Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 345: Kế Sách Nghịch Thiên: Tận Dụng Kẽ Hở

Đêm đã về khuya, Thành Vô Song dần chìm vào giấc ngủ. Nhưng trong căn phòng kín đáo của Thiên Cơ Các, ngọn nến vẫn cháy, ánh sáng yếu ớt của nó soi rọi lên gương mặt trầm tĩnh của Tạ Trần và Dạ Lan. Kế hoạch đã bắt đầu hình thành, những sợi dây nhân quả đang được hắn nắm giữ và định hình. Cuộc chiến với Thiên Đạo và Ma Chủ đã không còn là một ý tưởng xa vời, mà đã trở thành một hiện thực nghiệt ngã, đòi hỏi sự chuẩn bị kỹ lưỡng và một ý chí kiên cường. Tạ Trần, một phàm nhân không tu luyện, đã chấp nhận số phận 'dị số' của mình, sẵn sàng đối mặt với vận mệnh đã an bài, không phải để hủy diệt, mà để kiến tạo một kỷ nguyên mới, nơi 'nhân tính' không còn bị đánh đổi.

***

Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi xuống Khắc Thạch Phường cổ kính nằm nép mình trong một con hẻm nhỏ của Thành Vô Song. Nơi đây, thời gian dường như trôi chậm hơn, mang theo mùi của đá, của kim loại và một chút linh lực m��� nhạt từ những phù văn đang được chạm khắc dở. Không khí trong phường yên tĩnh đến lạ, chỉ có tiếng chạm khắc nhỏ li ti, tiếng mài dũa khẽ khàng từ những bàn làm việc xa xa, cùng tiếng lửa lách tách từ lò nung nhỏ giữ nhiệt cho các vật liệu. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, không hề động vào bất kỳ dụng cụ nào. Hắn chỉ ngồi đó, bên một phiến đá cẩm thạch đã khắc dở vài nét phù văn cổ xưa, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, nhìn thấu mọi sự, đang lướt qua từng đường nét, từng ký hiệu như thể chúng là những trang sách chứa đựng bí mật của vũ trụ.

Đêm qua, những lời của Dạ Lan, cùng với những suy luận của chính Tạ Trần, đã chắp nối thành một bức tranh ngày càng rõ ràng trong tâm trí hắn. Thiên Đạo, tưởng chừng vô cùng cao xa và bất diệt, lại đang phô bày sự tuyệt vọng của nó. Lời cảnh báo của Bạch Vô Thường không phải là sự uy hiếp của một kẻ mạnh tuyệt đối, mà là tiếng kêu gào của một thực thể đang chìm dần vào bóng tối, cố gắng níu giữ chút quyền năng cuối cùng.

"Vô thường... tất cả đều là vô thường," Tạ Trần lẩm bẩm, giọng hắn trầm thấp, khẽ khàng đến mức chỉ những phù văn trên phiến đá mới có thể nghe thấy. "Thiên Đạo cũng vậy. Nó tồn tại, nó duy trì, nó định hình. Nhưng khi nó suy yếu, nó sợ hãi. Sự sợ hãi sinh ra dục vọng, dục vọng sinh ra chấp niệm. Chấp niệm của Thiên Đạo là sự tồn tại của chính nó, bất chấp cái giá phải trả."

Hắn vuốt nhẹ Nhân Quả Luân Bàn đang nằm im lìm trên bàn, một tia sáng yếu ớt, mờ ảo lóe lên từ mặt ngọc. Nó không phải là dự đoán về tương lai, mà là sự xác nhận cho những suy luận của hắn. Thiên Đạo đã can thiệp quá sâu vào nhân gian, đã thao túng quá nhiều vận mệnh để duy trì sự cân bằng của mình. Mỗi lần can thiệp, mỗi lần ép buộc, mỗi lần 'xóa bỏ' một 'dị số', nó đều phải trả một cái giá. Cái giá đó không phải là linh khí hay sức mạnh hữu hình, mà là sự bào mòn bản chất, sự rạn nứt trong chính quy tắc vận hành của nó. Giống như một cỗ máy vĩ đại, khi bị ép buộc vận hành vượt quá giới hạn, sẽ dần dần xuất hi��n những vết nứt, những 'kẽ hở' vô hình.

