Nhân gian bất tu tiên - Chương 329: Thượng Cổ Dư Âm: Tàn Khốc Hậu Chiến và Lời Cảnh Báo
Bầu trời phía đông bắt đầu tờ mờ sáng, nhưng không hề mang theo vẻ rạng rỡ của một bình minh mới. Thay vào đó, một màu xám xịt nặng nề bao trùm lấy Phế Tích Cổ Thành, như tấm màn tang phủ lên một chiến trường vừa trải qua tận thế. Gió lạnh rít lên từng hồi, luồn lách qua những khe đá nứt nẻ của các bức tường đã đổ nát, tạo nên những âm thanh ai oán như tiếng than khóc của vạn linh. Khắp nơi, những cột trụ đá khổng lồ, từng sừng sững nâng đỡ những mái vòm tráng lệ, giờ đây chỉ còn là những khối đá bị xé toạc, nằm ngổn ngang trên mặt đất nứt nẻ. Từng thớ đất, từng phiến đá đều hằn sâu những vết tích của một trận chiến vượt xa tầm hiểu biết của phàm nhân, thậm chí là tu sĩ. Một luồng khí tức cổ xưa, hỗn mang, vẫn còn vương vấn trong không khí, đặc quánh như máu đặc, khiến phổi người hít vào cũng cảm thấy nặng trĩu. Đó không chỉ là tàn dư của ma khí, mà còn là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, thứ đã từng tồn tại từ thời Thượng Cổ, giờ đây bị đánh thức và lan tỏa, biến khung cảnh hoang tàn này thành một di chỉ của thời gian bị bóp méo.
Giữa đống đổ nát ngổn ngang đó, Tạ Trần khẽ cựa mình. Cả cơ thể anh như bị hàng ngàn mũi kim đâm chích, đau đớn đến tận xương tủy. Anh cố gắng mở mắt, tầm nhìn lờ mờ dần rõ nét. Khung cảnh đầu tiên đập vào mắt anh là một mảng đá hoa cương xám xịt, loang lổ những vết rêu phong và dấu ấn của thời gian. Mùi đất ẩm, mùi rêu mục và mùi đá cũ xộc thẳng vào mũi, mang theo một chút vị tanh nồng của máu khô và khói bụi. Anh nhận ra mình đang nằm vùi trong một hố sâu được tạo ra bởi sức mạnh khủng khiếp nào đó, xung quanh là những mảnh vỡ của một nền văn minh đã bị chôn vùi. Không gian nơi này u ám, hoang tàn, yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít và tiếng lá cây xào xạc khi những loài thực vật dại cố gắng bám víu vào sự sống.
Anh cố gắng gượng dậy, từng thớ thịt, từng khớp xương đều như muốn rời ra. Một cơn đau đầu dữ dội ập đến, như hàng ngàn tiếng chuông vang vọng trong não, là di chứng của việc sử dụng ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ đến cực hạn, và cả những gì anh đã phải tiếp nhận trong cốt lõi của Ma Chủ Cửu U. Đôi mắt sâu thẳm của anh, vốn luôn chứa đựng vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây ánh lên sự mệt mỏi tột cùng, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa của những chân lý vừa được khám phá vẫn rực cháy. Anh cảm nhận được sự thay đổi sâu sắc trong chính mình. Những hình ảnh, những lời thì thầm của Thượng Cổ, những vết nứt trong linh hồn Ma Chủ, và cả sự mục nát của Thiên Đạo, tất cả đều in hằn sâu trong tâm trí anh, không thể xóa nhòa.
