Nhân gian bất tu tiên - Chương 344: Kiên Định Nghịch Thiên: Lời Hồi Đáp Của Kẻ Dị Số
Ánh trăng lưỡi liềm đã lặn từ bao giờ, nhường chỗ cho một bình minh u ám, nặng trĩu sương giăng. Trong Phế Tích Cổ Thành đổ nát, những khối đá sừng sững phơi mình giữa gió lạnh, như những tượng đài câm lặng của một thời đại đã qua. Gió rít qua các khe nứt, mang theo tiếng thì thầm của quá khứ, của những linh hồn từng vương vấn nơi đây, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc và tiếng côn trùng đêm còn sót lại. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong nồng đượm và cái lạnh lẽo thấu xương từ những phiến đá cũ kỹ bao trùm không gian, tạo nên một bầu không khí u ám, hoang tàn và đầy vẻ cô độc.
Tạ Trần vẫn đứng đó, ngay tại vị trí hắn đã phân tích lời cảnh báo từ Thiên Đạo, thân hình gầy gò của hắn như hòa vào cảnh vật tiêu điều. Ánh sáng lờ mờ của bình minh cố gắng xuyên qua lớp sương mù dày đặc, chiếu xiên vào những khe nứt của các bức tường đổ nát, vẽ nên những vệt sáng yếu ớt trên khuôn mặt thanh tú nhưng đầy vẻ kiên nghị của hắn. Đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần không còn vẻ căng thẳng hay bối rối của đêm qua, mà thay vào đó là một sự thấu hiểu sâu sắc, một vẻ bình tĩnh đến lạ thường, như thể hắn đã nhìn xuyên qua mọi bức màn ảo ảnh để chạm đến bản chất của sự thật.
Các đồng minh của hắn, sau một đêm dài suy tư và đấu tranh nội tâm, cũng đã tập trung trở lại. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với bạch y thanh khiết, đứng cách Tạ Trần không xa, đôi mắt phượng sắc bén của nàng vẫn còn vương chút mệt mỏi nhưng đã thay bằng sự tập trung cao độ. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu cuộn tròn ở một góc, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, thể hiện sự lo lắng hiển hiện trên gương mặt đáng yêu. Dương Quân đứng thẳng, khí chất thư sinh hòa lẫn vẻ anh tuấn, nhưng thần sắc hắn lại trầm tư hơn hẳn mọi khi. Mộ Dung Tuyết thì khẽ thở dài, gương mặt nàng nhuốm vẻ lo âu nhưng vẫn giữ được nét thông thái vốn có, còn Dạ Lan thì ẩn mình trong bóng tối, chỉ có đôi mắt sắc sảo là không ngừng quan sát mọi động thái.
"Lời cảnh báo này... không phải là Thiên Đạo sợ hãi, mà là nó đã đến bước đường cùng." Tạ Trần chậm rãi cất tiếng, giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hắn bước đến gần một cột đá đổ nát, đặt nhẹ lòng bàn tay lên bề mặt thô ráp, lạnh lẽo của nó. Dưới lòng bàn tay hắn, Nhân Quả Luân Bàn vô hình khẽ xoay tròn, phát ra một thứ ánh sáng yếu ớt, không chói lọi mà như một quầng sáng mờ ảo, phản chiếu những sợi nhân quả đang đan xen, phức tạp như chính vận mệnh. Hắn không dùng sức mạnh, mà dùng trí tuệ, mổ xẻ từng tầng ý nghĩa của lời phán quyết từ Thiên Đạo.
"Thứ ánh sáng này, là sự tuyệt vọng của một tồn tại đang dần tàn lụi, cố gắng bám víu vào cái trật tự đã mục nát của mình," Tạ Trần tiếp lời, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt đang tràn ngập nỗi sợ hãi và bối rối. "Nó không còn khả năng duy trì sự cân bằng, không còn đủ sức mạnh để thao túng vạn vật một cách tinh vi, ẩn mình như một vị thần vô hình. Giờ đây, nó phải trực tiếp lộ diện, phải dùng lời lẽ uy hiếp, phải thông qua Bạch Vô Thường để khẳng định quyền uy. Điều đó cho thấy, Thiên Đạo không còn mạnh mẽ như nó muốn chúng ta tin. Nó đang suy yếu, và lời cảnh báo ấy, không gì hơn là một tiếng kêu tuyệt vọng của một kẻ bị dồn vào chân tường."
