Nhân gian bất tu tiên - Chương 340: Chân Tướng Thiên Đạo: Bàn Cờ Nhân Sinh
Ánh bình minh yếu ớt cố gắng xuyên qua màn mây xám xịt, nhưng dường như chẳng thể xua đi cái u ám đang bao trùm Thị Trấn An Bình. Không khí buổi sáng không còn thanh tân mùi sương đêm mà đặc quánh mùi thuốc men nồng nặc, mùi ẩm mốc cũ kỹ, và cả mùi của sự sợ hãi, tuyệt vọng. Đoàn người của Tạ Trần vừa đặt chân đến cổng trấn đã cảm nhận rõ rệt sự nặng nề này. Những mái nhà ngói xanh rêu, những bức tường gỗ nhuốm màu thời gian, nay càng thêm phần tiêu điều dưới ánh sáng mờ đục.
Dọc theo con đường đất dẫn vào trung tâm trấn, cảnh tượng thê lương đập vào mắt. Người bệnh nằm la liệt trên các bãi cỏ ven đường, trên những manh chiếu rách rưới trải vội vàng trước hiên nhà, hoặc co quắp trong các góc tối của những ngôi nhà hoang. Họ không ngừng ho khan, rên rỉ, đôi mắt trũng sâu vô hồn, thần sắc tiều tụy như những thân cây khô héo chờ đợi một cơn giông cuối cùng. Đám đông người thân, bạn bè vây quanh, khuôn mặt hốc hác đầy lo âu, nhưng chẳng ai biết phải làm gì, chỉ biết đổ xô về phía những người tu sĩ đang cố gắng duy trì trật tự hoặc ra vẻ cứu chữa.
Thị Trưởng An Bình, một người đàn ông trung niên với vóc dáng thấp bé, khuôn mặt vốn phúc hậu nay nhăn nhúm vì lo lắng, vội vã chạy ra nghênh đón Tạ Trần. Chiếc áo quan phục chỉnh tề thường ngày giờ xộc xệch, mái tóc lốm đốm bạc rũ rượi, ánh mắt ông ta lộ rõ sự bất lực và mong cầu cứu giúp.
"Công tử Tạ Trần! Cuối cùng ngài cũng đến rồi!" Ông ta run rẩy nắm lấy tay Tạ Trần, giọng nghẹn lại. "Dịch bệnh hoành hành, bách tính lầm than... Đã hơn mười ngày rồi, không biết bao nhiêu người đã ra đi! Cả trấn này... chẳng lẽ sẽ phải chịu kiếp nạn diệt vong sao?" Ông ta nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy hy vọng, nhưng rồi lại chuyển sang vẻ hoang mang, "Có phải chăng... đây là trời giáng tai ương? Vì những lời 'nghịch thiên' đã lan truyền trong nhân gian? Có phải... có phải chúng ta đã làm phật ý Thiên Đạo?"
Giữa sự hỗn loạn và tuyệt vọng đó, một bóng dáng cao gầy, thanh tú nổi bật hẳn lên. Liễu Thanh Phong, với bộ đạo bào trắng tinh không chút bụi trần, tay vẫn lăm lăm thanh kiếm Bích Lạc, đang đứng giữa quảng trường, xung quanh là một đám đệ tử tiên môn. Hắn dùng ánh mắt khinh miệt quét qua những phàm nhân đang quằn quại dưới đất, rồi quay sang Thị Trưởng An Bình, giọng nói lạnh lùng, cao ngạo: "Thị trưởng đại nhân, chẳng phải đã nói rồi sao? Đây chính là hậu quả của việc phàm nhân vọng tưởng, không biết an phận. Dám cả gan nghi ngờ Thiên Đạo, dám nghe theo những lời lẽ cuồng ngôn của kẻ mạo phạm 'thiên ý'. Hậu quả là đây! Chẳng trách được ai!"
