Nhân gian bất tu tiên - Chương 335: Bí Mật Ma Vực: Lời Kể Của Hồ Ly Nữ
Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, để lại Phế Tích Cổ Thành chìm vào màn đêm sâu thẳm. Chỉ còn lại vầng trăng khuyết treo lơ lửng giữa tầng mây mỏng, hắt thứ ánh sáng bạc yếu ớt xuống những bức tường đá đổ nát, tạo nên những bóng hình ma mị, lay động theo từng cơn gió lạnh buốt. Tiếng gió rít qua những khe đá, hun hút như tiếng than khóc của vạn linh, quyện vào tiếng lá cây xào xạc và côn trùng rỉ rả, tạo nên một bản giao hưởng hoang tàn, đầy ám ảnh. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và đá cũ kỹ thoang thoảng trong không khí, mang theo cảm giác cô độc và bí ẩn của một nơi từng là trung tâm của một nền văn minh rực rỡ, nay chỉ còn là phế tích.
Trong một căn phòng tạm bợ, được che chắn sơ sài bởi vài tấm vải bạt rách nát, ánh sáng leo lét từ một ngọn đèn dầu nhỏ nhoi vừa đủ để soi rõ năm gương mặt đang tụ họp. Tạ Trần ngồi đối diện với Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, đôi mắt sâu thẳm của anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường lệ, nhưng ẩn sâu bên trong là sự tập trung cao độ. Bên cạnh anh, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn khoác trên mình bộ bạch y thuần khiết, nhưng nét mặt nàng đã nhuốm màu nghiêm trọng, đôi mắt phượng sắc bén không ngừng quan sát Tiểu Cửu, tựa hồ đang cố gắng nhìn thấu những bí mật kinh hoàng mà nàng hồ ly nhỏ đang chôn giấu. Dương Quân và Mộ Dung Tuyết ngồi ở hai bên, ánh mắt cả hai đều đầy vẻ lo lắng, sốt ruột chờ đợi. Không khí trong căn phòng nhỏ đặc quánh sự căng thẳng, đến nỗi tiếng hít thở của mỗi người cũng trở nên nặng nề, rõ ràng hơn bao giờ hết.
Tạ Trần, với giọng nói trầm ấm và điềm tĩnh, phá vỡ sự im lặng đang bủa vây: "Tiểu Cửu, giờ đây, không còn ai ngoài chúng ta. Ngươi có thể kể mọi điều. Từng chi tiết nhỏ nhất cũng có thể là chìa khóa để cứu lấy nhân gian." Lời nói của anh như một luồng gió mát xoa dịu nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng Tiểu Cửu, nhưng cũng đồng thời là một lời nhắc nhở về tầm quan trọng của những gì nàng sắp tiết lộ. Anh hiểu rằng, để có thể đối phó với Ma Chủ Cửu U, họ không thể chỉ dựa vào sức mạnh hay phép thuật đơn thuần, mà cần phải thấu hiểu bản chất và âm mưu sâu xa của hắn, cái mà chỉ có một người từng có mối liên hệ với Ma Vực như Tiểu Cửu mới có thể cung cấp.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, nhận thấy sự do dự và sợ hãi vẫn còn hiện rõ trên gương mặt xinh đẹp của Hồ Ly Nữ, khẽ lên tiếng, giọng nói nàng trong trẻo nhưng đầy kiên định: "Nàng đừng lo sợ. Chúng ta sẽ bảo vệ nàng. Nhưng sự thật là thứ duy nhất có thể soi sáng con đường phía trước." Nàng nhìn thẳng vào mắt Tiểu Cửu, ánh mắt chứa đựng sự trấn an nhưng cũng không kém phần thúc giục. Nàng đã từ bỏ quá nhiều, đối mặt với quá nhiều sự phản đối để đi theo con đường này, và nàng biết rằng, để con đường đó có thể dẫn đến một tương lai tươi sáng, họ cần phải dũng cảm đối diện với những sự thật phũ phàng nhất, dù cho nó có đáng sợ đến đâu.
