Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 331: Cái Giá Của Trật Tự: Tàn Phá, Suy Ngẫm Và Phương Hướng Mới

Ánh sáng lạnh lẽo của Thiên Đạo Phù Ấn dần tan biến vào hư không vô tận, để lại sau lưng một khoảng lặng chết chóc, nơi chỉ còn ý niệm lạnh lẽo của Bạch Vô Thường vang vọng. Quyết định đã được đưa ra, không chút do dự, không chút cảm xúc. Trong cái thế giới mà quy tắc là tất cả, một phàm nhân nhìn thấu quy tắc lại trở thành mối đe dọa lớn hơn cả một Ma Chủ muốn lật đổ nó. Áp lực vô hình từ Thiên Đạo trùm xuống Thập Phương Nhân Gian, một lời cảnh báo không lời về một cuộc thanh tẩy sắp diễn ra. Nhưng dưới mặt đất, nơi Phế Tích Cổ Thành hoang tàn, những con người đang vật lộn với tàn dư của chiến tranh, chưa hay biết mình đã trở thành tâm điểm của một ván cờ lớn hơn, nơi số phận của mỗi người đều là quân cờ trên bàn cờ của Thiên Đạo.

***

Tạ Trần từ từ mở mắt, mí mắt nặng trĩu như đeo chì, mỗi động tác nhỏ đều kéo theo một cơn đau nhức nhối lan tỏa khắp toàn thân. Hơi thở phả ra còn mang theo mùi tanh của máu khô và mùi ma khí nồng nặc. Anh cảm thấy một sự kiệt quệ sâu sắc, không chỉ là thân thể, mà còn là tâm trí, như thể mình vừa trải qua một cuộc hành trình ngàn năm trong chớp mắt. Toàn bộ ký ức về cuộc đối đầu với Ma Chủ Cửu U, về những chân lý Thượng Cổ đã được hé lộ, về cái gọi là “Thần Chi Khuyết Hãm” vẫn còn in hằn trong tâm khảm, lạnh lẽo và tàn khốc. Anh đang nằm trên một phiến đá đổ nát, bề mặt thô ráp và lạnh lẽo, hằn lên những vết rêu phong ẩm ướt. Trên đầu là vòm trời xám xịt của buổi sáng sớm, những đám mây đen vẫn còn vương vấn, như thể chưa thể gột rửa hết bụi bặm của một đêm ác mộng. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi đất ẩm, mùi rêu mục và cả mùi khói than còn vương vất từ những đống đổ nát xa xa. Âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng đáng sợ là tiếng gió rít qua những khe đá nứt toác của các bức tường đổ, và tiếng lá cây xào xạc dưới chân. Bầu không khí nơi đây u ám, hoang tàn, mang theo một nỗi cô độc và bí ẩn khó tả, như một di tích cổ xưa bị bỏ quên sau khi thế giới đã lãng quên sự tồn tại của nó.

Bên cạnh anh, Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu đang gục đầu trên đầu gối, đôi tai cáo trắng muốt cụp xuống, chiếc đuôi mềm mại khẽ ve vẩy trong không khí. Nàng trông mệt mỏi và tiều tụy, nhưng khi Tạ Trần khẽ động, đôi mắt vàng của nàng lập tức mở to, ánh lên vẻ mừng rỡ.

“Tạ Trần, huynh tỉnh rồi!” Hồ Ly Nữ reo lên, giọng nàng khàn đặc vì lo lắng. Nàng lập tức bò đến bên anh, đôi mắt long lanh ngấn nước. “Huynh không sao chứ? Ma khí còn vương trên người huynh nặng quá, Tiểu Cửu sợ lắm…”

