Nhân gian bất tu tiên - Chương 339: Họa Phàm Gian: Thiên Đạo Gieo Nghi Hoặc
Tạ Trần khép lại cuốn sách, ánh mắt hắn hướng về phía chân trời, nơi bầu trời vẫn âm u nhưng đã không còn sương mù dày đặc. "Cuộc chiến này, không chỉ là của chúng ta, mà còn là của toàn bộ nhân gian, của tất cả những ai không muốn 'mất người' trên con đường 'thành tiên' đã mục nát." Hắn biết, Thiên Đạo sẽ không chỉ dừng lại ở những "phù ảnh" này. Sẽ có những động thái trực diện, mạnh mẽ hơn để "xóa bỏ" hắn. Mối đe dọa từ Ma Chủ Cửu U vẫn còn đó, có thể sẽ lợi dụng sự hỗn loạn do Thiên Đạo gây ra để hành động. Liên minh 'Nhân Tiên Cộng Sinh' sẽ đối mặt với những thử thách to lớn, không chỉ từ bên ngoài mà còn từ nội bộ, khi niềm tin bị lung lay. Nhưng Tạ Trần đã chuẩn bị tinh thần cho tất cả. Hắn sẽ tìm ra "kẽ hở" trong quy luật của Thiên Đạo, sử dụng chính nguyên tắc của nó để chống lại nó, và mở ra một con đường mới cho nhân gian.
***
Sáng sớm tại Thị Trấn An Bình, tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương mỏng, đáng lẽ phải mang theo sự ấm áp và sinh khí, nhưng hôm nay, chúng chỉ rải rác trên những mái nhà gỗ cũ kỹ, thêm phần ảm đạm cho bầu không khí nặng nề đang bao trùm nơi đây. Con đường chính, nơi thường ngày nhộn nhịp tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa và những bước chân vội vã, giờ đây chỉ còn là tiếng ho khan xé lòng, tiếng rên rỉ yếu ớt và những tiếng khóc thút thít không ngừng. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường đã bị át đi bởi mùi thuốc thang nồng nặc, mùi bệnh tật và cả mùi tử khí thoang thoảng trong gió.
Thị trấn An Bình, vốn được biết đến với vẻ yên bình hiếm có, là một trong những nơi đầu tiên đón nhận tư tưởng "Nhân Tiên Cộng Sinh" của Tạ Trần. Người dân ở đây không sùng bái sức mạnh, họ chỉ khao khát một cuộc sống an lành, và lời hứa về một con đường không cần "mất người" đã chạm đến sâu thẳm tâm can họ. Thế nhưng, bi kịch thay, chính những người cởi mở ấy lại trở thành nạn nhân đầu tiên của một dịch bệnh quái lạ. Nó không bùng phát ngẫu nhiên, mà dường như có một sự chọn lọc ghê rợn, nhắm vào những gia đình từng treo biển ủng hộ liên minh, những người từng lớn tiếng ca ngợi "Phàm nhân cũng có thể tự chủ vận mệnh".
Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ nhưng giờ đây lại lấm lem bùn đất và mồ hôi, xông pha giữa đám đông hoảng loạn. Gương mặt vuông vức, râu quai nón rậm rạp của y toát lên vẻ phẫn nộ xen lẫn bất lực. Y nâng một người phụ nữ run rẩy, đôi mắt đỏ hoe vì khóc: "Bình tĩnh! Hãy giữ bình tĩnh! Mọi người sẽ qua khỏi!" Nhưng lời trấn an của y dường như quá nhỏ bé trước sự càn quét của bệnh dịch. Tiếng người dân thì thầm, rồi lớn dần thành những lời buộc tội: "Tiên nhân giáng tội! Là do kẻ nghịch thiên Tạ Trần đã làm ô uế đạo lý nhân gian! Thiên Đạo đang trừng phạt chúng ta!" Những ngón tay run rẩy chỉ về phía những ngôi nhà mà trước đây từng hân hoan đón nhận "tân đạo", giờ đây lại trở thành nơi phát nguyên của bệnh tật và cái chết.