Hắn liếc thấy Tạ Trần, ánh mắt lóe lên vẻ khinh bỉ cùng đắc thắng. "Thấy chưa, Tạ công tử? Kẻ phàm nhân muốn chống lại Thiên Đạo, hậu quả là đây! Chỉ có tiên môn chúng ta, những người tuân thủ 'thiên ý', mới có thể giải quyết được tai ương này. Nhưng e rằng, ngay cả chúng ta cũng khó lòng vãn hồi nếu nhân gian cứ mãi u mê tin vào những điều phi lý." Liễu Thanh Phong không quên khoét sâu vào nỗi sợ hãi của dân chúng, "Những kẻ bị nhiễm bệnh này, linh hồn họ đã bị ô uế bởi tà niệm 'nghịch thiên', bệnh căn đã ăn sâu vào cốt tủy. Phàm y khó chữa, tiên dược cũng chỉ cầm cự. Chỉ có sám hối, thành tâm hướng về Thiên Đạo, may ra mới có một đường sống!"
Tạ Trần vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, đôi mắt sâu thẳm quét một lượt khắp quảng trường, dừng lại trên từng gương mặt tiều tụy, từng ánh mắt sợ hãi. Hắn không đáp lời Liễu Thanh Phong, chỉ khẽ vỗ vai Thị Trưởng An Bình. "Thị trưởng đại nhân đừng hoảng sợ. Hãy tin rằng, mọi tai ương đều có nguyên nhân của nó, và nguyên nhân đó không phải lúc nào cũng là 'ý trời'."
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng cạnh Tạ Trần, vẻ mặt nàng vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng ánh mắt phượng lại ánh lên một tia xót xa khó che giấu khi nhìn những người bệnh. Nàng khẽ nhíu mày khi nghe những lời của Liễu Thanh Phong. "Liễu huynh đệ, dùng nỗi sợ hãi của phàm nhân để củng cố địa vị tiên môn, chiêu trò này chẳng phải quá thấp kém sao?" Giọng nàng trong trẻo nhưng chứa đựng sự sắc bén, khiến Liễu Thanh Phong thoáng cứng người.
Dương Quân thì không kiềm chế được sự phẫn nộ, bước lên một bước, ánh mắt rực lửa nhìn Liễu Thanh Phong: "Liễu huynh, huynh nói vậy chẳng phải quá tàn nhẫn sao? Dân chúng đã khốn khổ lắm rồi, sao huynh còn gieo rắc thêm nỗi sợ hãi? Chẳng lẽ tiên môn chỉ biết dùng 'thiên ý' để đe dọa, mà không hề có lòng trắc ẩn?"
Liễu Thanh Phong cười khẩy: "Dương Quân huynh đệ, đây không phải tàn nhẫn, đây là đạo lý! Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa? Huynh bị kẻ nghịch thiên này mê hoặc rồi sao? Chẳng lẽ huynh cũng muốn nhân gian rơi vào kiếp nạn?"
Trong lúc các bên tranh cãi, Tạ Trần đã lặng lẽ nhắm mắt lại, "Nhân Quả Chi Nhãn" vận chuyển. Một luồng khí vô hình nhưng mãnh liệt bủa vây quanh hắn, không mang theo bất kỳ năng lượng pháp thuật nào, mà là một sự giao thoa của những sợi nhân quả vô hình. Hắn nhìn thấy những sợi chỉ đỏ thẫm đan xen vào nhau, không phải là sự ngẫu nhiên của dịch bệnh, mà là những mắt xích liên kết chặt chẽ, được sắp đặt một cách tinh vi. Hắn nhìn sâu vào tâm can của những người bệnh, không phải là sự suy kiệt linh hồn thông thường, mà là một loại 'mất người' đặc thù, được kích hoạt bởi một 'cơ chế' nào đó, chỉ nhắm vào những tâm hồn đã nhen nhóm hạt mầm nghi ngờ về Thiên Đạo, những người từng lắng nghe những lời lẽ 'phá cục' của hắn. Đây không phải tai ương tự nhiên, đây là một màn kịch được dàn dựng công phu, một vũ khí vô hình nhằm chia rẽ, gieo rắc hoài nghi và cô lập hắn. Thiên Đạo, vì muốn duy trì bản thân, đã không ngần ngại biến phàm nhân thành con tốt trên bàn cờ của nó. Hắn mở mắt, ánh mắt càng thêm sâu thẳm và kiên định.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu khẽ vểnh tai, đôi mắt to tròn cảnh giác quét quanh. Nàng cảm nhận được một luồng khí tức âm u, rất nhạt nhòa, nhưng lại mang theo một sự tinh xảo đến khó tin, ẩn chứa trong không khí, len lỏi vào từng ngóc ngách của trấn, như một lời nguyền vô hình. "Tạ công tử... quả nhiên là có điều bất thường." Nàng thì thầm, giọng nghiêm túc hơn thường lệ.