"Nó không chỉ muốn xóa bỏ ta, mà là bất kỳ 'dị số' nào dám đặt dấu hỏi về sự tồn tại của nó, dám thách thức cái gọi là 'vận mệnh an bài'," Tạ Trần suy tư, đôi mắt hắn khẽ nhắm lại. Hắn nhớ lại những truyền thuyết cổ xưa về những vị tiên nhân từng cố gắng phá cục, về những anh hùng từng ngẩng đầu thách thức Thiên Đạo, và tất cả đều bị nghiền nát, bị lãng quên. Nhưng Tạ Trần không phải là họ. Hắn không khao khát sức mạnh, không tìm kiếm sự bất tử. Hắn chỉ muốn sống, sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính. Và chính sự không khao khát đó lại trở thành thứ vũ khí lợi hại nhất của hắn.

"Thiên Đạo đang tuyệt vọng," hắn mở mắt, ánh nhìn trở nên sắc lạnh. "Sự tuyệt vọng khiến nó hành động liều lĩnh, khiến nó lộ ra bản chất thật. Nó muốn ta chết, không phải vì ta mạnh, mà vì ta không chịu cúi đầu, ta không chịu trở thành một quân cờ trong ván cờ của nó. Ta là một biến số không thể kiểm soát, một sợi nhân quả không thể bẻ cong."

Hắn đứng dậy, bước ra ban công nhỏ của Khắc Thạch Phường. Gió sáng sớm mang theo hơi sương lành lạnh, vuốt ve khuôn mặt hắn. Thành Vô Song dần bừng tỉnh, tiếng người qua lại, tiếng xe đẩy hàng, tiếng rao bán bắt đầu vọng lại từ phía dưới. Những con người bình thường, đang sống một cuộc đời bình thường, không hề hay biết rằng số phận của họ đang bị định đoạt bởi cuộc chiến giữa hai thế lực siêu việt.

"Con đường 'nghịch thiên' không phải là phá hủy Thiên Đạo, cũng không phải là thay thế nó bằng một Thiên Đạo khác," Tạ Trần tự nhủ, giọng hắn kiên định. "Mà là kiến tạo. Kiến tạo một con đường mới cho nhân gian, một 'nhân đạo' thực sự, nơi con người không còn phải đánh đổi nhân tính để truy cầu trường sinh, nơi họ có thể sống trọn vẹn, chân thực với chính mình. Đó mới là ý nghĩa thực sự của việc phá cục."

Hắn nhìn xuống Nhân Quả Luân Bàn trên bàn, nó vẫn đang phản chiếu ánh sáng yếu ớt của chính nó, như một tấm gương phản chiếu những suy nghĩ sâu thẳm nhất của Tạ Trần. Hắn đã hiểu rõ hơn về Thiên Đạo, về Ma Chủ, và về chính mình. Hắn không còn là thư sinh lạc lối trong dòng xoáy vận mệnh, mà là một người định hướng, một người lái con thuyền nhân gian giữa bão tố. Sáng sớm hôm đó, trong Khắc Thạch Phường tĩnh lặng, Tạ Trần đã củng cố quyết tâm của mình, một quyết tâm không phải của kẻ cuồng vọng muốn lật đổ trời đất, mà là của một phàm nhân kiên cường muốn bảo vệ giá trị của sự sống.

***

Chiều tối cùng ngày, bầu trời Thành Vô Song mây giăng kín lối, gió nhẹ thổi qua những mái ngói rêu phong, mang theo hơi ẩm và sự tĩnh lặng lạ thường. Trong căn mật thất sâu dưới lòng đất của Thiên Cơ Các, không khí lại đặc quánh sự căng thẳng và quyết tâm. Ánh nến bập bùng trên chiếc bàn tròn, soi rõ gương mặt của những người đang ngồi quanh đó: Tạ Trần trầm tĩnh, Lăng Nguyệt Tiên Tử kiên nghị, Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu tập trung lạ thường, Dương Quân cương nghị, Mộ Dung Tuyết điềm đạm, và Dạ Lan bí ẩn. Không một âm thanh thừa thãi, không một mùi hương nào khác ngoài mùi giấy cũ và mực.

