Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 337: Thiên Đạo Thức Tỉnh: Phù Ảnh Trùng Sinh

Dòng sông Vọng Giang cuộn mình trong màn đêm u tịch, ánh trăng bạc không thể xuyên qua lớp mây giăng mắc, chỉ còn lại một dải mờ ảo lấp lánh như chiếc khăn tang trên mặt nước. Trong căn phòng tạm bợ nơi phế tích Cổ Thành, nơi những bức tường đá đổ nát vẫn còn sừng sững thách thức thời gian, không khí trở nên đặc quánh bởi những lời tâm sự và suy tư. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ đẹp thoát tục nhưng đôi mắt phượng lại ẩn chứa nét mệt mỏi hiếm thấy, đã tìm thấy sự an ủi trong lời lẽ của Tạ Trần, nhưng cũng không thể che giấu nỗi lo lắng đang lớn dần. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, chậm rãi nhấp một ngụm trà, vị đắng chát vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi như một điềm báo. Ánh mắt anh trầm tư nhìn ra xa xăm, nơi dòng sông Vọng Giang cuộn chảy, và xa hơn nữa là những bí ẩn đang chực chờ nuốt chửng nhân gian.

"Hôm nay, ta đã thấy hy vọng," Lăng Nguyệt Tiên Tử mở lời, giọng nói nàng khẽ khàng, chứa đựng sự xúc động. Nàng đặt chén trà xuống, đôi mắt long lanh nhìn Tạ Trần, như muốn tìm kiếm sự đồng tình. "Sức mạnh của lòng tin, sự đoàn kết của phàm nhân và tu sĩ, nó thật sự có thể thay đổi mọi thứ. Những kẻ tiểu yêu kia, nếu là trước đây, có lẽ chúng ta sẽ dùng một đạo pháp để tiêu diệt ngay lập tức. Nhưng hôm nay, ta đã thấy phàm nhân, với sự dũng cảm và ý chí kiên cường, đã cùng tu sĩ chống trả. Họ không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh thể chất, mà bằng cả 'nhân tâm', bằng ý chí bảo vệ lẫn nhau. Ta... ta chưa từng thấy điều này trong suốt những năm tháng tu hành của mình."

Tạ Trần khẽ gật đầu, nhưng nụ cười trên môi anh lại ẩn chứa một sự thận trọng, một nỗi bận lòng không thể giấu giếm. Anh hiểu, Lăng Nguyệt Tiên Tử đang nhìn thấy một bức tranh đẹp đẽ của sự khởi đầu, một tia sáng giữa màn đêm vô tận, nhưng anh lại nhìn thấy những chân tơ kẽ tóc, những sợi dây nhân quả đan xen chằng chịt đang chờ đợi để xiềng xích hoặc bóp nghẹt tia sáng ấy. "Đó chỉ là một mầm mống nhỏ, Tiên Tử. Một khởi đầu tốt đẹp, nhưng vẫn còn quá mong manh. Lòng tin dễ gây dựng, nhưng cũng dễ tan vỡ. Ma Chủ Cửu U không phải là tiểu yêu, và Thiên Đạo vẫn đang nhìn chằm chằm vào từng động thái của chúng ta. Sự chia rẽ trong liên minh tiên môn truyền thống sẽ bùng nổ thành xung đột công khai khi 'tân đạo' của chúng ta phát triển mạnh mẽ hơn. Thiên Đạo, thông qua Bạch Vô Thường, sẽ sớm có động thái đáp trả trực diện hơn đối với sự 'phản nghịch' này, coi đây là mối đe dọa lớn nhất đối với sự tồn tại của nó."

Anh đặt chén trà xuống, tiếng gốm sứ va vào mặt bàn tạo ra một âm thanh nhỏ trong tĩnh lặng, như một tiếng chuông cảnh báo. "Con đường đến U Minh Địa Phủ sẽ là thử thách thực sự cho 'tân đạo' này. Đó không chỉ là một cuộc chiến về sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến về lý tưởng, về bản chất của 'sự tồn tại' mà chúng ta muốn bảo vệ. Ma Chủ không chỉ muốn hủy diệt, hắn muốn tái tạo thế giới theo ý hắn, biến nó thành một 'Ma Thiên Đạo'. Hắn muốn xóa bỏ ý nghĩa của 'nhân', biến con người thành những sinh vật không linh hồn, không nhân tính. Cuộc hành trình vào U Minh Địa Phủ sẽ là một thử thách sống còn, không chỉ về sức mạnh mà còn về lòng tin và lý tưởng của 'lực lượng nhân tâm'."