Bách Lý Hùng thì thầm với Dương Quân: "Dương huynh, cứ để Tạ huynh ra tay. Lời lẽ không bằng hành động." Ánh mắt kiên nghị của hắn đã củng cố niềm tin vào Tạ Trần sau những gì hắn chứng kiến ở Phế Tích Cổ Thành.
Mộ Dung Tuyết nhìn những người bệnh, ánh mắt nàng đầy vẻ thương cảm nhưng cũng không ngừng suy tư. Nàng biết, nếu đây là một loại 'mất người' biến thể, vậy thì phương pháp chữa trị cũng phải khác biệt, không chỉ là thuốc men thông thường. Cái giá của sự bất tử, của việc theo đuổi 'tiên đạo' là đánh đổi nhân tính. Vậy cái giá của việc nghi ngờ 'thiên ý' là gì? Là bị Thiên Đạo xóa bỏ? Nàng siết chặt tay, quyết tâm sẽ tìm ra phương thuốc.
Cảnh tượng hoang tàn, những tiếng rên rỉ yếu ớt, những khuôn mặt thất thần của dân chúng, và cả sự ngạo mạn của Liễu Thanh Phong, tất cả đều trở thành chất xúc tác củng cố quyết tâm trong lòng Tạ Trần. Hắn biết, trận chiến này không chỉ là cứu chữa một dịch bệnh, mà còn là giành lại niềm tin, giành lại quyền được sống một đời bình thường, không bị thao túng của nhân gian.
***
Mặt trời dần lên cao, ánh nắng yếu ớt đã xua bớt đi phần nào màn sương mù, nhưng không khí căng thẳng tại quảng trường Thị Trấn An Bình vẫn không hề thuyên giảm. Liễu Thanh Phong vẫn tiếp tục thao túng dư luận, gieo rắc sự sợ hãi và chỉ trích Tạ Trần cùng những lời lẽ "nghịch thiên". Dân chúng, đã quá hoang mang và tuyệt vọng, bắt đầu dao động, ánh mắt nhìn Tạ Trần xen lẫn nghi ngờ và sợ hãi.
Tạ Trần chậm rãi bước ra giữa quảng trường, nơi đám đông đang tụ tập. Hắn không cao giọng, không khoa trương, nhưng mỗi bước chân đều mang theo một sự điềm tĩnh và kiên định lạ thường, như một tảng đá ngầm giữa dòng nước xiết. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, bộ áo vải bố cũ kỹ nhưng sạch sẽ, khiến hắn trông càng thêm phần thoát tục, khác biệt hẳn với vẻ hào nhoáng của các tu sĩ tiên môn.
"Chư vị bách tính An Bình," Tạ Trần cất giọng trầm ấm, vang vọng nhưng không hề chói tai, "Tai ương này không phải trời giáng, mà là một màn kịch do 'Thiên Đạo' tự biên tự diễn, nhằm gieo rắc nỗi sợ hãi và chia rẽ nhân tâm!"
Lời nói của Tạ Trần như một tiếng sét đánh ngang tai giữa sự tĩnh lặng đến bất thường của quảng trường. Dân chúng xôn xao, bàn tán. Liễu Thanh Phong lập tức biến sắc, hắn giận dữ bước tới, thanh kiếm Bích Lạc trong tay khẽ rung lên. "Ngươi nói càn! Dám vu khống Thiên Đạo! Ngươi là yêu ma, ngươi đang mê hoặc nhân gian!"