Nàng khẽ chạm vào cánh tay anh, cảm nhận hơi lạnh toát ra từ làn da nhợt nhạt. Tạ Trần khẽ lắc đầu, cố gắng n���n ra một nụ cười yếu ớt. Anh nhìn qua Hồ Ly Nữ, thấy Mộ Dung Tuyết đang ngồi khoanh chân cách đó không xa, nhắm mắt điều tức, sắc mặt nàng xanh xao, trên y phục màu xanh ngọc của y sư vương vãi nhiều vết đất và máu đã khô. Gương mặt nàng vốn dịu dàng, thanh lịch, giờ đây hằn lên vẻ mệt mỏi và một nỗi buồn khó tả, như thể đã chứng kiến quá nhiều thảm cảnh. Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi đối diện Mộ Dung Tuyết, lưng tựa vào một cột đá đổ nát. Bạch y của nàng đã nhuốm bẩn, mái tóc đen nhánh cũng không còn gọn gàng như trước. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng mở hờ, chứa đựng sự uy nghiêm xen lẫn mệt mỏi, đôi lúc lại ánh lên vẻ suy tư sâu thẳm. Nàng đang khẽ siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay, một cử chỉ vô thức thể hiện sự bất an. Dương Quân thì không có ở đây, có lẽ y đang kiểm tra tình hình xung quanh.

“Ta… ta không sao.” Giọng Tạ Trần yếu ớt, khàn đặc như có cát trong cổ họng. Anh cố gắng ngồi dậy, nhưng toàn thân đau nhức khiến anh khẽ rên lên. Hồ Ly Nữ lập tức đỡ lấy anh, bàn tay nhỏ bé nhưng ấm áp của nàng truyền chút hơi ấm vào cơ thể lạnh lẽo của anh.

Lăng Nguyệt Tiên Tử mở mắt, đôi mắt phượng nhìn thẳng vào Tạ Trần, ánh mắt phức tạp. Nàng đã chứng kiến Tạ Trần biến mất vào cốt lõi của Ma Chủ, và sau đó trở ra trong trạng thái kiệt quệ, với một luồng ma khí cực kỳ tinh thuần nhưng cũng vô cùng đáng sợ vương vấn quanh anh.

“Ngươi đã trải qua điều gì trong đó?” Lăng Nguyệt hỏi, giọng nàng vẫn trong trẻo nhưng không còn vẻ lạnh lùng thường thấy, thay vào đó là một sự lo lắng ẩn chứa. Nàng không hỏi anh đã làm gì Ma Chủ, mà hỏi anh đã thấy gì, đã trải qua gì. Nàng biết, với Tạ Trần, những gì anh nhìn thấy thường còn quan trọng hơn những gì anh làm.

Tạ Trần khẽ nhắm mắt, hình ảnh cốt lõi ma khí cuồn cuộn, cùng với những vết nứt sâu thẳm của “Thần Chi Khuyết Hãm” hiện lên trong tâm trí anh. Anh đã thấy sự vô nghĩa của cuộc tranh đấu vĩnh cửu giữa Thiên Đạo và Ma Chủ, thấy cái giá mà Thập Phương Nhân Gian phải trả cho sự tồn tại mong manh của nó.

“Một giấc mơ… về cái giá phải tr��,” Tạ Trần thì thầm, giọng anh yếu ớt nhưng chứa đựng sự triết lý sâu sắc. “Cái giá của sự tồn vong, của quyền năng, của cả một trật tự.” Anh mở mắt, nhìn khung cảnh hoang tàn xung quanh, những bức tường đá đổ nát, những cột trụ sụp đổ, những con đường bị cây cối và rêu phong bao phủ. Mọi thứ đều gợi lên một sự suy tàn, một sự chấm dứt. Anh đã từng nghĩ, những cuộc chiến của tu sĩ chỉ ảnh hưởng đến tu sĩ. Nhưng khi anh nhìn thấy Phế Tích Cổ Thành này, anh hiểu rằng, cái giá ấy, luôn do phàm nhân gánh chịu.