Mộ Dung Tuyết, với y phục xanh ngọc đã dính bẩn, vẻ mặt dịu dàng thường ngày giờ đây lại lộ rõ sự lo lắng tột độ. Nàng ngồi bên cạnh một đứa trẻ đang co giật, đôi mắt thông minh của nàng chăm chú quan sát từng triệu chứng. Nàng đã dùng hết mọi y thuật mình học được, từ châm cứu, kê đơn, đến dùng linh khí dưỡng thân, nhưng căn bệnh này lại vô cùng quái lạ. Nó không giống bất kỳ loại ôn dịch nào nàng từng biết. Những người bệnh không chỉ sốt cao, ho ra máu, mà còn dần dần mất đi ý thức, ký ức, rồi suy kiệt linh hồn, đúng như cái cách mà Thiên Đạo đã dùng để "mất người" trong quá trình tu tiên. "Không thể tin được! Dịch bệnh này quá kỳ lạ, nó nhắm vào những người... có cùng suy nghĩ với chúng ta!" Bách Lý Hùng gầm lên, nắm chặt tay đến mức gân xanh nổi rõ. Y vừa đỡ một ông lão gầy gò đang ho sù sụ, vừa nhìn quanh, ánh mắt kiên nghị pha lẫn sự hoang mang. "Liễu Thanh Phong và đám tu sĩ ở Thành Vô Song đã nhân cơ hội này mà rêu rao khắp nơi, nói rằng đây là quả báo, là sự trừng phạt của Thiên Đạo dành cho những kẻ dám chống lại ý trời!"
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, ánh mắt to tròn của nàng tràn đầy lo lắng. Nàng chạy qua chạy lại giữa những người bệnh, đôi khi lại dừng lại, nhắm mắt lại, đôi môi khẽ mấp máy. Nàng đang dùng khả năng đặc biệt của yêu tộc để cảm nhận sự bất thường. Nàng cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo, vô hình, không phải ma khí của Ma Chủ, cũng không phải linh khí thuần túy, mà là một thứ gì đó vô cùng cổ xưa và xảo quyệt, đang len lỏi vào từng tế bào của người bệnh, gặm nhấm sinh khí và tinh thần họ. "Không phải yêu khí... cũng không phải tà khí... nó là một thứ... rất cũ kỹ... rất 'sạch sẽ'... nhưng lại vô cùng độc ác..." Nàng thì thầm, giọng nói đáng yêu thường ngày giờ đây đầy sự sợ hãi.
Sự tuyệt vọng và đổ lỗi lan rộng như vết dầu loang. Những lời đồn thổi về "Thiên Đạo giáng tội" gieo rắc nỗi sợ hãi sâu sắc vào lòng người dân, khiến họ từ bỏ niềm tin mới mẻ mà Tạ Trần đã gieo trồng, quay về với sự sùng bái Thiên Đạo cũ kỹ, cầu mong sự tha thứ. Bách Lý Hùng nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, một nỗi đau thắt lại trong lòng y. Y biết, nếu không có ai vạch trần sự thật, niềm tin của nhân gian vào con đường mới sẽ sụp đổ hoàn toàn. Sau khi thu thập đủ thông tin và cố gắng hết sức để giúp đỡ, Bách Lý Hùng gấp rút quay về, mang theo một phần mẫu bệnh phẩm mà Mộ Dung Tuyết đã thu thập, cùng với nỗi phẫn nộ và sự hoang mang của toàn bộ thị trấn, để báo cáo cho Tạ Trần. Y biết, chỉ có Tạ Trần mới có thể nhìn thấu được bản chất của tai họa này.