Lăng Nguyệt Tiên Tử bước đến gần hơn, ánh mắt nàng sắc như dao, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa nỗi day dứt khôn nguôi về một Thiên Đạo thanh cao mà nàng từng một lòng sùng bái. "Vậy ngài định làm gì, Tạ công tử? Trực tiếp đối đầu với ý chí của Thiên Đạo? Ngài có nghĩ rằng, dù nó có suy yếu, thì một phàm nhân như ngài, không tu luyện, không có sức mạnh phép thuật, có thể thực sự chống lại nó?" Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sự nghiêm nghị, chất chứa một nỗi lo lắng thầm kín cho Tạ Trần, nhưng cũng là sự chất vấn cho chính con đường mà họ đang lựa chọn. Nàng đã từ bỏ chấp niệm về thành tiên, nhưng đối diện với sự vĩ đại của Thiên Đạo, sự s��� hãi vẫn là bản năng khó tránh khỏi.
"Thiên Đạo mà cũng sợ... vậy chúng ta liệu có cơ hội?" Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu khẽ rùng mình, nàng xích lại gần Tạ Trần hơn, đôi mắt to tròn long lanh nhìn hắn đầy vẻ bất an. Nàng không hiểu sâu xa những triết lý cao siêu như Tạ Trần, nhưng nàng cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập, và bản năng của loài yêu thú đã cho nàng biết rằng, Thiên Đạo là một tồn tại không thể khinh thường, dù cho nó có suy yếu đến mức nào. "Thiên Đạo có thể khiến chúng ta mất người, khiến chúng ta bị cuốn vào vòng xoáy nhân quả do nó tạo ra. Tạ công tử, ta vẫn thấy sợ lắm!"
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt mang theo chút bi tráng nhưng cũng đầy sự kiên định. "Tiểu Cửu, nỗi sợ hãi là điều tự nhiên. Ngay cả Thiên Đạo cũng sợ hãi. Nó sợ hãi 'điểm neo nhân quả' của ta, sợ hãi rằng ta có thể thực sự thay đổi nó. Nó sợ hãi một con đường mới, một con đường mà 'nhân tính' không bị tha hóa, một con đường mà con người không cần phải 'mất người' để cầu mong sự bất tử hư ảo." Hắn nhìn vào hư không, như thể đang đối thoại với chính Thiên Đạo đang dõi theo họ. "Thiên Đạo muốn xóa bỏ ta, muốn bẻ cong nhân quả để đẩy ta vào đường cùng. Nhưng chính sự cố gắng đó, sự tuyệt vọng đó, lại là điểm yếu của nó."
Dương Quân, sau một hồi trầm tư, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn vang dội, đầy khí khái của một người chính trực. "Tiên sinh nói đúng. Nếu Thiên Đạo còn mạnh mẽ, nó sẽ lặng lẽ thao túng, khiến chúng ta không hề hay biết. Lời cảnh báo này, tuy đáng sợ, nhưng cũng là bằng chứng cho thấy sự tuyệt vọng của nó, và cũng là một sự khẳng định cho con đường mà chúng ta đã chọn. Chúng ta không còn cách nào khác ngoài việc tiến lên, phải không, tiên sinh?" Hắn nhìn Tạ Trần, ánh mắt rực cháy ý chí chiến đấu.
Mộ Dung Tuyết gật đầu, gương mặt nàng bớt đi vẻ lo lắng mà thay vào đó là sự suy tư sâu sắc. "Nếu Thiên Đạo phải trả giá để thao túng nhân quả, để bẻ cong vận mệnh của một người, thì cái giá đó hẳn không hề nhỏ. Nó sẽ phải tiêu hao linh khí, sẽ phải tự đẩy mình vào bờ vực suy tàn nhanh hơn. Đây là một con dao hai lưỡi mà nó đang sử dụng, và chúng ta có thể lợi dụng điều đó." Nàng đã bắt đầu nhìn thấy những khe hở trong "bức tường" Thiên Đạo.
Tạ Trần quay lại nhìn các đồng minh, ánh mắt hắn lướt qua từng người, như đang đọc thấu tâm tư của họ. "Chúng ta không phải đối đầu với sức mạnh tuyệt đối, mà là đối đầu với một ý chí đang suy yếu, cố chấp bám víu vào sự tồn tại của mình. Con đường 'nghịch thiên' của chúng ta không phải là để phá hủy, mà là để kiến tạo. Kiến tạo một kỷ nguyên mới, nơi 'nhân tính' được trân trọng, nơi 'sống một đời bình thường' trở thành một khao khát chính đáng, không bị đe dọa bởi nỗi sợ hãi 'mất người'." Hắn siết nhẹ lòng bàn tay, Nhân Quả Luân Bàn vô hình trong đó khẽ rung động, như một lời thề nguyện không lời. "Cơ hội của chúng ta nằm ở chính sự tuyệt vọng của Thiên Đạo và sự cố chấp của nó. Chúng ta sẽ không né tránh, mà sẽ đối mặt, và từ trong đó, tìm ra con đường của mình."