Tạ Trần không hề nao núng trước sự công kích của Liễu Thanh Phong. Hắn quay sang đám đông, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt, như muốn nhìn thấu tâm can họ. "Các ngươi có thấy không? Dịch bệnh này không phải là ngẫu nhiên, cũng không phải là hình phạt dành cho tất cả mọi người. Nó chỉ nhắm vào những ai... có ý chí độc lập, những người dám nghi ngờ cái gọi là 'thiên ý'! Những người đã từng lắng nghe những lời lẽ về 'nhân đạo', về việc 'sống một đời bình thường', không bị ràng buộc bởi số mệnh!"
Hắn dừng lại một chút, cho phép những lời mình nói ngấm dần vào tâm trí người nghe. "Đây không phải là định luật trời đất, mà là một sự thao túng tinh vi! Thiên Đạo, vì muốn duy trì quyền uy của mình, vì không muốn nhìn thấy nhân gian thoát khỏi sự khống chế của nó, đã dùng chính bản chất của 'mất người' để tạo ra loại dịch bệnh này. Nó không lấy đi sinh mệnh ngay lập tức, mà từ từ bào mòn ý chí, xóa nhòa ký ức, khiến con người trở nên vô cảm, mất đi nhân tính, để rồi cuối cùng, chết trong sự tuyệt vọng và hoang mang!"
Liễu Thanh Phong cười phá lên, giọng đầy vẻ khinh miệt: "Ha ha ha! Vô lý! Hoàn toàn vô lý! Một kẻ phàm nhân như ngươi, sao dám đoán mò 'thiên ý'? Ngươi cho rằng mình có thể nhìn thấu được mọi chuyện sao? Dịch bệnh này rõ ràng là sự suy yếu của linh hồn, là do nhân gian không tuân thủ đạo lý trời đất mà ra!"
Tạ Trần không tranh cãi trực tiếp với Liễu Thanh Phong. Thay vào đó, hắn khẽ giơ tay, một vòng sáng mờ nhạt xuất hiện trên lòng bàn tay hắn. Đó không phải là hào quang của pháp thuật, mà là ánh sáng dịu nhẹ từ 'Nhân Quả Luân Bàn' ẩn chứa trong cơ thể hắn, phản chiếu lên không trung. "Liễu huynh có thể không tin, nhưng 'nhân quả' không bao giờ nói dối. Ta có thể chứng minh. Chư vị bách tính, hãy nhìn xem, những người bệnh xung quanh chúng ta, linh hồn họ đang bị một sợi dây vô hình trói buộc, một chấp niệm cưỡng bức. Sợi dây đó không phải là bệnh tật tự nhiên, mà là một loại 'phù ảnh' của 'thiên ý', một lời nguyền được ngụy trang dưới dạng bệnh dịch. Nó khiến họ tin rằng họ đã phạm tội, rằng họ đáng bị trừng phạt, và từ đó, tự hủy hoại ý chí sống sót của mình."
Hắn dùng ngón tay chỉ vào một người bệnh đang nằm gần đó. Người này là một ông lão, ánh mắt thất thần, thỉnh thoảng lại thì thầm những lời sám hối vô nghĩa. Khi ánh sáng mờ nhạt từ Tạ Trần chiếu tới, một sợi chỉ đỏ thẫm, gần như vô hình, hiện lên rõ ràng hơn, liên kết từ người ông lão đến một điểm vô định trên bầu trời. "Sợi chỉ này chính là 'lời nguyền' của Thiên Đạo. Nó không phải để giết chết, mà để thao túng, để gieo rắc sự hoài nghi và tuyệt vọng, để phá vỡ liên kết giữa người với người, giữa phàm nhân với 'nhân đạo' mà chúng ta đang cố gắng xây dựng."