Lăng Nguyệt Tiên Tử trầm ngâm, ánh mắt nàng dõi theo dòng sông Vọng Giang, nơi ánh trăng tạo nên một dải lụa bạc lấp lánh, nhưng cũng đầy vẻ u huyền. Nàng hiểu lời của Tạ Trần không phải là sự bi quan, mà là một lời cảnh tỉnh, một sự đánh giá thực tế về mức độ nguy hiểm. Sự lạc quan ban nãy của nàng đã được thay thế bằng sự nghiêm trọng, nhưng trong đó vẫn ánh lên một sự kiên định không lay chuyển. "Vậy chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?" Nàng hỏi, giọng nói nàng giờ đây trở lại sự dứt khoát thường ngày, nhưng vẫn chứa đựng một sự tin tưởng tuyệt đối vào người đối diện, một niềm tin đã được xây dựng từ những lần đối mặt với cái chết và sự thật trần trụi về Thiên Đạo.

Tạ Trần nhìn ra màn đêm bao la, nơi những vì sao lấp lánh như hàng vạn con mắt đang dõi theo số phận của nhân gian. Anh biết, mỗi bước đi của họ đều được định đoạt bởi "nhân quả", mỗi lựa chọn đều có khả năng định đoạt vận mệnh thế giới. Anh không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, nhưng anh tin vào "nhân tâm", tin vào ý chí của con người.

"Củng cố nền móng," Tạ Trần nói, giọng anh trầm ấm vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Tiếp tục xây dựng lòng tin, củng cố sự đoàn kết giữa tiên và phàm. Chúng ta cần nhiều hơn những Thị Trấn An Bình. Chúng ta cần nhiều hơn những tu sĩ như Dương Quân, những phàm nhân như Bách Lý Hùng, những người dám tin vào 'tân đạo'. Và quan trọng hơn hết, chúng ta cần chuẩn bị cho cuộc hành trình đến nơi sâu thẳm nhất của cái ác... U Minh Địa Phủ."

Anh chậm rãi nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi. Ánh mắt anh hướng về phía xa xăm, nơi màn đêm bao trùm, gợi lên hình ảnh U Minh Địa Phủ, một nơi mà ngay cả tiên nhân cũng phải kiêng dè. Mặc dù có những thành công ban đầu, việc xây dựng lòng tin là một quá trình lâu dài và mong manh, dễ bị phá vỡ bởi những âm mưu xảo quyệt. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chỉ thực sự bắt đầu, và Tạ Trần biết, anh chính là "điểm neo nhân quả" cho tất cả. Anh sẽ không để cho ngọn lửa nhân tính tắt lụi.

***

Sáng hôm sau, Phế Tích Cổ Thành chìm trong một màu xám xịt, mây mù giăng lối, tạo nên một không khí ẩm thấp và ngột ngạt. Tiếng gió rít qua những khe đá đổ nát, tựa như tiếng thở dài của thời gian, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc và những âm thanh côn trùng ẩn mình. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi đá cũ quyện vào nhau, phảng phất một nỗi buồn hoang tàn và cô độc. Tạ Trần và Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng trên một bức tường đổ nát, ánh mắt cả hai đều dõi về phía chân trời mờ mịt, nơi những tai ương mới đang chực chờ. Bỗng, từ phía xa, một thân ảnh vạm vỡ, phong trần với khuôn mặt vuông vức, râu quai nón rậm rạp, hớt hải chạy đến. Đó là Bách Lý Hùng, vị dũng tướng phàm nhân, ánh mắt kiên nghị thường ngày giờ đây tràn đầy vẻ lo lắng và hoang mang.