Sương mù dần tan, những tia nắng yếu ớt đầu tiên của buổi sáng len lỏi qua kẽ nứt của những bức tường đổ nát, phác họa lên vẻ kiên nghị trên gương mặt của Tạ Trần và các đồng minh. Không khí vẫn còn hơi lạnh, nhưng trong lòng mỗi người đã nhen nhóm một ngọn lửa mới, một sự kiên định sau nỗi sợ hãi. Họ đã hiểu rằng, cuộc chiến này không chỉ là một cuộc đối đầu sinh tử, mà còn là một cuộc đấu tranh triết lý, một sự lựa chọn giữa hai con đường của vận mệnh.
Sau lời phân tích của Tạ Trần, một sự im lặng bao trùm Phế Tích Cổ Thành. Không phải là sự im lặng của sợ hãi, mà là sự im lặng của suy tư, của sự chấp nhận một sự thật nghiệt ngã. Sương mù đã tan gần hết, nhưng bầu trời vẫn âm u, xám xịt, như một tấm màn che cho số phận đang chực chờ. Gió vẫn rít qua những khe đá, nhưng tiếng rít ấy giờ đây nghe như một lời thúc giục, một lời hiệu triệu cho cuộc chiến sắp tới.
Lăng Nguyệt Tiên Tử bước tới gần Tạ Trần, mỗi bước chân của nàng đều dứt khoát, không còn chút do dự hay hoang mang nào như đêm qua. Ánh mắt phượng của nàng nhìn thẳng vào Tạ Trần, sâu thẳm và kiên định, như thể nàng đã hoàn toàn buông bỏ mọi chấp niệm cũ kỹ, mọi ràng buộc của lý tưởng tu tiên đã mục nát. Nàng khẽ đưa tay lên, chạm nhẹ vào Nguyệt Quang Trâm đang cài trên mái tóc đen nhánh. Nguyệt Quang Trâm, biểu tượng của sự thanh khiết, của bản tâm và của nhân tính mà nàng đã giữ gìn giữa thế giới tu tiên đầy cạm bẫy, giờ đây như phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, phản chiếu sự kiên định trong lòng nàng.
"Thiên Đạo đã mù quáng," Lăng Nguyệt Tiên Tử cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức nặng, vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh mịch. "Nó đã để cho nỗi sợ hãi làm lu mờ lý trí, để cho sự suy tàn biến nó thành một kẻ độc tài cố chấp. Con đường của ngài, Tạ công tử... chính là con đường mà ta tìm kiếm bấy lâu, một con đường mà 'nhân tính' không phải là gánh nặng, mà là nền tảng. Nguyệt Quang Trâm này..." Nàng khẽ vuốt ve cây trâm, "...sẽ cùng ngài đi đến cuối, dù cho cuối con đường đó là vực thẳm hay một kỷ nguyên mới." Lời nói của nàng không chỉ là một lời tuyên thệ, mà còn là sự khẳng định một lần nữa về sự chuyển biến hoàn toàn trong nhận thức của nàng, từ một Tiên Tử cao ngạo đến một đồng minh kiên trung, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.
Tạ Trần nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm của hắn dừng lại lâu hơn một chút ở gương mặt tuyệt mỹ nhưng đầy kiên cường của Lăng Nguyệt. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi hắn, một nụ cười không phải vì vui vẻ, mà là sự thấu hiểu, sự trân trọng và một chút bi tráng cho con đường đầy chông gai mà họ đã chọn. Hắn khẽ gật đầu, như một lời đáp lại không lời, một sự chấp nhận cho lời thề nguyện của nàng.
"Dương Quân nguyện theo tiên sinh, dù phải đối đầu với cả Thiên Đạo!" Dương Quân bước lên, cúi đầu một cách cung kính nhưng đầy quyết tâm. Ánh mắt hắn rực cháy nhiệt huyết, không còn vẻ lo lắng hay hoài nghi. Hắn đã trải qua nhiều biến cố, chứng kiến sự tha hóa của các tông môn, sự suy yếu của chính đạo, và giờ đây, hắn đã tìm thấy một lý tưởng mới, một con đường chân chính để theo đuổi. "Thiên Đạo đã không còn là Thiên Đạo. Nếu nó muốn xóa bỏ 'nhân tính', thì chúng ta sẽ đứng lên bảo vệ nó!"