Tiểu Cửu ngồi co ro trên một tấm thảm cũ, đôi tay nhỏ bé siết chặt vạt áo đến trắng bệch, ánh mắt nàng hoảng loạn liếc nhìn quanh căn phòng tạm bợ, như thể sợ hãi có ai đó đang nghe trộm, hay bóng ma của Ma Chủ Cửu U sẽ hiện hữu ngay trong màn đêm này. Nàng đã chứng kiến quá nhiều điều kinh hoàng, đã nghe quá nhiều lời thì thầm đầy chết chóc từ Ma Vực, và ký ức về chúng vẫn bám riết lấy nàng, khiến nàng run rẩy đến tận xương tủy. Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt dịu dàng và đầy sự đồng cảm, khẽ đặt tay lên vai Tiểu Cửu, nhẹ nhàng xoa lấy, truyền đi một chút hơi ấm và sự an ủi. Cử chỉ nhỏ bé đó dường như đã tiếp thêm chút dũng khí cho Hồ Ly Nữ.
Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định. Anh biết đây không phải là lúc để vội vàng. Nỗi sợ hãi của Tiểu Cửu là thật, và anh cần phải cho nàng thời gian để trấn tĩnh, để nàng có thể hồi tưởng lại mọi chuyện một cách rõ ràng nhất. Mùi đất ẩm và khói đèn dầu lẫn vào mùi mồ hôi lạnh của sự lo sợ từ Tiểu Cửu, tạo nên một cảm giác nặng nề, u uất. Bên ngoài, tiếng gió vẫn rít gào, như thể tự nhiên cũng đang nín thở chờ đợi những lời sắp được tiết lộ. Tiểu Cửu hít một hơi thật sâu, cố gắng nuốt xuống nỗi sợ hãi đang nghẹn ứ nơi cổ họng. Nàng ngước nhìn Tạ Trần, đôi mắt đỏ hoe nhưng đã có thêm chút kiên quyết. Nàng tin Tạ Trần, tin vào lời hứa của anh, và hơn hết, nàng hiểu rằng số phận của rất nhiều người, bao gồm cả đồng loại của nàng, đang nằm trong tay những thông tin mà nàng nắm giữ. Nàng nhớ lại lời anh từng nói, rằng "nhân quả" sẽ không bao giờ sai lệch, và nàng biết, việc nàng ở đây, vào lúc này, cũng là một phần của nhân quả đó.
“Hắn… hắn không chỉ muốn phá hủy.” Giọng Tiểu Cửu khẽ khàng, run rẩy, như sợi chỉ mỏng manh dễ đứt, nhưng từng lời nàng thốt ra lại mang theo sức nặng ngàn cân, khiến không khí trong căn phòng càng thêm căng thẳng. “Hắn nói, Thiên Đạo đã mục nát, đã đến lúc phải được ‘��ập tan’ để ‘tái sinh’ một thứ gì đó vĩ đại hơn… một ‘trật tự’ của riêng hắn, một ‘Thiên Đạo’ khác… Ma Đạo của hắn.” Nàng ngừng lại, thở hổn hển, đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật, như thể đang lắng nghe một tiếng vọng khủng khiếp nào đó từ sâu thẳm trong ký ức. Ngọn đèn dầu leo lét trước mặt, đổ bóng dài lên tường, tạo nên những hình thù méo mó, càng làm tăng thêm vẻ ma mị, rùng rợn cho lời kể của nàng.