"Đại nhân Tạ Trần, Tiên Tử!" Bách Lý Hùng hổn hển, giọng nói trầm hùng thường lệ giờ đây xen lẫn sự cấp bách. "Mấy ngày nay tai ương liên miên! Nơi thì hạn hán kéo dài, đồng ruộng khô cằn nứt nẻ, hoa màu chết cháy. Nơi khác lại lũ lụt đột ngột cuốn trôi nhà cửa, nhấn chìm mọi thứ chỉ trong một đêm. Dịch bệnh lạ cũng hoành hành khắp các thôn làng, người dân đổ bệnh, sốt cao, mê sảng, rồi... rồi cứ thế mà đi. Dân chúng bắt đầu hoảng loạn, tin rằng Thiên Đạo đang giáng tội vì chúng ta đã 'phản nghịch', vì đã dám đi theo 'tân đạo' của Đại nhân!"

Bách Lý Hùng dừng lại, thở dốc, hai tay siết chặt nắm đấm, sự bất lực và phẫn uất hiện rõ trên khuôn mặt phong trần. "Họ nói, Thiên Đạo đang trừng phạt những kẻ dám cả gan chống lại nó. Họ nói, chính vì chúng ta muốn 'cứu' Thiên Đạo theo cách riêng, mà Thiên Đạo mới giận dữ. Đại nhân, chúng ta phải làm sao đây? Lòng người đang lung lay, họ sợ hãi, họ không biết phải tin vào điều gì nữa!"

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhíu mày, đôi mắt phượng sắc bén của nàng khẽ nhắm lại, tập trung cảm nhận những biến động tinh vi của linh khí xung quanh. Vẻ mặt nàng dần trở nên nghiêm trọng. "Những hiện tượng này... không phải là tự nhiên," nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng đầy suy tư. "Linh khí xung quanh có vẻ hỗn loạn, đầy những dao động bất thường, nhưng lại có một trật tự vô hình đang điều khiển chúng. Một luồng lực lượng vô hình, tinh vi, đang thao túng những yếu tố tự nhiên, đẩy chúng đến cực đoan. Thiên Đạo đang làm gì? Nó không đơn thuần là giáng tai ương, mà là một sự can thiệp có chủ đích, một sự sắp đặt lạnh lùng." Nàng mở mắt, nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ chất vấn.

Tạ Trần vẫn giữ vẻ tĩnh lặng thường lệ, ánh mắt sâu thẳm của anh dõi về phía chân trời, nơi những đám mây xám xịt chồng chất. Giọng anh trầm ấm, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang sức nặng của sự thấu hiểu. "Không phải giáng tội, mà là cảnh cáo... hoặc là thao túng. Thiên Đạo đang cố gắng tái lập 'trật tự' theo cách của nó, một trật tự mà nó cho là đúng đắn, để bảo vệ sự tồn tại suy yếu của chính mình. Những tai ương này không phải là sự giận dữ mù quáng, mà là những 'phù ảnh' của nó, những ảo ảnh được tạo ra để gieo rắc nỗi sợ hãi, để chia rẽ, để lung lay niềm tin. Nó muốn chúng ta tự từ bỏ con đường này, muốn chúng ta quay lại với sự thờ phụng cũ, hoặc đơn giản là muốn cô lập chúng ta."

Tạ Trần chậm rãi vươn tay, như muốn chạm vào luồng khí mờ ảo trước mặt, nhưng thực chất là để kích hoạt 'Nhân Quả Chi Nhãn'. Một luồng sáng yếu ớt, vô hình lan tỏa từ đôi mắt anh, không rực rỡ như phép thuật, mà là sự thấu thị tận cùng những mối liên hệ vô hình. Anh cảm nhận được những sợi chỉ nhân quả đang rung động dữ dội, không phải do sự tác động trực tiếp của một thế lực nào đó lên tự nhiên, mà là sự khuếch đại, sự bóp méo những yếu tố vốn có. Hạn hán vốn có thể xảy ra, lũ lụt cũng là quy luật. Nhưng sự đồng loạt, sự cực đoan và timing (thời điểm) của chúng lại hoàn toàn bất thường, như được một bàn tay vô hình điều chỉnh để gây ra hiệu ứng tối đa lên tâm lý con người.

"Đây là một cuộc chiến không có khói súng, Bách Lý huynh," Tạ Trần tiếp lời, giọng nói anh trầm lắng nhưng đầy kiên định. "Thiên Đạo không cần phải cử quân đội hay sử dụng thần thông để đối phó với chúng ta. Nó chỉ cần gieo rắc nỗi sợ hãi, khơi dậy sự hoài nghi, và để con người tự phá hủy niềm tin của chính họ. Những tai ương này là 'ngôn ngữ' của Thiên Đạo, thông điệp của nó là: 'Kẻ nào chống lại ta, kẻ đó s�� phải chịu quả báo. Kẻ nào đi theo phàm nhân Tạ Trần, kẻ đó sẽ rước họa vào thân.' Nó muốn biến chúng ta thành những kẻ tội đồ trong mắt nhân gian, cô lập chúng ta, để cuối cùng, không còn ai dám tin vào 'tân đạo' nữa."