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, dù vẫn còn chút run rẩy, nhưng nàng cũng đã đứng thẳng dậy, đôi mắt to tròn nhìn Tạ Trần đầy tin tưởng. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Nhưng ta tin Tạ công tử! Nếu ngài nói Thiên Đạo yếu rồi, thì nó yếu thật! Vậy chúng ta sẽ đánh bại nó!" Giọng nàng có chút tinh nghịch, cố gắng giảm bớt căng thẳng, nhưng sự kiên định trong ánh mắt nàng là thật.
Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài nhẹ nhõm, sự căng thẳng trên gương mặt nàng dịu đi. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Lời tiên sinh nói, ta đã hiểu. Dù con đường phía trước còn gian nan, nhưng ta tin vào lựa chọn này." Nàng không nói nhiều lời hoa mỹ, nhưng mỗi câu chữ đều chứa đựng sự thông thái và nhân hậu của một y sư.
Dạ Lan, như thường lệ, vẫn im lặng quan sát từ trong bóng tối. Nhưng lúc này, nàng khẽ lấy ra một cuốn sổ nhỏ và cây bút lông, lẳng lặng ghi chép lại mọi lời nói, mọi ánh mắt, mọi cử chỉ. Mạng lưới tình báo của nàng không chỉ thu thập thông tin từ bên ngoài, mà còn từ chính những thay đổi nhỏ nhất trong nội bộ liên minh. Nàng hiểu rằng, sự đoàn kết và quyết tâm này chính là một yếu tố quan trọng để đối phó với những thử thách s���p tới.
Tạ Trần đưa mắt nhìn quanh một lượt, nhìn từng gương mặt quen thuộc. Mỗi người một vẻ, nhưng đều chung một ý chí. Hắn hiểu rằng, con đường "nghịch thiên" này không phải là con đường đơn độc của riêng hắn, mà là con đường của tất cả những ai còn khao khát "sống một đời bình thường", còn trân trọng "nhân tính". "Chúng ta không chỉ là những kẻ chống lại Thiên Đạo, mà là những kẻ kiến tạo một kỷ nguyên mới," Tạ Trần nói, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy sức thuyết phục. "Một kỷ nguyên mà con người không cần phải "mất người" để truy cầu sức mạnh, mà có thể sống trọn vẹn với bản ngã của mình."
Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, cảm nhận những sợi nhân quả đang đan xen trong Nhân Quả Luân Bàn vô hình. Những lời cảnh báo của Thiên Đạo, những âm mưu của Ma Chủ, những biến cố đang diễn ra khắp nhân gian... tất cả đều là những mảnh ghép trong một bức tranh lớn hơn. Hắn không thể nhìn thấy toàn bộ bức tranh, nhưng hắn có thể cảm nhận được những mối liên hệ, những sợi dây nhân quả đang kéo giãn, đang đứt đoạn, và cả những sợi dây mới đang được hình thành. "Số phận 'dị số' này... ta chấp nhận," hắn thầm nhủ, lòng đầy kiên định. "Và ta sẽ dùng nó để phá vỡ cái cục diện đã an bài, để mở ra một con đường mới cho nhân gian."
Bình minh đã lên cao, xua tan hoàn toàn màn sương mù. Dù bầu trời vẫn âm u, nhưng trong lòng mỗi người, một ngọn lửa hy vọng và quyết tâm đã bùng cháy. Con đường phía trước còn gian nan gấp bội, nhưng họ không còn đơn độc, và họ đã hiểu rõ hơn về bản chất của kẻ thù. Trăng lưỡi liềm trên cao, dù yếu ớt, vẫn kiên cường soi sáng đêm qua, và giờ đây, ánh sáng bình minh đã bắt đầu hé lộ một chương mới, đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy hy vọng về một kỷ nguyên đang chập chờn hé mở.