Dân chúng bắt đầu xôn xao dữ dội. Một số người hoài nghi, nhưng nhiều người khác bắt đầu liên t��ởng đến những lời đồn thổi, những câu chuyện về sự nghi ngờ 'thiên ý' mà họ đã từng nghe, và rồi nhận ra rằng, những người bị bệnh nặng nhất, quả thực lại là những người từng bộc lộ sự hoài nghi đó.
Lăng Nguyệt Tiên Tử bước lên, ánh mắt nàng quét qua đám đông. "Chư vị, ta từng là một người tu tiên, từng tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Đạo. Nhưng những gì ta chứng kiến, và những gì Tạ công tử phân tích, đã khiến ta nhận ra một sự thật đau lòng. Thiên Đạo không còn là ý chí vô tư của trời đất, mà nó đã trở thành một 'kẻ chấp niệm', chấp niệm vào sự tồn tại của chính nó, chấp niệm vào quyền lực thao túng nhân gian. Loại dịch bệnh này, quả thực là một thủ đoạn tinh vi, không phải là một tai ương tự nhiên. Các ngươi đã từng chứng kiến 'mất người' trong giới tu sĩ. Đây chính là một dạng 'mất người' biến thể, nhắm vào tâm hồn phàm nhân!"
Dương Quân, sau một hồi giằng xé nội tâm, cũng hít một hơi thật sâu, giọng nói vang dội: "Ta từng là một người thư sinh tin vào đạo lý trời đất, nhưng cũng là một người đã hoài nghi về cái giá của tu tiên, về sự 'mất người'. Những lời Tạ huynh nói, ta đã từng khó tin, nhưng giờ đây, nhìn vào cảnh tượng này, nhìn vào những sợi chỉ nhân quả mà Tạ huynh đã chỉ ra... Ta tin! Đây chính là sự thật! Thiên Đạo đang chơi một ván cờ lớn với vận mệnh nhân gian, và chúng ta, những phàm nhân, không thể để nó thao túng thêm nữa!"
Lời nói của Lăng Nguyệt và Dương Quân, hai người vốn có uy tín trong giới tu sĩ và thư sinh, đã tác động mạnh mẽ đến đám đông. Những ánh mắt hoài nghi dần được thay thế bằng sự kinh ngạc, rồi đến sự phẫn nộ. Họ bắt đầu nhận ra rằng mình đã bị lừa dối, bị lợi dụng.
Liễu Thanh Phong thấy tình thế bất lợi, hắn vung kiếm, một luồng kiếm khí sắc bén hướng thẳng vào Tạ Trần. "Ngươi dám mê hoặc nhân tâm! Ta sẽ thay trời hành đạo, tiêu diệt ngươi!"
Nhưng trước khi kiếm khí kịp chạm tới Tạ Trần, Lăng Nguyệt Tiên Tử đã đứng chắn phía trước, bạch y tung bay, một làn linh lực thanh khiết tỏa ra, hóa giải kiếm khí của Liễu Thanh Phong. "Liễu huynh đệ, đây là Thị Trấn An Bình, không phải nơi huynh muốn gây loạn. Huynh có thể không tin, nhưng không có quyền ngăn cản người khác tìm kiếm sự thật!"
Tạ Trần vẫn bình tĩnh, hắn không hề có ý định tranh đấu. Hắn biết, lời nói và sự thật còn mạnh hơn bất kỳ kiếm khí nào. "Liễu huynh có thể không tin, nhưng nhân gian đã thức tỉnh. Dù huynh có dùng pháp thuật hay bạo lực, huynh cũng không thể xóa bỏ được sự thật này. Dịch bệnh này, nó là một phép thử, một cơ hội để nhân gian tự mình phá vỡ xiềng xích của 'thiên ý' mục ruỗng!" Hắn nhìn thẳng vào đám đông, giọng nói đầy sức thuyết phục: "Chúng ta sẽ không chiến đấu với Thiên Đạo bằng pháp thuật, mà bằng trí tuệ và lòng người. Chúng ta sẽ biến tai họa này thành bài học cho nhân gian, về bản chất thực sự của cái gọi là 'thiên ý'. Một Thiên Đạo vì muốn duy trì bản thân mà không ngần ngại gieo rắc tai họa, chia rẽ lòng người, thì không còn xứng đáng với sự tôn thờ."