***
Hoàng hôn buông xuống trên Phế Tích Cổ Thành, trùm lên những bức tường đá đổ nát một tấm màn u ám. Gió lạnh rít qua các khe đá, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng thì thầm của hàng vạn oan hồn. Lá cây xào xạc dưới chân, côn trùng rả rích đâu đó trong bóng tối, càng tăng thêm vẻ hoang tàn, cô độc cho nơi từng là một tòa thành cổ tráng lệ. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi đá cũ trộn lẫn vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của sự mục ruỗng và lãng quên.
Trong một căn phòng được dọn dẹp tạm bợ, ánh lửa bập bùng từ vài ngọn đèn dầu lay động, chiếu rọi lên gương mặt của những con người đang gánh vác vận mệnh nhân gian. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, ngồi trước 'Nhân Quả Luân Bàn' – một vật phẩm cổ xưa mà hắn từng tìm thấy, có khả năng phản chiếu dòng chảy nhân quả. Hắn nhắm mắt, khuôn mặt thanh tú ẩn trong bóng tối, chỉ có đôi mắt sâu thẳm lấp lánh dưới ánh đèn, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Mọi thông tin, mọi chi tiết nhỏ nhất mà Bách Lý Hùng vừa báo cáo, đang được hắn xâu chuỗi, phân tích trong tâm trí.
Bách Lý Hùng, với vẻ mệt mỏi và phẫn nộ vẫn còn hằn trên nét mặt, đã tường thuật lại toàn bộ thảm cảnh ở Thị Trấn An Bình. Giọng y trầm hùng nhưng đầy đau xót khi kể về những lời buộc tội, những ánh mắt sợ hãi và sự hoài nghi mà người dân dành cho liên minh. "Liễu Thanh Phong và các tông môn khác đã không ngừng rêu rao khắp nơi, Tạ huynh. Họ nói, đây là trừng phạt từ Thi��n Đạo vì chúng ta đã tin vào những lời của Tạ huynh! Họ nói, con đường 'Nhân Tiên Cộng Sinh' là nghịch thiên, là tai họa! Lòng người đang lung lay, Tạ huynh, họ đang sợ hãi!"
Dương Quân, tuấn tú nho nhã, nhưng giờ đây đôi mắt sáng của anh lại nhuốm màu hoang mang. Anh đứng thẳng, nhưng bàn tay lại siết chặt bên hông, toát lên sự đấu tranh nội tâm dữ dội. Anh từng là người nhiệt huyết nhất, tin tưởng nhất vào lý tưởng của Tạ Trần, nhưng chứng kiến cảnh tượng bi thảm ở An Bình và những lời buộc tội khắp nơi, niềm tin trong anh bắt đầu lung lay. Anh bước lên một bước, giọng nói rõ ràng thường ngày giờ đây có chút run rẩy: "Tạ huynh... Nếu Thiên Đạo thật sự đang trừng phạt... nếu đây là 'ý trời'... liệu con đường chúng ta đang đi có phải là sai lầm?" Câu hỏi của anh như một mũi kim sắc nhọn, đâm thẳng vào trái tim của những người có mặt.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, vẫn khoác bạch y thanh thoát. Nàng khẽ đặt tay lên vai Dương Quân, ánh mắt phượng sắc bén của nàng nhìn thẳng vào anh, tuy không nói lời nào nhưng cử chỉ đó đã truyền đi một sự kiên định vô hình. Nàng không còn chút dao động nào trước cái gọi là "Thiên Đạo" nữa. Nàng đã trải qua một quá trình chuyển biến mạnh mẽ, từ bỏ lý tưởng cũ để đặt niềm tin tuyệt đối vào Tạ Trần. Mộ Dung Tuyết, bên cạnh, đang chăm chú kiểm tra các mẫu bệnh phẩm mà Bách Lý Hùng mang về. Nàng đặt một giọt máu lên một phiến ngọc trong suốt, đôi mắt thông minh nhíu lại. "Triệu chứng này... không có nguyên nhân rõ ràng từ độc dược hay linh khí hỗn loạn. Nó dường như... đang ăn mòn từ bên trong, như thể linh hồn bị rút cạn..."