Mộ Dung Tuyết lúc này cũng mở mắt, nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ lấy ra một viên linh đan màu xanh biếc, đưa cho Tạ Trần. “Đây là Bách Thảo Hoàn, có thể giúp ngươi phục hồi nguyên khí. Dù không phải thuốc cho tu sĩ, nhưng cũng có thể giúp ngươi nhanh chóng hồi phục.” Nàng nói, giọng nàng dịu dàng nhưng đầy vẻ mệt mỏi, và trên gương mặt nàng, nỗi buồn cứ thế lan tỏa. Nàng nhìn Tạ Trần, trong mắt có một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể nàng cũng cảm nhận được gánh nặng trong lời nói của anh. Mộ Dung Tuyết luôn là người hiểu rõ nhất cái giá của sự sống và cái chết.

Tạ Trần nhận lấy linh đan, viên đan dược mát lạnh tan chảy trong miệng, mang theo một chút vị đắng của thảo dược, nhưng cũng có một luồng sinh khí ấm áp chảy vào kinh mạch rỗng tuếch của anh. Anh nhìn Mộ Dung Tuyết, khẽ gật đầu cảm ơn. Dương Quân lúc này mới quay trở lại, y trông cũng không khá hơn là bao. Đạo bào lam nhạt của y đã rách tơi tả vài chỗ, tóc tai bù xù, và đôi mắt sáng của y giờ đây đầy vẻ mệt mỏi và hoang mang.

“Tình hình thế nào rồi, Dương Quân?” Tạ Trần hỏi, giọng anh đã có chút sức sống hơn.

Dương Quân thở dài, ngồi phịch xuống bên cạnh Tạ Trần, vẻ mặt y nặng nề. “Thảm khốc, Tạ huynh. Thảm khốc vô cùng. Phế Tích Cổ Thành này… gần như đã biến mất. Phàm nhân chết vô số, tu sĩ cũng thiệt hại nặng nề. Chúng ta chỉ đẩy lùi được Ma Chủ, nhưng cái giá phải trả…” Y lắc đầu, không nói nên lời. Ánh mắt y lướt qua những đống đổ nát, những vết cháy sém, và sự im lặng đáng sợ bao trùm lên mọi thứ. Sự hoang tàn này, c��n hơn cả những gì y có thể tưởng tượng.

Tạ Trần nhắm mắt lại, anh cảm nhận được sự tuyệt vọng trong giọng nói của Dương Quân, và cả sự đau xót âm ỉ trong lòng mình. Cái giá phải trả. Anh đã thấy nó từ lâu, nhưng chưa bao giờ nó hiện hữu rõ ràng và tàn khốc đến vậy. Một giấc mơ về cái giá phải trả. Nó không chỉ là giấc mơ nữa, nó là hiện thực nghiệt ngã đang phơi bày trước mắt anh.

***

Buổi trưa cùng ngày, bầu trời vẫn bị những đám mây đen nặng nề che phủ, không có một tia nắng nào xuyên qua, càng làm tăng thêm vẻ ảm đạm và bi thương cho Phế Tích Cổ Thành. Gió thổi mạnh hơn, mang theo những hạt bụi li ti và mùi khói khét lẹt còn vương vấn. Tạ Trần, tuy đã uống Bách Thảo Hoàn của Mộ Dung Tuyết nhưng vẫn còn rất yếu, anh được Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân dìu đi, Hồ Ly Nữ và Mộ Dung Tuyết theo sát phía sau. Họ cùng nhau tiến vào khu vực từng là thành trì của phàm nhân, nơi mà trước trận chiến, sự sống vẫn còn phồn thịnh.

Cảnh tượng đập vào mắt họ khiến tất cả đều lặng người. Những ngôi nhà đã biến thành đống gạch vụn và gỗ cháy dở, khói vẫn còn bốc lên từ những tàn tích, tạo nên một màn sương mờ ảo tang tóc. Trên đường đi, không phải là những con người tấp nập, mà là những bóng người tiều tụy, lay lắt. Những người dân may mắn sống sót đang cố gắng tìm kiếm chút đồ đạc còn sót lại dưới đống đổ nát, hoặc đau đớn hơn, đang đào bới để tìm kiếm người thân của mình. Tiếng khóc than ai oán vang vọng khắp nơi, hòa cùng tiếng gió rít và tiếng mảnh vỡ va vào nhau. Mùi khói, mùi máu khô, mùi ma khí còn vương vấn trong không khí, trộn lẫn với mùi đất ẩm và kim loại gỉ sét, tạo nên một hỗn hợp khó chịu, nặng nề.