Bách Lý Hùng ngẩn người, vị dũng tướng vốn quen với chiến trường đao kiếm, giờ đây cảm thấy bối rối trước một loại kẻ địch vô hình, một cuộc chiến tâm lý mà anh chưa từng đối mặt. "Vậy chúng ta phải làm sao đây, Đại nhân? Nếu cả Thiên Đạo cũng đang chống lại chúng ta, bằng cách này... liệu chúng ta có đủ sức để chống đỡ không? Lòng người đã bắt đầu lung lay rồi."

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Tạ Trần, trong mắt nàng không còn sự mệt mỏi, mà là một ngọn lửa kiên định. Nàng đã từng chứng kiến sự tàn khốc của Thiên Đạo khi nó 'xóa sổ' những cá thể 'lỗi'. Giờ đây, nàng thấy nó đang sử dụng một phương thức tinh vi hơn, nhưng bản chất vẫn là sự vô tình và tàn nhẫn. "Chúng ta phải vạch trần bộ mặt thật của nó, Tạ Trần. Chúng ta phải cho nhân gian thấy, đây không phải là ý trời, mà là sự thao túng lạnh lùng của một 'hệ thống' đang suy yếu, đang cố gắng níu kéo sự tồn tại của mình bằng mọi giá. Chúng ta không chống lại 'thiên ý', chúng ta đang giải phóng 'nhân ý' khỏi sự ràng buộc của một Thiên Đạo đã mục nát!" Nàng nói, giọng điệu dứt khoát, thể hiện sự quyết tâm mạnh mẽ.

Tạ Trần khẽ gật đầu, môi anh nở một nụ cười nhạt. "Đúng vậy, Tiên Tử. Nhưng trước khi vạch trần, chúng ta phải hiểu rõ bản chất của những 'phù ảnh' này. Chúng ta phải tìm ra cách để xoa dịu lòng người, để củng cố niềm tin đã bắt đầu dao động. Đây không chỉ là một cuộc chiến sức mạnh, mà là một cuộc chiến của lý trí và trái tim. Và nó chỉ mới bắt đầu."

Ánh mắt anh lại hướng về phía chân trời, nơi những đám mây vẫn còn giăng mắc, nhưng dường như đã bắt đầu tan ra, để lộ một vệt nắng yếu ớt. Đó là một tia hy vọng mong manh, nhưng cũng là một lời nhắc nhở về sự vô thường của vạn vật, và về con đường đầy chông gai mà họ đã chọn.

***

Buổi chiều cùng ngày, Phố Thương Mại Kim Long c���a Thành Vô Song vẫn sầm uất và náo nhiệt như thường lệ. Các tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong, trang trí lộng lẫy, chen chúc nhau. Những biển hiệu lớn, đèn lồng rực rỡ treo cao, tạo nên một cảnh tượng xa hoa, đối lập hoàn toàn với sự hoang tàn của Phế Tích Cổ Thành. Tiếng rao hàng của các thương nhân, tiếng mặc cả ồn ào, tiếng nói chuyện râm ran của đám đông, và cả tiếng nhạc từ các quán rượu, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của cuộc sống đô thị. Mùi hương liệu thoang thoảng, mùi thức ăn thơm lừng, mùi vải vóc mới và mùi kim loại từ các cửa hàng đúc vũ khí, tất cả tạo nên một bầu không khí sôi động, giàu có. Tuy nhiên, dù nắng chiều có phần nhạt nhòa, không khí vẫn nặng nề và u ám, như có điều gì đó sắp xảy ra, một sự căng thẳng vô hình đang len lỏi qua từng ngóc ngách của thành phố.

