Nhân gian bất tu tiên - Chương 338: Thiên Đạo Chi Mưu: Bàn Cờ Vận Mệnh
Đêm khuya buông xuống Phế Tích Cổ Thành, mang theo một màn sương mỏng tang và hơi lạnh cắt da thịt. Gió rít qua những khe đá đổ nát, tựa như tiếng thở dài của thời gian, tiếng lá cây xào xạc trên những bức tường rêu phong như lời thì thầm của một quá khứ đã lụi tàn. Mùi đất ẩm và đá cũ quyện vào nhau, tạo nên một không gian u ám, cô độc, nơi sự sống dường như chỉ còn là những ký ức nhạt nhòa. Trong căn phòng tạm bợ được dựng lên từ những phiến đá còn sót lại, Tạ Trần ngồi một mình, ánh sáng yếu ớt từ chiếc ‘Nhân Quả Luân Bàn’ trên bàn là nguồn sáng duy nhất, hắt lên khuôn mặt thư sinh gầy gò của hắn.
Đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần nhìn vào hư vô, nhưng tâm trí hắn lại như một dòng sông cuộn chảy, không ngừng phân tích, xâu chuỗi mọi mảnh ghép thông tin. Những "phù ảnh" mà Thiên Đạo đã gieo rắc khắp nhân gian, những điềm báo gở, những lời đồn đại, những biểu hiện bất an trong lòng người phàm, tất cả không hề ngẫu nhiên. Hắn đặt tay lên 'Nhân Quả Luân Bàn', cảm nhận sự mát lạnh từ những đường vân cổ xưa, tựa như đang chạm vào mạch đập của thế giới. Các phù văn trên đó sáng lên yếu ớt, phản chiếu những hình ảnh mơ hồ, chập chờn: một dòng sông linh khí đục ngầu, những gương mặt phàm nhân hoang mang, sợ hãi, một bàn tay vô hình đang xé toạc một sợi tơ đỏ thắm – sợi tơ của nhân duyên, của gắn kết.
"Không phải ngẫu nhiên... Tất cả đều là nhân quả được sắp đặt." Hắn khẽ độc thoại, giọng trầm đục hòa lẫn vào tiếng gió đêm. "Thiên Đạo... ngươi đang muốn gì từ ta?"
Tạ Trần đã nhìn thấu 'Thần Chi Khuyết Hãm' – sự suy yếu của Thiên Đạo, sự mất mát cảm xúc và nhân tính của nó. Nhưng hắn cũng nhận ra, một thực thể dù có khiếm khuyết đến đâu, nếu nó muốn tồn tại, nó sẽ tìm mọi cách. Và những "phù ảnh" này chính là cách Thiên Đạo đang tìm kiếm sự tồn tại. Nó không thể trực tiếp giáng thần phạt, bởi năng lượng của nó đã cạn kiệt. Nó không thể dùng sức mạnh để trấn áp, bởi sự suy yếu của nó đã khiến uy quyền lung lay. Vậy nên, nó chọn con đường thao túng.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận rõ hơn những sợi dây nhân quả vô hình đang đan xen. Thiên Đạo không chỉ gieo rắc nỗi sợ hãi về tai ương, mà còn trực tiếp hướng mũi dùi về phía hắn. Những lời đồn đại của các tông môn về "kẻ nghịch thiên" Tạ Trần, về "con đường tà đạo" mà hắn đang dẫn dắt, không chỉ là sản phẩm của sự bảo thủ hay bị mua chuộc. Hắn nhận ra, đó là những hạt giống được gieo cấy một cách tinh vi vào tâm trí những kẻ còn tin vào Thiên Đạo, những kẻ còn chưa nhìn thấu bản chất của nó.
"Gieo rắc sự ngờ vực, chia rẽ niềm tin, cô lập ta... Biến ta thành 'dị số', thành 'kẻ thù chung' của nhân gian." Tạ Trần l���m bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ tỉnh táo đến lạnh lùng. "Nó muốn ta phải lựa chọn. Hoặc là trở thành một 'cứu tinh' theo cách của nó – một Tiên Đế mới để 'vá trời' và duy trì trật tự cũ, nơi Thiên Đạo vẫn là kẻ thống trị. Hoặc là bị bài xích, bị xua đuổi, bị hủy diệt bởi chính những người ta muốn bảo vệ."