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu thì thầm, đôi tai cáo trắng muốt vểnh lên, nàng đang cố gắng cảm nhận luồng năng lượng từ mẫu bệnh phẩm. "Có một loại 'yêu khí'... không, không phải yêu khí bình thường... nó rất tinh khiết... nhưng lại có khả năng làm suy kiệt sinh mệnh... giống như bị một lời nguyền cổ xưa vậy..."
Tạ Trần, sau một khắc tĩnh lặng, từ từ mở mắt. 'Nhân Quả Chi Nhãn' trong đôi mắt hắn không còn là ánh nhìn bình thường, mà dường như có vô số sợi tơ nhân quả đan xen, luân chuyển trong đó, phản chiếu những đạo lý sâu xa của vũ trụ. Hắn nhìn vào 'Nhân Quả Luân Bàn' trước mặt, ánh sáng từ Luân Bàn hắt lên gương mặt hắn, khiến hắn trông càng thêm bí ẩn và uyên thâm. "Không." Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, vang vọng trong căn phòng đổ nát, như một tiếng chuông đánh thức mọi người khỏi sự hoang mang. "Đây không phải sự trừng phạt. Đây là sự thao túng. Thiên Đạo đang chơi một ván cờ, và chúng ta là những quân cờ trong mắt nó."
Hắn đứng dậy, bước đến bên Luân Bàn. "Nhân gian này, những người phàm trần này, là những 'điểm neo' của Thiên Đạo. Một khi các 'điểm neo' này lung lay, niềm tin bị phá vỡ, Thiên Đạo sẽ càng suy yếu. Nó không thể tiêu diệt chúng ta trực diện, vì điều đó sẽ đẩy nhanh quá trình sụp đổ của chính nó. Thay vào đó, nó chọn cách gieo rắc nghi ngờ, tạo ra một tai họa có vẻ như là 'trừng phạt của trời', nhưng thực chất lại là một lời nguyền được thiết kế tinh vi, nhắm vào niềm tin của con người."
Tạ Trần nhìn lướt qua từng gư��ng mặt, từ Dương Quân đang ngỡ ngàng, đến Bách Lý Hùng đang siết chặt tay, Mộ Dung Tuyết đang trầm ngâm, và Tiểu Cửu đang lắng nghe chăm chú. "Căn bệnh này, các ngươi thấy nó kỳ lạ, vì nó không phải là bệnh tật theo nghĩa thông thường. Nó là một loại 'lời nguyền' được Thiên Đạo biến hóa, sử dụng chính những linh khí suy yếu trong nhân gian để tạo ra một hiệu ứng 'mất người' chậm rãi, nhằm khiến những ai ủng hộ con đường của chúng ta phải chịu đựng, và khiến những người khác quay lưng lại vì sợ hãi. Mục đích của nó không phải là giết chết, mà là để 'gieo mầm hoài nghi', để phá vỡ 'lòng tin' – thứ sức mạnh lớn nhất mà phàm nhân chúng ta sở hữu."
Hắn dừng lại, ánh mắt sắc bén quét qua mọi người. "Thiên Đạo đang cố gắng biến chúng ta thành 'kẻ nghịch thiên' trong mắt nhân gian, để rồi tự tay nhân gian sẽ quay lưng và tiêu diệt chúng ta. Nó đang dùng chính 'lòng người' để chống lại 'lòng người'."
***
Nửa đêm, ánh trăng khuyết treo lơ lửng trên bầu trời âm u, hắt những vệt sáng bạc mờ ảo xuống Phế Tích Cổ Thành. Gió lạnh vẫn thổi qua những tàn tích đổ nát, mang theo hơi ẩm và mùi đất đá cũ kỹ. Nhưng trong căn phòng tạm bợ ấy, không khí đã thay đổi. Sự hoang mang, nghi ngờ ban đầu đã được thay thế bằng một sự thấu hiểu sâu sắc và quyết tâm lạnh lẽo.
