Nhân gian bất tu tiên - Chương 343: Lời Cảnh Báo Từ Hư Vô: Thiên Đạo Phán Quyết
Không gian bình yên đến lạ lùng. Tiếng chuông gió leng keng khẽ vang lên trong gió, hòa cùng tiếng chim đêm hót líu lo, và sự im lặng tuyệt đối của những nơi cao xa.
Sau những giờ phút căng thẳng với những kế hoạch và thông tin phức tạp, khoảnh khắc này giống như một hơi thở sâu, một phút giây lắng đọng. Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ tiên bào trắng thuần, đã trở lại với vẻ thanh cao thường thấy, nhưng đôi mắt nàng không còn vẻ u sầu hay mệt mỏi của sự hoài nghi. Thay vào đó là sự kiên định mới, một ngọn lửa ấm áp của niềm tin.
"Con đường này, huynh thật sự muốn đi tới cùng sao?" Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ hỏi, giọng nói nàng trong trẻo như tiếng suối chảy, nhưng lại chứa đựng một sự suy tư sâu sắc. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt như muốn nhìn thấu tâm can hắn. "Chống lại cả Thiên Đạo và Ma Chủ... đó là điều chưa ai từng làm. Ngay cả những Tiên Tôn ngày xưa cũng không dám nghĩ tới."
Tạ Trần nhìn ra biển mây vô tận, ánh mắt xa xăm nhưng đầy quyết đoán. Hắn không quay lại nhìn nàng, nhưng giọng nói trầm tĩnh của hắn lại vang vọng rõ ràng trong không gian tịch mịch, như những lời khắc vào đá. "Không phải là chống lại, Lăng Nguyệt. Mà là tìm kiếm một con đường khác, nơi 'nhân tính' được trân trọng, nơi con người không phải đánh đổi bản thân, đánh đổi 'linh hồn' của mình để tồn tại, để theo đuổi một thứ gọi là 'trường sinh' vô nghĩa. Thiên Đạo đã đánh mất sự cân bằng, nó đã mục nát từ bên trong, chỉ còn biết bám víu vào quyền lực và sự thao túng. Ma Chủ thì muốn hủy diệt để xây dựng một đế chế của riêng hắn, một sự cai trị còn tàn bạo hơn. Chúng ta, những người còn giữ được 'nhân tính', những người còn tin vào giá trị của sự 'sống' một cách trọn vẹn, phải là người tạo ra một 'trật tự mới', một kỷ nguyên nơi con người là chủ thể, không phải là con rối."
Hắn khẽ nhắm mắt, cảm nhận làn gió mát lạnh lướt qua da thịt, mang theo hơi ẩm của mây. Trong tâm trí hắn hiện lên hình ảnh của những phàm nhân ở Thị Trấn An Bình, những người đã tìm thấy sức mạnh trong sự đoàn kết, trong niềm tin vào nhau, thay vì cầu xin sự cứu rỗi từ những vị tiên nhân xa vời. "Thiên Đạo luôn nói về 'vận mệnh', về 'an bài', nhưng đó chẳng qua chỉ là xiềng xích mà nó đặt lên chúng sinh. Ta không tin vào 'số mệnh' đã được định sẵn. Ta tin vào 'lựa chọn', vào 'ý chí' của con người. Ta tin rằng con người có thể tự định đoạt vận mệnh của chính mình, có thể 'phá cục' để tìm thấy con đường riêng."
Lăng Nguyệt Tiên Tử bước đến gần hơn, đứng cạnh Tạ Trần. Nàng nhìn gương mặt thư sinh gầy gò của hắn, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa cả một biển trời triết lý, và cảm nhận được sự kiên cường toát ra từ con người ấy. Sự lạnh lẽo trong nàng dần tan biến, thay vào đó là một thứ cảm xúc ấm áp, một sự tin tưởng tuyệt đối. "Ta tin huynh," nàng nói khẽ, như một lời thề thốt. Giọng nàng không còn chút do dự hay nghi hoặc nào. "Con đường của huynh, cũng là con đường ta muốn đi. Dù gian nan đến đâu, dù phải đối mặt với cả Thiên Đạo lẫn Ma Chủ, ta cũng nguyện sát cánh cùng huynh."
Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt hiện lên trên môi hắn, tựa như ánh trăng vờn trên biển mây. Hắn đưa tay, khẽ chạm vào chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên mái tóc đen nhánh của nàng. Vật phẩm ấy, từng là biểu tượng của tiên môn, giờ đây lại giống như một điểm tựa cho niềm tin mới, một minh chứng cho sự chuyển biến từ một Tiên Tử cao ngạo thành một đồng minh kiên định. Hơi ấm từ ngón tay hắn truyền qua chiếc trâm bạc, như một lời thừa nhận cho sự dũng cảm và quyết tâm của nàng.
"Đạo trời vốn vô thường," Tạ Trần cất tiếng, giọng hắn vang vọng giữa không gian rộng lớn, "đạo người mới là hữu tình. Ta tin vào 'nhân tình thế thái', tin vào sức mạnh của 'nhân tính', vào sự trọn vẹn của một cuộc 'sống' mà không cần phải 'thành tiên' hay 'mất người'. Con đường này, sẽ vô cùng khó khăn, nhưng ta không đơn độc." Hắn không nói thêm gì nữa, chỉ đưa mắt nhìn ra xa, nơi chân trời và biển mây hòa vào làm một, nơi ánh trăng dần lên cao, soi rọi một kỷ nguyên mới đang chập chờn hé mở, đầy hứa hẹn nhưng cũng chất chứa muôn vàn thử thách.
***
Trong một gian phòng còn nguyên vẹn nhất tại Phế Tích Cổ Thành, nơi những bức tường đá đổ nát vẫn cố gắng đứng vững trước sự tàn phá của thời gian, Tạ Trần và các đồng minh đang quây quần bên một ngọn lửa nhỏ. Ngọn lửa lập lòe, nhảy múa, cố gắng xua đi cái ẩm ướt và lạnh lẽo đang xâm chiếm từng ngóc ngách của căn phòng hoang tàn. Tiếng gió rít qua các khe đá, qua những lỗ hổng trên bức tường đã sụp đổ, tạo nên một âm thanh bi thương, như tiếng thở dài của chính Thiên Đạo đang suy kiệt. Lá cây khô xào xạc dưới chân, hòa cùng tiếng côn trùng đêm rả rích, tạo nên một bản giao hưởng cô tịch của sự hoang phế. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong bám trên đá cổ, và một chút hương mục rữa của gỗ mục tràn ngập không khí, mang theo cảm giác của hàng ngàn năm lịch sử đã chìm vào quên lãng.
Không khí nghiêm túc bao trùm, nặng trĩu. Tạ Trần, với thân hình gầy gò nhưng đôi mắt sắc bén vẫn ánh lên vẻ t���nh táo, đang dùng một cành cây nhỏ phác thảo những đường nét đơn giản trên nền đất. Đó không phải là một bản đồ chiến thuật, mà là những sơ đồ nhân quả phức tạp, những mối liên hệ chằng chịt giữa các sự kiện và thực thể mà chỉ có hắn mới có thể nhìn thấu. Khuôn mặt thanh tú của hắn hơi tái nhợt dưới ánh lửa, nhưng mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt đều toát lên sự tập trung cao độ.
"Dạ Lan đã mang về những thông tin quý giá về động thái của Ma Chủ ở U Minh Địa Phủ," Tạ Trần trầm giọng nói, giọng hắn điềm tĩnh nhưng chứa đựng sức nặng của sự suy tư. "Hắn không chỉ đơn thuần là muốn phá hoại, mà là đang tìm kiếm một thứ gì đó cổ xưa, liên quan đến sinh tử luân hồi. Điều này cho thấy tham vọng của Ma Chủ không chỉ dừng lại ở việc thiết lập một đế chế riêng, mà là muốn thao túng một quy luật căn bản của thế giới, một điều mà ngay cả Thiên Đạo cũng khó có thể hoàn toàn kiểm soát được."