Giữa dòng người tấp nập, Dương Quân với bộ đạo bào màu lam nhạt, và Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) xinh đẹp, đáng yêu với đôi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi lông mềm mại, đang bước đi. Dương Quân vẫn giữ khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng cũng có vẻ anh tuấn của người luyện võ, đôi mắt sáng thường ngày giờ đây lộ rõ vẻ ưu tư. Tiểu Cửu, trong bộ váy áo nhẹ nhàng, màu sắc tươi sáng, thỉnh thoảng lại khẽ giật giật đôi tai, như đang lắng nghe một âm thanh vô hình. Họ đến Thành Vô Song để thu thập thông tin, củng cố niềm tin của phàm nhân và tu sĩ cấp thấp, nhưng ngay lập tức, họ bị cuốn vào làn sóng tin đồn và những lời chỉ trích nhắm vào Tạ Trần.

Trong một quán trà nhỏ ven đường, nơi những khách hàng đang tụ tập bàn tán, một giọng nói khàn khàn cất lên, thu hút sự chú ý của Dương Quân và Tiểu Cửu. "Mà nói đến những điềm gở này," một lão già tóc bạc phơ nhấm nháp trà, "có vẻ như Thiên Đạo đang nổi giận thật. Hạn hán, lũ lụt, dịch bệnh, tất cả đều đến cùng lúc! Nghe nói, có kẻ muốn phá vỡ trật tự, muốn thay đổi cả lẽ trời... chính là tên phàm nhân Tạ Trần đó! Hắn ta không tu luyện, lại dám xúi giục tiên nhân chống lại Thiên Đạo, bảo sao trời không giáng tai ương?"

Những tiếng xì xào, bàn tán đồng tình vang lên. "Đúng vậy, ta cũng nghe nói. Hắn là một phàm nhân mà dám nói lời 'nghịch thiên', ắt sẽ gặp quả báo!" một người khác thêm vào. "Thiên Đạo ban phước cho chúng ta, cho chúng ta linh khí để tu luyện, cho chúng ta cuộc sống bình yên. Giờ có kẻ muốn phá vỡ, e rằng tất cả sẽ cùng chịu khổ!"

Tiểu Cửu, đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật, ánh mắt tinh nghịch thường ngày giờ đây lộ vẻ khó chịu. Nàng quay sang Dương Quân, giọng nói hơi cao. "Này Dương Quân, bọn người này đang nói xấu Tạ Trần đó! Họ bảo anh ấy là kẻ nghịch thiên, gây ra tai ương! Thật quá đáng! Tạ Trần rõ ràng là đang cố gắng cứu vãn nhân gian, cứu vãn cả Thiên Đạo suy yếu nữa mà!" Nàng cảm nhận được một luồng linh khí bất thường, mỏng manh nhưng đầy sức mạnh, đang lan tỏa trong không khí, tác động lên cảm xúc của đám đông, khuếch đại nỗi sợ hãi và sự nghi ngờ.

Dương Quân, gương mặt tuấn tú giờ đây tái nhợt đi, ánh mắt sáng ngời thường lệ cũng bắt đầu dao động. Anh đã nghe những lời đồn đại này từ vài ngày nay, nhưng nghe trực tiếp từ miệng phàm nhân, lại trong một không khí đầy định kiến như vậy, khiến lòng anh nặng trĩu. Anh tin vào Tạ Trần, tin vào 'Con Đường Nhân Tiên Cộng Sinh', nhưng những tai ương liên miên, cùng với những lời lẽ sắc bén của Liễu Thanh Phong và các tu sĩ truyền thống, đã gieo rắc một hạt giống hoài nghi trong tâm trí anh. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Anh không thể để những lời đồn này lan rộng.

Ngay lúc đó, một giọng nói lạnh lùng, đầy vẻ kiêu ngạo vang lên. "Chẳng cần phải nghe những lời đồn đại dân gian làm gì, những kẻ phàm phu tục tử làm sao hiểu được đại nghĩa?" Liễu Thanh Phong xuất hiện, dáng người thanh tú, mắt sáng như sao, tay cầm thanh kiếm Bích Lạc lấp lánh. Vẻ ngoài chính trực của hắn không che giấu được sự tự phụ và vẻ khinh thường đối với những gì hắn coi là "nghịch thiên". Hắn là một tu sĩ trẻ tài năng, nhưng lại quá cố chấp vào đạo lý truyền thống, quá tin tưởng vào sự vĩ đại của Thiên Đạo mà không hề nhận ra sự mục nát bên trong. Hắn được Thiên Đạo 'chọn' làm một trong những người để khuếch tán thông điệp của nó, một con cờ hữu hiệu.

