Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 336: Khơi Dậy Nhân Tâm: Nền Móng Tân Đạo

Ánh bình minh yếu ớt, le lói xuyên qua những kẽ hở của tấm vải bạt đã sờn rách, rọi xuống căn phòng tạm bợ nơi tàn tích của Phế Tích Cổ Thành. Tạ Trần vẫn giữ nguyên tư thế trầm tư, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời đang dần hửng sáng. Không khí se lạnh của buổi sớm mai như thấm vào từng thớ thịt, nhưng trong lòng anh, một ngọn lửa ý chí đã được nhen nhóm, thiêu đốt mọi sự hoài nghi và do dự. Những lời nói cuối cùng của anh về "Ma Thiên Đạo" và "U Minh Địa Phủ" vẫn còn văng vẳng trong không gian, như một lời tiên tri về cuộc chiến định mệnh. Cuộc chiến này không chỉ là sự sống còn của sinh linh, mà còn là sự giữ gìn bản chất của "nhân", của "sự tồn tại" trong vũ trụ.

Giờ đây, những tia nắng đầu tiên của ngày mới đã thực sự chiếu rọi vào Phế Tích Cổ Thành, mang theo một vẻ đẹp bi tráng của tàn lụi và tái sinh. Gió rít qua những cột đá đổ nát, tiếng lá cây xào xạc trên những bức tường rêu phong, hòa cùng mùi đất ẩm và đá cũ, tạo nên một bản giao hưởng cô tịch nhưng đầy sức sống. Bầu không khí u ám của đêm qua đã nhường chỗ cho sự tĩnh lặng của bình minh, một sự tĩnh lặng báo hiệu cho những biến động lớn lao sắp tới.

Tạ Trần đứng dậy, dứt khỏi dòng suy tư, quay lại nhìn những gương mặt vẫn còn in hằn sự lo lắng và quyết tâm. Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Tiểu Cửu, tất cả đều đang chờ đợi, chờ đợi chỉ dẫn từ anh, người đã mở ra một con đường chưa từng có tiền lệ. Anh biết, để đối phó với một kẻ thù muốn thay đổi bản chất của vũ trụ, họ không thể dùng những phương pháp cũ. Họ phải xây dựng một nền móng mới, một "đạo" mới, nơi con người là trung tâm, là gốc rễ.

Không lâu sau, một cuộc họp đã được triệu tập tại một khu vực rộng rãi hơn trong Phế Tích Cổ Thành, nơi đã được dọn dẹp tạm thời, biến thành một quảng trường nhỏ giữa những đổ nát. Ánh nắng ban mai đã lên cao, nhuộm vàng những khối đá đen thẫm, làm nổi bật lên vẻ hoang tàn nhưng cũng không kém phần hùng vĩ của nơi đây. Gió vẫn thổi, mang theo tiếng côn trùng vo ve từ những bụi cây dại mọc chen chúc. Mùi đất ẩm và mùi rêu phong nồng hơn, như muốn kể lại câu chuyện về hàng ngàn năm phong trần.

Trên một bục đá lớn được kê tạm, Tạ Trần và Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng cạnh nhau, một hình ảnh tưởng chừng như đối lập nhưng lại chứa đựng một sự đồng điệu kỳ lạ. Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, làn da trắng nhợt và đôi mắt sâu thẳm, toát lên vẻ trầm tĩnh, suy tư. Anh mặc bộ áo vải bố cũ kỹ, đơn giản đến mức khó tin trong một thế giới mà tu sĩ thường khoác lên mình những tiên bào lộng lẫy. Bên cạnh anh, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn thanh thoát trong bộ bạch y tinh khôi, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét một lượt qua đám đông, chứa đựng sự uy nghiêm nhưng cũng ẩn chứa nỗi mệt mỏi đã được giấu kín. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng của nàng được búi cao đơn giản, tôn lên vẻ cao quý không chút phô trương.