Lăng Nguyệt Tiên Tử, ngồi đối diện Tạ Trần, ánh mắt phượng sắc bén của nàng chăm chú theo dõi từng đư��ng nét hắn vẽ trên đất. Nàng mặc bạch y, vẫn thanh tao và lạnh lùng như băng tuyết, nhưng sự lạnh lẽo ấy giờ đây được bao bọc bởi một lớp vỏ kiên định, vững chãi. Nàng gật đầu, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng của nàng khẽ lay động trong ánh lửa. "Tham vọng của Ma Chủ Cửu U không nhỏ. Hắn muốn trở thành một loại 'Thiên Đạo' mới, nhưng theo cách tàn bạo và độc đoán hơn. Nhưng Thiên Đạo hiện tại... nó có vẻ như đang tuyệt vọng hơn bao giờ hết."
Tạ Trần ngước mắt lên, nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt. "Chính xác là tuyệt vọng. Thiên Đạo không phải là một thực thể có cảm xúc, nhưng nó là một hệ thống tự bảo vệ. Khi sự cân bằng của nó bị đe dọa, khi 'linh khí' suy kiệt, khi 'nhân quả' trở nên hỗn loạn, nó sẽ phản ứng. Và phản ứng của nó đang ngày càng trở nên thô bạo, rõ ràng hơn. Nó không còn che giấu sự thao túng của mình nữa, điều này cho thấy nó đang mất dần khả năng tinh vi điều khiển mọi thứ."
Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) đang ngồi cạnh Tạ Trần, đôi tai cáo trắng muốt của nàng khẽ giật giật. Nàng mặc một chiếc váy áo màu xanh ngọc tươi sáng, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với không khí u ám xung quanh. Gương mặt xinh đẹp, đáng yêu của nàng hiện rõ vẻ lo lắng. "Vậy ý huynh là... Thiên Đạo sẽ không ngồi yên nhìn chúng ta định hình lại nhân quả sao? Nó sẽ ra tay mạnh mẽ hơn?" Nàng khẽ cựa quậy, chiếc đuôi lông mềm mại của nàng đung đưa nhẹ. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Ngay cả ta cũng thấy nó đang làm gì đó rất... bất thường."
Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất nho nhã, nhưng đôi mắt sáng ngời lại tràn đầy sự nhiệt huyết, gật đầu đồng tình. Anh mặc đạo bào màu lam nhạt, toát lên vẻ thanh cao. "Đúng vậy, Thiên Đạo đang tuyệt vọng, nó sẽ không ngồi yên nhìn chúng ta định hình lại nhân quả. Những gì xảy ra ở Thị Trấn An Bình, nơi những phàm nhân tự mình đứng lên, đã là một cú sốc lớn đối với nó. Nó đã mất đi sự kiểm soát đối với những 'điểm neo' nhỏ bé, và giờ đây, với sự xuất hiện của 'điểm neo nhân quả' như huynh, nó chắc chắn sẽ không chấp nhận."
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong y phục xanh ngọc của y sư, khuôn mặt toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, khẽ thở dài. "Nhưng cách nó can thiệp ngày càng thô bạo, chẳng phải đang tự đẩy mình vào chỗ chết sao? Sự thao túng trắng trợn sẽ khiến nhiều người nhận ra bản chất thực sự của nó, thay vì cúi đầu phục tùng." Nàng nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy suy tư. "Con người, khi bị dồn vào đường cùng, sẽ tìm cách phản kháng. Đó là 'nhân tính' cố hữu."
Tạ Trần khẽ gật đầu, ngón tay hắn vẽ một vòng tròn lớn trên nền đất, tượng trưng cho Thiên Đạo, rồi vẽ một đường thẳng cắt ngang qua nó, tượng trưng cho sự 'phá cục'. "Nàng nói đúng, Mộ Dung. Thiên Đạo không còn sự tinh tế của ngày xưa. Nó đã quá yếu ớt để duy trì sự điều khiển một cách vô hình. Những hành động ngày càng lộ liễu của nó, những sự kiện 'tự nhiên' được nó thao túng, chẳng qua là những nỗ lực tuyệt vọng để duy trì trật tự đã mục nát. Nó sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi rằng con người sẽ không còn 'khao khát thành tiên', sợ hãi rằng kỷ nguyên của nó sẽ kết thúc. Điều đó sẽ khiến nó hành động liều lĩnh hơn, tàn khốc hơn."
Dương Quân cau mày, vẻ mặt đầy lo ngại. "Vậy động thái tiếp theo của nó sẽ là gì? Liệu nó có trực tiếp nhắm vào huynh, Tạ Trần? Hay nó sẽ tiếp tục gieo rắc sự hỗn loạn và chia rẽ giữa các tông môn tu tiên, biến họ thành công cụ của nó?"
