòa vào bóng đêm đang buông xuống, lướt vào thư phòng. Đó là Dạ Lan. Nàng vẫn trong bộ y phục đen tuyền, che mặt bằng mạng che, chỉ để lộ đôi mắt sắc sảo, ẩn chứa nhiều bí mật. Nàng không lên tiếng, chỉ khẽ gật đầu chào Tạ Trần và Tiểu Cửu, rồi yên lặng đứng vào một góc khuất, như một phần của bóng tối, sẵn sàng cung cấp mọi thông tin khi cần thiết. Nàng mang theo một làn gió lạnh lẽo, như thể vừa trở về từ một nơi xa xôi, nơi sự thật luôn được che giấu.
Tạ Trần gật đầu đáp lại Dạ Lan. Hắn biết, thời khắc để đối mặt với những sự thật phũ phàng nhất đã đến. Cuộc gặp gỡ với Lăng Nguyệt Tiên Tử chỉ là khởi đầu, một sự đoạn tuyệt cần thiết để mở ra những cánh cửa mới. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng tiềm ẩn trong không khí, nhưng cũng là một sự mong chờ, một sự sẵn sàng cho những thử thách sắp tới. Nỗi bi tráng của một kỷ nguyên sắp tàn đang bao trùm lấy tất cả, nhưng trong đó, một ngọn lửa hy vọng nhỏ bé đang le lói, được thắp lên bởi những người dám 'nghịch thiên', dám tìm lại bản chất chân thực của sự sống.
***
Đêm đã khuya, ánh trăng sáng vằng vặc qua khung cửa sổ, hắt lên nền nhà những vệt sáng bạc. Trong thư phòng của Tạ Trần, không khí đã trở nên vô cùng căng thẳng và tập trung. Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau khi sắp xếp lại tâm tư, đã trở lại. Nàng không còn vẻ trầm tư của buổi chiều, thay vào đó là sự kiên nghị và rõ ràng. Nguyệt Quang Trâm, vật kỷ niệm của nàng, giờ đây được cất giữ cẩn thận trong tay áo, như một lời nhắc nhở về quá khứ đã qua và lời thề mới mà nàng vừa lập.
"Thiên Đạo đang suy yếu," Lăng Nguyệt Tiên Tử cất tiếng, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sức nặng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của thư phòng. "Mỗi lần nó can thiệp vào vận mệnh, nó đều phải trả một cái giá nhất định, một 'lỗ hổng' trong quy tắc của nó. Chính sự tồn tại của ngươi, Tạ Trần, đã làm lộ rõ điều đó. Ngươi là một 'dị số', một yếu tố ngoại lai mà Thiên Đạo không thể tính toán, không thể dung nạp. Việc xóa bỏ ngươi không chỉ tốn kém về năng lượng, mà còn tạo ra những vết nứt sâu hơn trong nền tảng của nó."
Tạ Trần chăm chú lắng nghe, tay hắn cầm bút lông, khẽ gạch vài nét trên một cuộn giấy cũ kỹ. Hắn không ghi lại những lời Lăng Nguyệt nói, mà chỉ phác thảo những ký hiệu, những đường nét trừu tượng, như đang cố gắng hình dung ra một bản đồ vô hình của Thiên Đạo. Trong tâm hải hắn, Nhân Quả Luân Bàn xoay chuyển không ngừng, những sợi nhân quả phức tạp được nối kết, hé lộ những điểm yếu, những mắt xích có thể bị phá vỡ. "Nàng có thể giải thích rõ hơn về 'cái giá' đó?" Tạ Trần hỏi, giọng trầm tĩnh, không một chút biểu cảm.
"Cái giá đó chính là sự hao mòn của bản nguyên Thiên Đạo, sự suy yếu của linh khí trong Thập Phương Nhân Gian," Lăng Nguyệt đáp, đôi mắt phượng của nàng ánh lên vẻ sắc bén. "Khi Thiên Đạo cố gắng uốn nắn vận mệnh, buộc nó phải đi theo quỹ đạo của mình, nó phải tiêu hao sức mạnh để chống lại những 'phản ứng ngược' từ chính quy tắc mà nó đã thiết lập. Việc ngươi, một phàm nhân, lại có thể làm lung lay tận gốc rễ những quy tắc đó, là điều mà nó chưa từng dự liệu. Mỗi lần nó cố gắng xóa bỏ ngươi, dù bằng lời cảnh báo hay hành động trực tiếp, nó đều tự làm suy yếu chính mình, để lại những 'kẽ hở' mà nó không thể vá lại ngay lập tức."
