Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 332: Phế Tích Và Phân Tranh: Mầm Mống Hoài Nghi Nảy Sinh

Gió rít qua những khe đá đổ nát, mang theo hơi lạnh từ vùng đất vừa trải qua một cơn đại hồng thủy của bạo tàn. Phế Tích Cổ Thành, từng là nơi sinh sống của hàng vạn phàm nhân, giờ đây chỉ còn là một khối kiến trúc hoang tàn, những bức tường đá sụp đổ, những cột trụ gãy vụn ngổn ngang. Bụi đất và rêu phong bám dày đặc lên từng phiến đá, từng viên gạch vỡ, như thể thời gian đã đứng lại và gặm nhấm nơi đây hàng ngàn năm. Mùi ẩm mốc của đất, mùi rêu phong trộn lẫn với mùi tanh nồng của máu khô và khói bụi chiến tranh, tạo nên một bầu không khí nặng nề, ngột ngạt. Bầu trời vẫn âm u, những đám mây xám xịt trĩu nặng như chất chứa nỗi đau của nhân thế, thỉnh thoảng lại để lọt vài tia nắng nhợt nhạt, càng khiến cảnh tượng thêm phần bi thương.

Trong một khoảng sân rộng hiếm hoi còn nguyên vẹn giữa đống đổ nát, các đại diện của liên minh tu sĩ và phàm nhân đã tề tựu. Đây là cuộc hội ngộ đầu tiên kể từ sau trận đại chiến kinh hoàng với Ma Chủ Cửu U. Không khí không phải là của một chiến thắng, mà là của sự kiệt quệ và hoài nghi. Các khuôn mặt hiện rõ sự mệt mỏi, hoang mang và cả nỗi sợ hãi mơ hồ về một tương lai bất định. Y phục của tu sĩ đa phần đều nhuốm bụi, có chỗ rách nát, thần thái suy sụp. Phàm nhân thì càng thảm hại hơn, nhiều người bị thương, ánh mắt thất thần.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh của mình, ngồi ở vị trí trung tâm, trước một phiến đá lớn đã nứt vỡ. Làn da anh trắng nhợt, đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, nhưng dưới mi mắt là những quầng thâm mệt mỏi. Dù đã nghỉ ngơi đôi chút, dư chấn từ trải nghiệm Thượng Cổ và cuộc đối đầu với Ma Chủ vẫn còn vương vấn trong từng thớ thịt, từng mạch suy nghĩ của anh. Anh lắng nghe các báo cáo thiệt hại, từng con số, từng câu chuyện mất mát như những nhát dao cứa vào tâm can. Anh không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng sự trầm tĩnh và kiên định từ anh lại toát ra một thứ quyền năng vô hình, khiến những ánh mắt dò xét từ các tu sĩ khó lòng xuyên thủng.

Bên cạnh Tạ Trần là Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng vẫn khoác bạch y thuần khiết, nhưng giờ đây, sắc trắng ấy nhuốm thêm màu bụi đất của phế tích. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt phượng sắc bén kia là một sự mệt mỏi đã được chấp nhận, và một sự kiên quyết không thể lay chuyển. Nàng giữ vẻ mặt không biểu cảm, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt tu sĩ, từng ánh nhìn nghi ngờ, như thể đang cân nhắc mọi lời lẽ, mọi ý đồ. Nguyệt Quang Trâm, vật phẩm luôn bên nàng, giờ đây không toát lên vẻ uy nghiêm của một pháp bảo, mà chỉ lặng lẽ nằm gọn trong tay nàng, như một lời khẳng định cho một con đường đã chọn.

"Thiệt hại... là điều không thể tránh khỏi," Tạ Trần cất giọng trầm tĩnh, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. Lời nói của anh không quá lớn, nhưng rõ ràng, vang vọng trong không gian hoang tàn. "Nhưng đây là lúc chúng ta nhìn thẳng vào sự thật. Không phải để than trách, mà là để tìm đường."