Tạ Trần dừng lại, nhìn vào ngọn lửa đang cháy bập bùng. Ánh lửa phản chiếu trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, như chứa đựng cả một vũ trụ đang chao đảo. "Cả hai. Thiên ��ạo sẽ sử dụng mọi phương tiện có thể. Nó sẽ tiếp tục thao túng các tông môn, biến những 'tiên nhân' thành những kẻ 'mất người' hoàn toàn, những con rối phục vụ mục đích duy nhất là duy trì sự tồn tại của nó. Và nó sẽ nhắm vào ta. Ta là 'điểm neo nhân quả', là biến số lớn nhất trong hệ thống của nó. Sự tồn tại của ta, sự lựa chọn của ta, là mối đe dọa trực tiếp nhất đối với nó. Nó sẽ cố gắng xóa bỏ ta, không phải bằng sức mạnh vật lý, mà bằng cách bẻ cong 'nhân quả', bằng cách làm cho ta 'mất người', bằng cách khiến ta từ bỏ con đường này."
Hắn đưa mắt nhìn quanh, nhìn từng người một trong liên minh của mình. Ánh mắt hắn dừng lại lâu nhất trên Lăng Nguyệt, rồi đến Tiểu Cửu, Dương Quân và Mộ Dung Tuyết. "Đây là lý do tại sao chúng ta phải chuẩn bị. Không chỉ là đối phó với Ma Chủ, mà còn là đối phó với chính Thiên Đạo. Chúng ta phải học cách nhìn xuyên qua những màn sương mù của 'vận mệnh', phải hiểu rằng mỗi hành động của nó đều có nguyên nhân sâu xa từ nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng. Con đường 'nghịch thiên' không phải là phá hủy, mà là xây dựng. Xây dựng một kỷ nguyên mới, nơi 'nhân tính' được tôn vinh, nơi 'sự sống' được trọn vẹn."
Bên ngoài, tiếng gió vẫn gào thét, nhưng trong căn phòng, một sự kiên định mới đang nhen nhóm, ấm áp và mạnh mẽ hơn cả ngọn lửa nhỏ đang cháy.
***
Đêm càng về khuya, tiếng gió bên ngoài Phế Tích Cổ Thành càng trở nên hung tợn, không còn là những tiếng rít than vãn mà biến thành những tiếng gào thét dữ dội, như một con quỷ vô hình đang xé nát màn đêm. Mây đen vần vũ, cuồn cuộn kéo đến, nuốt chửng vầng trăng lưỡi liềm mờ nhạt, biến bầu trời thành một tấm màn nhung đen kịt. Cái lạnh thấu xương xâm chiếm, mang theo cả hơi ẩm của mưa đá sắp trút xuống.
Đột nhiên, một tiếng "RẦM!" long trời lở đất vang lên, không phải tiếng sấm bình thường, mà là một âm thanh khô khốc, như thể chính không gian đang bị xé toạc. Toàn bộ Phế Tích Cổ Thành rung chuyển dữ dội, những bức tường đá đổ nát vốn đã yếu ớt nay càng lung lay, những hạt bụi li ti và mảnh vụn đá rơi lả tả từ trần nhà. Ngọn lửa trong lò cũng bị gió giật lụi tàn, chỉ còn lại những đốm than đỏ rực, lập lòe.
Một luồng sáng trắng rực rỡ, lạnh lẽo, không chút ấm áp, bỗng xé toạc màn đêm đen kịt. Đó không phải là ánh sáng của sấm sét, mà là một thứ ánh sáng thuần khiết, vô cảm, như được tạo thành từ bản nguyên của hư vô. Luồng sáng ấy tụ lại giữa không trung, trên đỉnh Phế Tích Cổ Thành, rồi từ từ biến thành một bóng hình mờ ảo, cao lớn đến không tưởng. Nó không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ là một khối bóng tối khổng lồ, nhưng đôi mắt của nó lại sáng rực như những điểm lửa trên nền tối, vô cảm và uy nghi đến đáng sợ. Khí tức lạnh lẽo, vô hình tỏa ra từ bóng hình ấy, đè nén lên vạn vật, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Mùi đất ẩm, rêu phong và đá cũ hòa quyện với một mùi hương kỳ lạ, không thuộc về trần thế, một mùi hương của sự trống rỗng và quyền năng cổ xưa.
