Nhân gian bất tu tiên - Chương 330: Hậu Quả Thượng Cổ: Phế Tích, Lời Đe Dọa Và Quyết Định Lạnh Lẽo
Bình minh leo lét rọi qua kẽ mây, trải một màu xám bạc lên Phế Tích Cổ Thành, nơi vừa trải qua một cuộc tàn phá kinh hoàng. Gió lạnh quất vào những bức tường đá đổ nát, mang theo mùi khét của pháp thuật tàn dư, mùi máu đã khô và hơi ẩm của đất đá mục rữa. Từng cọng cỏ dại run rẩy trong làn gió sớm, như thể chúng cũng đang rên siết trước cảnh hoang tàn. Không một tiếng chim hót, không một âm thanh sự sống nào dám vang vọng, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe đá, như một lời than khóc vô hình cho một kỷ nguyên đang tàn lụi.
Trong vòng tay mềm mại của Hồ Ly Nữ, Tạ Trần khẽ cựa mình, m���t tiếng rên khe khẽ thoát ra từ lồng ngực khô khốc. Cả cơ thể anh như bị rút cạn toàn bộ sức lực, từng thớ thịt, từng gân cốt đều đau nhức như bị xé toạc. Đồng tử co rút lại, anh từ từ mở mắt, đối diện với bầu trời xám xịt và gương mặt lo lắng đến tột độ của Tiểu Cửu. Đôi tai cáo trắng muốt của nàng cụp xuống, chiếc đuôi mềm mại khẽ ve vẩy vô thức, ánh mắt ngập tràn vẻ sợ hãi và xót xa.
“Tạ Trần, huynh không sao chứ? Huynh làm ta sợ muốn chết!” Giọng nói của Hồ Ly Nữ run run, nàng vội vàng đỡ anh ngồi dậy, để anh tựa vào vách đá đổ nát. Bàn tay nhỏ bé của nàng nhẹ nhàng vuốt ve trán anh, cảm nhận hơi lạnh toát ra từ làn da nhợt nhạt. Nàng vốn dĩ lanh lợi, nghịch ngợm, nhưng lúc này, sự lo lắng đã chiếm trọn tâm trí nàng. Nàng không biết Tạ Trần đã trải qua những gì trong khoảnh khắc cận kề Ma Chủ Cửu U, nhưng nàng cảm nhận được sự kiệt quệ sâu sắc toát ra từ anh, như một ngọn đèn dầu sắp cạn.
Bên cạnh, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, bạch y đã dính đầy bụi đất và vài vết rách nhỏ, nhưng khí chất vẫn thanh tao, lạnh lùng. Tuy nhiên, đôi mắt phượng sắc bén của nàng giờ đây lại ánh lên một sự mệt mỏi khó tả, cùng với một luồng suy tư phức tạp. Nàng đã chứng kiến Tạ Trần lao vào vực thẳm ma khí, chứng kiến Ma Chủ Cửu U đột ngột rút lui, và cảm nhận được dư chấn kinh thiên động địa từ sâu thẳm trong tâm thức đối phương. Nàng tiến lại gần, cúi xuống nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần.
“Ngươi đã thấy gì bên trong Ma Chủ?” Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sức nặng, như một lưỡi kiếm sắc bén cắt xuyên không khí tĩnh mịch. “Lời đe dọa về ‘tái tạo’ đó có ý nghĩa gì? Nó không giống như lời của một kẻ chỉ muốn hủy diệt.” Nàng không hỏi anh có ổn không, vì nàng biết, Tạ Trần không phải là người sẽ than vãn về thể xác. Điều nàng quan tâm là những chân lý mà anh đã chạm tới, những điều có thể thay đổi toàn bộ nhận thức của nàng về thế giới này.
Tạ Trần hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi cảm giác choáng váng. Hơi thở của anh nặng nề, từng tiếng động đều như kéo theo cả một gánh nặng vô hình. Anh đưa mắt nhìn quanh chiến trường hoang tàn, những xác chết tu sĩ và ma vật nằm lẫn lộn, máu đã khô lại thành những vệt nâu sẫm trên nền đá. Đây không chỉ là một chiến trường, mà là một nghĩa địa của những lý tưởng và chấp niệm. Dư âm 'Thượng Cổ' vẫn còn vương vấn trong tâm trí anh, không phải là những hình ảnh rõ ràng, mà là một cảm giác nặng nề, một sự thật đau đớn về sự mục nát từ căn nguyên của vạn vật.