Một trưởng lão từ một tông môn nhỏ, thân hình gầy gò, râu tóc bạc phơ, không kìm được sự uất ức, buột miệng lên tiếng: "Thiệt hại không tránh khỏi? Chúng ta đã mất gần một nửa lực lượng! Tông môn của lão phu, hơn ba trăm đệ tử, giờ chỉ còn chưa đến năm mươi người! Kẻ nào chịu trách nhiệm cho sự thất bại này?" Giọng lão run rẩy, ánh mắt đầy căm phẫn hướng về Tạ Trần, không giấu nổi sự bất mãn.

Liễu Thanh Phong, Đại sư huynh của một trong những đại tông môn còn sót lại, người vẫn giữ vẻ chính trực nhưng ánh mắt ẩn chứa sự tự phụ, đứng bật dậy. Hắn ta, với thanh kiếm Bích Lạc vẫn còn vương vết máu, chỉ thẳng vào Tạ Trần. Dù ngoại hình thanh tú, dáng người cao gầy, nhưng lúc này hắn lại toát ra vẻ hung hăng. "Tạ Trần, phương pháp của ngươi quá mờ ám! Ngươi liên hệ với Ma Vực, dẫn dụ Ma Chủ, dùng những lời lẽ ma mị khiến bao người đi theo. Giờ đây, Ma Chủ đã rút lui, nhưng để lại sự tàn phá không thể vãn hồi. Chẳng lẽ ngươi muốn dẫn dắt chúng ta vào con đường diệt vong? Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa? Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Lời thề của chúng ta là bảo vệ Thiên Đạo, chứ không phải đi theo một kẻ... mờ ám như ngươi!"

Lời lẽ của Liễu Thanh Phong như một ngòi nổ, khiến những lời thì thầm bắt đầu lan ra trong đám đông tu sĩ. Sự nghi ngờ, sợ hãi và bất mãn tích tụ bấy lâu nay bùng phát. Một số trưởng lão khác cũng hùa theo, ánh mắt họ đầy dò xét, thậm chí là căm ghét. Họ không thể hiểu nổi tại sao một phàm nhân như Tạ Trần lại có thể thao túng tình hình, khiến các Tiên Tử, Tiên Tôn phải nghe theo. Họ đã quá quen với việc tu sĩ là người dẫn dắt, là trụ c���t của thế giới này. Sự xuất hiện của Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, đã đảo lộn mọi trật tự mà họ tin tưởng.

Tạ Trần lặng lẽ lắng nghe, không một chút biểu cảm. Anh để cho những lời lẽ cay nghiệt, những ánh mắt oán trách chạm vào mình, nhưng dường như chúng không thể xuyên thấu được bức tường trầm tĩnh của anh. Ánh mắt anh quét qua từng khuôn mặt đầy lo lắng, từng ánh nhìn nghi ngờ, rồi dừng lại trên Liễu Thanh Phong. Anh hiểu, đây không phải là cuộc tranh cãi cá nhân, mà là sự xung đột của hai luồng tư tưởng, hai thế giới quan. Một bên là sự bảo thủ, bám víu vào cái gọi là "Thiên Đạo" và "đại nghĩa" đã mục ruỗng, một bên là sự thật trần trụi về cái giá của sự tồn vong. Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn ngồi thẳng lưng, ánh mắt sắc như dao găm vào Liễu Thanh Phong, như muốn xé toạc hắn ra thành từng mảnh vì sự bất kính và ngu muội. Nàng đã từ bỏ quá nhiều thứ để đi theo con đường này, và nàng sẽ không cho phép bất cứ ai làm lung lay niềm tin mà nàng đã đặt vào Tạ Trần.

***

Cuộc họp nhanh chóng biến thành một cuộc tranh cãi nảy lửa. Sau màn chất vấn của Liễu Thanh Phong, một lều bạt lớn được dựng vội vã, nép mình giữa những tàn tích, trở thành nơi hội nghị tạm bợ. Sàn đất lởm chởm đá vụn, ánh sáng yếu ớt xuyên qua những lỗ thủng trên tấm vải bạt rách nát, tạo ra những bóng đổ méo mó. Tiếng gió rít bên ngoài lều như tiếng gào thét của oan hồn, hòa lẫn với tiếng tranh cãi gay gắt của các tu sĩ, tiếng thở dài và tiếng ho khan của những người bị thương. Mùi vải bạt mới trộn lẫn mùi bụi bặm, mùi thảo dược thoang thoảng từ nơi chữa trị cách đó không xa, tạo nên một sự hỗn tạp khó chịu.