Dương Quân, người vốn đã luôn nhiệt huyết và chính trực, không thể giữ được vẻ bình tĩnh. Anh ngắt lời, đôi mắt sáng ngời vì kinh ngạc và phẫn nộ: "Tái sinh? Hắn muốn trở thành Thiên Đạo sao? Đó là sự ngạo mạn tột cùng!" Giọng anh vang lên, phá vỡ sự im lặng đầy ám ảnh. Anh không thể tưởng tượng nổi một kẻ như Ma Chủ Cửu U lại dám có ý nghĩ điên rồ đến vậy. Đối với các tu sĩ, Thiên Đạo là quy tắc tối cao, là cội nguồn của vạn vật, dù có suy yếu đến đâu, cũng không phải là thứ có thể bị thay thế bởi một ý chí cá nhân.
Tiểu Cửu khẽ lắc đầu, đôi mắt ngấn lệ phản chiếu ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn. "Không chỉ là trở thành... hắn muốn uốn nắn, biến đổi. Hắn không chỉ muốn hủy diệt linh khí, mà còn muốn tha hóa nhân tâm. Hắn nói, Thiên Đạo hiện tại đã khiến con người 'mất người', vậy thì hắn sẽ tạo ra một Thiên Đạo mới, nơi con người sẽ 'trở thành người'... nhưng là người theo cách của hắn." Nàng miêu tả Ma Chủ Cửu U không phải là một kẻ cuồng sát đơn thuần, mà là một "kiến trúc sư" của sự hỗn loạn, một kẻ có tầm nhìn méo mó nhưng lại vô cùng kiên định. Hắn muốn dùng máu và lửa để "thanh tẩy" thế giới, tạo ra một "thiên đường ma quỷ" của riêng hắn, nơi mọi thứ đều vận hành theo quy luật tàn nhẫn của Ma Vực.
Mộ Dung Tuyết siết chặt tay Tiểu Cửu, gương mặt nàng trắng bệch. "Tha hóa nhân tâm... Điều đó còn đáng sợ hơn cả sự chết chóc. Vậy những 'thực nghiệm' mà nàng nhắc đến là gì?" Giọng nàng khẽ thì thầm, như thể sợ hãi chính câu hỏi của mình. Là một y sư, Mộ Dung Tuyết thấu hiểu sâu sắc giá trị của sự sống và sự toàn vẹn của con người, và ý tưởng về việc tha hóa nhân tâm khiến nàng rùng mình.
Tiểu Cửu hít sâu một hơi nữa, cố gắng trấn tĩnh. "Hắn... hắn đang thực hiện những 'thực nghiệm' rùng rợn. Hắn thu thập 'linh hồn bất toàn' và 'nguyên khí suy yếu' từ những vùng đất bị tàn phá bởi ma khí, từ những phàm nhân và tu sĩ đã 'mất người', những kẻ đã đánh mất chính mình trong sự hỗn loạn. Hắn nói, đó là những 'viên gạch' thô sơ nhất, chứa đựng 'tinh hoa' của sự suy tàn, thứ có thể 'nuôi dưỡng' cái 'tái tạo' đó." Nàng kể về những cảnh tượng kinh hoàng mà nàng từng thoáng thấy trong Ma Vực, những linh hồn vặn vẹo, những nguyên khí méo mó bị hút vào những cỗ máy kỳ dị, nơi chúng bị nghiền nát và hòa trộn, biến thành một thứ năng lượng tối tăm, ghê rợn. Mùi ẩm mốc và khói đèn dầu trong căn phòng dường như càng trở nên nồng nặc hơn, hòa quyện với mùi sợ hãi từ Tiểu Cửu, tạo nên một không khí ngột ngạt đến khó thở.
Tạ Trần chăm chú lắng nghe, đôi mắt anh khẽ nhắm lại, như đang cố gắng "thấy" những gì Tiểu Cửu đang mô tả. Vẻ mặt anh trở nên trầm trọng h��n bao giờ hết, những nếp nhăn nhỏ hằn sâu trên trán, thể hiện sự suy tư tột độ. Anh có thể cảm nhận được mối liên hệ giữa lời kể của Tiểu Cửu và những gì anh đã lĩnh hội được từ 'Thần Chi Khuyết Hãm', từ sự suy yếu của Thiên Đạo. Ma Chủ Cửu U không chỉ đơn thuần là một kẻ phá hoại, hắn là một kẻ kiến tạo, nhưng là một kiến tạo sư của sự tha hóa và hỗn loạn.
