Nhân gian bất tu tiên - Chương 341: Thiên Đạo Chân Tướng: Lời Giải Của Điểm Neo Nhân Quả
Bóng đêm đã buông xuống từ lâu, trùm phủ lên Phế Tích Cổ Thành một tấm màn u ám, tĩnh mịch. Gió từ phương bắc thổi về, rít qua những khe đá cổ kính, mang theo hơi lạnh se sắt của cuối thu và tiếng lá cây xào xạc như những lời thì thầm của quá khứ. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và đá cũ vấn vít trong không khí, phảng phất chút hương khói nhẹ từ một lò sưởi nhỏ đang bập bùng trong góc khuất được che chắn. Đây là nơi Tạ Trần và những người đồng hành đang tạm dừng chân sau hành trình trở về từ Thị Trấn An Bình, nơi họ vừa chứng kiến và trực tiếp đối mặt với thủ đoạn thao túng tinh vi của Thiên Đạo.
Trong vòng sáng ấm áp của ngọn lửa, khuôn mặt của mỗi người đều hiện rõ vẻ suy tư. Tạ Trần, với thân hình gầy gò thư sinh trong bộ áo vải bố giản dị, ngồi giữa tâm điểm. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, vốn đã ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây lại mang thêm chút mệt mỏi khó tả, nhưng sự kiên định ẩn chứa bên trong thì vẫn không hề lay chuyển. Hắn khẽ chạm tay vào chiếc Nhân Quả Luân Bàn đặt trên một phiến đá phẳng trước mặt, một vật phẩm mà người thường nhìn vào chỉ thấy là một khối ngọc thô sơ, nhưng với Tạ Trần, nó là tấm gương phản chiếu vô vàn sợi dây nhân quả đan xen. Ánh sáng yếu ớt của ngọn lửa thi thoảng phản chiếu lên bề mặt luân bàn, tạo nên những vệt sáng huyền ảo, như thể chính nó cũng đang lắng nghe, đang thấu hiểu.
Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi đối diện Tạ Trần, bạch y thanh khiết càng tôn lên vẻ cao quý nhưng cũng lạnh lẽo của nàng. Tuy nhiên, sự lạnh lùng thường trực trên dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đã vơi đi nhiều. Thay vào đó, đôi mắt phượng sắc bén kia ánh lên một sự thấu hiểu sâu sắc và một quyết tâm mới. Nàng đã từ bỏ hoàn toàn lý tưởng tu tiên cũ kỹ, và giờ đây, mỗi hơi thở của nàng dường như đều hòa chung nhịp đập với con đường "nhân đạo" mà Tạ Trần đã vạch ra. Nàng vẫn giữ vẻ nghiêm túc, trầm tư, nhưng ánh mắt ấy đã chấp nhận và sẵn sàng. Mùi hương thanh khiết đặc trưng của nàng lan tỏa nhẹ nhàng trong không gian, làm dịu đi chút ẩm ướt, mục rữa của phế tích.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt khẽ vểnh lên, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tinh quái nhưng cũng đầy vẻ nghiêm túc bất ngờ, ngồi sát bên Tạ Trần. Nàng vẫn mặc chiếc váy áo nhẹ nhàng, màu sắc tươi sáng, tựa như một đóa hoa nhỏ giữa tàn tích. Thỉnh thoảng, chiếc đuôi lông mềm mại của nàng lại khẽ vẫy, biểu lộ sự hiếu kỳ và chú ý đặc biệt. Mặc dù bề ngoài có vẻ hồn nhiên, nhưng Tiểu Cửu lại có khả năng cảm nhận nhạy bén, đôi khi đưa ra những câu hỏi chạm đến bản chất vấn đề một cách ngây thơ.
Dương Quân, tuấn tú trong bộ đạo bào lam nhạt, ngồi cạnh Lăng Nguyệt. Gương mặt anh tuấn của anh giờ đây tràn đầy vẻ nghiêm trọng, trầm tư. Những niềm tin cũ đã bị lung lay dữ dội sau sự kiện ở An Bình, và anh đang nỗ lực sắp xếp lại thế giới quan của mình. Có chút hoang mang, nhưng trên hết là sự khao khát thấu hiểu, muốn tìm kiếm một chân lý vững chắc hơn để bám víu.