Tạ Trần không vòng vo, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề. "Lời cảnh báo của Bạch Vô Thường, những động thái gần đây của Thiên Đạo, và cả tham vọng của Ma Chủ Cửu U tại U Minh Địa Phủ... tất cả đều chỉ ra một điều," giọng hắn trầm thấp, nhưng vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh mịch. "Thiên Đạo không phải là vô địch. Nó đang tuyệt vọng, và sự tuyệt vọng ấy, cũng như mọi hành động can thiệp trực tiếp của nó vào vận mệnh, đều phải trả giá. Đó là kẽ hở của chúng ta." Hắn dừng lại, quét ánh mắt qua từng người, như muốn đảm bảo rằng mỗi từ hắn nói đều được thấu hiểu.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, với đôi mắt phượng sắc bén nhưng giờ đây không còn vẻ lạnh lùng khó gần mà thay vào đó là sự tập trung cao độ, khẽ hỏi, "Vậy, chúng ta sẽ lợi dụng những 'kẽ hở' đó để làm gì, Tạ Trần?" Nàng hiểu rằng, Tạ Trần không bao giờ chỉ nói suông, mỗi lời hắn đều ẩn chứa một tầng ý nghĩa sâu xa.

Tạ Trần đặt bàn tay lên tấm bản đồ cổ xưa đã được trải sẵn trên mặt bàn, chỉ vào một vài điểm đã được đánh dấu từ trước. "Để cho nhân gian thấy rõ bản chất của cái gọi là 'Thiên Đạo', và để xây dựng một 'nhân đạo' thực sự, nơi con người không còn bị tha hóa bởi việc truy cầu trường sinh. Kế hoạch của chúng ta không phải là đánh bại Thiên Đạo bằng vũ lực, điều đó là bất khả thi. Mà là làm lộ rõ sự suy yếu, sự tha hóa của nó, để những kẻ còn đang mê muội bởi lời hứa trường sinh vĩnh cửu có thể tỉnh ngộ. Đồng thời, chúng ta phải ngăn chặn Ma Chủ Cửu U, kẻ cũng đang lợi dụng sự hỗn loạn này để thao túng quy luật sinh tử, biến nhân gian thành sân chơi của hắn."

Dạ Lan, trong bộ y phục đen tuyền che khuất gần hết dung mạo, ánh mắt sắc sảo ẩn sau tấm mạng che, trầm tĩnh đáp. "Thông tin về sự suy yếu và các động thái mới của Thiên Đạo sẽ là chìa khóa. Tôi sẽ tăng cường mạng lưới của mình, không chỉ ở các tông môn mà cả trong những ngóc ngách của phàm trần, nơi những 'dị số' khác có thể đang tồn tại mà Thiên Đạo chưa kịp phát hiện." Giọng nàng đều đều, không chút cảm xúc, nhưng đầy kiên quyết.

Hồ Ly Nữ Tiểu C��u, thường ngày hồn nhiên tinh nghịch, giờ đây cũng vô cùng nghiêm túc. Đôi tai cáo trắng muốt khẽ vểnh lên, lắng nghe từng lời. "Về U Minh Địa Phủ, ta có thể tìm hiểu thêm về mối liên hệ giữa nơi đó và 'cái giá' mà Ma Chủ cũng đang phải trả. Hắn muốn thay thế Thiên Đạo, thì hắn cũng phải chịu sự phản phệ từ chính quy luật mà hắn muốn thao túng." Nàng vuốt nhẹ chiếc đuôi lông mềm mại, ánh mắt lóe lên vẻ thông minh. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi!" câu nói cuối cùng nàng thốt ra, phá vỡ chút không khí căng thẳng nhưng lại khiến mọi người nhận ra sự nghiêm túc của nàng.

Dương Quân, với khí chất nho nhã nhưng tràn đầy nhiệt huyết, nắm chặt tay. "Ta sẽ cùng Lăng Nguyệt Tiên Tử bắt đầu gây dựng nền móng cho 'nhân đạo', quy tụ những người còn giữ được nhân tính và niềm tin. Những người từng bị lãng quên, từng bị Thiên Đạo chèn ép, họ sẽ là những hạt giống đầu tiên cho kỷ nguyên mới." Đôi mắt hắn sáng rực lý tưởng.