"Thượng Cổ... Thiên Đạo... tất cả đều là một cuộc trường chinh của những vết thương không bao giờ lành..." Giọng anh khàn đặc, yếu ớt, chỉ đủ để chính anh nghe thấy. Nó không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định đầy chua xót, một chân lý trần trụi mà anh vừa phải đối mặt. Anh đã nhìn thấy tận cùng của sự bất hạnh, của sự chấp niệm kéo dài vạn cổ. Ma Chủ Cửu U không phải là kẻ ác thuần túy, mà là một thực thể bị mắc kẹt trong nỗi đau của chính mình, một vết sẹo khổng lồ của thời đại Thượng Cổ. Còn Thiên Đạo, cái mà tất cả tu sĩ tôn thờ, lại là kẻ đã tạo ra vết sẹo đó, hoặc ít nhất là dung túng cho nó.
Tạ Trần đưa tay lên day thái dương, cảm nhận linh khí hỗn loạn và tàn dư ma khí Thượng Cổ vẫn còn cuộn xoáy trong không khí. Chúng không còn hung hãn như khi Ma Chủ còn tại thế, nhưng vẫn đủ để làm những tu sĩ bình thường cảm thấy bất an. Anh thu lại 'Nhân Quả Chi Nhãn', nhắm mắt lại. Không phải để nghỉ ngơi, mà để cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin khổng lồ vừa tràn vào tâm trí. Anh đã nhìn thấy sự khởi đầu của một bi kịch, một câu chuyện dài hơn cả lịch sử mà nhân loại từng biết. Anh đã chạm vào cốt lõi của 'Thần Chi Khuyết Hãm', một lỗ hổng không chỉ trong Ma Chủ, mà có lẽ là trong chính bản nguyên của Thiên Đạo.
Anh hít thở một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi sự choáng váng. Cái gánh nặng của 'điểm neo nhân quả' mà anh đang mang trên vai bỗng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Anh không còn đơn thuần là một phàm nhân bị cuốn vào vòng xoáy của tu tiên giới, mà anh đã trở thành một nhân chứng, một người nắm giữ những bí mật có thể làm rung chuyển cả một kỷ nguyên. Anh đã nhìn thấy sự mong manh của "sự tồn tại," sự vô thường của "quy tắc," và cái giá phải trả cho "quyền năng." Ma Chủ Cửu U, trong hình thái hỗn mang, đã bị anh dùng lời lẽ để làm lung lay. Đó không phải là chiến thắng của sức mạnh, mà là chiến thắng của tri thức, của sự thấu hiểu. Nhưng cái giá của sự thấu hiểu này là gì? Anh không biết. Anh chỉ biết rằng, con đường phía trước càng mịt mờ, và anh, một phàm nhân chỉ muốn "sống một đời bình thường," giờ đây lại bị buộc phải gánh vác một sứ mệnh vượt ngoài sức tưởng tượng. Tạ Trần khẽ nhếch mép cười, một nụ cười khổ sở. Bình thường ư? Từ giờ trở đi, có lẽ "bình thường" sẽ là một khái niệm xa xỉ đối với anh. Anh mở mắt, ánh mắt đã lấy lại được vẻ tĩnh lặng thường ngày, nhưng sâu thẳm bên trong, một cơn bão tố vẫn đang cuộn trào.
***
Tiếng gió rít vẫn miên man, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc và những tiếng động nhỏ vụn vặt của côn trùng cố gắng ẩn mình giữa các kẽ đá. Không khí vẫn đặc quánh mùi đất ẩm và rêu phong, nhưng giờ đây, một vài âm thanh khác bắt đầu xuất hiện, phá vỡ sự tĩnh lặng u ám. Tiếng bước chân vội vã, tiếng gọi khẽ, và cả tiếng rên rỉ yếu ớt của những người bị thương từ xa vọng lại. Phế Tích Cổ Thành, dù vẫn mang vẻ hoang tàn, giờ đây đã không còn hoàn toàn cô độc.
Một bóng dáng nhỏ bé, nhanh nhẹn lướt qua những đống đổ nát, đôi tai cáo trắng muốt dựng đứng, chiếc đuôi lông mềm mại khẽ ve vẩy trong gió. Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, với đôi mắt đỏ hoe, vội vã chạy đến bên Tạ Trần. Nàng nhìn thấy anh nằm im lìm giữa những tảng đá vỡ, cơ thể đầy vết bẩn và mệt mỏi, trái tim nàng như thắt lại. Nàng quỳ sụp xuống bên cạnh anh, đôi mắt long lanh nước.