Thành Vô Song vào chiều tối vẫn nhộn nhịp như thường lệ, với tiếng người qua lại, tiếng xe ngựa lộc cộc và ánh đèn lồng lung linh thắp sáng những con phố cổ kính. Tuy nhiên, sự ồn ào và sôi động của thành phố dường như không thể chạm tới một góc nhỏ tĩnh lặng nằm sâu trong một con hẻm khuất. Đó là một chi nhánh của Thiên Cơ Các, nơi mà Dạ Lan thường lui tới để thu thập và xử lý thông tin. Kiến trúc của nơi này không quá phô trương, chỉ là một tòa nhà gỗ ba tầng với mái ngói cong vút, nhưng lại toát lên một vẻ cổ kính và bí ẩn. Bên trong, mùi hương trầm nhẹ nhàng và mùi giấy cũ hòa quyện vào không khí, tạo nên một không gian tĩnh mịch, khác biệt hoàn toàn với sự huyên náo bên ngoài.
Tạ Trần cùng Dạ Lan đã tách khỏi nhóm từ lúc nào, lặng lẽ đến đây. Họ ngồi đối diện nhau trong một gian phòng kín đáo, nơi chỉ có tiếng thì thầm của Dạ Lan và tiếng thở nhẹ của Tạ Trần phá vỡ sự tĩnh lặng. Ánh sáng từ ngọn nến le lói trên bàn hắt bóng lên gương mặt thanh tú của Tạ Trần, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm của hắn. Y phục đen tuyền của Dạ Lan và mạng che mặt khiến nàng gần như hòa vào bóng tối, chỉ có đôi mắt sắc sảo là không ngừng phản chiếu ánh sáng. Kế hoạch đã bắt đầu được triển khai, không phải bằng sức mạnh hay phép thuật, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu sâu sắc về nhân quả.
"Thiên Đạo muốn x��a bỏ ta, nó sẽ phải trả giá. Cái giá đó... chính là điểm yếu của nó," Tạ Trần trầm giọng, tiếng nói hắn như hòa vào tiếng gió đêm khẽ rít qua khe cửa sổ. Hắn không nói thẳng, nhưng Dạ Lan hiểu ý. "Ngươi hãy tìm hiểu kỹ về mối liên hệ giữa các sự kiện bất thường gần đây và sự suy yếu của Thiên Đạo. Những biến cố tưởng chừng ngẫu nhiên, những thảm họa tự nhiên, những cái chết 'bất ngờ' của các tu sĩ có đạo hạnh cao thâm... tất cả đều có thể là cái giá mà Thiên Đạo phải trả để can thiệp vào vận mệnh, để bẻ cong nhân quả nhằm mục đích duy trì sự tồn tại của nó." Tạ Trần ngừng lại, ánh mắt hắn như xuyên thấu qua vách tường, nhìn vào hư không. "Mỗi lần nó ra tay, nó sẽ mất đi một phần sức mạnh, một phần linh khí. Chúng ta cần tìm ra quy luật đó, tìm ra điểm suy yếu của nó."
Dạ Lan gật đầu nhẹ, không một tiếng động. Nàng khẽ trải ra một tấm bản đồ phức tạp trên mặt bàn. Đó không chỉ là bản đồ địa lý, mà còn là bản đồ của những luồng linh khí, những điểm nhân quả, những dấu vết của các sự kiện "bất thường" được đánh dấu bằng những ký hiệu khó hiểu. "U Minh Địa Phủ vẫn là trọng tâm," nàng cất tiếng, giọng nói của nàng trầm thấp, đều đều, như tiếng nước chảy trong đêm. "Ma Chủ dường như không chỉ muốn phá hủy, hắn muốn thay thế. Những thông tin từ các mạng lưới của ta cho thấy hắn đang tìm kiếm một thứ gì đó cổ xưa liên quan đến sinh tử luân hồi, một thứ có thể giúp hắn thao túng quy luật cơ bản nhất của vũ trụ, không phải chỉ để phá hoại mà là để tái tạo nó theo ý hắn."
Tạ Trần nhíu mày, ánh mắt hắn dán chặt vào tấm bản đồ. "Chính xác. Tham vọng của Ma Chủ Cửu U không chỉ dừng lại ở việc gây hỗn loạn. Hắn muốn thay thế Thiên Đạo, trở thành người nắm giữ quy tắc mới. Và chúng ta sẽ dùng sự tuyệt vọng của Thiên Đạo và tham vọng của Ma Chủ để tìm ra con đường của mình." Hắn đưa ngón tay lên tấm bản đồ, lần theo những đường nét phức tạp. "Thiên Đạo muốn xóa bỏ ta, Ma Chủ muốn lợi dụng ta, hoặc muốn tiêu diệt ta để đạt được mục đích của hắn. Nhưng cả hai đều đã lộ ra điểm yếu chí mạng: một kẻ thì tuyệt vọng đến mức phải phô trương, một kẻ thì tham vọng đến mức muốn chơi đùa với quy luật sinh tử."