Mộ Dung Tuyết, dịu dàng thanh lịch trong y phục màu xanh ngọc, bổ sung thêm. "Ta sẽ dùng y thuật của mình để cứu giúp những người bị ảnh hưởng bởi cuộc chiến của Thiên Đạo và Ma Vực, chứng minh giá trị của nhân tính. Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Chúng ta sẽ cho họ thấy, ngay cả trong thời loạn, sự sống vẫn là quý giá nhất."

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt, ghi nhận sự kiên định và quyết tâm của họ. Hắn đưa ngón tay lên tấm bản đồ cổ xưa, chỉ vào những điểm chiến lược, phác thảo những bước đi đầu tiên. "Mạng lưới của Dạ Lan sẽ là đôi mắt và đôi tai của chúng ta. Tiểu Cửu sẽ là cầu nối với những bí ẩn của U Minh Địa Phủ. Dương Quân và Lăng Nguyệt Tiên Tử sẽ là những người gieo hạt giống, quy tụ nhân tâm. Mộ Dung Tuyết sẽ là người hàn gắn, giữ vững niềm tin của nhân gian vào giá trị của sự sống." Hắn ngừng lại, siết nhẹ lòng bàn tay. Nhân Quả Luân Bàn vô hình trong tay hắn khẽ chớp sáng, như một lời khẳng định cho sự kết nối giữa những vận mệnh này.

"Con đường này không phải là một cuộc chiến đơn thuần, mà là một cuộc 'chiến tranh ý chí'," Tạ Trần kết luận, giọng hắn chắc nịch. "Chúng ta không chỉ đối đầu với sức mạnh của Thiên Đạo và Ma Chủ, mà còn đối đầu với sự mê muội, sự sợ hãi và chấp niệm của chính con người. Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước. Bởi vì, nhân tính là thứ duy nhất không thể bị tha hóa, không thể bị đánh đổi."

Đêm đã khuya, và cuộc họp kết thúc. Từng người rời đi, mang theo trọng trách và quyết tâm mới. Ánh nến vẫn cháy, soi rọi tấm bản đồ đầy những đường nét phức tạp, nơi những sợi nhân quả vô hình đang dần được Tạ Trần định hình.

***

Sáng hôm sau, nắng nhẹ trải vàng khắp Thành Vô Song, gió mát lành thổi từ sông Vọng Giang, mang theo hương trà thoang thoảng từ Quán Trà Vọng Giang. Quán trà kiến trúc gỗ đơn giản, với ban công nhìn ra dòng sông hiền hòa, là nơi Lăng Nguyệt Tiên Tử đã chọn để gặp Tạ Trần. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo, và tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của vài khách nhân tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái đến l��. Mùi trà thơm quyện với mùi nước sông và hương hoa cỏ từ vườn bên cạnh, xua tan đi sự căng thẳng của đêm qua.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh thoát, ngồi đối diện Tạ Trần. Nàng không còn vẻ lạnh lùng như băng tuyết, mà thay vào đó là sự trầm tư sâu sắc. Đôi mắt phượng của nàng nhìn ra dòng sông, nơi những con thuyền nhỏ đang lướt đi nhẹ nhàng. Nàng khẽ đặt Nguyệt Quang Trâm lên bàn, ánh bạc dịu nhẹ của nó phản chiếu ánh nắng, tạo nên một quầng sáng mờ ảo. Đây là vật kỷ niệm của nàng, biểu tượng cho những gì nàng từng tin tưởng – lý tưởng 'vá trời' của tiên môn, và cũng là những gì nàng đã từ bỏ.