"Ngươi chỉ là một phàm nhân, Tạ Trần!" Liễu Thanh Phong lại đứng dậy, dáng vẻ hùng hổ, chỉ thẳng vào Tạ Trần. Hắn ta, với vẻ ngoài tuấn tú nhưng giờ đây nhuốm đầy vẻ giận dữ, tiếp tục công kích. "Làm sao ngươi có thể lãnh đạo chúng ta, những người tu hành đã hàng trăm, hàng ngàn năm? Ngươi đã không tu luyện, không hiểu về đại đạo, lại dám can thiệp vào đại cục tu tiên! Giờ đây, Ma Chủ đã rút lui, nhưng để lại sự tàn phá không thể vãn hồi. Kế hoạch của ngươi đã thất bại! Ngươi đã đặt cược sinh mạng của toàn nhân gian vào một ván bài mạo hiểm, và cái giá phải trả là sự diệt vong!"

Những lời của Liễu Thanh Phong vang vọng trong lều, nhận được sự đồng tình từ một số trưởng lão khác. Một vị trưởng lão khác, khuôn mặt khắc khổ, lưng đã còng, run rẩy nói: "Chúng ta đã giao phó vận mệnh vào tay ngươi, một phàm nhân. Kết quả là gì? Vô số đệ tử của ta hy sinh, linh khí cạn kiệt, nhân gian tan hoang. Lẽ ra chúng ta nên dựa vào sức mạnh của Thiên Đạo, dựa vào truyền thống của tiên môn để đối phó với Ma Chủ, chứ không phải đi theo những con đường mờ ám mà ngươi vạch ra!"

Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình tĩnh đáng kinh ngạc, không hề phản ứng lại những lời công kích cá nhân. Đôi mắt anh sâu thẳm, như nhìn thấu tâm can của những kẻ đang đứng trước mặt. Anh không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, và trên hết, anh trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, không bị tha hóa bởi cái gọi là "đại đạo" hay "trường sinh". Anh biết, sự giận dữ của họ không phải không có lý do, nhưng nó đã bị che mờ bởi nỗi sợ hãi và sự cố chấp.

"Thất bại hay không, ta chỉ biết bách tính của ta đang phải gánh chịu," một giọng nói trầm hùng vang lên, cắt ngang lời tranh cãi. Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị, bước ra giữa đám đông. Khuôn mặt vuông vức, râu quai nón rậm rạp của hắn ánh lên vẻ lo lắng sâu sắc. Hắn nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong, rồi quét mắt qua các trưởng lão tu sĩ. "Những lời lẽ cao siêu về 'đại đạo', về 'Thiên Đạo bất diệt' của các vị, giờ có ý nghĩa gì khi nhà cửa của họ đã tan hoang, người thân của họ đã chết? Chúng ta cần sự bảo vệ, không phải những lời tranh cãi vô nghĩa về 'đại đạo' nữa! Nếu các vị tu sĩ chỉ biết tranh giành quyền lực và đổ lỗi, thì ai sẽ đứng ra bảo vệ những người phàm trần này?"

Lời nói của Bách Lý Hùng, một phàm nhân đích thực, mang theo nỗi đau và sự phẫn nộ của bách tính, đã khiến không khí trong lều chùng xuống. Nó là một lời nhắc nhở phũ phàng về thực tế tàn khốc mà họ đang đối mặt, một thực tế mà những lời lẽ hoa mỹ của tu sĩ không thể che đậy. Dương Quân, người ngồi đối diện với Tạ Trần, với ngoại hình tuấn tú và khí chất nho nhã, lúc này lại hiện rõ sự giằng xé nội tâm. Anh nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn Liễu Thanh Phong, ánh mắt đầy mâu thuẫn. Anh từng là một tu sĩ đầy nhiệt huyết, tin vào lý tưởng của tiên môn, nhưng những gì anh đã chứng kiến trong trận chiến, và những lời Tạ Trần đã nói về "Thần Chi Khuyết Hãm", đã gieo vào lòng anh những hạt giống hoài nghi sâu sắc. Anh muốn tin vào "chính đạo", nhưng cái "chính đạo" đó lại để nhân gian lầm than. Anh muốn bảo vệ lý tưởng, nhưng lý tưởng đó đã để lại bao nhiêu là máu và nước mắt.