"Hắn... hắn đang tìm kiếm một 'cội nguồn' ở U Minh Địa Phủ..." Tiểu Cửu tiếp tục, giọng nàng thì thào, như đang kể một bí mật bị cấm kỵ. "Một thứ có thể 'nuôi dưỡng' cái 'tái tạo' đó. Hắn gọi đó là 'Trái Tim Của Vực Sâu'." Nàng siết chặt bàn tay Mộ Dung Tuyết, đôi mắt cầu xin sự an ủi. Lời nói của nàng như một tảng đá nặng nề vừa được đặt xuống, khiến không khí trong căn phòng như ngưng đọng. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, Mộ Dung Tuyết đều biểu cảm ngày càng nghiêm trọng, không khí trong phòng như ngưng đọng. Tiếng gió bên ngoài khe hở vẫn rít gào, giờ đây nghe như tiếng gầm rú của một con thú dữ.
Tạ Trần mở mắt, ánh mắt anh sắc bén như tia chớp xuyên màn đêm. "Trái Tim Của Vực Sâu... U Minh Địa Phủ..." Anh lặp lại những từ ngữ đó, như đang dò xét, phân tích từng âm tiết. Anh biết rằng U Minh Địa Phủ không chỉ là nơi của cái chết, mà còn là cội nguồn của sự sống và cái chết, nơi chứa đựng những nguyên lý cơ bản nhất của vũ trụ. Nếu Ma Chủ Cửu U có thể khai thác được sức mạnh từ đó, thì âm mưu của hắn sẽ không chỉ dừng lại ở việc thay thế Thiên Đạo, mà là viết lại toàn bộ quy luật của vạn vật, biến chúng thành một thực thể hoàn toàn mới, một "Ma Thiên Đạo" theo ý muốn của hắn. Sự thật này còn đáng sợ hơn bất kỳ cuộc chiến nào, bởi nó đe dọa xóa bỏ hoàn toàn bản chất của vạn vật, của cả "nhân" và "thiên". Anh cảm thấy một gánh nặng khổng lồ đè lên vai, một trách nhiệm vượt xa mọi cuộc chiến tranh giành quyền lực hay bảo vệ lãnh thổ. Đây là cuộc chiến vì bản chất của sự tồn tại.
Ngọn đèn dầu đã gần cạn, bấc đèn cháy leo lét, đổ bóng dài lên tường, tạo nên những hình thù méo mó, nhảy múa như những con quỷ dữ. Bên ngoài, sương mù dày đặc vẫn bao phủ Phế Tích Cổ Thành, nhưng những tia bình minh yếu ớt đã bắt đầu hé rạng, cố gắng xuyên qua lớp sương và kẽ hở của căn phòng, hắt một vệt sáng mỏng manh lên nền đất ẩm. Không khí trong phòng vẫn căng như dây đàn, nhưng giờ đây là sự im lặng đầy suy tư và chiến lược, không còn là nỗi sợ hãi ban đầu. Mùi đất ẩm và đá cũ kỹ xen lẫn với một mùi lo lắng mới, nhưng cũng pha lẫn một chút quyết tâm vừa chớm nở.
Sau khi Tiểu Cửu hoàn tất lời kể, Tạ Trần trầm ngâm một lúc thật lâu, đôi mắt anh nhìn xa xăm, như đang nhìn xuyên qua bức tường đá đổ nát, nhìn thấu những âm mưu thâm sâu của Ma Chủ Cửu U. Anh biết, những gì Tiểu Cửu vừa kể không chỉ là một lời cảnh báo, mà là một bức tranh toàn cảnh về mối đe dọa chưa từng có, một hiểm họa vượt xa mọi tưởng tượng về sự hủy diệt đơn thuần. Hắn không chỉ muốn phá hủy, hắn muốn định hình lại thế giới theo cách của hắn, một cách đáng sợ hơn gấp vạn lần.