Một áp lực vô hình, nặng nề như ngàn cân, đè ép xuống tất cả. Các đồng minh của Tạ Trần, dù là Lăng Nguyệt Tiên Tử với tu vi cao thâm hay Dương Quân với ý chí kiên cường, đều cảm thấy cơ thể mình bị đè nén, hơi thở trở nên khó khăn. Hầu như tất cả đều lảo đảo, có người phải quỳ một gối xuống đất, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) là người phản ứng mạnh mẽ nhất. Nàng vốn dĩ đã cảnh giác cao độ, nay dưới áp lực khủng khiếp ấy, toàn thân nàng run rẩy dữ dội. Đôi tai cáo trắng muốt dựng đứng lên, chiếc đuôi mềm mại bỗng xù lông, cảnh giác tối đa. Nàng không kìm được nữa, một tiếng gầm gừ nhỏ thoát ra từ cổ họng, thân thể nàng khẽ biến đổi, những sợi lông trắng muốt bắt đầu lan ra trên làn da mịn màng, báo hiệu nàng đang hóa thành nguyên hình để chống lại áp lực kinh hoàng này. Đôi mắt nàng đỏ rực, nhìn chằm chằm vào bóng hình trên không trung, đầy sợ hãi nhưng cũng tràn đầy sự bảo vệ đối với Tạ Trần.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, tuy bị áp lực đè ép đến mức xương cốt kêu răng rắc, nhưng nàng vẫn giữ được vẻ kiên định. Nàng cắn chặt răng, rút ra thanh kiếm Nguyệt Thủy của mình. Thanh kiếm phát ra ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, cố gắng xua đi một phần áp lực đang đè lên nàng. Đôi mắt phượng của nàng sắc bén nhìn thẳng vào bóng hình ấy, không hề nao núng. Nàng biết, đây không phải là một đối thủ có thể đánh bại bằng sức mạnh thông thường, nhưng nàng sẽ không bao giờ lùi bước.
Dương Quân và Mộ Dung Tuyết cũng đang cố gắng chống đỡ. Dương Quân rút ra một thanh đoản kiếm, khí chất anh tuấn của anh hiện rõ, nhưng gương mặt anh tái nhợt, đôi môi mím chặt. Mộ Dung Tuyết, dù không có tu vi cao thâm như Lăng Nguyệt, nhưng ý chí kiên cường của nàng không hề thua kém. Nàng nắm chặt tay, cố gắng đứng vững, ánh mắt lo lắng nhưng không hề tuyệt vọng nhìn về phía Tạ Trần.
Giữa cơn bão táp của áp lực và sợ hãi ấy, Tạ Trần vẫn đứng vững như một ngọn núi đá. Thân hình gầy gò của hắn dường như không hề bị ảnh hưởng bởi áp lực vô hình đang đè nát mọi thứ xung quanh. Ánh mắt hắn, sâu thẳm và tỉnh táo, nhìn thẳng vào bóng hình mờ ảo trên không trung. Hắn không hề rút lui, không hề sợ hãi, mà trái lại, sự t���p trung của hắn đạt đến đỉnh điểm. Hắn đang phân tích, đang thấu hiểu, đang nhìn xuyên qua bản chất của thực thể đang đứng trước mặt.
Rồi, một giọng nói vang vọng khắp không gian, không đến từ bất kỳ hướng cụ thể nào, như tiếng vọng từ chính vũ trụ. Giọng nói ấy lạnh lẽo, vô cảm, không có chút ngữ điệu hay cảm xúc, nhưng lại mang theo một uy áp kinh hoàng, một phán quyết không thể chối cãi.
"Tạ Trần."
Âm thanh ấy như một tiếng chuông tử thần, vang vọng trong tâm trí mỗi người.
"Dị số."
"Mầm họa."
"Ngươi đã đi quá giới hạn."
"Thiên Đạo không thể dung thứ."
"Ngươi sẽ bị xóa bỏ."