Liễu Thanh Phong khoanh tay, đôi mắt sắc bén quét qua Dương Quân và Tiểu Cửu, dừng lại ở Dương Quân với vẻ thất vọng. "Dương Quân, ngươi còn mê muội ư? Ngươi từng là một tu sĩ đầy tiềm năng, mang trong mình lý tưởng cao đẹp. Cớ sao giờ đây lại đi theo một phàm nhân, một kẻ dám thách thức Thiên Đạo, kẻ đang rước họa vào nhân gian? Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa? Tạ Trần đang đi ngược lại quy luật, hắn chính là mầm họa khiến linh khí hỗn loạn, tai ương giáng xuống. Ngươi hãy tỉnh ngộ đi!"

Giọng điệu của Liễu Thanh Phong vang vọng, thu hút thêm nhiều ánh mắt tò mò và đồng tình của đám đông. Hắn nói những lời mà Thiên Đạo muốn nghe, những lời mà Thiên Đạo đã khéo léo gieo vào tâm trí của những kẻ cố chấp. Dương Quân cảm thấy tim mình thắt lại. Anh muốn phản bác, muốn hét lên rằng Tạ Trần đang làm điều đúng đắn, rằng 'tân đạo' là con đường duy nhất để cứu vãn thế giới. Nhưng những lời lẽ của Liễu Thanh Phong quá sắc bén, quá hợp l�� trong bối cảnh những tai ương đang giáng xuống, lại thêm uy tín của một tu sĩ chân chính, khiến Dương Quân cảm thấy bất lực.

"Sư huynh Liễu Thanh Phong," Dương Quân cố gắng giữ bình tĩnh, giọng nói anh có chút run rẩy. "Huynh sao lại nói như vậy? Con Đường Nhân Tiên Cộng Sinh là để cứu vãn nhân gian, để tìm một lối thoát cho Thiên Đạo đã suy yếu. Tạ Trần không phải là kẻ nghịch thiên, anh ấy chỉ đang tìm kiếm một con đường tốt hơn cho tất cả chúng ta!"

Liễu Thanh Phong khinh miệt cười một tiếng. "Tốt hơn? Ngươi nhìn xem, 'tốt hơn' của hắn đã mang lại điều gì? Hạn hán, lũ lụt, dịch bệnh! Đó là 'ân huệ' của kẻ nghịch thiên đó sao? Linh khí đang hỗn loạn, Thiên Đạo đang nổi giận vì những kẻ như Tạ Trần dám thách thức trật tự. Ngươi nghĩ rằng một phàm nhân không tu vi có thể hiểu được đạo lý của trời đất? Hắn chỉ là một kẻ điên rồ, dùng những lời lẽ hoa mỹ để lôi kéo những kẻ yếu lòng như ngươi! Đừng tự hủy hoại tương lai của mình, Dương Quân!"

Đám đông bắt đầu xì xào, những lời nói của Liễu Thanh Phong như ngọn lửa đổ thêm dầu vào sự sợ hãi và hoài nghi của họ. Tiểu Cửu đứng cạnh Dương Quân, đôi mắt nàng sắc bén quan sát từng biểu cảm trên khuôn mặt mọi người. Nàng cảm nhận được luồng linh khí thao túng ngày càng mạnh mẽ, nó không chỉ là những lời nói mà là một thứ sức mạnh vô hình đang khuấy động cảm xúc, khiến mọi người trở nên hung hăng và cố chấp hơn. Nàng thấy sự hoang mang trong mắt Dương Quân, thấy lòng tin của anh đang bị lung lay dữ dội. Liễu Thanh Phong, với vẻ mặt đắc thắng, quay lưng bước đi, để lại Dương Quân đứng chôn chân giữa dòng người, cảm thấy cô độc và bất lực. Những lời nói của hắn, của đám đông, của cả Thiên Đạo vô hình đang đè nặng lên vai anh, khiến niềm tin của anh vào Tạ Trần và 'tân đạo' chao đảo như con thuyền giữa giông bão.