Sau khi Tạ Trần vạch trần âm mưu của Thiên Đạo, rằng dịch bệnh ở An Bình không phải là trừng phạt mà là một "lời nguyền" có chọn lọc, được thiết kế để gieo rắc nỗi sợ hãi và chia rẽ, Dương Quân hít sâu một hơi. Mặc dù vẫn còn suy tư về những đạo lý cao siêu và sự thật trần trụi vừa được phơi bày, nhưng ánh mắt anh đã lấy lại được sự kiên định. Ngọn lửa lý tưởng trong anh không hề tắt, mà còn bùng lên mạnh mẽ hơn, được tôi luyện qua sự thật khắc nghiệt. Anh hiểu rằng, cái gọi là "Thiên Đạo" không phải là một ý chí chí công vô tư, mà là một thực thể đang tuyệt vọng, không từ thủ đoạn để duy trì sự tồn tại của mình.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẻ mặt bình tĩnh đến đáng sợ, chậm rãi cất lời, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức nặng. Nàng đứng cạnh Tạ Trần, ánh mắt hướng về phía Dương Quân, như khẳng định cho những gì Tạ Trần vừa nói. "Thiên Đạo đã tự hủy hoại đức tin của nó. Nó đã tự biến mình thành kẻ thù của nhân gian, không phải bằng sức mạnh áp đặt, mà bằng sự thao túng hèn hạ. Chúng ta sẽ cho nhân gian thấy điều đó, không phải bằng sức mạnh pháp thuật hay thần thông, mà bằng chính sự thật. Chúng ta sẽ lật tẩy bản chất tàn ác của cái gọi là 'thiên ý' trước toàn bộ nhân gian."
Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt hắn ánh lên vẻ sắc sảo. Hắn biết, lời nói của Lăng Nguyệt không chỉ củng cố niềm tin cho Dương Quân, mà còn là lời tuyên bố đanh thép cho cả liên minh. "Chính xác. Chúng ta sẽ không chiến đấu với Thiên Đạo bằng pháp thuật, mà bằng trí tuệ và lòng người. Chúng ta sẽ biến tai họa này thành bài học cho nhân gian, về bản chất thực sự của cái gọi là 'thiên ý'. Một Thiên Đạo vì muốn duy trì bản thân mà không ngần ngại gieo rắc tai họa, chia rẽ lòng người, thì không còn xứng đáng với sự tôn thờ."
Hắn bước đến một tấm bản đồ lớn đ��ợc trải trên chiếc bàn đá cũ kỹ, chỉ vào Thị Trấn An Bình và những vùng lân cận. "Kế hoạch của chúng ta sẽ gồm hai phần. Thứ nhất, chữa trị. Mộ Dung cô nương, căn bệnh này tuy kỳ lạ, nhưng nó vẫn là một loại suy kiệt linh hồn, một dạng 'mất người' biến thể. Nếu chúng ta có thể tìm ra phương thuốc để ổn định linh hồn, khôi phục sinh khí, chúng ta sẽ có thể chống lại nó. Ta tin rằng, thông qua 'Nhân Quả Chi Nhãn', ta có thể truy nguyên được nguồn gốc của lời nguyền này, và tìm ra điểm yếu của nó. Nàng hãy nghiên cứu các phương thuốc dựa trên phân tích của ta, đặc biệt chú trọng vào việc bảo vệ và dưỡng linh."
Mộ Dung Tuyết gật đầu, đôi mắt nàng đã lấy lại vẻ kiên định, sự thông minh và lòng trắc ẩn hiện rõ trên gương mặt. "Ta sẽ dốc toàn lực. Nếu nó là một dạng 'mất người' biến thể, vậy thì những phương pháp ta đã nghiên cứu để chống lại sự suy kiệt do tu tiên cũng có thể áp dụng được."