Mỗi từ, mỗi chữ đều như những mũi tên băng giá ghim thẳng vào linh hồn. Giọng nói ấy dừng lại, không nói thêm bất cứ điều gì. Bóng hình mờ ảo trên không trung bắt đầu tan biến, hòa vào màn đêm đen kịt như chưa từng xuất hiện. Luồng sáng trắng rực rỡ cũng lụi tàn, trả lại không gian cho bóng tối và tiếng gió gào thét. Cơn bão vẫn tiếp tục hoành hành, nhưng áp lực kinh hoàng kia đã biến mất, để lại một khoảng trống rợn người.
Các đồng minh thở phào nhẹ nhõm, nhưng không ai dám lên tiếng. Sự sợ hãi vẫn còn đọng lại trong từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim. Tất cả đều nhìn về phía Tạ Trần, người vẫn đứng yên, ánh mắt vẫn hướng về nơi bóng hình vừa biến mất, như đang cố gắng thấu hiểu một điều gì đó còn sâu xa hơn cả những lời cảnh báo vừa rồi.
***
Cơn bão tố ập đến rồi lại biến mất nhanh chóng, như một cơn ác mộng chớp nhoáng. Gió vẫn lớn, thổi ào ạt qua những bức tường đổ nát của Phế Tích Cổ Thành, nhưng tiếng gào thét hung tợn đã dịu đi, chỉ còn là những tiếng rít than vãn và tiếng lá cây xào xạc. Mây đen cuồn cuộn dần tan đi, để lộ ra bầu trời đêm thăm thẳm với hàng vạn vì sao lấp lánh, và một vầng trăng lưỡi liềm mỏng manh đang nhô lên, soi rọi một ánh sáng bạc yếu ớt xuống mặt đất ẩm ướt. Không khí vẫn se lạnh, mang theo hơi ẩm của mưa và mùi đất sau cơn bão, nhưng áp lực kinh hoàng vừa rồi đã hoàn toàn biến mất, để l���i một khoảng trống rợn người trong tâm trí mọi người.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, Tiểu Cửu, Dương Quân và Mộ Dung Tuyết dần lấy lại được nhịp thở, nhưng gương mặt họ vẫn còn xanh xao, ánh mắt đầy kinh hãi và lo lắng. Thanh kiếm Nguyệt Thủy trên tay Lăng Nguyệt vẫn còn phát ra ánh sáng xanh lam yếu ớt, như một biểu tượng của sự kiên cường giữa bóng tối. Tiểu Cửu đã thu lại nguyên hình, nhưng bộ lông trên người nàng vẫn còn xù lên một chút, đôi mắt cảnh giác không rời khỏi Tạ Trần.
Tạ Trần, người vẫn đứng vững như một pho tượng, khẽ thở dài. Hắn đưa tay xoa nhẹ trán, đôi mắt sâu thẳm của hắn giờ đây đã không còn vẻ căng thẳng mà thay vào đó là một sự thấu hiểu sâu sắc, xen lẫn chút châm biếm. Hắn quay lại nhìn các đồng minh đang hoang mang, rồi chậm rãi cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh của hắn vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh mịch.
"Lời cảnh báo này..." Tạ Trần ngừng lại một chút, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt đang tràn ngập nỗi sợ hãi và bối rối. "...không phải là lời đe dọa. Mà là lời khẳng định sự sợ hãi của Thiên Đạo. Nó sợ hãi 'điểm neo nhân quả' của ta, sợ hãi rằng ta có thể thực sự thay đổi nó."
Lăng Nguyệt Tiên Tử bước đến gần Tạ Trần, ánh mắt nàng đầy vẻ nghiêm trọng. "Sợ hãi? Huynh nói nó sợ hãi sao? Nhưng nó vừa tuyên bố sẽ 'xóa bỏ' huynh! Đó là một lời cảnh báo trực tiếp, một phán quyết tuyệt đối!"
Tạ Trần khẽ lắc đầu. "Lời phán quyết ấy, chính là biểu hiện của sự yếu kém. Thiên Đạo, với bản chất là một 'ý chí vũ trụ' đang suy tàn, không còn khả năng thao túng một cách tinh vi, ẩn mình trong bóng tối như trước. Nó đã phải trực tiếp xuất hiện, thông qua Bạch Vô Thường, để đưa ra lời cảnh báo. Điều đó cho thấy nó đã đạt đến một giới hạn nào đó. Nó không còn nhiều lựa chọn."