Hắn nhớ lại lời của Lăng Nguyệt, về việc Thiên Đạo không cần thần binh, chỉ cần gieo rắc nỗi sợ hãi. Nhưng giờ đây, hắn thấy nó còn tinh vi hơn thế. Nó không chỉ gieo rắc sợ hãi, nó còn định hướng sự sợ hãi đó, biến nó thành một công cụ để đạt được mục đích của mình. Nó muốn Tạ Trần phải chấp nhận vai trò mà nó đã định sẵn, hoặc phải bị loại bỏ hoàn toàn khỏi "bàn cờ vận mệnh" của nó.
Một cảm giác cô độc dâng lên trong lòng Tạ Trần. Hắn là người duy nhất nhìn thấu được bản chất vô tình và sự thao túng thâm độc này của Thiên Đạo. Những người khác, dù có là Lăng Nguyệt Tiên Tử với sự giác ngộ, hay Hồ Ly Nữ với bản năng nhạy bén, cũng khó có thể thấu hiểu được mức độ sâu sắc của âm mưu này. Đây không còn là một cuộc chiến tranh giành tài nguyên, địa bàn, hay thậm chí là quyền lực. Đây là cuộc chiến của ý chí, của niềm tin, của sự tồn vong giữa một thực thể đã suy yếu nhưng vẫn muốn níu kéo, và một "dị số" đang muốn phá vỡ toàn bộ quy luật.
Tạ Trần hít sâu một hơi, không khí lạnh lẽo lùa vào phổi, mang theo mùi của sự mục ruỗng. Hắn biết, mình không thể lùi bước. Gánh nặng của toàn bộ nhân gian đang đè lên vai hắn, không phải vì hắn muốn gánh vác, mà vì hắn là người duy nhất nhìn thấy con đường. Con đường này không hề có vinh quang, chỉ có hiểm nguy và sự cô độc. Nhưng hắn đã chọn, ngay từ khoảnh khắc hắn từ bỏ con đường tu tiên, để sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính. Và giờ đây, việc bảo vệ nhân tính, bảo vệ cái quyền "sống một đời bình thường" của tất cả mọi người, đã trở thành sứ mệnh của hắn.
Hắn mở mắt, ánh nhìn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Những "phù ảnh" trên 'Nhân Quả Luân Bàn' dần tan biến, chỉ còn lại những đường vân cổ xưa, t��nh mịch. Nhưng trong tâm trí Tạ Trần, bản đồ về "bàn cờ vận mệnh" của Thiên Đạo đã hiện rõ. Hắn không phải là quân cờ. Hắn là người đọc hiểu bàn cờ, và là người sẽ tìm cách lật đổ nó.
***
Rạng sáng hôm sau, sương mù vẫn còn dày đặc bao phủ Phế Tích Cổ Thành, khiến những bức tường đổ nát và các cột trụ sụp đổ càng thêm vẻ ma mị, hư ảo. Trời hửng sáng nhưng ánh nắng yếu ớt không đủ xuyên qua lớp sương, chỉ tạo nên một màu xám đục mờ ảo. Trong một căn phòng kín đáo hơn, sâu bên trong phế tích, Tạ Trần đã triệu tập những đồng minh cốt cán nhất của mình: Lăng Nguyệt Tiên Tử, Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng. Không khí trong phòng căng thẳng, nặng nề, dường như còn đặc quánh hơn cả sương mù bên ngoài.
Tạ Trần ngồi đối diện với họ, gương mặt hắn vẫn gầy gò, thanh tú, nhưng đôi mắt đã ánh lên vẻ mệt mỏi sau một đêm dài suy tư, xen lẫn sự kiên định đến cùng cực. Hắn không nói nhiều lời hoa mỹ, mà đi thẳng vào vấn đề, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sức nặng.