“Ma Chủ… không chỉ muốn hủy diệt.” Tạ Trần khó nhọc lên tiếng, giọng nói khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều như vắt kiệt chút sức lực cuối cùng. Anh đưa tay chạm nhẹ vào một mảnh đá vỡ, nơi vẫn còn vương vấn linh khí hỗn loạn, mang theo dấu vết của thời gian xa xưa. “Hắn muốn… tái tạo lại một trật tự từ đống tro tàn, dựa trên… ‘Thần Chi Khuyết Hãm’ mà Thiên Đạo đã cố giấu kín.”
Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo không đến từ cơn gió, mà từ chính lời nói của mình. Những điều anh vừa khám phá, chúng không chỉ làm lung lay niềm tin của Ma Chủ, mà còn xé toạc tấm màn che đậy sự thật về Thiên Đạo. 'Thần Chi Khuyết Hãm' không phải là một sự cố đơn lẻ, mà là một vết nứt nguyên thủy, một lỗ hổng trong chính quy tắc tạo dựng nên thế giới này, từ thuở Thiên Đạo Khai Sinh. Nó là một sự mục nát từ bên trong, một hạt giống hư hoại đã nảy mầm từ khởi nguyên.
Lăng Nguyệt Tiên Tử chau mày, vẻ lạnh lùng trên gương mặt nàng càng thêm cứng rắn. Nàng vốn là người của Tiên Môn, cả đời tuân theo Thiên Đạo, nhưng những lời Tạ Trần nói lại như những nhát búa giáng mạnh vào niềm tin cố hữu của nàng. “Thần Chi Khuyết Hãm… là gì?” Nàng hỏi, giọng nói dù vẫn bình tĩnh nhưng đã ẩn chứa một sự rung động khó nhận thấy.
Tạ Trần cố gắng ngồi thẳng hơn một chút, đôi mắt sâu thẳm của anh quét qua gương mặt lo lắng của Hồ Ly Nữ và ánh mắt chất vấn của Lăng Nguyệt. “Nó là căn nguyên của sự ‘mất người’ trong tu sĩ, là lý do linh khí suy kiệt, là nguồn cội của mọi chấp niệm và bi kịch trong Thập Phương Nhân Gian.” Anh giải thích, từng câu chữ đều nặng trĩu. “Ma Chủ C���u U không muốn phá hủy hoàn toàn. Hắn muốn phá bỏ trật tự cũ, san bằng tất cả, và xây dựng lại một thế giới mới, nơi ‘Thần Chi Khuyết Hãm’ được vá lại, nhưng theo cách của hắn. Hắn tin rằng, chỉ có như vậy, vạn vật mới có thể tìm lại sự trọn vẹn.”
Anh nhắm mắt lại, một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi của sự hủy diệt và hy vọng. Anh cảm nhận được sự kiệt quệ sâu sắc từ thể xác đến tinh thần, nhưng trong tâm trí anh, một dòng suối tri thức mới lại đang chảy xiết. Đó là những mảnh ghép của lịch sử Thượng Cổ, những chân lý bị che giấu mà anh đã “đọc” được từ sâu thẳm tâm hồn Ma Chủ. Anh đã chạm đến một sự thật kinh hoàng: Ma Chủ không phải là kẻ điên cuồng muốn hủy diệt, mà là một kẻ có lý tưởng, một lý tưởng méo mó nhưng lại xuất phát từ một nỗi đau và sự bất mãn sâu sắc với Thiên Đạo mục nát.
Hồ Ly Nữ siết chặt tay anh, đôi mắt nàng ngân ngấn nước. “Vậy… chúng ta phải làm gì?” Nàng thì thầm, giọng nói bé xíu như sợ làm vỡ tan không khí tĩnh mịch. Nàng không hiểu hết những khái niệm cao siêu mà Tạ Trần vừa nói, nhưng nàng cảm nhận được sự nguy hiểm tiềm ẩn trong đó, một thứ còn đáng sợ hơn cả những trận chiến trực diện.
Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn tĩnh lặng như mặt hồ sâu. “Chúng ta phải hiểu. Và sau đó, chúng ta phải chọn. Con đường của Ma Chủ… hay con đường của riêng chúng ta.” Anh đưa tay chạm vào mảnh đá vỡ, cảm nhận linh khí hỗn loạn còn vương vấn. “Dư âm Thượng Cổ vẫn còn đây. Nó không chỉ là tàn tích, mà là một lời nhắc nhở về một quá khứ bị lãng quên, về một Thiên Đạo không hoàn hảo, và về cái giá mà chúng ta phải trả cho sự tồn vong.” Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc đối đầu thực sự, một cuộc đối đầu không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng cả lý tưởng và niềm tin.
***
Vài giờ sau, khi mặt trời đã lên cao, rọi những tia nắng nhợt nhạt xuống Phế Tích Cổ Thành, Dương Quân cùng Mộ Dung Tuyết và một số tu sĩ còn sống sót đã tập hợp được một đội ngũ nhỏ. Không khí vẫn lạnh lẽo, nhưng đã bớt đi phần nào sự hoang mang. Những tiếng rì rầm bàn tán về sự rút lui khó hiểu của Ma Chủ, về thiệt hại nặng nề mà họ phải gánh chịu, vẫn văng vẳng trong gió. Các tu sĩ, dù mệt mỏi và kiệt sức, vẫn cố gắng thu dọn chiến trường, cứu chữa những người bị thương và đưa tiễn những đồng đạo đã ngã xuống. Khung cảnh thật bi tráng, như một bức tranh khắc họa sự tàn khốc của chiến tranh.
Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú nhưng giờ đây đã thêm vài phần phong trần, bụi bặm, đứng giữa một đống đổ nát, đôi mắt sáng ngời trước đây giờ đã hằn lên vẻ mệt mỏi. Anh nhìn về phía Tạ Trần, người đang được Hồ Ly Nữ chăm sóc tận tình, và Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng cạnh, vẻ mặt trầm tư. “Thiệt hại quá lớn.” Anh thở dài, giọng nói trầm hẳn. “Nhiều tông môn đã tổn thất nặng nề, thậm chí có những tông môn nhỏ đã bị xóa sổ hoàn toàn. Nhưng chúng ta đã đẩy lùi được hắn. Đây có phải là chiến thắng không, Tạ Trần?” Anh đặt câu hỏi, không phải để tìm kiếm một lời khẳng định, mà là để tìm kiếm một ý nghĩa trong sự tàn phá này. Anh là người mang lý tưởng chính nghĩa, nhưng sau trận chiến này, sự “chính nghĩa” của anh đã bị đặt dấu hỏi.
Tạ Trần, sau khi được Hồ Ly Nữ giúp đỡ, đã lấy lại chút sức lực. Anh đứng dậy, bước đến gần nhóm người, ánh mắt quét qua từng gương mặt mệt mỏi, từng đôi mắt mang nặng sự hoài nghi. “Hắn chưa bị đánh bại.” Tạ Trần chậm rãi nói, giọng nói vẫn còn khàn, nhưng đã thêm phần kiên định. “Hắn chỉ rút lui để… ‘tái tạo’. Và mục tiêu của hắn không đơn thuần là hủy diệt, mà là xây dựng lại theo cách của hắn, từ chính ‘khuyết hãm’ của Thiên Đạo.”
Anh đưa tay chạm vào một cây cột đá bị nứt toác, để lộ những đường vân kỳ lạ bên trong, như những vết sẹo của thời gian. “’Thần Chi Khuyết Hãm’ không phải là một vết thương mới. Nó là một vết nứt nguyên thủy, một sự bất toàn cố hữu trong chính Thiên Đạo, từ thuở hồng hoang khai sinh vạn vật.” Anh quay sang nhìn Mộ Dung Tuyết, người đang lắng nghe với vẻ mặt tập trung cao độ. “Nó là căn nguyên của sự ‘mất người’ mà chúng ta vẫn thấy ở các tu sĩ, là lý do khiến linh khí ngày càng cạn kiệt, là nguồn gốc của sự suy tàn mà chúng ta đang đối mặt.”
Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng thường thấy, nhưng đôi mắt lại sáng rực lên vẻ thông minh. Nàng là một y sư, hiểu rõ về sự cân bằng và chữa lành, nên những lời Tạ Trần nói càng khiến nàng suy nghĩ sâu xa. “Một vết nứt từ thuở hồng hoang? Vậy Thiên Đạo mà chúng ta tôn thờ… cũng không hoàn hảo?” Giọng nàng không phải là chất vấn, mà là một sự ngạc nhiên đau đớn. Niềm tin của nàng, cũng như bao người tu sĩ khác, đang bị thử thách đến tận cùng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử bước tới, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Tạ Trần. “Và cái giá của sự tồn vong mà hắn nhắc đến… là gì? Là cái giá mà Thiên Đạo đã phải trả để che giấu sự khuyết hãm đó, hay là cái giá mà chúng ta sẽ phải trả nếu không nhận ra nó?” Nàng đã bắt đầu thấu hiểu, những lời Tạ Trần nói không chỉ là thông tin, mà là một sự thật trần trụi, lạnh lẽo, có thể lật đổ mọi thứ mà nàng đã từng tin tưởng.
Tạ Trần gật đầu, khuôn m��t thư sinh gầy gò của anh ánh lên vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy sự tỉnh táo. Anh đưa mắt nhìn xung quanh, tìm một mảnh đất trống, rồi dùng ngón tay vẽ phác thảo một sơ đồ đơn giản trên cát. Đó là những đường nét đại diện cho Thiên Đạo, cho vạn vật, và một điểm khuyết hãm nằm ngay tại trung tâm. Anh không dùng pháp thuật, mà chỉ dùng khả năng 'Nhân Quả Chi Nhãn' để kết nối các mảnh thông tin rời rạc, những điều anh đã lĩnh hội được từ tâm trí Ma Chủ Cửu U.
“Khi Thiên Đạo sơ khai, để tạo dựng nên trật tự, nó đã phải ‘hi sinh’ một phần bản nguyên của mình, tạo ra một ‘khuyết hãm’ cố hữu.” Tạ Trần giải thích, giọng anh trầm tĩnh, như đang kể một câu chuyện cổ xưa. “Khuyết hãm này không phải là lỗi lầm, mà là một sự lựa chọn. Để có được sự ‘ổn định’ hiện tại, Thiên Đạo đã đánh đổi bằng ‘sự trọn vẹn’ nguyên thủy. Và ‘mất người’ chính là hệ quả trực tiếp của sự khuyết hãm đó. Khi tu sĩ càng đến gần Thiên Đạo, càng hấp thụ linh khí bị nhiễm bẩn bởi khuyết hãm, họ càng dễ đánh mất nhân tính, trở thành những cỗ máy tu luyện vô cảm.”
Anh dừng lại, nhìn vào những gương mặt đang dần biến sắc của các đồng minh. “Ma Chủ Cửu U đã nhìn thấy khuyết hãm này. Hắn không muốn vá nó lại. Hắn muốn dùng nó làm nền tảng để ‘tái tạo’ một thế giới mới, một trật tự mới, nơi sự ‘trọn vẹn’ được khôi phục, nhưng lại bằng cách tàn bạo, bằng cách hủy diệt mọi thứ đã bị khuyết hãm làm ô nhiễm. Hắn tin rằng, chỉ có sự hủy diệt triệt để, rồi tái sinh từ tro tàn, mới có thể thoát khỏi vòng luẩn quẩn của sự mục nát.”
Dương Quân nắm chặt tay, vẻ mặt bàng hoàng. “Vậy là… Ma Chủ không phải chỉ là một kẻ điên cuồng? Hắn có lý tưởng riêng?” Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Một kẻ thù có lý tưởng, dù méo mó đến đâu, cũng đáng sợ hơn vạn lần một kẻ chỉ biết tàn phá.
“Lý tưởng của hắn là giải thoát, theo cách riêng của hắn.” Tạ Trần xác nhận. “Cái giá tồn vong mà hắn nhắc đến, chính là sự trả giá cho sự che giấu khuyết hãm này của Thiên Đạo. Hắn muốn Thiên Đạo phải sụp đổ, để một trật tự mới được dựng lên.”