Tạ Trần quay sang Tiểu Cửu. "Thứ hai, chúng ta phải 'minh oan' cho 'nhân đạo'. Tiểu Cửu, nàng có khả năng đi lại gi���a các nơi một cách kín đáo, và khả năng cảm nhận sự bất thường của yêu tộc sẽ giúp ích rất nhiều. Nhiệm vụ của nàng là thu thập thông tin về những lời đồn thổi, những nơi bị ảnh hưởng bởi dịch bệnh, và quan trọng nhất, là phát tán 'sự thật' về bản chất của dịch bệnh này. Hãy nói cho mọi người biết, đây không phải là trừng phạt, mà là sự thao túng của một Thiên Đạo đang suy tàn. Hãy dùng những câu chuyện, những ví dụ cụ thể để khơi gợi lòng tin và sự giác ngộ trong nhân gian."
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu vểnh đôi tai cáo, đôi mắt to tròn sáng lên vẻ quyết tâm. "Tiểu Cửu hiểu rồi! Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Ta sẽ khiến những kẻ rêu rao lời độc địa phải câm miệng, và để nhân gian hiểu rõ ai mới là kẻ thực sự muốn bảo vệ họ!"
Cuối cùng, Tạ Trần nhìn về phía Dương Quân và Bách Lý Hùng. "Dương huynh, Bách Lý huynh. Hai vị là những người có uy tín, là cầu nối giữa chúng ta và nhân gian. Nhiệm vụ của hai vị là củng cố lòng tin của mọi người. Dù khó khăn đến mấy, cũng đừng để họ chìm vào sợ hãi và nghi ngờ. Hãy nói cho họ biết, rằng chúng ta không hề bỏ rơi họ, rằng con đường chúng ta đang đi không phải là con đường nghịch thiên, mà là con đường cứu rỗi. Hãy dùng chính những hành động của chúng ta để chứng minh sự thật."
Dương Quân hít một hơi thật sâu, gật đầu mạnh mẽ. Dù còn chút do dự về sự thay đổi quá lớn trong nhận thức về Thiên Đạo, nhưng anh tin vào Tạ Trần, tin vào con đường "không mất người". "Ta sẽ làm! Ta sẽ đi khắp nơi, bất chấp sự công kích của các tông môn khác. Ta sẽ bảo vệ lòng tin của nhân gian!" Bách Lý Hùng cũng nắm chặt tay, ánh mắt kiên nghị. "Ta và Dương huynh sẽ không phụ lòng Tạ huynh. Nhân gian sẽ không bị khuất phục bởi nỗi sợ hãi!"
Tạ Trần nhìn từng người, ánh mắt hắn dịu đi nhưng vẫn ẩn chứa sự kiên quyết. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Thiên Đạo sẽ không dễ dàng buông tha, những động thái trực diện và mạnh mẽ hơn để "xóa bỏ" hắn chắc chắn sẽ đến. Mối đe dọa từ Ma Chủ Cửu U vẫn còn lơ lửng, có thể sẽ lợi dụng sự hỗn loạn này để hành động. Liên minh 'Nhân Tiên Cộng Sinh' sẽ đối mặt với những thử thách to lớn, không chỉ từ bên ngoài mà còn từ nội bộ, khi niềm tin bị lung lay. Nhưng Tạ Trần đã chuẩn bị tinh thần cho tất cả. Hắn sẽ tìm ra "kẽ hở" trong quy luật của Thiên Đạo, sử dụng chính nguyên tắc của nó để chống lại nó, và mở ra một con đường mới cho nhân gian. Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng cạnh Tạ Trần, ánh mắt nàng rạng ngời niềm tin, như một ngọn hải đăng vững chãi trong đêm tối. Họ sẽ biến tai họa này thành cơ hội, biến nỗi sợ hãi thành ý chí, để nhân gian có thể tự mình phá vỡ xiềng xích của "thiên ý" mục ruỗng.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.