***

Đêm khuya, Phế Tích Cổ Thành lại chìm trong bóng tối dày đặc. Mây che khuất trăng, không khí lạnh lẽo ẩm ướt len lỏi qua từng kẽ đá đổ nát, mang theo mùi của sự mục rữa và thời gian. Trong một căn phòng được che chắn kỹ lưỡng, ánh n���n leo lét tỏa ra thứ ánh sáng yếu ớt, tạo nên những bóng đổ kỳ dị trên tường. Tạ Trần, Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) tập trung lại, không khí trong phòng nặng nề như thể đang chứa đựng cả gánh nặng của nhân gian.

Tạ Trần, với vẻ mặt trầm tĩnh thường lệ nhưng đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi, là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Anh nhìn lướt qua từng người, đặc biệt dừng lại ở Dương Quân và Mộ Dung Tuyết, những người mà anh cảm nhận được sự dao động trong tâm trí họ. "Những tai ương này không phải ngẫu nhiên. Đây là 'phù ảnh' của Thiên Đạo," giọng anh trầm tĩnh, nhưng đầy sức nặng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Nó đang cố gắng tạo ra một 'hiệu ứng domino' của sự sợ hãi và mất lòng tin, nhằm chia cắt chúng ta, cô lập 'con đường' mà chúng ta đang xây dựng. Nó muốn chúng ta tự hủy diệt, tự từ bỏ 'tân đạo' trước khi chúng ta có thể thực sự gây ra mối đe dọa trực tiếp cho sự tồn tại của nó. Nó đang sử dụng nỗi sợ hãi cố hữu của con người đối với 'ý trời' để thao túng lòng người, biến chúng ta thành những kẻ nghịch thiên trong mắt nhân gian."

Mộ Dung Tuyết, gương mặt dịu dàng thanh lịch thường ngày giờ đây lộ rõ vẻ lo lắng, lên tiếng, giọng nàng có chút run rẩy. "Nhưng nếu Thiên Đạo thực sự giáng tội, chúng ta... có thể chống lại được sao? Sức mạnh của Thiên Đạo là vô biên, không phải sao? Những tai ương kia quá kinh khủng, dân chúng đang mất hết hy vọng. Nếu cứ tiếp diễn như vậy, dù chúng ta có lòng tin, nhưng liệu thân thể phàm nhân có chịu đựng nổi không? Và liệu chúng ta có thể bảo vệ được họ khỏi những cơn thịnh nộ thực sự của trời đất?" Nàng là một y sư, chứng kiến sự đau khổ và chết chóc do dịch bệnh, khiến nàng khó lòng giữ được sự bình tĩnh và lý trí tuyệt đối.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, ánh mắt kiên định nhìn Tạ Trần, không chút dao động. "Chúng ta không chống lại Thiên Đạo, Mộ Dung Tuyết. Chúng ta đang tìm kiếm một con đường khác... Con đường mà nó đã bỏ quên, con đường của sự cộng sinh, của 'nhân tâm'. Nhưng sự thao túng này quá tinh vi, nó đánh vào tâm lý con người, vào những nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất. Thiên Đạo không cần phải cử thần binh, nó chỉ cần gieo rắc sự ngờ vực, và để nỗi sợ hãi tự nó lan truyền, bóp nghẹt mọi hy vọng." Nàng đã trải qua quá nhiều để quay đầu lại, nàng hiểu rõ bản chất vô tình của Thiên Đạo hơn bất cứ ai ở đây.

Dương Quân cúi đầu, ánh mắt dao động, không dám nhìn thẳng vào Tạ Trần. Anh cảm thấy một sự hổ thẹn, một nỗi thất vọng sâu sắc với chính mình vì đã để những lời của Liễu Thanh Phong và đám đông làm lung lay lý tưởng của bản thân. "Những lời đồn đại, những điềm gở... và cả những tai ương kia nữa. Sư huynh Liễu Thanh Phong nói... Thiên Đạo đang trừng phạt chúng ta. Liệu chúng ta có thực sự đang làm điều đúng đắn? Liệu chúng ta có đang 'nghịch thiên' như lời sư huynh nói? Ta... ta không biết nữa. Lòng người đang hoang mang, và ta cũng cảm thấy... một sự bất an lớn lao." Giọng anh nhỏ dần, thể hiện sự yếu lòng và hoài nghi đang gặm nhấm tâm trí anh.