Tạ Trần khẽ thở dài, rồi cất giọng trầm ấm, nhưng đầy sức nặng của sự thấu suốt: "Hắn không chỉ muốn lật đổ, hắn muốn thay thế. Hắn muốn trở thành 'Đạo', nhưng là một 'Đạo' được xây dựng trên sự hỗn loạn, nỗi sợ hãi và sự tha hóa. Hắn muốn viết lại toàn bộ quy tắc của thế giới, từ linh khí đến nhân tâm, từ sinh tử đến luân hồi." Anh dùng một ngón tay phác họa trên nền đất bụi một biểu đồ đơn giản, minh họa mối liên hệ giữa Thiên Đạo suy yếu, Ma Vực và U Minh Địa Phủ. Những đường nét nguệch ngoạc đó lại chứa đựng một sự thật kinh hoàng, một bức tranh chiến lược mà Ma Chủ Cửu U đang từng bước thực hiện. Anh giải thích rằng Ma Chủ đang lợi dụng chính 'Thần Chi Khuyết Hãm' của Thiên Đạo – sự mất mát cảm xúc, ký ức và nhân tính của các tu sĩ khi tu luyện lên cao – để tạo ra một 'Thiên Đạo' của riêng hắn, một phiên bản méo mó nhưng có thể hoàn toàn thay thế cái cũ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với ánh mắt xa xăm, khẽ nói, giọng nàng trầm thấp, gần như thì thầm: "Vậy là... chúng ta đang đối mặt với một 'Thiên Đạo' mới, tà ác hơn, một 'Thần' của sự hủy diệt và tha hóa?" Nàng cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Nàng đã từ bỏ giáo điều cũ, đã chấp nhận con đường mới của Tạ Trần, nhưng sự thật này còn đáng sợ hơn bất kỳ điều gì nàng từng tưởng tượng. Nàng đã nghĩ về một cuộc chiến sinh tử để bảo vệ nhân gian, nhưng không ngờ lại phải đối mặt với một cuộc chiến để bảo vệ chính bản chất của sự tồn tại, bảo vệ ý nghĩa của từ "nhân".
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt anh vẫn không rời khỏi biểu đồ đơn giản trên nền đất. "U Minh Địa Phủ, chính là nơi chứa đựng 'nguyên khí' của sự sống và cái chết, cội nguồn của luân hồi và vạn vật. Đó là một địa điểm hoàn hảo để Ma Chủ thực hiện âm mưu này, nhằm biến thế giới thành một 'Ma Thiên Đạo' theo lý tưởng của hắn. Hắn không chỉ muốn cướp đoạt sức mạnh, hắn muốn biến đổi bản chất." Anh nhấn mạnh từng lời, hiểu rằng đây là một khái niệm khó chấp nhận đối với những người đã quen với ý niệm về một Thiên Đạo bất biến, tối cao. Sự thật này còn đáng sợ hơn cả sự hủy diệt đơn thuần, vì n�� đe dọa xóa bỏ hoàn toàn bản chất của vạn vật, của cả "nhân" và "thiên". Nó sẽ biến con người thành những sinh vật không có linh hồn, không có nhân tính, chỉ biết tồn tại theo quy luật tàn nhẫn của Ma Đạo.
Mộ Dung Tuyết thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. "Cái giá của sự 'tái tạo' đó... sẽ là sự tồn vong của tất cả, không chỉ là sinh mệnh, mà là cả nhân tính, cả ý nghĩa của sự tồn tại." Nàng nhìn Tiểu Cửu, đôi mắt tràn đầy sự đồng cảm. Nàng hiểu rằng, Hồ Ly Nữ đã phải chịu đựng những ám ảnh kinh khủng thế nào khi chứng kiến những điều đó.