Dưới bục, một đám đông gồm cả phàm nhân và tu sĩ đang tụ tập. Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ, phong trần và ánh mắt kiên nghị, đứng đầu nhóm phàm nhân. Bên cạnh ông là Trưởng Lão Dược Phường, lưng còng, đôi mắt mệt mỏi dưới cặp kính, nhưng giờ đây đã ánh lên một tia hy vọng mới. Dương Quân, tuấn tú và nhiệt huyết, đứng cạnh Mộ Dung Tuyết dịu dàng, thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc. Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) nép mình phía sau Mộ Dung Tuyết, đôi tai cáo trắng muốt thỉnh thoảng khẽ giật giật, đôi mắt tinh nghịch nhưng đầy cảnh giác. Xen kẽ giữa họ là một số tu sĩ đã mất niềm tin vào đạo cũ, những người đã chứng kiến sự mục ruỗng của các tông môn và sự suy yếu của Thiên Đạo. Không khí ban đầu căng thẳng, pha lẫn sự tò mò và hoài nghi, như một dòng nước ngầm chảy xiết dưới vẻ ngoài tĩnh lặng.

Tạ Trần đưa mắt nhìn một lượt, thu trọn những biểu cảm đa dạng vào trong tầm mắt. Anh nhận thấy sự dè dặt của những tu sĩ đã từng là thành viên của các tông môn lớn, sự cảnh giác của phàm nhân, và cả sự nhiệt huyết của những người trẻ như Dương Quân. Anh hắng giọng, tiếng nói trầm ấm, điềm tĩnh vang vọng giữa những tàn tích, khiến mọi âm thanh khác đều phải im bặt.

"Chư vị." Tạ Trần mở lời, không hoa mỹ, không cường điệu, nhưng mỗi từ đều chứa đựng sức nặng của sự thấu hiểu. "Chúng ta đang đứng trên bờ vực của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà ranh giới giữa tiên và phàm đã không còn ý nghĩa. Thiên Đạo suy yếu, Ma Chủ trỗi dậy, tất cả đều đang đòi hỏi chúng ta phải có một con đường mới, một 'đạo' mới để tồn tại." Anh dừng lại một chút, cho phép những lời này ngấm sâu vào tâm trí người nghe.

Lăng Nguyệt Tiên Tử bước lên một bước, ánh mắt nàng quét qua đám đông, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực vang lên, dứt khoát như một lời thề. "Con Đường Nhân Tiên Cộng Sinh không phải là một sự lựa chọn, mà là sự tất yếu. Nó không phải là từ bỏ tu vi, mà là tìm lại nhân tính đã bị lãng quên trong hành trình trường sinh. Sức mạnh không chỉ đến từ linh khí, mà còn từ sự đoàn kết của vạn vật, từ ý chí của mỗi sinh linh, dù là tiên hay phàm." Nàng nhìn thẳng vào những tu sĩ còn giữ sự hoài nghi, "Ta, Lăng Nguyệt, từng là một người chấp niệm sâu sắc với đạo trường sinh, với các giáo điều của tiên môn. Nhưng giờ đây, ta nguyện cùng các ngươi xây dựng một đạo lý mới, nơi tiên và phàm không còn ngăn cách, nơi nhân tâm là nền tảng của vĩnh hằng."

Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu, đồng tình với lời của Lăng Nguyệt. Nàng đã chứng kiến quá nhiều tu sĩ "mất người" trên con đường tìm kiếm sức mạnh. Nàng hiểu rằng, cái giá của quyền năng không thể là sự đánh đổi nhân tính. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Lời nói của nàng tuy nhỏ nhẹ nhưng lại vang vọng trong tâm trí nhiều người, đặc biệt là những tu sĩ đã từng chìm đắm trong sự ích kỷ của việc tu luyện.