"Những 'phù ảnh' mà các ngươi thấy, những điềm báo gở, những lời đồn đại đang lan truyền khắp nhân gian... không phải là sự trừng phạt ngẫu nhiên của Thiên Đạo." Tạ Trần bắt đầu, đặt tay lên một tấm bản đồ cũ kỹ được trải ra trên bàn, tấm bản đồ này ghi chú lại các vị trí xảy ra các hiện tượng bất thường. "Đó là những sợi dây nhân quả vô hình được Thiên Đạo giăng ra, nhằm một mục đích duy nhất: cô lập ta, biến ta thành 'dị số' bị mọi sinh linh căm ghét, hoặc ép buộc ta phải trở thành 'người vá trời' theo cách của nó."
Hắn dùng ngón tay chỉ vào những điểm trên bản đồ, rồi vẽ ra những đường nét vô hình liên kết chúng lại, tựa như đang phơi bày một mạng lưới khổng lồ, phức tạp. "Thiên Đạo đang chơi một ván cờ. Nó đã suy yếu, không thể trực tiếp ra tay. Nó dùng sự sợ hãi, sự hoang mang của lòng người làm quân cờ, dùng những 'phù ảnh' làm nước đi, và đối tượng của ván cờ này... chính là ta."
Lăng Nguyệt Tiên Tử siết chặt tay, Nguyệt Quang Trâm trên mái tóc bạch kim của nàng khẽ rung động, phản chiếu ánh sáng yếu ớt. Vẻ mặt nàng vốn đã lạnh lùng, giờ đây còn toát lên sự phẫn nộ rõ rệt. "Vô liêm sỉ! Ngay cả Thiên Đạo cũng lại dùng thủ đoạn thấp hèn như vậy sao?" Nàng từng là người tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Đạo, từng coi nó là hiện thân của công lý và trật tự. Giờ đây, sự thật phũ phàng đã hoàn toàn phá vỡ mọi niềm tin của nàng.
Dương Quân cúi đầu, ánh mắt dao động, thể hiện sự hoài nghi và thất vọng đang gặm nhấm tâm trí anh. "Nếu Thiên Đạo tàn độc đến vậy, thì con đường chúng ta đang đi... liệu có còn ý nghĩa? Chúng ta đang đối đầu với một thế lực mà chúng ta từng tôn thờ... một thế lực vô hình, nhưng có khả năng thao túng cả nhân tâm. Liệu chúng ta có thể thắng được không?" Giọng anh trầm xuống, thể hiện sự yếu lòng sau những dao động từ đêm trước.
Mộ Dung Tuyết thở dài, gương mặt dịu dàng của nàng giờ đây toát lên vẻ nghiêm trọng. "Nhân tính hay thần tính, cuối cùng cũng là vì tồn vong. Chỉ khác là Thiên Đạo muốn tồn vong của nó, còn chúng ta muốn tồn vong của nhân gian." Nàng nhìn Tạ Trần với ánh mắt thấu hiểu. "Tuy nhiên, đối thủ của chúng ta không phải là một cá thể hữu hình. Đó là một 'quy luật', một 'ý chí' đã tồn tại hàng vạn năm. Việc chống lại nó, e rằng còn khó hơn cả việc đối đầu với Ma Chủ Cửu U."
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật, nàng nhíu mày. "Ta vẫn ngửi thấy cái mùi 'chấp niệm' cổ xưa, cái mùi cưỡng ép đó. Nó đang ngày càng nồng nặc hơn. Nhưng... nếu Thiên Đạo muốn huynh trở thành 'người vá trời' theo cách của nó, vậy chẳng phải nó cần huynh sao? Sao lại muốn cô lập huynh?" Nàng tỏ vẻ khó hiểu, nhưng những câu hỏi của nàng lại vô tình chạm đến một điểm cốt yếu.
Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ của hắn giờ đây cũng không che giấu được vẻ lo lắng. "Những người dân ở Lưỡng Giới Thành, ở các thôn làng lân cận, họ đang rất sợ hãi. Nhiều người đã bắt đầu tin vào những lời đồn đại, họ nhìn chúng ta với ánh mắt ngờ vực, thậm chí là thù địch. Nếu Thiên Đạo muốn cô lập Tạ Trần công tử, nó đã thành công một phần rồi." Giọng hắn trầm hùng, nhưng đầy bất lực.