Dương Quân, với vẻ mặt nhăn nhó vì lo lắng, hỏi. "Nó sẽ làm gì? Trực tiếp can thiệp vào vận mệnh của huynh sao? Làm sao một phàm nhân như huynh có thể chống lại ý chí của cả Thiên Đạo?"
Tạ Trần mỉm cười nhạt, nụ cười mang theo chút vẻ bi tráng. "Nó sẽ cố gắng. Bằng mọi giá. Nó sẽ bẻ cong nhân quả, tạo ra những 'biến cố' tưởng chừng như ngẫu nhiên để đẩy ta vào đường cùng, để khiến ta 'mất người', để làm cho ta từ bỏ con đường này. Nó sẽ dùng mọi cách để xóa bỏ 'điểm neo nhân quả' này, để duy trì cái trật tự mục nát của nó. Nhưng điều đó cũng cho thấy, nó không còn mạnh mẽ như nó muốn chúng ta tin. Con đường 'nghịch thiên' của chúng ta... đã đi đúng hướng."
Mộ Dung Tuyết khẽ thở phào, sự căng thẳng trên gương mặt nàng dịu đi một chút, thay vào đó là sự suy tư. "Huynh nói đúng. Nếu Thiên Đạo còn mạnh mẽ, nó sẽ không cần phải phô trương uy thế như vậy. Nó sẽ lặng lẽ thao túng, khiến chúng ta không hề hay biết. Lời cảnh báo này, tuy đáng sợ, nhưng cũng là một bằng chứng cho thấy sự tuyệt vọng của nó."
"Hồ ly ta vẫn thấy sợ lắm!" Tiểu Cửu khẽ rùng mình, nhưng nàng vẫn cố gắng xích lại gần Tạ Trần, như tìm kiếm sự an ủi và bảo vệ. "Nhưng... huynh nói đúng. Nó không còn mạnh mẽ nữa. Vậy chúng ta... chúng ta phải làm gì tiếp theo?"
Tạ Trần đưa tay ra, lòng bàn tay hắn ngửa lên. Trong lòng bàn tay hắn, Nhân Quả Luân Bàn vô hình khẽ xoay tròn, phát ra một thứ ánh sáng yếu ớt, không phải ánh sáng chói lọi mà là một quầng sáng mờ ảo, như một vòng xoáy của những sợi nhân quả đang đan xen. Đó không phải là một phép thuật, mà là biểu tượng cho khả năng thấu hiểu và tác động vào nhân quả của hắn.
"Chúng ta đã vạch ra con đường," Tạ Trần nói, giọng hắn vang vọng giữa không gian rộng lớn, hòa cùng tiếng gió đêm. "Thiên Đạo đã cảnh báo, Ma Chủ đã hành động. Giờ là lúc chúng ta phải tiến lên, không còn đường lùi. Lời cảnh báo này, dù kinh hoàng, lại là một sự khẳng định. Nó khẳng định rằng chúng ta đang đi đúng hướng, rằng 'nhân tính' và 'ý chí' của con người có thể thực sự lay chuyển được 'vận mệnh' mà Thiên Đạo đã an bài. Cuộc chiến này, không chỉ là của riêng ta, mà là của tất cả những ai còn muốn 'sống một đời bình thường', sống trọn vẹn với 'nhân tính' của mình."
Ánh sáng yếu ớt từ Nhân Quả Luân Bàn trong lòng bàn tay Tạ Trần lan tỏa, như một lời đáp lại vô hình t��� chính vũ trụ. Các đồng minh nhìn hắn, sự lo lắng trong ánh mắt họ dần tan biến, thay vào đó là một sự kiên định mới, một ngọn lửa quyết tâm bùng cháy. Họ đã trải qua sợ hãi, nhưng cũng đã tìm thấy hy vọng và phương hướng trong lời nói của Tạ Trần. Con đường phía trước còn gian nan gấp bội, nhưng ít nhất, họ không còn đơn độc, và họ đã hiểu rõ hơn về bản chất của kẻ thù. Trăng lưỡi liềm trên cao, dù yếu ớt, vẫn kiên cường soi sáng, như một lời hứa về một kỷ nguyên mới đang chập chờn hé mở, đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy hy vọng.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.