Dạ Lan, từ góc khuất, khẽ lên tiếng, giọng nàng trầm thấp nhưng rõ ràng: "Thông tin từ Thiên Cơ Các cũng xác nhận, có những dao động bất thường ở các cấm địa cổ xưa, dường như Thiên Đạo đang tìm cách bù đắp năng lượng đã mất. Nhiều nơi, linh khí vốn dồi dào nay bỗng cạn kiệt, còn những nơi vốn hoang tàn lại xuất hiện những luồng linh khí kỳ dị, như thể Thiên Đạo đang vắt kiệt bản thân để duy trì sự cân bằng mong manh." Nàng nói thêm, "Các tông môn lớn cũng đang gặp phải những tình trạng bất ổn nội bộ. Nhiều trưởng lão đột nhiên bế quan, hoặc có dấu hiệu 'mất người' nhanh chóng hơn bình thường, cho thấy sự can thiệp của Thiên Đạo vào ý chí của họ đang trở nên thô bạo và kém hiệu quả hơn."
Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, lúc này cũng không còn vẻ hồn nhiên. Nàng nghiêm túc hơn bao giờ hết, cất giọng trong trẻo, mang theo một chút run rẩy: "Ma Chủ Cửu U... hắn không chỉ muốn hủy diệt. Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Ta đã dùng những mối liên hệ của tộc Hồ ly trong Ma Vực để thu thập thông tin. Hắn muốn một 'thiên đạo' khác, một 'luân hồi' khác do hắn kiểm soát. U Minh Địa Phủ là chìa khóa của hắn. Hắn không chỉ muốn phá hủy sự sống, mà còn muốn định đoạt sự chết, kiểm soát luân hồi chuyển kiếp, để trở thành bá chủ tuyệt đối của cả sinh và tử."
Lời nói của Tiểu Cửu khiến không khí trong thư phòng càng thêm nặng nề. Âm mưu của Ma Chủ không chỉ dừng lại ở sự tàn phá, mà còn là một sự thay thế, một sự biến chất kinh hoàng hơn c�� sự suy tàn của Thiên Đạo hiện tại. Hắn không phải là kẻ muốn giải thoát nhân gian khỏi gánh nặng, mà là kẻ muốn tự mình trở thành gánh nặng mới, thậm chí còn tàn khốc hơn.
Tạ Trần đặt bút xuống, ngẩng đầu. Ánh nến lập lòe trong thư phòng soi rõ khuôn mặt hắn, khiến đôi mắt sâu thẳm của hắn càng thêm sắc bén. Hắn đã hiểu. Cả Thiên Đạo và Ma Chủ đều là những thế lực muốn kiểm soát, muốn định đoạt số phận của nhân gian theo ý mình. Một kẻ suy yếu đang cố gắng níu giữ quyền lực bằng mọi giá, một kẻ khác đang trỗi dậy với tham vọng thay thế, thiết lập một trật tự tàn bạo hơn. Nhân gian đang bị kẹp giữa hai gọng kìm của quyền năng và dục vọng.
"Vậy ra, Thiên Đạo không chỉ truy sát ta vì ta là dị số, mà còn vì ta là tấm gương phản chiếu sự suy yếu của nó," Tạ Trần trầm ngâm. "Mỗi lần nó muốn xóa bỏ ta, nó lại tự làm lộ ra vết thương của mình. Và Ma Chủ, hắn muốn lợi dụng sự hỗn loạn này để chiếm lấy quyền kiểm soát luân hồi. Hắn không chỉ muốn quyền năng, hắn muốn trở thành định mệnh."
Lăng Nguyệt Tiên Tử gật đầu, "Đúng vậy. Các tiên môn đã bị Thiên Đạo tẩy não quá lâu, chỉ biết đuổi theo ảo vọng trường sinh. Họ không nhận ra rằng, càng theo đuổi, càng tự biến mình thành công cụ cho sự sống còn của Thiên Đạo. Còn Ma Chủ, hắn hứa hẹn quyền năng tuyệt đối cho những kẻ đi theo hắn, một loại 'trường sinh' khác, một sự bất tử trong cõi U Minh."