"Tạ Trần! Ngươi không sao chứ?" Giọng nàng run rẩy, đầy vẻ lo lắng. "Ta cứ nghĩ... ngươi đã bị Ma Chủ... nuốt chửng mất rồi!" Nàng đưa tay khẽ chạm vào mặt anh, cảm nhận hơi ấm yếu ớt. Sự nhẹ nhõm tràn ngập khiến nàng suýt bật khóc. Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Nàng lẩm bẩm trong đầu, cố gắng xua đi nỗi sợ hãi vừa trải qua.
Ngay sau Tiểu Cửu, một bóng bạch y thanh thoát hiện ra. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù dung nhan tuyệt mỹ vẫn giữ được vẻ lạnh lùng, nhưng ánh mắt phượng sắc bén của nàng chứa đựng sự mệt mỏi sâu sắc. Mái tóc đen nhánh của nàng có vài sợi bị rối bù, tiên bào trắng thuần cũng dính bụi bặm, cho thấy nàng cũng đã trải qua một trận chiến khốc liệt đến nhường nào. Nàng chậm rãi tiến đến, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Tạ Trần, chứa đựng nhiều câu hỏi hơn cả sự lo lắng.
"Ngươi đã thấy gì?" Lăng Nguyệt hỏi, giọng nàng khàn đặc, khác hẳn với sự trong trẻo thường ngày. "Ngươi đã làm gì mà khiến hắn phải rút lui?" Nàng đặt tay lên vai Tạ Trần, truyền một chút linh lực yếu ớt để giúp anh hồi phục. Dù linh lực của nàng cũng đã cạn kiệt, nhưng nàng vẫn cố gắng. Nàng cảm nhận được một sự thay đổi trong Tạ Trần, một tầng sâu thẳm hơn, một sự thấu hiểu mà trước đây anh chưa từng có.
Tạ Trần khẽ lắc đầu, nụ cười yếu ớt vẫn nở trên môi. "Một vết thương... ngàn năm... của Thiên Đạo..." Anh ho khẽ, cố gắng đứng vững. "Nó không chỉ là của Ma Chủ. Nó là của tất cả chúng ta, của thời đại Thượng Cổ." Anh nhìn Lăng Nguyệt, ánh mắt phức tạp. "Ngươi đã từng nói về sự 'mất người' khi tu luyện. Vậy thì, Thiên Đạo cũng có thể 'mất người', không phải sao?"
Từ phía xa, Dương Quân và Mộ Dung Tuyết cũng đang đi tới. Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú nhưng giờ đây khuôn mặt đầy vẻ bàng hoàng và mệt mỏi, bước đến, trường thương Hạo Nhiên vẫn còn vương vết máu. "Chúng ta đã sống sót... Thật không thể tin được." Giọng hắn trầm hẳn, không còn sự nhiệt huyết như thường lệ. "Sức mạnh của Ma Chủ... quá khủng khiếp. Hắn đã rút lui, nhưng..."
Mộ Dung Tuyết, dù đôi mắt vẫn toát lên vẻ thông minh và nhân hậu, nhưng cũng không giấu nổi sự kiệt sức. Y phục màu xanh ngọc của y sư dính đầy bùn đất và máu. Nàng vừa chữa trị cho vài tu sĩ bị thương nhẹ gần đó, vừa nói, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng đầy sự thực tế. "Hắn đã rút lui... nhưng chúng ta đều cảm thấy, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến lớn hơn." Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy lo lắng. "Sự tàn phá này... không thể nào là kết thúc được."