Tạ Trần, sau khi Bách Lý Hùng kết thúc, khẽ thở dài. "Nếu không phải Ma Chủ đã bị đẩy lui, các người sẽ không có cơ hội ngồi đây mà tranh cãi." Giọng anh vẫn trầm, nhưng ẩn chứa một sự sắc bén. "Vấn đề không phải là thất bại hay thành công, mà là chúng ta đã nhìn thấy tận cùng sự mục nát của một trật tự đã kéo dài hàng vạn năm, từ chính 'Thượng Cổ' mà ra. Cái giá của sự tồn vong, không phải là thứ có thể định đoạt bằng những lời lẽ suông." Anh ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng người. "Các vị muốn tìm kẻ chịu trách nhiệm? Vậy thì hãy nhìn vào chính cái hệ thống mà các vị đang bảo vệ. Cái gọi là 'Thiên Đạo' đã đẩy chúng ta đến bờ vực này."

Lời lẽ của Tạ Trần không chỉ là một lời phản bác, mà là một lời tuyên chiến với toàn bộ niềm tin của họ. Nó chạm đến một điều cấm kỵ sâu sắc: nghi ngờ Thiên Đạo. Các tu sĩ trong lều xôn xao, một số người lộ rõ vẻ phẫn nộ, số khác lại hoảng sợ trước sự táo bạo của Tạ Trần. Áp lực vô hình từ Thiên Đạo, mà Tạ Trần cảm nhận được, dường như cũng đang đè nặng lên không khí, khiến cho mỗi lời nói của anh càng thêm phần nguy hiểm. Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn kiên nhẫn chờ đợi, ánh mắt sắc như dao găm vào Liễu Thanh Phong và những kẻ đồng tình với hắn, như thể sẵn sàng can thiệp bất cứ lúc nào nếu tình hình trở nên căng thẳng hơn. Nàng hiểu rõ, đây là cuộc chiến không thể tránh khỏi, không chỉ với Ma Chủ hay Thiên Đạo, mà còn với chính những chấp niệm cũ kỹ đã ăn sâu vào tâm trí của các tu sĩ.

***

Không khí trong lều hội nghị tạm bợ trở nên căng thẳng đến nghẹt thở sau lời tuyên bố của Tạ Trần. Tiếng gió rít bên ngoài vẫn không ngừng, như một bản nhạc nền bi ai cho cuộc tranh luận định mệnh này. Mùi bụi, mồ hôi và sự mệt mỏi từ các tu sĩ càng làm tăng thêm cảm giác ngột ngạt. Tạ Trần, với sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, không cho phép mình bị cuốn vào những cảm xúc tiêu cực. Anh biết, đây là thời điểm then chốt để gieo những hạt giống sự thật vào tâm trí những người còn khả năng lắng nghe.

"Vấn đề không chỉ là Ma Chủ Cửu U, mà là Thiên Đạo đang sụp đổ từ bên trong," Tạ Trần tiếp tục, giọng anh vẫn trầm nhưng mỗi từ đều như một nhát dao khắc sâu vào tâm trí người nghe. "Cái mà các vị gọi là 'Thiên Đạo', cái trật tự mà các vị mù quáng tin tưởng, đã tồn tại hàng vạn năm, nhưng nó đang mục ruỗng. 'Thần Chi Khuyết Hãm' không phải là một truyền thuyết, nó là vết sẹo từ thuở 'Thượng Cổ' khi 'Tiên Phàm Phân Biệt' bắt đầu."