Tạ Trần nhắm mắt lại. Mùi giấy cũ, mực, và hương trầm nhẹ nhàng bao trùm lấy hắn. Hắn cảm nhận được sức nặng của thông tin, nhưng cũng là sự rõ ràng mà hắn hằng tìm kiếm. Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất. Giờ đây, những tấm màn che phủ đã được vén lên, và con đường phía trước, dù đầy chông gai, hiểm nguy, nhưng đã hiện rõ hơn bao giờ hết. Hắn mở mắt, ánh nhìn kiên định. Cuộc chiến không chỉ là sức mạnh, mà còn là ý chí, là sự thức tỉnh của nhân tính.
***
Khi ánh nến trong thư phòng đã yếu ớt, chỉ còn lập lòe những đốm sáng cuối cùng, báo hiệu một ngày mới sắp đến, Tạ Trần mới bắt đầu phác thảo kế hoạch của mình. Sương sớm giăng nhẹ bên ngoài cửa sổ, tạo nên một khung cảnh mờ ảo, như chính con đường mà họ sắp bước đi. Mùi hương của giấy cũ, mực và một chút hương trầm đã phai nhạt, nhường chỗ cho cái lạnh se sắt của bình minh.
"Nếu Thiên Đạo phải trả giá cho mỗi lần can thiệp, chúng ta sẽ buộc nó phải can thiệp nhiều hơn," Tạ Trần cất giọng, phá vỡ sự im lặng của đêm tàn. Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng từng lời nói đều mang sức nặng của sự quyết đoán. Hắn cầm một tấm bản đồ cổ, trải ra trên bàn, ánh nến leo lét hắt lên những đường nét mờ nhạt của các địa danh và cấm địa. "Để nó tự sa lầy vào những 'kẽ hở' của chính mình. Chúng ta sẽ không trực tiếp tấn công Thiên Đạo bằng sức mạnh. Chúng ta sẽ dùng chính sự tồn tại của chúng ta, dùng 'nhân tính' của chúng ta, để làm nó suy yếu từ bên trong."
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ mặt nghiêm nghị, nhìn vào tấm bản đồ. Nàng hiểu ý Tạ Trần. Đó không phải là một cuộc chiến tranh vật lý thông thường, mà là một cuộc 'chiến tranh ý chí', một cuộc đấu trí mà cả hai bên đều phải trả giá. "Vậy còn Ma Chủ?" nàng hỏi, "Hắn sẽ là một thanh kiếm hai lưỡi, có thể dùng để chống lại Thiên Đạo, nhưng cũng có thể nuốt chửng chúng ta nếu chúng ta không cẩn trọng." Nàng nhớ lại những lời Tiểu Cửu đã nói, về tham vọng kiểm soát luân hồi của Ma Chủ, một tham vọng còn đáng sợ hơn cả sự suy yếu của Thiên Đạo.
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt hắn lướt qua từng người trong thư phòng, như đang cân nhắc từng mảnh ghép trong kế hoạch vĩ đại này. "Đúng vậy, chúng ta sẽ lợi dụng sự hỗn loạn mà hắn tạo ra, nhưng không để hắn đạt được mục đích cuối cùng. Con đường của chúng ta là bảo vệ nhân tính, không phải thay thế một bạo chúa bằng một bạo chúa khác. Chúng ta sẽ biến sự truy cầu quyền lực của Ma Chủ thành một áp lực khác lên Thiên Đạo, buộc nó phải phản ứng, và mỗi lần phản ứng, nó lại tự làm lộ ra thêm 'kẽ hở'."
Hắn dùng đầu bút lông chỉ vào một vài điểm trên bản đồ, những nơi mà hắn tin rằng Thiên Đạo có thể sẽ can thiệp hoặc đã để lại dấu v��t của sự hao mòn bản nguyên. "Nhiệm vụ của mỗi người sẽ rất quan trọng. Lăng Nguyệt, nàng sẽ là cầu nối quan trọng nhất với những tàn dư của chính đạo, những người còn giữ được lương tri. Những người đã từng hoài nghi về Thiên Đạo, về tiên môn, nhưng bị áp bức, bị dập tắt bởi quyền uy và sự cố chấp. Nàng sẽ phải đối mặt với những cựu đồng môn, những lý tưởng đã từng chung, nhưng giờ đây đã khác biệt. Nàng sẽ phải gieo những hạt giống 'nhân đạo', khơi dậy ngọn lửa đã từng le lói trong lòng họ."