"Ta đã từng tin vào Thiên Đạo, tin vào lý tưởng 'vá trời'," Lăng Nguyệt Tiên Tử cất tiếng, giọng nàng trong trẻo nhưng chứa đựng một nỗi niềm chất chứa. "Ta đã từng nghĩ rằng, chỉ có tu luyện đến cảnh giới cao nhất, trở thành tiên nhân, mới có thể cứu vãn nhân gian khỏi sự suy tàn. Nhưng giờ đây, ta nhận ra, cái giá của sự 'cứu rỗi' đó là sự tha hóa. Càng truy cầu sức mạnh, càng gần Thiên Đạo, con người càng dễ 'mất người', đánh mất cảm xúc, ký ức và nhân tính. Ta không thể tiếp tục đứng nhìn, không thể tiếp tục là một phần của sự lừa dối đó." Nàng khẽ vuốt ve Nguyệt Quang Trâm, như đang từ biệt một phần quá khứ của mình.

Tạ Trần, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào nàng, giọng hắn trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. "Con đường này đầy chông gai, Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng đã sẵn sàng từ bỏ tất cả những gì đã từng là của nàng? Từ bỏ vinh quang của tiên môn, từ bỏ con đường trường sinh mà bao kẻ mơ ước? Để bước đi trên một con đường không có tiền lệ, một con đường mà ngay cả Thiên Đạo cũng muốn xóa bỏ?"

Lăng Nguyệt Tiên Tử ngẩng đầu, ánh mắt nàng giao thoa với ánh mắt Tạ Trần, kiên định không chút dao động. "Nguyệt Quang Trâm này... nó từng là biểu tượng của một lời thề đối với Thiên Đạo, đối với sự 'vá trời'. Giờ đây, nó sẽ là khởi đầu cho một con đường khác, một lời thề mới. Ta có những liên hệ cũ, Tạ Trần. Những người cũng từng hoài nghi về Thiên Đạo, về tiên môn, nhưng b��� áp bức, bị dập tắt bởi quyền uy và sự cố chấp. Họ là những kẻ mang trong mình những lý tưởng 'phản nghịch' đã bị lãng quên. Ta sẽ đi tìm họ, Tạ Trần. Để gieo những hạt giống đầu tiên của 'nhân đạo', để khơi dậy ngọn lửa đã từng le lói trong lòng họ." Nàng nói, mỗi từ đều dứt khoát, mạnh mẽ, như đã cân nhắc kỹ lưỡng từ lâu.

Tạ Trần im lặng một lát, thưởng thức ngụm trà nóng hổi. Hương trà thoang thoảng đọng lại nơi đầu lưỡi. Hắn không nói thêm lời nào về sự khó khăn hay hiểm nguy, bởi vì hắn biết, nàng đã hoàn toàn thấu hiểu. Ánh mắt nàng đã nói lên tất cả. Hắn gật đầu nhẹ nhàng. "Vậy thì, hãy khởi hành, Lăng Nguyệt Tiên Tử. Mạng lưới của Dạ Lan sẽ hỗ trợ nàng, cung cấp những thông tin cần thiết và đảm bảo an toàn cho nàng trên hành trình. Hãy nhớ, chúng ta không hành động một mình."

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng rạng rỡ như ánh trăng. Nàng cất Nguyệt Quang Trâm vào tay áo, như cất giữ một lời hứa mới, một lời thề không hướng về Thiên Đạo, mà hướng v�� nhân gian. Nàng đứng dậy, dáng người cao ráo, thanh thoát, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý nhưng giờ đây lại pha lẫn sự quyết đoán của một người dám đoạn tuyệt với quá khứ.

Tạ Trần nhìn theo bóng nàng khuất dần sau cánh cửa quán trà, rồi hòa vào dòng người tấp nập của Thành Vô Song. Nhân Quả Luân Bàn trong lòng bàn tay hắn khẽ ấm lên, một cảm giác quen thuộc nhưng giờ đây lại mang theo một ý nghĩa mới. Những sợi nhân quả đang dần kết nối, tạo nên một mạng lưới vô hình nhưng kiên cố. Cuộc chiến với Thiên Đạo và Ma Chủ đã bước sang một giai đoạn mới, không còn chỉ là sự phòng thủ bị động, mà là một cuộc phản công chiến lược, một cuộc kiến tạo vĩ đại. Tạ Trần, một phàm nhân, đang dẫn dắt nhân gian trên con đường 'nghịch thiên', không phải để hủy diệt, mà là để tìm lại bản chất chân thực của sự sống.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free