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong y phục xanh ngọc, ngồi cách đó không xa. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng giờ đây đã được thay thế bằng sự bình tĩnh và thấu hiểu. Nàng lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng liếc nhìn Tạ Trần với ánh mắt tin tưởng tuyệt đối. Mùi hương thảo dược thoang thoảng từ nàng hòa quyện với mùi của đất đá, tạo nên một sự kết hợp kỳ lạ nhưng hài hòa.
Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ như một ngọn núi nhỏ, ngồi xa hơn một chút, tựa lưng vào một phiến đá đổ nát. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, đôi mắt kiên nghị phản chiếu ánh lửa. Sự hiện diện của hắn, dù ít lời, lại mang đến cảm giác an toàn và vững chãi, như một sự đảm bảo cho sức mạnh của phàm nhân. Tiếng gió rít, tiếng lá cây xào xạc và tiếng lửa bập bùng là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng bao trùm. Đôi khi, từ xa xôi, một tiếng gầm gừ trầm đục của yêu thú từ Bãi Hoang Yêu Linh vọng lại, càng làm tăng thêm cảm giác cô lập và bí ẩn cho nơi đây.
Tạ Trần hít một hơi thật sâu, ánh mắt lướt qua từng gương mặt quen thuộc, những người đã chọn tin tưởng hắn, tin tưởng vào con đường đầy chông gai này. "Thiên Đạo," hắn bắt đầu, giọng nói trầm, điềm tĩnh, vang vọng nhẹ nhàng trong không gian tĩnh mịch, "nó không phải là một vị thần, hay một thế lực có tri giác, có tình cảm như chúng ta vẫn hằng tôn thờ hay tưởng tượng. Nó không có yêu ghét, không có thiện ác. Nó, về bản chất, là một tập hợp quy tắc, một cỗ máy vận hành vũ trụ này, duy trì sự cân bằng, sự tuần hoàn của vạn vật."
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhíu mày, ánh mắt sắc bén như xuyên thấu màn đêm. "Vậy những gì nó đã làm ở An Bình, là để tự bảo vệ? Bằng cách hủy hoại niềm tin và chia rẽ chúng sinh?" Nàng chất vấn, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức nặng, dường như muốn xác nhận lại một chân lý đau lòng.
Tạ Trần khẽ gật đ��u, ngón tay vẫn nhẹ nhàng lướt trên Nhân Quả Luân Bàn. "Đúng vậy. Khi một 'biến số' như ta xuất hiện, một 'điểm neo nhân quả' không tuân theo quy luật mà nó đã thiết lập hàng vạn năm, Thiên Đạo sẽ tìm mọi cách để loại bỏ, hoặc đồng hóa. Nó không ghét ta, nó chỉ sợ hãi. Sợ hãi sự thay đổi, sự đổ vỡ của trật tự mà nó đã duy trì, đã được coi là bất biến. Với nó, sự tồn tại của ta là một dị vật, một khối u ác tính cần được cắt bỏ để giữ cho cỗ máy tiếp tục vận hành. Những hành động của nó ở An Bình, hay những tai ương khác mà nhân gian phải gánh chịu, đều là những phản ứng tự nhiên của một hệ thống đang suy kiệt, đang cố gắng tự sửa chữa, tự bảo vệ bản thân mình." Hắn dừng lại, để những lời nói đó thấm vào không khí, vào tâm trí của từng người.
Tiểu Cửu, với vẻ ngây thơ thường lệ, nghiêng đầu hỏi, đôi tai cáo trắng muốt khẽ rung rinh. "Điểm neo nhân quả là gì vậy? Là anh mạnh lắm sao, Tạ Trần? Mạnh hơn cả Thiên Đạo ư?" Giọng nàng trong trẻo, nhưng câu hỏi lại chạm đến một khía cạnh cốt lõi.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng đủ để làm dịu đi chút căng thẳng trong không khí. "Không phải là sức mạnh phép thuật, Tiểu Cửu, càng không phải là mạnh hơn Thiên Đạo theo cách mà các tu sĩ vẫn nghĩ về sức mạnh. Nó là khả năng thấu hiểu sâu sắc về mối liên hệ nhân quả, nhìn thấy được những sợi dây định mệnh vô hình kết nối mọi sự vật, mọi hành động. Và quan trọng hơn cả, là những lựa chọn của ta không bị ràng buộc bởi 'thiên ý'. Khi Thiên Đạo còn thịnh vượng, mọi nhân quả đều nằm trong vòng kiểm soát của nó, mọi ý chí cá nhân đều dễ dàng bị bẻ cong theo 'thiên mệnh'. Nhưng giờ đây, khi Thiên Đạo đã suy yếu đến cực điểm, nó không còn đủ sức kiểm soát mọi thứ như trước nữa. Vì vậy, mỗi lựa chọn của ta, dù nhỏ nhất, dù chỉ là một lời nói, một ý nghĩ, cũng có thể tạo ra những gợn sóng lớn trong dòng chảy vận mệnh, có thể phá vỡ những trật tự mà Thiên Đạo cố gắng duy trì. Ta như một hòn đá nhỏ vô tình rơi vào dòng sông đang chảy xiết, nhưng hòn đá ấy lại đủ sức làm đổi hướng d��ng chảy đã định."