Tạ Trần được Tiểu Cửu đỡ ngồi dậy, dựa vào một tảng đá đổ. Anh nhìn quanh chiến trường tan hoang, những vết nứt khổng lồ trên mặt đất, những ngọn núi bị san bằng, những dòng sông bị đổi dòng. Không chỉ là cảnh vật bị hủy diệt, mà còn là linh khí bị ô nhiễm, bị bóp méo bởi tàn dư của Thượng Cổ. Hàng trăm tu sĩ, vốn là những người mạnh mẽ nhất của các tông môn, giờ đây nằm la liệt, một số đã chết, số khác bị thương nặng, linh lực cạn kiệt. Tiếng than vãn yếu ớt, tiếng gọi tên đồng đội, tiếng ho khan của những người bị thương hòa lẫn vào tiếng gió, tạo nên một bản giao hưởng của sự bi thương.
Dương Quân ngồi xuống bên cạnh Tạ Trần, ánh mắt nhìn xa xăm. "Ta đã từng tin vào chính đạo, vào sự công bằng của Thiên Đạo. Nhưng sau trận chiến này, ta tự hỏi... chính đạo là gì? Thiên Đạo... liệu có thực sự bảo vệ chúng ta?" Hắn quay sang Tạ Trần, đôi mắt đầy vẻ hoang mang. "Ngươi đã đối diện với hắn, Tạ Trần. Ngươi đã nhìn thấy điều gì?"
Tạ Trần hít sâu một hơi. "Thiên Đạo... cũng có những vết thương của nó, Dương Quân. Những vết thương mà nó cố gắng che giấu, nhưng lại không bao giờ lành. Ma Chủ là một phần của vết thương đó, một sự bùng nổ của chấp niệm vạn cổ." Anh nhìn Mộ Dung Tuyết đang băng bó cho một tu sĩ trẻ, nhẹ giọng nói. "Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Câu nói của cô... có lẽ chính là chìa khóa để hiểu mọi chuyện."
Mộ Dung Tuyết ngừng tay, nhìn Tạ Trần. "Ý của ngươi là... bản chất của Ma Chủ, hay thậm chí là của Thiên Đạo, cũng đã 'mất người'?"
Tạ Trần gật đầu. "Thượng Cổ... là một thời đại mà sức mạnh và tri thức đạt đến đỉnh điểm, nhưng cũng là nơi khởi nguồn của sự 'mất người' kinh hoàng nhất. Khi con người khao khát quyền năng tuyệt đối, họ sẵn sàng đánh đổi tất cả, kể cả nhân tính. Và có lẽ, cả Thiên Đạo cũng không ngoại lệ." Anh đưa mắt nhìn Lăng Nguyệt, nàng vẫn đứng đó, lắng nghe từng lời anh nói, ánh mắt nàng càng lúc càng trở nên phức tạp, như thể những mảnh ghép trong tâm trí nàng đang dần được nối lại. Nàng là người có liên quan mật thiết đến 'Thần Chi Khuyết Hãm', và những gì Tạ Trần nói có lẽ đã chạm vào phần sâu thẳm nhất trong ký ức của nàng.
Tiểu Cửu nắm chặt tay Tạ Trần, đôi mắt vẫn còn đọng nước. "Vậy Ma Chủ... hắn sẽ trở lại sao?"
Tạ Trần nhìn về phía trung tâm chiến trường, nơi Ma Chủ Cửu U đã biến mất. Một luồng khí tức kỳ lạ vẫn còn cuộn xoáy ở đó, không quá mạnh nhưng lại mang theo một cảm giác quỷ dị. "Hắn đã bị lay chuyển. Hạt giống nghi ngờ đã được gieo. Nhưng hắn không bị tiêu diệt. Và sự chấp niệm của hắn... không dễ dàng tan biến." Anh khẽ rùng mình. "Một thực thể đã tồn tại từ Thượng Cổ, mang trong mình vết thương của cả một thời đại... sẽ không dễ dàng buông bỏ." Anh biết rằng, những gì anh đã nói với Ma Chủ đã chạm đến tận cùng bản nguyên của hắn, nhưng đồng thời cũng kích hoạt một điều gì đó còn sâu xa hơn. Một vết thương đã bị lãng quên, giờ đây lại bị xé toạc.