Sự thật được vạch trần, niềm tin bắt đầu được củng cố. Tạ Trần đã thành công biến một tai họa thành một cơ hội, một ván cờ mà Thiên Đạo đã đặt ra để thao túng, lại trở thành bàn đạp để nhân gian tự giải phóng mình.
***
Khi ánh chiều tà phủ xuống Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng những mái nhà và con đường đất, không khí tại trung tâm cứu chữa tạm thời đã hoàn toàn thay đổi. Mùi thuốc men vẫn còn đó, nhưng đã hòa lẫn với mùi thảo dược thanh khiết, mùi khói bếp quen thuộc từ những ngôi nhà đã nhóm lửa trở lại. Tiếng ho khan, tiếng rên rỉ đã dần nhường chỗ cho những tiếng thở phào nhẹ nhõm, tiếng nói chuyện thì thầm của những người bệnh dần hồi phục, và cả tiếng cười trong trẻo của trẻ con đã dám ra ngoài chơi đùa.
Mộ Dung Tuyết, với y phục màu xanh ngọc, đôi tay thoăn thoắt châm cứu, kê đơn, và hướng dẫn những y sư phàm nhân khác. Gương mặt nàng vẫn toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng giờ đây đã thêm phần kiên định và quyết tâm. Nàng không dùng những pháp thuật thần kỳ, mà chỉ dùng y thuật cổ truyền tinh túy, kết hợp với những phân tích sâu sắc từ Tạ Trần về bản chất c��a 'mất người' biến thể này. Những phương thuốc của nàng không chỉ nhằm chữa trị thân thể, mà còn nhằm ổn định linh hồn, khôi phục sinh khí và ý chí sống cho người bệnh.
"Đây không phải thuốc tiên, mà là sự kiên trì và lòng tin vào bản thân," Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng nói với một người phụ nữ vừa tỉnh lại sau cơn mê man. "Hãy nhớ, các ngươi không cô đơn. Chính ý chí sống của các ngươi, và sự quan tâm của những người xung quanh, mới là liều thuốc quý giá nhất." Nàng khẽ thở dài, trong lòng thầm nghĩ, "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Nàng đã tìm thấy con đường của mình, không phải là con đường tu tiên, mà là con đường cứu rỗi nhân gian bằng y thuật và lòng trắc ẩn.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng cạnh Mộ Dung Tuyết, nàng không trực tiếp chữa bệnh, nhưng linh lực thanh khiết của nàng nhẹ nhàng tỏa ra, tạo thành một lá chắn vô hình, bảo vệ những người bệnh khỏi những tàn dư của 'phù ảnh' Thiên Đạo vẫn còn lơ lửng trong không khí. Nàng cũng không ngừng trấn an những người thân, giải thích cho họ hiểu rằng đây không phải là lỗi lầm của họ, mà là một âm mưu tinh vi. Ánh mắt nàng giờ đây không còn lạnh lùng vô cảm như trước, mà ánh lên sự ấm áp, thấu hiểu. Nàng đã hoàn toàn từ bỏ niềm tin vào Thiên Đạo, đặt trọn niềm tin vào Tạ Trần và con đường 'nhân đạo'.
Dương Quân thì không ngừng đi lại giữa những người bệnh, thăm hỏi, động viên. Khuôn mặt tuấn tú của anh giờ đây rạng rỡ vẻ nhiệt huyết và quyết tâm. Anh đã từng hoang mang, từng lung lay, nhưng giờ đây, nhìn thấy những người bệnh dần hồi phục, nhìn thấy sự thật về Thiên Đạo được vạch trần, mọi nghi ngờ trong lòng anh đều tan biến. "Ta đã từng hoài nghi, nhưng giờ ta tin vào con đường của Tạ huynh. Đây mới là chân lý cứu thế," anh nói với Thị Trưởng An Bình, người đang không ngừng chắp tay cảm tạ. "Thiên Đạo có thể thao túng, nhưng lòng người không thể bị khuất phục!"