Nhân Quả Luân Bàn vô hình trong lòng bàn tay Tạ Trần khẽ rung động, rồi hắn đặt tay nhẹ lên mặt bàn. Lập tức, một quầng sáng yếu ớt, mờ ảo lan tỏa từ lòng bàn tay hắn, bao phủ một phần tấm bản đồ. Đó không phải là một phép thuật gây chói mắt, mà là một sự kết nối tinh tế giữa khả năng thấu hiểu nhân quả của hắn và những thông tin mà Dạ Lan đã dày công thu thập. Những điểm dữ liệu rời rạc trên bản đồ dường như bắt đầu kết nối với nhau, những sợi nhân quả vô hình hiện rõ hơn trong mắt Tạ Trần. Hắn đang nhìn thấy những mối liên hệ mà người khác không thể thấy, đang suy luận ra những bước đi tiếp theo của cả Thiên Đạo lẫn Ma Chủ.
"Sự tuyệt vọng của Thiên Đạo sẽ khiến nó thực hiện những hành động liều lĩnh và tàn khốc hơn," Tạ Trần nói, giọng hắn chậm rãi, như thể đang sắp xếp từng mảnh ghép trong tâm trí. "Nó sẽ không chỉ dừng lại ở lời cảnh báo mà sẽ là hành động cụ thể, có thể thông qua Bạch Vô Thường, hoặc thao túng các sự kiện tự nhiên để đẩy ta vào đường cùng. Nhưng mỗi lần nó can thiệp, nó sẽ tự đào sâu nấm mồ của chính mình. Còn Ma Chủ, hắn sẽ tiếp tục âm mưu tại U Minh Địa Phủ, tìm kiếm quyền năng để kiểm soát sinh tử luân hồi, để 'thay thế' Thiên Đạo. Đây là một cuộc đua giữa hai kẻ khổng lồ đang suy yếu, và chúng ta là những người đứng giữa, nhưng cũng là những người có thể định đoạt kết quả."
Dạ Lan chăm chú lắng nghe, đôi mắt nàng không rời khỏi Tạ Trần. Nàng hiểu rằng, Tạ Trần không chỉ là một thư sinh thông minh, mà hắn còn là một 'điểm neo nhân quả', một tồn tại có khả năng nhìn thấu và tác động vào dòng chảy vận mệnh. "Vậy, bước đi tiếp theo của chúng ta là gì?" nàng hỏi, giọng nói ẩn chứa sự chờ đợi.
Tạ Trần ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn sắc bén như dao cạo, chiếu thẳng vào Dạ Lan. "Bước đi tiếp theo là chuẩn bị. Chuẩn bị cho những hành động trực tiếp của Thiên Đạo, chuẩn bị cho những âm mưu của Ma Chủ. Chúng ta cần phải hiểu rõ hơn về U Minh Địa Phủ, về thứ mà Ma Chủ đang tìm kiếm, và cả về những 'cái giá' mà Thiên Đạo phải trả. Đồng thời, chúng ta cũng cần phải củng cố liên minh của mình, bởi vì con đường 'nhân đạo' này không thể chỉ do một người bước đi." Hắn siết nhẹ lòng bàn tay, Nhân Quả Luân Bàn trên bàn khẽ chớp sáng một lần nữa, như một lời khẳng định cho quyết tâm của hắn.
Đêm đã về khuya, Thành Vô Song dần chìm vào giấc ngủ. Nhưng trong căn phòng kín đáo của Thiên Cơ Các, ngọn nến vẫn cháy, ánh sáng yếu ớt của nó soi rọi lên gương mặt trầm tĩnh của Tạ Trần và Dạ Lan. Kế hoạch đã bắt đầu hình thành, những sợi dây nhân quả đang được hắn nắm giữ và định hình. Cuộc chiến với Thiên Đạo và Ma Chủ đã không còn là một ý tưởng xa vời, mà đã trở thành một hiện thực nghiệt ngã, đòi hỏi sự chuẩn bị kỹ lưỡng và một ý chí kiên cường. Tạ Trần, một phàm nhân không tu luyện, đã chấp nhận số phận 'dị số' của mình, sẵn sàng đối mặt với vận mệnh đã an bài, không phải để hủy diệt, mà để kiến tạo một kỷ nguyên mới, nơi 'nhân tính' không còn bị đánh đổi.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.