Bách Lý Hùng bước tới, tiếng giáp trụ nhẹ khẽ kêu vang, thu hút sự chú ý. Ông nhìn Tạ Tr���n và Lăng Nguyệt, ánh mắt kiên định. "Bách tính chúng ta chỉ cần một con đường sống bình yên. Những năm qua, chúng ta đã bị bỏ mặc, bị xem nhẹ. Nếu tiên nhân nguyện ý gạt bỏ định kiến, cùng chúng ta gánh vác, chúng ta sẽ không tiếc công sức, không tiếc xương máu để bảo vệ gia viên, bảo vệ con người." Lời nói chất phác của ông mang theo sức mạnh của sự thật, lay động lòng người.

Một tu sĩ già nua, râu tóc bạc phơ, bước ra từ đám đông, giọng nói khàn khàn đầy vẻ hoài nghi. "Nhưng liệu phàm nhân có thể hiểu được đạo lý tu hành? Liệu sức mạnh của họ có thể chống lại ma vật? Tôn trọng nhân tính là tốt, nhưng nếu không có tu vi cao cường, làm sao chúng ta đối phó với Ma Chủ Cửu U, với những tàn dư ma vật? Chẳng phải là đưa trứng chọi đá sao?" Ánh mắt ông vẫn còn vương vấn chấp niệm về sức mạnh tuyệt đối của tu vi.

Tạ Trần mỉm cười nhạt, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. "Đạo lý tu hành, từ căn bản, chính là đạo lý của sự tồn tại, của vạn vật. Phàm nhân, bằng cách này hay cách khác, vẫn đang 'tu hành' mỗi ngày – tu cái tâm, tu cái trí, tu cái nghĩa. Họ tu sự kiên cường để sống sót, tu sự đoàn kết để vượt qua hoạn nạn, tu sự nhân ái để bảo vệ đồng loại. Đó không phải là một loại tu hành sao, thưa tiền bối?" Anh nhìn thẳng vào mắt vị tu sĩ, "Sức mạnh của tu vi, nếu không có nhân tính làm gốc, chỉ là một thanh kiếm sắc bén nhưng không có linh hồn, dễ dàng bị tha hóa bởi dục vọng. Ma Chủ Cửu U không chỉ mạnh về tu vi, hắn còn mạnh về khả năng thao túng 'nhân quả', mạnh về khả năng gieo rắc sự tha hóa. Để đối phó với hắn, chúng ta cần một 'phép' khác, một 'đạo' khác – đó chính là 'nhân tâm', là ý chí quần chúng, là sự đoàn kết của tất cả những sinh linh không muốn 'mất người'."

Anh quay sang Lăng Nguyệt, rồi lại nhìn về đám đông. "Chư vị thấy đấy, những gì chúng ta thiếu không phải là sức mạnh đơn thuần, mà là sức mạnh của niềm tin, của sự đồng lòng. Khi mỗi phàm nhân đều có ý chí tự cường, khi mỗi tu sĩ đều tìm lại được nhân tính, đó chính là bức tường thành vững chắc nhất. Thiên Đạo suy yếu không ph���i vì linh khí cạn kiệt hoàn toàn, mà vì 'nhân tâm' đã bị phân ly, bị bỏ quên. Chúng ta không chỉ đang vá trời, chúng ta đang vá lại lòng người."

Dương Quân nắm chặt tay, gân xanh nổi lên. Anh nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy ngưỡng mộ và quyết tâm. "Tiền bối nói chí phải! Chúng ta đã quá phụ thuộc vào sức mạnh cá nhân, vào tu vi mà quên mất rằng, một khi đã 'mất người', sức mạnh đó chỉ còn là công cụ của sự hủy diệt, hoặc sự cô độc."

Trưởng Lão Dược Phường khẽ gật đầu, tiếng thở dài của ông mang theo sự giác ngộ muộn màng. "Cái giá của trường sinh... là gì? Có lẽ, đó chính là sự đánh đổi nhân tính mà chúng ta đã không nhận ra." Ông nhìn Tạ Trần, ánh mắt như muốn tìm kiếm một câu trả lời đã bị chôn vùi bấy lâu.