Lăng Nguyệt Tiên Tử không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định. Nàng biết con đường này sẽ đầy chông gai, có thể sẽ phải đối mặt với sự phản đối kịch liệt, thậm chí là sự thù địch từ những kẻ vẫn còn chấp mê bất ngộ. Nhưng nàng đã buông bỏ quá khứ, và giờ đây, nàng sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách để kiến tạo một tương lai khác.
Tạ Trần tiếp tục: "Hồ Ly Nữ, nàng sẽ tiếp tục giúp chúng ta theo dõi động thái của Ma Vực. Khám phá rõ hơn về U Minh Địa Phủ, về những gì Ma Chủ Cửu U đang thực sự tìm kiếm ở đó. Chúng ta cần hiểu rõ về 'luân hồi' mà hắn muốn kiểm soát, để tìm ra cách ngăn chặn hắn. Thông tin của nàng về Ma Vực sẽ là chìa khóa để chúng ta không bị hắn lợi dụng."
Tiểu Cửu vểnh tai, đôi mắt long lanh đầy vẻ nghiêm túc. "Yên tâm đi, Tạ Trần! Hồ ly ta sẽ không để hắn lừa đâu! Chuyện tìm hiểu bí mật thì ta giỏi nhất mà!" Nàng nói, dù lời lẽ vẫn mang chút hồn nhiên, nhưng trong giọng nói lại ẩn chứa một sự quyết tâm không hề nhỏ.
Cuối cùng, Tạ Trần nhìn về phía Dạ Lan. "Dạ Lan, thông tin là sức mạnh của chúng ta. Mạng lưới của Thiên Cơ Các và những mật thám của nàng sẽ phải hoạt động hết công suất. Chúng ta cần mọi thông tin về sự suy yếu của Thiên Đạo, về những 'kẽ hở' mới xuất hiện, về những nơi linh khí bị rút cạn, hay những nơi Thiên Đạo đang cố gắng vá víu. Đồng thời, cũng cần theo dõi chặt chẽ động thái của các tông môn tu tiên, ai đang dao động, ai đang bị Thiên Đạo thao túng mạnh mẽ hơn."
Dạ Lan chỉ khẽ gật đầu. "Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất. Ta sẽ đào sâu hơn, cho dù nó có bị chôn vùi dưới bao nhiêu lớp dối trá đi chăng nữa." Nàng nói, giọng nàng trầm thấp, đầy vẻ bí ẩn, nhưng lại mang đến một sự an tâm đến lạ.
Tạ Trần cuộn tấm bản đồ lại. Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn sương sớm đang dần tan đi, để lộ những tia nắng đầu tiên của một ngày mới. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc hành trình đầy gian nan, một cuộc chiến không chỉ bằng đao kiếm mà còn bằng niềm tin và ý chí. Thiên Đạo sẽ không dễ dàng buông tha, Ma Chủ cũng sẽ không ngừng tham vọng. Nhưng hắn, một phàm nhân không tu hành, với Nhân Quả Luân Bàn trong tâm hải, và những đồng minh đã chọn đứng về phía 'nhân đạo', sẽ không lùi bước. Con đường phía trước là một sự phá cục, một sự kiến tạo mới, nơi nhân tính sẽ là ánh sáng dẫn lối, không phải ảo vọng thành tiên.
"Chúng ta sẽ không chiến đấu vì một Thiên Đạo mới, hay vì một Ma Chủ mới," Tạ Trần khẽ nói, như tự nhắc nhở chính mình và những người đồng hành. "Chúng ta sẽ chiến đấu vì nhân gian, vì sự sống trọn vẹn, vì một kỷ nguyên nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Một kỷ nguyên mà Thiên Đạo không còn là gánh nặng, và Ma Chủ không còn là nỗi ám ảnh. Một kỷ nguyên của 'nhân đạo' chân chính."
Lời hắn nói như hòa vào làn gió sớm, mang theo một niềm hy vọng mong manh nhưng kiên cường, bay đi khắp Thập Phương Nhân Gian, báo hiệu một bình minh mới, một cuộc chiến mới, và một định mệnh mới đang chờ đợi. Những 'kẽ hở' trong Thiên Đạo đã được tìm thấy, mục đích của Ma Chủ đã được hé lộ, và những hạt giống 'nhân đạo' đã được gieo. Cuộc chiến ý chí đã chính thức bắt đầu.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.