Một người đàn ông trung niên, quần áo rách nát, đang ôm chặt thi thể lạnh ngắt của một đứa bé, gương mặt khắc khổ đầy nước mắt. Ông ta không khóc thành tiếng, chỉ có tiếng nấc nghẹn ngào thê lương vọng lại, lay động lòng người. Tạ Trần dừng bước, ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào cảnh tượng đó. Trong mắt anh, vốn luôn tĩnh lặng và sâu thẳm, lúc này hiện lên một vẻ đau xót hiếm thấy. Anh đã từng nói, anh chỉ muốn “sống một đời bình thường”, giữ trọn nhân tính của mình. Nhưng cái “bình thường” đó, cái “nhân tính” đó, giờ đây lại bị giẫm đạp không thương tiếc dưới gót giày của những cuộc chiến tranh giành quyền năng và Thiên Đạo.

“Sự tồn vong của Thiên Đạo… rốt cuộc là vì ai?” Tạ Trần khẽ thốt lên, giọng anh trầm thấp, mang theo một nỗi chua xót. Anh không hỏi ai đó, mà là hỏi chính mình, hỏi cái Thiên Đạo mà Bạch Vô Thường đang cố gắng duy trì bằng mọi giá. Nếu cái giá của sự tồn vong đó là sự hủy diệt của nhân gian, thì sự tồn vong đó còn có ý nghĩa gì?

Dương Quân nhìn người đàn ông đang than khóc, rồi lại nhìn những đống đổ nát, đôi mắt y dần mất đi vẻ sáng ngời thường thấy, thay vào đó là sự hoang mang và tuyệt vọng. “Ta… ta chưa từng thấy cảnh tượng nào thảm khốc đến vậy.” Y nói, giọng run rẩy. “Suốt bao năm tu luyện, ta luôn tin vào chính đạo, tin vào sứ mệnh bảo vệ nhân gian. Nhưng giờ đây… tu vi cao cường… rốt cuộc để làm gì? Để rồi chứng kiến cảnh tượng này, để rồi không thể bảo vệ được họ sao?” Lời nói của Dương Quân chất chứa sự giằng xé nội tâm sâu sắc, một sự nghi ngờ lớn lao về con đường mà y đã lựa chọn.

Mộ Dung Tuyết, không nói một lời nào, lập tức lao đến chỗ người đàn ông đang ôm đứa bé. Nàng quỳ xuống, nhẹ nhàng đặt tay lên cổ tay đứa bé, kiểm tra hơi thở, nhưng không có gì. Nàng thở dài, rồi ngẩng đầu nhìn người đàn ông, ánh mắt tràn đầy sự thương xót. Nàng không thể cứu đứa bé, nhưng nàng có thể cứu những người còn sống. Nàng bắt đầu dùng linh lực của mình để trị liệu cho những người bị thương, những ngọn lửa xanh ngọc từ lòng bàn tay nàng tỏa ra, xoa dịu vết thương, mang lại chút ấm áp và hy vọng mong manh trong cảnh hoang tàn.

“Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo,” Mộ Dung Tuyết khẽ nói, giọng nàng trầm buồn nhưng kiên định. “Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?” Câu nói này của nàng như một mũi kim châm vào trái tim của những tu sĩ đang có mặt. Nàng luôn là người có cái nhìn thực tế và nhân hậu nhất, và giờ đây, giữa cảnh đổ nát này, lời nói của nàng càng trở nên nặng trĩu.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, tuy vẫn còn lo lắng cho Tạ Trần, nhưng cũng không thể đứng yên. Đôi tai cáo của nàng khẽ giật giật, nàng nhìn những người bị thương, rồi lại nhìn những tảng đá lớn chắn ngang đường đi. Nàng không có khả năng trị liệu, nhưng nàng có sức mạnh của yêu tộc. Nàng âm thầm dùng sức lực của mình, nhấc bổng những tảng đá lớn sang một bên, mở đường cho những người s���ng sót và những người đang tìm kiếm thân nhân.

Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn trầm mặc đứng bên cạnh Tạ Trần, đôi mắt phượng nàng nhìn khắp khung cảnh hoang tàn, từ những xác chết không toàn vẹn đến những gương mặt đau khổ của người sống. Nàng siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay, khớp ngón tay trắng bệch. Nàng đã từng tự hào về tiên môn của mình, về sứ mệnh bảo vệ Thiên Đạo, nhưng giờ đây, khi chứng kiến những gì đã xảy ra, nàng cảm thấy một sự sai lầm sâu sắc.

“Chúng ta đã sai lầm… đã quá tập trung vào Đạo mà quên đi Nhân.” Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nói, giọng nàng lạnh lẽo nhưng chứa đựng sự hối hận. Những lời này, từ một Tiên Tử cao ngạo của tiên môn danh tiếng, lại mang một ý nghĩa đặc biệt. Nàng đã từng tu luyện đến mức “gần như mất người”, nhưng Tạ Trần đã kéo nàng trở lại. Và giờ đây, cái giá mà nhân gian phải trả cho cuộc chiến giữa Ma Chủ và Thiên Đạo đã khiến nàng hoàn toàn bừng tỉnh. Đạo mà không có Nhân, thì Đạo đó còn có giá trị gì?

Tạ Trần nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử, rồi nhìn Dương Quân, Mộ Dung Tuyết, và Hồ Ly Nữ. Anh thấy sự đau xót, sự hoang mang, sự hối hận trong mắt họ. Họ, những tu sĩ và yêu tộc, những người từng theo đuổi con đường riêng của mình, giờ đây đều đang đối mặt với cùng một câu hỏi triết lý về ý nghĩa của sự tồn tại, về cái giá của quyền năng. Trong cái nhìn của anh, những người này, dù mang thân phận khác nhau, đều đang "mất người" theo một cách khác, không phải vì tu luyện quá cao, mà vì chứng kiến quá nhiều sự tàn khốc. Nhưng cũng chính vì thế, họ đang trở nên "người" hơn bao giờ hết.

Anh biết, đây không phải là lúc để chìm đắm trong tuyệt vọng. Cái giá đã trả thì không thể lấy lại, nhưng họ có thể ngăn chặn những cái giá phải trả tiếp theo.

***

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm Phế Tích Cổ Thành một màu đỏ thẫm của máu và lửa, gió lạnh thổi mạnh hơn, mang theo hơi ẩm của đêm sắp đến. Sau khi chứng kiến toàn bộ sự tàn phá, Tạ Trần, dù vẫn còn yếu ớt, đã tập hợp các đồng minh dưới một phần tường thành còn đứng vững. B���c tường đá cổ kính, phủ đầy rêu phong và những vết nứt, vẫn kiên cường đứng đó, như một nhân chứng câm lặng của thời gian và những cuộc chiến. Ánh sáng mờ ảo của Nguyệt Quang Trâm trong tay Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ lay động, chiếu rọi lên những gương mặt mệt mỏi nhưng kiên định.

Họ ngồi thành một vòng tròn nhỏ trên nền đất lạnh, Tạ Trần dựa vào bức tường đá, hơi thở vẫn còn gấp gáp. Anh nhìn từng người một, ánh mắt sâu thẳm của anh chứa đựng sự tỉnh táo và quyết đoán, xóa đi vẻ mệt mỏi ban nãy. Anh không cần phải dùng lời lẽ hùng hồn, chỉ cần những suy luận sắc bén và những chân lý trần trụi.

“Ma Chủ Cửu U không chỉ muốn hủy diệt,” Tạ Trần bắt đầu, giọng anh trầm thấp nhưng đầy sức nặng, khiến mọi người đều tập trung lắng nghe. “Hắn muốn ‘tái tạo’. Hắn muốn phá bỏ trật tự cũ, xây dựng một trật tự mới từ tro tàn. Hắn tin rằng Thiên Đạo đã mục nát, rằng ‘Thần Chi Khuyết Hãm’ đã ăn mòn tận gốc rễ, và cách duy nhất để cứu vãn là đập đi xây lại.”