Tiểu Cửu khẽ thì thầm bên tai Mộ Dung Tuyết, "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Nhưng những lời này của Tạ Trần, ngay cả hồ ly ta cũng thấy đúng. Ma Chủ không chỉ mạnh, hắn còn hiểu rõ điểm yếu của con người."

Cuộc thảo luận tiếp tục sôi nổi. Tạ Trần và Lăng Nguyệt kiên nhẫn giải thích, lắng nghe mọi thắc mắc và hoài nghi. Tạ Trần dùng lý lẽ sắc bén, triết lý để thuyết phục, vạch ra những hệ quả của con đường cũ và tiềm năng của con đường mới. Lăng Nguyệt dùng uy tín cá nhân và sự quyết đoán của mình để cam kết, hứa hẹn về một tương lai mà tiên và phàm có thể sống chung, cùng nhau kiến tạo. Dần dần, ánh mắt của những người nghe bắt đầu thay đổi. Sự hoài nghi giảm bớt, thay vào đó là sự hiểu biết, sự đồng tình, và trên hết, là một tia hy vọng mới lóe lên trong lòng họ. Họ không còn chỉ thấy một Tạ Trần gầy gò, không tu vi, hay một Lăng Nguyệt lạnh lùng, mà là những người lãnh đạo một con đường mới, một con đường mà họ có thể tin tưởng.

Thị Trấn An Bình, nơi từng là một điểm dừng chân nhỏ bé trên đường, giờ đây đã trở thành một trung tâm nhộn nhịp của "Con Đường Nhân Tiên Cộng Sinh". Ánh nắng ban ngày ấm áp bao trùm lên các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, các quán trọ và cửa hàng san sát hai bên đường. Tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa lộc cộc, tiếng bước chân hối hả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc sống động của sự sống. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn, mùi gỗ mới và đất bốc lên từ những công trình đang được sửa chữa, hòa cùng mùi mồ hôi của những người lao động, tạo nên một không khí thân thiện, đầy sức sống.

Trong suốt mấy ngày qua, Lăng Nguyệt Tiên Tử không còn ẩn mình trong tiên môn hay chỉ xuất hiện trong những cuộc họp quan trọng. Nàng cùng Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và một số tu sĩ khác, những người đã hoàn toàn tin tưởng vào "tân đạo", bắt đầu trực tiếp tham gia vào việc xây dựng và hỗ trợ phàm nhân. Lăng Nguyệt đích thân hướng dẫn các dân quân cách phòng thủ cơ bản, không phải bằng những tiên pháp cao siêu, mà bằng những chiến thu��t phối hợp đơn giản nhưng hiệu quả, tận dụng địa hình và sự đoàn kết. Nàng cũng chỉ đạo việc xây dựng những hàng rào phòng thủ, những chốt canh gác, không hề ngần ngại động tay vào những công việc nặng nhọc mà trước đây nàng chưa từng nghĩ tới.

Dương Quân, với khí chất thư sinh nhưng đầy nhiệt huyết, xông xáo nhất. Anh cùng với Bách Lý Hùng tổ chức các đội dân quân, huấn luyện họ sử dụng các loại vũ khí thô sơ, nhưng quan trọng hơn là truyền cho họ tinh thần chiến đấu, tinh thần bảo vệ. Tiếng hô vang dội của các đội dân quân vang vọng khắp quảng trường nhỏ ở trung tâm thị trấn, xen lẫn tiếng vũ khí va chạm. Bách Lý Hùng, với kinh nghiệm trận mạc, đã trở thành một người thầy đáng tin cậy của những người phàm nhân.

Mộ Dung Tuyết, với lòng nhân hậu và kiến thức y thuật uyên thâm, cùng Trưởng Lão Dược Phường, đã thiết lập một trạm y tế tạm thời. Nàng cung cấp dược liệu quý hiếm, trị thương cho những người bị nạn, không phân biệt tiên phàm. Vẻ mặt nàng luôn toát lên sự dịu dàng, thanh lịch, nhưng đôi mắt nàng lại chứa đựng một nỗi buồn khó tả, như thể nàng đang cố gắng bù đắp cho những lỗi lầm của quá khứ, của một thế giới đã từng bỏ rơi phàm nhân.

Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt và chiếc đuôi lông mềm mại, ban đầu chỉ tò mò quan sát, đôi khi lanh lợi giúp đỡ những việc nhỏ. Nàng chạy đi chạy lại giữa đám đông, mang theo những món đồ lặt vặt, hay dùng đôi tai nhạy bén của mình để phát hiện những điều bất thường. Nàng vẫn hồn nhiên, tinh nghịch, nhưng ánh mắt nàng đã thấu hiểu sự nghiêm trọng của tình hình. Nàng đã thấy sự thay đổi trong lòng người, cả tiên lẫn phàm. "Nhân loại này... đôi khi cũng thật thú vị," nàng lẩm bẩm, một nụ cười tinh quái nở trên môi.

Đang trong lúc mọi người hăng say xây dựng và huấn luyện, một tiếng thét thất thanh bất ngờ xé toang không khí yên bình. "Ma vật! Ma vật tấn công!"

Từ phía bìa rừng, một nhóm tiểu yêu và tàn dư ma vật, những kẻ đã bị Ma Chủ Cửu U tha hóa, đột ngột xông vào thị trấn. Chúng gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu, thân hình méo mó, lao vào cắn xé. Sự hỗn loạn bùng nổ. Tiếng la hét, tiếng đổ vỡ, tiếng vũ khí va chạm vang lên khắp nơi.

Lăng Nguyệt Tiên Tử lập tức phản ứng. Nàng không dùng đến những tiên pháp hủy diệt mà nàng có thể dễ dàng thi triển. Thay vào đó, nàng điều phối, chỉ đạo. "Mọi người hãy giữ vững trận pháp! Phàm nhân lùi lại phía sau, tu sĩ chặn đầu! Dân quân, yểm trợ từ hai bên! Mộ Dung Tuyết, bảo vệ trạm y tế!" Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy uy lực, xoa dịu nỗi sợ hãi và mang lại trật tự cho đám đông.

Dương Quân, cùng với Bách Lý Hùng và các dân quân, lao vào tuyến đầu. "Anh em dân quân, giữ vững! Đừng để chúng vượt qua! Sống chết có nhau!" Dương Quân vung kiếm, tiên lực không quá mạnh mẽ nhưng lại phối hợp nhịp nhàng với những đòn đánh thô sơ của dân quân. Họ tạo thành một bức tường người vững chắc, đẩy lùi từng đợt tấn công của tiểu yêu. Mộ Dung Tuyết, dù tay cầm dược liệu, cũng sẵn sàng dùng kiếm bảo vệ trạm y tế. Nàng hét lên, "Hãy tin vào sức mạnh của các ngươi! Chúng ta sẽ bảo vệ nơi này!"

Cuộc chiến nhỏ bùng nổ, hỗn loạn nhưng không hề vô vọng. Những tu sĩ, vốn quen với việc đơn độc chiến đấu hoặc dùng pháp thuật trấn áp, giờ đây đã học cách phối hợp với phàm nhân. Các dân quân, với lòng dũng cảm được hun đúc và sự huấn luyện cơ bản, chiến đấu kiên cường, dùng bẫy, dùng chông, dùng giáo mác để chống trả. Họ không có tiên lực, nhưng họ có số lượng, có sự đoàn kết, và trên hết, có ý chí bảo vệ gia đình, bảo vệ nơi chốn của mình.

Từ một đỉnh tháp đổ nát cách đó không xa, Tạ Trần lặng lẽ quan sát toàn bộ diễn biến. Anh không can thiệp, không hề nhúc nhích. Gió thổi qua những lọn tóc đen dài của anh, phất phơ trên khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. Anh nhìn thấy sự sợ hãi, sự hỗn loạn ban đầu, nhưng rồi anh cũng thấy sự kiên cường, sự phối hợp, và trên hết, là sự tin tưởng lẫn nhau giữa tiên và phàm. Tiếng vũ khí va chạm, tiếng la hét, tiếng gầm gừ của ma vật, tất cả đều vang vọng trong không gian, nhưng Tạ Trần vẫn tĩnh lặng như một pho tượng.