Tạ Trần không trách móc, anh hiểu. Sự dao động là điều tất yếu khi ��ối mặt với một thế lực vô hình, toàn năng như Thiên Đạo. Anh đặt tay lên 'Nhân Quả Luân Bàn' trên bàn, một ánh sáng yếu ớt, dịu nhẹ lóe lên từ những đường vân cổ xưa. "Sợ hãi là điều tất yếu, Dương Quân. Nhưng chân lý không nằm ở sự sợ hãi, mà ở sự thấu hiểu. Thiên Đạo không phải là một vị thần toàn năng, nó là một hệ thống đã suy yếu, đang cố gắng níu kéo sự tồn tại của mình bằng mọi giá. Nó sợ sự thay đổi, sợ sự 'thức tỉnh' của nhân tâm, sợ rằng con người sẽ không còn cần đến nó nữa. Những 'phù ảnh' này là bằng chứng cho sự yếu đuối của nó, cho thấy nó không thể trực tiếp ra tay mà phải dùng đến những thủ đoạn tinh vi, thao túng tâm lý. Nó không còn đủ sức mạnh để thực sự 'giáng tội' như xưa, mà chỉ có thể 'gieo rắc' nỗi sợ hãi."

Anh ngón tay nhẹ nhàng lướt trên 'Nhân Quả Luân Bàn', những đường vân xoắn ốc như đang kết nối với vô số sợi dây nhân quả vô hình. "Chúng ta cần phải tìm ra 'điểm yếu' trong những 'phù ảnh' này, những kẽ hở trong mạng lưới thao túng của Thiên Đạo. Chúng ta phải giải thích cho nhân gian hiểu, rằng đây không phải là hình phạt, mà là một sự phản kháng của một 'bản ngã' sắp tàn. Chúng ta phải củng cố lòng tin, không phải bằng sức mạnh phép thuật, mà bằng sự thật và sự thấu hiểu."

Tiểu Cửu, đôi tai cáo khẽ giật giật, nàng nhíu mày. "Ta ngửi thấy mùi vị của sự hoang mang trong linh khí. Nó giống như một loại độc dược, từ từ xâm nhập vào lòng người, bóp méo suy nghĩ, làm tê liệt ý chí. Mùi này... nó không đến từ ma khí, cũng không phải là linh khí tinh thuần. Nó là một thứ gì đó khác, một sự pha trộn giữa linh khí và một loại 'chấp niệm' cổ xưa, một sự cưỡng ép từ bản thân Thiên Đạo." Nàng vươn tay, như muốn nắm lấy thứ mùi vị vô hình đó, vẻ mặt đầy cảnh giác.

Tạ Trần nhìn từng người, ánh mắt anh vừa thấu hiểu vừa kiên định. Anh biết, thử thách này còn khó khăn hơn cả việc đối mặt với Ma Chủ Cửu U. Bởi vì, nó không phải là một cuộc chiến của sức mạnh đối kháng, mà là một cuộc chiến âm thầm, dai dẳng, gặm nhấm từ bên trong. Anh phải củng cố lại niềm tin trước khi quá muộn, trước khi những 'phù ảnh' của Thiên Đạo biến họ thành những kẻ cô độc, lạc lõng giữa biển người sợ hãi. Đây là một giai đoạn nguy hiểm, nơi Thiên Đạo đang chuẩn bị cho một động thái cuối cùng và trực diện hơn để tự cứu lấy mình, và những 'phù ảnh' này chỉ là khúc dạo đầu cho một cuộc chiến lớn hơn, một cuộc chiến mà bản thân Bạch Vô Thường, hay một 'sứ giả' mạnh mẽ hơn của Thiên Đạo, có thể sẽ sớm xuất hiện trực tiếp. Sự chia rẽ trong liên minh tiên môn truyền thống sẽ bùng nổ thành xung đột công khai, buộc họ phải lựa chọn phe phái, và các tông môn tu tiên chính thống, đứng trước bờ vực sụp đổ, sẽ cố gắng níu kéo sự tồn tại của nó bằng mọi giá, không từ thủ đoạn nào.

"Chúng ta phải hành động, và phải hành động nhanh chóng," Tạ Trần kết luận, giọng anh trầm ấm nhưng đầy quyết đoán. "Trước khi những hạt giống sợ hãi và hoài nghi bén rễ quá sâu, trước khi Thiên Đạo hoàn toàn cô lập chúng ta. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, đã lan đến tận tâm trí của mỗi người."

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free