Các tu sĩ khác lắng nghe, vẻ mặt từ nghi ngờ chuyển sang kinh ngạc, rồi đến một sự sợ hãi sâu sắc. Những lời Tạ Trần nói đã làm lung lay tận gốc rễ niềm tin của họ, không chỉ về Ma Chủ, mà còn về chính Thiên Đạo, về con đường tu tiên mà họ đã theo đuổi cả đời. Nếu Thiên Đạo không hoàn hảo, nếu sự tu luyện dẫn đến ‘mất người’ là do một khuyết hãm cố hữu, vậy thì tất cả những gì họ tin tưởng, tất cả những hy sinh của họ, có còn ý nghĩa gì nữa?
“Vậy chúng ta sẽ làm gì?” Lăng Nguyệt Tiên Tử hỏi, ánh mắt nàng giờ đây không còn chỉ là sự lạnh lùng, mà đã thêm phần kiên định, pha lẫn một chút bối rối. “Nếu Thiên Đạo đang mục nát, nếu Ma Chủ muốn tái tạo bằng hủy diệt… con đường nào là đúng?”
Tạ Trần nhìn ra xa, về phía những tàn tích vẫn còn bốc lên hơi lạnh của ma khí. “Chúng ta không thể chọn con đường hủy diệt của Ma Chủ. Nhưng chúng ta cũng không thể tiếp tục dung dưỡng sự mục nát của Thiên Đạo. Chúng ta… phải tìm một con đường thứ ba. Một con đường mà không phải là thành tiên, cũng không phải là bị hủy diệt. Một con đường để ‘sống’ trọn vẹn, với nhân tính của mình.” Lời nói của anh vang vọng trong không khí, gieo vào lòng những người còn sống sót một hạt giống của hy vọng, nhưng cũng là một gánh nặng của sự lựa chọn.
***
Cùng lúc đó, trên đỉnh Thiên Đạo Tháp cao vút, xuyên mây chạm trời, nơi linh khí tinh thuần nhất tụ hội và quy tắc Thiên Đạo được duy trì, Bạch Vô Thường vẫn đứng đó, bóng hình mờ ảo như một ảo ảnh được dệt nên từ hư vô. Gió lớn quất vào đỉnh tháp, tạo ra những âm thanh rít gào như tiếng linh hồn ai oán, và mây mù cuồn cuộn bao phủ, khiến khung cảnh thêm phần bí hiểm. Dưới chân tháp, tiếng cơ quan vận hành của các pháp trận cổ xưa vẫn đều đặn vang vọng, duy trì sự cân bằng mong manh của thế giới.
Bạch Vô Thường không có biểu cảm, vì y vốn dĩ không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ là một cái bóng đen kịt với đôi mắt sáng rực như những điểm lửa trên nền tối. Y đã chứng kiến toàn bộ sự kiện thông qua các pháp tắc của Thiên Đạo. Mỗi lời nói của Tạ Trần, mỗi diễn biến trên chiến trường, đều được y cảm nhận rõ ràng như chính hơi thở của mình. Sự ‘tái tạo’ mà Ma Chủ nhắc đến, cùng với việc Tạ Trần đã kích hoạt những chân lý sâu thẳm của ‘Thần Chi Khuyết Hãm’, đã khiến y nhận ra mức độ nguy hiểm của Tạ Trần đã vượt xa mọi dự liệu.
Ma Chủ Cửu U, dù mạnh mẽ và nguy hiểm, vẫn nằm trong khuôn khổ của một đối thủ có thể dự đoán. Hắn là một phần của ‘hệ sinh thái’ Thiên Đạo, một sự phản kháng tất yếu khi ‘khuyết hãm’ ngày càng trầm trọng. Nhưng Tạ Trần thì khác. Anh không tìm kiếm quyền năng để chống lại Thiên Đạo, anh không mưu cầu bất tử. Anh chỉ muốn ‘sống một đời bình thường’, nhưng lại có khả năng nhìn thấu nhân quả, chạm đến cốt lõi của vạn vật và làm lung lay niềm tin của cả Thiên Đạo lẫn Ma Chủ. Anh, với sự thấu hiểu về ‘Thần Chi Khuyết Hãm’ và khả năng gieo mầm nghi ngờ vào ý chí của Ma Chủ, đã trở thành một ‘biến số’ không thể kiểm soát.