***
Khi Tạ Trần đang cố gắng giải thích những gì anh đã thấy, và các tu sĩ đang dần lấy lại chút sức lực sau trận chiến kinh hoàng, bỗng nhiên, bầu trời xám xịt phía trên Phế Tích Cổ Thành đột ngột tối sầm lại. Không phải là mây đen tụ đến, mà là một cảm giác áp lực vô hình, một luồng năng lượng kỳ lạ và nặng nề lan tỏa từ trung tâm chiến trường nơi Ma Chủ Cửu U đã biến mất. Nó không phải là một đòn tấn công vật lý, không có linh lực bùng nổ hay ma khí cuồng loạn, mà là một làn sóng ý niệm, một thông điệp vô hình nhưng đầy sức nặng, xuyên thẳng vào tâm trí của tất cả mọi người còn sống sót trên chiến trường.
Cả Tiểu Cửu, Lăng Nguyệt, Dương Quân và Mộ Dung Tuyết đều khựng lại, vẻ mặt chợt biến sắc. Ngay cả Tạ Trần, dù đã kiệt sức, cũng cảm thấy một luồng chấn động chạy dọc sống lưng. Đó là giọng nói của Ma Chủ Cửu U, không còn cuồng nộ hay hỗn loạn như trước, mà tĩnh lặng đến đáng sợ, như tiếng vọng từ một vực sâu không đáy, nhưng ẩn chứa một lời hứa tàn khốc về sự trở lại.
"Kẻ phàm nhân..." Giọng nói vang vọng trong tâm trí mỗi người, không phải bằng âm thanh vật lý mà bằng một ý niệm trực tiếp, lạnh lẽo đến tận xương tủy. "Ngươi đã chạm vào vết thương ngàn năm của ta, của Thiên Đạo. Ngươi đã xé toạc tấm màn che đậy sự thật mà vạn cổ đã cố gắng chôn vùi."
Một làn sóng ma khí đen kịt, đậm đặc hơn bất kỳ thứ gì trước đó, bất ngờ bùng lên từ nơi Ma Chủ biến mất. Nó không gây ra sát thương, nhưng lại mang theo một áp lực tinh thần khủng khiếp, như muốn nghiền nát ý chí của người nghe. Trong làn sóng đó, giọng nói của Ma Chủ tiếp tục vang lên, từng lời từng chữ như khắc sâu vào linh hồn.
"Nó sẽ không lành. Vết thương ấy, sẽ không bao giờ lành lại được bằng những phương thức cũ." Ma Chủ nói, giọng điệu mang theo sự thấu hiểu sâu sắc, nhưng cũng đầy sự tàn nhẫn. "Ta sẽ trở lại, không phải để phá hủy như các ngươi vẫn lầm tưởng. Sự hủy diệt chỉ là một phần của chu kỳ. Ta trở lại để 'tái tạo' một trật tự mới... một trật tự không còn bị trói buộc bởi những dối trá và chấp niệm của Thiên Đạo. Một trật tự mà ở đó, sự 'mất người' sẽ không còn là một bi kịch bị che giấu, mà là một lựa chọn. Và khi đó, cái giá sẽ là sự tồn vong của tất cả những gì các ngươi trân trọng. Con đường của các ngươi... cái gọi là 'chính đạo' của các ngươi... sẽ phải trả giá cho sự mục nát mà các ngươi đã cố tình lờ đi."
Lời nói của Ma Chủ Cửu U không chỉ là một lời đe dọa, mà còn là một lời cảnh báo, một tuyên ngôn về một cuộc cách mạng sắp xảy ra. Hắn không còn là một thực thể cuồng loạn, mà đã trở thành một kẻ có mục đích, một kẻ đã được Tạ Trần "khai sáng" về bản chất vết thương của chính mình. Sự tĩnh lặng trong giọng nói của hắn còn đáng sợ hơn bất kỳ cơn thịnh nộ nào. Nó ẩn chứa sự tự tin, sự quyết tâm, và một tầm nhìn đen tối về tương lai.