Dương Quân, vẫn còn chút nghi hoặc, lên tiếng, giọng anh trầm hơn mọi khi. "Vậy là... chúng ta đang đối đầu với cả ý chí của trời đất sao? Liệu có... hy vọng nào không, Tạ huynh? Chẳng lẽ số phận của nhân gian đã định trước phải bị tiêu vong cùng với Thiên Đạo mục nát này sao?" Nỗi lo lắng hiện rõ trong ánh mắt anh.
Mộ Dung Tuyết, bình tĩnh và từ tốn, cất lời trước khi Tạ Trần kịp đáp. "Hy vọng nằm ở sự đoàn kết và ý chí của chúng ta, Dương Quân. Như Tạ Trần đã chứng minh ở An Bình. Thiên Đạo có thể dùng bệnh tật để gieo rắc sợ hãi, nhưng lòng người đã đoàn kết lại, dùng y thuật và lòng trắc ẩn để vượt qua. Đó là sức mạnh mà Thiên Đạo không thể thao túng, không thể đo đếm được." Nàng nhìn Dương Quân, ánh mắt truyền đi sự tin tưởng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử gật đầu, lời nói của nàng dứt khoát và mạnh mẽ, không còn chút do dự nào. "Ta đã từng tin vào Thiên Đạo, vào lý tưởng tu tiên để cứu thế. Từng khao khát thành tiên, cho rằng đó là con đường duy nhất để thoát khỏi bể khổ. Nhưng giờ đây, ta đã nhìn thấy bản chất mục ruỗng của nó, cái giá phải trả cho cái gọi là 'trường sinh bất tử' hay 'cứu thế' ấy là đánh đổi nhân tính. Ta tin vào con đường mà Tạ Trần đang đi. Con đường của 'nhân đạo', con đường mà con người tự cứu lấy mình, tự định đoạt vận mệnh. Nó không phải là con đường dễ dàng, thậm chí có thể phải trả giá bằng sinh mệnh, nhưng ít nhất, chúng ta được sống một cách chân thực, không 'mất người'." Nàng nhấn mạnh hai chữ "mất người" với một sự chua xót, như thể đang nói về chính quá khứ của mình.
Tạ Trần nhìn Lăng Nguyệt, ánh mắt hắn ánh lên một sự thấu hiểu sâu sắc. Nàng đã thực sự lột xác, thoát khỏi xiềng xích của tiên môn và Thiên Đạo. "Đúng vậy," Tạ Trần tiếp lời, "Thiên Đạo sẽ không dễ dàng buông tha. Nó sẽ coi đây là một sự phản kháng không thể chấp nhận. Những động thái tiếp theo của nó sẽ trực diện và tàn nhẫn hơn rất nhiều, có thể nhắm vào ta, hoặc vào những người thân cận ta, thậm chí là toàn bộ nhân gian, để ép buộc chúng ta quay về quỹ đạo cũ. Ma Chủ Cửu U cũng sẽ lợi dụng sự hỗn loạn này, mượn tay Thiên Đạo để đạt được mục đích đen tối của hắn, hoặc thậm chí là lợi dụng cả 'điểm neo nhân quả' của ta cho mục đích riêng. Cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu." Hắn khẽ thở dài, nhưng ánh mắt vẫn kiên định. "Nhưng giờ đây, chúng ta đã hiểu rõ hơn về đối thủ, và quan trọng hơn, về chính con đường của mình. Chúng ta không còn mù quáng, không còn bị dẫn dắt bởi những lời hứa hão huyền. Đó là bước đầu tiên để phá vỡ cục diện này."