Anh hiểu rằng, đây chính là phép thử đầu tiên cho "Con Đường Nhân Tiên Cộng Sinh". Nó không phải là một bài kiểm tra về sức mạnh tu vi, mà là về lòng tin, về ý chí, về khả năng đoàn kết. Anh đã gieo những hạt mầm của "nhân", và giờ đây, anh cần chúng phải tự nảy mầm, tự phát triển. Dù cho trận chiến này còn nhỏ bé, nhưng nó là minh chứng hùng hồn nhất cho lời nói của anh: sức mạnh không chỉ đến từ linh khí, mà còn từ sự đoàn kết của vạn vật, từ ý chí của mỗi sinh linh. Mặc dù vẫn còn nhiều khó khăn, nhưng trong mắt Tạ Trần, một nụ cười nhạt chợt nở, ẩn chứa một sự hài lòng sâu sắc. Liên minh mới này, dù mong manh, đã bắt đầu chứng minh được năng lực của mình.

Đêm khuya buông xuống, trăng sáng vằng vặc trên bầu trời, soi rõ dòng sông Vọng Giang chảy êm đềm dưới chân Quán Trà. Gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi hoa cỏ đêm và tiếng chim hót đâu đó trong những lùm cây. Quán Trà Vọng Giang, với kiến trúc gỗ đơn giản và ban công nhìn ra sông, giờ đây trở nên yên bình và thư thái lạ thường. Bên trong, mùi trà thơm thoang thoảng, hòa cùng tiếng nước sông chảy róc rách, tạo nên một không gian tĩnh lặng, dễ chịu.

Tạ Trần và Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi đối diện nhau tại một bàn trà mộc mạc. Ánh trăng chiếu vào, làm nổi bật đường nét thanh tú trên khuôn mặt của cả hai. Lăng Nguyệt vẫn mặc bộ bạch y, nhưng giờ đây, vẻ lạnh lùng của nàng đã được thay thế bằng một sự dịu dàng hiếm thấy, xen lẫn một chút mệt mỏi sau một ngày dài. Tạ Trần, vẫn với bộ áo vải bố cũ kỹ, chậm rãi nhấp một ngụm trà, ánh mắt anh trầm tư nhìn ra xa xăm, nơi dòng sông Vọng Giang cuộn chảy.

"Hôm nay, ta đã thấy hy vọng," Lăng Nguyệt Tiên Tử mở lời, giọng nói nàng khẽ khàng, chứa đựng sự xúc động. "Sức mạnh của lòng tin, sự đoàn kết của phàm nhân và tu sĩ, nó thật sự có thể thay đổi mọi thứ. Những kẻ tiểu yêu kia, nếu là trước đây, có lẽ chúng ta sẽ dùng một đạo pháp để tiêu diệt ngay lập tức. Nhưng hôm nay, ta đã thấy phàm nhân, với sự dũng cảm và ý chí kiên cường, đã cùng tu sĩ chống trả. Họ không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh thể chất, mà bằng cả 'nhân tâm', bằng ý chí bảo vệ lẫn nhau. Ta... ta chưa từng thấy điều này trong suốt những năm tháng tu hành của mình." Nàng đặt chén trà xuống, đôi mắt long lanh nhìn Tạ Trần, như muốn tìm kiếm sự đồng tình.