"Hãy chờ đợi... sự thức tỉnh thực sự." Tiếng vọng của Ma Chủ tan biến dần, để lại một khoảng không im lặng đến đáng sợ, chỉ còn lại làn sóng ma khí vẫn cuộn xoáy trong không khí, như một vết sẹo không thể xóa nhòa trên bầu trời.
Tất cả mọi người đều choáng váng trước làn sóng ý niệm này. Các tu sĩ bị thương còn sống sót đều ôm đầu rên rỉ, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì một áp lực tinh thần khủng khiếp, một sự thật trần trụi vừa được phơi bày.
Tạ Trần, dù kiệt sức, vẫn cố gắng phân tích từng lời của Ma Chủ. Hắn đã thay đổi. Lời nói của anh đã gieo một hạt giống, không phải hạt giống hủy diệt, mà là hạt giống của một mục đích mới, một sự "tái tạo" dựa trên những gì Ma Chủ đã nhận ra về vết thương Thượng Cổ. Điều này còn đáng sợ hơn. Một kẻ cuồng loạn dễ đối phó, nhưng một kẻ có lý tưởng, dù là lý tưởng đen tối, lại khó lường hơn gấp bội. Anh hiểu rằng, "cái giá tồn vong" mà Ma Chủ nhắc đến không chỉ là sự hủy diệt vật chất, mà là sự sụp đổ của toàn bộ hệ thống niềm tin, của mọi đạo lý mà các tông môn đã xây dựng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi Ma Chủ biến mất, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây không còn vẻ lạnh lùng mà thay vào đó là sự phức tạp tột độ. Nàng như đã hiểu một phần những gì Ma Chủ nói, bởi nàng chính là một phần của 'Thần Chi Khuyết Hãm', một người đã trải qua sự "mất người" và đang trên con đường "tái sinh". Lời của Ma Chủ đã chạm đến tận sâu thẳm ký ức và bản ngã của nàng, khiến nàng phải tự hỏi về con đường tu tiên mà nàng đã theo đuổi bấy lâu.
Dương Quân nắm chặt trường thương, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. "Tái tạo... hắn muốn tái tạo cái gì? Và cái giá... là gì?" Hắn cảm thấy một nỗi sợ hãi thực sự. Không phải sợ hãi cái chết, mà là sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi một tương lai mà không ai có thể đoán định.
Mộ Dung Tuyết thở dài, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. "Sự thức tỉnh thực sự... Hắn không chỉ bị thương, mà còn trở nên mạnh mẽ hơn về mặt ý chí. Đây thực sự là một cuộc chiến không có hồi kết." Nàng biết rằng, lời nói này không phải là một lời đe dọa suông. Thiên Đạo, và cả nhân gian, đang đứng trước một thử thách lớn hơn bao giờ hết.
***
Cùng lúc đó, trên đỉnh Thiên Đạo Tháp cao vút, xuyên mây chạm trời, nơi linh khí tinh thuần nhất tụ hội và quy tắc Thiên Đạo được duy trì, Bạch Vô Thường vẫn đứng đó, bóng hình mờ ảo như một ảo ảnh được dệt nên từ hư vô. Y không cần nhãn quan phàm tục để nhìn, không cần thính giác để nghe. Mọi diễn biến trên chiến trường, mọi lời nói, mọi ý niệm, dù là của phàm nhân hay Ma Chủ, đều được y cảm nhận rõ ràng như chính hơi thở của mình.
Bầu trời trên đỉnh tháp quang đãng, một màu xanh thẳm vô tận, đối lập hoàn toàn với sự u ám và hỗn loạn dưới Phế Tích Cổ Thành. Nhưng ngay cả sự tĩnh lặng tuyệt đối nơi đây cũng không thể che giấu được sự nhiễu loạn khí tức lớn đang lan tỏa từ xa, một dư âm của trận chiến khốc liệt và lời tuyên bố đầy uy lực của Ma Chủ Cửu U.