Hắn dùng ngón tay vẽ nhẹ lên mặt đất, phác họa sơ đồ các mối quan hệ nhân quả phức tạp, những đường nét đan xen, xoắn xuýt, rồi đột nhiên một đường thẳng mạnh mẽ xuyên qua tất cả. "Mọi thứ đều có nhân có quả. Mọi sự kiện đều là một mắt xích trong chuỗi. Thiên Đạo cố gắng giữ cho chuỗi ấy liên tục, không đứt đoạn, không thay đổi. Nhưng ta, như một điểm neo, lại có thể kéo đứt một mắt xích, hoặc bẻ cong một sợi dây. Cái giá phải trả có thể rất lớn, nhưng nếu không làm, nhân gian này sẽ mãi mãi bị giam c��m trong vòng lặp vô tận của sự mục nát."
Tiểu Cửu nhìn những đường nét trên đất, rồi lại nhìn Tạ Trần, đôi mắt trong veo như thấu hiểu. "Vậy là, anh không muốn thành tiên, nhưng lại đang làm chuyện mà tiên nhân cũng không dám làm?" Nàng hỏi, giọng nói chứa đựng một sự khâm phục ngây thơ.
Tạ Trần khẽ lắc đầu. "Thành tiên, đối với ta, chưa bao giờ là mục đích. Mục đích của ta chỉ là được sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, và cho phép những người khác cũng có được quyền đó. Nếu con đường 'bình thường' đó đòi hỏi ta phải đối đầu với cả Thiên Đạo, thì đó là số mệnh ta phải gánh vác. 'Phá cục' không phải là để lập nên một cục mới theo ý ta, mà là để giải phóng tất cả khỏi cái cục đã mục ruỗng. Thiên Đạo đang chuẩn bị cho một động thái cuối cùng để tự cứu lấy mình, bất chấp hậu quả. Ma Chủ Cửu U, hắn cũng không chỉ đơn thuần là kẻ phá hoại, mà có thể có mục đích sâu xa hơn, liên quan đến sự sụp đổ của Thiên Đạo. Liên minh của chúng ta sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn bao giờ hết, không chỉ về sức mạnh, mà còn về niềm tin, về đạo lý sống."
Hắn đưa mắt nhìn ra ngoài vòng sáng của ngọn lửa, nơi bóng tối dày đặc bao trùm, nuốt chửng những tàn tích của Cổ Thành. Không khí se lạnh của đêm khuya thấm vào da thịt, nhưng hơi ấm từ lò sưởi và sự đồng lòng của những người xung quanh lại xua tan đi phần nào cái lạnh giá ấy. "Sự đổ vỡ của trật tự cũ là điều không thể tránh khỏi. Nó sẽ mở ra cơ hội cho sự hình thành một 'kỷ nguyên mới', một kỷ nguyên không còn bóng dáng của tiên môn, không còn sự thao túng của Thiên Đạo. Nhưng con đường đó sẽ vô cùng gian nan và đầy hy sinh. Có thể chúng ta sẽ không bao giờ nhìn thấy ngày đó, nhưng chỉ cần mỗi người trong chúng ta đều kiên định với con đường đã chọn, thì ngọn lửa hy vọng sẽ không bao giờ tắt."
Không khí trong Phế Tích Cổ Thành dần chuyển từ căng thẳng sang một sự đồng thuận kiên định. Ánh lửa vẫn bập bùng, những khuôn mặt giờ đây không còn vẻ hoang mang hay nghi hoặc, mà thay vào đó là sự quyết tâm rạng rỡ. Ti���ng gió rít qua những khe đá cổ, tiếng lá cây xào xạc, tiếng côn trùng đêm, và cả tiếng gầm gừ xa xôi của yêu thú, tất cả dường như đều trở nên nhỏ bé hơn trước sự vững vàng của những con người đang tụ họp nơi đây. Họ đã sẵn sàng. Sẵn sàng đối mặt với Thiên Đạo, với Ma Chủ, với bất cứ điều gì có thể xảy đến. Bởi vì họ không còn chiến đấu vì một lý tưởng xa vời, mà vì nhân tính, vì sự sống, vì quyền được lựa chọn con đường của chính mình. Tạ Trần khép mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ ngọn lửa, hơi ấm từ những con người bên cạnh. Con đường phía trước còn dài, còn hiểm nguy, nhưng hắn không đơn độc. Và đó, có lẽ, đã là một chiến thắng.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.