Tạ Trần im lặng lắng nghe, rồi hắn khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào Tiểu Cửu. "Đúng vậy, Tiểu Cửu. Thiên Đạo cần ta. Nhưng nó cần một 'Tạ Trần' theo ý của nó, một người chấp nhận trở thành công cụ của nó để duy trì trật tự cũ, để kéo dài hơi tàn của nó. Nó không chấp nhận một 'Tạ Trần' muốn sống một đời bình thường, một 'Tạ Trần' muốn phá vỡ cái vòng luẩn quẩn của sự 'mất người' và 'thành tiên'."
Hắn nắm chặt tay, đặt lên 'Nhân Quả Luân Bàn'. "Nó không muốn ta trở thành 'điểm neo nhân quả' đứng ngoài mọi quy luật của nó. Nó muốn biến ta thành một 'điểm neo' của nó, một người tự nguyện gánh vác trách nhiệm 'vá trời' mà nó đã định. Hoặc nếu không, nó sẽ tìm cách xóa bỏ sự tồn tại của ta, khiến ta biến mất khỏi dòng chảy vận mệnh, để không còn ai có thể đe dọa quy tắc của nó nữa."
Không khí trong phòng trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít bên ngoài và tiếng thở dốc của những người đang cố gắng tiêu hóa sự thật phũ phàng này. Thiên Đạo, vị thần linh tối cao mà họ từng tôn thờ, lại là một kẻ thao túng thâm độc, sẵn sàng biến bất cứ ai thành công cụ, hoặc hủy diệt kẻ chống đối.
***
Sương mù dần tan theo ánh mặt trời lên cao, nhưng bầu trời Phế Tích Cổ Thành vẫn âm u, xám xịt, không một tia nắng rọi qua. Cảm giác lạnh lẽo vẫn còn vương vấn, như một điềm báo cho những biến cố sắp tới. Sau những tranh luận gay gắt và sự thật phũ phàng được Tạ Trần phơi bày, các đồng minh đã dần chấp nhận hiện thực khắc nghiệt. Sự dao động ban đầu của Dương Quân đã được thay thế bằng một ánh mắt kiên định hơn, dù vẫn còn chút buồn bã.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ mặt giờ đây đã hoàn toàn không còn chút mềm mại hay do dự nào, nàng đứng dậy, Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng tỏa ra ánh sáng bạc yếu ớt. Nàng nhìn thẳng vào Tạ Trần, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức mạnh, tựa như một lời thề nguyền. "Nếu Thiên Đạo xem chúng ta là quân cờ, vậy chúng ta sẽ là những quân cờ tự phá vỡ bàn cờ đó. Sư huynh Tạ Trần, ta sẽ cùng huynh đi đến cùng. Không còn gì để ta phải bám víu vào cái 'Thiên Đạo' vô tình và giả dối ấy nữa." Nàng đã trải qua một quá trình chuyển biến mạnh mẽ, từ một tiên tử lạnh lùng tuân thủ Thiên Đạo, đến một người hoàn toàn giác ngộ và từ bỏ lý tưởng cũ, đặt niềm tin tuyệt đối vào Tạ Trần và con đường của hắn.
Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt hắn chạm vào Lăng Nguyệt, toát lên sự thấu hiểu và tin tưởng. Hắn biết, lời tuyên bố này của nàng không chỉ là sự ủng hộ, mà còn là một bước ngoặt quan trọng, củng cố thêm niềm tin cho cả liên minh. "Thiên Đạo không có cảm xúc, nhưng nó có quy luật. Và mọi quy luật đều có kẽ hở. Chúng ta phải tìm ra kẽ hở đó." Hắn nói, giọng trầm ấm nhưng đầy quyết đoán. "Nó muốn duy trì trật tự của nó, muốn kéo dài sự tồn tại của nó. Điều đó có nghĩa là nó cũng có 'chấp niệm', có 'sợ hãi'. Chúng ta không thể đánh bại nó bằng sức mạnh tuyệt đối, nhưng chúng ta có thể dùng chính sự hiểu biết về bản chất của nó để tìm ra con đường."
Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt tr���m ngâm, bổ sung: "Vậy là, chúng ta không chỉ đối phó với Ma Chủ Cửu U ở U Minh Địa Phủ, mà còn phải đối mặt với Thiên Đạo đang giăng bẫy khắp nhân gian. Đây đúng là một cuộc chiến không cân sức." Nàng nhìn sang Bách Lý Hùng, người đang nắm chặt tay, gương mặt cương nghị. "Chúng ta phải củng cố lòng tin của nhân gian, trước khi những lời đồn đại và nỗi sợ hãi nhấn chìm tất cả."
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, sau khi nghe Lăng Nguyệt và Tạ Trần nói, đôi mắt to tròn của nàng sáng lên vẻ hiếu kỳ. Nàng vươn đôi tai cáo trắng muốt ra, như muốn nghe ngóng mọi điều. "Vậy là chúng ta sẽ... đánh nhau với trời sao? Nghe có vẻ... kích thích đấy!" Mặc dù lời nói có vẻ nghịch ngợm, nhưng đôi mắt nàng lại ánh lên sự nghiêm túc hiếm thấy. Nàng tin tưởng Tạ Trần một cách bản năng, và nàng cũng hiểu rằng, đôi khi, những điều điên rồ nhất lại là con đường duy nhất.
Dương Quân hít sâu một hơi, nỗi sợ hãi trong lòng anh dần tan biến, thay vào đó là một ngọn lửa quyết tâm. "Ta sẽ làm bất cứ điều gì có thể để củng cố lòng tin của mọi người. Ta sẽ đi khắp nơi, nói rõ sự thật, dù phải đối mặt với sự công kích của các tông môn khác."
Tạ Trần nhìn từng người một, ánh mắt hắn truyền đi sự tin tưởng và quyết tâm. Hắn biết, đây không phải là một cuộc chiến dễ dàng, mà là một hành trình đầy gian truân, đòi hỏi không chỉ sức mạnh mà còn cả sự kiên trì, lòng tin và trí tuệ. "Trước mắt, chúng ta phải giữ vững nội bộ. Niềm tin là thứ dễ bị phá vỡ nhất, nhưng cũng là thứ mạnh mẽ nhất khi được xây dựng từ sự thật."
Hắn cầm lên cuốn 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo', lật giở vài trang. Những trang giấy cũ kỹ, ố vàng, nhưng chứa đựng những triết lý sâu xa về sự tồn tại, về quy luật tự nhiên, về mối liên hệ giữa con người và trời đất. Hắn không tìm kiếm phép thuật hay sức mạnh trong cuốn sách này, mà tìm kiếm những lời giải đáp cho bản chất của Thiên Đạo, những kẽ hở trong quy luật của nó.
"Chúng ta không phải đối đầu với một vị thần, mà là với một 'hệ thống' đã mục ruỗng. Hệ thống ấy có những quy tắc, có những nguyên lý vận hành. Nếu chúng ta hiểu được những quy tắc và nguyên lý ấy, chúng ta sẽ tìm thấy cách để 'phá cục', để không còn là những quân cờ trên bàn cờ của Thiên Đạo nữa." Tạ Trần khép lại cuốn sách, ánh mắt hắn hướng về phía chân trời, nơi bầu trời vẫn âm u nhưng đã không còn sương mù dày đặc. "Cuộc chiến này, không chỉ là của chúng ta, mà còn là của toàn bộ nhân gian, của tất cả những ai không muốn 'mất người' trên con đường 'thành tiên' đã mục nát."
Hắn biết, Thiên Đạo sẽ không chỉ dừng lại ở những "phù ảnh" này. Sẽ có những động thái trực diện, mạnh mẽ hơn để "xóa bỏ" hắn. Mối đe dọa từ Ma Chủ Cửu U vẫn còn đó, có thể sẽ lợi dụng sự hỗn loạn do Thiên Đạo gây ra để hành động. Liên minh 'Nhân Tiên Cộng Sinh' sẽ đối mặt với những thử thách to lớn, không chỉ từ bên ngoài mà còn từ nội bộ, khi niềm tin bị lung lay. Nhưng Tạ Trần đã chuẩn bị tinh thần cho tất cả. Hắn sẽ tìm ra "kẽ hở" trong quy luật của Thiên Đạo, sử dụng chính nguyên tắc của nó để chống lại nó, và mở ra một con đường mới cho nhân gian.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.