Lời đe dọa của Ma Chủ không làm Bạch Vô Thường bất ngờ. Y đã dự đoán được sự trở lại của hắn, thậm chí đã chuẩn bị cho một cuộc đối đầu sinh tử. Nhưng sự thay đổi trong bản chất của Ma Chủ, từ một thực thể cuồng nộ thành một kẻ có "l�� tưởng tái tạo," và đặc biệt là luồng năng lượng 'nhân quả' mà Tạ Trần đã kích hoạt, đã tác động sâu sắc đến Ma Chủ, khiến y lộ ra một tia lo lắng sâu sắc mà vạn cổ chưa từng có.
Y cảm nhận được sự lay chuyển trong ý chí của Ma Chủ, một sự lay chuyển không đến từ đòn tấn công vật lý, mà đến từ lời lẽ của một phàm nhân. Một phàm nhân, lại có thể chạm đến cốt lõi bản nguyên của một thực thể Thượng Cổ, khiến hắn phải nhìn lại chính mình. Điều này, đối với Thiên Đạo, là một điều không thể chấp nhận được. Tạ Trần, cái 'điểm neo nhân quả' này, đã trở thành một biến số quá nguy hiểm, một mối đe dọa tiềm tàng lớn hơn cả Ma Chủ Cửu U.
Y quay người, bóng hình mờ ảo khẽ rung động, hướng về phía chiến trường tan hoang. Trong tâm trí vô cảm của Bạch Vô Thường, một luồng ý niệm lạnh lẽo và quyết đoán được hình thành.
"Kẻ đã chạm vào cấm kỵ..." Giọng nói của y vang vọng trong hư không, không phải bằng âm thanh mà bằng một ý niệm xuyên thấu, lạnh lẽo như băng tuyết. "Kẻ đã làm thay đổi cả một thực thể Thượng Cổ... ngươi không thể tồn tại. Thiên Đạo cần sự ổn định tuyệt đối. Sự thanh tẩy... là điều tất yếu."
Bạch Vô Thường đưa tay lên, một phù ấn mờ ảo, được dệt nên từ những sợi chỉ quy tắc Thiên Đạo, xuất hiện trong lòng bàn tay y. Nó lấp lánh như một ngôi sao nhỏ trong đêm tối vô tận, rồi từ từ chìm vào lòng bàn tay y và biến mất. Đó là một phù ấn của sự trừng phạt, của sự xóa bỏ, được kích hoạt để đối phó với một mối đe dọa không thể kiểm soát. Thiên Đạo không thể dung thứ cho bất kỳ biến số nào có khả năng làm rung chuyển trật tự của nó. Ma Chủ, dù nguy hiểm, vẫn nằm trong khuôn khổ của một đối thủ có thể dự đoán. Nhưng Tạ Trần, một phàm nhân với khả năng nhìn thấu nhân quả, lại là một sự tồn tại hoàn toàn vượt ra ngoài mọi tính toán của Thiên Đạo. Anh không tìm kiếm sức mạnh, không khao khát bất tử, nhưng lại có khả năng định hình lại vận mệnh của thế giới bằng chính lời nói và sự thấu hiểu của mình. Điều đó, còn đáng sợ hơn cả sự hủy diệt.
Bạch Vô Thường quay lưng lại, bóng hình y từ từ tan biến dần vào hư không, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Nhưng một áp lực vô hình, một cảm giác bị giám sát lạnh lẽo, vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời cảnh báo thầm lặng về một cuộc đối đầu sắp tới. Thiên Đạo đang chuẩn bị cho một động thái cuối cùng để tự cứu lấy mình, và Tạ Trần, người phàm nhân mang theo gánh nặng của những chân lý Thượng Cổ, đã trở thành mục tiêu hàng đầu của sự "thanh tẩy" đó. Định mệnh của anh, của nhân gian, và của Thiên Đạo, đang được đặt lên bàn cân một lần nữa.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.