Thị Trưởng An Bình, với vẻ mặt nhẹ nhõm và biết ơn vô hạn, cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần. "Bách tính đã được cứu... Công tử Tạ Trần, ngài chính là cứu tinh của nhân gian! Lời nói của ngài đã soi sáng tâm trí chúng tôi, hành động của ngài đã cứu rỗi sinh mệnh chúng tôi. Từ nay về sau, Thị Trấn An Bình này, sẽ mãi mãi ghi nhớ ân đức của ngài!"
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt khẽ vểnh lên, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tinh quái nhưng cũng đầy vẻ nghiêm túc, đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình. Nàng đã len lỏi khắp các ngóc ngách của trấn, thu thập thông tin, và khéo léo phát tán 'sự thật' về bản chất của dịch bệnh. Những câu chuyện nàng kể, những ví dụ nàng đưa ra, đã gieo những hạt mầm giác ngộ vào lòng dân chúng. Giờ đây, nàng đang ngồi cạnh một nhóm trẻ con, kể cho chúng nghe câu chuyện về "Thiên Đạo gian xảo và thư sinh trí tuệ", khiến lũ trẻ mắt tròn xoe lắng nghe.
Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và ánh mắt kiên nghị, cùng với đội quân của mình, đã duy trì trật tự và giúp đỡ việc vận chuyển người bệnh, cung cấp thức ăn nước uống. Hắn là đại diện của sức mạnh phàm nhân, của sự chính trực, và niềm tin vào Tạ Trần đã giúp h��n vững vàng đối mặt với mọi khó khăn. Hắn đứng đó, như một ngọn núi vững chãi, bảo vệ sự bình yên vừa tìm lại được.
Tạ Trần đứng từ xa quan sát, ánh mắt bình tĩnh và kiên định. Hắn không hề cảm thấy tự mãn hay kiêu ngạo. Hắn biết, đây chỉ là một chiến thắng nhỏ, một bước đi đầu tiên trên con đường đầy chông gai. Thiên Đạo sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại này. Động thái tiếp theo của nó sẽ trực diện và tàn nhẫn hơn, có thể nhắm vào hắn hoặc những người thân cận hắn. Sự kiện này cũng sẽ làm sâu sắc thêm rạn nứt trong thế giới tu tiên, chia thành hai phe rõ rệt: một bên vẫn mù quáng tin vào Thiên Đạo, một bên bắt đầu nghi ngờ và hướng về 'nhân đạo' của hắn. Và Ma Chủ Cửu U, ẩn mình trong bóng tối, chắc chắn sẽ nhận thấy sự thay đổi cán cân quyền lực này, và có thể lợi dụng sự hỗn loạn để thực hiện âm mưu lớn hơn.
Nhưng dù sao đi nữa, Thị Trấn An Bình đã được cứu. Niềm tin vào 'nhân đạo', vào khả năng tự cứu lấy mình của con người, đã được gieo trồng và nảy nở. Hắn nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử, ánh mắt nàng rạng ngời niềm tin, như một ngọn hải đăng vững chãi trong đêm tối. Họ đã cùng nhau biến tai họa thành cơ hội, biến nỗi sợ hãi thành ý chí, để nhân gian có thể tự mình phá vỡ xiềng xích của "thiên ý" mục ruỗng. Con đường phía trước còn dài, còn hiểm nguy, nhưng Tạ Trần tin rằng, chỉ cần lòng người vẫn còn, 'nhân đạo' sẽ không bao giờ lụi tàn. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định. Bóng đêm dần buông xuống, mang theo sự tĩnh lặng và hy vọng mới cho An Bình, nhưng cũng là dấu hiệu của một cơn bão lớn hơn sắp sửa ập đến.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.