Anh ngừng lại một chút, quét mắt qua những khuôn mặt đang cố gắng lý giải lời anh nói. Một số tu sĩ tỏ ra hoang mang, số khác cau mày khó hiểu, còn Liễu Thanh Phong thì ánh mắt đầy khinh thường. "Chính sự phân biệt đó, sự kiêu ngạo của kẻ tu tiên tự cho mình cao cả hơn phàm nhân, đã dẫn đến sự tha hóa và thảm cảnh ngày nay. Các vị tu sĩ đã cố gắng 'thành tiên', cố gắng 'trường sinh', nhưng cái giá phải trả là đánh mất nhân tính, đánh mất ký ức, và cuối cùng, 'mất người'. Đây không phải là con đường trường sinh, đây là con đường diệt vong, không phải của một cá nhân, mà là của toàn bộ nhân gian."

Lời Tạ Trần như một tiếng sét đánh ngang tai. Khái niệm "mất người" không còn là một lời đồn đại xa vời, mà là một sự thật trần trụi được một phàm nhân vạch trần ngay trước mặt những kẻ tự xưng là tu sĩ. Anh không nói về pháp thuật, về cảnh giới, mà nói về bản chất con người, về cái mà họ đã đánh đổi để có được sức mạnh hư ảo.

"Chúng ta không thể tiếp tục bám víu vào một con đường đã mục ruỗng. Chúng ta phải tìm một con đường mới, một con đường mà 'nhân' được đặt lên hàng đầu, không phải 'tiên'." Tạ Trần nói, giọng anh có thêm phần kiên định. "Chiến lược của ta không phải là để chiến thắng Ma Chủ bằng vũ lực, mà là để phá cục, phá tan cái trật tự sai lầm đã khiến nhân gian lầm than. Chúng ta cần cứu trợ phàm nhân, củng cố phòng tuyến, và quan trọng hơn cả, chúng ta cần tìm hiểu tận gốc rễ của 'Thần Chi Khuyết Hãm', tìm kiếm một giải pháp bền vững cho sự tồn vong của thế giới này, chứ không phải chỉ là vá víu tạm bợ."

Khi Tạ Trần kết thúc, một sự im lặng bao trùm cả căn lều. Những lời anh nói không chỉ là chiến lược quân sự, mà là một triết lý sống, một lời kêu gọi thay đổi tận gốc rễ. Trong khoảnh khắc đó, Lăng Nguyệt Tiên Tử bước lên phía trước, dáng người cao ráo, thanh thoát, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý. Nàng siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay, ánh sáng bạc từ cây trâm bỗng chốc trở nên rực rỡ hơn, như một lời thề nguy���n vô hình.

"Tạ Trần nói đúng," giọng nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, vang vọng khắp lều, khiến mọi ánh mắt đều đổ dồn về nàng. "Chúng ta đã tin tưởng mù quáng vào một con đường đã mục ruỗng. Chúng ta đã tự huyễn hoặc mình bằng những lời lẽ hoa mỹ về 'Thiên Đạo', về 'trường sinh', trong khi nhân tính của chúng ta đang dần bào mòn. Ta, Lăng Nguyệt, đã từng là kẻ mù quáng nhất, nhưng giờ ta đã thấy rõ. Đã đến lúc phải thay đổi. Ai còn cố chấp với lý tưởng cũ, sẽ chỉ dẫn đến diệt vong, không chỉ cho bản thân, mà cho toàn bộ nhân gian."

Nàng quét mắt qua các trưởng lão, ánh mắt sắc bén dừng lại trên Liễu Thanh Phong, như một nhát kiếm vô hình. "Tiên môn đã sai lầm quá lâu. Đã đến lúc chúng ta phải sửa chữa. Nguyệt Quang Trâm của ta, sẽ chỉ hướng về phía nhân gian, bảo vệ bách tính, không phải bảo vệ một cái Thiên Đạo giả dối đã làm hại chúng ta."

Các trưởng lão khác xôn xao. Lời tuyên bố của Lăng Nguyệt Tiên Tử, một trong những Tiên Tử quyền lực nhất, có sức nặng hơn rất nhiều so với lời của Tạ Tr���n. Nó cho thấy sự rạn nứt đã không còn là điều bí mật, mà là một hiện thực phũ phàng ngay trong chính nội bộ tiên môn. Dương Quân, với ánh mắt đầy nhiệt huyết nhưng cũng chất chứa hoài nghi, nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử, rồi lại nhìn Tạ Trần. Anh đã từng tôn sùng Lăng Nguyệt Tiên Tử, và giờ đây, nàng lại đang cùng Tạ Trần vạch ra một con đường hoàn toàn mới. Anh cảm thấy một sự đấu tranh mãnh liệt trong lòng, giữa lý tưởng cũ và thực tế mới mà anh đang phải đối mặt.