Dương Quân nh��u mày, vẻ mặt đầy suy tư. “Tái tạo… nhưng cái giá của sự tái tạo đó là gì? Chẳng phải cũng là sự hủy diệt sao?”

Tạ Trần khẽ gật đầu. “Đúng vậy. Cái giá của sự tái tạo, hay cái giá của sự tồn vong của Thiên Đạo, luôn là máu và nước mắt của nhân gian. Cả Ma Chủ lẫn Thiên Đạo, họ đều chỉ nhìn vào cái mục tiêu tối thượng của mình, mà quên đi những sinh linh nhỏ bé đang phải gánh chịu hậu quả.” Anh dừng lại một chút, khẽ thở dài. “Họ là hai mặt của cùng một đồng xu, đều chấp niệm vào quyền năng và trật tự, chỉ khác nhau ở phương pháp.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử, với đôi mắt phượng sắc bén, nhìn thẳng vào Tạ Trần. “Vậy chúng ta phải làm gì? Ngăn cản cả hai sao?” Giọng nàng không còn vẻ băn khoăn, thay vào đó là sự kiên định, như thể nàng đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì. Nàng đã từ bỏ chấp niệm cũ về con đường tu tiên, và giờ đây, nàng chỉ muốn tìm một con đường đúng đắn hơn.

“Chúng ta không thể chiến đấu trên mọi mặt trận,” Tạ Trần chậm rãi nói, anh dùng một cành cây gãy nhặt được dưới đất, khẽ vẽ những đường nét đơn giản lên nền đất ẩm ướt, phác họa sơ đồ các khu vực xung quanh và những điểm cần chú ý. “Sức lực của chúng ta có hạn. Thay vì cố gắng đối đầu trực diện với cả hai thế lực khổng lồ đó, chúng ta phải bảo vệ những gì còn lại, củng cố niềm tin của nhân gian, và quan trọng nhất, tìm ra chân tướng thật sự của ‘Thần Chi Khuyết Hãm’.”

Anh nhìn Mộ Dung Tuyết. “Mộ Dung cô nương, cô là y sư giỏi nhất mà ta biết. Nhiệm vụ của cô là tập hợp những y sư khác, thiết lập các trạm cứu trợ khẩn cấp. Ưu tiên hàng đầu là cứu chữa những người bị thương, đặc biệt là phàm nhân. Sau đó là ổn định tinh thần, trấn an họ. Giữa cảnh hoang tàn này, một tia hy vọng nhỏ nhoi cũng có thể thắp lên ngọn lửa sống.”

Mộ Dung Tuyết gật đầu không chút do dự, ánh mắt nàng kiên định. “Ta hiểu. Cứu người là điều quan trọng nhất. Ta sẽ dùng hết sức mình.”

Tiếp đó, Tạ Trần quay sang Dương Quân. “Dương Quân, huynh có uy tín trong giới tu sĩ. Huynh hãy giúp ta tập hợp các tu sĩ còn lại, không phải để chiến đấu ngay lập tức, mà là để củng cố lực lượng, ổn định nội bộ. Chúng ta cần một liên minh thực sự vững chắc, không chỉ về sức mạnh, mà còn về niềm tin. Hãy cho họ thấy rằng tu vi không chỉ để tranh đoạt, mà còn để bảo vệ.”

Dương Quân gật đầu mạnh mẽ. “Tạ huynh yên tâm, ta sẽ làm hết sức. Ta cũng đã thấy rõ, cái gọi là ‘chính đạo’ nếu không thể bảo vệ nhân gian thì có ý nghĩa gì.”

“Tiểu Cửu,” Tạ Trần nhìn Hồ Ly Nữ, ánh mắt anh dịu đi một chút. “Đôi tai và đôi mắt của nàng luôn là sắc bén nhất. Nàng hãy cùng những yêu tộc đáng tin cậy khác đi thám thính. Chúng ta cần biết động thái tiếp theo của Ma Chủ Cửu U, và cả những dấu hiệu bất thường từ Thiên Đạo. Càng nhiều thông tin, chúng ta càng có lợi thế.”