Tạ Trần khẽ gật đầu, nhưng nụ cười trên môi anh lại ẩn chứa một sự thận trọng. "Đó chỉ là một mầm mống nhỏ, Tiên Tử. Một khởi đầu tốt đẹp, nhưng vẫn còn quá mong manh. Lòng tin dễ gây dựng, nhưng cũng dễ tan vỡ. Ma Chủ Cửu U không phải là tiểu yêu, và Thiên Đạo vẫn đang nhìn chằm chằm vào từng động thái của chúng ta. Sự chia rẽ trong liên minh tiên môn truyền thống sẽ bùng nổ thành xung đột công khai khi 'tân đạo' của chúng ta phát triển mạnh mẽ hơn. Thiên Đạo, thông qua Bạch Vô Thường, sẽ sớm có động thái đáp trả trực diện hơn đối với sự 'phản nghịch' này, coi đây là mối đe dọa lớn nhất đối với sự tồn tại của nó."

Anh đặt chén trà xuống, tiếng gốm sứ va vào mặt bàn tạo ra một âm thanh nhỏ trong tĩnh lặng. "Con đường đến U Minh Địa Phủ sẽ là thử thách thực sự cho 'tân đạo' này. Đó không chỉ là một cuộc chiến về sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến về lý tưởng, về bản chất của 'sự tồn tại' mà chúng ta muốn bảo vệ. Ma Chủ không chỉ muốn hủy diệt, hắn muốn tái tạo thế giới theo ý hắn, biến nó thành một 'Ma Thiên Đạo'. Hắn muốn xóa bỏ ý nghĩa của 'nhân', biến con người thành những sinh vật không linh hồn, không nhân tính. Cuộc hành trình vào U Minh Địa Phủ sẽ là một thử thách sống còn, không chỉ về sức mạnh mà còn về lòng tin và lý tưởng của 'lực lượng nhân tâm'."

Lăng Nguyệt Tiên Tử trầm ngâm, ánh mắt nàng dõi theo dòng sông Vọng Giang, nơi ánh trăng tạo nên một dải lụa bạc lấp lánh. Nàng hiểu lời của Tạ Trần không phải là sự bi quan, mà là một lời cảnh tỉnh, một sự đánh giá thực tế về mức độ nguy hiểm. Sự lạc quan ban nãy của nàng đã được thay thế bằng sự nghiêm trọng, nhưng trong đó vẫn ánh lên một sự kiên định không lay chuyển. "Vậy chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?" Nàng hỏi, giọng nói nàng giờ đây trở lại sự dứt khoát thường ngày, nhưng vẫn chứa đựng một sự tin tưởng tuyệt đối vào người đối diện.

Tạ Trần nhìn ra màn đêm bao la, nơi những vì sao lấp lánh như hàng vạn con mắt đang dõi theo số phận của nhân gian. Anh biết, mỗi bước đi của họ đều được định đoạt bởi "nhân quả", mỗi lựa chọn đều có khả năng định đoạt vận mệnh thế giới. Anh không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, nhưng anh tin vào "nhân tâm", tin vào ý chí của con người.

"Củng cố nền móng," Tạ Trần nói, giọng anh trầm ấm vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Tiếp tục xây dựng lòng tin, củng cố sự đoàn kết giữa tiên và phàm. Chúng ta cần nhiều hơn những Thị Trấn An Bình. Chúng ta cần nhiều hơn những tu sĩ như Dương Quân, những phàm nhân như Bách Lý Hùng, những người dám tin vào 'tân đạo'. Và quan trọng hơn hết, chúng ta cần chuẩn bị cho cuộc hành trình đến nơi sâu thẳm nhất của cái ác... U Minh Địa Phủ."

Anh chậm rãi nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi. Ánh mắt anh hướng về phía xa xăm, nơi màn đêm bao trùm, gợi lên hình ảnh U Minh Địa Phủ, một nơi mà ngay cả tiên nhân cũng phải kiêng dè. Mặc dù có những thành công ban đầu, việc xây dựng lòng tin là một quá trình lâu dài và mong manh, dễ bị phá vỡ bởi những âm mưu xảo quyệt. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chỉ thực sự bắt đầu, và Tạ Trần biết, anh chính là "điểm neo nhân quả" cho tất cả. Anh sẽ không để cho ngọn lửa nhân tính tắt lụi.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free