Trưởng Lão Dược Phường, một vị lão già lưng còng, đeo kính, toát lên vẻ uyên bác nhưng mệt mỏi, người từng nói "Cái giá của trường sinh... là gì?", cất giọng khàn khàn. "Vậy, chiến lược cụ thể là gì? Chúng ta cần cứu người, cần hồi phục, không thể chỉ nói về triết lý." Ông ta là một trong số ít người còn giữ được sự tỉnh táo, quan tâm đến hậu quả thực tế. Dù có dấu hiệu 'mất người' nhưng ông vẫn giữ trách nhiệm của mình.

Tạ Trần gật đầu, hiểu được sự cấp thiết. "Kế hoạch là ba bước. Thứ nhất, ưu tiên cứu trợ, chữa trị cho phàm nhân và tu sĩ bị thương. Mộ Dung Tuyết đang điều phối. Thứ hai, củng cố phòng tuyến, chuẩn bị cho sự trở lại của Ma Chủ. Đồng thời, Tiểu Cửu và các yêu tộc sẽ thám thính động thái của Ma Chủ và Thiên Đạo. Thứ ba, và quan trọng nhất, chúng ta cần tìm hiểu sâu hơn về 'Thần Chi Khuyết Hãm', về nguồn gốc của Thiên Đạo. Lăng Nguyệt Tiên Tử sẽ sử dụng mạng lưới tiên môn để tìm kiếm các ghi chép cổ xưa. Chúng ta cần biết kẻ thù của chúng ta thực sự là ai, và tại sao nó lại tồn tại."

"Ngươi... ngươi đang phản bội tổ tiên!" Liễu Thanh Phong hét lên, khuôn mặt hắn vặn vẹo vì giận dữ. "Ngươi dám nói Thiên Đạo là giả dối? Ngươi dám phủ nhận công lao của tổ tiên đã tạo dựng nên trật tự này? Ngươi đang dẫn dắt chúng ta vào tà đạo! Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Lời thề của chúng ta là bảo vệ Thiên Đạo!" Hắn ta rút kiếm Bích Lạc ra khỏi vỏ, mũi kiếm chỉ thẳng vào Tạ Trần, ánh mắt đỏ ngầu. Hắn không thể chấp nhận được những lời lẽ này, không thể chấp nhận được sự sụp đổ của một niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy.

Các trưởng lão khác xôn xao, một số người rút pháp bảo, sẵn sàng cho một cuộc xung đột nội bộ. Sự chia rẽ sâu sắc trong liên minh đã hiện rõ mồn một. Họ đang đứng trên bờ vực của một cuộc chiến mới, không phải với Ma Chủ, mà là với chính những người đồng đạo của mình. Tạ Trần nhìn Liễu Thanh Phong, ánh mắt anh vẫn bình tĩnh, nhưng sâu thẳm ẩn chứa một nỗi buồn khôn tả. Anh biết, con đường này sẽ đầy chông gai, không chỉ từ bên ngoài mà còn từ chính những người anh đang cố gắng cứu. Thiên Đạo, với Bạch Vô Thường ở phía sau, chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội này để lợi dụng sự bất ổn nội bộ. Và lời đe dọa "tái tạo" của Ma Chủ Cửu U, có thể còn đáng sợ hơn, đang chờ đợi để tận dụng những rạn nứt này.

Tạ Trần khẽ lắc đầu. "Không, ta không phản bội tổ tiên. Ta đang cứu vớt những gì tổ tiên đã đánh mất. Thiên Đạo bất diệt... là một lời nói dối đã kéo dài quá lâu."

Anh đứng thẳng dậy, thân hình gầy gò của anh đột nhiên toát ra một khí thế không gì sánh bằng. "Ta s��� tự mình tìm ra con đường."

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free