Hồ Ly Nữ gật đầu lia lịa, đôi tai cáo trắng muốt khẽ vểnh lên. “Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi… lanh lợi chút thôi! Tạ Trần cứ yên tâm, Tiểu Cửu sẽ mang về những tin tức quan trọng nhất!” Nàng nói, giọng nàng cố gắng giữ v��� tinh nghịch thường ngày, nhưng trong mắt nàng là sự lo lắng sâu sắc dành cho Tạ Trần.

Cuối cùng, Tạ Trần nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử. “Lăng Nguyệt Tiên Tử, nàng là người hiểu rõ nhất về cấu trúc và quyền năng của tiên môn. Chúng ta cần một hệ thống hỗ trợ từ bên trong. Nàng có thể sử dụng mạng lưới của tiên môn để tập hợp lương thực, vật tư, và cả nhân lực có thể tin tưởng được để hỗ trợ việc cứu trợ và tái thiết. Đồng thời, nàng hãy tìm hiểu về những ghi chép cổ xưa của tiên môn, đặc biệt là những gì liên quan đến ‘Thần Chi Khuyết Hãm’. Ta có linh cảm, lời giải đáp cho tất cả nằm ở đó.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử lắng nghe chăm chú từng lời của Tạ Trần. Nàng gật đầu kiên định, ánh mắt nàng không còn chút do dự nào. “Ta hiểu. Tiên môn đã sai lầm quá lâu. Đã đến lúc chúng ta phải sửa chữa. Ta sẽ làm hết sức mình. Nguyệt Quang Trâm của ta, sẽ chỉ hướng về phía nhân gian.” Nàng siết chặt Nguyệt Quang Trâm, ánh sáng bạc từ cây trâm bỗng chốc trở nên rực rỡ hơn, như một lời thề nguyện. Nàng không còn là một Tiên Tử chỉ biết tu luyện và tranh đoạt, nàng đã là một người đang tìm kiếm con đường nhân văn, một đồng minh thực sự của Tạ Trần.

Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt xuất hiện trên môi anh, nhưng nụ cười đó lại mang theo vẻ mệt mỏi và một chút bi tráng. Anh dựa lưng vào bức tường đá lạnh lẽo, nhìn lên bầu trời tối dần. Dù đã có một kế hoạch sơ bộ, nhưng anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Ma Chủ Cửu U vẫn sẽ trở lại, với ý niệm “tái tạo” còn đáng sợ hơn. Và Thiên Đạo, với Bạch Vô Thường ở phía sau, đang chuẩn bị cho một động thái cuối cùng để “thanh tẩy” cái “biến số” mang tên Tạ Trần.

Anh cảm nhận được một áp lực vô hình đang dần siết chặt, một lời cảnh báo thầm lặng từ Thiên Đạo. Nó không phải là một lời đe dọa bằng lời nói, mà là một cảm giác bị giám sát lạnh lẽo, một sự chuẩn bị cho một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Thiên Đạo không thể dung thứ cho bất kỳ sự tồn tại nào có thể làm lung lay trật tự của nó, và Tạ Trần, một phàm nhân với khả năng nhìn thấu nhân quả, lại là mối đe dọa lớn nhất.

Tạ Trần nhắm mắt lại, anh không sợ hãi. Anh đã thấy quá nhiều cái giá phải trả. Giờ đây, anh chỉ có một mục tiêu duy nhất: bảo vệ cái “nhân” còn sót lại trong cái thế giới đang dần “mất người” này. Định mệnh của anh, của nhân gian, và của Thiên Đạo, đang được đặt lên bàn cân một lần nữa. Và lần này, Tạ Trần sẽ không để bất kỳ thế lực nào, dù là Thiên Đạo hay Ma Chủ, định đoạt cái giá của sự tồn vong. Anh sẽ tự mình tìm ra con đường.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free