Dương Quân nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. "Vậy thì, chúng ta không thể chỉ phòng thủ. Chúng ta phải tấn công, phải phá tan âm mưu này trước khi hắn hoàn thành!" Giọng anh vang lên đầy quyết tâm, dù cho sự lo lắng vẫn hiện rõ trong ánh mắt. Anh là người hành động, và anh cảm thấy sự cấp bách của tình hình.
Tạ Trần ngẩng đầu, ánh mắt anh sắc bén, thấu suốt mọi ngóc ngách của âm mưu. Anh nhìn từng người trong căn phòng, và cả nhóm đều cảm th��y một gánh nặng mới, nặng hơn gấp bội, đè lên vai. Một nhiệm vụ vượt xa những gì họ từng hình dung, không chỉ là chiến đấu với một kẻ thù mạnh mẽ, mà là đối đầu với một kẻ muốn thay đổi toàn bộ bản chất của vũ trụ. Đây không còn là cuộc chiến vì sinh tồn, mà là cuộc chiến vì định nghĩa của "sự tồn tại".
Tiểu Cửu, dù vẫn còn run rẩy, nhưng trong ánh mắt nàng đã lóe lên một tia kiên cường. Nàng đã tiết lộ tất cả, và giờ đây, gánh nặng đó đã được chia sẻ. Nàng tin vào Tạ Trần, tin vào những người đang ngồi đây, những người dám đối mặt với sự thật tàn khốc này. Nàng nhớ lại câu nói của Tạ Trần: "Ngươi đã gieo những hạt giống của sự thật, của 'người'. Cho dù chúng có thể bị giẫm đạp, nhưng chúng sẽ nảy mầm, ta tin là vậy." Lời nói đó giờ đây càng trở nên ý nghĩa hơn bao giờ hết.
Tạ Trần ngước nhìn ánh bình minh đang dần rọi vào căn phòng qua kẽ hở của những tấm vải bạt, ánh mắt anh đầy kiên nghị. Sương mù bên ngoài đang tan dần, nhường chỗ cho những vệt nắng đầu tiên của một ngày mới. Một ngày mới, nhưng cũng là một kỷ nguyên mới của cuộc chiến, nơi ranh giới giữa tiên và phàm, giữa sống và chết, giữa "người" và "không người" sẽ bị thử thách đến tận cùng. Ma Chủ Cửu U không chỉ muốn phá hủy, hắn muốn trở thành một "Thiên Đạo" mới, một "kẻ kiến tạo" từ hỗn loạn và tha hóa, một "Ma Thiên Đạo" kinh hoàng. U Minh Địa Phủ sẽ trở thành chiến trường trọng điểm tiếp theo, nơi Ma Chủ tìm kiếm "nguyên khí" và "Trái Tim Của Vực Sâu" cho kế hoạch "tái tạo" của mình. Bản chất "tiến hóa" của Ma Chủ cho thấy hắn sẽ không chỉ phục hồi mà còn trở nên mạnh mẽ và khó lường hơn, thay đổi bản chất của chính Ma Vực. Sự phức tạp của Ma Chủ sẽ đặt ra những thách thức triết lý sâu sắc cho Tạ Trần, không chỉ là đối đầu sức mạnh mà còn là cuộc chiến về "đạo" và "lý tưởng".
Tạ Trần biết, con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan, đầy rẫy chông gai và hiểm nguy. Nhưng trong khoảnh khắc này, giữa tàn tích của một thế giới cũ đang dần sụp đổ, dưới ánh bình minh của một ngày mới đầy thử thách, một ý chí kiên định đã được nhen nhóm. Anh sẽ là "điểm neo nhân quả" cho thế giới này, không chỉ để bảo vệ sự sống, mà còn để bảo vệ ý nghĩa của "người", để giữ cho ngọn lửa nhân tính không bao giờ tắt lụi. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chỉ thực sự bắt đầu.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.