Y không thể để ‘biến số’ này phá vỡ trật tự cuối cùng. Thiên Đạo cần sự ổn định tuyệt đối, bất kể cái giá phải trả. Sự tồn vong của Thiên Đạo, của Thập Phương Nhân Gian, phụ thuộc vào việc duy trì trật tự này. Dù có phải hy sinh hàng vạn sinh linh, dù có phải xóa bỏ một phàm nhân kiệt xuất, Thiên Đạo cũng sẽ làm. Đó là quy tắc, là bản chất tồn tại của y.
Một luồng ánh sáng trắng lạnh lẽo bùng lên từ Bạch Vô Thường, không phải là dấu hiệu của sức mạnh thuần túy, mà là một quyết tâm tuyệt đối, vô cảm để bảo vệ Thiên Đạo bằng mọi giá. Ánh sáng đó không mang theo sự ấm áp, mà chỉ có sự lạnh lẽo của quy tắc, của sự tất yếu. Nó lan tỏa ra xung quanh, xuyên qua màn mây mù, chiếu rọi xuống Phế Tích Cổ Thành xa xăm, nơi Tạ Trần và các đồng minh đang vật lộn với những chân lý mới mẻ.
“Biến số… phải được xóa bỏ.” Giọng nói của Bạch Vô Thường vang vọng trong hư không, không phải bằng âm thanh mà bằng một ý niệm xuyên thấu, lạnh lẽo như băng tuyết. “Trật tự… phải được duy trì. Dù phải trả giá… bằng mọi thứ.” Lời nói đó không dành cho ai khác ngoài chính y, một lời khẳng định về quyết định đã được đưa ra.
Bạch Vô Thường đưa tay lên, một phù ấn cổ xưa bằng ánh sáng hiện ra trong lòng bàn tay y. Đó là một Thiên Đạo Phù Ấn, được dệt nên từ những sợi chỉ quy tắc thô sơ nhất, mang theo sức mạnh của sự ‘thanh tẩy’ và ‘xóa bỏ’. Phù ấn lấp lánh như một ngôi sao nhỏ trong đêm tối vô tận, rồi từ từ khắc sâu vào không gian hư vô trước mặt y, báo hiệu một hành động quyết liệt sắp tới.
Ánh sáng của phù ấn lan tỏa khắp các pháp tắc của Thiên Đạo, xuyên qua từng tầng tháp, vươn xa đến mọi ngóc ngách của Thập Phương Nhân Gian. Nó không chỉ là một lời cảnh báo, mà là một mệnh lệnh vô hình, chuẩn bị cho một động thái lớn. Thiên Đạo không thể dung thứ cho bất kỳ biến số nào có khả năng làm rung chuyển trật tự của nó. Tạ Trần, một phàm nhân với khả năng nhìn thấu nhân quả, lại là một sự tồn tại hoàn toàn vượt ra ngoài mọi tính toán của Thiên Đạo. Anh không tìm kiếm sức mạnh, không khao khát bất tử, nhưng lại có khả năng định hình lại vận mệnh của thế giới bằng chính lời nói và sự thấu hiểu của mình. Điều đó, còn đáng sợ hơn cả sự hủy diệt.
Trong khoảnh khắc đó, một áp lực vô hình, một cảm giác bị giám sát lạnh lẽo, bao trùm lên toàn bộ Thập Phương Nhân Gian. Đó là tiếng lòng của Thiên Đạo, một lời cảnh báo thầm lặng về một cuộc đối đầu sắp tới. Thiên Đạo đang chuẩn bị cho một động thái cuối cùng để tự cứu lấy mình, và Tạ Trần, người phàm nhân mang theo gánh nặng của những chân lý Thượng Cổ, đã trở thành mục tiêu hàng đầu của sự "thanh tẩy" đó. Định mệnh của anh, của nhân gian, và của Thiên Đạo, đang được đặt lên bàn cân một lần nữa, trong một ván cờ mà không ai có thể đoán trước được hồi kết.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.